Fanfiction Thức đợi đêm tàn

  • Thread starter Thread starter liran.tran
  • Ngày gửi Ngày gửi
  • Trả lời Trả lời 0
  • Lượt xem Lượt xem 87

liran.tran

Trial Super Moderator
Thành viên BQT
28/04/2025
212
98
25
Đảo mèo
Thiên Bình
Tittle: Thức đợi đêm tàn

Author: Rie aka Tử Thiên

Disclaimer: Nhân vật không thuộc về tôi.

Category/Genre: Romance, Psychological, Fluff

Rating: K+

Warning: Tuân thủ nội quy box MBM.

Status: Completed.

Length: Oneshot

~*~*~*~

Tôi bước đi thật chậm trên quãng đường của dòng chảy thời gian. Rời xa sự ồn ào hỗn tạp trên những phố phường đông đúc. Rồi ngồi lại đây, lật cuốn Album ảnh nhàu nát đã úa màu. Trong không gian tĩnh lặng của quán Cafe cũ kỹ và ảm đạm ấy, một phút hoài niệm, tôi nhớ về em...

*

Cũng tại nơi này, tôi gặp em trong cơn gió của một chiều mùa đông. Em ngồi đó, chiếc bàn gần cửa sổ. Bên tách Capuchino nóng hổi tỏa khói trắng, gương mặt em ửng hồng. Dưới những vệt sáng le lói e ấp chiếu qua khung cửa kính, em đẹp như một thiên thần. Khung cảnh đó, tôi không bao giờ quên...

Buổi chiều nào tôi cũng đến quán Cafe đó và em cũng vậy. Tôi đến đây, chỉ đơn thuần là để thư giãn sau những giờ học và làm việc căng thẳng, trút bỏ những sầu muộn và ưu phiền. Nhưng chỉ mới đây thôi, tôi đến đây hàng ngày và chỉ để ngắm nhìn em.

Em biết không? Chúng ta có nhiều điểm thật giống nhau. Em thích đọc sách và tôi cũng vậy. Thật lòng mà nói thì điều làm tôi chú ý đến em đầu tiên là quyển sách mà em cầm trên tay chứ không phải là một thứ gì khác. Thật nực cười, đúng không?


~~

Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua như thế, một mùa đông nữa lại đến. Khoảng thời gian đã qua đi, nhìn lại cũng đủ khiến tôi ngỡ ngàng. Hàng ngày, tôi vẫn đến quán cafe đó nhưng không phải một mình nữa, tôi có em rồi.

Tôi vẫn nhớ như in lần đầu tiên em bắt chuyện với tôi, có chút bất ngờ, có chút xao xuyến. Vốn dĩ từ ban đầu, tôi cứ mặc định trong tâm trí mình, tôi chú ý đến em chỉ vì "em đặc biệt với tôi". Nhưng tôi chẳng biết từ khi nào nữa tôi coi việc đến đây để ngắm em như một thói quen. Và cho đến khi tôi hiểu ra mọi chuyện thì cũng là lúc tôi và em, trái tim của hai chúng ta cùng chung một nhịp đập.

Ngay từ đầu, tâm trí của tôi đã bị khuôn mặt thiên thần của em làm cho mê muội

Ngay từ đầu, trái tim tôi đã bị nụ cười tỏa nắng đó của em làm hẫng đi một nhịp.

Ngay từ đầu, hình ảnh của em đã lấp đầy trong tôi.

Ngay từ đầu, tôi đã yêu em rồi.

Vậy mà tôi vẫn cứ mãi ngu ngốc mà chìm đắm trong sự chi phối của lí trí, cố gắng ngụy biện cho những hành động bất thường của con tim.

Tôi đã yêu em, yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Quãng thời gian hai ta cùng chìm đắm trong hạnh phúc, những lúc đó tôi chỉ cầu mong cho thời gian hãy ngừng trôi. Hãy để tôi và em tận hưởng những giây phút bên nhau này thật ý nghĩa, hãy để những kí ức này trở thành vĩnh hằng trong tâm trí của hai ta. Tôi và em, cũng như bao nhiêu đôi tình nhân khác, cũng có lúc vui, lúc buồn, có khi lại giận dỗi vu vơ.

Ấy hẳn là hạnh phúc? Khi cuối cùng em đã chịu nhìn sang tôi. Khi em đã chia sẻ nụ cười thiên thần đó cho tôi, em với tôi cùng nhau đi dạo…

Nhưng rồi em cũng bỏ lại tôi mà đi.


~~

Em bỏ tôi ở lại trong cơn say đến cuồng dại.

Tôi muốn chìm mãi trong cơn say đó, không bao giờ dứt. Vì tôi biết, em chỉ đến với tôi lúc tôi say, và rời xa tôi khi tôi hồi tỉnh.

Em luôn rời đi trước khi tôi hồi tỉnh. Luôn là như vậy. Khi tôi cố tìm kiếm bóng hình em trong căn phòng ngột ngạt, cô đơn, đau khổ của chính tôi, thứ tôi nhận được, chỉ là vô vọng. Chẳng còn gì ngoài mùi hương nhẹ dịu của em vương vấn trong lòng tôi.

Em giết tôi rồi, em có biết không?

Tôi yêu em, yêu em hơn cả bản thân mình.

Thì ra tất cả đều chỉ là một giấc mơ.

"Kim Ngưu này! Hãy hứa với em một điều có được không?"

"..."

"Hứa với em rằng, anh sẽ sống thật tốt khi không có em ở bên."

"..."

"Hứa với em rằng, anh sẽ yêu quý bản thân mình hơn nữa."

"..."

"Hứa với em rằng, hãy quên em đi.."

"..."

"Xin lỗi anh!"
Quá trễ để cầu xin… Quá xa để vươn tay cố nắm…

Đó là một khoảng thời gian tôi đã từng hạnh phúc, em cũng từng hạnh phúc, phải không ? Chỉ đến tận lúc này tôi mới chợt nhận ra, cuộc sống của hai ta cứ xoay vần mãi, cứ thế mà mãi chẳng được ở bên nhau.

Giây phút ấy tôi tự hỏi mình, có phải rằng tôi đã quá sai lầm khi tự mị hoặc bản thân về sự ràng buộc giữa hai chúng ta ?

Quên em ư? Sẽ chẳng bao giờ tôi quên được em đâu.

Sống tốt hơn ư? Tôi không thể.

Yêu bản thân mình hơn nữa? Làm sao đây, khi mà trái tim tôi chỉ có mình em.

Cho dù em ở đâu, hãy nhớ rằng tôi sẽ không bao giờ quên em.

Cho dù em ở đâu, hãy nhớ rằng tôi vẫn đợi em quay lại, trở về bên tôi.

Tôi yêu em, trước đây, bây giờ và mãi mãi.

Nơi nào có em nơi ấy chính là thiên đường. Giờ em bỏ tôi lại, thiên đường vụn vỡ thành tro.


*

Gấp Album lại trong tiếng thở dài khe khẽ, trong cơn co rút đau đớn của con tim.

Tôi nhớ em, đợi em, tôi thức đợi đêm tàn.

Để ngày mai, khi em đã quá mệt mỏi với guồng quay cuồng điên của cuộc sống, khi em cảm thấy ghê tởm vẻ xa hoa hào nhoáng giả tạo của xã hội, khi em đã chán chường với thói đời kiệt quệ, khi cô đơn phủ lấy và ủ ấp em trong đôi tay u buồn, khi em muốn tìm một góc bình yên nơi thuốc lá đã phủ đầy chiếc gạt tàn bằng thủy tinh.

Em sẽ về bên tôi, cạnh quán cafe nhuốm màu bi thương và hoài niệm chìm trong đống bụi thời gian mốc thếch, trên bãi cỏ xanh ướt đẫm ánh sương đêm và bên dưới những vì sao lung linh vẻ xưa cũ.

Em sẽ ngả đầu vào vai tôi và nghe tôi nói lên con tim mình, thì thầm rằng em đã mệt mỏi biết bao. Và em cần tôi như thể những sinh linh tội nghiệp cần dựa vào nhau để sống tiếp.

Một chút nhớ nhung, một chút hoài niệm, tôi đã nghĩ có thể, có ai đó đã không bao giờ được gặp lại người mình yêu thương.

Có lúc tôi đã quên mất, em đã từng yêu tôi nhiều như thế nào, đã quên mất, chúng ta đã từng yêu nhau nhiều như thế nào. Nhưng tôi nào có quên. Thời gian chữa lành những vết thương lòng, nhưng dù có bao lâu đi chăng nữa, những vết sẹo mờ vẫn nhức nhối mỗi khi tôi chạm vào em bằng sự nhớ nhung dai dẳng em dành cho tôi.

Tình yêu của tôi dù chân thành đến tận đâu. Cũng chẳng thể níu lại hay gỡ em ra khỏi mối ràng buộc với cuộc sống.

Xa xôi lắm…

Em cất bước đi rồi, còn tôi đang lạc lối ở đâu đây ?

"Tôi sẽ đợi đêm tàn."
Nhưng những đêm tàn đó, em đã có bao giờ về lại với tôi?


~*~END~*~
Topic date: 30/12/2014

Đôi lời của đội ngũ Back up:

  • Dữ liệu sao lưu, chưa liên hệ được tác giả
  • Ảnh die toàn bộ
  • Đã sửa lỗi chính tả và giữ nguyên nội dung