Fanfiction Người tình

  • Thread starter Thread starter liran.tran
  • Ngày gửi Ngày gửi
  • Trả lời Trả lời 0
  • Lượt xem Lượt xem 113

liran.tran

Trial Super Moderator
Thành viên BQT
28/04/2025
212
98
25
Đảo mèo
Thiên Bình
Title : | Người tình |

1754450721912.webp

Author : Gió.

Disclaimer : Họ thuộc về tôi.

Category : Romance, Daily Life, Humor…

Length : Twoshot.

Rating : [K].

Status : Complete.

Note : Truyện viết dựa trên một câu chuyện hoàn toàn có thật. Mức độ thật 0.5%, còn lại 99,5% là hư cấu.

Summary:

Họ điên vì yêu

Và họ yêu theo cách của một người điên
-
Phần I : Người điên.
Phần II : Người tình.


-

Phần I
Hôm nay là một ngày bình thường của những tháng mùa hè oi bức. Cái nắng nóng đến cháy da thịt đang thống trị thành phố năng động này. Lớp đất ngoài đường khô đến độ không còn tí nước nào để bốc hơi, thử nhỏ một giọt chất lỏng xuống đó xem, đảm bảo nó sẽ biến mất không còn dấu vết trong vòng một nốt nhạc. Và em, một đứa con gái, cũng như bao đứa con gái khác, đang buồn chán lánh nạn trong nhà để tránh làm sạm thêm cái làn da vốn đã ngăm đen của mình.

Trong lúc rảnh rỗi đến nông nỗi này đây, em không biết làm gì nên xách cuốn nhật kí màu hường có hình con Panda vô cùng “người lớn” mà anh đã tặng em từ tám năm về trước ra ghi chép. Nhất định hôm nay, em sẽ dành trọn vẹn ba tiếng đồng hồ không làm việc riêng gì khác để mặc niệm về anh, với tất cả lòng kính trọng.

Cơn gió không biết ở đâu luồn qua cửa sổ rồi phà vào mặt em mà không xin phép. Em không bực, ngược lại em thấy vui vì dù nó có quá nhẹ nhàng, nhưng giữa cái nóng thế này thì quả là vị cứu tinh tuyệt vời. Anh có nhớ chúng ta quen biết rồi yêu nhau thế nào không? Phải rồi, nó đến rồi đi nhẹ nhàng tựa như làn gió kia. Cho đến bây giờ em cũng không thể nào hình dung được, thật sự giữa chúng ta là mối quan hệ gì vậy anh?

Em và anh yêu nhau. Tình yêu đi lên từ tình bạn. Khoảng thời gian đầu, nó ngọt ngào và say đắm cứ như đôi vợ chồng son. Rồi sau đó, cũng khá lâu, từ vợ chồng chuyển sang chó mèo. Chúng ta cãi nhau như cơm bữa. Thậm chí hôm nào không cãi em lại thấy cơm nó nhạt thế nào đấy anh. Bốn năm yêu nhau, mười hai tháng chia tay mười bốn lần. Em nghĩ giới hạn của chúng ta đáng để được ghi vào sách kỉ lục anh nhỉ. Em không lạ gì cái tính quái dị của anh, anh điên, và dĩ nhiên em cũng không thuộc dạng bình thường gì khi yêu một thằng như anh. Hai chúng ta là bệnh nhân điên không chung lý do, nhưng nguyện nằm chung giường đến cùng ngày cùng tháng cùng năm. Anh điên vì bẩm sinh, còn em điên vì anh.

Anh điên như thế này này. Vào một ngày không trăng không sao, em đang nằm trên giường đọc cuốn manga vừa tậu được của em của nhỏ em họ , tai thì đeo hai cái phone to đùng, hai chân không ngừng nhịp nhịp theo giai điệu bài hát. Và rồi, điện thoại báo có tin nhắn, đôi mắt em từ tò mò chuyển sang ngu ngơ khi thấy dòng chữ màu đen sáng lấp lánh “Chia tay đi em, anh chán ngấy em rồi”. Đậu xanh rau má anh, sao anh đểu ra mặt vậy anh? Em nhíu mày, đôi mắt chuyển hướng lên trần nhà, đăm chiêu suy nghĩ xem trả lời thế nào cho đểu hơn anh. Em biết, ở bên ngôi nhà nọ trên con đường kia của thành phố này, anh đang nhe răng cười đê tiện khi nhìn thấy rep của em “Biến, ngay và luôn”. Từ giây phút này, nồi cơm điện nhà ai nấy ăn đi nhé.

Rồi cũng vào một ngày, kế bên cái ngày không trăng không sao kia trên tờ lịch. Em đang nhởn nhơ ăn miếng dưa hấu, trên tay là cuốn tiểu thuyết mới chôm được của nhỏ em của nhỏ bạn, tai đeo lại hai cái phone to đùng, hai chân không ngừng nhịp nhịp theo giai điệu bài hát. Và rồi, điện thoại báo có tin nhắn, đôi mắt em từ bực tức chuyển sang vui vẻ khi thấy dòng chữ màu đen tối lấp lánh ( vì em biết em sắp phải tiếp tục kề vai với cái tên bệnh hoạn kia, chủ nhân của cái tin nhắn) “Quen lại nha, anh nhớ em quá”. Đậu xanh rau má anh, dây thần kinh nhục của anh bị đứt rồi à. Em lại nhíu mày, chuyển hướng mắt lên trần nhà, suy nghĩ xem trả lời thế nào đây. Em biết, ở ngôi nhà mà em đã nhắc ở trên, anh cũng đang nhe răng cười “Một đi không bao giờ trở lại”. Rồi anh hì hục bấm bàn phím. Ở bên ngôi nhà khác hướng nhà anh, em mỉm cười, vì một sự vui vẻ tầm thường thôi “Ba giờ, thay đồ, thắt bím ngồi chờ anh”.

Rồi cũng vào một ngày nào đó trên tờ lịch. Em với anh hẹn hò ở rạp chiếu phim. Chả là anh nói anh chán, em đề nghị đi xem phim kinh dị cho đỡ chán. Và rồi anh đã chọn cái phim kinh dị “vô cùng chán” Love You Forever. Em ngồi ngủ, anh ngồi chăm chú dán mắt vào màn hình, trong mơ em cũng có thể cảm nhận được trái tim anh đang đau khổ, vui vẻ rồi hạnh phúc theo từng thước phim. Anh thật bệnh hoạn.

Rời khỏi rạp, em và anh đang bon bon trên con Vespa cổ kính. Tay em vòng qua eo anh, mặt em mơn mởn hạnh phúc, mái tóc dài bồng bềnh tung bay theo chiều gió, khoé miệng nhép nhép vài câu hát mà em trong lúc rảnh tự chế ra. Anh ngồi phía trước, im lặng tập trung lái xe đến độ vượt ba bốn cái đèn đỏ. Em cũng im lặng không nhắc nhở gì, bởi em biết trong đầu anh đang “Love You Forever”. Anh là vậy đó, đôi lúc vô tư đến vô tâm, nhưng thỉnh thoảng lại tự kỉ đến tự sự.

Nghĩ gì thì nghĩ, anh cũng không quên ghé ngang cửa hàng bánh ngọt, mua cho em một cái bánh nhân dâu nóng hổi, thơm phức. Lúc nào cũng vậy, anh có thể quên những chuyện nhỏ nhặt như ngày sinh nhật của em, Valentine hay Noel chứ không bao giờ quên được những sở thích to lớn này. Nhớ có lần, anh quên sinh nhật em, vì sĩ diện nên em không thèm nhắc, đến tận nữa tháng sau anh mới nhớ ra. Rồi anh đem đến nhà em những mười lăm món quà, trên mỗi món đề một ngày theo thứ tự, anh nói là để bù đắp lại cho em. À sẵn em nói luôn một chuyện, dù anh có tính hay quên bất hủ như vậy, nhưng xin các Đấng tối cao hãy yên tâm, anh sẽ không bao giờ quên những ngày trọng đại của các Ngài. Ví dụ : Ngày sinh Bác Hồ, ngày Chúa Giê-su ra đời, ngày Quốc tế Lao Động hay gần gũi nhất là ngày mất của ông hoàng nhạc Pop Michael Jackson…vân vân và vân vân. Cuốn sổ màu hồng em đang ghi đây này, anh tặng em nhân dịp ngày Giỗ Vua Hùng đấy, anh muốn em không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm với ông ta, nhưng lại đám giỗ chung ngày phải không? Còn con gấu bông to đùng em đặt trên tủ đằng kia nữa, anh tặng em nhân ngày Thương Binh Liệt Sĩ đó nhớ không?

Tiếp tục câu chuyện đi rạp chiếu phim. Chiếc Vespa lại bon bon chạy về nhà. Em cầm chiếc bánh trên tay, hí hửng vì sắp được chiến nó. Sau cái quay lưng đi, anh đột ngột gọi em lại, nhìn đôi mắt long lanh sáng lấp lánh, đầu óc đen tối của em chợt hình dung ra cái chào tạm biệt lãng mạn và một nụ hôn kiểu Pháp. Mà không, anh cười nhẹ, rồi phun ra một câu không buồn cười tí nào “Chia tay đi, anh chán em lắm rồi đó”. Em đáp lại anh bằng nụ cười khinh bỉ, em rất muốn phang ngay và luôn cái bánh trên tay vào mặt anh, nhưng không, không thể huỷ nó như vậy được. “Ừ, tốt nhất là anh nên đâm đầu vào cột điện hay gốc cây đại thụ nào đó trên đường về”. Rồi em bỏ vào, anh bỏ về. Sau một khoảng thời gian rất dài, tận đến mười giờ tối đêm đó, em lại nhận được tin nhắn với nội dung quỷ tha ma bắt từ anh “Anh chán kiếp FA rồi, anh muốn có gấu, quen lại anh đi, pleaseee.” ( Kiếp FA của anh dài tận mấy tiếng đồng hồ luôn nhỉ?).

Rồi lại vào một ngày nào đó trên tờ lịch, em ăn mặc hết sức gọn gàng và lịch sự vì hôm nay sẽ phải đi gặp bạn anh. Anh nói bạn anh khá đông, vậy nên em chuẩn bị rất kỹ. Chiếc bàn dài rộng thênh thang, trên đó là ba người đang ngồi nhìn nhau, em, anh và “một thằng bạn của anh”. Nó đông đến độ em mất ba tiếng đồng hồ để trau chuốt, ngựa điệu. Em chắc là thằng này cũng nằm gần đâu đó kế bên phòng hai đứa mình mà tại em chưa biết thôi, như thế nó mới chơi thân được với anh. Thôi, cũng không thành vấn đề gì, ba đứa vẫn ăn và nói chuyện vui vẻ cho đến khi.

Đột nhiên anh ngừng ăn, ngừng nói mười lăm phút, rồi phát ra một câu làm em muốn ngộ độc “Nốt bữa nay, hai mình chia tay nha, anh nản quá rồi”. Trời ơi đất hỡi, có đùa thì tại sao lại lựa ngay lúc này, ở đây đâu chỉ có hai đứa. Thằng bạn anh cũng không tỉnh táo gì hơn em, nó sặc miếng ớt, mặt đỏ ngầu chạy vào nhà vệ sinh. Em ngồi đó cười cười nhàm chán “ Ừ, em nghe diêm vương đang gọi tên anh trong cuốn sách tử thần đó”, nói rồi em cặm cụi ăn tiếp.

Anh hiểu mà đúng không, những câu chia tay của anh, em không màng bận tâm, cũng không việc gì phải buồn phiền. Vì em biết chắc chắn anh sẽ lại quay về, đơn giản vì những chuyện này quá bình thường đối với hai đứa điên. Phải không?

Phần II

Vào một ngày, khá xa với những ngày đó, và khá gần với hiện tại. Ngày hôm đó, em không biết ông trời đang đau buồn chuyện gì mà lại đổ mưa tầm tã. Em chạy vội trong cơn mưa để tìm chỗ trú ẩn. Đứng đó nhìn dòng người qua lại, mắt bồ câu tự mỉm cười khi nghĩ rằng sẽ có một thằng điên đội mưa cầm chiếc ô màu đỏ chạy ra che cho em. Những một tiếng, mưa dai dẳng không thể tạnh, vẫn không có ai đến cạnh em. Chỉ có chiếc điện thoại báo có một tin nhắn mới. Em móc trong túi xách ra đọc, mặt vẫn không chút biến sắc “Anh sắp đi nước ngoài rồi em ạ”. Em tỉnh bơ như thường, vẫn nghĩ đó là một trò đùa, rồi ngày mai, ngày kia hay ngày tới, tháng tới gì đó, anh sẽ lại quay về.

Em chờ đợi, cũng không hề nhắn tin hỏi han anh, mọi thứ vẫn cứ chậm chạp diễn ra. Một tuần sau đó, chính xác là năm giờ ba mươi phút hai mươi tám giây, ngày mười lăm tháng tám. Em để ý kĩ vì ngày nào em cũng chờ, em nhận được một tin nhắn mới “Chúng ta chia tay, hãy quên anh đi, ở lại mạnh khoẻ nhe em”. Em vẫn cười, cười đến ngốc nghếch, em vẫn tin là anh đang đùa, cho đến mười lăm phút sau, em giật mình hốt hoảng. Ngón tay liên tục nhấn phím gọi số anh, em không nhớ là em nhấn đến khi nào, chỉ biết rất khuya, đến khi điện thoại hết pin tắt nguồn em mới chịu nghỉ. Em nằm đó, không ngủ, cố trấn an bản thân rằng đây chỉ là trò đùa, sáng mai thôi, em sẽ tức tốc chạy đến nhà anh và xác nhận thật sự nó vẫn chỉ là một trò đùa vô bổ.

Hôm sau, năm giờ em đã chuẩn bị, em không ăn sáng. Từ nhà em đến nhà anh tận hai tiếng, bảy giờ anh sẽ chạy bộ. Em tính thật chuẩn để có thể đón được anh. Tám giờ, anh vẫn không ra khỏi cổng. Em hoang mang, em cứ đứng lấp ló đằng sau cánh cổng nhà anh, không ngừng nhón chân nhìn vào cái cửa sổ trên lầu hai. Lúc đó, bà thím hàng xóm của anh đi ngang qua, nhiều chuyện nên đứng lại tra khảo em. Em đứng đó, lỗ tai cứ lùng bùng vì câu nói của bả “Gia đình này đi nước ngoài rồi, hôm qua đó”.

Một ý nghĩ chợt bay qua đầu em, đôi chân mày em nhíu lại, em bực tức. Sao anh lại còn dùng cả hàng xóm để lừa em chứ. Công trình của anh lúc này thiệt quy mô nha. Nhưng anh sẽ không đạt được mục đích đâu. Em không nghĩ nhiều, lập tức trèo qua rào nhà anh, hình như mỗi lúc cùng đường người ta thường làm được những chuyện phi phàm thì phải. Em cũng không biết mình đã làm như thế nào để leo được đến hành lang cửa phòng anh. Chỉ biết lúc đến đó, nhìn vào bên trong, em thật sự không còn tí sức nào để leo xuống. Không còn gì cả.

Em trách mình thật nhiều, tại sao mọi thứ về anh, em không chịu tìm hiểu thật kỹ. Để giờ giữa hoàn cảnh thế này, em phải làm sao để tìm ra anh trong hàng tỉ người trên Trái Đất này đây. Em làm mọi cách để lấy lại bình tĩnh, em ăn thật nhiều vì stress, mặt em tròn ỉnh, em nặng thêm được ba ký. Từ ngày anh đi đến giờ là ba tháng, ngày nào em cũng chờ đợi tin tức từ anh. Em mở laptop, vào Facebook, đăng nhập Yahoo, hai cái điện thoại: một cái mở Zalo, một cái đợi tin nhắn. Em như vậy suốt, nhưng anh vẫn không quay lại.

Mùa xuân, mùa hạ, mùa thu, rồi mùa đông, từng cái lần lượt về trên thành phố, nhưng anh vẫn chưa về.

Em già đi hai tuổi.

Em giờ khác nhiều lắm rồi, thân hình em đã chuẩn hơn, mặt cũng xinh đẹp hơn, sếp cũng đã rộng lượng tăng tiền cho em nhiều hơn. Chỉ riêng mái tóc dài thướt tha, em cắt ngắn đi rồi. Em cắt nó để quên đi quá khứ, quên luôn đi anh. Nhưng hình như nó chỉ làm em càng thêm nhớ, mỗi lần chải tóc, em lại nghĩ cớ sao tóc em lại ngắn đi, vì anh, và rồi lại nhớ anh. Em ngốc nghếch lắm phải không?

Em tấp chiếc Vespa vào lề đường nhà, đôi chân rón rén lại mở cánh cổng. Chợt ánh mắt vô tình lướt qua trên hộp thư, em không nghĩ gì cả, thề là lúc đó không có nghĩ là thư của anh đâu nha. Em ngừng ngang việc đang làm, tò mò lôi cái bưu thiếp trong đó ra xem. Không phải bưu thiếp, mà là thiệp cưới, một cái thiệp màu trắng tinh với hai đường uốn lượn đỏ thắm. Em tháo cái nơ trên đó ra, đôi mắt chăm chú nhìn vào từng chữ trong đó.

Cái quái gì đây, anh bỏ đi hai năm, bây giờ gửi thiệp cưới đến nhà em sao? Đậu xanh rau má anh, anh là tên chó chết khốn nạn. Có phải là anh lại đùa nữa không, đùa dai quá rồi đấy. Em bực tức, vò ngay tấm thiệp rồi ném thẳng nó ra giữa đường. Tuy vậy, nhưng chỉ hai ba phút sau em lại mò ra lấy nó lại. Lòng em thấy uất hận kinh khủng, thật sự thì em đã làm gì sai? Mười lăm ngày, chỉ mười lăm ngày nữa là tới ngày cưới của anh. Em chờ đợi từng ngày trôi qua chậm như rùa, mười lăm ngày hay mười lăm năm mà lâu đến vậy? Em chờ, nhưng cũng không biết tới đó phải như thế nào đây. Em hi vọng là hôm đó anh sẽ cười cười mà nói rằng tất cả là trò đùa thôi, sẽ lại như mọi ngày. Nghĩ vậy, nhưng sao linh cảm trong lòng em lại trọn vẹn tin đây là sự thật.

Lễ cưới anh, em chọn cho mình chiếc váy ren dài tới chân, nó trắng toát. Mẹ em bảo hôm nay em đẹp như thiên thần. Anh có nghĩ là em điên không, khi vác cái thân xác như vậy mà đi bộ tới lễ đường. Em không biết nữa, em cứ đi cứ đi, trong đầu em trống rỗng. Em tới đó, nhưng em không vào, em đứng một góc phía ngoài ôm hi vọng cho tới khi chính mắt thấy mặt anh. Anh cao hơn, đô con hơn nữa, anh có biết rằng anh mặc bộ vest đó trông đẹp trai khủng khiếp không? Em nhìn anh tận đến khi anh và cô dâu bắt đầu làm lễ. Cha xứ hỏi hai người gì đó, nhưng do lùng bùng lỗ tai nên em không thể nghe. Giọt nước mắt tận trong khoé mi em vô thức chảy xuống. Em khóc nhưng lòng em không có cảm giác đau gì hết anh, có phải vì lâu ngày nên tình cảm đã nhạt đi, hay tại vì mọi thứ đã thật sự kết thúc?

Em lủi thủi bước trên con đường về. Trời bỗng đổ cơn mưa tầm tã, ông lại buồn cái gì nữa đây? Đầu em ướt nhẹp, chiếc váy cũng thấm nước mà ướt sũng, nó bó chặt vào cơ thể gầy gò của em. Tháng nắng mà sao lại có mưa?

Em chấp nhận tất cả đã kết thúc. Em chấp nhận chúng ta không còn là hai đứa điên cùng nắm tay nhau đi trên đoạn đường đời nữa. Em đang tập sống tốt. Anh biết không, từ hôm đó, em quen được ba người rồi đấy. Để nhớ xem nào.

Người đầu tiên, là một anh chung công ty. Anh ta không có gì bằng anh hết, có điều anh ta “bình thường” hơn anh. Anh ta cái gì cũng được, lại rất tốt với em. Mỗi tội anh ta hơi ghen. Anh ta không cho em nói chuyện hay tiếp xúc với bất kì người con trai nào cả. Vì muốn quên anh nên em cũng chấp nhận. Cho đến hôm đó, lúc nửa đêm, khoảng hai, ba giờ khuya gì đấy, em đang say giấc nồng thì điện thoại bỗng nhiên rung liên hồi. Em dụi mắt nhìn vào màn hình, cứ ngỡ có chuyện gì xảy ra với anh ta. Ngờ đâu, anh ta phun một câu mà em nghe muốn hộc máu “Em đang ở đâu? Có ở nhà không? Hay đang ở với thằng nào?” Mắt em giật giật, sự bức xúc đã lên đến đỉnh điểm, em trả lời một câu ngắn gọn mà đầy hàm ý “Đang ở khách sạn với sếp”.

Người thứ hai, anh ta hơi điên, thậm chí còn hơn anh. Đến cả cái cách tỏ tình cũng không giống ai. Anh ta trao cho em cái hộp gỗ, bảo em mở ra, em hí hửng vui mừng từ từ bật cái nắp. Nào ngờ nắp vừa bung ra, em nghe cái mùi thum thủm như trứng thối, một con hề từ đâu nhảy tọt lên, trên tay giữ miếng giấy ghi dòng chữ “Làm bạn gái anh nha !” Thấy anh ta cũng giống giống anh nên em chấp nhận. Nào ngờ đâu anh ta con Thánh nhân hơn anh. Hôm đó đến nhà anh ta chơi, em vô tình biết được, anh ta không hề sống kiếp con người. Nhà anh ta y hệt cái bãi rác trung tâm. Mỗi khi anh ta làm việc, anh ta không bao giờ chú ý đến điều gì khác, kể cả em. Đầu tóc anh ta rối bời, quần áo nhăn nhúm, miệng cứ lẩm bẩm cái thứ tiếng La Tinh gì đó mà “Mô Phật” chỉ có Chúa mới biết. Thật sự, anh ta “bình thường” hơn em tưởng. Anh ta chung bệnh viện với mình, nhưng ở khoa nặng hơn. Từ hôm đó, em chạy mất dép. À quên còn một chuyện nữa, anh ta không biết “lăn khử mùi“ là cái quái gì đâu.

Người thứ ba, anh này có vóc dáng của một siêu mẫu. Model người ta chân dài tới nách, anh ta thì nách dài tới chân. Đã vậy anh ta còn có thai được bảy tám tháng gì đó. Mỗi lần anh ta ôm em là cái bụng nó đi trước rồi mới tới cái tay. Mấy người kia em nghĩ là trẻ trâu nên chọn ông này, vì ông ta hơn em một vòng con giáp. Quen ông ta, mỗi lần ra đường, người ta cứ tưởng hai bố con. Đặc biệt mỗi lần vào nhà hàng với ông, em thấy điều muốn có cái lỗ nào chui cho đỡ nhục, ông ta luôn tỏ ra mình bị đói mấy ngày rồi, ham ăn đến độ khoé miệng không bao giờ sạch. Vậy đó, rồi ông ta cũng được em cho lên mây luôn.

Em không biết có phải là do mình quá kén chọn hay do đối phương không phù hợp. Nhưng thật sự là em rất mệt mỏi khi phải cố gắng tìm một người thay thế vị trí của anh. “Anh ở đâu sao không về bên em?" Chỉ là một câu nói trong vô thức nhưng vô tình lại được Chúa biến thành sự thật. Và sau hôm đó, ngày nào em cũng ngồi trên giường lẩm bẩm “Làm ơn cho con quay lại vào ngày mưa hôm đó”, nhưng Chúa chắc đã đi chơi rồi, Ngài không còn nghe thấy.

Đó là một ngày đỏ trong tờ lịch. Hôm đó là vào tháng mưa nên trời mưa. Em đang nằm trong phòng đọc cuốn sách em mới mua hôm qua. Chuông cửa kêu không ngừng nghỉ. Em lập tức chạy vội ra, vì mưa thế này hẳn người đứng ngoài sẽ bị ướt. Em mở cửa và choáng ngợp bởi bất ngờ. Là anh. Anh đứng đó, nước làm ướt sũng bộ vest trên người. Mà em cũng không biết tại sao anh biết nơi ở của em, em bắt đầu tự lập và mới chuyển đến nơi này không bao lâu. Anh nhìn em, vẫn điệu bộ cợt nhả “Anh nhớ em, làm người tình của anh có được không?” Và em cho anh vào, không biết là vì sợ anh cảm hay vì yêu cầu của anh.

Đêm đó, anh ngủ lại nhà em. Hai đứa nằm trên giường, em nép vào ngực anh, anh vòng tay ôm chặt lấy em. Em thấy hạnh phúc. Chúng ta đã thức hầu như cả đêm để tâm sự, nói về lý do anh ra đi, lý do anh cưới vợ và đủ những thứ trời ơi đất hỡi.

Sáng hôm đó, anh ra đi rất vội. Anh đứng dậy sọt nhanh chiếc quần rồi khoác cái áo vào. Đôi mắt vẫn chăm chú dán vào em trên giường, khoé môi lại nhếch lên “Chia tay đi, anh chán rồi”. Em cười, là anh đã quay lại thật rồi, chỉ là bằng một con đường khác. “You are a bitch!”. Trước khi đi khỏi, anh còn liếc liếc đôi mắt đáng ghét nhìn em ra chiều tự mãn “Hừm, là một con súc vật đáng yêu và đầy mê lực”.

Rồi sau đó, cứ một tuần anh lại đến một lần. “Không chia tay nữa, làm người tình nha?" Em không trả lời yêu cầu của anh, cũng không chối bỏ nó. Rồi những ngày không nắng, xa quá khứ và gần với hiện tại, anh không dậy sớm, anh nướng đến độ em có thể nghe được mùi khét. Em bước xuống giường, mặc vội đồ rồi xuống bếp nấu cho anh một bữa ăn nhẹ. Anh nằm đó, đôi mi cong vút khép chặt. Là một giấc ngủ bình yên phải không anh?. Hãy để em cùng anh đi tiếp trên còn đường này nhé, dù chỉ là một vị trí ở đằng sau. Đã lâu rồi hình như em không nói em yêu anh. Đôi bàn tay em vô thức vuốt ve khuôn mặt anh, là khuôn mặt trong mơ em còn thấy “Em yêu anh, mãi là người tình để không bao giờ chia xa anh nhé!”

Gió

Đôi lời của đội ngũ Back-up

  • Dữ liệu sao lưu - Chưa liên hệ với tác giả
  • Ảnh minh hoạ gốc đã die
  • Đã sửa lỗi chính tả và giữ nguyên nội dung