Fanfiction Bi khúc

  • Thread starter Thread starter liran.tran
  • Ngày gửi Ngày gửi
  • Trả lời Trả lời 2
  • Lượt xem Lượt xem 174

liran.tran

Trial Super Moderator
Thành viên BQT
28/04/2025
212
98
25
Đảo mèo
Thiên Bình
Bi khúc

Author: mk

Disclaimer: ngoại trừ cái tên ra tất cả đều thuộc về ta

Category/Genre: ngôn tình cổ đại

Rating: K+

Length: longfic

Tốc độ post: 1 đến 4 tuần/chương

Status: Hoàn

1753238852715.webp

Cao sơn lưu thủy, tri kỷ nơi nào
Mây gió thoảng, khúc nhạc tàn
Ôm vò rượu, thoáng cuồng ngông
Giang hồ phiêu bạc cũng vì tình
Có hoan hỉ, có phiền muộn
Kiếm phủ phong sương, hồng trần khó dứt
Phù sinh hoán kiếp, tâm vẹn nguyên
Chân tình thả theo gió xuân
Khúc nhạc tàn, người ly tán
Lệ anh hùng, ải mỹ nhân
Duyên khởi duyên tận thật khó phân
Hồng nhan ngắn ngủi, chữ tình ghi sao

(kiếm tựa cầu vồng , mỹ nhân quan - Đổng Trinh)

Đôi lời của tác giả
Các đoạn thơ được chấp nối, chỉnh sửa, thêm thắt bởi các bài hát khác nhau (đa số của Đổng Trinh, Hà Đồ, Tiểu Khúc Nhi)
Tranh: Y Xuy Ngũ Nguyệt và một số tác giả khác

Đôi lời của đội ngũ Back-up:
  • Dữ liệu sao lưu-Chưa liên hệ với tác giả​
  • Ảnh die gần hết nên sẽ được thay thế mới
  • Đã sửa lỗi chính tả và giữ nguyên nội dung
 
Sửa lần cuối:
  • Like
Reactions: Tằm
Chương 1

.....Gặp gỡ do nhân duyên
Ly biệt bởi nhân tình.....

Tinh quốc năm thứ 15.

Giữa kinh thành phồn hoa, người ngựa ngược xuôi nổi bật một hắc y nam tử ngũ quan cương liệt, thân hình cao lớn. Bên cạnh y là trung niên nam tử mày râu nhẵn nhụi, giọng nói the thé kính cẩn thông báo:

“Công tử ! Phía trước chính là Xuân Mộng lâu”.

Hắc y nam tử mắt phượng thâm trầm nhìn về phía trước, dù không nói lời nào vẫn tỏa ra khí thế vương giả áp đảo người khác.

Kinh thành đệ nhất thanh lâu quả nhiên không chỉ có hư danh, lầu son gác tía trang hoàng lộng lẫy, dù đang là ban ngày vẫn làm ăn hết sức phát đạt, khách nhân vào ra không ngớt. Các cô nương tuy không phải ai cũng thiên hương quốc sắc nhưng đều mi thanh thục tú, mỗi người một vẻ, phong tình vạn chủng.

Bất ngờ từ xa hai thân ảnh một già một trẻ rượt đuổi nhau làm xáo động cả góc phố. Chạy trước là một tiểu cô nương ăn vận rách rưới, miệng không ngừng hét lớn:

“Tránh ra…tránh ra…tránh ra…”

Đuổi phía sau là trung niên nam tử tuổi ngoài tứ tuần, ăn vận cũng không khá hơn là bao, người này tuy chân di chuyển không thuận lợi nhưng vẫn vô cùng nhanh nhẹn, gương mặt già nua vì tức giận mà trở nên tím tái:

“Nha đầu thúi! Ngươi đứng lại…lập tức đứng lại cho ta…”

Tiểu cô nương nghịch ngợm như chú cá nhỏ luồn lách giữa dòng người tấp nập, thỉnh thoảng quay lại tươi cười như trêu ngươi, đùi gà trong tay không chút nể mặt liên tục ve vẩy:

“Tránh ra…gia gia, chỉ là cái đùi gà thôi mà….”

”Á”

Hai tiếng thét đồng loạt vang lên, tiểu cô nương vì nhất thời đắc ý mà va phải hồng y nữ tử bên cạnh:

“Cô nương! Xin lỗi…xin lỗi”_thoáng thấy trung niên nam tử đuổi đến ngày càng gần khiến nàng ngay một câu tạ lỗi đàng hoàng cũng không kịp nói liền đẩy hồng y nữ tử sang bên tiếp tục ra sức chạy.

“Á”

Bị xô ngã hai lần gần như cùng lúc, hồng y nữ tử sợ hãi đến nhắm chặt hai mắt, hàng mi cong như cánh quạt khẽ run rẩy nhưng là nàng chờ mãi cũng không thấy đau đớn, chỉ thấy một lực đạo từ eo truyền đến. Là hắc y nam tử vừa rồi đã kịp thời đỡ lấy cơ thể mềm mại của nàng, hương thiếu nữ thanh khiết nhanh chóng tiến vào mũi y. Đợi đến khi nàng định thần lại đã thấy mình nằm gọn trong vòng tay rắn chắc, phóng đại trước mắt là dung nhan nam tử tuấn tú bất phàm.

“Cô nương! Không sao chứ?”_hắc y nam tử giọng nói nhẹ nhàng đầy từ tính, ánh mắt như gương trong suốt phản chiếu hình ảnh thiếu nữ trong lòng.

“Tiểu thư! Người không sao chứ?”_không đợi nàng trả lời, một lam y nam tử đột ngột xuất hiện, vội vàng đỡ lấy nàng, biểu tình thập phần lo lắng. So với hắc y nam tử khí thế bức người thì vị lam y nam tử này lại nhu hòa ấm áp, khiến người khác an tâm.

“Giải đại ca, muội không sao. Chỉ là không cẩn thận, may có vị công tử này…”_hồng y thiếu nữ gương mặt ửng hồng, e ấp như nụ hoa xuân yêu kiều trước gió.

“Không cần khách khí. Vị huynh đài này, ta e là tiểu thư nhà ngươi bị trật chân rồi”_hắc y nam tử không kiên nhẫn đánh gãy lời nàng.

“Tiểu thư, thuộc hạ đưa người hồi phủ”_lam y nam tử nhẹ nhàng dìu nàng, nhìn đến nàng vì cố chịu mà cắn chặt môi dưới, trong mắt y lộ ra vô hạn ôn nhu cùng đau lòng.Nếu không phải y vội vàng gặp “người đó” mà lơ là nàng, nàng đã không bị thương lại càng không bị tên nam nhân kia khi dễ.

“Khoan đã”_Hồng y nữ tử chợt dừng bước, hướng bóng lưng hắc y nam tử, giọng nói có vài phần say mê:

”Tiểu nữ Lãnh Tuyết Thiên, dám hỏi công tử cao danh quý tánh”

“Hữu duyên tái kiến”_hắc y nam tử ngay cả quay đầu cũng không có, trực tiếp tiến vào Xuân Mộng lâu.

Y vốn chưa từng tin vào duyên phận.

Lãnh Thiên Tuyết vĩnh viễn cũng không thể ngờ lần tương ngộ này đã khắc sâu vào lòng nàng vĩnh viễn không thể nào bôi xóa, bóng lưng lạnh lùng ấy sẽ là bầu bạn của nàng trong những đêm dài đằng đẵng về sau.

…………………………………

…………………

……..

Khu rừng ngoại thành phía bắc

“Muốn bắt Tiểu Yết con, gia gia người già rồi”_tiểu cô nương ăn mặc rách rưới vừa rồi vì thuận lợi nuốt trọn chiếc đùi gà mà đắc ý đến độ ngửa mặt lên trời cười hắc hắc.

Nàng thô lỗ ngồi xổm rửa sạch dầu mỡ, dưới dòng sông trong vắt dần dần ẩn hiện bóng hình một nữ tử. Nàng không thể gọi là xinh đẹp, nước da hơi ngăm, mái tóc dài buộc tùy ý có chút rối vốn là khuyết điểm nhưng khi kết hợp cùng gương mặt nhỏ gọn, đôi mắt to tròn đen láy lại trở nên cực kì sinh động, cuốn hút ánh nhìn.

Đang lúc nàng chuyên tâm chỉnh lại dung nhan thì bị một đạo ánh sáng cách đó không xa hấp dẫn. Lần theo ánh sáng đó liền phát hiện một người nằm sấp, trong tay nắm chặt thanh bảo kiếm.

“Nè!.... Nè!.... Ngươi còn sống không?”_Tiểu Yết dí dí mũi chân vào khối thịt bất động, biểu tình hưng phấn tò mò xen lẫn lo lắng đáng yêu vô cùng.

Khối thịt bị nàng đụng chạm một hồi cuối cùng cũng xê dịch đôi chút. Thứ lộ ra chính là khuôn mặt nam tử tuấn tú vô cùng. Làn da tuy có phần nhợt nhạt nhưng vẫn không che lấp được ngũ quan tinh tế, đôi mắt nhắm nghiền, trên hàng mi cong còn đọng vài giọt nước, sóng mũi cao thẳng tắp cùng bạc môi mím chặt dường như rất đau đớn.

“Thật tuấn tú!”_nam nhân này hôn mê đã có hấp lực như vậy, khi tỉnh lại không biết còn đến mức nào. Quả là yêu nghiệt a. Tiểu Yết nhất thời không kiềm chế, gương mặt thiếu nữ nhỏ nhắn kề sát vào tuấn nhan.

“Ngưu nhi…”_khối thịt bất ngờ rên rỉ, mi tâm càng thêm nhíu chặt khiến nàng giật mình đến ngã ra sau.

Lúc này nàng mới phát hiện, nam nhân này một thân bạch y lấm tấm máu tươi, hơn nữa…chỉ có một tay a.

…………………………………………………………………

…………………………………………………..

……………………..

Xuân Mộng lâu

Trên đài cao chạm khắc tinh xảo là huyết y nữ tử bước chân thanh thoát tựa thiên tiên, tự tin biểu diễn vũ khúc “Nghê Thường” làm nên tên tuổi nàng. Mái tóc đen mượt mà cùng huyết y huyền ảo bay trong gió đầy mê hoặc.

Vũ khúc kết thúc, huyết y nữ tử uyển chuyển đến gần vị khách nhân hào phóng đã bao trọn Xuân Mộng lâu. Nàng quả là quốc sắc thiên hương. Cơ thể hoàn mĩ dưới lớp vải mỏng như ẩn như hiện theo từng bước chân, làn da trắng mịn so với trẻ sơ sinh không sai khác là mấy dễ dàng khơi gợi dục vọng của bất kỳ nam nhân nào. Mắt hạnh ướt át như hồ thu, mày liễu yêu kiều, môi anh đào khẽ mấp máy:

“Tiểu nữ Nhạc Sư. Công tử, nên xưng hô thế nào?”

“Muốn biết danh xưng của bổn công tử?”_hắc y nam tử nâng chén rượu, che dấu tinh quang trong ánh mắt, kinh thường mở miệng:

“Ngươi xứng sao?”

Nữ nhân này cả người tản mác khí chất thanh tao mà cao ngạo tựa đóa tuyết mai hoàn toàn không giống những nữ tử hồng trần khác. Nhưng chỉ như vậy tuyệt không đủ khiến ”tiểu tử” kia thần hồn điên đảo.

Nhạc Sư vô cùng kinh ngạc, mắt hạnh mở to. Nàng tuy là thanh lâu kỹ nữ nhưng là đệ nhất danh kỹ, nam nhân đối nàng xưa nay đều là tận lực lấy lòng chỉ mong đổi lấy nụ cười giai nhân nhưng nam nhân trước mắt này….

Đợi đến nàng định thần lại, bóng dáng hắc y đã bao trùm phía trước, đột ngột hắc y nam tử khóa trụ môi nàng, y dùng lực rất mạnh, những ngón tay thon dàì cơ hồ muốn bóp vỡ cằm nàng.

