Title: April
Author: Gis
Disclaimer: Nhân vật hoàn toàn thuộc về tác giả.
Rating: [T]
Category: Fluff, School Life.
Length: One-shot
Status: Complete
Author's Note:
- Đây là tác phẩm tôi viết khoảng một tuần trước, dành tặng con bạn vừa thất tình của mình. Có thể nó khá là nhảm, vì dù sao tôi cũng viết vỏn vẹn trong một buổi chiều, với những gì còn sót lại trong đầu.
- Tuân thủ nội quy box MBM. Nếu có gì bất mãn cứ qua pro5 của tác giả mà nói chuyện :v
Summary:
Những nuối tiếc thuở thanh xuân của tôi bắt đầu vào một ngày tháng Tư đầy nắng.
1.
Author: Gis
Disclaimer: Nhân vật hoàn toàn thuộc về tác giả.
Rating: [T]
Category: Fluff, School Life.
Length: One-shot
Status: Complete
Author's Note:
- Đây là tác phẩm tôi viết khoảng một tuần trước, dành tặng con bạn vừa thất tình của mình. Có thể nó khá là nhảm, vì dù sao tôi cũng viết vỏn vẹn trong một buổi chiều, với những gì còn sót lại trong đầu.
- Tuân thủ nội quy box MBM. Nếu có gì bất mãn cứ qua pro5 của tác giả mà nói chuyện :v
Summary:
Những nuối tiếc thuở thanh xuân của tôi bắt đầu vào một ngày tháng Tư đầy nắng.
1.
Tháng Tư. Tháng của những ngày dài chớm hạ cùng bầu trời trong vắt. Tháng của những dải nắng sóng sánh trải dài trên từng nẻo đường. Tháng của những đóa hoa nở rộ đầu hè.
Tôi nghiêng người, tựa đầu vào ô cửa kính. Đôi mắt hướng về con hẻm nhỏ phía bên kia đường, nơi có những chậu hoa phong lan tím nhẹ nhàng đón từng giọt nắng. Một cặp đôi lọt vào mắt tôi. Cả hai khoác trên người bộ đồng phục học sinh của trường trung học gần đây, cười đùa vui vẻ bước dọc con phố.
Nụ cười trên gương mặt hai con người đáng ngưỡng mộ ấy trong sáng đến lạ, không nhiễm một tia sầu đời của những con người trưởng thành như tôi. Trẻ trung và rạng rỡ tựa như hai bông hoa vừa chớm nở giữa màn sương tinh khiết.
Tôi lặng ngắm đôi bàn tay đang đan xen vào nhau giữa hai người, lặng ngắm nỗi hạnh phúc mà chỉ có những người đang yêu mới có thể hiểu được kia, bỗng cảm thấy lòng mình đau xót. Phải chăng tôi cũng từng được như vậy?
2.
Lúc tôi thích anh, tôi vẫn còn chưa hiểu tình yêu là gì. Khi ấy, tôi đơn thuần bị hút hồn bởi vẻ ngoài phong độ của anh. Bây giờ khi gặp lại, tôi chỉ mong anh rời khỏi tầm mắt của tôi càng nhanh càng tốt. Thế mà lúc ấy, tôi lại nghĩ anh là người đẹp trai nhất thế giới.
Tình cảm tôi dành cho anh khi đó, không mưu mô, không toan tính, hoàn toàn trong sáng tựa một viên pha lê dễ vỡ. Có lẽ đó là lần đầu tiên, cũng như lần cuối cùng tôi có thể yêu một người dũng cảm như thế.
Khi tôi đơn phương anh, ngập tràn trong ký ức của tôi là bóng lưng cao ráo, gầy gò lúc tôi lén ngắm anh mỗi giờ trên lớp. Là xúc cảm khó nói khi một góc áo của anh lướt qua ngón tay tôi. Là sự hồi hộp khó thở khi ánh mắt tôi và anh chạm nhau. Là cảm giác vui sướng khi tìm được anh giữa bốn chục thành viên mặc đồng phục thể dục giống hệt nhau. Là trang vở phía sau cùng đầy ắp những dòng chữ nguệch ngoạc ghi tên anh. Là đống giấy note trong phòng la liệt những thứ anh yêu và những điều anh ghét.
Tôi khi đó xem anh là cả thế giới. Cả tâm trí của tôi, đều dành để nghĩ về anh.
3.
Tôi và anh bắt đầu hẹn hò với nhau. Chính tôi cũng không ngờ tình cảm của mình sẽ được đáp lại. Tôi mãi vẫn không quên được cảm giác khi anh đồng ý lời tỏ tình của tôi. Một cảm giác vui sướng mà có lẽ cả cuộc đời sau này tôi vẫn không được trải nghiệm lần nữa.
Anh đã đồng hành cùng tôi suốt ba năm trung học.
Tôi vẫn còn nhớ, khoảnh khắc tay anh nhẹ nắm lấy tay tôi dù chỉ trong một tích tắc, những tưởng như anh và tôi sẽ ở bên nhau mãi mãi, ràng buộc bằng cái nắm tay đầy ấm áp này.
Tôi vẫn còn nhớ, khoảnh khắc anh dắt xe đạp đi trước, tôi lẽo đẽo theo sau. Nhìn tấm vai ngược nắng của anh, không một tiếng động, không một lời hứa hẹn, vậy mà tôi lại nghĩ chúng tôi sẽ ở bên nhau trọn đời.
Tôi vẫn nhớ, khoảnh khắc cả hai hì hục cùng nhau xếp sao. Bên trong những ngôi sao nhỏ nhắn ấy là những dòng tâm tình mà cả hai dành cho nhau, là những lời hứa bên nhau trọn kiếp.
4.
Tháng Tư đến, mang theo chút không khí ẩm ướt. Bầu trời trong xanh, ánh nắng nhẹ nhàng, những làn gió đầu mùa cùng một chút thoang thoảng vị mưa đầu hạ khiến cho bất kì người nào cũng phải nhắm mắt tận hưởng. Cái ánh nắng ngọt ngào mà tháng Tư đem đến khiến lòng người yên bình đến lạ.
Nhưng tôi thì không.
Nhìn người con trai mà tôi vẫn hằng dành cho anh một góc nhỏ trân trọng trong tim giờ phút này đang đứng đối diện, trên đôi vai anh vương lại màu đỏ chói mắt của những cánh hoa phượng nở sớm, tôi chỉ biết nuốt ngược những dòng lệ chua chát vào lòng.
Ngày đó, hai chúng tôi chia tay.
Người nói lời chia tay là tôi, nhưng người thực sự rời đi trước, là anh.
Ở những năm tháng rạng rỡ của tuổi thanh xuân, lý do chia tay nực cười nhất chính là: Muốn dành thời gian cho việc học.
Ngày hôm đó tôi về nhà, lục hết những món đồ chất chứa kỉ niệm của anh và tôi, quăng hết chúng vào một ngăn tủ rồi khóa lại, cũng khóa luôn tình cảm ba năm của mình.
5.
Có lẽ sau này, tôi mãi mãi không tìm được một mối tình khắc cốt ghi tâm như mối tình đầu. Anh bước vào tim tôi nhẹ nhàng, nhanh chóng nhưng lại dai dẳng không dứt ra được.
Những vệt hồng trên má tôi khi gặp anh giờ cũng không còn nữa. Có chăng chỉ là vết đỏ nơi khóe mắt. Ngày ấy, khi còn quen anh, cứ ngỡ tình yêu này là thiên trường địa cửu, thế nhưng trải qua bao việc, lúc quay đầu lại nhìn, cũng chỉ có thể buông một tiếng thở dài.
Nếu ngày ấy, đứng trước người bạn, tôi hào hứng nói: “Tớ có một người bạn trai…”
Thì bây giờ, đứng trước đồng nghiệp, tôi chỉ có thể nuối tiếc: “Tôi từng có một người bạn trai…”
Lạ thật, tôi vốn là một đứa chóng chán, thế nhưng lại có thể thích anh lâu đến vậy.
6.
Tình đầu của tôi kết thúc trong vô vọng, đau xót như thế, hụt hẫng như thế, nhưng chung quy, tôi vẫn nợ anh một thời thanh xuân rạng rỡ.
Khi nhớ đến anh, tôi sẽ vô thức bật cười, hóa ra tôi đã từng yêu một cách điên cuồng như vậy.
Khi nhớ đến anh, tôi sẽ nhớ đến những dòng nhật ký ngắn ngủi nhưng mỗi câu từ đều có hình bóng anh.
Khi nhớ đến anh, tôi sẽ nhớ đến mối tình đơn phương được anh đáp trả và tự thì thào một câu cảm ơn.
Khi nhớ đến anh, tôi sẽ nhớ đến một thời dại dột của tuổi trẻ.
Thanh xuân của tôi đã qua mất rồi. Tôi đã đánh mất nhiều thứ ở cái tuổi bồng bột non nớt ấy, và anh là điều quan trọng nhất mà tôi không thể giữ được. Nhưng nếu có thể quay lại, tôi vẫn lựa chọn đơn phương anh, vì anh là người khiến thanh xuân của tôi trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết.
Cả tuổi thanh xuân của tôi, ngập tràn nụ cười của anh.
Topic date: 19/6/2016
Đôi lời của đội ngũ Back up:
- Dữ liệu sao lưu, chưa liên hệ được tác giả
- Đã sửa lỗi chính tả và giữ nguyên nội dung