Fanfiction Tinh Cung Chiến Ca

  • Thread starter Thread starter Tie Tei
  • Ngày gửi Ngày gửi
  • Trả lời Trả lời 6
  • Lượt xem Lượt xem 370

Tie Tei

Thiên thạch
27/04/2025
13
21
3
Chân Trời Mới
Song Ngư
z6618126479122_57fbd0cb8be1843c95cb56349c8c911f.webp


Tinh Cung Chiến Ca

Tác Giả: Tiếu Đại Tiên (Tie Tei)

Thể Loại: Cổ Trang, Tu Tiên

Độ Dài: Dự kiến trên 100 chương

Độ Tuổi: 15+

Tình Trạng: Đang tiến hành

Lưu Ý: Tuy là Fanfiction về 12 cung hoàng đạo nhưng Tinh Cung Chiến Ca sẽ chỉ có một nhân vật chính nên mong mọi người hãy hoan hỉ đón nhận. Em xin chân thành cảm ơn.




Chương 1


Thiên hữu đạo, tinh hữu linh
Đạo hữu hoàn, mệnh hữu cách
Nhất tinh nhất mệnh, trầm thế thành nhân
Nhất linh nhất đạo, nghịch thiên vi thần
Tinh lạc phàm trần, tinh cung thức tỉnh
Nhân gian nổi loạn, tiên lô đoạn sinh
Mệnh định vi quân, đạo định vi đế
Bất khuất chi tâm, thiên cơ bất tế
Vạn pháp quy nguyên, chung quy nhất chiến
Hoặc hóa chân tiên, hoặc nhập vô minh.




Thượng cổ truyền rằng, Đạo giới có mười hai viên “Tinh Chủ” ẩn trong vòng xoay vĩnh cửu của Tinh Không Đạo Nhân, giữ vững đạo vận của càn khôn. Nhưng một ngàn năm trước, trục Đạo giới bị phá vỡ, Tinh Không Đạo Nhân trọng thương, bắt buộc phải vẫy tay phân tán đi mười hai viên “Tinh Chủ”. Một đêm vô minh, thiên tượng biến dị, tinh cầu lần lượt rơi xuống phàm trần, chấn động tam giới.

Khi ánh sao vụt tắt, tinh linh hóa thành nhân, mang theo thiên mệnh nhưng cũng có kẻ mang theo nghịch mệnh. Thiên đạo mỉm cười, mười hai người, mười hai ý chí. Có kẻ mộng đạo phi thăng, có kẻ dấn thân tu đến đế tôn. Thế gian từ đó dấy lên một hồi “Tinh Cung Chiến Ca”, tiên nhân gục ngã, thần linh đoạn mệnh, yêu ma hoảng loạn chỉ để tranh một chữ “Thiên”.

“Lão già kia, ngươi còn không mau cút khỏi đây cho ta?”

Xú nữ bán thịt cầm con dao chỉ vào một lão ăn mày đang mải ngồi nói nhảm với tiểu đồng nhà ả.

“Tiểu Yết, ngươi còn ngồi đó nghe hắn nói nhảm, mau lại đây phụ ta bán thịt. Nếu không bán được thì hôm nay nhà ngươi cũng không có cơm ăn đâu.”

Đứa trẻ tên Tiểu Yết thoạt nhìn mới bảy tuổi nhưng thật ra năm nay hắn đã được mười ba tuổi rồi. Do từ nhỏ đã phải chịu đói và trải qua quá nhiều cực khổ nên hắn trông gầy yếu hơn hẳn những đứa trẻ khác.

Tiểu Yết nhanh chóng chạy đến giúp ả bán thịt, ả thấy hắn thì liền tiếp tục quát mắng, bàn tay ả đánh vào lưng hắn mấy cái vang lên “bốp bốp”.

“Ta bỏ tiền ra mua ngươi không phải để ngươi ăn rồi rảnh rỗi, mau lên đi giao miếng thịt này đến phủ của Kim lão gia ở trấn bên cho ta.”

Tay Tiểu Yết nhận lấy miếng thịt heo quay tươi rói đang túa ra nước, bụng hắn kêu lên “ọt ọt”, hắn nuốt khan một cái rồi nhanh chóng chạy đi. Trước khi đi, Tiểu Yết còn quay đầu lại nhìn lão già ăn mày rồi gật đầu với lão một cái.

Phải biết rằng cả cái thôn Liên Lạc này chẳng ai là tốt với hắn ngoài lão già ăn mày ấy. Lão có thể không cho hắn thức ăn nhưng lại là người duy nhất chịu nói chuyện đàng hoàng với hắn. Lão hay kể hắn nghe về những chuyện thần tiên kỳ ảo, có hôm lão ấy kể về Tiên Đế – người thống lĩnh Tiên giới oai vệ ra sao, có hôm lão lại nhắc đến cuộc chiến giữa hai đại Ma Tôn. Hôm nay, lão kể cho hắn nghe về mười hai tinh linh trên trời. Mỗi câu chuyện đều khiến hắn rất thích thú và hiếu kỳ, nhưng hắn cũng như những người khác, không tin đó là sự thật.

Tiểu Yết – hắn tên là Thiên Yết – từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, bị bán đi khắp nơi làm nô cho hết phủ này đến nhà kia. Đối với hắn chẳng hề có tình người ấm lạnh, thứ duy nhất hắn quan tâm chính là bụng hôm nay đã no chưa, tối ngủ có chăn để đắp hay không.

Đi được một lúc, hai bàn chân nhỏ của hắn nổi đầy mẩn đỏ, vết thương mới cũ trộn lẫn nhưng hắn chẳng hề mảy may quan tâm, chỉ cất cao chất giọng khàn đặc do quanh năm phải ngủ trong phòng củi.

“Giao thịt đây, thịt heo quay tươi ngon đây.”

Hô xong, Thiên Yết quắc mắt nhìn cánh cửa đỏ rộng lớn cùng với tấm bảng đề hai chữ “Kim Phủ”. Đợi một lúc thì có người ra mở cửa, đó là một gia nhân trong phủ tên Liễu Mộng. Hắn gặp vị tỷ tỷ này khá nhiều lần. Nàng rất tốt, mỗi lần hắn đến giao thịt, Liễu Mộng tỷ tỷ luôn cho hắn vào phủ, đến phòng bếp cho hắn một tách trà cùng một miếng bánh điểm tâm trong lúc nàng đến gặp quản gia để lấy bạc trả cho hắn.

“Tiểu Yết đến rồi sao? Mau lên đi thôi, nhưng chớ nhìn lung tung nhé, hôm nay phủ ta có quý nhân, ngươi tránh làm phiền đến họ, có biết chưa?”

Hắn gật gật đầu, biết thân biết phận, nhanh chóng đi theo sau Liễu Mộng. Lúc đi ngang qua hoa viên trong phủ, hắn nghe thấy có nhiều tiếng trẻ con cùng tiếng người cười đùa. Hắn len lén nhìn về phía đó, thấy hai thanh niên cùng một thiếu nữ đang cùng nhau tập võ.

Những bước chân của bọn họ đều đều và đầy nhịp nhàng, kết hợp với trang phục bằng tơ lụa xa hoa càng làm nổi bật lên phong thái tôn quý. Thiếu nữ kia như cảm nhận được cặp mắt lạ thường liền quay đầu nhìn hắn. Thiên Yết hoảng hốt, liền nhanh chóng cúi gằm mặt rồi bước đi.

“Kim Ngưu ca, hắn ta là ai?”

Cho dù đã đi xa nhưng Thiên Yết vẫn nghe rõ mồn một giọng nói thanh ngọt của thiếu nữ.

Kim Ngưu đang cố tập khinh công, nghe Cự Giải hỏi vậy thì ngừng lại rồi đưa mắt theo hướng tay nàng chỉ nhưng lại không thấy gì cả. Hắn hơi cau có mà trả lời.

“Trong phủ nhiều hạ nhân như vậy, sao ta có thể biết hết được bọn họ chứ. Giải nhi à, muội đừng phân tâm nữa, mau luyện tập đi. Ngày mai sư phụ quay về rồi. Lúc đấy nếu muội vẫn chưa luyện xong Tụ Quyền thì người sẽ phạt muội đó.”

Nghe vậy, Cự Giải nhăn đôi mày liễu, lập tức chạy đến bên bàn đá chộp lấy thanh kiếm gỗ, nhắm đến Kim Ngưu mà xuống tay. Kim Ngưu cũng chẳng phải hạng vừa, thấy nàng xông đến liền nhanh chóng rút cây sáo vắt bên eo đỡ từng nhát kiếm của nàng.

Cự Giải thấy Kim Ngưu liên tục đỡ, thì càng đánh càng hăng, nàng trút hết sức lực vào những nhát kiếm gỗ. Bất ngờ, nàng tung kiếm lên cao, cúi người, duỗi chân đá xoay vẽ thành một vòng cung tuyệt đẹp. Kiếm gỗ được tung lên chạm vào cành cây khiến những cánh hoa màu trắng rơi xuống khắp nơi che khuất tầm nhìn của Kim Ngưu, làm hắn không thể nào tránh được cú đá của Cự Giải, hắn té nhào xuống đất.

Kiếm gỗ vừa rơi xuống, Cự Giải đã bắt trọn trong lòng bàn tay, quơ một cái, mũi kiếm đã chỉa thẳng vào cổ Kim Ngưu khiến hắn ngỡ ngàng.

“Ha ha ha, ngươi lại thua Giải nhi rồi Ngưu đệ.”

Thiếu niên trong y phục màu trắng nãy giờ vẫn im lặng bỗng cất tiếng cười, giọng nói trầm thấp, mang đầy vẻ trưởng thành. Hắn là Ma Kết, năm nay mười bảy tuổi.

“Kết ca, huynh thiên vị. Rõ ràng là huynh đã giúp muội ấy làm những cánh hoa này rụng. Nếu thực lực như muội ấy mà đã có thể làm hoa rụng nhiều như vậy chỉ bằng cây kiếm gỗ cũ kỹ đó thì muội ấy hẳn đã được sư phụ dẫn lên núi tu luyện như huynh rồi.”

Kim Ngưu đứng dậy, hậm hực nhìn về phía Ma Kết, xong lại quay sang trừng mắt với Cự Giải.


Ma Kết chỉ có thể cười trừ, lắc đầu.

“Ta nói đệ như thê nào? Là một nam nhân phải có tính nhẫn nhịn, nếu đệ cứ tiếp tục tranh cãi với Giải nhi thì biết đến bao giờ sáo kỹ của đệ mới tiến bộ đây?”

“Lêu lêu, trâu vàng thua cuộc.” Cự Giải đứng huênh hoang lè lưỡi trêu chọc Kim Ngưu.

“Cốc”

Ma Kết điềm đạm gõ nhẹ vào đầu nàng một cái, ánh mắt hắn dịu dàng nhưng lời nói thì có đôi phần trách mắng.

“Muội nữa, đừng suốt ngày bày trò, mau chóng tập luyện đi nếu không sư phụ về chắc chắn sẽ phạt muội, ta cũng sẽ không nói đỡ cho muội.”

Tiếng nói cười cứ như vậy liên tục vang văng vẳng truyền vào tận trong gian bếp. Thiên Yết cắn một miếng bánh đậu xanh, vị ngòn ngọt tan ngay trong miệng. Hắn nhoẻn miệng cười, nụ cười nhạt đến mức khiến người khác không hề nhận ra là hắn đang cười.

Sau nhận lấy vài nén bạc vụn, Thiên Yết lại nhanh chóng theo Liễu Mộng đi ra khỏi phủ, lần này hắn không còn nhìn thấy ba bóng hình ấy nữa.

Trở về Liên Lạc thôn, hắn đưa bạc cho ả bán thịt rồi nhanh chóng phụ giúp ả dọn dẹp hàng quán. Tối đến, ả cho Thiên Yết một bát cháo loãng kèm theo một ít dưa muối. Âý vậy mà hắn lại nhanh chóng húp lấy húp để như thể đây là bữa ăn ngon nhất của hán từ trước đến giờ.

Như mọi ngày ăn xong, Thiên Yết phải đi làm canh phu, gõ chiêng một vòng quanh thôn, hắn vừa đi vừa rao với cái giọng khan yếu.

“Đêm khuya khô nóng, cẩn thận củi lửa, đề phòng đạo tặc.”

Tiếng rao yếu ớt giữa trời khuya lạnh lẽo, khiến mấy con chó, con mèo cũng cảm thấy xót thương cho hắn.

Vậy còn hắn? Hắn có xót thương cho bản thân không?

Chắc là không!

Hắn cảm thấy như bây giờ đã là tốt lắm rồi, ít ra hắn còn có cơm ăn, có chổ ngủ. Tuy xú nữ tử bán thịt kia hay quát mắng hắn, cũng đánh hắn vài cái nhưng nó không đau. Hắn nhớ năm hắn mười tuổi, hắn bị bán vào một nhà thổ, ban ngày hắn phải hầu hạ tất cả mọi nữ nhân ở đó, giặt quần áo cho họ, nâu canh giải rượu, chạy việc vặt giúp họ,…

Nhưng họ không bao giờ cho hắn ăn no, đêm xuống sau khi họ tiếp đãi nam nhân xong thì lại quay sang mắng nhiếc, đánh đập và hành hạ hắn. Họ xót thương cho số phận của họ rồi căm ghét nam nhân vấy bẩn họ, mà hắn sinh ra đã là nam nhân nên họ dồn hết hận thù vào hắn. Có người đánh hắn bằng roi, có người nhấn đầu hắn vào thùng nước tiểu, có người dùng kéo cắt vào thịt hắn.

Những lúc như vậy, hắn chỉ biết gào khóc, căm giận thân sinh đã đẻ ra hắn, rồi bỏ hắn lại một mình ở cái trần gian thối nát này. Hắn mong sao bản thân có quyền lực, địa vị như bậc đế vương để giết hết những con ả tiện nhân này.

Rồi một ngày kia, nhà thổ bị cháy, những ả tiện nhân mà hắn ngày đêm muốn tự tay giết chết lại cười ngây dại, nhảy nhót trong biển lửa nhưng lại đẩy hắn ra thật xa để cứu sống hắn. Hắn nhớ rõ lời của kẻ đã dùng kéo cắt thịt hắn hét lên với hắn.

“Tiểu Yết, là ta nợ ngươi, nhưng ngươi hãy sống sót thay cho ta, tìm đến Cự Vương Gia, giúp ta giết hắn báo thù cho cả gia tộc ta.”





Chương 2

Đêm tối bao trùm lấy tất cả, tất cả hộ nhà trong thôn đều đã tắt đèn vậy mà tiếng chiêng cùng tiếng rao yếu ớt của đứa trẻ mười ba tuổi vẫn đang vang vọng.

Hơn canh ba, Thiên Yết mỡi lê bước trở về gian củi ẩm ướt, hắn nằm xuống nền đất lạnh lẽo rồi nhắm mắt.

Phủ đệ rộng lớn, hoa viên khang trang thậm chí còn đẹp hơn cả hoa viên của Kim Phủ. Nhắm mắt một cái lại biến thành một màu đỏ rực, ánh lửa phập phồng, khói đen nghi ngút bốc lên. Một nũ nhân mặc y phục màu đỏ chói mắt tay ôm một đứa bé, giao nó cho một người nào đó. Người đó ôm đứa bé rời đi, nữ nhân ấy vậy mà gào khóc rồi dần bị đám cháy thiêu rụi.

“Yết, con phải sống sót.”

Thiên Yết giật mình thức giấc, hắn nhìn ra ngoài trời, vẫn tối đen như mực.

Lại nữa, người nữ nhân đó lại xuất hiện, bà ta là ai, là mẫu thân của hắn sao? Giấc mơ này đã đeo bám hắn tù sau vụ cháy nhà thổ ấy. Hắn không thể nhìn thấy rõ được khuôn mặt của nữ nhân ấy, chỉ biết trong mơ bà ta khóc rất thảm thương.

Bất chợt lúc này hắn nghe tiếng xì xầm bên ngoài của sổ. Thiên Yết đứng dậy, len lén bước ra ngoài, hắn phát hiện hai người đàn ông kỳ lạ đang đứng trước nhà của lão Thẩm.

Lão Thẩm là trưởng thôn, ngày thường lão ta hay cậy thế hiếp người, dân trong thôn từ lâu cũng đã không còn thuận mắt với lão ta. Mấy ngày nay nhà lão ta luôn bị người ta tạt máu gà vào ban đêm.

Nhưng thoạt nhìn hai người này không giống người trong thôn, tay họ cũng không xách theo thùng máu nào cả. Thậm chí cách ăn mặc của họ rất quý phái giống như những người ở Kim Phủ. Thiên Yết nhận ra điều khác thường nhưng không làm gì cả, hắn chỉ nhanh chóng núp vào một ụ rơm gần đó ngay khi một người đàn ông quay lại nhìn về phía này.

“Này, Lưu Lữ ngươi có chắc chắn đan dược ở đây không?”

Người mặc cẩm y màu lam nhỏ giọng hỏi người vừa quay đầu nhìn. Lưu Lữ liên tục bị Diệp Hà hỏi thì có phần tức giận, hắn quát.

“Nếu ngươi không tin ta thì quay về đi, đừng cản đường lão tử. Lúc sáng, ta chắc chắn thấy lão già này đã mua được Kim Tủy Hoàn.”

Người tên Diệp Hà có vẻ vẫn còn nghi ngờ, lại hỏi them một câu nữa.

“Ngươi chắc đó là Kim Tủy Hoàn chứ? Đan dược quý chỉ dùng cho đệ tử nội môn sao lại có thể xuất hiện ở một nơi như thế này?”

Nhận được câu hỏi này cũng khiến Lưu Lữ nghi ngờ tính thiết thực của việc này, nhưng thật sự buổi sáng hắn đã tận mắt nhìn thấy lão già họ Thẩm kia thật sự đã bỏ ba viên Kim Tủy Hoàn vào trong cái hầu bao bên hông lão.

“Chính mắt ta nhìn thấy, không sai được, cơ hội ngàn năm có một. Ngươi định suốt đời làm một đệ tử ngoại môn, cả ngày chỉ hít được một ít linh khí thôi sao? Như vậy thì khi nào mới đột phá được tầng hai của Ngưng Khí Kỳ chứ.”

“Ngươi nói cũng phải, thôi ta mặc kệ, nếu không phải Kim Tủy Hoàn thì cùng lắm ngày mai ta và ngươi sẽ bị tên Quách sư trưởng đó phạt một trận đòn thôi.”

Nói đoạn, Diệp Hà cùng Lưu Lữ tiến vào trong nhà của lão Thẩm. Thiên Yết trốn sau ụ rơm mà long thấp thỏm đầy thắc mắc, hai người kia đang nói gì? Kim Tủy Hoàn? Ngưng Khí Kỳ?

Thiên Yết chưa từng nghe đến Kim Tủy Hoàn nhưng có từng nghe lão già ăn mày nói đến Ngưng Khí Kỳ. Lão từng nói tu tiên chia ra từng giai đoạn hay còn gọi là các Kỳ.

Mở đầu sẽ là Ngưng Khí Kỳ với mười tầng khí. Khi linh khí tụ đủ ở đan điền sẽ tuần hoàn chuyển hóa thành linh lực bước vào Trúc Cơ Kỳ. Đột phá lên Kết Đan Kỳ bằng cách cô đọng linh lực thành một viên đan trong đan điền, đây là giai đoạn đạo cơ ổn định. Sau đó nếu tu luyện tiếp tục và gặp nhiều cơ duyên may mắn Kim Đan sẽ bạo liệt rồi hóa thành một "Nguyên Anh" – tức tiểu nhân thu nhỏ trong đan điền, là hình thái linh hồn cao cấp – Nguyên Anh Kỳ. Sau đó còn có Hóa Thần Kỳ, Luyện Âm Kỳ, Luyện Dương Kỳ, Hư Thực Kỳ, Nhập Thánh Kỳ,…

Chỉ là chuyện này là sao? Hai kẻ đó đang làm gì? Chẳng lẽ trên đời này thật sự có thần tiên sao?

Trong lúc Thiên Yết bần thần thì một tiếng hét chói tai đã vang lên từ nhà lão Thẩm. Đó là tiếng của vợ lão, bà vừa tỉnh dậy đi nhà xí khi quay vào thì đã thấy hai kẻ lạ mặt trong nhà mình.

Tiếng hét của bà cũng làm cho những hàng xóm xung quanh thức giấc, ai nấy đều hớt hải chạy qua nhà lão Thẩm để xem có chuyện gì xảy ra. Tuy hai người Lưu Lữ và Diệp Hà đã là Ngưng Khí Kỳ tầng một nhưng chỉ khác là sức lực của họ mạnh hơn người thường một chút. Nên khi dân trong thôn kéo đến ngày một đông thì họ cũng bị bắt lại.

“Hai người các ngươi là ai, từ đâu đến mà lại dám vào thôn này trộm đồ?”

Lão Thẩm trưởng thôn lúc này đã bình tĩnh lại chút ít, ngồi trên ghế cao mà chất vấn hai kẻ đang bị trói quỳ dưới đất.

“Chúng ta không phải trộm, lúc sáng có kẻ đã mang thuốc từ nhà chúng ta ra đi bán cho ngươi, chúng ta chỉ đến để lấy lại.” Lưu Lữ nhanh chóng hét lên biện hộ, Diệp Hà cũng ngay lập tức phụ họa theo.

“Đúng đúng, có kẻ đã ăn cắp thuốc của chúng ta rồi đưa nó cho ngươi, nếu ngươi trả lại thuốc ta không những không báo quan mà còn cho ngươi một số bạc lớn.”

Lão Thẩm nghe vậy thì liền tỏ vẻ nghi ngờ, lão chỉ tay vào hai người mà quát lớn.

“Các ngươi nói nhăng nói cuội, nếu là người đàng hoàng sao lúc sáng không đến gặp ta để thương lượng rồi mua lại, mà lại chọn nửa đêm lẻn vào nhà của ta?”

Lời của lão Thẩm là vô cùng có lý, Lưu Lữ và Diệp Hà cũng không thể chối cãi. Đúng vậy, họ có thể bỏ ngân lượng ra để mua lại ba viên Kim Tủy Hoàn đó nhưng họ biết lão Thẩm này là kẻ mê lợi lộc nêu thấy bọn họ đến mua thì chắc chắn sẽ hét giá trên trời. Huống chi, họ vốn dĩ xuất thân từ thương hộ bình thường may mắn được nhận vào làm ngoại môn đệ tử ở Thanh Vân Tông.

Lưu Lữ khẽ đánh mắt liếc nhìn Diệp Hà. Như hiểu được ý nhau, Diệp Hà từ khi nào đã cởi được dây trói, hắn móc từ ống tay áo ra một lọ thuốc, mở nắp rồi phất vào không khí. Cả dân làng ai nấy đều trợn mắt ngã xuống.

“Cũng may là ta có chuẩn bị trước, nếu không thì đã xay ra chuyện lớn rồi.”

Diệp Hà vừa nói vừa cởi trói cho Lưu Lữ. Lưu Lữ không nói gì chỉ nhìn chằm chằm vào lão Thẩm đang nằm đổ gục trên mặt đất, hắn đi đến, sờ khắp nơi trên người lão.

“Chết tiệt, tại sao lại không tìm thấy, rõ ràng lão ta cất nó vào trong vạt áo.”

Chửi đổng một tiếng, vẻ mặt Lưu Lữ lộ lên tia hung ác, hắn hung hăng đá mạnh mấy cái vào người lão Thẩm chỉ vì hắn không tìm thấy Kim Tủy Hoàn.

“Lưu Lữ, ngươi im lặng một chút, có lẻ chúng ta đã để xổng một con chuột nhắt.”

Diệp Hà vừa nói vừa đánh mắt về phía cái lỗ nhỏ bên cạnh bức tường nhà lão Thẩm.

Tim của Thiên Yết rung lên thành từng đợt, vùa nãy hắn đã nhận ra hai tên này có ý đồ xấu nên đã nhanh tay bịt chặt mũi và miệng, lợi dụng lúc mọi người hỗn loạn ngã xuống Thiên Yết đã trộm được Kim Tủy Hoàn từ trong người lão Thẫm từ lâu rồi trốn vào đây.

Không nghĩ nhiều, ngay lúc Diệp Hà vừa tiến lại gần cái lỗ nhỏ Thiên Yết đã lao ra và chạy thật nhanh nhưng dù sao hắn cũng chỉ là một đứa trẻ bị bỏ đói lâu ngày làm sao có thể nhanh bằng hai kẻ đã bước một chân lên con đường tu đạo.

“Chỉ là một thằng nhóc thôi sao?”

Lưu Lữ khẽ nhếch miệng, hắn bước đến túm lấy gáy của Thiên Yết rồi nhấc bổng lên.

Vừa vặn cú nhấc khiến cho một chiếc lọ sứ rơi ra từ trong cái ống tay áo rách nát cũ kỹ của Thiên Yết. Diệp Hà lật đật nhặt lên, hai con mắt hắn ta sáng rực còn hơn một người tình cờ nhặt được vàng.

Mở chiếc lọ sứ ra Diệp Hà thậm chí còn cảm nhận một cổ linh khí thoang thoảng chưa tan, nhưng sau đó đột nhiên hai hang chân mày của hắn đanh lại, hắn vứt cái lọ xuống một cách thô bạo khiến nó vỡ ra thành nhiều mảnh rồi quắc mắt đến phía Thiên Yết.

Lưu Lữ cũng hiểu ra, hắn ta bóp mạnh lấy cái hàm xương xẩu của Thiên Yết, ánh mắt hằn lên đầy tơ máu mà gằn giọng.

“Nói, những viên thuốc trong lọ đâu rồi hả tiểu tử thối?’

Cơn đau truyền đến tù hàm khiến cho Thiên Yết khó khan mỏ miệng, giọng hắn khản đặc không còn một chút trong trẻo của một đứa trẻ.

“Các vị nói gì, ta không hiểu, xin hai vị tha cho ta, ta chỉ là một nô lệ ở thôn này.”

“Bốp”

Một cái tát giáng thẳng vào mặt Thiên Yết, Lưu Lữ buông hắn từ trên cao làm hắn ngã một cái đau điếng, một bên khóe miệng của hắn vì bị đánh chảy máu. Hắn khó khăn ho khan một tiếng rồi nhanh chóng quỳ mà dập đầu.

“Xin hai vị tha cho ta, ta thật sự không biết gì cả, lọ thuốc này đích thực là do ta trộm cả lão Thẫm nhưng ta chỉ nghĩ nếu mang đi bán thì sẽ được rất nhiều bạc. Ta không hề biết trong dó có chứa gì.”

Hắn vừa dứt lời thì lại bị Lưu Lữ đạp cho một cái khiến Thiên Yết ngã lăn quay ra đất, cái đạp của kẻ tu dạo thật sự không hề nhẹ. Ngay khi Thiên Yết cố gắng đứng dậy thì một mùi tanh nồng xộc lên từ bụng hắn, cái đạp ấy vậy mà khiến hắn thổ huyết, ruột gan như bị hàng trăm con rắn thi nhau cắn xé.

“Tiểu tử, ngươi nghĩ chúng ta là bọn ngu sao? Linh khí từ trong miệng ngươi đang tuồn ra kìa. Một tên người phàm chưa biết gì về tu đạo như ngươi cho dù có nuốt hàng chục viên Kim Tủy Hoàn cũng vô dụng vì các ngươi không hề biết cách để hấp thụ linh khí.”

Diệp Hà nói với giọng mỉa mai, hắn ngừng lại một chút quan sát vẻ mặt sợ sệt giả tạo của Thiên Yết, hắn bật cười rồi lộ ra hung quan.

“Ngươi nghĩ ngươi nuốt Kim Tủy Hoàn rồi chúng ta sẽ không thể làm gì sao? Ngươi chắc có lẽ cũng biết một ít về tu đạo nhỉ? Nhưng có kẻ nào nói cho ngươi biết tu đạo cũng có tà đạo chưa? Chúng ta chỉ cần rút sạch máu ngươi cho vào lò luyện đan cũng có thể luyện ra Tủy Hồn Đan. Thứ đó thường dành cho kẻ tà tu, đưa Kim Tủy Hoàn cho người phàm hoặc kẻ tu đạo uống rồi giết chết họ. Tủy Hồn Đan còn mạnh hơn Kim Tủy Hoàn nhiều lần.”

Nghe tới đây trán cả Thiên Yết bắt đầu vịn ra một tầng hơi nước, hắn bắt đầu đảo mắt suy nghĩ rồi tuyệt vọng hối hận khi thấy Diệp Hà và Lưu Lữ đang tiến sát hán với một thanh đao lớn.

Chắc có lẽ hắn không thể thay đổi được số phận của hắn, ông tròi không hề muốn cho hắn một cơ hội. Hắn nhắm mắt, miệng hắn ngoác to mà cười.

“Sinh ra ta là trời là đất, ta không có mẹ cha. Sống hơn mười năm ngắn ngủi nhưng ta khinh thường cái thế đạo này, nếu tời để ta sống ta thề sẽ giết sạch những kẻ khinh thường ta. Cho dù ta chết cũng là do tự ta giết ta, hai ngươi đừng nghĩ có thể lấy được mạng của Thiên Yết này.”

Dứt đoạn, Thiên Yết lợi dụng khoảng cách giữa Diệp Hà và Lưu Lữ hắn đâm xuyên qua rồi lao nhanh chạy về phía cái giếng to của thôn, ngay khi lướt qua hai kẻ đó hắn quơ tay vung một nắm bột trắng về phía Lưu Lữ và Diệp Hà.

Diệp Hà và Lưu Lữ thoáng chốc sợ sệt ngay theo bản năng bịt lấy mũi và miệng nhưng kết quả đây chỉ là bột mì bình thường. Trong một cái chớp mắt mà đã thấy Thiên Yết chạy đến gần miệng giếng.

Không để Thiên Yết thực hiện được ý đồ, Lưu Lữ thoắt một cái đã đến gần ngay chổ Thiên Yết định đưa tay túm lấy tên tiểu tử chết tiệt này nhưng lại không kịp.

Ngay trước mắt hắn, Thiên Yết dứt khoát nhảy thẳng xuống cái giếng sâu thăm thẳm.



 
Sửa lần cuối:
Chương 3


"Tất cả là do ngươi! Ta sẽ giết chết ngươi."

Trong toà quý phủ nguy nga, một nam nhân y phục hoa lệ với gương mặt giận dữ và đôi mắt hằn lên từng sợi tơ máu chỉa mũi kiếm vào đứa trẻ ba tuổi đang quỳ rạp trên nền gạch.

Đứa trẻ gương mặt ngơ ngác nhưng nước mắt liên tục chảy dài, chắc nó đang tự hỏi vì sao phụ thân của nó lại đáng sợ như vậy.

Ngây thơ chớp mắt, bỗng chốc biển lửa lại tràn ra bao quanh lấy nó.

"Mẫu thân!"

"Xoẹt"

Tiếng gọi vừa cất lên cũng là lúc thanh kiếm sắt nhọn kia cắt ngang cổ nó.

Nhắm mắt, biển lửa trước mặt bỗng biến mất chỉ còn lại một màu đen u tối.

Thiên Yết giật mình tỉnh dậy, hắn có thể nghe rõ âm thanh xé gió của cây kiếm kia lao đến cồ mình. Sau lưng hắn là một mảng áo ướt đẫm mồ hôi.

Hắn mở lòng bàn tay ra thì thấy bản thân vẫn đang nắm chặt lọ Kim Tuỷ Hoàn. Vội vàng mở lọ, Thiên Yết thấy được năm viên đan dược có màu đỏ sậm. Hắn thở ra một hơi, trong lòng chợt dâng lên sự hưng phấn. Thanh âm hắn nho nhỏ, khàn khàn vang lên.

“Đây… đây là Kim Tuỷ Hoàn.”

Khi niềm vui sướng qua đi, Thiên Yết mới từ từ ngước mắt quan sát xung quanh. Hắn chợt nhận ra bốn phía nơi đây tĩnh mịch, ánh sáng không có, phương hướng cũng mơ hồ như thể lạc vào cõi u minh.

Cho dù là một đứa trẻ ngoan cường từng trải qua nhiều biến cố như Thiên Yết, thì thú thật hắn cũng chỉ mới mười hai tuổi. Khoảng không u ám nơi đây thật sự đã khiến hắn sợ hãi.

Nắm chặt lọ Kim Tuỷ Hoàn trong tay, Thiên Yết cắn răng, đưa hai tay lần mò từng bước trong bóng tối.

Tiếng bước chân chậm chạp của hắn vang vọng khắp không gian nơi đây cho dù hắn đi rất nhẹ nhàng. Từ trong đáy lòng Thiên Yết, một cổ run sợ từ bản năng đột nhiên tràn ngập.

Hắn cứ đi mãi đi mãi, ngay cả hai tay của hắn cũng đang dần buông xuống không còn lần mò nữa mà thay vào đó lại là đi theo tiềm thức. Nếu có ai nhìn thấy hắn ngay lúc này sẽ nhận ra hai mắt Thiên Yết giờ đây trống rỗng, vô hồn.

"A."

Bỗng chợt một tiếng kêu rất nhỏ truyền vào tai Thiên Yết khiến hắn choàng bừng tỉnh. Trong một chốc, hắn chợt cảm thấy sống lưng lạnh lẽo, hắn đã đi vô thức như vậy được bao lâu rồi?

Chưa đợi Thiên Yết suy nghĩ về tiếng "a" nho nhỏ kia thì ngay trong đầu hắn truyền đến một giọng nói đầu tang thương.

"Tiểu tử, đến đây."

Thiên Yết giật mình, hoảng sợ hắn nhanh chóng quay lưng toang chạy đi nhưng ngay lúc này một lực đạo kì lạ bỗng kéo cơ thể hắn lôi đi vào sâu bên trong đêm tối.

Con tim Thiên Yết lúc này đập nhanh tột độ, hắn hét lên chói tai như con gà trống bị cắt tiết, nước mắt hắn chảy ra cùng theo đó là tiếng van xin khổ sở.

"Tha cho ta, ngươi là ma quỷ phương nào? Xin hãy ta cho ta. Ta cam đoan sẽ làm nô lệ cho ngươi suốt đời, xin đừng ăn thịt ta..."

Còn chưa đợi hắn nói xong thì cơ thể đã bị lôi đến một mảng đất trống, khi hắn mở mắt ra thì kinh ngạc khi thấy nơi đây lại có khe khẽ ánh sáng từ các khe nứt lọt vào.

Hắn chậm rãi đảo mắt quan sát bốn phía, tuy nói là có án sáng nhưng nó rất ít khiến Thiên Yết phải ngưng mắt nhìn thật lâu mới nhận rõ được mọi thứ ở đây.

Nơi đây là một điện thờ nhỏ ẩn trong một hang động bằng đá, ở trên vách đá đen ngòm có khắc vài chữ "Khúc Liệt Tử - Lão Tổ Cực Lượng Môn" kế bên mấy chữ này là vô số những ấn ký mà Thiên Yết không tài nào đọc được.

Nhìn xuống dưới vách tường đá này, đồng tử Thiên Yết co rụt lại khi hắn bây giờ mới nhận ra có hai con vật hình thù kỳ dị với đầu là hổ, thân là rắn làm bằng đá đang đứng sừng sững. Đôi mắt chúng hung ác, toả ra một loại uy nghiêm khiến Thiên Yết chỉ muốn quỳ xuống lễ bái.

Ngay lúc này tiếng nói khi nãy lại vang lên trong đầu hắn.

"Tiểu tử, nói cho lão phu biết tên ngươi là gì?"

Giọng nói trần ngập uy nghiêm khiến Thiên Yết phải run sợ, hắn có cảm giác bản thân chỉ là một con kiến hôi trước giọng nói này. Hắn lập tức trả lời bằng chất giọng khàn khàn của mình.

"Ta, ta là... Thiên Yết."

"Ồ, tên hay lắm, tiểu tử ngươi coi như là có duyên với lão phu. Uống 5 viên Kim Tuỷ Hoàn kia vào nếu có thể tẩy sạch căn cơ của ngươi, xuất hiện linh mạch trong cơ thể ta sẽ thu ngươi làm đệ tử."

Thiên Yết trong lòng vẫn còn hoảng sợ nhưng hai mắt hắn đầy tinh quang bừng sáng, hắn nhanh chóng cúi đầu.

"Cho phép ta được hỏi dang xưng của người."

"Hahaha, tiểu tử, được lắm cũng rất can đảm. Uống Kim Tuỷ Hoàn vào ngươi sẽ tự khắc nghe được tên của ta."

Giọng nói tang thương vẫn quanh quẩn trong đầu của Thiên Yết làm hắn dâng lên một dự cảm hồi hộp kì lạ.

Thiên Yết nhìn lọ Kim Tuỷ Hoàn trong tay, ánh mắt lộ ra vẻ chần chờ. Như thể hiểu được suy nghĩ của hắn giọng nói của lão giã lại vang lên một lần nữa.

"Ngươi nghĩ lão phu sẽ hại ngươi sao? Lão phu nói cho ngươi biết khi lão phu tung hoành trong giới tu đạo thì đã là hơn hai ngàn năm trước rồi. Ta sẽ không rảnh rổi để đi lừa gạt một phàm nhân như ngươi."

Thiên Yết cả người chấn động, hắn nhẹ nhàng nhắm chặt đôi mắt rồi lấy lại sự bình tĩnh rồi hỏi một câu.

"Nếu ta không nghe theo người thì kết cục sẽ như thế nào?"

"A tiểu tử, nếu ngươi không nghe theo thì lão phu cũng đành thôi, nơi đây không có chổ ra ngươi chỉ có thể chết dần chết mòn ở đây."

"Được, thế thì Thiên Yết ta sợ gì mà không tu đạo chứ. Thế gian này còn có gì có thể gây khó dễ cho ta sao? Hahaha."

Hắn không chút do dự, năm viên Kim Tuỷ Hoàn được hắn trút ra, ngửa cổ nuốt tất cả.

Kim Tuỷ Hoàn vừa xuống bụng, Thiên Yết sắc mặt tái nhợt té gục xuống mặt đất mà ôm bụng lăn lộn. Trán hắn vịn ra đầy mồ hôi, kèm theo là những tiếng kêu la thống khổ.

Giờ đây hắn cảm giác như có hàng vạn, hàng ngàn mũi dao đâm vào người hắn từng chút từng chút cứa ra làm máu huyết của hắn chảy đầm đìa.

"Tiểu tử, cố nhịn một chút nếu ngươi vượt qua được nổi đau tẩy căn thì sẽ có tư chất tu đạo."

Giọng nói của lão giã lại một lần nữa vang lên nhưng Thiên Yết lại chẳng thể nào để ý được. Trong cơ thể hắn giống như nuốt phải một chén trà cực nóng, nguồn nhiệt đi đến đâu làm hắn cảm thấy bỏng rát đến đó. Đến cuối cùng hắn chịu đựng không nổi lập tức ngất đi.

"Tí tách"

Vài giọt nước lành lạnh rơi trên khuôn mặt của Thiên Yết khiến hắn bừng tỉnh. Cơ thể hắn không còn cảm giác đau nhói nữa mà thay vào đó là một luồng nhiệt nóng lưu động.

"Tiểu tử, nuốt năm viên Kim Tuỷ Hoàn vậy mà linh căn chỉ mới tốt lên được một chút. Con đường tu luyện của ngươi hẳn sẽ rất khó khăn."

Nghe vậy, nhưng thần sắc Thiên Yết cũng không có lấy một tia lo lắng, hắn nhanh chóng quỳ gối ôm quyền.

"Sư tôn, xin hãy giúp ta tu đạo."

Khúc Liệt Tử cười lên ha hả, trong một khắc có một đạo khói trắng từ bốn phía ngưng tụ thành một hình hài mờ ảo.

"Lão phu là Khúc Liệt Tử, đồ nhi ta sẽ kể cho ngươi nghe vài chuyện của lão phu."

Năm đó, Khúc Liệt Tử - lão tổ của Cực Lượng Môn với tu vi Nguyên Anh hậu kỳ đại viên mãn loay hoay kiếm cách để nâng tu vi bản thân lên Hoá Thần kỳ.

Hắn cùng với Lý Phong Vân của Thiên Tình Tông, Quang Canh Tử của Huyễn Lâm Tông, Chu Lam của Bồ Đề Phái đi đến Vạn Cổ Chi Địa để tìm kiếm một pháp bảo.

Bốn người với tu vi cao thâm đều là Nguyên Anh hậu kỳ cùng nhau xông vào tầng thứ ba của Vạn Cổ Chi Địa.

Cứ tưởng mọi thứ sẽ dễ dàng nhưng không ngờ được nơi tầng thứ ba nơi đây lại có hung thú ứng với tu vi Hoá Thần sơ kỳ.

Trong lúc cả bốn người đang chật vật đánh với con hung thú thì Chu Lam lại nhân lúc đánh lén Khúc Liệt Tử.

Khúc Liệt Tử vùng vẫy phản kháng, đánh trọng thương Chu Lam nhưng hắn cũng không ngờ ba người bằng hữu tốt của mình vốn dĩ là muốn giết hắn để cướp đi Cực Lượng Kiếm của tông môn hắn.

Lý Phong Vân phối hợp cùng Quang Canh Tử rồi lợi dụng hung thú kia để ép Khúc Liệt Tử vào đường cùng. Nhưng Khúc Liệt Tử nào phải kẻ nhu nhước hắn gầm thét rồi cuối cùng tự bạo với ý muốn kéo theo cả ba kẻ kia chôn cùng.

Nhưng lúc này Chu Lam lại mang pháp bảo của Bồ Đề Phái là Trấn Hồn Quả ra để phong ấn hắn. Khiến hắn không thể tự bạo, sau khi phong ấn Khúc Liệt Tử, Chu Lam cùng Lý Phong Vân và Quang Canh Tử đã mạnh mẽ phong ấn hắn vào trong một cái khe nứt tại Vạn Cổ Chi Địa.

Chỉ có điều ba kẻ đó không thể ngờ được rằng, trong lúc bị phong ấn Khúc Liệt Tử đã nhanh chóng chia một phân hồn ra rồi nhanh chóng bỏ chạy.

Phân hồn này của hắn cố gắng tháo chạy nhưng vẫn bị Quang Canh Tử biết được. Quang Canh Tử một đường đuổi giết đánh cho phân hồn của hắn trọng thương nhưng đổi lại Quang Canh Tử cũng đã bị con hung thú kia cắn một phát.

Khiến Quang Canh Tử nổi giận thi triển Hoán Cảnh Thuật. Đưa bản thân cùng phân hồn của Khúc Liệt Tử đến hang sâu này rồi lại phong ấn hắn tại đây.

Còn về lý do tại sao đã lâu như vậy mà ba người kia lại không đến giết hắn, điểm này Khúc Liệt Tử cũng đã nghĩ đến tất cả đều là do năm đó họ đều đã bị trọng thương tu vi đã bị tụt giảm đáng kể nên trong một thời gian dài sẽ không thể đến để tìm Khúc Liệt Tử.

Đối với câu chuyện của Khúc Liệt Tử, Thiên Yết thầm chấn kinh nhưng hắn chợt nhớ lại lời của lão ăn mày từng nói với hắn.

"Trong giới tu đạo, không thể tin bất kỳ ai ngoài bản thân mình."
 
  • Like
  • Love
Reactions: Tằm and Lynn
Chương 4

BDC943C4-B6D9-49E7-9A5C-12797429E7E9.webp



“Đồ nhi, vi sư sẽ truyền đạo cho ngươi nhưng đổi lại ngươi phải giúp vi sư gỡ bỏ phong ấn.”

Thân ảnh của Khúc Liệt Tử mờ ảo, nhìn không rõ hình dạng nhưng cặp mắt của lão lại sáng quắc mà nhìn vào Thiên Yết.

Điều kiện của Khúc Liệt Tử là thứ Thiên Yết đã đoán được, hắn không ngần ngại ôm quyền lễ độ nói:

“Chuyện này là chắc chắn rồi, thưa sư tôn.”

“Hahaha, được, được lắm.”

Khúc Liệt Tử cười lên ha hả, bỗng chốc từ giữa thân ảnh lão ngưng tụ ra một ngọc giản. Ngọc giản sau khi thành hình liền lập tức bay đến trước mặt Thiên Yết.

Tất cả mọi thứ đều làm cho tinh thần của Thiên Yết hoảng hốt, nhưng hắn cố gắng đè nén sự chấn kinh của bản thân, không để lộ ra một tí nào.

Nhìn Thiên Yết như vậy, Khúc Liệt Tử âm thầm gật đầu. Đứa trẻ này tuy linh căn không tốt, không biết có thể đạt đến Kết Đan kỳ hay không, nhưng bù lại tâm tính ở tuổi này đã bình tĩnh như vậy, có thể bồi dưỡng.

Bắt lấy ngọc giản đang lơ lửng, Thiên Yết hơi ngẩn ra rồi lại nhanh chóng nhíu chặt mày. Qua khoảng một khắc, hắn không còn cầm ngọc giản trên tay nữa mà cẩn thận đặt nó xuống dưới đất, rồi ngồi ở đó nhìn hư ảnh của Khúc Liệt Tử.

Hai mắt của Khúc Liệt Tử sáng quắc, lão mỉm cười rồi mới chậm rãi nói:

“Trước mắt ngươi không thể đọc được ngọc giản này. Nếu ngươi muốn đọc được nó, ít nhất ngươi phải tụ được linh khí vào đan điền, đạt được Ngưng Khí Kỳ tầng thứ nhất.”

Thần sắc Thiên Yết khẽ biến hoá, nhưng cũng không tỏ vẻ gì quá phấn khích. Hắn cung kính ôm quyền với Khúc Liệt Tử:

“Xin sư tôn chỉ dạy.”

“Trước tiên muốn tụ được linh khí, ngươi cần tĩnh tâm nhập định. Việc của ngươi là hít khí, dẫn khí rồi ngưng hoá chúng…”

Ngừng một chút, Khúc Liệt Tử nheo mắt nhìn Thiên Yết. Giờ đây, theo lời nói của Khúc Liệt Tử, Thiên Yết đã vào trạng thái ngồi thiền mà hít thở. Lại có thêm một tia tán thưởng xẹt qua trong mắt Khúc Liệt Tử.

“Nhưng mà hít khí ở đây không đơn giản là ngươi hít thở như phàm nhân, mà ngươi phải hít bằng nội lực. Ngươi phải cảm nhận được khí đàn truyền vào cơ thể ngươi, có như thế thì ngươi mới có thể ngưng hoá chúng.”

Cứ như vậy, Thiên Yết đã ngồi lì trong hang động này được hơn một tháng. Trong suốt một tháng qua, hắn không làm gì ngoài ngồi nhập định cố gắng cảm nhận dòng khí trong cơ thể.

Trong thời gian này, tất nhiên Thiên Yết vẫn cần ăn uống, nhưng hắn không có cách nào để đi ra khỏi hang động. Tuy vậy, nhưng Khúc Liệt Tử bằng một cách nào đó, cuốn được rất nhiều quả dại cùng nước giếng vào trong hang động bằng thần thông.

Chớp mắt lại ba tháng trôi qua, Thiên Yết khó khăn lắm mới cảm nhận được một tia khí mỏng manh đang dần lan tràn vào trong cơ thể.

“Ngươi tuy còn khá chậm chạp, nhưng như vậy đã là không tồi. Bây giờ hãy cố gắng đưa tia khí đó tụ ở dưới bụng ngươi, nơi đó được gọi là đan điền.”

Vừa nói, Khúc Liệt Tử vừa phẩy tay, một luồng khí ấm nóng lập tức lan tràn vào trong ba ngàn sáu trăm lỗ chân lông của Thiên Yết.

Linh khí bỗng nhiên tràn vào khiến cơ thể Thiên Yết không thể chịu được, từ trong kinh mạch của hắn phát ra từng tiếng nổ tí tách nho nhỏ rồi dần lớn hơn.

“Đồ nhi, ráng chịu đựng.”

Thiên Yết miễn cưỡng cắn răng chịu đựng cơn đau đớn, hắn nhịn đến mức mồ hôi chảy ròng. Cho đến khi tiếng nổ lớn cuối cùng vang lên khiến Thiên Yết không thể chịu được nữa, hắn ngửa cổ rống lớn lên một tiếng.

Nguồn linh lực dồi dào được Khúc Liệt Tử thúc đẩy đã tụ được ở đan điền của Thiên Yết, mở ra một hình cầu nho nhỏ.

“Tốt, tốt. Ngưng Khí tầng thứ năm. Tuy ta bức ép linh khí vào nhưng đây đều là tốt cho ngươi. Bây giờ ngươi hãy thử ngưng thần nhìn ngọc giản xem đã đọc được chưa?”

Nghe theo lời của Khúc Liệt Tử, gương mặt của Thiên Yết dần trở nên tĩnh lặng, ánh mắt hắn sâu thẳm nhìn vào ngọc giản. Hơn một canh giờ hắn mới bắt đầu lờ mờ thấy được vài nét chữ.

Thần sắc hắn thoáng lộ vẻ vui mừng vì có như thế nào thì hắn cũng chỉ mới là một đứa trẻ. Hắn cất giọng trầm khàn đã lâu không hé mở:

“Sư tôn, đệ tử đã thấy được rồi.”

Khúc Liệt Tử mỉm cười hoà ái nhìn Thiên Yết.

“Đây là Thiên Mệnh Tâm Kinh, là thần thông cả đời của vi sư, ngươi có thể cảm thụ nó từ bây giờ…”

Giọng nói của Khúc Liệt Tử chợt tắt khiến Thiên Yết phải ngẩng đầu nhìn hư ảnh mờ ảo trước mắt. Hai mắt Khúc Liệt Tử khẽ chớp động, che giấu đi vài nét ưu tư rồi tiếp tục:

“Thiên Mệnh Tâm Kinh này cho dù ngươi ở tu vi nào cũng có thể tu nó. Có thể nói đây là đạo thuật bậc nhất ở Tây Phần Quốc. Khi ngươi tu thuật này, mỗi một người ngươi gặp, chỉ cần là tu vi yếu hơn ngươi, ngươi đều có thể lấy đi một phần mệnh hồn của họ. Khi giết họ ngươi có thể rút ra một trăm phần mệnh hồn. Khi tích đủ trăm vạn mệnh hồn sẽ sinh ra được một mệnh tín. Đủ một trăm mệnh tín sẽ tạo ra một mệnh linh. Mỗi một mệnh linh sẽ dung hợp vào cơ thể hoặc tu vi của ngươi, tuỳ theo ý ngươi muốn. Mệnh linh này sẽ giúp ngươi đề cao tu vi hoặc nghịch chuyển một lần mệnh căn. Chỉ là cần rất nhiều mệnh linh để có thể bức phá tu vi cùng chuyển mệnh căn. Nhưng nếu dùng mệnh linh để đánh với tu sĩ thì ta chắc chắn trong thiên hạ, những người cùng tu vi với ngươi đều sẽ phải e sợ ngươi.”

Hai mắt Thiên Yết loé sáng, hắn đứng lên chắp hai tay vái Khúc Liệt Tử một cái thật sâu.

“Ân tình của sư tôn, đệ tử chắc chắn sẽ không bao giờ quên.”

Bóng hình mờ ảo của Khúc Liệt Tử dần hiện rõ, là một lão giả gù lưng nhưng thần sắc uy nghiêm, không cho người khác có thể khinh nhờn.

Khúc Liệt Tử không nói gì, chỉ im lặng mà nhìn Thiên Yết. Thiên Yết sau khi tạ ơn thì cũng nhanh chóng ngồi xuống khoanh chân tĩnh toạ, nhớ lại khẩu quyết mà mình thấy trong ngọc giản, bắt đầu tu luyện để tạo ra Trục Mệnh trong cơ thể trước.

Thời gian trôi qua dường như nhanh hơn, Thiên Yết dần không cần ăn những trái cây hay nước uống mà Khúc Liệt Tử lấy về cho hắn nữa.

Chớp mắt đã qua hai năm, Thiên Yết giờ đây cũng không còn là đứa nhỏ gầy gò ngày trước. Thoạt nhìn trên người hắn đã có chút da thịt, nhưng về cơ bản hắn vẫn còn khá thấp bé. Nên dù đã mười lăm tuổi nhưng trông hắn chỉ như đứa trẻ mười hai tuổi.

Hai năm này Thiên Yết không ngừng thổ nạp linh khí, đạt đến Ngưng Khí tầng tám. Đối với tốc độ tu luyện của Thiên Yết, Khúc Liệt Tử khá bất ngờ. Vốn dĩ lão tưởng Thiên Yết sẽ mất hơn năm năm mới có thể đạt đến tầng tám. Nhưng như vậy cũng tốt, lão có thể sớm một chút rời khỏi nơi này.

Nhìn Thiên Yết một cái thật sâu, Khúc Liệt Tử phất tay. Ngay sau cái phất tay của lão, Thiên Yết đang nhắm mắt dần mở hai mắt ra. Đôi mắt hắn đen trắng rõ ràng như thể đã thay căn đổi cốt, không còn vẻ ngờ nghệch ngày trước.

“Thưa sư tôn.”

Thiên Yết lễ độ chắp tay với Khúc Liệt Tử. Không đợi hắn đa lễ, Khúc Liệt Tử lại phất tay áo.

Trên tay lão chầm chậm tụ lại, hiện ra một thanh phi kiếm cùng vài ba cái ngọc giản khác nhau. Ánh mắt lão sâu thăm thẳm rồi chậm rãi đưa thanh phi kiếm cùng số ngọc giản về phía Thiên Yết.

“Đây coi như là tín vật của vi sư cho ngươi làm lễ nhập môn chính thức. Trong các ngọc giản đều ghi lại cách tạo túi trữ vật, cùng một vài thần thông nho nhỏ phù hợp với tu vi của ngươi cho đến khi ngươi Kết Đan. Còn đây là phi kiếm mà lão tổ năm xưa đã để lại cho ta. Tạm thời với tu vi hiện tại, có thể ngươi sẽ còn chưa thể điều khiển nó thuần thục nhưng ta tin tưởng vào ngươi. Trong số ngọc giản có cả bản đồ chỉ dẫn ngươi đi đến các tông môn trên Tây Phần Quốc này.”

Nhận lấy ngọc giản cùng phi kiếm, vẻ mặt của Thiên Yết hơi sững sờ trước những lời nói của Khúc Liệt Tử. Hắn hơi ngập ngừng nhưng vẫn cất lời:

“Sư tôn, chuyện này là…?”

Còn chưa đợi hắn dứt lời, Khúc Liệt Tử đã phất tay áo. Một làn gió mạnh hệt như giông bão lập tức cuốn Thiên Yết đi ra khỏi cái hang động này.

Trong lúc bị cuốn ra, Thiên Yết vẫn nghe rõ thanh âm của Khúc Liệt Tử vang lên bên tai:

“Ta đã chỉ dạy ngươi tận tình, việc của ngươi là đi ra khỏi nơi đây chọn một tông môn nào đó mà tu hành. Khi nào tu vi của ngươi đạt đến Kết Đan Kỳ, hãy quay trở lại tìm vi sư. Hãy trở thành một kẻ khiến người khác kinh sợ khi nhắc đến tên ngươi. Nhớ lấy, đừng bị giết chết, đừng làm mất mặt vi sư.”

Khi tiếng nói của Khúc Liệt Tử vừa dứt cũng là lúc Thiên Yết đã đứng trên mặt đất. Nơi hắn đặt chân ra là một mảnh bình nguyên rộng lớn, cây cỏ xanh thẳm lay lắt giữa trời thu.

Ngước mắt nhìn vầng mặt trời đã lâu không thấy, Thiên Yết khẽ nheo mắt cố thích ứng với ánh nắng kia.

Hắn thẫn thờ đứng đó, một lát sau hắn cầm lấy một ngọc giản, ngưng thần đọc nó. Không lâu sau, bất chợt hắn vung tay phải một cái, một chiếc túi vải bất thình lình hiện ra. Hắn thu toàn bộ ngọc giản cùng thanh phi kiếm vào trong túi trữ vật rồi bần thần bước đi.

Bước chân của Thiên Yết chậm rãi, hắn đang cảm thấy mông lung, không biết nên đi về đâu. Từ khi hắn có nhận thức, cuộc sống của hắn chỉ là chuỗi ngày bị người khác giày xéo, coi như súc sinh mà đối đãi. Cho nên những sự việc xảy ra trong hai năm qua làm hắn có cảm giác không chân thật.

Khẽ thở dài một tiếng, Thiên Yết cứ đi mãi, đi mãi cho đến khi hắn đi đến một bìa của thảo nguyên. Từ xa xa, hắn có thể thấy một đoàn xe ngựa đang chạy như tên bắn lao về phía hắn, khói bụi mờ mịt của đoàn xe hiện ra hệt như muốn cuốn tất cả cây cỏ cùng đi theo.

Nhìn qua ai cũng biết đây là đoàn xe của một đám thổ phỉ, vì nhìn bọn chúng kẻ nào cũng bặm trợn. Da đen, mày rậm cùng ánh mắt cực kỳ dữ tợn. Quan trọng hơn hết là sau chúng là những chiếc xe củi lồng chứa đầy những đứa trẻ, lớn có bé có. Ngay cả những đứa trẻ chỉ mới một hai tuổi cũng có.

Dẫn đầu đoàn xe là một nam tử trung niên, vai hùm lưng gấu. Hắn quất roi ngựa cực kỳ mạnh khiến con ngựa dưới thân hắn phải thở ra từng tiếng phì phì, cùng kêu lên những tiếng hí vang dội.

Chạy băng qua thảo nguyên, bỗng bất chợt hán tử đó quay lại, nhìn chằm chằm vào Thiên Yết với ánh mắt hung ác, rồi cất giọng hô to:

“Bắt lấy tên nhãi này, mang nó cho vào cùng với những đứa trẻ khác bù vào số những đứa đã bị giết. Mai sẽ mang chúng giao cho họ.”

Ánh mắt của Thiên Yết khẽ động, nhưng hắn chỉ đứng đó không làm gì cả, mặc kệ cho đám hán tử này bắt đi.

Một tên trong số bọn thổ phỉ nhanh chóng đi lại gần Thiên Yết, mặt hắn đầy vẻ hung ác kết hợp cùng vết sẹo dài đáng sợ. Hắn đưa tay chộp lấy Thiên Yết, lôi đứa nhóc này đi sềnh sệch đến chiếc lồng củi chứa khoảng mười mấy đứa trẻ đang run sợ, phát ra từng tiếng khóc đứt quãng, rồi quẳng mạnh vào bên trong chiếc lồng.

Sau đó hắn không để ý mà phi lên ngựa cùng những người khác tiếp tục quay về sơn trại. Chỉ có điều hán tử này cảm thấy đứa trẻ kia rất kỳ dị. Chỉ là đứa trẻ đó quá bình tĩnh. Thường những đứa trẻ khi bị bắt đi đều là dáng vẻ sợ sệt, khóc rống, nhưng đối với gương mặt trầm lặng của Thiên Yết, đột nhiên hán tử này lại cảm thấy hơi kỳ lạ. Nhưng vấn đề này rất nhanh đã bị hắn quăng ra sau đầu.