*phập*

“Công tử! Người không sao chứ? Ngươi…ngươi dám…”_trung niên nam tử bên cạnh nhìn đến bạc môi chủ tử chảy ra máu tươi nhất thời cả gương mặt trắng bệch, vội vàng lau máu cho y.

Tình huống thật không bình thường, chủ tử trước nay tuy lãnh khốc nhưng cũng không vô duyên vô cớ sỉ nhục người khác bất luận người đó thân phận ra sao, lại càng không tùy tiện chạm vào nữ nhân. Nhưng dù thế nào nữ tử này trăm ngàn lần không được tổn thương người.

Hắc y nam tử phất tay ngăn chặn hành động của y, tuấn nhan phủ một màn sương mỏng, ánh mắt thâm trầm như muốn nhìn thấu tâm can nàng, thủy chung không nói một lời hay biểu lộ nửa điểm tức giận.

“Công tử! Sư Sư tuy xuất thân thấp hèn nhưng cũng có tôn nghiêm chính mình. Trước khi bước chân vào chốn phong hoa tuyết nguyệt đã lập thệ bán nghệ không bán thân. Người cũng đừng trách Sư Sư.”_Nhạc Sư ngữ khí thập phần mềm mỏng nhưng lại không chút luồn cúi, thẳng tắp đón nhận ánh mắt hắc y nam tử. Mùi hương Nữ nhi hồng tràn ngập trong miệng khiến nàng có chút khó chịu.

Hắc y nam tử khí thế dồn ép từng bước đến gần càng làm nàng bức chính mình không được lùi bước dù sợ hãi đến sống lưng ướt đẫm.

“Nhớ cho kĩ! Ta gọi Nhân Mã”

Hắc y nam tử khóe miệng khẽ nhếch, sau đó…rời đi.

Cho đến khi bóng dáng chủ tớ ấy mất dạng, Nhạc Sư mới cảm nhận được đau đớn từ lòng bàn tay truyền đến, thì ra trong vô thức móng tay nàng đã cắm chặt vào da thịt. Người này không như những nam nhân khác, trong mắt y không hề có dục vọng, đôi mắt đen thăm thẳm như vực sâu muôn trượng, chỉ cần sơ sẩy liền vĩnh viễn trầm luân.

“Nhân Mã…thật đáng sợ!”
 
Chương 2

Còn nhớ chăng, cách màn mưa bụi nói chuyện hồng trần


Chuyện cũ trôi theo dòng nước chảy về đông

Tháng năm vội vã

Hợp hợp tan tan ai hiểu thấu?


(dựa trên Trùng Dương – Đổng Trinh)
“Cha! Nữ nhi không muốn xuất giá, nữ nhi phải tầm sư học cầm nghệ!”_tiểu cô nương bất chấp ánh mắt mọi người xung quanh, giữa phố xá hét lớn. Quả là nữ nhi Tinh quốc, phóng khoáng hơn người.

“Nha đầu! Ngươi nghĩ chỉ cần học cầm nghệ liền có thể giống Quận chúa sao?”_trung niên nam tử nghiêm mặt răn đe. Hôn sự đã định tháng sau, nha đầu này lại đột nhiên không chịu xuất giá, giữa thanh thiên bạch nhật nói lời hoang đường.

“Nữ nhi mặc kệ! Không học được cầm nghệ thì học thứ khác, chỉ cần có thể như Quận chúa, nguyện vị quốc vong thân”_tiểu cô nương khí thế bừng bừng, nói năng hùng hổ đến hai mắt tỏa sáng tinh quang.

Bên ngoài, tiếng huyên náo của hai phụ tử còn chưa kết thúc, trong trà lâu đã rôm rả luận bàn.

Một người cảm khái: “Xem ra nam nhân Tinh quốc chúng ta ngày càng khó lấy được thê tử”

Kẻ khác lại nói: “Chi bằng ngươi cũng tòng quân, biết đâu hữu duyên gặp gỡ tiểu cô nương ngoài kia, không chừng có thể viết nên giai thoại mới tựa như Thượng Quan tướng quân và Quận chúa”

Một người đột nhiên cười to, hứng chí đến không thể khép miệng: ”Chỉ bằng năng lực của hắn…hahahha”

Nam nhân vừa rồi gương mặt đỏ bừng vì thẹn: “Ta tự biết thân mình, không phiền ngươi lo!”

Người khác lại xen vào: “Lần đó, ta vất vả lắm mới chen được vào đám đông đón quân lính khải hoàn trở về. Bên cạnh tướng quân giáp mão uy dũng là Quận chúa thanh lệ thoát tục, trai anh hùng gái thuyền uyên, xứng đôi vô cùng.”

Dạo gần đây các cô nương tranh nhau đi học cầm nghệ, các cầm nghệ quán mọc lên như nấm sau mưa nguyên nhân đều từ một người_Tam Quận chúa.

Từ sau trận Chu Tước ngày đó, vị Tam Quận chúa bí ẩn liền trở thành thần tượng của nữ nhi Tinh quốc. Thậm chí có người còn cho rằng lời đồn Tam Quận chúa cơ thể hư nhược là do có kẻ rắp tâm bịa đặt bởi lẽ một nữ tử yếu ớt sao có thể thần tốc hành quân vạn dặm, gãy nên khúc “Đại Anh Hùng” oai phong đến vậy.

Trận Chu Tước ngày đó không chỉ hình thành một Quận chúa yêu nước quên thân mà còn vẽ nên một giai thoại tình sử được ngưỡng mộ nhất Tinh quốc từ xưa đến nay. Nam tử vì sơn hà xã tắc, vì nữ nhân mình yêu không ngại lao vào gió tanh mưa máu. Nữ tử vì tình lang bất chấp vạn dặm bôn ba, vì chàng gãy nên khúc “Đại Anh Hùng” đến mười đầu ngón tay như ngọc rướm máu.

Khát khao thời trai nguyện quyết tâm vì mơ ước.
Cùng người đua tranh mộng anh hùng,
Tích xưa ngàn năm vọng mãi
Sát cánh bên nhau san sẽ ưu phiền, thắp sáng niềm tin.
Bàn bên, hoàng y nam tử như được bao bọc bởi bức tường băng, ngăn cách với mọi người, ánh mắt thâm trầm, một thân y phục tơ lụa thượng hạng, khí chất cao quý không thể xem thường.

Thì ra tố y nữ tử trên thành cao ngày đó, người dùng thất huyền cầm khích lệ binh sĩ xoay chuyển thế trận chính là nàng_Tinh quốc Tam Quận chúa Hoàng Phủ Vô Song.

*rắc*

Hoàng y nam tử nhìn đến tách trà đáng thương vỡ nát trong tay mình, mảnh sành nhỏ cứa vào lòng bàn tay chai sần, từng giọt máu đỏ tươi rơi xuống là từng nhát dao đâm vào lòng y đau đớn tựa như ngày đó y trơ mắt nhìn huynh đệ mình từng người một vì điệu thất huyền cầm mà lần lượt ngã xuống.

…………………………………

……………….

………..

Ngự Hoa viên

Gió nhè nhẹ vô tình thổi rơi vài chiếc lá, cạnh cầu cửu khúc chạm trổ tinh xảo là đôi nam nữ dung mạo có vài phần tương đồng, đang chuyên tâm đấu kỳ.

Trên bàn cờ ngọc bích, quân đen hoàn hảo dồn ép quân trắng vào góc, binh bại tướng vong chỉ còn là vấn đề thời gian.

“Hoàng huynh! Huynh thắng rồi”_lam y nữ tử tuổi chừng mười tám như hoa như ngọc có phần xanh xao, khí chất ưu buồn tựa khói sương. Nàng khiến người khác cảm thấy chỉ cần không trông nom cẩn thận, nàng tùy thời đều có thể biến mất.

“Song nhi, vẫn chưa kết thúc”_nam tử vận hoàng bào khí chất bức người, tuấn nhan lúc nào cũng âm lãnh giờ phút này lại tràn ngập dịu dàng, sủng nịch.

