Fanfiction Nhật kí ngày chia tay

  • Thread starter Thread starter liran.tran
  • Ngày gửi Ngày gửi
  • Trả lời Trả lời 0
  • Lượt xem Lượt xem 84

liran.tran

Trial Super Moderator
Thành viên BQT
28/04/2025
212
98
25
Đảo mèo
Thiên Bình
1753327163925.webp

[Fanfiction] Nhật kí ngày chia tay.

Author: Kkaebsong.

Category/Genre: Romance.

Status: Finished.

Rating: K.

Length: Oneshot.

Note: Bản nhạc này chỉ là au thấy hợp với tâm trạng nhân vật nên dẫn link. Bạn nào thích thì vừa nghe vừa đọc cho có thêm cảm xúc nhé!

Warning: Nam chính - Kim Ngưu; Nữ chính - Xử Nữ.

***

Nhật kí ngày chia tay

Ngày hôm ấy, em vẫn không tin được rằng mình đã chia tay...

Ngày hôm ấy, gió se se lạnh, từng cơn từng cơn ngang qua mang theo hơi thở lạnh lẽo của trận bão tuyết ập đến, phủ kín tâm hồn ấm áp của em. Lý trí em kêu thôi không nhắc đến nhưng con tim lại chẳng thể quên!

Em vẫn tự hỏi tại sao mình chia tay.

Là lỗi của em yêu anh nhiều hơn anh yêu em?

Là lỗi của em không thể khiến anh yêu em nhiều hơn?

Hay từ trước đến giờ, vẫn là em tự huyễn hoặc bản thân rằng anh yêu em?

~*~*~*~

Ngày... tháng... năm...
Nhìn anh chơi đùa, quấn quýt bên cô em họ, em nhếch môi cười cay đắng nhớ lại vẻ mặt phấn khích của anh khi nghe thầy nói được sang bên này tập luyện cho đợt thi sắp tới, thu mình trên chiếc ghế đá mệt mỏi rơi nước mắt.

Anh thấy không? Từ khi yêu anh, đến khóc em cũng thấy mệt...

Mọi thứ trong mắt em thật nực cười!

Em họ thì có thể đứng gần anh à?

Em họ thì có thể ôm anh đúng không?

Thế còn em thì sao?

Nhiều lúc em tự hỏi em là gì của anh. Em là bạn gái anh cơ mà! Sao em chẳng có cảm xúc gì với việc em là bạn gái anh thế? Anh nói cho em nghe đi.

Tại sao anh luôn giữ khoảng cách với em trước mặt bạn bè? Luôn tỏ ra lạnh lùng không thèm quan tâm tới em. Luôn làm vẻ mặt chán nản mỗi khi em muốn ôm anh. Luôn cố đẩy em ra khỏi khoảng thời gian riêng tư vốn đã ít ỏi của tụi mình...

Nếu anh đã chán ghét em như thế, thì sao còn tỏ tình?

Anh nói anh không thích em ghen tuông lung tung. Ừ thì em hay ghen nhưng tất cả cũng chỉ vì em yêu anh thôi mà!

Anh nói anh muốn em thoáng tính, năng nổ hơn. Em đã rất cố gắng nhưng vẫn không thể làm được.

Vì em là một đứa ích kỉ trong tình yêu, anh biết mà, đúng chứ?

Anh biết cách cất giấu cảm xúc của mình sau khuôn mặt hờ hững, lạnh lùng nhưng không có nghĩa là ai cũng có thể làm như vậy đâu anh à! Đặc biệt là đối với một đứa con gái thích gì nói đấy, muốn gì làm vậy giống như em...

...

Ngày mình chia tay, anh không đến lớp.

Ngày mình chia tay, em uể oải vịn tay vào lan can nhớ đến anh.

Tối đó, anh inbox em trên facebook nói rằng mình chia tay đi.

Em hỏi tại sao thì anh lạnh lùng nói anh đã có người khác.

Em cũng không hiểu sao bản thân có thể tiếp nhận cái tin động trời ấy một cách bình thản đến như thế! Cuối cùng thì chuyện em lo sợ nhất cũng đã xảy ra. Và dường như ngay lập tức, em bật khóc thành tiếng.

Em đau. Đau lắm! Anh có biết không?

Em đã làm cái gì sai?

Em có gì không tốt?

Tại sao ai cũng đối xử với em như vậy? Tại sao ai cũng mang đến cho em niềm tin và hy vọng rồi lại tự tay bóp nát nó vỡ tan ngay trước mắt em? Em đã làm gì để phải chịu đựng nhiều nỗi đau đến thế?

Anh à! Yêu anh, tính ra em cũng chịu nhiều thiệt thòi lắm đấy.

Mẹ anh nói anh học kém đi là do anh quen em. Còn thầy thì nói anh đừng để em “ve vãn” mà ảnh hưởng đến kết quả học tập.

Hai từ “ve vãn” ấy, anh biết em cảm thấy bị xúc phạm nặng nề không? Lại còn là từ chính miệng một người mình vô cùng kính trọng nói ra. Em đâu phải là loại con gái hư hỏng ngoài kia đâu mà phải nghe người khác nói những lời như vậy về mình!

Áp lực, đâu chỉ mình anh cảm thấy.

Mệt mỏi, đâu chỉ mình anh chịu đựng.

Em còn áp lực, còn mệt mỏi hơn anh nhiều lần.

Vì tình cảm của tụi mình, em đã tập làm quen, sống chung với sự gay gắt, khó chịu của mẹ. Tự an ủi rằng dù khó khăn thế nào cũng sẽ không buông tay nhau.

Nhưng đổi lại những cố gắng, nỗ lực đó, em được gì nào?

Là yêu thương sự thương hại.

Là ánh nhìn trìu mến hay những cái liếc mắt khinh thường.

Tình cảm của tụi mình vốn không được ủng hộ, ngược lại còn vấp phải sự phản đối từ hai bên gia đình và thầy cô.

Là anh sai khi thích em.

Là em sai khi đồng ý làm bạn gái anh.

Ngay từ đầu đã sai rồi...

Em vơ lấy điện thoại gọi điện cho con bạn thân khóc lóc, gào thét điên loạn trong sự bức bối không thể giải tỏa. Bên cạnh em chỉ còn một mình nó thôi đấy! Đứa bạn thân duy nhất hiểu em sau anh. Đứa bạn thân duy nhất là bờ vai thay anh cho em dựa vào...

Nó khuyên em đừng khóc. Nhưng anh nói xem, em không khóc thì còn làm làm gì được nữa? Anh buông tay, đã rời xa em thật rồi... Anh chỉ mới dạy em cách yêu thế nào cho sâu chứ chưa dạy em cách yêu thế nào cho bớt đau mà!

Nhiều lúc em thật sự muốn ngủ. Một giấc ngủ thật sâu, thật dài để đến khi thức tỉnh, tất cả chỉ là mơ. Đó sẽ là một giấc mơ đẹp, ngọt ngào chỉ có anh và em. Sẽ không còn mệt mỏi, phiền não, ưu tư! Em vẫn sẽ là em, trở về là cô gái bất cần như ngày nào.

Cái ngày mà trước khi anh đến...

Ngày... tháng... năm...
Đêm qua em chỉ biết vùi đầu vào gối mà khóc.

Khóc cho em, cho anh, cho tình cảm chưa trọn vẹn của tụi mình.

Khóc cho nỗi đau, cú sốc mà tâm hồn em đang phải chịu đựng.

...

Sáng nay vừa onl, em đã thấy dòng thông báo tụi mình chia tay của anh trên page lớp, còn cấm em không được gọi “anh - em” xưng “vợ - chồng” như trước.

Chia tay nhé, bạn thân!

Hai tiếng “bạn thân” ấy em nghe sao mà ngượng ngạo quá, thật chẳng quen chút nào!

Một lần nữa, em tự hỏi: “Trong anh, em là gì?”

Em ôm chầm lấy con bạn thân trong tình trạng mắt sưng húp như mình mà bật cười. Một nụ cười kém tươi! Vẫn nhớ vì chẳng thể quên. Còn yêu nhưng không dám nói.

Bởi vì mình... chia tay rồi!

Nhưng cũng chẳng sao, vì ít ra vẫn còn có người ở bên cạnh cùng cười, cùng khóc với em, không buông tay em mà tiếp tục bước đi như anh đã làm.

Đầu giờ gặp mặt, mình đi qua nhau như chưa từng quen biết.

Lúc xếp hàng tập trung trước khi vào lớp, em bắt gặp anh ngồi trên bậc thềm tam cấp, đôi mắt đen láy dõi theo nụ cười của em khi em vui đùa cùng mấy thằng con trai khác đầy bất lực.

Hai ánh mắt vừa chạm nhau, anh liền bật dậy chỉnh lại mũ rồi im lặng đứng vào hàng.

Khi đó em mới biết, người đau lòng không chỉ có mình em...

Bọn con trai biết chuyện tụi mình chia tay, cứ đem ra đùa cợt như muốn xát muối lên vết thương âm ỉ trong lòng em. Thằng nhóc Tiểu Bình cợt nhả hô hoán ầm ĩ “chia tay rồi” cho đến lúc em quát lên, môi mím lại, hai hốc mắt ửng đỏ mới chịu im.

Em đã phải kiềm chế lắm mới không rơi nước mắt. Ấy vậy mà anh vẫn vô tư bá vai bá cổ cậu bạn thân chẳng thèm để tâm. Vẫn thái độ dửng dưng với mọi chuyện, anh đi ngang qua em.

Anh biết không, ngay lúc đó, em chỉ muốn hét lớn rằng: “Anh vô tâm lắm!” nhưng chẳng thể thốt lên dù chỉ một chữ. Không phải em không đủ can đảm, chỉ là em sợ.

Sợ bản thân sẽ đau khi trông thấy đôi mắt anh ánh lên dù chỉ một tia da diết.

Sợ bản thân sẽ không nhịn nổi mà sà vào lòng anh.

Và sợ anh sẽ đẩy em ra xa, thêm một lần nữa...

Ngày... tháng... năm...
Lại một ngày không anh! Tưởng chừng như đã quên được anh nhưng em vẫn rất nhớ.

Vẫn vô thức đưa mắt kiếm tìm hình bóng anh trong dòng người tấp nập.

Vẫn âm thầm gọi tên anh với một trái tim lặng lẽ nhói cơn đau...

Mỗi lần nhớ lại khoảng thời gian hạnh phúc mình quen nhau, tay em bất giác ôm chặt con gấu bông nhỏ anh tặng mà ghì vào lòng, nước mắt không tự chủ lại muốn trào ra.

Đôi khi, im lặng không có nghĩa là ngừng yêu thương một ai đó.

Và đôi khi, chia tay không có nghĩa là hết tình cạn nghĩa với nhau.

Hãy cứ để nước mắt lặng lẽ chảy xuống rồi tìm cho mình một lối thoát, một bước lui an toàn.

Và hãy cứ để những giọt nước mắt ấy mở ra cho bản thân một con đường êm ái và ít chông gai hơn.

Chia tay... chưa hẳn là hết yêu, đúng không anh?

Nhưng cũng nhờ anh mà giờ đây em cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn!

Không còn phải khóc hay suy nghĩ về anh mỗi đêm đông hiu quạnh.

Không còn cảm thấy có lỗi với ba mẹ, thầy cô khi nhìn vào bảng điểm như trước.

Có thể vui vẻ là chính mình.

Có thể thoải mái làm mọi điều em yêu thích, ngay cả việc coi anh như một người bạn thân...

...

Tình cảm của em, nó mộc mạc, trẻ con lắm! Nhưng sao chưa ai có thể làm được?

Em không yêu cầu ở người em yêu cái gì đó quá to lớn, quá hào nhoáng.

Chỉ cần người đó yêu thương em một chút, quan tâm em một chút, hiểu em thêm một chút, có gì khó khăn hãy nói với em để cả hai cùng nhau vượt qua.

Chỉ như vậy thôi, vô cùng giản đơn nhưng không đơn giản để có được...

~*~*~*~

Đến giờ em mới biết, có thứ tình cảm gọi là chia tay.

Chia tay để giúp người kia được sống hạnh phúc, thanh thản hơn. Và em cảm ơn anh vì điều đó!

Nếu như ngày đó anh không nói chia tay, thì có lẽ tâm hồn em sẽ chẳng thể bình yên như lúc này.

Nếu như ngày đó anh không nói chia tay, thì có lẽ em sẽ chẳng thể biết được, tình yêu anh dành cho em chân thành biết bao.

Và em, sẽ chẳng bao giờ biết được đã từng có một người luôn dõi theo em, mong em mỉm cười!

~The End~

Topic date: 27/12/2014

Đôi lời của đội ngũ Back-up:

  • Dữ liệu sao lưu - Chưa liên hệ tác giả
  • Đã chỉnh lỗi chính tả và giữ nguyên nội dung.