Tên truyện: Anh và Người Tình
Tác giả: Khoảng trống
Thể loại: tình cảm.
Disclaimer: Thuộc về tác giả.
Rating: T
Tôi không có thói quen so sánh những người đã từng là bf của tôi với nhau. Với tôi, mỗi con người đều có giá trị đặc biệt rất khác nhau, so sánh chỉ là sự khập khiễng và thiếu tôn trọng đối với họ mà thôi. Tôi trân trọng những người đàn ông đã đến bên tôi, còn tình yêu của những người đàn ông? Bắt họ phân biệt các thể loại tình như tình yêu, tình thương, thương yêu, thương hại v.v… chắc giống như bắt họ phân biệt cá hú với cá tra vậy. Thứ tình mà đàn ông có thể gọi đúng tên nhất là Tình Dục, và có lẽ họ cũng chỉ cần có thế mà thôi.“Không có thói quen” không có nghĩa là “không bao giờ”, con người luôn vận động và thay đổi theo thời gian, tôi cũng không ngoại lệ, hai người đàn ông đến trong cuộc đời tôi, cũng không hẳn là tôi muốn lôi họ lên cái cân xem ai hơn ai thua, tôi chỉ muốn khám phá những nét riêng từ hai con người có đặc điểm chung, cái đặc điểm mà theo lời ai đó nói với tôi làm cho 2 con người trở nên GIỐNG nhau.
---oOo---
BẮT ĐẦU
Tôi đã từng quen rất nhiều người, nhưng người tôi TIN và YÊU nhất chỉ có một, tôi gọi người đó là Anh. Tôi và Anh bắt đầu bằng sự lừa dối, tôi chọn một cái tên tôi rất thích và bảo với Anh đó là tên tôi. Anh vì tò mò với cái tên nên tìm đến với tôi, có lẽ bắt đầu bằng sự lừa dối nên nền tảng tình yêu của chúng tôi không vững như tôi vẫn nghĩ. Anh thường hay nói đùa với tôi “Tôi câu Anh”, tôi ở bên Anh đủ lâu để hiểu được bao nhiêu phần trong câu nói ấy là sự thật, bao nhiêu phần trong câu nói ấy là sự tiếc nuối của Anh. Anh bảo tôi quá nhạy cảm, ừ thì nhạy cảm thật, thế nên tôi mới hiểu được những suy nghĩ của Anh mà chính Anh ko nhận ra hoặc là Anh nhận ra nhưng cố tình tránh né.- Tôi đã từng nghĩ chỉ cần Anh bên tôi là tôi có cả thế giới, nhưng khi Anh không còn muốn bên cạnh tôi nữa thì sao? Tôi vẫn còn những thế giới khác KHÔNG CÓ Anh, tôi gọi người trong thế giới đó là Người Tình. Tôi và Người Tình bắt đầu bằng sự thật, tôi nói với Người Tình những sự thật mà tôi không dám nói với những người thân yêu bên cạnh. Người Tình và tôi bắt đầu bằng sự thật, liệu rằng nền tảng mối quan hệ giữa hai chúng tôi kéo dài được bao lâu? Có như nền tảng giữa tôi và Anh hay không? Người Tình của tôi không nói đùa với tôi bao giờ, nhưng tôi vẫn nhận ra giữa Người Tình và Anh có 1 điểm chung, cả hai đều sợ làm tôi ĐAU khi tôi biết đến SỰ THẬT.
---oOo---
NGOẠI TÌNH
Tôi vẫn nghĩ không tồn tại tình bạn giữa đàn ông và đàn bà, thế nên khi đã bên Anh, tôi lẳng lặng cắt đứt những mối liên lạc khác, cho dù là chat chit tán dóc cũng hạn chế tối đa. Đến một ngày Anh bảo tôi rằng “Suy nghĩ của em đã lỗi thời, cô gái ấy cho dù có bạn trai thì vẫn có quyền GẶP Anh” tôi chợt giật mình, Anh ko thể nhận ra suy nghĩ của tôi không phải xuất phát từ thời đại, vì những người bạn cùng thời tôi và Anh vẫn gặp gỡ bạn bè khác phái đấy thôi, suy nghĩ đó là của riêng tôi và tôi dành trọn thời gian cho riêng Anh. Anh không biết quý những thứ thuộc về riêng Anh, trong khi đó dù là ưu điểm hay nhược điểm của Anh tôi đều rất trân trọng, giữa chúng tôi có 1 khoảng trống từ bao giờ tôi không biết, chỉ biết là rất khó lấp đầy. Anh nói Anh thích cô bé đó vì cô bé đó GIỐNG tôi, tôi chua chát nghĩ rằng “Sao Anh không nhận ra khi tôi có bạn trai KHÁC với khi cô bé ấy có bạn trai chứ?”. Anh tưởng rằng Anh hơn cậu bạn trai của cô bé kia ư? Anh thật sự GIỮ được bạn gái của mình ư? Chỉ vì “sự chọn lựa” của tôi mà thôi.- Tôi làm theo lời Anh, mở rộng mối quan hệ của mình, từ lúc đó tôi đã không còn là của riêng Anh. Tôi vào trang web kết bạn, cùng với sự thất vọng về Anh, tôi tìm kiếm 1 nạn nhân có đặc điểm giống Anh, theo đặc điểm mà Anh từng tuyên bố bạn gái của Anh GIỐNG tôi. Tôi tìm thấy Người Tình có cung hoàng đạo giống Anh, những email trao đổi qua lại mỗi ngày, thế là tôi đạp qua vạch mức giới hạn của chính mình, tôi đã bước vào thế giới Ngoại Tình.
---oOo---
THỜI GIAN
Hình như trước đây, tôi và Anh có rất nhiều thời gian bên nhau, chẳng biết Anh cố tình dành thời gian của anh cho tôi hay là Anh dư dả thời gian nên tặng cho tôi thời gian của anh, vô tình tạo cho tôi cảm giác gắn bó với Anh đến thân thuộc. Hiện tại, Anh không còn dư dả nhiều thời gian, hoặc là vẫn còn dư dả nhưng tôi không thể làm cho khoảng thời gian dư dả đó thú vị nữa, Anh đã lấy lại khoảng thời gian dư dả, KO CÒN TÔI trong thời gian của Anh nữa, hoặc nếu có khoảng thời gian tồn tại tôi và Anh trong cùng 1 khoảng không gian, thì cũng chỉ là do BẮT BUỘC mà thôi.- Trong thời gian biểu của Người Tình, ngoài Công việc, Con cái, Thể thao, Học tập, tôi vẫn thấy những khoảng trống nho nhỏ trong thời gian biểu ấy, thế là tôi tuyên bố xí phần thời gian ấy cho Tình Yêu. Người Tình bảo Tình Yêu xa xỉ lắm, không cần thiết trong cuộc sống của Người Tình, nhưng nếu tôi muốn, anh vẫn có thể dành thời gian trống cho tôi. Thế là email xuất hiện ngày 1 nhiều, sáng, trưa, chiều, tối, Người Tình không biết được những email gửi cho tôi quý giá đến chừng nào đâu, mỗi khi tôi có chút trục trặc, Người Tình email trả lời một cách vô tư, nhưng với tôi, đó lại là câu trả lời cho những gì tôi còn đang phân vân lựa chọn. Thông thường tôi rất cứng đầu, nhưng tôi biết phân biệt giữa Đúng và Sai. Người Tình chẳng bao giờ bắt tôi phải Đúng, Người Tình chỉ cho tôi biết rằng anh sẽ chọn Đúng, thế là tôi cũng chọn Đúng. Người Tình vẫn nghĩ tôi nghe theo lời anh, thực tế thì tôi luôn cần 2 điều kiện “anh không bắt buộc” và “tôi tự quyết định”. Đây lại là 1 điểm giống nhau nữa của 2 người đàn ông bên tôi, họ “cứ tưởng” và chẳng bao giờ hiểu được tôi. Nhưng hiểu hay ko hiểu cũng chẳng có gì quan trọng, cái chính là, tôi biết ơn những khoảng THỜI GIAN nho nhỏ Người Tình dành ra để email cho tôi, vì tôi biết, khi email cho tôi nghĩa là Người Tình đang nghĩ về tôi.
---oOo---
GẶP MẶT
Tôi đã từng hỏi anh “Nếu tôi và Anh gặp vấn đề, liệu tôi có nên gặp 1 thằng đàn ông khác để than vãn hay không? Giống như Anh và cô bé đó vậy”. Tôi đã từng rất mong anh sẽ suy nghĩ về câu nói đó và dành chút thời gian cùng tôi giải quyết vấn đề giữa tôi và Anh. Nhưng KHÔNG, anh ném cho tôi số Đt thằng bạn nào đó của Anh rồi bảo “Em cứ làm những gì em cho là NIỀM VUI và HẠNH PHÚC”. Tôi muốn hét lên rằng “Anh là HẠNH PHÚC của tôi” nhưng thật may, tôi đã ko làm điều đó. Tôi lại suy nghĩ và nhận ra, HẠNH PHÚC không nằm ở “con người không xứng đáng với tôi”. Tôi dùng số Đt Anh đưa để bắt đầu những chuỗi ngày kết thúc tình yêu tôi dành cho Anh. Từ số Đt thằng bạn nào đó, tôi tìm ra cô bé sau lưng Anh, tôi lôi tuột mọi thứ là sự thật ra trước mắt. Tôi GẶP MẶT cô bé, tôi cố gắng nói chuyện với cô bé để tìm ra thứ mà anh bảo GIỐNG tôi, để ít ra tôi cũng có được 1 lý do thông cảm cho Anh, nhưng tôi đã không thể nhìn thấy gì ngoài 1 người con gái rất xinh đẹp, trẻ trung, hấp dẫn, và hoàn toàn KHÁC tôi bây giờ cũng như KHÁC tôi năm 20t. Tôi lôi tuột ra những thứ mà Anh bảo sợ làm tôi ĐAU nên giấu tôi, quả thật là rất ĐAU, nhưng nhờ cái ĐAU đó, tôi có thêm sức lực để bước qua một TÌNH YÊU, chấm dứt nhé! Dù sao tôi cũng rất biết ơn Anh, vì cuối cùng Anh đã cho tôi biết mọi SỰ THẬT.- Để tách Anh ra khỏi trái tim, tôi cần đến Người Tình. Anh ngày xưa của tôi vẫn hay đưa tôi vào quán café mỗi lúc tôi yêu cầu, còn Anh ngày hôm nay, có thể dành hàng giờ tại 1 quán café với bạn bè, đối tác, bạn gái … mà khi tôi năn nỉ Anh cùng tôi đến 1 quán café nào đó, Anh lại tiếc thời gian dành cho tôi đến keo kiệt. Tôi thì lại thích ngồi quán café, thế là nhờ có sự từ chối kịch liệt của Anh, tôi có cơ hội gặp mặt Người Tình. Đối với đàn ông, một mối quan hệ chỉ thực sự bắt đầu khi họ gặp mặt, Người Tình cũng không là ngoại lệ. Những email giữa tôi và Người Tình đã không còn đơn thuần là “soulmate” như Người Tình vẫn khẳng định với tôi trước đây, tôi cảm nhận được đã có sự thay đổi. Tôi nên dừng lại hay tiếp tục?
---oOo---
NẮM TAY
Ngày xưa, Anh hay chủ động nắm lấy tay tôi, tay anh nóng ấm. Cảm giác ấm áp và an toàn khi trong tay Anh vẫn còn đó, nhưng giờ đây tay Anh không còn muốn nắm chặt tay tôi nữa. Chỉ còn sự khó chịu của Anh và sư nuối tiếc của tôi trong cái nắm tay giữa 2 con người.- Người Tình của tôi nắm tay tôi theo cái cách xưa như trái đất, đòi xem chỉ tay cho tôi. Cái nắm tay của Người Tình rất nóng, nóng đến nỗi mồ hôi ướt giữa 2 bàn tay. Tôi lưỡng lự, nên tiếp tục hay dừng lại ở đây? Tôi chỉ muốn trải qua mối quan hệ giữa 2 cung hoàng đạo, GIỐNG thời gian Anh và cô bé đó bên nhau mà thôi. Hình như tôi đi hơi xa rồi, tôi lại phân vân, cái cảm giác được 1 ai đó giữ chặt thật là VUI. Người Tình không buông tay tôi ra, tôi lại nhớ đến những cái hất tay tránh né của Anh, một chút buồn, một chút nhớ, tôi để yên tay mình trong tay Người Tình. Tôi chỉ có thể chống cự yếu ớt “Anh sẽ phí thời gian cho em đó!”. Không biết Người Tình có hiểu ý tôi muốn nói hay không, chỉ mỉm cười và xoa đầu tôi, cái xoa đầu làm tôi nhớ Anh đến nhòe cả mắt. Sau hôm đó, Người Tình email bảo tôi anh sẽ là Người Tình của tôi, tôi lại lưỡng lự, dịp Tết lại đến, tôi có nhiều thời gian hơn để suy nghĩ về lời đề nghị của Người Tình.
---oOo---
SỎI ĐÁ CŨNG CẦN CÓ NHAU
Tết, tôi du lịch cùng gia đình Anh, chuyến du lịch rất vui theo kiểu gia đình, bình yên và êm ả. Ngày Tết bố mẹ Anh qua nhà tôi chơi, Anh nằm ngủ, bố mẹ Anh về, Anh lại dậy xách xe đi đâu đó, KHÔNG CẦN tôi bên cạnh. Ngày bố mẹ tôi đến nhà Anh chơi, Anh đang vui trong 1 cuộc vui nào đó và định không về, tôi lớn tiếng trách, Anh miễn cưỡng chia tay cuộc vui. Khi bố mẹ tôi về, ông bà chưa kịp dắt xe ra khỏi cổng, Anh vội vã dắt xe ào ra, chạy đi trước, mẹ tôi nhìn tôi ái ngại, tôi cố gắng mỉm cười, cố gắng cho mẹ tôi biết tôi vẫn ổn, và cố gắng kìm lòng KHÔNG CẦN Anh. Anh lại có chuyến vi vu đi đâu đó vài ngày cùng những người bạn, không còn là “chuyến công tác” nữa mà thật sự là “chuyến đi chơi”. Tôi chua xót thốt lên “Anh có niềm vui riêng rồi”, Anh vẫn đi, bỏ tôi ở lại và KHÔNG CẦN tôi bên cạnh.- Người Tình của tôi về quê được 1 tuần, mùng 3 đã vào lại và hẹn gặp tôi, Người Tình không nhắc gì đến lời đề nghị kia nữa, chỉ nói bâng quơ “Anh quyết định sẽ rửa tay gác kiếm và nhất định tìm được duyên trong năm nay”. Tôi chẳng biết nên vui hay nên buồn, lòng tôi vẫn nghĩ đến Anh và những khoảng thời gian KHÔNG CẦN tôi bên cạnh. Tôi đánh trống lảng “Em thì còn lung tung lắm, chẳng có dứt khoát gì cả, em ko có ý định tìm duyên mới đâu. Anh tự do thế này thì chắc chắn sẽ tìm được thôi, cái anh cần là 1 chút may mắn, chúc anh năm mới gặp thật nhiều may mắn!”. Người Tình im lặng không nói gì thêm nữa, chỉ xoa đầu tôi rồi giữ tay tôi thật chặt trong tay anh, cái xoa đầu làm tôi nhớ đến Anh, nhưng mắt đã không còn nhòe đi nữa. Những lần gặp sau đó tôi vẫn cố nhắc lại cái sự thật là “tình yêu rất xa xỉ”, Người Tình cốc lên trán tôi, cái cốc làm tôi nhớ Anh của ngày xưa đến đau lòng, tôi phân vân không biết mình CẦN Anh hay CẦN Người Tình bên cạnh?
---oOo---
QUYẾT ĐỊNH
Mặc dù KHÔNG CẦN tôi bên cạnh, nhưng Anh vẫn cần tôi làm vài việc thay Anh, để Anh có thời gian lo cho NIỀM VUI của Anh ở bên ngoài. Dù sao thì tôi cũng cần 1 công việc để làm, cần sống cùng 1 người mà tôi vô cùng yêu thương, cần 1 vỏ bọc HẠNH PHÚC mà ai cũng mơ ước có được để những người thân yêu không phải lo lắng cho tôi. Lời nói dối có thể tốt cũng có thế xấu, nhưng nụ cười dối thì chắc chắn sẽ không làm ĐAU ai được, chỉ ĐAU bên trong người đang cố gắng cười mà thôi.- Người Tình bỏ ra nhiều thời gian hơn bên tôi, bất cứ khi nào tôi có thể gặp Người Tình, anh sẽ tự động thu xếp những thứ khác qua 1 bên. Người Tình không ép tôi hứa hẹn gì cả, Người Tình sẵn sàng ở bên tôi khi tôi CẦN. Người Tình cho tôi được cảm giác tôi quan trọng với 1 ai đó. Người Tình đưa tôi vào thế giới của anh qua những lần trò chuyện, chúng tôi đến gần nhau hơn. Tôi lại nhận ra 1 điểm rất chung giữa 2 người đàn ông, khi tôi bắt đầu cùng 1 đề tài, người đàn ông muốn đến gần tôi sẽ nói rất nhiệt tình về đề tài đó, còn người đàn ông muốn tránh xa tôi hoặc là im lặng, hoặc là ném cho tôi 1 chữ ngắn gọn “Mệt!”. Người Tình lúc tôi mới biết qua email khác với Người Tình bây giờ, Anh ngày xưa của tôi khác với Anh bây giờ. Người Tình lúc mới biết giống với Anh bây giờ, Người Tình bây giờ lại giống với Anh ngày xưa của tôi …
---oOo---
NỤ HÔN
Đã bao lâu tôi và Anh không còn hôn nhau? Tôi cũng chẳng nhớ nữa, những cái hôn cuối cùng cách đây đã hơn nửa năm, được Anh ban tặng trên giường ngay giữa lúc cao trào. Tôi không cần 1 cái hôn như thế, tôi cần 1 cái hôn chỉ đơn thuần là HÔN mà thôi. Không phải là đầu, là trán, là má, tôi cần cái hôn ngay trên môi, thông điệp giữa 2 người yêu nhau. Tôi nhớ cái cảm giác tủi thân và tổn thương khi tôi cố hôn Anh, còn Anh thì tránh né và có khi là kèm theo nét mặt cau có, bực bội khi tôi chạm được vào môi Anh. Tôi buộc phải quên đi những cái hôn, tôi buộc phải chấp nhận cái hôn của tôi không ai cần đến.- Trong 1 lần Anh đi chơi cùng bạn bè, tôi cần 1 người bên cạnh và tôi lại tìm đến Người Tình. Chúng tôi ăn trưa cùng nhau, miệng tôi ngồm ngoàm bánh mì và tôi đang cố nhét thêm 1 miếng thịt nguội vào. Người Tình không xin hôn tôi, anh chỉ xin ăn, anh muốn ăn miếng thịt nguội của tôi. Tôi lại phân vân và Người Tình lại quyết định. Cái hôn, tôi nhăn mặt bảo, chẳng lãng mạn gì cả nhưng Người Tình cười, cám ơn tôi và bảo môi tôi ngọt. Tôi nghĩ môi tôi lúc đó chắc chỉ có mặn, mà cho dù là ngọt thật hay ngọt giả thì tôi cũng rất VUI. Tôi thấy thật thoải mái và hạnh phúc những khi ở cạnh Người Tình.
---oOo---
KẾT THÚC
Không phải là kết thúc với 2 người đàn ông của tôi, vì cả 2 người tôi đều CẦN, mà chỉ là kết thúc sự so sánh, cả 2 đều là những người đàn ông mà tôi vô cùng biết ơn và quý trọng. Họ biết rõ sự tồn tại của nhau nhưng vẫn chấp nhận, bản tính tôi nhu nhược, luôn phân vân và lưỡng lự. Họ không bắt buộc tôi phải lựa chọn, nên tôi cũng chẳng dứt khoát được gì cả. Chỉ biết là tôi đang HẠNH PHÚC, tôi sống với NỤ CƯỜI DỐI nhưng trong lòng tôi đã không còn ĐAU.
Topic date: 18/02/2012
Đôi lời của đội ngũ Back-up
- Dữ liệu sao lưu - Chưa liên hệ với tác giả
- Đã sửa lỗi chính tả và giữ nguyên nội dung