Fanfiction One rainy day

  • Thread starter Thread starter liran.tran
  • Ngày gửi Ngày gửi
  • Trả lời Trả lời 0
  • Lượt xem Lượt xem 66

liran.tran

Trial Super Moderator
Thành viên BQT
28/04/2025
212
98
25
Đảo mèo
Thiên Bình
Title: One rainy day

Author: Lana Pisces

Beta reader: Hyochin Pisces

Disclaimer: nhân vật không thuộc về tác giả nhưng số phận do tác giả quyết định

Category: Romance, fluff, sad, HE

Rating: K+

Length: one-shot

Status: finished

Warning:
-Comment trên 15 từ
- Không spam, không war dưới mọi hình thức
- Lần đầu Au viết truyện nên không tránh khỏi sai sót, mọi người ném đá nhẹ ạ

----------------------------------------

Nắng.

Cái nắng dài gắt gao của buổi trưa tháng Bảy đổ trên con đường lát bê tông phẳng lì. Cái nắng bỏng rát hắt lên da nóng rực làm người ta có cảm giác đang ngồi trong lò luyện đan của Thái Thượng lão quân. Đâu đó trên con đường đầy nắng gió và cát Thụy Khuê, một cô gái mặc đồng phục cấp ba đang cố gắng đạp chiếc “mini chiến” đỏ của mình về nhà dưới cái nắng nóng 40 độ C như thiêu như đốt của lão Mặt Trời đáng ghét.

_Hừ, trời đã nóng lại còn tắc đường nữa, điên hết chỗ nói mà. – Cô gái mặt mày đỏ tưng bừng, trán hơi nhăn lại do bực tức, lớn tiếng nói.

_Song Ngư à, thôi nào, cậu nói cũng có được gì đâu? Chịu khó chút đi rồi chiều tớ khao cậu kem nhá. – Chàng trai bên cạnh Song Ngư lên tiếng. Cậu còn lạ gì với tính cách của Ngư Ngư nữa chứ, học với nhau mười hai năm tính cả mẫu giáo chứ ít gì đâu.

_Bảo Bình, cậu nghĩ giữa đường thì cậu không bị ăn đập à? – Ngư quay phắt lại lườm Bảo Bình một cái xém cháy mặt.

Bảo Bảo nhún vai không đáp.

Gì thì gì chứ Ngư Ngư mà tức lên thì chỉ có Chúa mới dập được. Mãi mới hết tắc đường, Ngư vừa đi vừa lải nhải bên tai Bảo Bình. Cậu không đáp, chỉ mỉm cười nhẹ, yên lặng lắng nghe những lời phàn nàn “có cánh” của Ngư. Chà, trời đã nóng như đổ lửa mà còn nghe một con bé lải nhải bên tai thế này, sức chịu đựng của Bảo Bình cũng thật đặc biệt. Cứ như vậy, trên con đường Thụy Khuê, hai bóng người đạp xe đạp siêu vẹo dưới mặt đường; ta nghe thấy những tiếng cằn nhằn của cô gái và nhìn thấy nụ cười luôn thường trực trên môi của anh chàng hotboy đi bên cạnh, tiếng cười tiếng nói văng vẳng vang khắp…


----------------------------------------

Ngồi trong phòng, Ngư bắt đầu công cuộc xả nóng của mình. Nào là bật điều hòa xuống tận 20 độ C, quạt trần bật hết công suất. Đột nhiên trời tối sầm lại…

Hở? Sắp mưa ư?

Ngư liền chạy ra mở cửa sổ. Một mùi hương nồng nồng, ngai ngái của đất xộc thẳng vào khoang mũi của cô. Ngồi lên bậu cửa sổ trắng nơi có chậu hoa oải hương màu tím nhạt, cô đưa đôi mắt mình nhìn ra khoảng không gian trước mặt. Những ngọn gió lớn đem theo hơi ẩm và mát từ biển vào, quyện chặt với mùi oải hương nhẹ dịu và chịu gì đó nồng nàn từ đất phả vào gương mặt trắng không tì vết của cô, từng lọn tóc đen nhánh khẽ khàng tung bay… Bầu trời đen kịt lại. Nếu nửa tiếng trước thôi, trời còn nóng như thiêu như đốt thì giờ đây, cái nóng đã nhường chỗ cho không khí mát dịu của cơn mưa mùa hạ.

Lộp bộp… Lộp bộp.

Mưa.

Những hạt mưa sà xuống phá tan đi cái nắng hè oi ả. Những giọt mưa lặng lẽ rơi ngoài hiên, rơi xuống từng chiếc lá, từng nhành hoa,… Một giọt… Hai giọt…Ba giọt… Rồi rào rào xuống không gì ngăn cản được. Ngư ngồi lặng người ngắm mưa. Ngồi yên đó để rồi nhớ lại những chuyện đã xảy ra,những chuyện giờ chỉ còn lại trong ký ức dai dẳng mãi không buông về một người vô cùng đặc biệt và cũng là người đã vứt bỏ cô.


----------------------------------------

_Ngư ngố, lại đây đi, mưa rồi đó. – Chàng trai với mái tóc nâu hơi xù gọi Ngư.

_Sư Tử, làm ơn đi, tớ tắm mưa một mình là đủ rồi, cậu vào trong đi.– Cô bé tên Ngư đang nhảy tung tăng trong bộ đồng phục cấp hai.

_Ốm thì sao?

_Thì cậu chăm sóc tớ là được chứ gì? – Ngư trả lời rồi nở nụ cười đáng yêu.

_Rồi tớ sẽ bảo vệ cậu… suốt đời…

Nhưng cuộc sống đâu chỉ toàn một màu hồng lãng mạn gì mà “suốt đời suốt kiếp”, gì mà “tớ chỉ yêu mình cậu”. Tất cả chỉ là dối trá mà thôi.

_Hãy quên tớ đi Ngư, tớ không xứng với tình yêu của cậu đâu, sẽ có người khác thay tớ bảo vệ cậu. – Sư Tử nắm lấy bờ vai mảnh dẻ của Ngư rồi xoay người, biến mất trong màn mưa trắng xóa.

_SƯ TỬ! – Tiếng gào vang vọng của Ngư hòa cùng với mưa tạo thành bản nhạc đau lòng người. Cả thân ảnh ngồi sụp xuống, nước mắt rơi, đau đớn, tuyệt vọng…


----------------------------------------

Một giọt nước mắt khẽ lăn trên đôi gò má hồng hào. Ngư ngồi trên bậu cửa sổ, hướng mắt nhìn làn mưa trắng xóa. Cô đã chờ, đợi chờ trong vô vọng suốt năm năm – một quãng thời gian dài đối với cô. Cô mong một ngày, người đó sẽ xuất hiện trước mặt, sẽ ôm cô vào lòng trong vòng tay ấm áp thuở nào. Nhưng những gì cô nhận được, chỉ là sự im lặng, im lặng đến đáng sợ. Ngoài trời mưa vẫn rơi, hương hoa oải hương nhẹ dịu quanh quẩn bên cô, hòa vào giai điệu nhẹ nhàng…

“ Girl i know that it’s been so long

And i admit that i was wrong

But i can’t seem to run away

Thinking ‘bout it every day

I can’t forget these memories…”


----------------------------------------

Trong căn phòng màu trắng cách đó không xa, một chàng trai đang thả hồn mình theo những giọt mưa. Đâu đó thoang thoảng hương cappuccino mới pha xong, làn khói trắng lặng lẽ. Bảo Bình mỉm cười nhạt thếch, bộ đồng phục học sinh ướt sũng dán chặt vào người cậu. Với tay lấy máy điện thoại, cậu nhắn tin cho Ngư.

“ Mưa rồi đó, đừng có khóc theo mưa nhé.”

Lại mỉm cười. Nụ cười nhẹ nhạt nhòa trong màn mưa. Cậu thả mình vào vòng quay của ký ức. Hình ảnh người con gái đáng yêu trong bộ đồng phục học sinh, nụ cười rạng rỡ trên môi, từng cử chỉ đáng yêu của cô đều in đậm trong tâm trí Bảo Bình, đến nỗi mỗi khi nhắm mắt lại, hình ảnh ấy lại hiện ra chiếm trọn lấy tâm trí anh. Anh tự nhận là một người không bình thường. Phải, mọi người còn gọi anh là “nhà bác học điên” vì toàn chế ra những cái máy kỳ quặc. Những đứa con gái khác thì theo cậu vì sắc đẹp. Nhưng cô bé đó khác, cô bé với mái tóc đen, đôi mắt nâu đậm khẽ đến gần anh, chìa ra chiếc khăn tay nhỏ lau vết bẩn trên gương mặt anh. Hành động đó đã in sâu trong trái tim anh. Nhưng cô gái ấy, cậu đã nhìn thấy hình ảnh khác của cô…


----------------------------------------

Hôm đó cũng là một ngày mưa nặng nề như thế này. Những giọt mưa lặng lẽ rơi, từng giọt, từng giọt xuống gương mặt điển trai của cậu. Những giọt nước từ mái tóc cậu nhỏ giọt xuống, thật chậm. Bước chân chạy thật nhanh lên đầu dốc. Những bước chân đạp xuống vũng nước mưa mới tạo thành. Bóng hình cậu mờ nhạt trong màn mưa. Cậu dừng chân trước cánh cửa sắt to – nhà Ngư – nhưng nó đã mở từ lúc nào. Cậu chạy vội vào nhà, những vệt nước mới đọng lại dưới sàn kéo lên tận phòng Ngư. Mở cánh cửa phòng màu xanh lá, cậu chợt đứng hình, vẻ mặt đầy xót xa.

Ngư ngồi đó, nơi bậu cửa sổ trắng, cả người ướt sũng như chuột lột, những giọt nước chảy xuống từ mái tóc đen nhánh. Ngư ngồi đó, đôi mắt vô hồn nhìn ra ngoài màn mưa dày đặc, hai hàng nước mắt đã nhòe đi, hòa cùng những giọt mưa mát lạnh. Ngư ngồi đó, đau lòng mà không nói được với ai. Cậu chầm chậm tiến đến, vươn tay ôm cả thân hình nhỏ bé vào lòng, lấy thân mình bao bọc, che chở và sưởi ấm Ngư không chỉ thân nhiệt đang lạnh dần đi mà cả tâm hồn đang rạn nứt.

_Hôm nay tớ cho cậu mượn vai nhé. – Bảo Bình vỗ về Ngư.

Song Ngư ôm chặt lấy cậu, nước mắt nóng hổi hòa cùng nước mưa lạnh lẽo, chảy dài hai bên má, thấm vào chiếc áo trắng đã ướt sũng của Bảo Bình. Cậu chỉ ngồi đó, không nói gì, chỉ ngồi ôm chặt thân ảnh bé nhỏ đang run rẩy trong lòng cậu. Cậu cũng đau lắm chứ. Ngư đau một thì cậu phải đau mười. Tiếng khóc như xé ruột của Ngư tựa ngàn mũi dao sắc nhọn đâm vào trái tim cậu, khiến nó rỉ máu. Ngư ngẩng đầu lên, cậu khẽ lau đi những giọt nước mắt còn đọng lại.

_Cảm ơn cậu, bạn thân.


----------------------------------------

“Bạn thân” ư? Những gì mình làm chỉ được đáp lại bằng hai tiếng bạn thân thôi ư? Lần này cậu mỉm cười chua xót. Có ai không thế cơ chứ? Bản năng của con người mà. Có ai nhìn thấy người con gái mình yêu thương đau lòng vì một thằng con trai mà không bị bóp nghẹt trái tim bao giờ? Cái cảm giác đó, không dễ chịu một chút nào cả.

“Rì… Rì”. – điện thoại rung lên trong không gian yên lặng. Cậu mở điện thoại, mỉm cười khẽ.

“Ừm, cảm ơn cậu Bảo Bình. Mưa đẹp lắm đúng không?”

Ừ đúng rồi. Mưa,rất đẹp.

“ Though i shouldn’t be surprised



There’s teardrops forming in my eyes

Why did i

Sit there and watch you walk away

I thought that time would have me heal

All this pain i have to feel

But i’ll always remember the days”


----------------------------------------

Lại một ngày mưa nữa. Bảo Bình và Song Ngư bước lên chiếc xe bus số 55 quen thuộc để đến trường. Mất 25 phút nên Song Ngư dựa đầu vào vai Bảo Bình, đôi mắt nâu đậm nhìn ra ngoài cửa sổ. Mưa. Mưa trắng xóa. Mưa liên tục. Mọi thứ đều nhạt nhòa dưới mưa. Một bóng hình biến mất trong làn mưa.

----------------------------------------

_Hôm nay chúng ta có học sinh mới. Em vào đi. – Giọng cô chủ nhiệm đều đặn vang lên.

Một bóng hình bước vào. Ngư khẽ nhếch đôi môi anh đào thành đường cong hoàn hảo, một nụ cười chua xót.

_Chào các bạn, mình là Sư Tử mong các bạn giúp đỡ.



Bảo Bình giật mình. Hắn đã về rồi đấy ư? Một nụ cười chua xót lại hiện lên trên gương mặt đẹp trai của cậu. Chính hắn, chính hắn đã làm Song Ngư đau khổ. Năm năm trời cô sống trong đau khổ, sống trong cái bóng của quá khứ. Vậy mà giờ hắn lại xuất hiện. Haha, đời trớ trêu thật đấy! Người xấu thì chả làm sao, người tốt thì luôn phải chịu đựng những khổ đau. Mưa ngoài trời mỗi lúc một nặng hơn, sấm chớp rạch ngang trời, như báo hiệu một điều không hay sắp xảy ra.

Tan học, như thường lệ, Ngư và Bảo sẽ về cùng nhau nhưng cô chợt nhớ ra đã quên chiếc ô trong lớp nên bảo cậu đứng chờ ở đầu hành lang.

Hành lang dài hun hút, từng cơn gió khẽ thổi qua cơ thể nhỏ bé kia, mang theo hơi lạnh của mưa, mùi hương ngọt của nước hoa thoang thoảng, vô cùng quen thuộc, nhưng cô lờ đi. Trong đầu cô giờ chỉ có hương cappuccino thân quen trên người Bảo Bình, mà chính cô cũng không hiểu vì sao. Cô ung dung vào lớp lấy chiếc ô trong suốt rồi đi ra, nhưng một bàn tay đã giữ cô ở lại.

_Sư Tử, cậu có cách xuất hiện vô cùng đặc biệt đấy. – Ngư xoay người lại.



_Còn cậu thì quá khác rồi. Không sao, tôi nghĩ tôi sẽ… – Sư Tử kéo Ngư sát mặt, chỉ còn cách nhau 5cm.

_Song Ngư – tiếng gọi vô cùng quen thuộc vang lên. – Mày nghĩ mày đang làm gì cô ấy?

_Bảo Bình à. – Ngư Ngư nhẹ nhàng lên tiếng.

Bảo Bảo không nói hai lời, lập tức đi đến kéo Ngư đi, đôi mắt nâu vàng nhìn trực diện Sư Tử, ánh lên vẻ kiên định khác thường.

_Đừng bao giờ động vào cô ấy.

Bảo Bình kéo Ngư đi thẳng, để lại Sư Tử cùng với nụ cười nửa miệng đểu giả làm khuôn mặt đó trở nên gian ác hơn.

_Bảo Bình, mày về chầu tổ tiên sớm đi. Haha. – Tiếng cười vang lên trong chiều mưa lớn.


----------------------------------------

Chiều chủ nhật không mưa, không nắng, Bảo Bình chạy qua nhà Song Ngư, cố gắng lôi con cá ngố này dậy.

_Cá Ngố, dậy, dậy mau, nhanh lên còn đi chơi nào.

_Hơ, đi chơi á, thật không? – Ngư bật dậy, đưa hai tay lên dụi mắt như con mèo nhỏ còn ngái ngủ trông thật đáng yêu.

Bảo Bảo giơ tay véo má Song Ngư thật mạnh để cô tỉnh ngủ và cuối cùng lại hứng chịu một phát đá ngay giữa bụng. Còn hung thủ thì ngúng nguẩy vào nhà tắm, để lại nạn nhân đang quằn quại dưới sàn.

Công viên hôm nay trở nên đông đột xuất. Những đám mây xám lững thững lượn lờ trên nền trời trắng ảm đạm. Còn Ngư, cô bồn chồn không yên, như sắp mất một thứ gì đó quan trọng.

_Chờ tớ ở đây nhé, tớ sang bên đường mua kem.

Ngư cứ níu tay Bảo Bảo, cái nắm tay thật chặt thật ấm áp. Ngư lo sợ, nếu để tuột mất bàn tay này, cô sẽ mất Bảo Bình mãi mãi…

_Ngoan, đứng yên đây, không sao mà.– Bảo Bình xoa đầu Ngư, mỉm cười.

Cậu bước sang đường, chợt thấy một thứ gì đó sáng lấp lánh, cúi người xuống nhặt, hóa ra là chiếc vòng tay Ngư đang tìm mà. Bỗng ánh đèn pha ô tô chiếu rọi. Cậu đứng đó, nghe tiếng hét của Ngư.

_BẢO BÌNH!

“Rầm”

Bảo Bảo mở mắt. Máu lênh láng cả một vùng. Nhưng đó không phải là máu của cậu và cậu thấy Song Ngư nằm ở đó, đôi mắt khép hờ, trên môi vẫn nở nụ cười nhẹ nhàng hướng về phía cậu.

_Ngư, cậu không được có mệnh hệ gì đâu. Không được ngủ, có nghe mình nói không? – Bảo Bình gào lên, giờ cậu đã hiểu mất cô cũng như chính mạng sống của mình

- Bảo Bảo… đừng gào nữa… tớ muốn ngủ… tớ chưa có nói với cậu… tớ… - Chưa nói hết câu Ngư đã buông xuôi.

- SONG NGƯ, đừng mà. Ai đó gọi cấp cứu đi.

Bảo Bình đã khóc, lần đầu tiên trong cuộc đời đã biết rơi lệ vì người khác. Một giọt… Hai giọt… Mưa xuống, xối xả. Bảo Bình ngồi đó. Ôm cơ thể Ngư. Máu, nước mắt và mưa hòa lẫn cùng nhau. Tiếng xe cấp cứu vang đều…

“ When the rain start falling



You are here with me

Through the night you are all i see



But as i come closer

You would disappear

So i know that you were never really hear”


----------------------------------------

_Sư Tử anh đã bị bắt vì tội đâm xe gây thương tích nặng cho Song Ngư, mời anh theo chúng tôi về điều tra. Anh có thể im lặng, nhưng những gì anh nói sẽ trở thành bằng chứng trước tòa. – Viên cảnh sát nói.

Tiếng còng số tám vang lên, Sư Tử bị giải đi. Điều anh muốn đâu phải thế này cơ chứ.


----------------------------------------

Một năm sau…

_Tớ lại đến thăm cậu này Song Ngư. Cậu cứ ngủ thế này mãi sao? Dậy tớ dẫn đi chơi. Tớ đỗ Ngoại giao rồi đấy, nhưng tớ muốn nghe cậu chúc cơ. Tớ muốn nghe giọng nói của cậu, nụ cười của cậu. Cậu hãy dậy đi, tớ không chịu nổi cậu cứ thế này đâu – Bảo Bảo nắm chặt tay Ngư.

_Cậu mau dậy đi chứ, tớ mua kem cho ăn, kem hoa quả mà cậu thích nhất. Dậy tranh ăn với tớ đi chứ, Ngư ngố.

_Cậu biết không, tớ thích cậu, à không, tớ yêu cậu, nhiều lắm. Ngay khi thấy cậu nằm xuống đường tớ đã rất sợ. Nhưng giờ tớ còn sợ hơn, sợ không được nhìn thấy ánh mắt đẹp đẽ kia nữa, sợ không còn nghe thấy giọng hát ngọt ngào, và sợ rằng… tớ sẽ mất cậu…vào tay Tử Thần…


----------------------------------------

Trời lại mưa. Bảo bình đi lang thang trên con đường tràn ngập kỉ niệm.

“Tít..Tít…” – Tiếng tin nhắn vang lên.

“ Sao lại dầm mưa thế kia?”

Bảo Bình không để tâm, bỏ vào túi rồi đi tiếp. Tiếng chuông điện thoại vang lên dưới mưa.

_Alo, sao cô dai thế? Tôi đã không trả lời rồi thì thôi, đừng có làm phiền tôi.

_Cậu thực sự muốn vậy ư?

Bảo Bình quay lại. Cô đứng đó, chiếc váy xanh khẽ bay nhịp nhàng theo làn gió, hai hàng nước mắt đã bắt đầu nhạt nhòa.

_Song Ngư. – Vừa nghe thấy tiếng gọi, một vòng tay ấm áp đã ôm cô từ phía sau – Cậu đi đâu vậy? Cậu biết tớ sợ cậu rời xa tớ thế nào không? Sao cậu lại quay người đi? Tớ muốn nói với cậu, tớ yêu cậu.

Ngư quay lại, mỉm cười. Cậu vẫn vậy, vẫn cao hơn cô một cái đầu, chẳng thay đổi gì cả.

- Suỵt, nghe tớ nói này, tớ cũng yêu cậu, em yêu anh, đồ Bình Nước đáng ghét.

- Anh cũng yêu em.


“When the rain starts falling… I always love you, forever, and ever…

Hà Nội, ngày 21 tháng 7 năm 2014

On rainy day

Lana


Topic date: 29/07/2014

Đôi lời của Đội ngũ Back up:
  • Dữ liệu sao lưu - Tác giả cho phép re-up
  • Hình ảnh minh họa đã die, designed by Capri On Top.
  • Chúng mình sẽ kiểm tra - chỉnh sửa lỗi chính tả (nếu có) và vẫn đảm bảo giữ nguyên nội dung.
 
Sửa lần cuối: