Fanfiction Cậu là người con gái đầu tiên tớ yêu thật lòng

  • Thread starter Thread starter liran.tran
  • Ngày gửi Ngày gửi
  • Trả lời Trả lời 0
  • Lượt xem Lượt xem 78

liran.tran

Trial Super Moderator
Thành viên BQT
28/04/2025
212
98
25
Đảo mèo
Thiên Bình
1754877969533.webp

Tên truyện: Cậu là người con gái đầu tiên tớ yêu thật lòng

Tác giả:
Mèo đi tất

Thể loại: Tình cảm, HE

Rating: K

Nhân vật chính: Sư Tử & Song Ngư

Status: Hoàn thành

Length: shortfic

Warning: - Không gây war , gây spam trên topic

-Tuân thủ mọi quy định của MBM

- Đây là lần đầu tiên ta viết truyện nên khó tránh khỏi sai sót, mọi người cứ ném đã thẳng tay

_________________________________________________

Hình như gần sáng có mưa? Ban đầu nghe lách tách từng hạt lưa thưa ngoài hiên mái. Rồi sau đó ào ạt, gõ lùng bùng vào mái tôn như tiếng thác đầu nguồn. Mưa trong trẻo và xối xả, ào ào đổ những tán cây, ào ào đổ xuống những ánh đèn cao áp vàng vọt. Mưa gọi dậy những mộng mị thổn thức, những giấc chiêm bao không đầu không cuối, những giấc mơ đêm không đầy. Mưa đánh thức cả những tiếng gọi của miền kí ức xa xăm. Song Ngư tỉnh giấc, nheo nheo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, đưa tay lên mặt kính. Mát lạnh. Cô mỉm cười chào mưa.

Song Ngư rất thích mưa nhất là những cơn mưa hè. Vì thích mưa, yêu mưa nên cô khám phá ra thật nhiều điều thú vị: Mưa hè cũng như con gái. Những cơn mưa hè bất chợt đến rồi cũng bất chợt đi như những cô gái đương tuổi mới lớn. Rất hồn nhiên, trẻ trung, thích khóc là khóc, thích cười là cười. Tâm trạng lúc nào cũng bồi hồi như mong ngóng một điều gì đó thật kì diệu sẽ đến với mình. Nhưng những cô gái trầm tĩnh, ít nói thì lại giống như những cơn mưa ngâu, dần trở nên buồn hơn như thấm vào từng thớ đất thớ thịt, ảm đạm đem theo làn hơi ẩm ướt giăng đầy khắp phố. Song Ngư thường hay ngắm mưa, nghịch mưa. Cô yêu cái cảm giác đưa tay ra khẽ khàng đón những giọt nước mưa. Nó mát lạnh như ngấm vào lòng bàn tay cô, như quyện vào tâm hồn cô giúp cô thấy nhẹ nhõm, thanh thản hơn.

Nắng, cô hay gọi Sư Tử là Nắng vì cậu ấy lúc nào cũng tỏa sáng trước mọi người. Lúc nào cậu ấy cũng tự tin, hòa đồng, cởi mở không giống cô – một cô gái nhút nhát, ít nói. Vậy mà cũng chẳng hiểu sao cô và cậu lại trở thành bạn thân, chính cô cũng thấy khó hiểu.

Sư Tử hay cười dù buồn cũng vậy, nụ cười ngạo nghễ lúc nào cũng thường trực trên môi. Cậu muốn cười để xua đi cái buồn trong lòng. Nhiều lần, Song Ngư thường ngây ngô hỏi Sư Tử: “ Vì sao Sư Tử buồn cũng cười?”. Những lần như vậy, Song Ngư sẽ nhận được một cái cốc đầu vào giữa trán và cậu lại cười toe thay cho câu trả lời.

Hôm nay, Sư Tử gọi cho cô hẹn gặp cô ở công viên. Đến nơi, Song Ngư đã thấy Sư Tử ngồi trên ghế đá gần gốc cây, mắt nhắm nghiền giả vờ ngủ. Cô đi đến ngồi xuống cạnh cậu.

- Lại chia tay?

- Ừ.

- Lần thứ bao nhiêu ?

- Không biết.

Song Ngư thở dài lắc đầu nhìn thằng bạn thân. Không biết đã yêu bao nhiêu cô rồi. Thay tình mà cứ như thay áo. Mới quen cô bé kia được một tuần thì lại chia tay. Nhiều lần Song Ngư hỏi Sư Tử thì cậu cũng chỉ bảo chán, hẹn hò không có mùi vị gì. Cô tự hỏi biết bao giờ cậu chàng mới yêu thật sự đây? Nhưng nếu một ngày nào đó, cậu ấy yêu ai đó thật lòng và người đó… không phải là cô thì sao nhỉ ? Song Ngư nhìn Sư Tử… Bắt đầu từ khi nào cô đã không muốn vẫn mãi là bạn thân của cậu…

- Này, ngắm xong chưa, cậu ngắm tớ hơi bị nhiều rồi đó! _ Sư Tử bất ngờ lên tiếng.

Song Ngư như thoát khỏi suy nghĩ của mình. Bừng tỉnh cô đỏ mặt bối rối quay đi. Bỗng Sư Tử đứng phắt dậy, nắm lấy tay Song Ngư, kéo cô đi theo mình.Song Ngư mặt đã đỏ lại càng đỏ thêm. Sư Tử đang cầm tay cô? Phải, cậu ấy đang cầm tay cô? Song Ngư không thể kiểm soát được nhịp tim mình nữa, nó đang nhảy múa loạn xạ trong lồng ngực cô… cô còn nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch từng tiếng một cứ như trống đánh tan trường. Song Ngư cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở của mình, lấy tay vuốt ngực.

- Lượn phố. Lên xe đi.

Sư Tử ấn Song Ngư ngồi đằng sau chiếc xe đạp của mình. Song Ngư ngoan ngoãn nghe Sư Tử vì cô biết Sư Tử lúc nào cũng vậy luôn bắt cô làm theo ý cậu . Cô ngồi sau lưng cậu, lặng lẽ để cậu chở đi khắp con phố đang chập choạng lên đèn. Vẫn như mọi lần. Sư Tử chia tay là lại như vậy. Thật sự Song Ngư không có xấu xa đâu nhưng cô yêu những khoảnh khắc này, chỉ cô và cậu, dù không cần ai nói gì. Cô chỉ cần vậy là đủ chứ cô không hề muốn Sư Tử chia tay. Và nếu như mọi lần sự im lặng sẽ bao trùm lên hai người suốt cả buổi chiều lượn phố thì hôm nay Sư Tử mở lời:

- Tại sao cậu gọi tớ là Nắng?

- Vì cậu tỏa sáng, hay cười _ Song Ngư trả lời không do dự.

- Chỉ vậy thôi sao?

- Ừ, chỉ vậy thôi.

- Nhưng tớ không thích Nắng, tớ thích Mưa, nhất là những cơn mưa mùa Hạ.

Im lặng.

Song Ngư im lặng, cô không nói và hơi ngạc nhiên định nói… nhưng lại thôi.

- Sao cậu không hỏi tại sao tớ thích Mưa?

- Nếu cậu muốn nói thì cậu sẽ nói, không nhất thiết tớ phải hỏi đúng không?

- Vậy cậu muốn biết không?

- Sẽ là tốt nếu hiểu thêm một điều hay ho nữa về thằng bạn thân _ Song Ngư cười nhẹ nhàng.

- Là bởi vì một cô gái mà tớ thích rất thích Mưa mùa Hạ.

- Ừ.

Lại im lặng.

Song Ngư cảm thấy lúc này thật sự khó chịu, có cái gì đó nghèn nghẹn ở cổ, hụt hẫng. Thì ra Sư Tử đã có bạn gái rồi, nhanh thật. Cô gái ấy cũng thích Mưa giống cô nhưng mãi sẽ không phải là cô . Nhưng sao thế này, Sư Tử nhấn mạnh năm chữ “cô gái mà tớ thích” dường như cậu ấy muốn nói với cô rằng lần này cậu ấy thích cô gái ấy là thật lòng…điều Song Ngư lo sợ đã đến rồi ư? Lần này chia tay là vì cô gái đó chăng?.

Sư Tử chở cô về nhà. Song Ngư thật sự rất muốn khóc nhưng cô phải bình tĩnh, thật bình tĩnh. Nuốt nước mắt vào trong lòng, cô xuống xe lẳng lặng đi vào nhà không quên tạm biệt cậu.

- Đợi đã._ Tiếng Sư Tử gọi vọng lại.

Song Ngư khựng lại, nhẹ nhàng nghiêng đầu lắng nghe Sư Tử nói. Cô không dám nhìn cậu, cô sợ gương mặt ấy sẽ làm cô không kìm được cảm xúc trong mình nữa mà bật khóc.

- Cậu sẽ làm bạn gái mình chứ?

Hả???!!!

Song Ngư có nghe nhầm không…Lần này thì Song Ngư không thể tin vào tai mình nữa. Cô chầm chậm quay người lại, nhìn người con trai đang đứng trước hiên nhà càng đang mỉm cười như chờ đợi câu trả lời từ cô.

- Là người thứ bao nhiêu? _ Song Ngư đưa tay quẹt ngay giọt nước mắt, không biết từ khi nào cô đã khóc.

- Cậu – là người con gái đầu tiên mình yêu thật lòng…

Vẫn nụ cười ấy, khuôn mặt ấy và cả giọng nói đầy quen thuộc ấy nữa, Song Ngư thật sự không thể kìm được nữa, lần này cô òa khóc. Là khóc. Nhưng là những giọt nước mắt của hạnh phúc…

Nắng chiều nhẹ nhàng trải đầy khắp trên từng góc phố, hòa với ánh đèn đường chập chờn khung cảnh càng thêm thơ mộng… Ở trên một góc phố nhỏ, có cơn mưa đã tìm được giọt nắng của riêng mình.

- Nắng và mưa nhất định sẽ thành cầu vồng! _ Cậu con trai ôm chặt cô gái trong tay, thủ thỉ vào tai cô.

- Là cầu vồng… _ Ai đó mỉm cười hạnh phúc.

THE END

Topic date: 16/07/2014

Đôi lời của đội ngũ Back-up:

  • Dữ liệu sao lưu - Chưa liên hệ với tác giả
  • Ảnh gốc hầu hết đã die
  • Đã sửa lỗi chính tả và giữ nguyên nội dung
 
  • Like
Reactions: Dê Silicon