Code #2106161033
---
Lúc này đang là 3 giờ sáng. Tôi và anh ấy lang thang trong đêm. Nóng, phố tràn ngập ánh đèn, nhưng chúng tôi không thể tìm được một nơi nghỉ chân vừa ý. Nắm tay nhau, đi mãi, đi mãi, từ Shibuya, tới Harajuku, qua những con dốc, những cây cầu, và vô số ngã rẽ. Đến khi mỏi chân rồi, anh và tôi dừng lại trên một băng ghế công cộng. Một người đàn ông trông giống gốc Ấn cứ nhìn chằm chằm tôi và anh. Anh ta là lễ tân của chiếc hostel xinh xẻo mà chúng tôi vừa tới, nhưng nó đã kín chỗ.
Anh ấy gối đầu trên đùi tôi, tôi nghĩ anh ấy khá mệt. Thực ra tôi cũng rất mệt. Chúng tôi đã đi làm cả ngày. Và người đàn ông này vẫn chạy từ Chiba về Saitama để cùng tôi bắt chuyến tàu cuối cùng trong ngày tới Shibuya thần thánh, đúng như nguyện vọng của tôi. Tôi không biết tình cảnh của anh và tôi là như thế nào, sự bắt đầu này chưa bao giờ mang theo yếu tố tình cảm, đơn giản chỉ là hấp dẫn giữa một người nam và một người nữ cô đơn. Cũng có lẽ bởi vì đều cô đơn, nên bỗng nhiên đúng lúc tìm thấy nhau chăng?
<<Today was an awesome day>> - Anh ấy viết, lẫn trong những dòng ghi chép loạn lạc. Anh ấy tất nhiên là chẳng hiểu tôi đang viết cái gì, nhưng anh muốn lưu lại mấy dòng cho tôi.
Tôi chợt nghĩ: tôi đã chờ bao lâu để làm những điều ngu ngốc này, chờ bao lâu để đợi được một người sẵn sàng cùng tôi làm những điều điên rồ như vậy? Cả một đêm chúng tôi chỉ đi bộ, lang thang, thỉnh thoảng dừng lại để xem kết quả trận chung kết World Cup. Phải rồi, hôm đó chính là chung kết WC, Pháp vô địch, sau 30 năm. Người Pháp tụ tập trên đường phố Tokyo ăn mừng, uống rượu, hò hét, nhảy múa. Tôi và anh chỉ đứng một bên quan sát họ. Về điểm này chúng tôi giống nhau, đều thích quan sát người khác, nhưng không quá nhiều. Chúng tôi đều không thích đám đông, không thích nơi đông người. Anh ngần ngại thì tôi cũng thế, nhưng là một dạng tồn tại khác. Tôi luôn sợ mình không đủ giỏi, chứ không phải sợ thể hiện bản thân tôi, cũng không ngại công khai cho cả thế giới biết. Cho nên tôi hôn anh giữa lòng đường, còn làm mấy trò quậy phá trên một vỉa hè gần đại trung tâm mua sắm Mega Don Kihote. Pháp đợi 30 năm để vô địch lần thứ hai, tôi không biết mình đợi cả đời, có thể đợi được một lần thứ hai điên rồ như vậy nữa không?
Chúng tôi đón chuyến tàu đầu tiên trong ngày khi bình minh lên ở Shibuya. Cả hai đều buồn ngủ rũ rượi. Anh mệt quá, anh đã chạy từ Chiba về với tôi tối nay (chuyện quan trọng phải nói hai lần). Tôi không biết anh nghĩ gì, cảm xúc của anh ra sao. Dù gì không phải người nào cũng dễ dung túng thời gian của mình vào những trò tốn sức vô bổ như thế. Song dù thế nào thì tôi biết chúng tôi cũng sẽ nhớ ngày hôm nay, anh dắt tay tôi đi bộ suốt đêm ở trung tâm thành phố. Chỉ nắm tay và nhìn nhau, thế thôi.
Khi tôi viết những dòng này, tàu sớm đang đưa chúng tôi về nhà. Anh ngủ gật trên vai tôi. Tôi cũng rất buồn ngủ, nhưng nếu tôi không nhanh chóng ghi lại, tôi sợ rằng cảm xúc của mình sẽ trôi mất. Ở trong vùng an toàn quá lâu khiến bản thân cũng trở nên lãnh đạm. Ngày qua ngày, ăn rồi lại ngủ, không học bài thì sẽ là nấu ăn, lặp đi lặp lại thành một vòng luẩn quẩn. Tôi không biết anh và tôi có chút nào yêu hay không, nhưng tôi biết từ nay tôi sẽ có thêm một người đồng hành, có thêm một điều gì đó để trông ngóng, cũng có lý do để thưởng cho bản thân một ngày nghỉ ngơi trong dòng thời gian hỗn độn nhàm chán này.
Tình cảm giống như một hạt mầm, muốn thành cây thì phải nuôi dưỡng.
Cơn đau kinh khủng nhất trên đời hẳn là đau đẻ, kinh khủng thứ hai là đau bụng kinh. Đau đẻ cả đời có 1 - 2 lần (người nào trúng số thì nhiều hơn), nhưng đau bụng kinh chính là mỗi tháng đều phải chịu hành xác một lần. Mỗi lần đau đều là chết đi sống lại. Những cô gái bị đau bụng kinh hẳn đều hiểu nỗi khổ của tôi, còn những người khỏe mạnh, hãy cảm ơn trời phật vì điều đó. Hôm đó tôi bị đau bụng kinh, anh không thấy tôi ở trường. Tôi không nghĩ anh sẽ đến trường ngày hôm đó, nhưng anh lại có đế. Anh là sinh viên sắp tốt nghiệp, không có lịch học, mỗi tuần chỉ ở trường 1 - 2 lần. Tôi từng nghĩ: có lẽ là để gặp tôi.
Thực ra tôi cũng vậy. Từ ban đầu đi học với không mục tiêu, bây giờ làm đẹp, bây giờ chăm sóc chính mình, đi làm, kiếm tiền, tự lập, cũng là để một tuần hai lần đến trường có thể gặp anh ấy. Tôi cũng hi vọng mình có thể ở lại đây lâu hơn, dù tôi với anh sớm muộn cũng không có kết quả gì. Nhưng ai mà quản được nhiều như thế.
Nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến: nếu như sau này sống cùng với anh ấy cũng tốt. Anh là một người đàn ông đơn giản, lại tình cảm, chẳng qua anh ấy có muốn biểu hiện cho tôi thấy hay không mà thôi. Anh rất chăm chỉ, độc lập, một người truyền thống vừa đủ. Anh nói không thích Shibuya vì nó quá đông, tôi cười. Tôi cũng thế, nhưng chúng tôi cũng không phải người thích cô quạnh. Viễn cảnh một căn hộ nhỏ hai phòng ngủ trong một khu chung cư yên tĩnh cận Tokyo có lẽ rất hợp với chúng tôi. Không, không có chúng tôi nào ở đây cả, vì tôi và anh vĩnh viễn là hai cá thể tách riêng. Anh thích trồng hoa, cũng thích trẻ nhỏ. Anh ấy thậm chí còn chơi với chúng rất khéo, trẻ con rất thích anh. Thật khó hiểu, vì tôi thường không thích trẻ con, nhưng nhìn anh ấy ở cùng bọn chúng, tôi bỗng nghĩ có một đứa trẻ cũng rất tuyệt.
Nhưng đây đều là những chuyện tưởng tượng, thực tế là hôm đó tôi đau bụng kinh, nằm liệt giường. Chuyện này từ lâu đã thành cơm bữa nên chẳng có gì đang phàn nàn. Nhưng rồi anh đột nhiên hỏi tôi có cần gì không. Không, tôi chẳng cần gì cả, nhưng anh hỏi, tôi lại thấy cần. Rõ ràng, tôi chỉ cần một câu hỏi này của anh.
Anh xuất hiện dưới nhà tôi 20 phút sáu đó, mang theo một lô trà nóng từ combini và hoa quả. Tôi nói tôi chỉ cần chuối, nhưng anh đã mang thêm cam. Một ngày tệ hại của tôi cứ thế được anh cứu lại.
Tôi luôn có một cảm giác không đổi trước đó, nghĩ rằng mình có tình cảm với anh nhiều hơn, những khi nhắn tin chờ anh trả lời, hay những khi phân vân không biết có nên gửi cho anh một chiếc meme vui vui nào đó. Song có lẽ tình cảm của anh thì không nằm ở đó, giống như anh từng nói với tôi: anh cũng có thể là một người bạn trai tận tâm, tình cảm, lãng mạn, biết chăm sóc, nhưng anh không muốn những thứ đó đẩy chúng ta đi quá xa. Sự thật là cho dù cố gắng ngăn cản đến thế nào, tôi và anh vẫn giẫm vào đống bùn này mất rồi - khi bộ tarot nói anh chính là lá Devil của tôi, và ngược lại.
Từng nghe ca từ của một bài hát: "The dreams in which I'm dying are the best I've had". Những điều tốt đẹp đôi khi mới chính là một con ác quỉ, bởi vì chúng ta đủ mạnh mẽ để chống lại cám dỗ xấu xa, nhưng không có lý do gì ngăn mình chìm vào giấc mộng tốt đẹp ấy. Cuối cùng là đúng hay là sai? Một người thích vạch ranh giới như tôi bắt đầu cảm thấy mơ hồ.
>> Ngoài lề: lâu lâu về sau này, lại là một trận sống dở chết dở vì đau bụng kinh trúng ngày đi làm, nhưng tiếc là lần này không có tàu điện ngầm để ngồi nghỉ và toi re- ở mỗi ga để nôn, nên tôi không chắc là mình đủ sức trèo lên xe máy phóng về nhà. Sau đó có người chất vấn tôi tại sao đã ốm còn không về quách đi, ở đó bày ra bộ dạng ốm yếu cho ai xem. OK, never mind.
Tôi lại ngồi trên tuyến Yamanote một ngày mưa hè, cửa kính đều nhòe hơi nước. Lần cuối cùng tôi nhìn những line tàu khuất lại phía sau, hàng dài người vẫn đứng đợi tàu như ngày cũ. Rồi sau này mỗi sáng anh cũng sẽ ở đó, xếp hàng đợi tàu tới như bao người, mặc bộ vest đen tiêu chuẩn của dân công sở Nhật Bản, đeo tai nghe, chen chúc trong những ngày tháng đơn giản của anh. Tôi tự hỏi, liệu anh có khi nào nhớ tôi không?
---
Tôi đã muốn viết lại những đoạn cảm xúc này từ lâu rồi, song không đủ tự tin, không thấy an toàn, lại nghĩ mọi người chẳng ai quan tâm đến, viết làm gì? Nhưng mà viết cần gì phải để cho ai? Để cho mình là được rồi.