
Title: Anh là của em.
Author: Cherryn
Disclaimer: Số phận họ thuộc về tôi.
Category: Tình cảm.
Rating: K+
Length: One short
Status: Hoàn thành.
Casting
Thiên Bình

Cự Giải
Một cô gái đang nhún nhảy theo từng giai điệu của bài nhạc. Tuy là con gái nhưng nó lại có sở thích nghe nhạc rất kì lạ theo cách riêng của nó, thay vì nghe những phong cách nhẹ nhàng sâu lắng thì nó lại thích rap, hiphop…và đôi khi lại xen cả vào những bài nhạc của tiền chiến cho lạ tai. Vâng! Một sở thích thật chẳng giống ai. Vừa rảo bước trên con đường ngập nắng cùng hàng loạt những bông hoa tím biếc đang treo mình lơ lửng trên giàn giống như những chùm pháo tím - con đường nó thường hay ghé tới, giờ đây trên tay nó còn đang hí hoáy với chiến lợi phẩm mới chộp được – một chiếc smartphone. Nó huơ huơ chiếc smartphone trên tay , đi đến cái thùng rác gần đó, tiện tay quẳng vào, nở nụ cười nhạt nhẽo rồi tiếp tục sự nghiệp nghe nhạc của mình, lắc lư theo từng giai điệu. Đó là thú vui của nó, thú vui rất ư là tao nhã.
Nó cũng như mọi người, ở cái lứa tuổi mười bảy bẻ gãy sừng trâu này lẽ ra nó phải có rất, rất là nhiều bạn. Nhưng không, nó không có bạn nói đúng hơn là tình bạn đúng nghĩa thì không có người nào. Lúc có tiền thì ta là bạn bè, không tiền thì bái bai. Bạn thì ít mà bè thì nhiều, nó không muốn tiếp xúc với những người như thế. Và nó đã gắn lên mình nó bao nhiêu là chiếc mặt nạ, trong đó có cả cái thú vui tao nhã của đó.
Những thứ mà nó hay chộp được thật ra đâu có thiếu, với nó chẳng đáng là bao nhiêu tiền. Hôm nay cũng vậy, vì chán ngấy cái lớp học ồn ào, cúp học và sẽ lang thang cùng sự nghiệp lớn lao là điều nó đang nghĩ. Nó chạy vào phòng trút bỏ cái lớp vỏ tiểu thư hay mặc váy, xõa tóc dài, môi hồng chúm chím. Nó vận trên người chiếc quần jean lửng, áo thun ba lỗ khoác ngoài là chiếc áo jean tay lở, chân mang giày bata được in hình những con thú rất ngộ nghĩnh. Tóc vén lên gọn gàng và được giấu trong chiếc nón jean, tai đeo headphone trông cá tính vô cùng, nếu nhìn thoáng qua thì trông chẳng giống con gái tí nào. Sau một lúc lượn lờ trước gương, mỉm cười hài lòng với bộ dạng của mình nó quyết định xuống phố.
~O0~
Con phố hôm nay tấp nập người qua lại, nhưng nếu ở chỗ đông như thế này mà chộp được thì còn gì là thú vị nữa. Nó rẻ sang con đường cũ thường đến để tìm kiếm mục tiêu và…
- “hehe. Ta thấy rồi”- Nó lẩm bẩm rồi cười toe một mình như người tự kỉ. Sau đó áp sát mục tiêu. Nó vờ ngã vào người anh và chộp được cái gì đó chưa rõ.
- “...”
Nó nằm gọn trong tay anh, lúc nó vờ ngã anh đã tốt bụng đỡ lấy nó, nhưng không hề hay biết mình vừa bị lừa đảo. Ấp úng, đẩy anh ra chỉnh sửa lại quần áo, nói chính xác là giấu chiến lợi phẩm rồi kéo sụp mũ xuống che phần nữa gương mặt toang bước đi. Vui mừng cùng chiến lợi phẩm là một chiếc lumia 1020. Chẳng hiểu sao mà lần này không quăng vào thùng rác mà nó lại mang về nhà?
~O0~
Hai tháng sau, nó vẫn làm công việc mà nó cho là vui nhưng hôm nay ngày gì mà xui tận mạng. Nó bị người ta rượt trong lúc đang chộp. Vừa chạy vừa thở hồng hộc cầu mong sau cho đừng bị tóm được nếu không thì toi mạng với mami.
Vừa chạy vừa ngó nghiêng xem người ta đuổi tới chưa, không để ý nó tông đầu vào tường. Nhưng mà bức tường này lạ nga~. Rắn chắc cũng có, mềm mềm cũng có, lại còn ấm ấm cộng thêm hương trà thoang thoảng a~. Cú tông hơi bị mạnh làm cho cái nón nó lệch sang một bên.
Giờ nó còn thời gian đâu mà nghĩ là đâm đầu vào ai? Bọn người đuổi theo la oai oái, thế nào tên trước mặt cũng lôi đầu nó giao ra a~ Mà nó thật sự không muốn, không muốn dù chỉ một chút.
Nhưng không! Sau khi người bị đụng thò đầu ra sau bức tường xem bọn kia chạy tới thì hắn rất nhanh chóng thộp lấy hai vai nó. Dán cả người nó vào tường trước khi nó kịp bỏ chạy. Cái nón trên đầu nó rơi xuống, mớ tóc óng ả được dịp phô ra. Cái dáng thấp bé lè tè được che chắn bởi thân hình to lớn, tai nó áp sát vào ngực hắn nghe được cả từng nhịp…từng nhịp…từng nhịp đập nơi con tim hắn, nghe cả hơi thở ấm nóng cùng mùi hương bạc hà mát dịu từ con người đó. Cả hai như thể là một.
NÓ! Vẫn đứng yên đó. Tiếng bước chân hối hả ngày càng dồn dập rồi khuất sau con hẻm.Toán người đuổi theo đi mất. Hắn vẫn giữ chặt.” Rốt cuộc là sao đây? Định dê ta à?”- Đó là mớ suy nghĩ trong nó. Chợt:
- “Cô là người hôm trước ngã vào tôi?”- Hắn hỏi ánh mắt xoáy sâu vào đáy mắt nó.
- “…”
Im lặng, ngượng ngùng, tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa, cuối cùng cũng bị tóm cổ. hic.
- “Sao?”- Hắn tiếp tục lên tiếng, chờ đợi câu trả lời từ nó.
- “ Ơ, vâng là tôi”- Nó lúng túng, nó vâng với người lạ mặt? trước giờ chỉ vâng dạ với ba mẹ - người nó thương yêu và tôn trọng nhất. Nhưng bây giờ lại với hắn… Nó ngước mắt lên nhìn hắn – Cự Giải một nét đẹp cuốn hút nhưng tinh nghịch. Tóc hắn vàng, hàng lông mày rậm đôi mắt màu sapphire được điểm tô bởi cặp mi dày đen, xoáy sâu trong đôi mắt hắn là nét lúng túng của nó.
Chợt nhận ra mặt nó được áp sát vào ngực hắn. Hôm nay hắn mặc áo sơ mi trắng không cài hai nút ở cổ khoác ngoài áo khoác màu trứng trông như và phong cách như nó - Một Thiên Bình.- ”Thế anh muốn sao?”- Nó đẩy hắn ra. Cúi người nhặt lấy cái nón và đội lên đầu.
- “ Đây, giữ nó và không được quẳng đi!”- Hắn đưa ra trước mặt nó một chiếc lumia khác rồi bỏ đi. Để lại mình cô ngơ ngác…
Vài ngày sau đó, không biết có ý nghĩ nào đó lại thôi thúc nó đến trường. Hôm nay trông nó rất lạ, lạ hẳn so với lúc bị hắn tóm cổ. Vận trên người bộ đồng phục đến trường, áo sơ mi ở cổ được đính chiếc nơ sọc caro dịu dàng đi cùng với chiếc váy trên gối màu đen, chân mang hài búp bê, mái tóc dài màu nâu sữa xõa quá vai được uốn xoăn phần đuôi trông rất điệu đà và nữ tính. Vừa đi trên tay nó vừa xoay xoay cái lumia mà hắn đưa. Không lẽ hắn nghĩ nó… mà làm từ thiện cho luôn cái điện thoại? hừ, ta mà gặp lại thì ngươi biết tay! Tiếng chuông điện thoại của hắn vang lên, nó ấn nút nghe.
- “ Alo?”- nó cất tiếng oanh vàng.
- “ Quay lại băng ghế phía sau cô và ngồi đó cho tôi!”- rồi hắn cắt máy cái rụp làm nó chẳng biết gì?
Nó quay lại phía sau và tiến lại cái băng ghế theo yêu cầu của hắn. Từ xa một người con trai vận đồng phục của trường cô tiến lại gần. Nở một nụ cười mang chất đểu. Hắn nhìn nó một lượt từ đầu tới chân, từ chân lên đầu.
- “Chậc, trông cô ăn mặc thế này đáng yêu hơn nhỉ?”
- “…”
Nó mở to con mắt ngạc nhiên nhìn người đối diện. Không phải được khen mà ngạc nhiên, vấn đề là cái tên này chắc bị rãnh, gọi ra ngắm phát rồi thôi thế à? Khóe miệng nó giật giật vài cái, tên này chắc thần kinh. Nó biết là nó đẹp sẵn rồi, đâu cần phải khen tấm tắc như thế.Nó ca than trong lòng. Hất mái tóc sang một bên, bắt chéo lại hai chân, ngồi dáng thẳng lên. Khẽ hắng giọng một tiếng và lấy lại phong độ sau phút tự kỉ như kh*ng.
- “ Rồi làm sao?”
- “ Không, đã suy nghĩ xong và bắt cô bồi thường.”- Hắn thản nhiên đáp.
- “ Gì…gì chứ?”
- “Thú vui tao nhã?" Hắn nở nụ cười gian tà nhìn nó.
- “ Ngươi..ngươi… “- nó tức muốn nghẹn họng, cái tên này láo a dám hăm dọa nó. Nhưng mà không ổn, hắn mà nói ra là coi như đời cô tàn rồi. Thôi thế thì tùy cơ ứng biến vậy.” Được thôi, anh muốn gì nào?”
- “ Chưa nghĩ ra”.
~O0~
Một tuần sau
Thiên Bình nghe được cái tin thật là khủng hoảng, ba mẹ nó muốn nó đính hôn với cái người mà nó không quen biết mà lại nói là có hôn ước từ nhỏ?” Ôi thôi, cuộc đời ta?”nó vò đầu bứt tai suy nghĩ rồi bỗng dưng nhớ đến hắn.
Còn bên hắn thì:
- “ Con nhớ là con có hôn ước với con bé kia chứ?”- Bà nghiêm mặt hỏi
- “Thế thì sao?”
- “ Chiều mai, năm giờ, nhà hàng Rusia.”- Bà nháy mắt rồi đứng dậy bước ra ngoài.
Tại nhà hàng Rusia
- “Ế ế anh lôi kéo vừa thôi chứ?”- tiếng một cô gái vang lên khi cô đang bị anh chàng lôi kéo tạo ra viễn cảnh rất không vừa mắt.
Hai người rảo bước vào nhà hàng để tìm người cần tìm, làm các nhân viên phục vụ cứ dõi mắt theo từng bước chân. Trông cô hôm nay thùy mị với bộ váy hồng, đôi mắt một mí to tròn tinh nghịch nhưng không che giấu được nét bối rối, đôi môi được phếch chút son hồng căng mọng. Hắn hôm nay vận trên người vẫn áo sơ mi trắng hở cổ, khoác ngoài màu trà trông vô cùng lịch lãm, làm nhân viên nữ ghen tị. Bước đến bàn nơi ba mẹ Cự Giải đang uống trà hắn kéo tay nó lại và cúi đầu lễ phép.
- “ Con đến rồi ạ, đây là bạn gái con, thế nên hủy hôn với con bé kia được không ạ!”- chưa kịp ngồi xuống hắn đã buông một lèo làm ba mẹ hắn bị đơ.
- “ Con chào hai bác “- Thiên Bình lễ phép cúi chào.
Và rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến. Ba mẹ thiên bình từ đâu bước đến kéo ghế ngồi xuống ngay bàn họ đang đứng. Nó chỉ biết a, o, ô. Bất ngờ, nó quay sang nhìn Cự Giải, Cự Giải nhìn nó.” Sao ba mẹ lại ở đây ạ?”- nó hỏi ba mẹ nó.
- “ Hai đứa quen nhau trước rồi à?” cả hai ba mẹ đồng thanh.” Thế thì quá tốt”
ĐÙNG!
Sét đánh ngang tai a~
Cả hai đứa im như pho tượng. Tường giả bộ để thoát nạn, ai mà dè nhân tính không bằng Thiên tính. Đến nước này thì đánh phải tìm cách khác thôi. Im lặng cho người lớn nói chuyện, giờ thì còn đường nào mà rút được nữa. Đành ngậm ngùi nuốt nước mắt vào trong.
Mọi chuyện là thế này, khi ba mẹ Thiên Bình nói việc đính hôn, nó định gọi cho Cự Giải nhờ cứu vớt, ai ngờ chưa gì thì hắn gọi cho nó nhờ làm bạn gái để không phải đính hôn với người kia. Nhân dịp trùng hợp ngẫu nhiên nó nhờ lại thế là nó cùng với Cự Giải đi gặp hôn thê trước rồi mới đi gặp hôn phu của nó. Giờ té ra là hai đứa là hôn phu, hôn thê của nhau khỏi cần giả vờ nữa.
~O0~
- “ Ê ê, ăn kem”- tiếng nói của một cô gái vang lên, tay nó bám lấy tay người con trai lắc lắc, như con nít vòi quà.
- “ Thích thì cô tự mua!”
- “ ơ, hic, ta không chịu đâu?”- Nó nũng nịu, kéo kéo áo của hắn.
- “ Rồi rồi, đây này!”- Không chịu được cái bản tính trẻ con, vừa ngốc nghếch của nó, hắn đành chìu theo. Không biết cái dáng hình lúc dịu dàng, lúc phong cách của nó đã len vào tim hắn như thế nào, có lẽ… từ lúc hắn bị nó chộp cái điện thoại cái lần gặp định mệnh chăng? Nó cũng thế, nó không biết là nó có thích hắn hay không? Nó chỉ biết bên hắn nó rất rất vui. Lúc nó làm nũng, lúc nó dỗi hắn, rồi lúc nó ôm hắn. Ấm áp lạ thường.
Nhìn lần đầu gặp tưởng đâu nó phải rất chín chắn, ai dè càng tiếp xúc, hắn càng phát hiện. Nét lạnh lùng, hờ hững của nó chỉ xuất hiện khi nó gặp người không quen biết. Khi đã quá thân thiết thì cái bản tính thật sự của nó mới lòi ra. Giống như tình cảnh bây giờ.
Tiết trời sang mùa đông từng cơn gió bất ồ ạt kéo về. Nhìn sang nó, cả người dường như run bần bật, sắc môi nhợt nhạt. Mùa đông mà ăn kem? Sau trận ốm mấy hôm trước, sức đề kháng của nó quả nhiên chưa phục hồi hẳn. Thấy nó có vẻ không ổn
- “ Về nhà!”- hắn đứng dậy, kéo tay nó.
- “ Không”- nó mè nheo, ôi cái tật mè nheo chẳng chừa, dù nó biết nhiều người chẳng thích tính trẻ con, cũng chẳng ai muốn tiếp xúc với con nít, vừa phiền phức, vừa bực bội, nhiều lúc nó nghĩ có khi mè nheo riết hắn bỏ luôn không chừng…nhưng đành chịu, ai bảo cô là thế, mang bao cái mặt nạ, nếu hắn yêu thì hắn phải cởi bỏ từng cái, từng cái một.
- “ Không ngờ cô lại trẻ con thế?”. Hắn nhìn nó nói, rồi chợt nhìn thấy cái gì đó. Cốc đầu nó một cái rõ đau, dang tay ôm thật chặt dáng người nhỏ bé vào lòng – cái ôm ấm áp.
Như thói quen hai người ngày nào cũng gặp nhau. Nhưng hôm nay ngày đó có lẽ sẽ không còn. Đang dạo bước trên con đường quen thuộc bỗng nhân mã cất tiếng:
- “ Thiên… Bình”- Hắn ngập ngừng
- “ Sao?
- “ Anh sắp đi du học, em chờ anh về?”
Nụ cười trên môi chợt tắt, nó có nghe nhầm không, anh sắp đi xa nó, rời bỏ nó sao?
- ” Bao lâu?”- nó hỏi
-“ Bốn năm”- Hắn nhìn, chờ đợi câu trả lời từ nó như lúc đó.
Nó cúi gằm mặt xuống che đi biểu cảm trên mặt. Tất cả cảm xúc trong lòng nó giờ là một mớ hỗn độn. Thật, nó không muốn anh đi tí nào cả. Nhưng như vậy là quá ích kỉ, nó không thể ích kỉ như vậy được. Bốn năm tuy không dài, nhưng với nó không gặp anh một ngày là đã dài lắm rồi. Bốn năm nó không được bên anh, không thấy nụ cười đểu của anh, sao nó chịu nổi đây.
Đấu tranh tư tưởng một lúc, nó hít một hơi thật dài, nén chặt cảm xúc xuống. Với nó giờ mở miệng nói “ Anh đừng đi” là điều không tưởng. Nó sẽ luôn ủng hộ quyết định của anh. Mỉm nụ cười thật tươi nó trả lời
- “ Em sẽ chờ.”
~O0~
Bốn năm sau
Đối với hắn và nó là những chuỗi ngày dài, thật sự rất dài. Ngày hai người gặp nhau đã đến, nhưng thật trớ trêu, anh đang tay trong tay cùng người con gái khác - một cô gái rất xinh đẹp.
Chắc là nhìn nhầm rồi, nó lấy tay dụi dụi mắt để nhìn kĩ lần nữa. Hi vọng chỉ nhìn nhầm. Đúng rồi chỉ nhầm thôi. Bốn năm chờ đợi không thể kết quả như vậy được.
Nhưng không, người bên kia đường đang cười nói vui vẻ đó chính là anh. Cái hình dáng vốn ghi sâu vào tim sau có thể nhầm được. Chỉ cần một cái liếc mắt nó đã nhận ra anh rồi. Nhưng vẫn cố hi vọng nhầm lẫn thôi.
ĐAU!
Nó ôm ngực, nước mắt trực trào, sao lại như thế, Bốn năm nó chờ anh, anh thì sao? Những ngày bên nhau….giờ anh bên người khác? Nó đau, thực sự rất đau. Giờ nó có thể xác định là nó yêu anh chứ không phải là thích, nhưng phải chăng giờ đã quá muộn…? Nhưng anh cũng có bao giờ nói yêu nó đâu, chưa từng…
Nó về nhà, chui vào phòng, nghe nhạc, không xuống phố nữa. Ba mẹ nó thấy mà đau lòng. Họ khuyên nó, nên tìm hắn một lần…
Nó xuống xe, đứng trước cổng nhà hắn. Đôi tay ngập ngừng không dám chạm vào chiếc chuông cửa. Nó sợ, sợ lắm nếu biết sự thật là anh thay lòng, mặc dù không có nói yêu đương gì nhau. Nhưng với danh nghĩa hôn thê. Có lẽ nó nên hỏi rõ ràng sự việc.
KÍNH COONG!
KÍNH COONG!
Tiếng chuông vang lên, người giúp việc mở cửa mời nó vào nhà.
- “ Con chào bác ạ”- nó cúi đầu lễ phép chào người phụ nữ trước mặt không ai khác là mẹ Cự Giải.
- “ ukm, chào vào nhà đi con”- Nhìn thấy nó bà hơi lúng túng- “ Con lên gặp Cự Giải đi! Có khi gặp con nó sẽ nhớ lại tất cả.”
Nhớ lại tất cả? Nó nghiêng đầu, cố tiếp thu và phân tích câu nói từ mẹ anh. Sao là nhớ lại tất cả? Chẳng lẽ có chuyện gì xảy ra với anh trong thời gian qua? Hơn tám tháng nay ba mẹ anh đi công tác xa, Còn với anh nó không cách nào liên lạc được. Giờ lại nói thế là như thế nào? Nó cúi đầu chào bà rồi bước lên phòng anh.
Thì ra anh đã gặp tai nạn và va chạm ở đầu, mất đi một phần kí ức, mà lại mất ngay kí ức của nó với anh nữa chứ? Thật là trớ trêu mà. Đó là lí do sau tai nạn, kết thúc khóa học anh trở về nhưng gia đình bên đó chưa dám cho nó hay sự việc. Để mãi đến hôm nay.
Lúc nó lên phòng gặp anh, anh không nhận ra nó, nó ôm anh, anh không phản ứng còn đẩy nó ra xa, nó khóc anh không lau nước mắt cho nó nữa. Nó có cảm giác anh xem nó như người xa lạ.
~O0~
Hôm nay, thời tiết dễ chịu nó ra ngoài phố làm cái thú vui tao nhã để khuây khỏa. Thật là không may mắn nó lại bị phát hiện . Sau đó chạy như ma đuổi. Xui khiến sao, cũng qua con phố đó, nó va phải một người làm đầu hắn đập vào tường. Không biết hên hay xui mà người đó là Cự Giải, trong lúc nó định kéo tay hắn chạy thì hắn đẩy nó vào tường tình hình như năm năm trước. Khi những người đuổi theo qua khỏi thì…
Nó mở to mắt ngạc nhiên nhìn người trước mặt. Anh nhìn nó không chớp mắt. Cái nhìn như mị hoặc.
Rồi bỗng dưng…
Nó cảm thấy rất rất rất là ấm áp, vẫn vòng tay đó, vẫn cái hương bạc hà thoang thoảng đó… nó..trong vô thức ôm lấy hắn như hắn ôm nó
- “ Hức… hức…”
Nó nấc lên từng tiếng, nước mắt nó rơi, nó đẩy hắn ra.
- “ Không cho anh ôm à?”- giọng nói có phần trêu ghẹo vang lên. Nhưng đôi tay vẫn giữ chặt cái eo thon của nó.
Nó ngước đôi mắt ngấn nước lên nhìn anh ra vẻ nghi ngờ - “ anh…anh…”
- “ Nhớ lại rồi”- anh mỉm cười nhẹ, nhìn nó.
- “ Thế tui là ai?”- nó ngây thơ hỏi. Đôi mắt to tròn ần ật nước.
- “ Là vợ anh, đồ ngốc?”- anh cốc đầu nó, rồi đặt lên má nó, ngay cạnh giọt nước mắt hạnh phúc đang rơi - một nụ hôn….. ẤM ÁP!
Trong vòng tay anh, nó đang tận hưởng cảm giác ấm áp xa cách ngần bốn năm trời. Nhưng trong đầu thì nghĩ, đụng đập đầu vào tường có tác dụng trị mất trí chăng? Thật là không thể tưởng a~ Nhưng dù sao, anh cũng về bên nó. Câu trả lời kia, có phải tỏ tình không nhỉ?
Là gì đi nữa thì… Cứ mặc thôi. Rồi nó khiển gót chân, bờ môi kề sát bên vành tai anh.
- “ Anh là của em”.
~ End~
Topic date: 26/09/2014
Đôi lời của đội ngũ Back-up
- Dữ liệu sao lưu - Chưa liên hệ với tác giả
- Ảnh gốc lấy từ dữ liệu sao lưu
- Đã sửa lỗi chính tả và giữ nguyên nội dung