Fanfiction Bí mật gia tộc

  • Thread starter Thread starter Glorially
  • Ngày gửi Ngày gửi
  • Trả lời Trả lời 6
  • Lượt xem Lượt xem 555

Glorially

Thiên thạch
27/04/2025
8
3
3

cover.jpg



• Tên truyện: Bí mật gia tộc •
• Tác giả: Glorially •
• Thể loại: Siêu nhiên, bí ẩn •
• Rating: [K+] •
• Độ dài: 60 chương •
• Tình trạng: Đang tiến hành •

• Tóm tắt •


Mọi câu chuyện đều có điểm khởi đầu. Mọi truyền thuyết đều có nguồn gốc tạo thành từ xa xưa. Mảnh đất này tồn tại vài ngàn năm, đã được con người thêu dệt nên hàng ngàn câu chuyện.

Có những câu chuyện về loài sinh vật huyền bí chưa ai từng được thấy, có những câu chuyện về giống loài bí ẩn hòa lẫn vào thế giới con người.

Trong số đó, chắc hẳn câu chuyện mà người ta hứng thú nhất, là về một loài sinh vật khát máu mang tên ma cà rồng.


***
A/N: Quay lại với MN12CS bằng câu chuyện dài kì đầu tiên trên MN12CS cũ = )))).
Nhân vật là thành viên cũ của MN12CS nên mình vẫn để tiền tố fanfiction, nhưng mọi người đều đã off hết. Giờ thì đây sẽ là một câu chuyện để hồi tưởng lại nơi chốn cũ có những người thân yêu của mình.
Cảm ơn mọi người vì đã xuất hiện trong những năm tháng trẻ trâu của tôi.
***

• M
ục lục •


Giới thiệu nhân vật

Chương 1: Lễ tang kỳ lạ
Chương 2: Sự trở lại của giống loài khát máu
Chương 3: Hoà bình và dịch bệnh
Chương 4:




 
Sửa lần cuối:
GIỚI THIỆU NHÂN VẬT


1. Gloria Collins
g2-1.png


“Vậy anh có biết khoảng cách đến hoà bình là bao xa không?”


Ngày sinh: 28/6 - 22 tuổi
Nhóm máu: O [Rh+]
Vị trí: Nhân viên ban Tình báo và Trinh sát, hội đồng bảo an VF/Nhân viên văn phòng đại diện, chi nhánh Sarad, tập đoàn bảo trợ LDC.


[Một tiểu thư có gia thế đầy đe dọa nhưng lại không mang bề ngoài của một tiểu thư, bình thường đến nỗi nếu như đứng giữa đám đông thì sẽ chẳng bao giờ được chú ý đến.]


2. Dangeroo Collins

khong_co_tieu_e417_20230211194853.png


“Bất cứ hành động nào cũng đều có tính toán. Một kế hoạch tốt phải chọn đúng thời điểm thuận lợi.”


Ngày sinh: 18/12 - 47 tuổi
Nhóm máu: O [Rh+]
Vị trí: Chủ tịch tập đoàn SF.


[Một người đàn ông trung niên, mái tóc xanh sẫm không để lộ một sợi bạc. Đôi mắt xanh ngọc sáng màu mang ánh nhìn của một người đứng đầu đầy uy lực.]


3. Ashley Collins

l.png


“Tôi biết về lời nguyền của các người, cũng biết về lời nguyền liên quan đến đứa bé đó. Chúng ta đều là con người, làm như vậy không phải phương án tốt nhất đâu.”


Ngày sinh: 19/7 - 45 tuổi
Nhóm máu: O [Rh-]
Vị trí: Đại pháp sư, chủ tịch hội đồng pháp sư VF.


[Một người phụ nữ ngoài bốn mươi với mái tóc nâu ngắn buộc gọn, ánh mắt đầy đề phòng liếc nhìn những thứ xa lạ, tỏa ra luồng áp lực vô hình đe dọa những mối nguy xung quanh.]


4. Sagirus Vasconcellos

s.png


“Em có biết khoảng cách giữa chúng ta là bao xa không?”


Ngày sinh: 14/12 - 215 tuổi
Nhóm máu: B [Rh+]
Vị trí: Thủ lĩnh phe phía đông ma cà rồng.


[Một khuôn mặt hoàn hảo giống như được vẽ ra từ những nét bút nắn nót, ánh mắt không mang biểu cảm nhưng chứa đầy sự đe dọa.]


5. Riokito Vasconcellos

hnv.png


“Một là các người rút quân, kí hiệp ước hòa bình như đã thương lượng từ trước. Hai là tiếp tục trận chiến này, để những người đứng đầu quan trọng khác - tức là các ngươi - tự mình đối mặt với nguy hiểm, mặc kệ sự hi sinh vô ích này.”


Ngày sinh: 29/6 - 245 tuổi
Nhóm máu: B [Rh+]
Vị trí: Thủ lĩnh phe phía tây ma cà rồng.


[Có bề ngoài của một người đàn ông trung niên đã ngoài năm mươi, tự tin như thể chẳng đặt bất cứ thứ gì vào mắt mình, mang sự lạnh lùng kiêu ngạo của một kẻ đã trải qua hàng trăm trận chiến chưa từng thất bại.]


6. Lam

lam.png


“Tại sao chúng ta lại phải đối đầu nhỉ? Rõ ràng là cùng loài, cùng nhà, cùng mục đích chiến đấu để tồn tại kia mà?”

Ngày sinh: 23/11 - 211 tuổi
Nhóm máu: AB [Rh+]
Vị trí: Phe phía đông ma cà rồng.



7. Ruby Brown

r-1.png


“Cô đang bỏ trốn đấy à?”

Ngày sinh: 25/1 - 23 tuổi
Nhóm máu: A [Rh+]
Vị trí: Nhân viên ban Hậu cần, Hội đồng bảo an VF/Nhân viên phòng quản lý Hậu cần, chi nhánh Sarad, tập đoàn bảo trợ LDC.


[Đôi mắt xanh và mái tóc nâu nhạt mềm mại dài ngang lưng, ánh mắt đau buồn dù có cố giấu đến mấy cũng vẫn dễ dàng nhận ra.]



8. Grey Roberts

g.png

“Yêu thương còn không mù quáng, nữa là tôi vốn chẳng có tình cảm gì với họ, sao mà nhắm mắt làm ngơ trước những thứ phi pháp họ đã làm ra được chứ?”

Ngày sinh: 18/12 - 27 tuổi
Nhóm máu: AB [Rh+]
Vị trí: Nhân viên ban Tình báo và Trinh sát, hội đồng bảo an VF/Nhân viên phòng quản lý Tình báo, chi nhánh Sarad, tập đoàn bảo trợ LDC.



9. Shiin
sh1.png


“Vấn đề nằm ở chính những người đang đại diện cho chúng ta, đại diện cho Faraway và con người thương lượng hiệp ước này với ma cà rồng.”


Ngày sinh: 27/4 - 47 tuổi
Nhóm máu: AB [Rh+]
Vị trí: Pháp sư.



10. Ed

e-1.png


“Tôi vẫn luôn ghi nhớ. Bảo vệ cô ấy, cho dù bất cứ chuyện gì xảy ra.”

Ngày sinh: 11/2 - 225 tuổi
Nhóm máu: O [Rh+]
Vị trí: Chỉ huy đội huấn luyện chuyên nghiệp ma cà rồng.



11. Ally

a-1.png


“Có những người hiểu chuyện, có những người chỉ tuân theo mệnh lệnh. Còn em, em tin người, chủ nhân.”

Ngày sinh: 28/6 - 220 tuổi
Nhóm máu: O [Rh+]
Vị trí: Đội trưởng đội 1, đội huấn luyện chuyên nghiệp ma cà rồng.



12. Brian Brown

(Không có ảnh)

“Những con người như chúng tôi. Tại sao cậu lại tách chúng tôi ra khỏi ông ta, đi ngược lại với việc nghiên cứu tạo ra “dịch ma cà rồng”?”

Ngày sinh: 6/1 - 58 tuổi
Nhóm máu: A [Rh+]
Vị trí: Viện trưởng bệnh viện - viện nghiên cứu Saderk.



13. Garrick Miller

(Cũng không có ảnh)

“Chúng tôi đã thiết lập một mối quan hệ hiếm có với nơi này. Chỉ có chúng tôi hành động vì lợi ích chung của con người.”

Ngày sinh: 8/10 - 51 tuổi
Nhóm máu: AB [Rh+]
Vị trí: Chủ tịch Hiệp hội lợi ích con người.
 
Sửa lần cuối:
Chương 1: Lễ tang kỳ lạ

Tiếng chuông tang lễ vang lên giữa tĩnh lặng. Cả căn nhà bao phủ bởi không khí u ám và nặng nề. Người mất tuy không còn trẻ, nhưng cũng chưa phải là già, một viện trưởng tài năng của bệnh viện lớn, một con người hiền từ mà bất cứ bệnh nhân nào gặp qua cũng đều kính trọng. Cái chết bất ngờ như cơn mưa rào hôm qua, mọi thứ ông làm vẫn còn đang dở dang, việc nghiên cứu còn chưa ra kết quả, giờ biết giao lại cho ai?

Nơi đây là một ngôi nhà kiểu cổ đã được xây cách đây khá lâu, một căn nhà lớn nổi bật lên giữa những dãy nhà của quận Saderclark. Khách khứa ra vào liên tục, căn nhà vốn tĩnh lặng hôm nay vô cùng đông đúc và ồn ào tiếng khóc than. Cho đến gần trưa, khi người đến viếng đã giảm dần, chợt có hai người bước vào, mắt đảo quanh như nhìn lại nơi quen thuộc đã lâu không gặp, nét mặt vẫn còn đầy ngạc nhiên. Chắc cũng như gia chủ, họ không tin người đang nằm trong quan tài kia đã mất.

“Xin hỏi, ngài là…?”

Phu nhân Brown - vợ của người quá cố bước ra. Nhìn hai người này có vẻ quen mà tạm thời bà chưa thể nhớ được. Một người đàn ông trung niên tầm ngoài bốn mươi, nhưng mái tóc xanh sẫm không để lộ một sợi bạc khiến ông như trẻ hơn thế nhiều. Đôi mắt xanh ngọc sáng màu mang ánh nhìn của một người đứng đầu đầy uy lực. Mặc dù đuôi mắt đã có vài nếp nhăn, nhưng chỉ nhìn ông chẳng ai nghĩ ông đã gần năm mươi tuổi. Ông mặc một bộ vest đen đồng màu với vợ - người đi cùng bên cạnh. Mỉm cười nhẹ nhất có thể, ông khẽ đáp:

“Em là Dangeroo Collins. Chị còn nhớ chứ? Còn đây...” Ông chỉ sang người bên cạnh mình. “Ashley.”

“À, phải rồi.”

Nét mặt bà hiện lên một chút vui mừng, rồi lập tức trở lại với sự ảm đạm. Lâu năm không gặp lại người quen cũ, không ngờ lại có ngày gặp nhau trong lễ tang thế này.

“Dan và Ley, cảm ơn vì hai người đã tới. Xin lỗi vì trí nhớ của tôi tệ quá.”

“Chị đừng khách sáo làm gì. Dù sao cũng là chỗ quen biết đã lâu, thời gian qua không tới thăm, bọn em mới là người có lỗi.”

Phu nhân Brown gật đầu:

“Vậy mà cũng gần mười hai năm rồi…”

Phải, từ sau khi Dan chuyển nhà tới thủ đô Sarad làm việc đến giờ, cũng là gần mười hai năm rồi... Dan lướt mắt qua hàng người đứng xung quanh. Có vài người trước đây ông đã gặp, cũng có nhiều người lạ. Mười hai năm trôi qua thôi mà cái gì cũng khác. Mới mười hai năm thôi mà bao nhiêu thứ thay đổi.

Toan bước lên trước vài bước, ông bỗng bị vợ giật tay áo:

“Có gì đó không ổn...”

Dan lại đảo mắt một vòng. Có vẻ “người bình thường” như ông không thể nhìn được điều khác thường. Dan quay lại nhìn Ley.

“Vốn dĩ một lễ tang có nhiều loại nguyên khí trộn lẫn là điều bình thường. Nhưng ở đây, còn có một thứ gì đó… kì lạ… không, là một thứ quen thuộc thì đúng hơn.”

Dan lại nghiêng đầu nghe ngóng thử…

Vẫn không thấy gì.

Cũng phải, vì ông đâu giống vợ mình. Ông chỉ là người bình thường, còn Ley là một pháp sư - người có thể cảm nhận được dòng khí lưu chuyển trong không gian. Không những thế, Ley còn là một “đại pháp sư”, việc phân biệt các loại nguyên khí của “các loài” đối với bà chỉ đơn giản như một cái chớp mắt. Trong hệ thống sức mạnh siêu nhiên của nơi này, pháp sư là người đứng đầu, và “đại pháp sư” như bà, chính là người đứng đầu của những kẻ đứng đầu. Bà mang trong người thứ sức mạnh không ai chạm đến được, cũng vô tình có một bề ngoài mang ấn tượng rất khó tiếp cận. Một người phụ nữ ngoài bốn mươi với mái tóc nâu ngắn buộc gọn, ánh mắt đầy đề phòng liếc nhìn những thứ xa lạ, tỏa ra luồng áp lực vô hình đe dọa những mối nguy xung quanh. Rồi bà thu lại ánh mắt nghi ngờ, quay đầu nhìn chồng mình:

“Tại sao viện trưởng Brown đang khoẻ mạnh lại ra đi bất ngờ như vậy?” Ley hỏi rồi hướng mắt về phía phu nhân Brown, ý muốn nói ông tới hỏi chuyện đó.

Nghe nhắc đến điều này Dan mới cảm thấy kì lạ, ông liền lên tiếng:

“Em có thể nhìn mặt anh ấy được không?”

Phu nhân Brown hơi ngạc nhiên, nhưng rồi cũng gật đầu, quay người đi tới gần cái quan tài chưa đóng nắp. Dan cũng bước theo.

Chuyên môn của ông không phải khám nghiệm tử thi, nhưng ông cũng từng tiếp xúc với thi thể người chết rất nhiều lần. Chẩn đoán với ông không phải việc gì khó, nhưng lần này thì thật sự rất khó để tìm ra một nguyên nhân thích hợp. Nhìn vào người nằm kia, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt nhắm như miễn cưỡng, Dan lục lọi trong đầu mọi kiến thức mà mình có, một hồi lâu vẫn không thể nghĩ ra manh mối gì.

“Tại sao anh ấy đang khoẻ mạnh lại ra đi bất ngờ vậy?”Dan lặp lại câu hỏi của Ley cho phu nhân Brown.

“Cũng chẳng biết vì sao nữa.” Phu nhân Brown thở dài. “Đêm hôm trước tôi có việc phải tới nhà họ hàng, đến sáng hôm sau trở về đã thấy ông ấy nằm đó… đưa vội đến bệnh viện thì… bệnh viện cũng không làm gì được nữa rồi...”

“Bệnh viện không nói nguyên nhân sao?”

Phu nhân Brown lắc đầu:

“Họ nói… có lẽ là đột quỵ, không kịp phát hiện nên…”

Dan khẽ nhíu mày. Bao năm nay không liên lạc, ông cũng chẳng biết gì về cuộc sống của người anh này cả. Dan lại bỗng thấy hối hận, nếu mười hai năm trước không quyết tâm tới Sarad, liệu ông có thay đổi được kết cục này của Brown hay không? Từ nơi này, tới Sarad, đến bệnh viện của ông chỉ mất gần nửa ngày đi nhanh, vậy mà mười hai năm qua ông không về thăm người quen cũ lấy một lần...

Vẻ mặt tang thương của phu nhân Brown và người nhà khiến Dan không kìm được mà khẽ thở dài, đặt một tay lên thành quan tài.

Vị tiền bối ông kính trọng ngày nào, người đã từng nhận trách nhiệm nuôi lớn ông thay cha mẹ, giờ chỉ có thể nằm đây thôi sao?

Dan khẽ lắc đầu rồi lại quay người bước ra. Nghĩ thì cứ nghĩ, buồn thì cứ buồn, nhưng sự thật vẫn cứ là sự thật, dù nó có tàn nhẫn thì cũng phải chấp nhận thôi.

Lại một đoàn khách nữa. Một nhóm mười người đang tiến vào. Ley nheo mắt nhìn với thái độ kì lạ. Liếc qua thì nhóm người này có năm nam và năm nữ, ai cũng một tông màu đen, mỗi người đội một chiếc mũ che hơn nửa mặt. Họ cúi mặt bước vào, thái độ không giống như đang buồn vì người mất. Mà không, nói họ không có cảm xúc thì đúng hơn. Một thứ thái độ lạnh nhạt, mang theo mình luồng không khí lạnh lẽo, khiến không khí lễ tang vốn đã u ám lại càng thêm đáng sợ.

Lập tức nhận ra, Ley liền lùi về sau hai bước, kéo Dan cùng lùi theo.

“Gì thế?” Dan quay lại hỏi nhỏ.

“Họ… không phải người.”

Dan hơi giật mình. Trong đầu ông tự nhiên hiện ra hình ảnh của một “thứ”, một loài sinh vật, không phải người, nhưng lại giống người, trộn lẫn với con người, che giấu bản thân để tồn tại bao nhiêu năm qua.

Loài sinh vật, lúc nào cũng khát máu.

Ông nghiêng đầu tỏ vẻ nghi ngờ trước lời nói của Ley, rồi lại quay ra nhìn đám người kia thật kĩ.

Nếu đúng là chúng, thì tại sao chúng lại có thể hiên ngang xuất hiện ở đây thế này?

Phu nhân Brown bước ra đón khách. Hình như không chỉ có bà ngạc nhiên, những người còn lại đang đứng đây cũng giương đôi mắt tò mò về phía họ. Một đoàn người mang đầy vẻ u ám, từ phút đầu bước vào đến giờ chẳng nói một lời.

“Xin hỏi, các ngài là…?”

“CÓ NGƯỜI CHẾT!”

Chưa ai kịp trả lời câu hỏi của phu nhân Brown, tiếng hét phía ngoài cửa đã khiến cả phòng khách cùng giật bắn mình. Đám người trong này xôn xao cả lên, thi nhau ngó nghiêng, tò mò tiến lại gần. Dan và Ley bất giác quay sang nhìn nhau, rồi chẳng ai bảo ai, cùng nhanh chóng tiến ra ngoài.

Để xem chuyện gì đã xảy ra ngoài đó.


Chiếc mũ đen được hạ xuống. Khoé miệng khẽ nhếch lên.

“Loài người ngu ngốc!”


* * *

Mọi câu chuyện đều có điểm khởi đầu. Mọi truyền thuyết đều có nguồn gốc tạo thành từ xa xưa. Mảnh đất này tồn tại vài ngàn năm, đã được con người thêu dệt nên hàng ngàn câu chuyện. Có những câu chuyện về loài sinh vật huyền bí chưa ai từng được thấy, có những câu chuyện về giống loài bí ẩn hòa lẫn vào thế giới con người. Trong số đó, chắc hẳn câu chuyện mà người ta hứng thú nhất, là về một loài sinh vật khát máu mang tên ma cà rồng.

Nhưng loài sinh vật này, không phải là truyền thuyết.

Chúng thật sự tồn tại. Ít nhất là trên mảnh đất Faraway này.

Chẳng ai rõ ma cà rồng xuất hiện từ khi nào, chỉ biết từ lâu con người đã coi đó là kẻ thù không đội trời chung. Chúng giấu mình sau khu rừng phía bắc, được giữ tránh xa con người bằng lớp kết giới vững chắc do các pháp sư tạo nên. Chúng coi con người là con mồi, dùng đủ loại thủ đoạn cho những cuộc săn bất tận. Chúng có thể vượt kết giới hòa lẫn vào với thế giới bên ngoài, mang sự thu hút khó cưỡng lại mà tiếp cận con người, rồi biến con người trở thành bữa ăn của chúng. Sức mạnh của chúng vượt qua giới hạn của con người, chỉ có các pháp sư mới có thể khắc chế. Chúng sợ ánh sáng, sợ bùa chú, sợ thánh giá; chúng bị giết bởi vật chất bạc, và còn sợ một lời nguyền.

Lời nguyền rằng vào thế kỉ XXI, chúng sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn.

Bởi nhận thức được sự nguy hiểm của loài sinh vật này, nên chính tại nơi trung tâm của thủ đô Sarad hoa lệ, một đại hội đồng đã được hình thành, mang nhiệm vụ bảo vệ nhân dân trước ma cà rồng, hay trước bất kì thế lực nào.

Hội đồng bảo an quốc gia - VF.

Trụ sở của VF là toà nhà mười lăm tầng sừng sững đứng giữa thủ đô, mang bề dày lịch sử minh chứng cho sự tồn tại vững chắc của VF. Năm mươi năm qua, Hội đồng bảo an VF đã trở thành một bộ phận không thể thiếu, bảo đảm an toàn và quyết định hòa bình cho Faraway.

...

“Chào ban Tình báo và Trinh sát. Chắc hẳn mọi người đều biết sắp tới có một sự kiện rất lớn trên toàn Faraway rất cần đảm bảo an ninh. Hôm nay tôi ở đây là để nhắc nhở, cũng như để động viên mọi người sẽ cố gắng hết sức cho lễ hội mùa xuân lần này. Vai trò của mọi người đều rất quan trọng, tôi tin tất cả sẽ xuất sắc hoàn thành, và lễ hội năm nay cũng sẽ tốt đẹp như mọi năm trước. Cảm ơn mọi người.”

Yubeak Garcia - Chủ tịch đời thứ mười của VF - vừa dứt lời, toàn ban Tình báo đồng loạt vỗ tay đồng thuận. Hôm nay chủ tịch đích thân đến đây nhắc nhở, ai cũng hiểu nhiệm vụ sắp tới quan trọng đến thế nào. Ban Tình báo và Trinh sát vốn được coi là “đôi mắt của VF”, là khởi đầu cho mọi trận chiến với ma cà rồng. Tuy rằng trong thời bình, công việc của họ không quá vất vả, nhưng họ vẫn là bộ phận không thể thiếu của tập đoàn bảo an. Chủ tịch nhìn quanh những gương mặt quen thuộc một hồi, gật đầu hài lòng, định quay người bước ra thì từ bên dưới lại bỗng có một người giơ cao cánh tay.

“Gần đây dấu vết của ma cà rồng ngày càng tăng lên rõ rệt. Nếu cứ chạy theo bước chân bọn chúng, e rằng sẽ chậm chân mất. Ban Chỉ huy có chỉ đạo nào để chúng ta chủ động hơn không ạ?”

Người này vừa dứt lời, xung quanh đã có vài lời xầm xì. Câu hỏi này đang phản ánh thắc mắc trong lòng tất cả các nhân viên ở đây, nhưng chỉ có duy nhất người này dám lên tiếng. Họ là những người tiên phong, cũng là những người đầu tiên nhận ra mối đe doạ từ ma cà rồng - những kẻ đã lui về khu rừng phía Bắc mười hai năm trước. Chủ tịch sau câu hỏi này không vội trả lời, mà im lặng một lát như thể muốn sắp xếp lại một câu trả lời hợp lý nhất rồi mới đáp:

“Phải. Việc ma cà rồng vượt kết giới làm loạn đã không phải chuyện gì lạ. Nhưng lần này có vẻ chúng không còn e dè nữa rồi, mà hiên ngang xuất hiện, giống như đã có chuẩn bị trước. Nhưng hiện tại chưa có thông tin nào chắc chắn nên chúng ta không thể manh động được. Bởi vậy nên nhiệm vụ của mọi người lại càng quan trọng hơn. Ban Chỉ đạo cũng muốn nhắc nhở rằng đội Tình báo cần phải nắm bắt thông tin từ phía ma cà rồng một cách nhanh nhạy nhất để không bỏ lỡ bất cứ dấu hiệu nào từ bọn chúng.”

“Nếu đã vậy, có nên hoãn lại lễ hội mùa xuân không?.”

Sau lời này, những người còn lại trở nên ồn ào hơn hẳn. Họ bàn tán về ma cà rồng, và cả về gợi ý liều lĩnh này. Lễ hội mùa xuân là truyền thống của Faraway nhưng cũng là một cơ hội cho ma cà rồng làm loạn. VF mang trên vai trách nhiệm nặng nề, mang sứ mệnh bảo vệ nhân dân, tất nhiên không thể chủ quan.

“Lễ hội mùa xuân là kế hoạch do chính phủ đề ra, không phải việc chúng ta có thể quyết định. Hơn nữa, để đối phó với ma cà rồng, ban Chỉ huy đã có chỉ đạo trực tiếp đến Hội đồng pháp sư. Các ban khác chỉ cần phối hợp cho tốt là sẽ ổn thôi. Tôi đảm bảo lễ hội này sẽ diễn ra an toàn, và ma cà rồng sẽ không có cơ hội nào cả.”

Các nhân viên nghe nhắc đến “hội đồng pháp sư”, không dám ý kiến gì thêm. “Hội đồng pháp sư” thuộc lực lượng chiến đấu đặc nhiệm của hội đồng VF, nhưng hoạt động độc lập dưới sự quản lý của chủ tịch - đại pháp sư Ashley Collins. Đây là lực lượng vô cùng quan trọng, là linh hồn, là sức mạnh chính của VF, bất cứ ai nghe nhắc đến cũng phải e dè. Tuy nói rằng các pháp sư nhận lệnh từ ban Chỉ huy, nhưng chắc chắn đây đã là kế hoạch từ đầu của họ rồi. Nếu các pháp sư đã đưa ra quyết định, đến thắc mắc còn chẳng ai dám chứ đừng nói là phản đối.

“Nhưng nếu hội đồng pháp sư đánh giá tình hình thấy cần phải hủy bỏ lễ hội thì sao ạ?”

Yu đang định lên tiếng kết thúc buổi họp, thì một người khác lại bất chợt lên tiếng, nói một lời khiến tất cả phải quay đầu nhìn. Người vừa nói là một cô gái trẻ, một nhân viên thực tập mới được tuyển vào ban Tình báo hồi tháng sáu năm nay. Một cô gái vừa mới tốt nghiệp đại học, khuôn mặt non nớt nhưng ánh mắt tự tin vô cùng. Mái tóc đậm màu của cô ánh lên màu xanh lam dưới đèn điện. Cô mặc chiếc áo sơ mi trắng và toàn thể trông bình thường đến nỗi gần như hòa lẫn vào tông màu trắng của căn phòng. Cô kiên định hướng mắt nhìn chủ tịch chờ đợi câu trả lời, mặc kệ cái nhìn ngạc nhiên của tất cả những người còn lại. Ai cũng biết rằng lên tiếng thắc mắc về bất cứ hành động nào của Hội đồng pháp sư là vô nghĩa. Một khi pháp sư đã quyết định thì chỉ cần nghe theo mà thôi. Hơn nữa, lời này của cô vào lúc này lại chẳng khác nào một lời nói gở, về việc ma cà rồng sắp tấn công diện rộng.

“Ê Glo, hỏi linh tinh gì đó?”

Người ngồi cạnh vội giật tay áo cô như thể muốn cô rút lời lại, còn Glo thì bình thản đáp lại:

“Tôi chỉ muốn hỏi về tình huống xấu nhất thôi mà.”

Đáp lại câu hỏi nghiêm trọng của Glo, chủ tịch chỉ nhẹ mỉm cười:

“Nếu đến mức đó, thì không còn cách nào khác, phải hủy thôi.” Rồi nói thêm lời cuối và quay người rời đi. “Được rồi, cứ như vậy mà tiến hành. Nếu không ai còn ý kiến gì khác thì buổi họp kết thúc ở đây.”

Ngay sau khi chủ tịch bước ra, Grey - người đồng nghiệp ngồi cạnh Glo liền quay sang:

“Này, vừa rồi cô nói vậy không phải chỉ là nói chơi đúng không? Cô biết thông tin gì đúng không, thông tin từ mẹ cô phải không, ma cà rồng sắp tổng tấn công hả?”

Glo lắc đầu, đáp lại loạt câu hỏi dồn dập của Grey:

“Không. Hỏi đại thôi.”

“Nhưng mà…”

Zzzz… rrrr...

Grey còn chưa kịp nói gì thêm, điện thoại của Glo bất chợt rung, màn hình hiện cái tên quen thuộc, đúng vào lúc này, khiến Glo bỗng chốc cảm thấy hoang mang.

Là ba cô gọi. Ba mẹ cô hôm nay đều đã tới Saderk dự lễ tang rồi mà, sao bỗng dưng lại gọi làm gì nhỉ? Glo cầm điện thoại bước ra ngoài. Vừa ấn nút nghe, cũng là lúc đầu dây bên kia vang lên một loạt tiếng ồn đáng sợ. Hiện lên giữa lộn xộn là giọng nói của ba cô, vừa gặp phải bất ngờ kinh hoàng nhưng đã bình tĩnh lại:

“Ma cà rồng trở lại rồi. Ba mẹ đã tận mắt chứng kiến rồi.”
 
Sửa lần cuối:
Chương 2: Sự trở lại của giống loài khát máu


Thi thể nằm dựa vào gốc cây, da trắng bệch, cả người lạnh ngắt.

Đó là một cô gái chừng hơn hai mươi tuổi, là người giúp việc của nhà Brown. Khi nãy cô lo việc chuẩn bị bữa trưa trong bếp, không hiểu sao lại thành ra thế này. Không có ai chứng kiến, cũng không ai biết chuyện gì đã xảy ra, tưởng như chỉ vừa quay đầu đã nhìn thấy cái xác nằm đó.

Vượt qua vòng người vây kín xung quanh, Dan tiến đến gần thi thể, ngồi xuống bình tĩnh kiểm tra kĩ càng. Không có vết thương gì đặc biệt, chỉ có hai chấm nhỏ hiện rõ nơi động mạch cảnh, thân người lạnh ngắt dù thời gian tử vong chưa lâu. Tất cả những triệu chứng này đều dẫn đến một đáp án cuối cùng.

Dan kín đáo quay đầu nhìn Ley đang đứng phía sau, nét mặt còn đầy kinh ngạc không giấu nổi, môi mấp máy nói một từ không thành tiếng, nhưng đủ để cả hai hiểu được vào lúc này:

“Ma cà rồng.”

Không thể sai được. Chính thi thể này, những hiểu hiện này, cơn ác mộng của mười hai năm trước, thực sự đã quay trở lại rồi.

“Là án mạng phải không? Gọi cảnh sát đi!”

Lời nói của một người đã mở đầu cho loạt ồn ào phía sau. Những người không liên quan vội vã chạy đi trong hoảng hốt, còn lại đều hướng sự chú ý vào thi thể phía này, huyên náo cả căn nhà rộng lớn. Còn Dan, sau một hồi cố gắng bỏ ngoài tai sự lộn xộn mà tập trung khám nghiệm cẩn thận, trong đầu bất chợt nảy ra một suy nghĩ chính ông còn không tin nổi.

Một cái chết bất ngờ không rõ nguyên nhân, không phải rất giống viện trưởng Brown hay sao?

Suy nghĩ này khiến Dan giật mình. Ông đứng bật dậy, quay sang nhìn Ley. Có vẻ bà cũng vừa nghĩ ra điều đó. Từ khi thi thể xuất hiện, bà đã hoàn toàn quên mất “thứ khí quen thuộc” cảm nhận được khi mới bước vào đây, và đoàn khách “không phải là người” kia nữa. Cả hai lại vội quay vào trong. Nếu viện trưởng Brown cũng có một vết thương nhỏ trên cổ như vậy, thì đích thị cái chết của ông có nguyên nhân đến từ ma cà rồng.

Dan và Ley nhanh chóng tiến đến gần quan tài. Ley quay đầu nhìn quanh. Phòng khách sao không còn ai thế này? Mọi người đều xúm vào thi thể phía ngoài kia rồi sao? Còn đoàn khách kia…

“Không có!”

Lời nói của Dan cắt mạch suy nghĩ của bà. Hai từ phát ra rất nhỏ, nhưng mang ngữ điệu vô cùng sửng sốt. Ley bước đến gần. Cái gì không có?

Không có! Đúng là không có! Thi thể của viện trưởng Brown… BIẾN MẤT RỒI!!

“Là bọn chúng.”

Dan biết bà đang ám chỉ ai. Chính là đoàn khách mười người khi nãy, chính là loài sinh vật đó. Là ma cà rồng!

Tại sao... ma cà rồng tấn công viện trưởng Brown trong bí mật, nhưng lại công khai giết cô gái kia? Tại sao bọn chúng quay lại đưa thi thể của ông đi?

Tại sao chứ?

Rốt cuộc, nguyên nhân cái chết của cô gái kia, và cả việc thi thể Brown biến mất đã chẳng thể giấu được bất cứ ai nữa. Gia chủ, khách viếng, tất cả đều hoảng loạn đến vô cùng. Họ làm náo loạn cả tang lễ, chẳng ai nghe ai, hốt hoảng vừa la hét vừa chạy tán loạn. Đứng giữa tình thế này, Dan và Ley không còn cách nào khác là phải gọi cảnh sát đến nhanh nhất có thể, đồng thời nhờ liên lạc với pháp sư địa phương, truy tìm tung tích đám ma cà rồng kia, dù biết là rất khó.

Khi mọi thứ mới tạm ổn một chút, Dan chợt nhớ đến đứa con gái đang làm việc ở VF, liền rút điện thoại ra gọi một cuộc. Tuy biết ma cà rồng sẽ chưa dám làm liều đến tận Sarad, nhưng trong lòng ông vẫn lo lắng không thôi.

“Ma cà rồng trở lại rồi. Ba mẹ đã tận mắt chứng kiến rồi.”

Glo ở phía kia có vẻ cũng kinh hãi không kém, chững lại một lúc mới đáp:

“Ba mẹ sao rồi ạ?”

“Vẫn ổn. Mẹ con đã tập hợp pháp sư địa phương để tạm thời bảo vệ Saderclark và tìm kiếm tung tích bọn chúng.” Dan chợt ngưng lại một lát, mắt liếc quanh khung cảnh hỗn loạn, dồn hết lo lắng vào một câu nói khẽ. “Con cẩn thận nhé.”

“... Vâng. Con biết ạ."

Dan ngắt điện thoại, không cảm thấy yên tâm hơn chút nào. Ma cà rồng mười hai năm nay chưa khi nào tấn công hiên ngang như lần này, chưa khi nào dám hành động như thể tuyên bố khơi mào lại cuộc chiến dai dẳng bao năm qua thế này.

Chưa khi nào, chúng dám phản bội hiệp ước hoà bình thế này.

*

"Điểm dừng kế tiếp, Isaiah."

"Điểm dừng kế tiếp, Isaiah."

"Điểm dừng kế tiếp, Isaiah."


Tiếng thông báo xe buýt liên tục vang lên, Grey kéo áo Glo chạy về phía cửa sau vội vã bấm chuông xin xuống. Tiếng ồn ào đường phố lẫn với tiếng than vãn của Grey, ánh sáng đèn đường và ánh đèn của khu phố tấp nập, tất thảy mọi thứ náo nhiệt xung quanh lúc này đều bị Glo bỏ ngoài tâm trí.

“Này, từ lúc nghe điện thoại xong cô cứ như người mất hồn thế? Việc ma cà rồng trở lại khiến cô bận tâm đến thế cơ à? Chúng ta còn có hội đồng pháp sư mà, vài tên ma cà rồng cũng chỉ như mấy con muỗi thôi, đừng lo.”

Grey vỗ vỗ vai Glo, tưởng cô đang sợ nên nói vài câu an ủi. Nhưng Glo chỉ lắc đầu, phủ định những lời đó:

“Đây không phải lo sợ. Hình như cơ thể tôi đang cảm thấy có điều gì kì lạ ở ngay gần đây, kiểu linh cảm thấy có điều bất an ấy.”

“Hay cô cũng là pháp sư mà không biết?”

“Bịa chuyện thì cũng có lý một tí đi.”

“Thôi, không nghĩ linh tinh nữa.” Grey dừng chân bên đường, chỉ vào hàng tạp hóa bên cạnh. “Đứng đây chờ, tôi đi mua đồ chút.”

Glo còn chưa kịp gật đầu, cô gái hấp tấp trước mặt đã chạy đi mất. Cô tặc lưỡi một cái nhẹ, cố gạt đi những khó chịu trong người, quay đầu nhìn cảnh Isaiah thắp đèn sáng rực về đêm.

Hôm nay ngay sau cuộc gọi của Dan, VF cũng nhận được tin về việc ma cà rồng xuất hiện trở lại. Hội đồng trung ương lập tức cử người đến thành phố Saderk, hệ thống phòng thủ được thiết lập vô cùng chặt chẽ. Ban Tình báo cũng được giao nhiệm vụ mới, phân công trực ban cho từng tổ và liên tục cập nhật tin tức. VF gấp rút lên kế hoạch, nhưng chính phủ đã quyết định tạm thời không công bố sự việc này để tránh cho người dân sự hoang mang không cần thiết, và đồng thời VF có nhiệm vụ giải quyết cho ổn thỏa trong vòng ba ngày.

Bộp!

Đang mải mê suy nghĩ về số phận, bỗng có người từ phía sau bước ngang qua, va mạnh vào người cô, đồng thời cái túi xách đeo trên vai cũng bị người kia giật mất. Phải mất đến vài giây, Glo mới nhận ra đó là một tên cướp và cô vừa trở thành nạn nhân. Những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu cô bay biến hết, chỉ còn lại duy nhất một chữ:

“Cướp… CƯỚPPP!”

Tiếng hét của cô khiến một vài người đang đi trên con đường này giật mình. Tên cướp kia cũng bắt đầu tăng tốc độ mà chạy thật lực. Grey bước ra từ trong cửa hàng, vừa kịp nghe tiếng hét liền đẩy mạnh người Glo:

“Đứng đấy làm gì, đuổi theo!”

Grey vừa hộc tốc chạy theo, vừa hét lên vài câu chửi rủa làm ầm cả con phố. Glo chậm hơn vài bước, ban đầu còn định báo cảnh sát đi bắt chứ cái vụ đuổi cướp này cô không có thấy vui. Nhưng rồi rốt cuộc cô cũng đã chạy theo sau Grey, theo hướng tên kia lao đi. Hắn rẽ hai lần rồi mất dạng, Grey vẫn không chịu từ bỏ, tốc độ không chậm lại, vừa hét vừa rẽ trái:

“Chia đôi ra!”

Glo cũng rẽ sang phải, trước sự sung sức này của Grey cô không còn cách nào khác là phải tiếp tục hành trình đuổi cướp. Nhưng vừa chạy được một đoạn, Glo đã thấy con đường phía trước có gì đó kì lạ. Lối đi càng lúc càng hẹp, hai bên đều là tường cao, không rõ còn đường để mà chạy không.

Có phải cô đi sai đường rồi không, ở đây đâu có ai?

Đứng lại một lúc nhìn quanh, cô không biết phải làm thế nào nữa cả. Một phần muốn quay lại xem phía Grey thế nào, một phần lại muốn đuổi tiếp. Con hẻm này vắng người, ít đèn, an ninh không tốt, giả sử có cả một đội cướp xuất hiện cũng không phải lạ. Cho nên sau một hồi nghĩ kĩ lại, Glo quyết định tốt nhất là nên quay về báo cảnh sát thì hơn.

“Đuổi đến tận đây cơ à?”

Tiếng nói bất ngờ sau lưng làm cô giật mình. Glo quay đầu nhìn, vừa lúc sẵn sàng đối mặt với hắn thì lại chợt nhận ra, nước đi này của cô sai rồi!

Không phải chỉ có hắn, mà có đến năm tên cướp, trên tay lăm lăm con dao, ánh mắt hả hê nhìn cô.

“Người ta đã tự mình đuổi đến thì tội gì không bắt, lên nào anh em!”

Từ từ đã nào, cho cô đi lại nước này được không?

Glo kìm nén tiếng chửi sắp bật ra, lập tức quay người chạy thục mạng. Đáng lẽ cô không nên nghe lời Grey chạy vào con hẻm nguy hiểm này. Cô không phải không có khả năng phòng thân, nhưng phòng một thằng thì được, chứ năm thằng thì rủi ro cao lắm. Cho nên bây giờ cô chỉ có thể tăng hết tốc lực chạy về phía trước, chẳng cần biết có đường cụt không, chẳng cần biết có chướng ngại không, cứ chạy được là phải chạy.

Chỉ tiếc rằng, con đường phía trước không rộng mở như thế. Chỉ vừa mới chạy một đoạn đã xuất hiện một đám người đứng chắn hết cả lối thoát của cô. Tốc độ hiện tại làm Glo không kịp tránh, khi cô nhận ra cũng là lúc cô đã đâm thẳng vào người ta mất rồi.

Rầmmm!

Một cái choáng váng thoáng qua, một luồng gió lạnh ập vào người khiến cô rùng mình. Cô cảm thấy mình vừa được người ta đỡ lấy, cũng là lúc cơ thể cô xuất hiện một thứ cảm giác vô cùng khó chịu.

Là thứ gì?

Glo ngẩng đầu nhìn. Ngay lúc đó, người cô vừa va phải, và cả đám người phía sau anh ta đồng loạt quay đầu như thể né tránh ánh mắt của cô, đồng thời anh ta cũng thẳng tay đẩy cô lùi ra xa.

Giữa bóng tối mờ ảo, Glo nghĩ rằng cô vừa nhìn thấy thứ gì đó kì lạ.

Cô ngẩn người trong thoáng chốc. Đám tám người phía trước mang một vẻ bất thường mà cô không thể giải thích nổi. Tám người kia - những thanh niên mặc bộ vest đồng một màu đen, đồng loạt hướng mắt xuống né tránh cái nhìn tò mò của Glo, không ai nói một lời, lầm lì như thần chết.

Trong khoảnh khắc hoang mang, từ sau lưng cô vang lên một loạt tiếng bước chân, và cả giọng nói hả hê của mấy tên cướp.

“Đây rồi, anh em ơiii! Chạy đâu cho thoát!”

Glo lo lắng đứng giữa hai phía, một là bọn cướp, một là đám người kì lạ giống thần chết, không có đường nào mà chạy, giờ chỉ có bay lên trời may ra mới thoát.

Tên cướp vẫy vẫy tay, lớn giọng nói với đám tám người kia:

“Ê, bọn mày là bọn nào, có biết đây là lãnh địa của bọn tao không?!” Rồi liếc mắt về phía Glo, hắn cười khẩy nói tiếp. “Hay là bọn mày quen con bé này à?”

Những người kia vẫn kiên định hướng mắt xuống đất, không ngẩng lên, không thay đổi thứ thái độ lạnh nhạt ban đầu. Người đứng đầu rồi cũng phải lên tiếng, chỉ đáp gọn hai từ:

“Không quen.”

Rồi tất cả đồng loạt quay người, rời đi ngay tức khắc.

Vào khoảnh khắc đó, Glo biết mình xong đời rồi.



Chẳng biết đám cướp đã trói cô ở đây bao lâu. Chúng vẫn ngồi mở tiệc ăn mừng, những tiếng reo hò ầm ĩ liên tục không vơi suốt mấy giờ qua. Chúng sẽ làm gì cô đây? Cô thật sự không biết, mà có biết cũng chẳng được ích gì. Cô “mất tích” chắc mới khoảng ba giờ, ba giờ với một người lớn thì không thể báo cảnh sát mà đi tìm người được. Mẹ cô tuy là pháp sư, nhưng pháp sư không phải cứ muốn tìm là tìm. Có cách nào… phải có cách, chắc chắn phải có cách thoát ra chứ…

Người cô bị cố định vào cái ghế gỗ, mắt bị che kín bởi một tấm vải đen. Cô nhích người cố gắng di chuyển, lần tìm đến vách tường gần nhất…


RẦMM!

Một thứ tiếng gì đó rất lớn vừa phát ra ngoài kia, nghe như tiếng cửa sập. Mà thực sự đúng là cửa sập. Đám cướp giật mình quay ra, chúng nheo mắt nhìn vào đêm đen, nhưng chẳng thấy gì ngoài khung cảnh tĩnh lặng. Tên đầu sỏ tức tối quát lớn:

“Thằng nào?!”

Không chờ hắn gọi lần thứ hai, “thằng” làm sập cửa liền xuất hiện.

Năm bóng đen đứng chắn trước cửa, khung cảnh trở nên lạnh lẽo dị thường. Những đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào đám cướp như nhìn con mồi, những chiếc răng nanh nhọn hoắt hiện ra khi loài sinh vật kia làm việc mà chúng gọi là mỉm cười.

Đám cướp sợ hãi, không nói nổi câu nào, chỉ lắp bắp được vài tiếng “Ma… ma….”, cứ lùi mãi về phía sau, đến khi không thể lùi được nữa.

Năm tên cướp, năm ma cà rồng, không thừa cũng không thiếu.



Glo bị trói ở căn phòng phía sau, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Những gì cô nghe được chỉ là tiếng hét kinh hoàng của đám người ngoài kia, rồi sau đó là một khoảng lặng tuyệt đối, yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập mạnh trong lồng ngực.

Rồi giữa lúc đó, cô bất chợt cảm nhận được một luồng khí lạnh tiến đến từ sau lưng. Cảm giác khó chịu ban nãy đã quay trở lại, khiến cơ thể bất giác rùng mình. Dây trói vốn ép chặt hai tay dần được nới lỏng, mảnh vải che mắt cũng nhanh chóng được tháo ra.

Glo vội quay đầu nhìn.

Ai?

Không có ai.

Túi xách của cô nằm ngay dưới chân, và cửa sau đang mở.

*

Glo bước vào nhà là lúc chín giờ tối đúng. Cả người cô giờ chẳng còn sức lực, cái mệt mỏi cùng những thắc mắc về điều bất thường vừa xảy ra khiến đầu cô đau nhức. Vừa bước vào phòng khách, cô đã thấy rất nhiều người ngồi đó.

Là cảnh sát.

Thì ra ban nãy cô đoán sai. Mất tích bao lâu thì Dan vẫn gọi được cảnh sát, và cả Ley nữa, Ley cũng đã huy động cả hội đồng pháp sư đi tìm cô luôn rồi.

Tất cả những người trong phòng khi vừa nhìn thấy cô bước vào lập tức dừng lại mọi cử động. Rồi Dan và Ley đồng loạt đứng dậy nhanh chóng bước đến gần, mang theo vẻ mặt lo lắng vô cùng. Tâm trí Glo vốn dĩ đang bị lấp kín bởi những suy nghĩ lộn xộn, nhìn thấy cảnh này tất cả như bị đóng băng trong đầu. Cô không rõ mình đang thấy nhẹ nhõm vì đã về được đến nhà, hay là nhẹ nhõm vì được nhìn thấy ba mẹ. Cô hít sâu một hơi định kể lại câu chuyện kì lạ đã xảy ra với mình, nhưng chưa kịp lên tiếng, Ley đã vội vã túm hai vai cô, thái độ trở nên vô cùng nghiêm trọng, nhăn trán hỏi:

“Con, hôm nay con đã gặp ai?”

Glo bị dọa cho sợ theo, đã sắp xếp sẵn điều định nói, giờ lại ngập ngừng mãi không nói được hết câu:

“Con… con không… biết… Con gặp nhiều người lắm nhưng mà…”

“Con tiếp xúc với người nào nhiều nhất? Nghĩ kĩ xem!”

Dan đứng cạnh, nhìn thấy sự căng thẳng này vội cho đội cảnh sát giải tán nhanh nhất có thể. Rồi đến khi trong nhà chỉ còn lại ba người, Ley mới tiếp tục nói, một điều không ai dám tin lúc này:

“Ma cà rồng đã đến Sarad rồi, con gặp chúng rồi phải không?”

Glo vốn vẫn chưa hết hoảng hốt, định lắc đầu nhưng lại chợt nhớ ra hôm nay mình gặp khá nhiều chuyện, cũng gặp phải nhiều người kì lạ, nên…

Mà khoan, chẳng lẽ, đám người lạnh lẽo mặc đồ đen như thần chết đó, là ma cà rồng?

“Con chắc chắn đã gặp phải bọn chúng rồi. Phong ấn yếu đi rồi.”
 
Sửa lần cuối:
Chương 3: Hòa bình và dịch bệnh

“Liệu con bé có bị phát hiện không?”

“Phong ấn đã được tăng cường, nhưng em không chắc nếu còn tiếp tục gặp phải ma cà rồng thì chuyện gì sẽ xảy ra nữa.”

“Vậy tạm thời cho nó nghỉ làm đi…”

“Anh nghĩ nó sẽ nghe à? Công việc của nó không phải trực tiếp ra ngoài hiện trường, sẽ ổn thôi.”



Trời còn chưa sáng, Glo đã không thể tiếp tục giấc ngủ ngắn của mình. Cô biết ba mẹ vừa vào phòng, vừa rời khỏi, và cô nghe rõ những lời nói chuyện đó.

Chuyện về thứ thể chất đặc biệt bẩm sinh của cô.

Kể từ khi biết nhận thức, Glo đã được mẹ dặn rằng bản thân cô có một thể chất đặc biệt, không được phép lại gần ma cà rồng, phải luôn tránh xa bằng mọi cách. Nhưng Ley cũng chỉ nói đến thế, Glo không hiểu cơ thể mình có vấn đề gì, cũng không hiểu nếu tiếp xúc với ma cà rồng thì sẽ có chuyện gì. Cô chỉ biết Ley đã “phong ấn” lại một thứ gì đó trên người cô. Và kí ức còn sót lại về thứ đó là một buổi tối kinh hoàng mười hai năm trước.

Buổi tiệc kí kết hiệp ước hoà bình.

Glo vươn vai một cái dài, gạt đi những suy nghĩ mông lung rồi bật dậy.



Glo nhanh chóng chuẩn bị và có mặt ở trụ sở VF vào lúc sáu giờ sáng. Những ngày này vì công việc gấp rút, các ban đều phải tăng ca và đi làm từ sớm, đồng thời phải thay nhau trực ban và làm việc không ngừng nghỉ. Khi mặt trời còn chưa cả xuất hiện trên bầu trời lạnh giá cuối năm, VF đã bắt đầu ngày mới.

“Từ hôm nay các tổ chuyên án sẽ trực tiếp điều tra các khu vực trong tầm ngắm. Mọi người họp theo danh sách đã gửi nhé.”

Trưởng ban Tình báo vừa bước vào đã vội vã nói, trên tay cầm theo một tập hồ sơ dày, hai mắt thâm quầng như đã thiếu ngủ quá lâu.

“Collins, cô thuộc tổ Garland số hai. Về họp với tổ nhé.”

Glo đang mải nghĩ, nghe đến tên mà giật mình. Tên của tổ chính là nơi cô phải điều tra. Garland ư? Đó là một tỉnh cách đây nửa ngày đường, so với thủ đô Sarad thì là một nơi khá kém phát triển, liệu có nằm trong tầm ngắm của ma cà rồng không, tại sao lại cần điều tra gấp rút đến vậy?

Đến khi tất cả đã nhận xong việc của mình, Glo mới có cơ hội nói chuyện với Grey. Cô định hỏi xem hai ngày vừa rồi có chuyện gì đặc biệt không, nhưng Grey đã lên tiếng trước, với giọng điệu vô cùng thích thú:

“Này, tổ của cô có nhân viên mới đấy, biết chưa?”

“Hả, sao mà tôi biết được?”

Grey tặc lưỡi, tỏ ra cảm thông với sự chậm thông tin của Glo:

"Thì lát gặp là biết."

Glo không mấy hứng thú với chủ đề này, nhưng vẫn gật đầu hưởng ứng. Rồi khi đến nơi họp mặt của đội hai, khi trực tiếp gặp mặt nhân viên mới đó, cô mới biết, việc này đúng là rất bất ngờ.

“Chào mọi người, tôi là Ruby Brown thuộc ban Hậu cần. Tôi là người mới, hôm nay nhận nhiệm vụ đầu tiên, mong mọi người giúp đỡ.”

Là cô ấy! Nhân viên mới, Ruby Brown, con gái viện trưởng Brown, bạn thân thuở nhỏ của Glo!

“Ruby?”

Trong ngỡ ngàng, Glo đã bật ra tiếng gọi không kịp kìm lại. Ruby trái lại không hề bất ngờ, chỉ khẽ mỉm cười đáp lại:

“Chào Glo, lâu quá mới gặp lại.”

Phải, lâu quá rồi, mười hai năm rồi. Kể từ ngày nhà Collins rời Saderk tới Sarad sinh sống, đã mười hai năm rồi!

*

“Ruby Brown.
25 tháng 1 năm 1998.
Nguyên quán: quận Saderkclark, thành phố Saderk, Faraway.
…”


Cô gái này là người bạn thuở nhỏ của cô. Mười hai năm trước, sau hiệp ước hoà bình với ma cà rồng, khi mọi thứ đã ổn định, nhà cô đã chuyển đến Sarad, và từ đó cô cũng không còn liên lạc với Ruby, cũng như ba cô không còn liên lạc với viện trưởng Brown nữa vậy. Vậy mà ngay sau khi lễ tang của viện trưởng Brown vừa kết thúc, Ruby lại bỗng dưng xuất hiện ở VF. Cô ấy từ xa, mất nửa ngày đường tới đây, chấp nhận xa ngôi nhà đang vắng bóng người để vào hội đồng, chẳng phải vì gì khác ngoài mối thù với ma cà rồng.

Ruby cũng đã trải qua nhiều khó khăn quá rồi.

Mười hai năm không gặp, cô ấy đã khác trước rất nhiều. Chỉ có đôi mắt xanh và mái tóc nâu nhạt mềm mại dài ngang lưng là những thứ duy nhất khiến Glo nhận ra. Hôm nay gặp nhau cô ấy cũng chẳng nói nhiều, chẳng giống cô bé hoạt bát cứ cười nói suốt ngày và chạy theo Glo như ngày xưa. Ánh mắt đau buồn của cô ấy, dù có cố giấu đến mấy, Glo cũng vẫn dễ dàng nhận ra.

Kính coong!

Tiếng chuông cửa phía dưới nhà bất chợt làm cô giật mình. Rời mắt khỏi màn hình máy tính, Glo nhẹ nhàng bước ra. Đã gần mười một giờ đêm rồi, ai còn đến nhà vào lúc này?

Cạch!

Tiếng cửa nhà dưới mở. Glo chầm chậm bước xuống, vừa bước đi vừa lắng tai nghe. Vài tiếng nói thoáng qua tai cô chẳng rõ, phía ngoài cửa có một người nào đó, có vẻ vừa từ xa tìm tới, vừa hoảng hốt vừa vội vã, nhìn thấy Dan như nhìn thấy cứu tinh.

“Viện trưởng Collins. Chúng tôi có việc phải nhờ đến ngài.”

*

Một giờ đêm.

Kim đồng hồ đuổi nhau chạy đều đều trên góc tường, phát ra thứ ánh sáng dạ quang le lói, ánh lên giữa không gian tối tăm của căn phòng. Không gian vẫn tĩnh lặng như vẻ vốn có của nó.

Xoạch.

Giữa yên ắng, tiếng xoay khoá cửa chợt vang lên, xoay đều, rồi bật mở. Một bóng người hắt vào trong, chút ánh sáng đỏ từ ngoài chiếu vào khiến những tấm X-quang treo trên tường được dịp gặp ánh sáng, đồng thời loé lên. Bộ xương trắng treo cạnh cửa đung đưa theo cơn gió vừa đi ngang.

Vẫn là khung cảnh của căn phòng họp thường ngày, nhưng sao hôm nay nó không hề quen thuộc, do có thứ gì đó kì lạ, hay do suy nghĩ của con người đang nghĩ về những thứ kì lạ?

Tạch.

Đèn phòng bật sáng. Dan bước đến chiếc ghế xoay, nhẹ đặt người, nhắm mắt thở ra một tiếng dài.

Lại một đêm không ngủ.



“Một dịch bệnh lạ đang lan tràn khắp tỉnh Garland, khiến nhiều người… không còn là con người nữa. Dịch bệnh này xuất phát từ chính ma cà rồng.”

“Dịch ma cà rồng?...”

“Phải.” Ông giáo sư tóc bạc gật đầu, đưa tay phủi đi vài hạt sương đọng lại trên chiếc áo khoác. Nét lo lắng và mệt mỏi còn chưa vơi trên khuôn mặt của người vừa lặn lội từ xa tới. “Đến giờ đã có gần ba mươi người mắc.”

“Biểu hiện thế nào?” Dan hỏi lại.

“Người bệnh… chết trong vòng hai mươi tư giờ. Mọi cơ quan đều ngừng hoạt động, thân nhiệt hạ nhanh. Và tiếp sau đó, họ... tỉnh lại.”

Dan không tin vào tai mình, kinh ngạc đến không nói được thêm lời nào.

“Sau khi sống lại lần nữa, họ đã biến thành ma cà rồng. Nhưng những ma cà rồng này có lúc mất kiểm soát, tấn công tất cả những gì chúng nhìn thấy; có lúc lại bình tĩnh, biết mình là ai, biết mình đang làm gì.”

“Những nạn nhân đó có đủ tính chất của ma cà rồng không?”

Ông giáo sư gật đầu:

“Đủ. Phát hiện lần đầu từ chiều hôm qua. Tốc độ lan truyền rất nhanh, vì vậy chúng tôi gọi nó là “dịch ma cà rồng”. Chúng tôi mất hơn một ngày để hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình. Hiện chúng tôi đã bắt giữ những “người hoá ma cà rồng” lại và tạm thời mọi thứ đã ổn định rồi. Chúng tôi đã gửi toàn bộ những thông tin có được tới trung ương, giờ mới đến được đây để trực tiếp gặp ngài.”

Từ chiếc hộp bảo quản, ông lấy ra một ống nghiệm đã nút chặt:

“Dịch lây nhiễm đường máu. Đây là mẫu máu của một bệnh nhân bị nhiễm, cùng với một số kết quả chúng tôi đã nghiên cứu được, mong rằng nó có ích cho ngài. Đường xa không an toàn, nhưng đây là những thứ phải đưa đến tận tay ngài. Còn các thông tin khác tôi sẽ gửi qua file mềm.”

Anh nhận lấy chiếc hộp. Thứ chất lỏng màu đỏ sóng sánh bên trong cứ dao động qua lại như trêu ngươi anh.

Đặt chiếc hộp lên bàn, anh quay lại phía giáo sư:

“Viện nghiên cứu Garland chưa có kết luận gì sao?”

Giáo sư khẽ lắc đầu:

“Khi nghiên cứu riêng, viện trưởng Stewart dường như đã tìm ra điều gì đó…”

“Vậy...”

“Ông ấy mất tích rồi, trên đường từ nhà tới phòng thí nghiệm riêng ở Garlat."

Dan thở dài trong thất vọng.

"Garland không còn an toàn nữa rồi. Đành hi vọng ở ngài. Chúng tôi tin ở SF.”



Khi Dan vừa ngẫm lại toàn bộ cuộc nói chuyện nửa đêm với ông giáo sư tìm đến từ Garland, cũng là lúc phòng họp dần kín người. Những thành viên của viện nghiên cứu SF, các bác sĩ của bệnh viện SF, sau lời triệu tập khẩn cấp, đã lập tức có mặt dù đang là nửa đêm. Hội đồng VF đã có được thông tin này từ chiều tối. Ban Chỉ huy gấp rút họp bàn và đưa ra chỉ đạo tới các ban liên quan. Sau khi gặp ông giáo sư kia, Dan cũng nhận được chỉ thị từ đại hội đồng.

Ông nhìn quanh một vòng, nén lại tiếng thở dài rồi đứng dậy. Trước những người đứng đầu SF, ông bình tĩnh lên tiếng:

“Cảm ơn sự có mặt đông đủ của mọi người hôm nay. Tôi tin là ai cũng hiểu, vì sự trở lại của ma cà rồng, chúng ta sẽ lại tiếp tục phải mang trọng trách nặng nề rồi.”

*

Tin tức lan nhanh như một làn sóng, đến nỗi chính phủ không thể tiếp tục che giấu người dân được nữa. Ban Tình báo bắt đầu làm việc từ mười hai giờ đêm, thay nhau trực ban, nhận thông tin, phân tích tình hình và cử người đến hiện trường.

“Garland là một trong những khu vực không có chi nhánh địa phương của VF, nên chúng ta sẽ phải trực tiếp hành động. Tổ Garland hai sẽ xuất phát ngay sau ba mươi phút nữa. Theo như thông tin tình báo ban đầu thì làng Garlat là địa điểm có nguy cơ cao nhất. Chúng ta sẽ tới đó trước tiên.”

Khi mặt trời còn chưa ló dạng, tổ trưởng đã giao việc cho từng người trong vội vã. Ông nhắc nhở kĩ càng những công việc cần làm. Rồi đột nhiên, ông quay về phía Glo:

“Vì kế hoạch gấp rút, tất cả các thành viên đều phải tới hiện trường, kể cả cô, cô Collins. Điều kiện vật chất của làng Garlat chưa phát triển nên liên lạc từ xa rất khó.”

Glo giật mình, suýt chút nữa đã bật ra tiếng “hả?”. Cô cũng phải tới đó ư? Không… không phải chứ… Công việc của cô trước giờ luôn là tổng hợp và phân tích dữ liệu, hỗ trợ từ xa, gửi thông tin cần thiết đến cho các thành viên tại hiện trường. Vậy mà bây giờ nói cô tới đó… nơi ma cà rồng đang tấn công đó...

Không phải cô sợ, nhưng hai hôm trước khi tăng cường phong ấn, Ley đã dặn đi dặn lại rằng, cô không được phép bước chân vào bất cứ nơi nào có dấu hiệu của ma cà rồng. Giấu đi lý do từ phía Ley, Glo bình tĩnh hỏi lại:

“Tổ trưởng. Tôi sẽ tìm cách duy trì liên lạc, có thể không đi được không?”

“Không kịp đâu. Với lại hôm nay tới đó chủ yếu là khảo sát trước thôi, chưa chắc ma cà rồng sẽ xuất hiện ngay, đừng lo.”

Không, cô không lo ma cà rồng, cô chỉ sợ bị Ley phát hiện thôi. Nếu đi nhanh về nhanh và giấu được Ley thì không sao, còn lỡ như...

“Thế này thì đành liều vậy.”

*

“Theo phân tích của ban Tình báo thì địa điểm có nguy cơ bị tấn công nhất là làng Garlat thuộc tỉnh Garland. Đó là nơi dịch bệnh bùng phát mạnh nhất, và cũng là nơi tập trung âm khí dày nhất. Ngoài những pháp sư đã chia ra hợp tác với các đội, tôi cần mười người nữa trực tiếp tới Garlat khảo sát cùng tôi ngay trong hôm nay.”

Ley vừa dứt lời, rất nhiều cánh tay từ bộ phận đầu não của hội đồng pháp sư bên dưới đã đồng loạt giơ lên. Gật đầu hài lòng với sự tích cực này, Ley chọn ra năm cái tên, rồi nói tiếp:

“Ngoài ra những người còn lại hãy tiếp tục củng cố hàng phòng vệ ở Sarad. Đây là trung tâm của Faraway, dù có chuyện gì xảy ra cũng phải giữ cho Sarad an toàn. Trong khoảng thời gian tôi không ở đây, phó chủ tịch - pháp sư Hughes sẽ toàn quyền quyết định mọi công việc. Được rồi, kết thúc họp, năm người đã chọn đi cùng tôi, chúng ta sẽ tới Garlat ngay bây giờ.”

Chưa ai kịp đáp lại, chưa ai kịp phản ứng gì, Ley đã quay người rời khỏi phòng, khiến cho những người còn lại không còn cách nào khác ngoài việc tuân lệnh ngay tức khắc. Năm người được chọn theo chân đại pháp sư tiến đến Garlat, suốt quãng đường đi không ai dám nói một lời, chỉ dám tập trung tự chuẩn bị cho chính mình để sẵn sàng đối đầu với bất cứ thứ gì sắp xuất hiện.

Nửa ngày đường trôi qua, Garland đã hiện lên trước mặt. Đội pháp sư đến trung tâm tỉnh Garland, thông báo qua tình hình cho bộ phận an ninh của tỉnh và trao đổi một vài thông tin liên quan. Ley sắp xếp người bảo vệ những địa điểm trọng yếu, tạm thời đảm bảo an toàn cho trung tâm, rồi bắt đầu khảo sát những khu vực có “người hoá ma cà rồng”.


Mất gần một buổi chiều mới tạm xong việc ở thành phố, đội pháp sư di chuyển đến làng Garlat. Xe dừng lại vào lúc hơn bốn giờ chiều. Có lẽ vì đã được báo trước, nên họ vừa tới nơi đã có một nhóm người chạy ra tiếp đón, thái độ vừa cung kính vừa nể sợ vô cùng, cúi đầu chào Ley cùng hội pháp sư phía sau:

“Đại pháp sư Collins, hân hạnh được đón tiếp. Mời các vị tới nhà trưởng làng, mọi người đều đang chờ các vị.”

Ley chỉ gật đầu một cái nhẹ, rồi nhanh chóng tiến vào trong nhà trưởng làng - địa điểm họp bí mật của Garlat. Ban chuyên án cũng đã tới đây từ trước và đang phân chia công việc. Hội pháp sư nghe báo cáo qua một lượt, rồi quyết định hành động ngay.

Thăm dò khu rừng Garlat.

Rừng Garlat nằm tách biệt ở phía tây Garland, rộng đến nỗi chưa có cư dân nào của Garland từng đi hết. Chính vì vậy, nơi đây luôn là nơi ẩn náu của những thứ không ai ngờ tới. Khi các pháp sư bước chân tới, ban chuyên án của VF đã dựng căn cứ dã chiến và chia ra thăm dò toàn bộ khu rừng bằng các thiết bị đặc biệt. Họ báo cáo với Ley rằng chưa phát hiện điều gì bất thường trong bán kính năm cây số. Nhưng những gì đại pháp sư nhìn thấy không hề giống như báo cáo.

Bà thấy một luồng âm khí dày đặc.

Hơn thế nữa, chúng tạo ra cả dương khí giả để che mắt, nên chẳng ai nhìn được dòng âm khí này.

Ley chỉ đạo đội pháp sư chia ra từng nhóm và phối hợp với ban chuyên án phong toả khu vực Garlat. Đồng thời, bộ phận an ninh của tỉnh cũng cử người đến cùng bảo vệ làng. Rồi sau đó, Ley đi theo sự dẫn đường của âm khí, tìm đến những nơi có nguy cơ cao nhất. Nhưng khi đi được một đoạn trong rừng, bất chợt, một bóng dáng quen thuộc hiện lên trong tầm mắt bà.

Không ai khác, là Dan.

“Dan?”

“Ley? Sao em lại... ở đây?”

“Anh đến đây từ bao giờ thế?”

Dan bất chợt bối rối, như thể vừa làm điều gì mờ ám mà bị bắt tại trận. Hôm nay ông đích thân tới đây, vì muốn xem thử có phát hiện được gì từ phòng thí nghiệm của giáo sư Steward không. Nhưng không ngờ phòng thí nghiệm của ông ta lại nằm sâu trong rừng Garlat, và cũng không ngờ vợ mình lại có mặt ở đây.


“Anh đi về đi. Ở đây không an toàn chút nào.”

“Từ từ đã. Anh chỉ muốn ngó qua phòng thí nghiệm một chút thôi. Nó ở ngay trước mắt kia rồi.”


Ley nhìn theo hướng chỉ tay của Dan, nhận ra ngay phía trước thấp thoáng xuất hiện một căn nhà nhỏ. Một căn nhà gỗ cũ kĩ, dây leo bám đầy trên tường, những vết nứt kéo dài như sắp kéo sập cả căn nhà. Rồi không rõ vì sao, Ley lúc này không nói thêm một lời nào mà bỗng dưng lại nhanh chóng tiến đến gần, như thể bị thứ gì đó lôi kéo.

Ngôi nhà cũ này, chỉ có hai từ “lộn xộn” là miêu tả chính xác nhất tình trạng của nó. Dụng cụ thí nghiệm bị ném đầy trên sàn, đồ đạc đều vỡ nát, có vẻ nơi này đã từng bị lục lọi rất nhiều lần. Một khung cảnh tan hoang đến đáng sợ, cùng với âm khí lấp đầy đến ngột ngạt.

Và quan trọng hơn cả, trong này còn có một người đang ngồi giữa đống lộn xộn, tay chân bị xích chặt vào chiếc ghế cũ sắp mục nát, ánh mắt ngước lên mang nhiều phần sợ hãi cùng bất ngờ, nhìn thấy những người vừa bước vào, liền bật ra một tiếng gọi run rẩy:

“Mẹ…”

“Glo?!”
 
Sửa lần cuối:
Chương 4: Những kẻ bất thường

Mười một giờ trưa.

Ban chuyên án đặt chân đến Garlat.

Glo bước xuống xe, suýt chút nữa đã bị không khí lạnh lẽo làm cho sốc nhiệt. Nơi đây hoang vu lạnh lẽo thế này, không rõ là do cách xa trung tâm, thiếu sự quan tâm, kém phát triển, hay do sự tấn công của ma cà rồng mà thành ra như thế. Vài ngôi nhà lác đác, cây cỏ thưa thớt và chẳng hề có màu xanh đặc trưng của chúng, xơ xác, trụi lá, cằn cỗi không còn sức sống. Khung trời phía trên như bị chiếm hữu bởi đàn quạ đen bay dày đặc.

Chỉ có một nơi duy nhất có cây xanh, là khu rừng Garlat.

Vì để rút ngắn thời gian, ban chuyên án đã đến thẳng Garlat mà không đi qua trung tâm tỉnh Garland, chỉ gửi thông báo cho bộ phận an ninh của tỉnh rằng sẽ trực tiếp tới đây làm việc. Sau đó uỷ ban tỉnh liền thông báo cho trưởng làng về chuyến khảo sát của ban chuyên án, nên khi họ vừa đặt chân đến nơi đã có người dẫn đường. Một thanh niên trẻ dẫn cả đội tới nhà trưởng làng, nhưng họ không dừng lại ở đó, mà tiếp tục đi xuống một chiếc cầu thang hẹp và tối.

Theo như lời người dẫn đường, đây là lối dẫn đến căn hầm bí mật - địa điểm họp của làng Garlat. Suốt quãng đường, chỉ có chút ánh sáng yếu ớt phát ra từ chiếc đèn pin nhỏ người kia mang theo, tưởng như mắt phải mở to hết cỡ mới nhìn được những thứ gì đang ở xung quanh mình. Bức tường mốc bám đầy rêu ngay sát hai bên, càng xuống sâu, mùi ẩm càng nhiều. Tuy không nhìn rõ phía trên đầu, nhưng chắc chắn là mạng nhện đang giăng kín. Nền đất dưới chân cũng được rêu phủ một lớp dày.

Chẳng biết đã bước xuống sâu bao nhiêu bước, xung quanh vẫn là một màu, tối đen, yên ắng. Một người cầm đèn đi trước, năm người mò mẫm theo sau. Rốt cuộc, căn hầm đã hiện ra trước mặt.

“Chào các vị. Tôi là trưởng làng Garlat. Nghe nói các vị từ VF tới vì tình hình ma cà rồng đang hoành hành nơi này. Mời các vị ngồi. Và, kế hoạch tiếp theo của VF là gì?”



Sau khi vừa dùng bữa trưa đơn giản vừa nghe báo cáo qua tình hình một lượt, các thành viên lập tức bắt tay vào thực hiện công việc. Thành viên của các ban rất thành thạo làm việc theo đúng quy trình. Họ lắp đặt các thiết bị, xây dựng căn cứ dã chiến và sắp xếp lực lượng bảo vệ khu vực. Trong lúc này, Glo không quen với việc có mặt trực tiếp tại thực địa, đành đứng một góc tự tổng hợp lại các thông tin đã có.

Dịch bệnh bắt đầu từ Garlat, có lẽ vì nơi này xa trung tâm nên được ma cà rồng lựa chọn đầu tiên. Dấu vết của ma cà rồng đã rải rác khắp miền bắc, nhưng chỉ có nơi này có dịch bệnh, chứng tỏ dịch bệnh này vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm. Hiệp ước hoà bình mười hai năm trước vẫn còn hiệu lực, nhưng ma cà rồng lại hiên ngang xuất hiện trở lại, nghĩa là bọn chúng đã có thứ gì đó trong tay có thể lật ngược tình thế.

Chỉ dựa vào dịch ma cà rồng này ư? Hay chúng có mục đích nào khác?

Liệu kế hoạch của chúng có thực sự là dùng dịch ma cà rồng làm suy yếu Garland và chọn nơi này làm điểm tấn công đầu tiên - như những gì cô và ban Tình báo đã phân tích?

Theo như những dấu vết ban chuyên án thu thập được thì khu rừng này không hề có âm khí, tức là trong khoảng thời gian hai mươi tư tiếng đổ lại ma cà rồng không xuất hiện ở đây. Cô đi qua căn cứ dã chiến, vào sâu hơn trong rừng. Người của VF đã chia ra canh giữ và bảo vệ xung quanh nên nơi này hiện tại khá an toàn với cô. Đám lá vàng rải đầy dưới chân, ngoài tiếng lá rơi lao xao thì còn lại yên tĩnh đến kì lạ. Tán cây trên đầu che kín khoảng trời đầy mây mù. Chỉ mới gần bốn giờ chiều, mà ở trong này âm u chẳng có chút ánh nắng.

Một cơn gió mạnh bất chợt vụt qua. Linh cảm về một thứ nguy hiểm nào đó xung quanh khiến cô giật mình, co người trong vô thức. Và rồi chỉ sau một cái chớp mắt, “thứ nguy hiểm” mà cô lo lắng đã lập tức xuất hiện trước mắt.

Cả một tập đoàn màu đen lạnh lẽo, chỉ nhìn thoáng qua cũng có thể nhận ra.

Một vòng tròn mười ma cà rồng đang bao vây cô.

Thật vô lí! Trong bán kính năm cây số đã được xác định là không có âm khí mà?!

Glo giật mình hoảng hốt, không suy nghĩ liền rút ra gói bột trắng vốn luôn mang theo người, xé mở rồi hất tung về phía bọn chúng. Luồng khói trắng mù mịt che lấp tầm nhìn của chúng, đồng thời cũng khiến Glo cảm thấy mình đang bị kẹt giữa một màn mơ hồ.

Vòng tròn ma cà rồng phía ngoài có vẻ đã chùn chân trước thứ vũ khí này, chúng đồng loạt lùi lại. Glo hoảng loạn nhìn qua lớp khói, tìm sơ hở để chạy. Nhưng cô chỉ mới quay được nửa vòng, bất chợt bị chặn đường bởi một ma cà rồng - không biết bằng cách nào đã vượt qua lớp bột bùa chú. Cô vừa giật mình lại vừa hoảng sợ, loại bột này, theo lời mẹ cô thì không có ma cà rồng nào bước qua được cơ mà?

Glo không còn đường nào để thoát, chỉ có thể liều mình quay lưng định bỏ chạy. Nhưng vô ích, tốc độ của con người làm sao có thể so với ma cà rồng, cả sức mạnh cũng vậy. Cô chỉ vừa mới quay người, đã bị túm lại ngay tức khắc. Bàn tay lạnh lẽo bằng cách nào đó khóa chặt hai tay cô phía sau lưng, và hơi thở nặng nề ngay sát bên tai khiến cô tưởng như mình vừa bị lôi xuống địa ngục. Bột bùa chú dần mất tác dụng, mười ma cà rồng đồng loạt tiến lại gần. Những cái bóng đen làm không gian xung quanh tối dần lại, mười cặp mắt đỏ ngầu cùng hướng phía cô mà nhìn chằm chằm.

Và rồi, cô bị lôi đi.

Không còn nhớ rõ bằng cách nào. Chỉ biết cảnh vật xung quanh cứ lướt qua liên tục.

Thứ tốc độ này, cô có muốn kháng cự cũng không kịp.

Đáng lẽ nơi này phải có rất nhiều pháp sư đang theo dõi từng chút động tĩnh, nhưng lúc này lại chẳng có con người nào cứu cô cả.

Thật vô lí!

Điểm dừng là một ngôi nhà gỗ kì lạ nằm giữa rừng Garlat, Glo chỉ kịp nhận ra điều đó khi cô đã bị ấn ngồi xuống góc nhà, dây xích sắt khoá chặt tay, khoá cả người cô vào chiếc ghế lạnh ngắt. Cô không còn tâm trí để ý đến ngôi nhà tối tăm cũ kĩ này nữa. Mười một ma cà rồng này khiến cô không còn thở nổi.

“Một người bình thường? Lôi đến đây làm gì thế?”

Một ma cà rồng vừa lên tiếng, trong giọng nói có vẻ vẫn còn bực tức vì khi nãy đã bị Glo hất gói bột bùa chú vào người. Kẻ này vẫn còn chùm áo choàng đen che mất nửa mặt, có vẻ như để tránh khỏi ánh nắng phía ngoài, sau khi dứt lời liền tháo bỏ chiếc áo vướng víu ném qua một bên. Nhưng cũng ngay sau đó, khi nhìn rõ mặt Glo, cậu ta bất chợt giật nảy mình, như thể vừa thấy thứ gì đó kinh khủng.

“Ối, hú hồn.” Rồi quay sang bên cạnh, bộc lộ mọi sự ngạc nhiên vô cùng trên nét mặt. “Đừng nói đây là, Gl…”

Lời còn chưa nói hết, cái trừng mắt từ một ma cà rồng khác đã khiến cậu ta phải ngậm miệng. Glo đang run rẩy phía dưới, đến lúc này cảm thấy có điều gì đó không đúng mới lấy hết can đảm ngẩng lên, tự nhủ rằng chỉ liếc qua một cái thôi, để biết chuyện gì đang xảy ra. Nhưng sau cái liếc qua đó, cô lại chẳng thể rời mắt được nữa.

Mười một ma cà rồng.

Một ở ngay trước mặt, trung tâm của đội này, thủ lĩnh của tất cả những kẻ đứng sau, mang nét mặt căng thẳng đến ngạt thở, ánh mắt vô cảm đầy đe dọa kiên trì nhìn cô. Anh ta mang vẻ thu hút đến kì lạ, một khuôn mặt hoàn hảo giống như được vẽ ra từ những nét bút nắn nót, thứ đặc trưng không thể chối cãi của loài sinh vật này. Đôi mắt hai màu nhìn xoáy vào cô không chớp lấy một lần, khiến cho cô cảm thấy mình như bị hút hết sinh lực.

Tuy rằng khuôn mặt này đã thu hút toàn bộ chú ý của cô, nhưng cô vẫn còn đủ tỉnh táo để nhận thức xung quanh. Một đứng xa hơn phía sau, bên phải - là ma cà rồng vừa lên tiếng, một gương mặt non choẹt, hướng cái nhìn vừa ngạc nhiên vừa thích thú về phía cô. Một đứng bên trái, cúi đầu im lặng, khuôn mặt lạnh tanh nghiêm túc chờ đợi được sai bảo. Và ở ngay sát cửa ra vào, tám ma cà rồng còn lại xếp hàng dài, im lặng như thần chết, không có dù chỉ một chuyển động nhỏ.

Ngay khi cô vừa chuyển tầm nhìn trở lại, khuôn mặt tĩnh lặng như tạc tượng của thủ lĩnh trước mắt đột nhiên lên tiếng. Giọng điệu bình tĩnh không có ý định gây áp lực, nhưng lời lẽ chẳng khác nào đang đe dọa:

“Tối nay sẽ có một trận chiến, và con người sẽ hiểu đối đầu trực tiếp với ma cà rồng là vô nghĩa.”

Glo cau mày, không hiểu.

Thoáng qua trong phút chốc, cô đã nghĩ lời này có nghĩa: con người sẽ không thể thắng được ma cà rồng. Nhưng tại sao anh ta lại nói lời này với cô? Rõ ràng là cô có thể đã chết ngay từ khi bị bắt gặp, bởi ở đây có một kẻ không bị ảnh hưởng bởi bột bùa chú, và có lẽ cũng không bị ảnh hưởng bởi những phương thức tự vệ khác. Vậy chẳng lẽ chúng muốn dùng cô cho mục đích gì khác?

“Nếu có gặp lại sau trận chiến, cô sẽ hiểu những lời tôi nói.”

Anh ta nói thêm một lời khó hiểu, ném chùm chìa khóa mở dây xích xuống ngay dưới chân cô, rồi bỗng dưng đứng dậy và lập tức rời đi.

Thật kì quái.

Glo mơ hồ nhìn quanh, có một cảm giác không thật với những thứ kì lạ diễn ra quanh mình mấy ngày nay. Cô bất chợt nhớ lại một kí ức rất gần còn chưa kịp xóa bỏ. Vừa mới ba ngày trước thôi, cái ngày mà cô bị cướp giữa đường, nghe lời Grey đuổi theo tên cướp, và rồi gặp phải đám người mặc đồ đen.

Chắc chắn đám người đó chính là những ma cà rồng này.

Không thể sai được.

Khi đó tất cả đã đồng loạt cúi đầu che giấu màu mắt của mình. Giữa bóng tối chập chờn của ngày đó, cô đã kịp phát hiện ra một thứ kì lạ của người thủ lĩnh kia nhưng lại không chắc, và đến tận bây giờ, khi lần nữa gặp lại, cô mới nghĩ ra.

Đôi mắt. Có hai màu. Một bên màu xanh, bình thường chẳng khác đôi mắt của con người. Một bên màu đỏ, màu đặc trưng của mắt ma cà rồng.

Và cả ánh mắt đe dọa kia nữa.

Ánh mắt này khiến cô muốn ngạt thở.

Cô biết kẻ này.

Kéttt!

Thứ tiếng động chói tai của cánh cửa gỗ lâu ngày mới được mở ra bất chợt vang lên. Ánh sáng yếu ớt từ phía ngoài chiếu rọi khiến Glo nhất thời tưởng mình thật sự mới tỉnh lại sau cơn mơ. Nhưng dây xích lạnh lẽo cứng ngắc ép chặt cơ thể đã giúp cô hiểu rằng đây là sự thật. Glo nheo mắt nhìn hai người vừa đẩy cửa bước vào, giữa ngạc nhiên xuất hiện một tia hi vọng.

Có người tới, và cô sẽ được cứu. Và hơn cả hi vọng, người cô vừa nhìn thấy khiến cô cảm thấy yên tâm hơn bao giờ hết.

Là ba mẹ.

“Mẹ…”

“Glo?!”

Ley vừa kinh ngạc vừa hoảng hốt, chạy vội đến quỳ xuống cạnh Glo. Dan cùng lúc lao tới, vừa vặn nhìn thấy chùm chìa khóa rỉ sét dưới chân, vội nhấc lên gấp gáp thử từng chìa để mở khóa dây xích.

“Gloria Collins. Sao con lại ở đây?”

Glo rùng mình. Chưa kịp nhẹ nhõm vì gặp được ba mẹ, cô đã bị tiếng gọi cả họ và tên của mẹ làm cho nhũn cả người. Mỗi lần bị gọi thế này, cô biết chắc là mình sắp bị chửi cho to đầu rồi.

“Mẹ… con… con xin lỗi, con không định đến đây…” Cô run rẩy lên tiếng, tay chân vừa được giải thoát khỏi xích sắt đã vội bám vào người Ley để đứng dậy.

Ley giữ hai vai Glo, nheo mắt nhìn qua một lượt, rồi bất chợt thở dài:

“Thôi được rồi, bị bắt không phải lỗi của con. Lần sau đừng tự ý đến hiện trường là được. Nhưng vừa rồi, con đã gặp ma cà rồng phải không?”

Glo len lén thở phào một tiếng rồi nhẹ gật đầu. Cứ nghĩ sẽ bị mắng vì đã tới tận nơi ma cà rồng xuất hiện mà không xin phép trước, không ngờ Ley chỉ nói vài câu, ánh mắt hiện đầy lo lắng nhưng không hề nhắc gì đến chuyện “phong ấn” trên người cô. Không phải Ley đã từng nói, nếu còn gặp ma cà rồng một lần nữa thì phong ấn sẽ vỡ sao? Hay sau lần tăng cường hôm trước nó đã mạnh hơn nhiều rồi?

“Được rồi.” Dan vỗ vỗ vai Ley, kéo cả hai về từ hoảng loạn. “Chúng ta nên ra khỏi đây trước đã.”

*

“Mẹ, tối nay sẽ có trận chiến, tối nay ma cà rồng sẽ tới, chính những ma cà rồng đó đã nói với con như thế!”

“Con bình tĩnh đã. Việc ở đây đã có các pháp sư lo, con hãy trở về Sarad cùng ba đi.”

“Nhưng… nhưng còn mẹ thì sao?”

Nói Glo bình tĩnh, nhưng có lẽ chính Ley mới phải bình tĩnh lại. Kể từ sau khi trở về nhà trưởng làng, bà cứ liên tục bắt Glo phải rời khỏi đây, nhưng lại không nói rõ đã có chuyện gì. Phong ấn trên người Glo chưa vỡ, nhưng sau cuộc gặp này chắc chắn chẳng còn nguyên vẹn.

Hôm nay ở Garlat có rất nhiều vị khách: ban chuyên án VF, viện trưởng viện nghiên cứu SF, đại pháp sư - những lực lượng bảo vệ được cử đến từ trung ương. Có lẽ chính người dân Garlat còn chẳng hiểu được mình đang nằm trong tình thế nguy hiểm đến thế nào. VF đã hành động nhanh nhất có thể để bảo vệ Garlat.

Nhưng Glo vẫn không hiểu những lời nói kì lạ kia có ý nghĩa gì.

Cô muốn ở lại đây đêm nay. Cô muốn biết ma cà rồng sẽ làm gì.

“Nghe lời mẹ, con phải về Sarad ngay. Đừng chậm trễ, nếu ma cà rồng tới, thì con…”

Ley bỏ dở câu nói, nét mặt vốn đã căng thẳng lại càng thêm lo sợ. Sáu giờ chiều, ánh nắng sớm tắt, luồng âm khí đen lưu chuyển mạnh mẽ trên cả một diện rộng, và Ley là người đầu tiên nhận ra.

Tiếp theo sau đó, cùng với sự tăng lên nhanh chóng một cách đáng sợ của âm khí, các pháp sư khác cũng dần phát hiện.

Ma cà rồng đang tiến tới.

Choangggg!

Một tiếng nổ lớn vang lên, toàn bộ cửa kính lớn nhỏ của tất cả các ngôi nhà đồng loạt vỡ vụn. Các pháp sư nhanh chóng tiến vào vị trí sẵn sàng. Bầu trời đã âm u lại càng thêm tăm tối. Một đội quân ma cà rồng từ bốn phía đồng loạt lao tới, nhanh như cơn gió lạnh, lặng lẽ vô hồn như xác sống, chẳng ai kịp nhìn thấy hành động của chúng, dân cư hoảng loạn ôm lấy nhau trốn trong một góc nhà.

“Đại pháp sư! Chúng đang tới rất nhanh! Ước tính phải có đến hơn một trăm ma cà rồng!”

Màn đập vỡ cửa kính mở đầu đã khiến ngôi làng nhỏ bé này hoảng loạn không thôi. Lần đầu được chứng kiến ma cà rồng tấn công sau mười hai năm, quả thực không ai không sợ hãi, ý chí sớm đã chẳng còn. Nếu như hôm nay hội đồng trung ương không kịp tới, nếu như chỉ có Garlat tự mình tự vệ, thì ma cà rồng đã dễ dàng xóa sổ nơi này.

“Cả hai ở yên trong này, dù có chuyện gì cũng không được ra ngoài!”

Ley quay đầu nhìn khung cảnh mờ mịt âm khí phía ngoài, gấp rút nói một câu với Dan và Glo, rồi cũng bước ra, thực hiện trách nhiệm chỉ huy trận chiến. Trước khi đi, bà còn kịp mở một lớp kết giới vững chắc bao bọc nhà trưởng làng, bảo vệ tất cả những người đang có mặt ở đây. Chỉ mong rằng khi bà không có mặt, những người quan trọng sẽ vẫn an toàn.

Nhưng mọi thứ không dễ dàng đến thế. Thứ kết giới mạnh mẽ của đại pháp sư có thể ngăn chặn được những ma cà rồng bình thường, nhưng lại chẳng là gì so với một ma cà rồng đặc biệt.

Một kẻ không phải đứng đầu, nhưng khiến kẻ đứng đầu phải đề phòng. Sức mạnh vượt qua giới hạn của ma cà rồng, không pháp sư nào có khả năng khắc chế. Không sợ thứ gì, và cũng không bị làm hại bởi bất cứ thứ gì.

Một ma cà rồng bất tử.

Sagirus Vasconcellos.


 
Chương 5: Hiệp ước của đời trước


Ngôi nhà của trưởng làng được bao bọc bởi một lớp kết giới vững chắc, không chỉ ngăn chặn mà còn hút hết nguyên khí của mọi ma cà rồng có ý định bước qua. Nhưng chẳng ai ngờ rằng chứ kết giới vững chắc của đại pháp sư lại dễ dàng vỡ vụn chỉ bằng một cái chạm tay của Sagirus Vasconcellos.

Tất cả những người phía trong không kịp làm gì, chỉ vừa mới giật mình quay đầu nhìn đã thấy những cái bóng đen chắn kín lối vào. Bóng đèn đồng loạt vỡ vụn, rồi giữa bóng tối mờ mịt, Glo lập tức nhận thấy một khuôn mặt quen thuộc đang ghé sát lại gần mình, đôi mắt hai màu nhìn chằm chằm vào cô. Sợ hãi đến bất động, cô chỉ kịp cảm thấy mình vừa bị một thân ảnh lạnh lẽo kéo đi, nhẹ nhàng và im lặng như một bóng ma. Chớp mắt một cái, cô đã thấy mình bị lôi ra giữa trận chiến.

“DỪNG LẠI!”

Glo thấy mình đứng trên đỉnh căn nhà hai tầng, hai vai bị ghì chặt và chân tay cứng đơ không có sức phản kháng. Hơi thở lạnh lẽo phả vào sau gáy khiến cô rùng mình.

Đáp lại giọng nói đầy uy lực của Sagirus, toàn khung cảnh như ngừng lại một giây, ma cà rồng nhận được lệnh lùi về sau vài bước, con người nhận ra con tin trong tay ma cà rồng, vòng bảo vệ giảm uy lực thấy rõ. Glo không vùng vẫy, cũng không cử động. Mọi khả năng tự vệ bỗng lặn mất tăm giữa luồng âm khí dày đặc.

Cô thấy mọi thứ trước mắt mờ đi. Giữa bóng đêm bao phủ Garlat bỗng hiện lên một tia sáng đỏ.

Và cô mất ý thức hoàn toàn.

Thân người không còn sức lực trượt khỏi cánh tay đang giữ chặt lấy cô. Cho dù có dùng lực đến thế nào thì cũng không thể giữ được một người đang bất tỉnh. Cả trên này và dưới kia, khi nhìn thấy cảnh này đều giật mình hoảng hốt. Ngay khi Glo vừa rời khỏi tầm khống chế, lập tức có một luồng khí mạnh ập đến phía Sagirus. Tuy rằng không bị ảnh hưởng nhiều, nhưng đợt tấn công này đủ để khiến cho phân nửa số ma cà rồng chao đảo. Tưởng như chỉ vừa mới chớp mắt, đại pháp sư đã tiến đến sát gần.

Có lẽ vì sợ hãi trước khí thế áp đảo của đại pháp sư, Sagirus vội vã dẫn cả đội rút quân ngay tức khắc.

Nhanh chóng như thể sợ rằng mình sẽ bị đuổi theo ngay lập tức.

***
**
*

“Tôi thật sự hối hận khi quyết định của mình làm liên lụy người khác.”

Dan đã phải chứng kiến vị tổng thống đáng kính tự lấy mình làm người hi sinh cho hoà bình. Cái giá phải trả của hiệp ước hoà bình không đơn giản như ta tưởng. Để người thân được bảo vệ, ông đã mắc sai lầm, và vợ ông cũng thế.

Cộc cộc…

Tiếng gõ cửa mở ra kí ức không đáng có, thứ in sâu không thể phai mờ trong tâm trí đã mang đủ điều hỗn loạn.


Năm 2009.

Cộc cộc…


“Chúng ta có tin mới, viện trưởng Collins, đoán xem là tốt hay xấu?”

Dan cẩn thận ngồi xuống chiếc ghế tổng thống Jones đang chỉ vào, không suy nghĩ đáp:

“Nếu là tin xấu chắc ngài không mất thời gian hỏi vậy.”

Ông chậm rãi lắc đầu:

“Tiếc là không đúng, nhưng cũng không hẳn sai.”

Ngưng lại nhìn biểu hiện khó hiểu trên mặt Dan, ông tiếp:

“Chúng ta sẽ có một hiệp ước. Ma cà rồng chấp nhận bị giới hạn từ khu rừng phía bắc, lui về một khu vực nằm trong tầm kiểm soát của chúng ta. Bù lại thì chúng muốn có một thứ.”

Gì mà hiệp ước. Một cuộc trao đổi trá hình thì có.

“Một thứ gì?”

“Hừm, chính xác là một người.”

“Một người đích danh?”

Jones vẫn nhìn Dan, mắt ánh lên điệu cười bất thường.

Không phải chứ?

“Chúng ta sẽ có một “bữa tiệc” cùng ma cà rồng để kí kết hiệp ước, mọi quyết định sẽ được thông qua trước đó tại cuộc họp của chính phủ và hội đồng VF. Cậu yên tâm, dù thế nào thì cũng không thể để chúng làm vậy được.”

Nếu hỏi người dân, rằng họ có để một người hi sinh, đổi lấy hoà bình và an toàn cho con người hay không, phần lớn họ sẽ nói có.

Nhưng nếu hỏi người thân của người bị hi sinh, câu trả lời chắc chắn là không.

Cuộc họp diễn ra trong ba ngày, vẫn chưa đưa ra được quyết định nào thống nhất. Dan và Ley những ngày này rời Saderk tới thủ đô Sarad, bỏ lại tất cả công việc khác sau lưng mà tập trung hoàn toàn vào cuộc họp. Ngày đó cả hai đều chưa làm việc cho hội đồng VF, vẫn chỉ là những người bình thường ở Saderk làm những công việc đơn giản lo cho gia đình nhỏ của mình. Cả hai ngồi giữa hội trường rộng lớn và những con người xa lạ, trong lòng bất an không thôi.

VF sau khi phân tích động cơ và nguyên nhân của cuộc trao đổi này đã đưa ra kết luận rằng, “vật hi sinh” mà ma cà rồng cần chắc chắn có điểm đặc biệt nào đó liên quan tới chúng. Bởi vậy tất cả các pháp sư, bao gồm cả Ley đều bị tra hỏi về tất cả những gì liên quan đến ma cà rồng, để tìm ra cách giải quyết vấn đề này.

Nhưng Ley không nói, không thể nói được, cô biết tại sao, nhưng không muốn nói.

Mặc kệ việc từ chối cung cấp thông tin có thể dẫn đến chiến tranh, Ley cũng không thể nào nói ra sự thật đó được. Đó là bí mật của riêng nhà Collins, một bí mật đau lòng của số phận không thể nào tránh khỏi. Bí mật của đứa con gái mới mười tuổi khi ấy - Gloria Collins - “vật hi sinh” mà ma cà rồng yêu cầu.

Bí mật về “hào quang đỏ” và dòng máu đặc biệt.



“Bữa tiệc” được tổ chức trong chính lâu đài ma cà rồng. Kẻ đứng đầu - Huyết Nguyệt Vương đã chấp nhận mạo hiểm, dỡ bỏ toàn bộ hàng phòng thủ, để cho con người tự do tiến thẳng vào căn cứ cuối cùng của ma cà rồng. Bởi vì biết con người đang ngày càng chiếm lợi thế, ma cà rồng đã phải liều mình dùng đến quân bài cuối cùng. Tất cả chỉ là để có được “vật tế”, để tăng sức mạnh, để lật ngược tình thế.

Đúng sáu giờ chiều, đoàn người đại diện đồng loạt tiến vào khu rừng phía bắc. Tổng thống, hơn năm mươi pháp sư, Dan và Ley, và cả người sắp bị hi sinh - Glo mười tuổi. Không khí u ám nơi này khiến ai cũng không tránh khỏi cảm giác bất an. Nắm chặt bàn tay nhỏ bé của đứa con gái đang tò mò hướng mắt nhìn về phía lâu đài, Dan thực sự đã muốn quay đầu rời đi ngay tức khắc. Nếu không phải vì cuộc họp của chính phủ vẫn chưa đưa ra kết luận cuối cùng, thì dễ có khi vợ chồng anh đã đưa Glo đi tới nơi tận cùng núi non nào mà trốn rồi. Miễn cưỡng phải tới đây, giờ nên trông chờ vào ai?

Đoàn người bước qua cánh cổng lâu đài, đối mặt với loài sinh vật khát máu đang xếp hàng chờ đợi được tiếp đón con người. Giữa căn phòng rộng lớn lập lòe ánh nến mờ ảo, có một kẻ hiên ngang đứng trước, nhếch môi khinh bỉ, lên tiếng khi vừa thấy đoàn người tiến vào:

“Xin chào, những con người dũng cảm.”

Một bữa tiệc u ám, căng thẳng, nơi con người và ma cà rồng lần đầu tiên đứng gần nhau đến thế, có một kẻ tự xưng là “Huyết Nguyệt Vương”, là chủ nhân của nơi này. Ông ta lên tiếng đầy tự mãn, giọng nói vang vọng khắp không gian như muốn trấn áp tinh thần của gần một trăm con người.

Huyết Nguyệt Vương có bề ngoài của một người đàn ông trung niên đã ngoài năm mươi, có lẽ bao năm nay bề ngoài này chẳng tiến triển theo thời gian nữa. Ông ta tự tin như thể chẳng đặt bất cứ thứ gì vào mắt mình, mang sự lạnh lùng kiêu ngạo của kẻ đứng đầu, một kẻ đã trải qua hàng trăm trận chiến chưa từng thất bại. Mặc dù chẳng biết rõ với hai phía lực lượng này bên nào sẽ thắng, nhưng chỉ nhìn vào ông ta thôi, cũng đủ khiến người ta mất hết ý chí.

“Chúng ta bắt đầu chứ nhỉ? Đám người yếu ớt kia, còn định mất thời gian đến khi nào nữa?”

Tổng thống Jones bước lên trước, không để sự uy hiếp kia làm cho sợ hãi, bình tĩnh như thể đã đoán trước mọi thứ, như thể đã biết trước phải làm gì:

“Chúng tôi tới đây để thương lượng cho hoà bình. Nhưng trước tiên tôi muốn hỏi, tại sao lại chỉ đích danh người trao đổi, và ma cà rồng sẽ làm gì với người hi sinh?”

“Chuyện đó đáng để quan tâm à?”

Huyết Nguyệt Vương ngang ngược đáp lời. Ông ta giống như đang tự tin quá mức vào mình, tin rằng con người sẽ không còn đường lui, không có cách nào khác, buộc phải chấp nhận giao người và làm theo yêu cầu:

“Dùng một người đổi lấy nhiều người, với các ngươi thì còn gì lợi hơn?”

Dan kéo Glo ra sau lưng mình, nghe lời khiêu khích này bất chợt cảm thấy nực cười. Anh bật ra một tiếng cười khẩy, không ngần ngại nói thẳng một lời vạch trần ý định của ông ta:

“Các người biết mình đang yếu thế hơn con người nên mới đồng ý hòa giải, lại còn đòi một người làm điều kiện cho hòa bình. Nếu như hôm nay tôi nói không đồng ý thương lượng, vậy ma cà rồng có tự tin là sẽ vượt qua được lực lượng này không?”

Năm mươi pháp sư phía sau đồng loạt dàn hàng xếp thành đội hình, mang khí thế áp đảo sẵn sàng chiến đấu. Tổng thống Jones trong thoáng chốc đã ngạc nhiên quay lại nhìn thế trận, hướng ánh mắt kì lạ về phía Dan và Ley. Còn Huyết Nguyệt Vương như bị chạm vào vảy ngược, phát ra luồng âm khí như muốn đóng băng cả hội trường, ra hiệu cho cả đội hình ma cà rồng cùng sẵn sàng.

“Đến tận đây rồi mà còn không muốn thương lượng nữa ư? Đúng là loài người ngu ngốc!”

“Để xem ai ngu ngốc. Tôi biết mọi thứ về ông đấy, Riokito Vasconcellos à.”

Cái tên vừa được phát ra như một mồi lửa châm ngòi cho quả bom sắp nổ. Huyết Nguyệt Vương không chần chừ thêm một giây, lập tức bắt đầu trận chiến. Hai luồng khí nóng lạnh va vào nhau tạo nên áp lực kinh hồn, đẩy cả hai bên lùi lại phía sau.

Một mình đại pháp sư đứng đầu tiếp chiến, chặn lại đòn tấn công từ tất cả ma cà rồng phía trước. Năm mươi pháp sư đằng sau còn chưa cả kịp ra tay. Qua hai lớp khí đang đối đầu, những người đằng sau vẫn thấy rõ Huyết Nguyệt Vương đã rời tay khỏi luồng tấn công, rồi liền sau đó hất ra luồng khí đen sắc như dao, lao thẳng về phía này. Ma cà rồng xuất hiện ngày càng nhiều, tạo một vòng tròn vây lấy con người phía trong. Năm mươi pháp sư vận hết sức lực, vừa phòng thủ vừa tấn công quyết liệt. Nhưng xen giữa lớp phòng bị tưởng như không có lỗ hổng ấy, bất chợt lại có một dòng âm khí kì lạ len lỏi, tiến tới nơi những con người bình thường đang đứng.

Toàn bộ nguồn sáng vụt tắt, bóng tối bao trùm cả hội trường. Chỉ trong thoáng chốc, Dan đã cảm thấy Glo bị kéo khỏi tay mình.

Cái quái gì vậy?

Lực kéo mạnh đến nỗi anh chẳng kịp giữ lại, Glo cũng không kịp phát ra một tiếng kêu. Giữa tăm tối, Dan hoang mang tiến lên phía trước, cho đến khi đến được chỗ Ley đang đứng. Từ những tia sáng yếu ớt của lớp kết giới bao quanh con người, cả hai nhìn thấy, Glo đang nằm trong tay một ma cà rồng.

“Bọn chúng làm thế quái nào vậy?!”

Dan lên tiếng trong hoang mang, vừa lo lắng vừa tự trách bản thân mình chủ quan. Ley cũng rời tay khỏi lớp phòng thủ, nhíu mày nhìn về phía Glo:

“Bọn chúng làm được thì chúng ta cũng làm được. Nhưng phải nhanh lên thôi…”

Đẩy Dan lùi lại phía sau, cô cùng hai pháp sư khác vượt qua lớp kết giới từ từ tiến lên trước. Khi nãy còn chẳng kịp nhìn chuyện gì đã xảy ra, chỉ thấy hiện giờ Glo đang nằm trong tay một ma cà rồng, cùng lớp kết giới bao quanh như muốn ngăn cách với tất cả những người còn lại, ngăn cách với cả Huyết Nguyệt Vương. Ley không hiểu rõ tình hình này, nhưng vẫn cảm thấy có điều gì đó không bình thường.

Tiến lại gần, cô bình tĩnh lên tiếng:

“Chúng tôi còn giữ thế trận cân bằng đến ngày hôm nay, là bởi vì không muốn tiêu diệt các người. Tôi biết các người vốn không phải ma cà rồng, biết về lời nguyền của các người, cũng biết về lời nguyền liên quan đến đứa bé đó. Chúng ta đều là con người, làm như vậy không phải phương án tốt nhất đâu.”

Đúng như những gì cô lo sợ, Glo bởi vì tiếp xúc quá nhiều với ma cà rồng mà đã bị chính lớp phong ấn trên người phản tác dụng đến nỗi ngất đi. Ma cà rồng kia vốn hoang mang vì tình trạng của Glo, lại càng ngạc nhiên hơn trước những lời Ley vừa nói. Thật ra chính anh cũng đang bảo vệ Glo trước Huyết Nguyệt Vương, chen ngang cướp lấy Glo khỏi tay những ma cà rồng đứng ngoài kia. Biết rằng nếu cứ thế này trận chiến sẽ còn kéo dài, nên giữa hỗn loạn hai phía, chính tay anh đã trả lại đứa bé đã mất ý thức cho đại pháp sư.

Ầmmm!

Một tiếng nổ bất ngờ rung chuyển cả lâu đài, đẩy cả hai bên lùi lại phía sau. Làn khói trắng mờ mịt che lấp tầm nhìn trong chốc lát. Vào thời điểm Ley đã chuẩn bị sẵn sàng để đưa tất cả thoát khỏi lâu đài ma cà rồng, thì mọi người chợt nhận ra, trong đội hình thiếu mất một người.

Tổng thống Jones!

Khi lớp khói trắng biến mất, cũng là lúc tiếng cười của Huyết Nguyệt Vương vang vọng khắp hội trường. Toàn bộ con người giật mình kinh hãi, vị tổng thống đáng kính ấy đã nằm trong tay của ma cà rồng từ khi nào không hay.

Trong trận chiến hỗn loạn khi nãy, khi Ley rời vòng bảo vệ, chỉ trong chốc lát đó thôi?

“Người đứng đầu của các ngươi đã chấp nhận hi sinh. Ta chấp nhận đổi con tin. Bây giờ chúng ta có hai phương án. Một là các người rút quân, kí hiệp ước hòa bình như đã thương lượng từ trước. Hai là tiếp tục trận chiến này, để những người đứng đầu quan trọng khác - tức là các ngươi - tự mình đối mặt với nguy hiểm, mặc kệ sự hi sinh vô ích này.”

Toàn hội trường im lặng trong phút chốc. Quyền quyết định, từ khi nào đã rơi vào tay Dan. Một lần nữa, anh đứng trước tình thế khó xử.

“Bọn chúng đã hút hết sinh lực của tổng thống rồi.”

Ley thì thầm vào tai anh một lời với đầy hối hận. Không thể tin nổi bọn chúng lại hành động nhanh đến vậy! Liếc nhìn đứa con gái đang bất tỉnh trong tay mẹ nó, Dan chợt nhận ra, con đường phía trước vẫn còn dài lắm. Hòa bình ở thời điểm này chỉ như một lớp thủy tinh mỏng manh có thể vỡ vụn chỉ vì một tác động nhỏ. Nhưng nếu không đồng ý, không hoãn lại chiến tranh, cũng chưa biết bên nào tổn thất hơn bên nào. Nếu không tạm dừng trận chiến để xây dựng một lực lượng tốt hơn, không chắc ngày hôm nay tất cả sẽ ra về an toàn.

Bởi vậy, “hiệp ước hòa bình” đã được kí kết như thế.

Bước lên đối diện với Huyết Nguyệt Vương, lấy hết quyết tâm, Dan dứt khoát trả lời:

“Chúng tôi đồng ý.”

***

Năm 2021.

Sau trận chiến, Glo bị nhốt trong nhà.

Mẹ cô, một lần nữa, nói rằng phong ấn đã được tăng cường. Nhưng cô vẫn không được phép rời khỏi căn nhà đã được khoá ba lớp kết giới. Cô phải tạm dừng công việc ở VF, chỉ có thể hỏi thăm tình hình thông qua Grey. Cô biết tình hình ngoài kia đang rất hỗn loạn, nhưng lại chẳng thể làm gì được cả.

Cô không chấp nhận ngồi yên một chỗ, rốt cuộc đành mở máy tính đọc tin tức và tự phân tích lại mọi thứ từ đầu.

Ma cà rồng đã xuất hiện từ rất lâu về trước, khi con người còn chưa nhận thức được loài sinh vật này là gì, chúng đã bắt đầu những cuộc tấn công và biến con người thành con mồi. Ma cà rồng ngày càng mạnh lên nhờ tính chất và sức mạnh của chúng, còn con người, sau vài trăm năm mới xây dựng được lực lượng cân bằng để tiến tới một “Hiệp ước hoà bình” giữa hai bên.

Mười hai năm trước, có lẽ vì nhận thấy đại pháp sư bất khả chiến bại sẽ khiến ma cà rồng tuyệt chủng, bọn chúng đã chủ động đề nghị kí một hiệp ước tạm hoãn lại chiến tranh giữa hai bên. Tuy biết đây chỉ là phương án tạm thời, nhưng để Faraway không tiếp tục khổ sở vì những cuộc chiến, con người đã đồng ý. Kể từ đó, mà cà rồng lùi về khu rừng phía bắc, chấp nhận bị kiểm soát bởi kết giới của các pháp sư.

Tất nhiên, bọn chúng không thể yên phận mãi ở một góc của Faraway, nhưng chưa khi nào dám công khai hành động thế này. Có thể hiểu rằng chúng đã tạo ra một loại vũ khí sinh học biến con người thành ma cà rồng tạm thời, có cơ hội tấn công con người nên không còn tôn trọng hiệp ước hoà bình nữa. Nhưng chúng không sợ con người sẽ tấn công khu rừng bắc và tiêu diệt hoàn toàn bọn chúng hay sao?

Và một vấn đề nữa Glo đang rất thắc mắc.

“Thể chất đặc biệt” của cô.

Ba mẹ cô đang giấu sự thật về cơ thể cô với chính cô, hơn thế nữa, phải che giấu cả Faraway. Đó là lí do mẹ bắt cô phải ngồi yên trong nhà vào lúc này. Mẹ không chỉ sợ lớp phong ấn vỡ ra khi cô gặp ma cà rồng, mà còn sợ người khác nhìn thấy sự thật từ cơ thể cô khi phong ấn không còn nữa. Thể chất này liên quan đến ma cà rồng, đó là lí do cô vẫn còn sống dù đã ba lần đối mặt với thủ lĩnh ma cà rồng, thậm chí còn nghe được từ anh ta rất nhiều lời kì lạ. Cô đã rất nhiều lần gặng hỏi mẹ về cơ thể mình, nhưng chẳng nhận được câu trả lời nào cả.

Giữa lúc đang cảm thấy bế tắc, chợt có một ý tưởng nảy lên trong đầu cô.

Một ý tưởng điên rồ và liều lĩnh.

Ngoài ba mẹ cô ra, chỉ có ma cà rồng biết sự thật. Thật điên rồ, nhưng cô muốn gặp chúng.

Cô muốn gặp Sagirus Vasconcellos.