Fanfiction Buông

  • Thread starter Thread starter liran.tran
  • Ngày gửi Ngày gửi
  • Trả lời Trả lời 0
  • Lượt xem Lượt xem 130

liran.tran

Trial Super Moderator
Thành viên BQT
28/04/2025
212
98
25
Đảo mèo
Thiên Bình
Thân tặng #kkaebsong chồng yêu của ta !

Title : Buông

Author : ThánhỐc

Category : Shoujo Ai, Psychological, Tragedy

Rating : T

Length : One-short

Status : Finished


Author Notes :

_ Tặng chồng yêu dấu. Vợ muốn tặng chồng lâu rồi nhưng không có thời gian để gõ cho đến ngày hôm nay. Yêu chồng nhiều.

_ Cảm ơn chồng đã cho vợ nhiều niềm vui mới trong cuộc sống và những đặc ân đặc biệt trong fic của chồng. Vợ nghĩ nên cảm tạ chồng bằng một oneshot khác người một chút.

_ Chúc chồng đọc vui vẻ và thi học kì thật tốt. Năm nay gắng mà giữ học sinh giỏi.

_ Vợ không hay để ý lỗi đánh máy chồng tìm hộ.

_ Đây là một fic Shoujo Ai nên tâm lý trước khi đọc là rất cần thiết.



|1|


Trong cuộc đời, tôi đã gặp rất nhiều người. Mỗi người để lại trong ký ức tôi một ấn tượng có thể khó phai hoặc có thể phai luôn sau một lần gặp. Việc đó là tùy thôi.Tôi cũng không quan tâm nhiều đến người khác lắm mà.

Đó là suy nghĩ của tôi trước khi gặp nó.

Nó, người bạn mà tôi vĩnh viễn không muốn xa rời.

Đúng, vĩnh viễn, không xa rời …

Giá mà được như thế !




|2|



Tôi không còn nhớ ngày đầu tiên gặp nó là khi nào nữa nhưng chắc tầm khoảng khi tôi mới học lớp một, cũng không nhớ rõ hình dáng lúc ấy của nó ra sao. Có lẽ chỉ ngoài mái tóc tém ngộ nghĩnh,đôi mắt to tròn không có cận như bây giờ, nụ cười thân thiện, dễ mến và cả vóc dáng mập mạp đáng yêu của nó.

Tôi ấn tượng với nó chỉ có thế…

Có thế, mà đến bây giờ tôi vẫn không thể nào quên nó.

Không một ngày nào không thể bám theo nó, làm nó cười.

Nhưng dù vậy, nó vẫn không nồng nhiệt đáp lại tôi. Mặc tôi có cố gắng cho nó hiểu tấm lòng tôi đến nhường nào. Nó đối với tôi chỉ như đối với một người bạn, người bạn thân hơn mức bình thường.

Thân hơn mức bình thường.

Đó là cái kết quả sau tám năm, tám năm theo đuổi.

Nghĩ đến, tôi lại muốn rơi nước mắt. Tôi từng nói với nó,nó gần như là tất cả của tôi, đừng bao giờ bỏ rơi tôi, tôi cần nó. Khi ấy, nó cười nói, yên tâm, tôi với nó mãi là bạn.

Là bạn, ừ thì, mãi là bạn.

Tôi nghĩ tôi cũng chỉ cần có vậy.

Nhưng không, trái tim tôi nói rằng nó cần nhiều hơn thế, rất nhiều hơn thế.

Giữa sự đấu tranh lý trí và tình cảm tôi biết chọn cái gì ?

Giữa ranh giới tình bạn và hơn thế tôi biết chọn cái nào ?

Tôi không biết, không biết, không muốn biết nữa !



|3|


Thôi thì có lẽ tôi nên buông tay, cho nó tự do với khoảng trống của riêng nó và cho trái tim tôi giải thoát khỏi hình bóng nó. Thôi thì tôi rời xa nó, tôi buông tay nó ra, không níu kéo nữa.

Thôi thì buông…

Tôi gục mặt xuống bàn mà khóc bởi ý nghĩ đó. Tôi cảm nhận được trái tim tôi tan vỡ khi nghĩ sẽ rời xa nó. Rời nó, tôi sẽ không còn gì cả, cuộc sống của tôi lại chỉ còn một chiếc bóng, một chiếc bóng vô hồn. Đó là tôi.

Tôi không muốn sống cô độc…

Tôi gào thét như thế…

Tôi không thể chịu đựng được khi phải xa nhỏ…

Tôi cần nó, cần nó, như cần sự sống !!!

Tôi lại trở về bên nó làm cái đuôi, biết rằng sẽ tiếp tục phải nhận đau thương.

Nhưng tôi có thể làm gì được ?

Không về bên nó, trái tim tôi đau.

Không về bên nó, tôi chỉ có một mình.

Mà bản thân tôi không bao giờ muốn điều ấy !

Thôi thì tôi chấp nhận chuốc lấy đau thương !

Chỉ cần có thể bên nó là được rồi !



|4|


Lại một ngày, một ngày tôi thấy bản thân bị nó bỏ rơi…

Lại một ngày, một ngày tôi thấy bản thân mò mẫm hình ảnh nó trong căn nhà khóa kín trống tuếch rồi tôi gục đầu khóc trước cửa nhà nó.

Lại một ngày tôi lại khuyên bản thân, buông tay nó…

Nhưng lại một ngày tôi không làm được…

Nước mắt tuôn rơi như mưa,lững thững bước về trong mưa, bước chân lặng lẽ bước một mình, đằng trước đằng sau bong bóng nước vỡ tung hệt như trái tim tôi.

Tôi lên facebook, inbox cho nhỏ, chỉ sáu từ ngắn ngủi, chỉ sáu từ nhưng tôi muốn cho nhỏ hiểu tôi đau đến thế nào.

" Đừng làm tớ khóc nữa nhé ! "

Một từ, một câu, tôi nghe như có lưỡi dao khứa mạnh tim mình khi nó dửng dưng, bình thường như không có chuyện gì. Tôi thấy hối hận vì đã gửi dòng tin đó đi, tôi ước tôi có thể mạnh mẽ hơn, có thể giấu kín tâm tư hơn. Tôi ước nó không đọc được dòng tin nhắn ấy. Tôi ước nó không thấy được sự yếu đuối của tôi.



|5|


Mọi thứ lại trở về với quỹ đạo của nó.

Tôi lại đắm mình trong thế giới của nó, để nhận lấy đau, lấy buồn khổ, nhưng lại ngu ngốc không muốn xa rời, muốn vĩnh viễn chìm đắm trong cái thế giới ấy.

Tôi hiểu những thứ tôi cần, thứ tôi cần chỉ duy nhất một thứ mà thôi. Đó là :

Chỉ cần ở bên nó mà thôi !

Chỉ cần vậy thôi, tôi mãn nguyện rồi !



|6|


Trước đến giờ, từ lúc nhận thức được mọi thứ tôi luôn sống trong cô đơn. Cho đến khi gặp nó. Tôi không thể phủ nhận : Nó hệt như mặt trời trong cuộc đời ảm đạm của tôi.

Tôi thích nó, rất thích nó. Tôi làm nó cười, nó cũng làm tôi cười.

Nó cần tôi lắng nghe tâm sự,tôi lắng nghe.

Tôi cần người tâm sự, nó sẵn sàng ở bên tôi.

Tôi cần một cuộc sống bình yên.

Nó có điều ấy, nên tôi cần nó.

Rất cần nó !

Nhưng liệu nó có cần tôi, cần cuộc sống ngang ngược của tôi ?


|7|


Hôm nọ, nó nói với tôi có thằng thích nó, thích nó đấy. Tôi gắng cười, ủng hộ nó, tôi trêu nó. Nó đỏ mặt, cáu, mắng tôi. Tôi nhìn nó tôi biết lòng nó đang vui lắm,thôi thì tôi chúc nó hạnh phúc.

Ấy vậy mà, khi nhìn nó cười nói với thằng đó, mà lòng tôi chua xót không sao kìm được. Tôi gục mặt xuống bàn, chìm vào suy nghĩ của bản thân và không biết lúc nào nước mắt đã tràn ra, thấm ướt tay áo.

Nó nhìn tôi, ánh mắt khó hiểu. Vỗ vai an ủi, khi tôi cảm thấy bình tâm lại thì nó lại cười, không chỉ lại cười mà con trêu tôi, nói tôi hãy giống nó.

Biết nó nói với tôi nên giống nó như thế nào không ?

Giống nó bằng cách tìm một thằng mà yêu như nó bây giờ kìa !!!

Tôi cười dài trong những giọt nước mắt chưa khô. Rất muốn nói với nó rằng : Mày bảo tao yêu, nhưng tao biết yêu làm sao khi trong tim tao chỉ có mày !

Nhưng rốt cuộc tôi lại không nói được !

Không thể nói được, vì tôi sợ mất nó !

Sợ mất nó, đến nỗi dối lòng gật đầu với nó !



| 8 |


Ngày tôi đi chơi cùng bạn trai mới, bạn trai, người mà tôi không lấy một chút yêu thương hay yêu thích. Nó cười, ủng hộ nhiệt tình. Còn bảo tôi không nên ăn nói giống con trai, hãy dịu dàng vào, thế thì bạn trai tôi mới thích.

" Tao cần gì thằng đó thích, tao chỉ cần mày thích thôi ! "

Tôi không kìm được nói với nó câu đó, nó nhìn tôi trân trân đúng mười bảy giây. Đến giây thứ mười tám nó phát một cái vào lưng tôi nói tôi đùa nó, trêu nó. Nhìn nó cười, tôi cũng nhếch môi,nhưng không cười theo ý nó, tôi cười mỉa mai chính bản thân.

Cuối cùng tôi cũng nói được, nhưng tiếc rằng nó không hiểu lòng tôi !



|9|


Một buổi tối mùa đông, khi sắp thi học kì, tôi và nó inbox với nhau. Tôi và nó nói rất nhiều chuyện,rất nhiều, nhiều đến nỗi tôi không nhớ được mình nói những gì nữa. Có nhớ cũng chỉ nhớ mỗi câu cuối cùng khi cả hai sắp off.

Tôi hỏi nó :

" Nếu tao là đàn ông mày có thích tao không ? "

" … "

Nó không trả lời, im lặng là cách nó lựa chọn. Nó đang đắn đo, suy nghĩ. Tôi đoán vậy vì đèn của nó chỗ mục tên những người đang on vẫn sáng xanh.

Tôi không giục nó, cũng lặng thinh chờ đợi…

Cho đến mãi mười phút sau nó mới hồi âm, ba dòng tin hiện lên không dài không ngắn nhưng đủ để tôi chết lặng.Sự thật tàn nhẫn không thể chối bỏ,tôi không một ngày mong muốn, không một giây chấp nhận cuối cùng cũng hiện ra.

" Không. Dù mày là ông tao cũng không thích mày, với tao mày chỉ là đứa bạn thân tốt nhất, đáng yêu, đáng mến nhất mà thôi ! "

Tôi nhìn lên khung online, nó đã off, nó không muốn nói thêm điều gì với tôi nữa. Tôi đoán nó đã hiểu tình cảm tôi chôn vùi suốt tám năm qua. Nó biết, nhưng nó vẫn từ chối.



|10|


Nhưng cũng chẳng sao, tôi hiểu,tôi biết mà.

Nó với tôi vĩnh viễn không thể…

Đúng, vĩnh viễn không thể !!!

Thôi, thì đành là bạn vậy.

Tắt máy, tôi ngã phịch xuống giường. Hai hàng nước mắt men theo đuôi mắt chảy dọc xuống tóc, xuống gối. Tôi úp mặt vào gối, bật khóc to, khóc rất to.

Tạm biệt mày, bạn thân.Thứ hai gặp lại…

Vĩnh biệt mày,người quan trọng. Không bao giờ gặp lại !



Việt Trì,ngày 13 tháng 12 năm 2015.

---The end ---
Đôi lời của đội ngũ Back up:
  • Dữ liệu sao lưu, chưa liên hệ được tác giả
  • Đã sửa lỗi chính tả và giữ nguyên nội dung