Fanfiction Truyện kể của nhân vật phụ

Huyền Thiên Sênh

Moderator
Thành viên BQT
18/06/2025
354
271
60
Ổ gà
Thiên Bình
[Fanfiction] Truyện kể của nhân vật phụ

Tác giả: yubeakbnm

Thể loại: viễn tưởng, hồi ký, hài

Độ dài: oneshort

Tình trạng: hoàn

Rating : K

t/g : nếu ai muốn mang truyện của mình đi, xin hãy hỏi ý kiến tác giả.

- thân-

Đôi khi vẫn biết, nhân vật phụ luôn làm nền cho nhân vật chính, nhưng dĩ nhiên có phụ thì mới có chính, chứ chẳng ai dè truyện có một nhân vật (à, cũng có thể là độc thoại nội tâm). Thôi thì cũng chẳng biết truyện khác thế nào, nhưng có lẽ ta sẽ nói về câu chuyện có ta ở đó và ta thấy nhiều lúc câu truyện của nhân vật phụ cũng khiến người ta tò mò không kém gì nhân vật chính và trong một thời điểm nào đó, nhân vật phụ chưa chắc đã là phụ và nhân vật chính chưa chắc đã là chính…
………Đường phân cách một: Đại loại câu truyện nó như thế này!................

Trong kỷ nguyên Horoscopes kéo dài mấy trăm nghìn năm, thần, người, ma, quỷ, quái sống hỗn độn với nhau chẳng phân biệt. Kẻ mạnh nắm quyền, kẻ yếu sẽ có hai lựa chọn, một là cam chịu, hai là vùng lên đấu tranh, sống làm vua, thua trở về với cát bụi, cùng lắm là chết, phó mặc số phận. Ừ thì vẫn biết cái kỷ nguyên này nó thế, nhưng bối cảnh câu truyện sẽ nói về nửa cuối kỷ nguyên Horoscopes, có cái tên gọi là zoroscopes. Khi đó, hai thế lực thống trị, một bên đại diện cho chính nghĩa, thì định nghĩa “chính nghĩa” ấy là bên mà bảo vệ cho kẻ yếu, mà ở đây có thể nói tới những ai giương cao khẩu hiệu “trừ gian diệt ác, bảo vệ những dân lành vô tội”. Và tất nhiên, bên còn lại là đại diện cho cái ác, mà ở thời kỳ này có thể nhắc tới đó là Scor, kẻ thao túng cho mọi loài hại con người và dã tâm của Scor muốn làm bá chủ thế giới.

Có kẻ ác thì sẽ có anh hùng, trong thời kỳ này cái ác đang dần dần lớn mạnh, thao túng thế giới thì việc các anh hùng xuất hiện chẳng khác gì “nấm mọc sau mưa”, nhưng ai mới là kẻ trừng trị tận gốc cái ác và muốn diệt trừ được đâu phải chuyện có thể làm dễ như nói.

Thôi thì đã là truyện, lẽ dĩ nhiên chúng ta sẽ vinh danh cho chính nghĩa, nhân vật anh hùng được nói tới đây chính là Aries, đúng hơn là Aries và những người bạn.

Aries là một cậu bé con lai hỗn huyết giữa Quỷ tộc và Quái tộc. Cha cậu ta cũng là một đại anh hùng được người đời ca tụng- Figer, một khuyển quỷ đứng đầu trong tam linh quỷ, một đại nhân vật từng dẫn dắt tộc quỷ chống lại Scor để bảo vệ Quỷ tộc và loài người, nhưng dù sao để có Aries là nhân vật chính thì hiển nhiên cuộc kháng chiến của cha cậu ta phải thất bại, Figer chết dưới tay của Scor khi Aries còn đang trong bụng mẹ.

Sau khi chồng chết, để tránh khỏi sự truy lùng của Scor muốn triệt cỏ tận gốc, thì Negi đã phải chạy tới Zodi- vùng đất của Thần tộc, nơi duy nhất còn được bình yên trong thời điểm đó và tại đây Negi đã sinh Aries.

Bình bình an an khoảng năm trăm năm sau, Aries cũng đến tuổi trưởng thành, nhưng đắng lòng một điều, cùng lúc đó, Scor cũng bắt đầu “nhớ ra vùng đất mình quên chưa động chạm tới – Zodi” , hắn rục rịch sai khiến tay sai đến quấy nhiễu thần tộc, trong một lần ra quân lớn với sự chỉ huy của Pisces – “cánh tay phải của Scor” , mẹ của Aries chết với một cái phẩy tay của Pisces.

Aries tận mắt chứng kiến cái chết của mẹ nên hắn thề độc rằng quyết phải tìm ra Scor để trả thù cho cha mẹ. Cuộc tấn công diễn ra quyết liệt, Thần tộc tuy đẩy lùi được kẻ thù nhưng cũng tổn thất nặng nề, vùng đất Zodi không còn yên bình nữa.

Aries và cô bé Cancer – công chúa của Thần tộc đã cùng hỗ trợ nhau đi tìm để tiêu diệt Scor và chuyến phưu lưu của họ cũng bắt đầu từ đây. Trên con đường đầy rẫy những chông gai, khó khăn đó, họ cũng diệt trừ được rất nhiều kẻ ác và được giúp đỡ, làm quen nhiều bạn mới, trong đó có Virgo – con lai giữa quỷ tộc với loài người, Libra – cô bé quái tộc và Gemi – kẻ lừa đảo tinh quái với dòng máu hỗn huyết giữa quái với thần, tất cả đồng hành cùng nhau, giúp đỡ nhau để đi đến cái đích là giết chết Scor.

Aries mang trong người ý chí sôi sục muốn trả thù nhưng đừng nói đến việc có giết được Scor hay không mà ngay cả chính tính mạng cậu ta cũng chưa chắc giữ được khi Aries mang trong người viên đá thần thánh yub.

Đã nói đến yub thì cũng là lúc ta chính thức được lên “sàn”. Hazz, nhưng dù sao ta chỉ là một nhân vật phụ, trong một phần ba đầu truyện này, ta được nhắc tới là một truyền thuyết…

………………….. Đường phân cách hai: Ta là một truyền thuyết…………
Truyền thuyết kể rằng, trong thời kỳ đầu kỷ nguyên Horoscopes, có bốn kẻ có sức mạnh rất lớn, đó là Taur, Aqua, Cap và cuối cùng đó là ta – Sagi.

Thực ra, ta là đồ đệ của ba kẻ trên, nếu nói đúng hơn thì ta chính là đời sau của bọn họ, nhưng người ta thường nói “trường giang sóng sau xô sóng trước”, danh tiếng và sức mạnh của ta có thể ngang ngửa họ nhưng độ nổi tiếng và tai tiếng của ta thì có thừa.

Taur là kẻ đã nhặt ta về và nuôi nấng ta, kể đến đây chắc nhiều người sẽ nghĩ Taur có thể được coi như cha của ta, nhưng đôi khi sự thật phũ phàng hơn tưởng tượng nhiều. Taur là một lão già lập dị, thích ăn thịt những loài quỷ quái mà lão thấy vừa miệng. Trong một ngày đẹp trời , Taur bỗng nhiên thèm thịt rắn, thế là hắn đi đến ổ của mãng xà, sau một hồi chiến đấu, chỉ một cú đập, mãng xà tử nạn và sau một hồi làm thịt con mãng xà, lão cũng no, đến khi chuẩn bị cắp mông quay đi thì lão chợt nhìn thấy ta đang ở trong ổ mãng xà tròn xoe mắt nhìn lão. Ta bị mãng xà bắt tới làm thức ăn dự trữ, Taur không khá hơn, do vừa ăn no không thể ăn thêm được nữa nên lão mang ta về làm thức ăn dự trữ.

Lúc bấy giờ, Taur và Aqua nổi danh là kẻ thù truyền kiếp của nhau, luôn nhìn nhau không vừa mắt. Cứ mãi giằng co đi, giằng co lại cũng bất phân thắng bại. Trong một lần trầm tư suy nghĩ, Taur chợt nhìn về phía kẻ đang bị bắt nhốt là ta, lão chợt có ý nghĩ, thịt của ta ăn cũng không đủ dính kẽ răng, nếu đào tạo được một kẻ hỗ trợ đắc lực thì lão đối phó với Aqua hẳn là dễ dàng hơn. Hơn thế nữa, Taur luôn thấy ta kì lạ, lão không thể xác định ta thuộc tộc nào và căn cốt của ta rất tốt, thế là ta từ “thức ăn dự trữ” được nâng cấp lên làm đồ đệ của lão.

Taur dạy ta, ta không phụ sự kỳ vọng của lão, rất nhanh cũng thành tài. Khi Aqua biết đến sự có mặt của ta, thì hình như ông già đó cũng nhận thấy một phần nguy cơ, nhưng thay vì lẽ đời là tìm cách tiêu diệt ta, thì ông già quái dị đó lại thuyết phục ta làm đồ đệ. Ta đây lớn lên trong cảnh không có tự do, ta luôn khao khát có ngày được tự mình thoát khỏi kìm kẹp, thế là ta đồng ý. Lão Taur thì tức giận nổ đom đóm mắt, nhưng ta mặc kệ. Aqua nhận thấy ta là một nhân tài nên cũng dốc lòng dạy dỗ. Dần dần, ta cũng từ một kẻ yếu ớt, cam chịu là thức ăn dự trữ cũng đã trở thành một kẻ mạnh có tiếng tăm, khi ta đánh thắng được Sept- quái vật thượng cổ, thu nhận được linh quỷ Figer và thuần phục được khuyển quái cerberus. Thật khổ tâm cho hai lão già đã dạy dỗ và cho ta sức mạnh khởi điểm. Cuộc chiến của hai lão ấy vẫn cứ tiếp diễn. Mãi tới sau này, khi ta bị phong ấn, thì loáng thoáng biết được Taur bị chết là do ăn nhầm quái độc, còn Aqua thì chết già, leo lên làm linh thần của Thần tộc. Thế mới nói, đâu phải cứ kẻ mạnh là phải chết một cách oanh oanh liệt liệt, cũng có kẻ chết một cách lãng xẹt đó thôi.

Không nói về hai lão già đó nữa, ta sẽ nói về thầy thứ ba của ta- Cap. Khi ấy, Cap là một kẻ thần bí, những kẻ từng nhìn thấy Cap đều chết hoặc mất tích bí ẩn. Ta bấy giờ tuy có sức mạnh lớn, nhưng cũng không phải là kẻ bất bại. Khi ta chiến đấu với Ima – một thú thần thượng cổ để chiếm lấy viên đá thánh yub, tuy chiến thắng nhưng ta cũng bị thương nghiêm trọng, lúc đó ta đã gặp Cap. Hắn không già cả như hai lão già Taur và Aqua, ngược lại còn rất trẻ nữa là đằng khác, hắn mang ta về chữa trị cho ta và đã đào tạo ta thành một kẻ mạnh thực sự. Mục đích của hắn là gì? Tại sao hắn làm như thế?, đến tận bây giờ ta cũng không biết và càng không hiểu hắn, ta chỉ biết từ khi gặp hắn ta đã ghi danh làm một thành viên trong giới yêu thầm.

Đúng! Ta rung động bởi sự “quan tâm,tận tình” mà ta tự huyễn hoặc của Cap và không thể phủ nhận một điều hắn rất đẹp trai. Ta làm mọi điều cho hắn, ta tôn hắn làm chủ, tay ta nhuốm máu của không ít kẻ dám ngáng chân trên con đường muốn làm bá chủ của hắn. Khi đó, ta chính là nỗi khiếp sợ của nhiều tộc, loài.

Nhưng bi ai làm sao, chính hắn lại là kẻ phong ấn ta và cũng chính ta là kẻ đã tiễn hắn trở về cát bụi. Sự kiện này có thể nói là vụ scandal gây sốc nhất thời kỳ đó nhưng nó cũng chính là tiền đề cho nhiều vấn đề xảy ra trong chính văn truyện của Aries.

Hazzz!! Một chuyện tình buồn ta không muốn nhắc tới, mà đúng hơn, cái truyền thuyết được kể này cũng không đầy đủ nên cái đoạn oán tình giữa ta và Cap chỉ được nhắc qua loa theo lời kể của Linh thần Aqua vậy thôi. Chẳng là Aries và Cancer may mắn, gặp được linh thể của Aqua, tuy Aqua đã chết rồi nhưng do lão chết già, lại được Thần tộc bảo quản nên linh hồn của Aqua vẫn còn để kể cho Aries nghe về truyền thuyết của ta. Và dĩ nhiên Aqua cũng nói cho Aries hãy tìm bằng được kẻ đang bị phong ấn là ta đây để ta có thể chỉ cách cho Aries sử dụng đá thánh yub và nếu may mắn hơn, ta có thể chỉ cho Aries cách tiêu diệt Scor.

Nhưng tìm ta đâu phải dễ, nếu dễ thì đã không có truyện để mà viết. Aries và những người bạn lại phiêu lưu tiếp và mục tiêu của họ chính là ta, mà ta giờ này ở đâu, ta như thế nào? Nói thẳng ra, trong một phần ba truyện tiếp theo, ta chính là một tảng đá, đúng hơn là ta bị phong ấn trong đá cổ trăm ngàn năm.
………. Đường phân cách ba: Ta là một tảng đá……………….
Sau quãng đường phiêu lưu, vượt qua nhiều nguy hiểm, giết chết nhiều kẻ ác, cứu sống rất nhiều người vô tội thì thật may mắn, khi gần kết thúc một phần ba truyện tiếp theo, trong một lần “sa chân lỡ bước” Libra không may rơi xuống giếng địa ngục, Aries, cancer, Virgo, Gemi phải đi cứu cô bé. Thật là trong cái rủi lại có cái may, bọn họ lại phát hiện được dấu chân của cerberus, quái thú luôn bên cạnh Sagi. Cuối cùng họ cũng tìm được tảng đá phong ấn ta, nhưng tìm được là một chuyện, giải phong ấn cũng là một điều không dễ dàng. Sau đó, năm người gặp lại Leo- hậu duệ của pháp sư có tiếng, lúc trước trong chuyến phiêu lưu họ đã giúp Leo thoát khỏi tay của Pisces. Thế là Leo đã giúp đỡ giải phong ấn để tha ta ra.

Sau khi, ta thoát khỏi phong ấn thì từ đó đến hết truyện, ta chỉ xuất hiện trong ba cảnh. Cảnh một, đó là khi ta thách thức để thử sức mạnh của Aries và những người bạn. Cảnh thứ hai là cảnh ta đưa bọn nhỏ đi đến vùng đất chết để tìm cội nguồn sự sống. Cảnh thứ ba là thì càng nghèo nàn hơn khi câu thoại của ta chỉ đúng ba câu:

Câu thứ nhất là khi ta nói với Aries

-“người đã tìm được sức mạnh trong viên đá yub rồi đấy, hãy kết hợp với nó để có sức mạnh tột cùng”

Câu thứ hai là ta nói với cả đám nhỏ:

-“ta đi đây”

Câu thứ ba là ta tự nói với mình:

-“ta không thuộc thế giới này, ta đã không còn từ mấy nghìn năm trước rồi”

Sau đó thì ta tan biến.

Có thể nói “đất diễn” trong chuyện của ta chỉ tính trên đầu ngón tay, còn lại thì toàn do lời kể của kẻ khác hoặc là có hình không tiếng. Nào ai có hiểu cho nỗi lòng ta???
Quái nữ u minh

Hồi khứ *chỉ chỉ bên dưới
:)
*
Hồi khứ

Lạnh! Đau đớn quá!

Bên tai còn văng vẳng tiếng gào thét lẫn trong tiếng gió vi vút.

Một… hai… ba… từng giọt từng giọt máu rơi trên mặt, trong đêm tối mịt mùng, mùi tanh nồng nặc sặc vào mũi. Thật khó chịu, thật mệt mỏi, muốn thoát khỏi sự bất lực này nhưng sinh khí dần cạn kiệt, nỗi hoang mang, thất vọng bao trùm nhấn chìm sự sống vào bóng tối.

……..Nàng cần hơi ấm!.........

Mở mắt tỉnh dậy, nhìn ra phía cửa sổ, màn đêm tĩnh lặng nhưng chất chứa bao nỗi sợ hãi, cả sự bị ai hòa lẫn trong làn sương lành lạnh mờ ảo. Giấc mơ tưởng chừng sẽ không bao giờ xuất hiện, nay lại trở về.

Sợ hãi ư?....... Không!……..

Bàn tay nhuốm máu quá nhiều, đã không thể rửa trôi được nữa, càng không thể quay đầu. Sinh mệnh của nàng là hắn đã cứu, nàng trả cho hắn tâm của nàng và cả quyền lực tối cao mà hắn từng ao ước. Nàng cho hắn mọi thứ, nhưng sao hắn không thể bỏ được cái nơi đáng nguyền rủa ấy, hay nơi đó có kẻ hắn không buông được?.

Hắn không buông bỏ được, nàng sẽ giúp hắn, chỉ cần phá hủy nơi đó, mọi thứ sẽ là hư vô mà thôi, hắn sẽ thôi hy vọng, sẽ vững vàng trên vị trí độc tôn bá chủ.

Đứng dậy, đi về phía cửa, nghe thấy tiếng động, con cerberus ngẩng lên nhìn nàng đưa tay vỗ vỗ ba cái đầu của nó, cerberus yên tâm nằm gục xuống.

Bước từng bước đến gian phòng phía Tây, ánh sáng vẫn còn, le lói qua khe cửa. Mở cửa bước vào, hắn ngồi quay lưng về phía nàng.

Hừm, hắn chưa bao giờ nhìn thẳng nàng, chưa bao giờ liếc mắt coi xem nàng ở nơi nào, nhưng nàng vẫn bên cạnh hắn, không phải sao?, rồi sẽ có ngày hắn sẽ nhận ra thôi.

-“ Sagi, đừng cố chấp nữa”

Cố chấp ư? Chẳng phải vì hắn đó sao? Vì hắn, cũng là vì nàng.

Nhếch miệng cười, Sagi đi tới ôm cổ Cap từ phía sau, nàng thì thầm vào tai hắn:

-“chẳng phải chàng muốn làm bá chủ sao, để những kẻ ở nơi đó không còn khinh thường chàng được nữa. Sức mạnh của ta là chàng đã cho, ta chỉ giúp chàng đạt được mục đích mà thôi. Hãy đưa cho ta tấm bản đồ đến nơi ấy đi”

Nói rồi, Sagi đứng lên quay ra phía cửa, nàng biết, Cap sẽ không bao giờ đưa tấm bản đồ ấy ra, nhưng thứ mà nàng muốn, nàng sẽ lấy bằng được.

-“sao cứ phải phá hủy bằng được”

Hơi ngừng lại bước chân, Sagi quay đầu nhìn Cap:

-“Vậy sao chàng phải bảo vệ nơi đó, chẳng phải nơi đó đã hắt hủi chàng sao?. Những kẻ ngáng chân chàng, ta sẽ không buông tha. Hay chàng muốn bảo vệ linh hồn của cô gái ấy?. Nên nhớ, chính cô ta đã phong ấn sức mạnh của chàng, khiến chàng chỉ mãi sống trong bóng tối”

-“dừng lại đi Sagi”

-“Ngay từ lúc bắt đầu đã không thể dừng lại được rồi”

Sagi quay đầu đi thẳng, nàng không muốn mãi chỉ nhìn bóng lưng của hắn nữa.

………………………………………………………………………

Nàng nhìn Cap quằn quại trong đau đớn, lòng nàng cũng đau đớn, nhưng bây giờ nàng thật sự đã điên cuồng rồi, đã không thể cứu vãn lại mọi chuyện nữa rồi.

-“hãy chịu đựng, chỉ một lát thôi sẽ không sao nữa, chàng sẽ khống chế được nó thôi”

Từ lúc đưa Qủy trùng vào cơ thể của Cap, Sagi đã không muốn hối hận về quyết định của mình, chỉ cần nàng có tầm bản đồ, mọi thứ sẽ được giải quyết.

Qủy trùng này Sagi đã dùng một phần cơ thể của mình tạo ra, khi nó kí sinh trong cơ thể khác, kẻ đó sẽ bị Qủy trùng hút hết năng lực và đến một lúc nào đó sẽ thay thế vật chủ. Chỉ trừ khi vật chủ có ý chí, sức mạnh khống chế lại hoặc Sagi chết thì Quỷ trùng sẽ chết.

Trong tay đã có tấm bản đồ, Sagi quay lưng bước đi, chợt nghe có tiếng gằn nhẹ vang lên:

-“nàng không thể vượt qua được Beak để đến đó đâu…….. sẽ không thể sống…… Đừng đi…….”

Sagi sững người, nhưng đầu không ngoảnh lại, nhắm mắt, khẽ hít một hơi. Mở mắt ra, nàng vẫn bước tiếp.

………………………………………………………………………..

Đã nhiều ngày trôi qua, Sagi cũng đến giếng địa ngục, mùi tử thi bốc lên, chướng khí nồng nặc, có vài loài quỷ quái ngáng chân nàng, cerberus đều xử lý gọn nhẹ. Chỉ cần vượt qua được cửa ải cuối này, nàng sẽ phá hủy nơi đó, sẽ giúp hắn thôi day dứt cùng không cam lòng. Chỉ một chút nữa thôi, một là nàng sẽ có tất cả hoặc sẽ mất đi cả mạng sống của mình. Mùi chướng khí càng ngày càng nặng, đè nén đến không thở nổi, nàng sắp đối mặt với Beak – tử thần địa ngục, quái vật thượng cổ với sức vô biên trong truyền thuyết. Một đôi mắt đỏ như máu hiện lên nhìn chằm chằm Sagi, nàng cảm thấy khó chịu đang chuẩn bị rút binh khi ra chiến đấu thì bỗng trước mắt tối sầm lại, một giọng nói vẳng bên tai nàng:

-“đừng nhìn vào mắt nó”

Sagi giãy giụa, gạt tay Cap ra, lao đến phía Beak, nhưng một sức mạnh nào đó đã kéo nàng lại, đẩy nàng về phía sau, phiến đá sau lưng nàng chuyển động, đông kết vây quanh chân nàng. Đau đớn nhói lên trước ngực, Sagi thất thần nhìn cây trượng đâm xuyên tim của nàng. Nàng không tin hắn lại làm thế với nàng, hắn phong ấn nàng với lời nguyền độc nhất:

-“đã đến lúc nên dừng lại rồi”

Hắn nhìn chằm chằm vào nàng, từng lớp đá dần dần bủa vây quanh cơ thể nàng. Sagi cũng nhìn hắn, nước mắt đọng trên mắt không thể nào rơi xuống được, nàng không tìm được tiếng nói của mình nữa. Hắn nhắm mắt lại không nhìn nàng thêm, quay lưng bước đi.

Lạnh! Đau đớn quá.

Bên tai còn văng vẳng tiếng tử thi kêu khóc.

Nàng nhớ lại cảm giác trước kia, lúc nàng bị Ima làm trọng thương sắp chết, lúc đó nàng cần một hơi ấm. Chính hắn đã đến cho nàng hơi ấm. Nhưng hôm nay, sau tất cả, hắn chỉ để lại cho nàng một tấm lưng lạnh lùng, xa dần mờ ảo. Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống, đá cũng quấn chặt, đông kết hết cơ thể bé nhỏ của nàng. Tất cả chìm trong bóng tối.

………..

Một nghìn năm sau, không ai còn thấy bóng dáng của Cap nữa, thay vào đó là một kẻ mang trong mình sức mạnh cực lớn, là kẻ khiến nhiều tộc loài phải khiếp sợ - Scor.
Topic date: 18/02/2016

Đôi lời của Đội ngũ Back up:
  • Dữ liệu sao lưu - Chưa liên hệ được với tác giả.​
  • Hình ảnh minh họa đã die​
  • Đã kiểm tra - chỉnh sửa lỗi chính tả và giữ nguyên nội dung.​
 
  • Like
Reactions: Dê Silicon