“Hoàng huynh, tàn cuộc đã định”_Vô Song khóe miệng khẽ cong càng thêm mị hoặc, chỉ tiếc là ý cười không chạm đến đáy mắt.

Hoàng huynh đối nàng hết mực yêu chiều, chỉ cần nàng muốn vô luận là vật hay người y đều có thể cho nàng, điểm này nàng hiểu rõ. Đáng tiếc, thứ nàng muốn thủy chung lại là tâm của một người, huống hồ giữa bọn họ ngoài khoảng cách thân phận còn là một sinh mệnh.

“Hôm nay là ngày 16, hắn có phải lại…”_Thiên Mã đau lòng nhìn muội muội yêu thương, y có thể nhìn ra bọn họ là lưỡng tình tương duyệt.

Vô Song không hồi đáp, mắt hạnh mất đi tiêu cự nhìn về xa xăm.

Năm đổ vỡ Song bị tàn quân phản loạn bắt cóc, nếu không có Thượng Quan Ngư e là y đã mất đi muội muội này. Nhưng chung quy năm đó nội tình phát sinh chuyện gì mới có thể khiến cho một Vô Song hoạt bát trở nên u sầu, một Thượng Quan Ngư ấm áp trở nên bất cần? Y đã tra rất lâu thủy chung vẫn không tra ra bất kỳ manh mối nào.

Năm đó, khi y đến nơi, chỉ nhìn thấy Vô Song im lặng đứng sau lưng thiếu niên Thượng Quan Ngư, đôi mắt to linh động thường ngày khi đó trống rỗng. Quỳ trên mặt đất, thiếu niên ôm chặt thi thể nữ tử, không màng máu tươi từ cánh tay không ngừng tuôn ra ướt đẫm y phục. Hắn nhìn rất chuyên tâm, như muốn đem gương mặt nữ tử đó khảm sâu vào lòng, rất lâu sau mới nhàn nhạt lên tiếng:

“Người đến muộn”

……………………………………..

…………………………..

……………

Tương truyền, ẩn sâu trong khu rừng ngoại thành phía bắc là nơi ở của Quỷ y cốc chủ, người này tình tình cổ quái nhưng y thuật là kỳ tài trăm năm có một. Y có hai quy tắc:


Thứ nhất: người giang hồ không cứu
Thứ hai: không thích không cứu

Tuy quy tắc là vậy nhưng hằng năm vẫn có không biết bao nhiêu người đến cầu y chỉ tiếc số người có thể trở ra đếm trên đầu ngón tay, bởi muốn được Quỷ y cốc chủ xuất thủ tương trợ ngoài việc phải vượt qua trùng trùng điệp điệp côn trùng mang kịch độc còn phải để y thấy được thành ý mà cái gọi là thành ý này lại hết sức mơ hồ.

Trong Quỷ y cốc luôn luôn tồn tại bốn mùa. Vì vậy dựa theo khí hậu từng khu vực phân thành xuân, hạ, thu, đông mà trồng đủ loại kỳ trân dị thảo.

Bên ngoài Xuân quán, bướm ngũ sắc bay lượn dập dờn, mùi hương thảo mộc thoang thoảng nhưng có người không rãnh thưởng thức tiên cảnh nhân gian, cặm cụi lục lọi bên trong, thả hết rèm cửa lại không thắp đèn. Bóng tối quả nhiên là đồng hành của tội ác.

“Thấy rồi”_trong bóng đêm, đôi mắt to tròn sáng lên nghịch ngợm

“A”

Cùng với tiếng hét thất thanh của bóng đen là âm thanh mười hai mũi kim châm đầy lực đạo gần như đồng thời được phóng ra, ghim thẳng vào chiếc tủ sau lưng bóng đen.

“Biến mất hơn nửa tháng, vừa xuất hiện liền nghĩ muốn trộm Hoàn Lộ đơn của ta?”_toàn bộ rèm che nhanh chóng được kéo lên, ánh sáng lập tức tràn vào Xuân quán soi rõ bóng hình một nam tử ngọc thụ lâm phong, mái tóc dài trắng như tuyết tựa hồ đang phát sáng.

“Kết Kết à! Kết Kết ơi! Ta là có việc gấp, hơn nữa thứ này ngươi cũng không dùng, lại nói…”_bóng người nói đến đây đột nhiên trở nên hùng hồn chính khí lẫm liệt tựa như người lén lút trộm dược vừa rồi không phải là mình:

“…năm đó là ta cứu ngươi nha”

Dứt lời, bóng người liền thi triển khinh công phóng ra khỏi Xuân quán.

Dõi theo bóng dáng lí lắc ấy, Phương Kết không khỏi cười khổ, với công phu mèo ba cẳng của nàng vậy mà ba lần bốn lượt y vẫn không bắt được, lại còn để nàng từ đầu chí cuối chỉ dùng một chiếc màn thầu từng bước tiến vào cuộc đời y.

Một lọ Hoàn Lộ đơn đổi lấy nàng vui vẻ…đáng giá. .

………………………………..

Rời khỏi Quỷ y cốc, Hà Tiểu Yết vô cùng hưng phấn, vội vã chạy đến ngôi miếu hoang ở cổng thành, nơi nàng giấu đại soái ca hơn nữa còn là đại soái ca cực kì đáng giá, người đang bị triều đình truy nã 30 vạn lượng vàng.

“A”

Ánh sáng buổi sớm mai xuyên qua mái ngói không nguyên vẹn, ánh lên lưỡi kiếm sắc bén chỉ cách yết hầu Tiểu Yết vài phân.

“Ngươi…ngươi muốn gì? Ta…là ta cứu ngươi đó”_nàng ngập ngừng, cả cơ thể phút chốc cứng đờ.

Bạch y nam tử vẫn bảo trì trầm mặc, ánh mắt gắt gao khóa chặt nàng, lưỡi kiếm sắc bén không hề xê dịch chút nào.

Nhận thấy đối phương không chút động tĩnh, Tiểu Yết nhân cơ hội định chuồn êm nhưng là đôi chân lí lắc thường ngày đến lúc quan trọng lại không nghe lời, thủy chung không chịu nhúc nhích. Nàng còn chưa gặp được soái ca của đời mình, còn chưa thưởng thức hết mỹ vị nhân gian, còn có chức minh chủ võ lâm đang chờ nàng đoạt lấy, chết ở đây, nàng tuyệt không cam tâm. Nghĩ đoạn, Hà Tiểu Yết vội vàng lôi ra lọ Hoàn Lộ đơn vừa đánh cắp được:

“Không tin ngươi xem đi, là Hoàn Lộ đơn đó”

Hắc mâu sắc sảo quan sát tiểu cô nương đối diện. Tiểu cô nương tuổi chừng 17, 18 ngũ quan sáng sủa, ánh mắt lanh lợi nhưng với công phu của nàng tuyệt không thể trộm được Hoàn Lộ đơn, còn nếu như là mua thì người ngay cả y phục lành lặn cũng không có được lại càng không thể mua nổi. Hoàn Lộ đơn chính là giang hồ chi bảo, có tiền chưa chắc mua được, giá trị liên thành. Trên đời này chỉ có ba người luyện được Hoàn Lộ đơn: một là Diệu thủ thần y hiện đang ở Tây Vực cách xa ngàn dặm, người thứ hai là Quỷ y cốc chủ tiền nhiệm không rõ tung tích, gần đây nhất chỉ có thể là Quỷ y đương nhiệm cốc chủ nhưng nha đầu này nhìn thế nào cũng không giống người có thể quen biết đại nhân vật.

Đang lúc trong miếu hoang lặng ngắt như tờ ngay đến một ruồi bay ngang cũng có thể nghe thấy thì bên ngoài đột nhiên náo động:

“Chính là chỗ này! Khâm phạm đang ở bên trong! Mau bao vây”

Tiểu Yết gương mặt cắt không ra giọt máu, miệng nhỏ nhắn chỉ kịp mấp máy hai chữ liền thấy một đạo ánh sáng lóe lên.

 
Sửa lần cuối: