Cảm xúc Dailycode# - Những chuyện hàng ngày nhảm nhí của Can

  • Thread starter Thread starter Tằm
  • Ngày gửi Ngày gửi
  • Trả lời Trả lời 18
  • Lượt xem Lượt xem 484

Tằm

Super Moderator
Thành viên BQT
26/04/2025
356
449
60
Tỏa Tâm Cư
Cự Giải
ALL ABOUT MY DAILY LIFE

1592755543344.webp

Code #2003231200

Can bắt đầu viết Hư Hoa Ngộ từ 7 năm trước, bản thảo ban đầu dừng ở chương 39, còn hiện tại là chương 7 - 8 gì đó. Đến cái số lẻ cũng ko bằng, nghe thật buồn.

Theo tư duy hồi đó, nhân vật chính của Hư Hoa Ngộ là Cự Giải nữ, trải qua mối tình bi đát lâm ly với Thiên Yết và Xử Nữ nam, cuối cùng đi tu, không ở bên ai cả. Cái tên Hư Hoa Ngộ này ý chỉ trải qua sóng gió mấy bận, mới nhận ra mọi thứ đều chỉ là hư vô gió thổi mây bay. Nghe lại thật buồn.

Mà vốn Hư Hoa Ngộ cũng là một câu chuyện ngược Sad Ending. Ý tưởng ban đầu là ngược chết hết nhân vật luôn. Sau đó nghĩ lại ngược chết một nửa hẳn còn thảm hơn là chết hết, nên quyết định giết chết một nửa. Những người có khả năng chết cao nhất là: Thủy Bình, Thiên Yết, Song Khang, Thiên Bình. Mà đây toàn là những người mấu chốt khiến những người khác không đến được với nhau haha. Đại khái ví dụ là thế này: Song Ngư yêu Ma Kết, Thủy Bình gả cho Ma Kết, sinh một đứa con. Thủy Bình chết rồi, hai người kia rào cản tâm lý không thể tiến tới được, đau chưa.

Hư Hoa Ngộ viết lại, một vấn đề rất lớn gặp phải là yêu cầu của Can đối với cốt truyện và nhân vật tăng lên rất nhiều. Một nhân vật không chỉ cần có một cái tên, phải có một câu chuyện. Phải có tính cách, động lực, điểm mạnh, điểm yếu, điểm sợ, góc nhìn, suy nghĩ, lý tưởng, điểm đáng ghét, mâu thuẫn, chướng ngại cần vượt qua. Ôi mẹ ơi mệt quá, Hư Hoa Ngộ 15 người, làm sao đây?
 
Sửa lần cuối:
1753367054696.webp
Code #2003261126

Thống đốc Tokyo vừa mới kêu gọi mọi người ở nhà vào ngày cuối tuần, và hạn chế hết sức có thể việc ra ngoài. Thời gian ở nhà hàng ngày nhiều lên một chút, mỗi ngày đều như đi nghỉ dưỡng: ngủ dậy, ăn sáng, viết Lưu Thủy Hành, ăn trưa, đi làm đến tối, sau khi ăn tối sẽ ngồi đào hố mới.

Mới đó cũng năm năm rồi, Lưu Thủy Hành bây giờ mới viết tới đoạn cao trào đầu tiên.

Năm đó, Mật Ngữ 12 Chòm Sao tất nhiên vẫn còn. Box Made By Mems - box nổi tiếng và hút khách vào bậc nhất của Mật Ngữ. Thời điểm hoàng kim khẳng định có đến 1 nửa lượng member trên đó vì Made By Mems mà đến, lượng view cực kỳ kinh khủng. Lấy ví dụ topic của fic Nhưỡng Tuyền Lạc Hoa (bên trong có khoảng 200 lượt thảo luận bao gồm cả 61 chương truyện) - sau ba tháng đạt hơn 100K view, sau 1 năm đạt 600K lượt view. Đó là nói Nhưỡng Tuyền cũng không phải là truyện nổi bật gì. Lượng tương tác của Duyên (Hoàng Đạo Vương Triều) hay là Huyền thoại pháp sư 12 chòm sao thực sự khủng hơn rất nhiều.

Đông vui như vậy là tốt, nhưng cũng không tốt - cho những người quản lý. Cho nên ba chìm bảy nổi, Made By Mems cuối cùng trở thành phiên bản được kiểm duyệt nghiêm ngặt giống như trước khi 4rum bị đóng cửa. Chỗ nào chắc cũng vậy, cái mọi người nhìn thấy là diễn đoàn vận hành nghiêm chỉnh chỉn chu, nhưng đằng sau đó có bao nhiêu người nỗ lực duy trì chỉ vì yêu thích. Cho nên, Lưu Thủy Hành mới ra đời, để ghi lại một vài người, một ít sự kiện đã qua.

Đáp ứng một bạn hỏi về tiêu đề của những truyện Can viết, giải thích một chút ý nghĩa của Lưu Thủy Hành. Trích lời dẫn:

Lạc hoa hữu ý tùy lưu thủy

Lưu thủy vô tình luyến lạc hoa

Chỉ thấy các nhân sĩ đua nhau dùng "Lạc Hoa" đặt tên cho truyện, cảm thấy có chút không công bằng cho "Lưu Thủy".

Người đời thương hoa tiếc hoa, biết đâu vô tình cũng là một loại dũng khí...


Trước đây từng gặp rất nhiều fanfic đặt tên "lạc hoa", "hoa lạc", cái gì đó "lạc hoa", rồi "hoa lạc" cái gì đó. Bản thân cũng có Nhưỡng Tuyền Lạc Hoa, nhưng cái tên đó vốn không mang tính chất thương tiếc hoa cỏ như những fic khác =)) thật đấy (khi nào có thời gian sẽ nói kỹ hơn). "Lạc hoa lưu thủy" vốn là một cụm, mang ý tứ diễn tả tình duyên không như ý, người có tình gặp phải người vô tình, cuối cùng không có kết cục tốt. Hoa thường dùng chỉ người con gái, cho nên mọi người thường sẽ thương "hoa" tiếc "hoa", trách lưu thủy vô tình.

Thế nhưng đảo ngược góc nhìn một chút, nếu ở vị trí của "lưu thủy" thì sao?

Nước đọng là nước chết, cho nên nước luôn đi theo dòng chảy, giống như cuộc sống vậy, thời gian cũng sẽ trôi đi, con người cũng luôn phải bước về phía trước. Có những chuyện không thể tránh được, không thể khác được. Dù trong lòng có lưu luyến bao nhiêu cũng không thể ngừng lại ngoảnh đầu. Đã không thể dừng lại, chẳng bằng dứt tình ngẩng cao đầu lạc quan tiến về phía trước. Dũng khí này mấy ai có chăng?

Lưu Thủy Hành: dịch nôm na gọi là bài hành nước chảy. Chữ "Hành" cũng có nghĩa là đi lại, trôi đi, hành trong "hành trình", "độc hành". Lưu Thủy Hành cũng có nghĩa là dòng nước chảy đi. Chuyện cũ sẽ theo thời gian mà trôi đi, việc người ta cần làm chính là chấp nhận và tiếp tục hướng đến tương lai. Góc spoil: Tất nhiên, truyện cũng sẽ như tên. Chuyện qua rồi không thể vãn hồi thì hãy học cách chấp nhận - đây là thông điệp chính của Lưu Thủy Hành, cũng là tất cả những gì và các nhân vật chính sẽ phải đối mặt và trải qua.

*Ngoài lề: Thật ra năm đó đặt tên không nghĩ nhiều thế. Google một hồi ra một cụm "Lưu Thủy Hành Vân" (nước chảy mây trôi), cảm thấy thêm một chữ "vân" hơi thừa, nên bỏ đi, gọi là Lưu Thủy Hành. Phải nói đây là cái tên khiến Can thỏa mãn nhất trong đám con ghẻ =))) Nghe có vẻ lừa tình, lại còn mang đúng thông điệp nữa haha

Chương mới đã viết xong rồi haha :))
 
Sửa lần cuối:

Code #2003280027

Phù du chi vũ
Y thường sở sở
Tâm chi ưu hĩ
Ưu ngã quy xử


Cánh phù du sớm sinh tối mất
Như áo quần màu sắc sáng tươi
Ưu sầu đã nhuốm lòng rồi
Muốn quay về sống cuộc đời lặng yên

Chân Sở Sở, nhũ danh là Ấn Ấn. Ấn đồng âm với Ẩn, có nghĩa là che giấu, ẩn chứa nhiều chuyện phía sau. Ngược lại hai chữ Sở Sở có ý nghĩa là hoa lệ rực rỡ, chỉ sự biểu hiện ra bên ngoài. Nghe hình như rất trái ngược, nhưng cuối cùng lại gộp chung vào với nhau. Chân Sở Sở bản chất chính là như vậy, tự mình mâu thuẫn, tự mình làm khổ mình.

Giống như điển hình của mọi Cự Giải, cô ấy tự tạo ra vỏ bọc để bảo vệ mình, hơn nữa là nhiều lớp vỏ bọc. Để sinh tồn được, Chân Sở Sở ở hoa lâu tự mình vươn lên, tự kiếm tiền, tự tìm chỗ đứng, trở thành kiểu người mềm nắn rắn buông, suy nghĩ có phần thực dụng lọc lõi, hơn nữa cũng khá vị kỷ. Chuyện cô ấy tức giận nói: mấy trăm mạng người tiêu cục không liên quan đến cô ấy - đây cũng không phải chỉ vì tức giận, mà trong lòng cô ta nghĩ như vậy thật. Đúng sai trong đó thế nào, tùy vào góc nhìn của mỗi người. Nhưng đối với Chân Sở Sở, đây cũng là bảo vệ bản thân.

Chân Sở Sở có ích kỷ, còn có nhỏ nhen. Như chuyện cô ta ghen tỵ với Trần A Kiều. Bản thân cô ta sớm đã hiểu chuyện tình cũ không nối lại được nữa, nên ban đầu phát hiện Mộng Nhân nhưng cũng không chủ động đi tìm, là để cho mình tự nhiên cắt đứt. Không ngờ đến lại là Hề Tề dắt vào. Làm loạn một trận với Trần A Kiều không phải để tranh giành, mà để xả uất ức thôi. Đến cuối cùng vẫn là cô ấy từ bỏ trước, tự cho mình một kết cục.

Nói vậy từ bỏ một mối tình trong quá khứ đối với Cự Giải không dễ dàng gì. Cho nên Sở Sở lại tự mình hình thành một lớp vỏ bọc khác. Bên ngoài lại làm như không có chuyện gì xảy ra, cư xử hào phóng tự nhiên - có thể nói là tự lừa mình dối người cũng được, để tránh phải nghĩ nhiều về nó. Song đằng sau lại ôm tâm sự trong lòng, suy nghĩ, nghi ngờ, nuối tiếc, dằn vặt, mâu thuẫn. Mãi cho đến tận khi Mộng Nhân thành thân với A Kiều, chuyện này mới hoàn toàn chấm dứt hẳn.

Nói đến Chân Sở Sở, không thể không nhắc đến đường tình duyên trắc trở của cô ta. Bị ám ảnh việc bị vứt bỏ khi còn bé, thế nhưng hết lần này đến lần khác bị người ta vứt bỏ. Không bàn tới Mộng Nhân nữa, xung quanh Sở Sở hình như cũng có không ít người. Lúc đầu lên ý tưởng hoàn toàn không nghĩ tới chuyện đó, nhưng mà càng viết lại càng cảm thấy hint xuất hiện dày đặc. Đối với kiểu người như Chân Sở Sở, thực ra hoàn toàn đủ khả năng để bảo vệ mình, có suy nghĩ, có con đường riêng. Người cô ấy tìm kiếm không nhất thiết phải là một kẻ bá đạo sẽ dẫn dắt, che chở, có thể làm bất cứ chuyện gì cho cô ấy hay nói cô ấy phải làm gì. Cô ấy cần đơn giản là một chỗ dựa về tinh thần, người nào biết tôn trọng và để cô ấy làm bất cứ điều gì cô ấy muốn.

Ngoài ra Sở Sở về mặt tình cảm có hơi chậm nhiệt. Không phải vì cô ấy thực sự chậm nhiệt, mà là vì không muốn bị tổn thương. Cách tốt nhất để không thất vọng thì chính là không hy vọng. Chuyện này có liên quan đến tính bất an của Cự Giải nữ, thiếu thốn cảm giác an toàn trầm trọng. Buồn là cô ta lại hết lần này tới lần khác nhịn không được mà ôm hy vọng. Đã ôm hy vọng, lại không dám tin, sợ đông sợ tây, không dám tiến không dám lùi. Cho nên, người phù hợp với cổ nhất phải là người khiến cô ấy cảm thấy an toàn nhất mới được.

Các bạn nói xem, người nào phù hợp nhất cho Chân Sở Sở đây :))
 
Code #2003311847

Trong lòng có tâm sự, chẳng biết nên nói với ai.

Câu chuyện unpublish đã lâu, thực ra mọi người đều ít đọc. Cũng tốt, ôm một phần tâm tư cho mình. Ban đầu viết cũng chỉ là muốn tặng cho mấy người bạn thôi. Nghĩ lại thì hầu như những truyện đang đào đều là để tặng cho ai đó, chẳng mấy cái là vì mình mà viết ra cả.

Nửa đêm về sáng tặng cho những cô gái "dam dang", Lưu Thủy Hành tặng cho Made By Mems Mật Ngữ, Hữu Sở Tư viết tặng khuê mật và cô bé lúa mạch phất phơ , "ZHADHJC*****" dành tặng cho bé Trâu - người lúc nào cũng hào phóng des bìa không công cho mình, Đế Tâm khi đó đào cũng là muốn tặng một phần cho King Area, cho nên mới xuất hiện một cô gái Nhân Mã, yêu một anh Xà Phu.

Truyện ngắn viết tặng còn nhiều hơn nữa. Tàng Tâm viết cho holy, Đợi mặt trời viết cho tỷ snake, Nhật ký của ngày hôm qua viết tặng Martius. Đều là những chuyện qua rồi, có khi hiện tại sẽ không còn ai gọi họ với những cái tên như vậy nữa. Nhưng mà bản thân sẽ không quên.

Thật ra rất thích viết tặng =)) Mặc dù không biết có hoàn được hay không. Nhưng mà bạn nào chịu khó nói chuyện với Can sẽ hay được ưu tiên hơn

Hữu Sở Tư viết về một cô gái lạc loài, một anh chàng lang thang, một người không hiểu rõ bản thân mình, và một em gái nhút nhát lớn lên trong mơ mộng. Nhân vật chính của Hữu Sở Tư là Sở Tư, và Chung Thiếu Khanh. Sở Tư là nữ chính, nhưng Chung Thiếu Khanh không phải nam chính.

Thực tế cũng là nam chính, nhưng không biết nên gọi là thể loại nam chính gì.

Trước giờ chưa từng cưng nhân vật nào của mình như cưng Chung Thiếu Khanh cả. Từ Tôn Thần, Tô Trác Lâm, Dịch Lãnh, Chân Sở Sở, thậm chí bây giờ là Sở Tư, ai cũng sẽ ăn hành ngập mặt, chỉ có Chung Thiếu Khanh là ngoại lệ. Thôi thì ai bảo anh ấy là mỹ nam đẹp nhất trong số các bạn mỹ nam của Can chứ =)) Đẻ ra được người ta cưng, lớn lên đi đâu cũng được người ta cưng, từ chính diện đến phản diện đều cưng, ngay đến cả tác giả cũng cưng nốt. Cũng có thể là trong lòng có một người, cảm thấy anh ấy nên được mọi người yêu như thế, cưng như thế, càng hy vọng có thể cũng có người giống như mình, yêu thương anh ấy, coi anh thành bảo bối ngậm trong miệng sợ tan. Ôi trời ơi tôi đang viết cái gì thế này? Tâm trạng này là thiếu nữ hồi xuân rồi sao =="

Gần đây nhìn thế giới bên ngoài, nhìn lại những người xung quanh mình, hiểu ra nhiều điều, ngộ ra nhiều thứ. Sững sờ vì không hiểu tại sao thế giới này có thể tàn nhẫn đến thế, giật mình vì có những người tưởng như rất quen thuộc lại hành xử theo một cách hết sức xa lạ. Từng tức giận, từng nghi ngờ, cuối cùng lại cảm thấy mỉa mai. Rốt cuộc đau lòng vì bản thân chẳng làm được gì, chỉ có thể đem vào trang viết mà thôi.

Gần đây mới đăng vài chương truyện (không phải ở wattpad này), rất vui được mọi người vui vẻ đón đọc, nhưng cũng thấy hụt hẫng không nhẹ. Những tình tiết, lời thoại mình vắt óc viết ra, để nhân vật đau lòng, suy tư, dằn vặt, thế nhưng lại không bằng tung một ít thính tình cảm nam nữ. Chờ mãi xem có người nào để ý tới không, nhưng hình như không có ai cả.

Cũng hơi buồn.

Hữu Sở Tư, trong lòng có điều suy nghĩ. Biết rằng khó, có khi bút lực của mình cũng chưa được đến tầm đó. Nhưng vẫn hy vọng mọi người đã đọc truyện, có thể lưu lại một vài suy nghĩ trong lòng.
 
Code #2004151500

Hôm nay update wattpad, tự nhiên giật mình nhận ra cái list truyện đã up của mình phải bấm see more để xem rồi ._. Thế là rảnh rảnh đi tính lại số truyện mình đã viết, để xem được bao nhiêu nè:

- Nhưỡng Tuyền Lạc Hoa (hoàn) - 61 chương
- Mảnh ghép bí mật (hoàn): 26 chương
- Hư Hoa Ngộ (Ver 1): 40 chương
- Ly Hận (hoàn): 12 chương
- Oan gia ngõ hẻm (drop): khoảng 22 chương
- Unwritten (drop): không nhớ lắm, nhưng chắc cỡ 30 chương
- Tàng Tâm (hoàn): 6 chương
- Nửa đêm về sáng (drop): 18 chương
- Đế Tâm (hoàn): 72 chương + 10 phần phiên ngoại = 82
- Lưu Thủy Hành (Ongoing): 40 chương (~Update hiện tại 96 chương)
- Xuyên không mạn lục (drop): 10 chương
- Hữu Sở Tư (mới đào): 4 chương
- ZjeuenCloner (ongoing): 35 chương
- Age gap (hố sâu): 4 chương
- Truyện ngắn và thể loại khác: chắc trên dưới mười đầu gì đó

Đến giờ chưa phát điên là thấy mình cũng có tố chất lắm =)))
 
1753367780045.webp

Code #2004250241

Tôi vừa mới thấy anh đăng bài hát mới, còn chưa được nghe, cũng không được mua (Có cảm giác mấy app trung quốc kỳ thị IP Nhật Bản - đăng ký mấy lần đều lỗi). Thực ra tôi thấy anh hát cũng bình thường thôi, không phải dòng nhạc mình thích, không phải kỹ thuật điêu luyện, giọng không quá đặc biệt. Nói luôn cho nó vuông, thể loại nhạc tôi thường nghe một là instrumental pha trộn màu sắc văn hóa, hai là giọng khủng khiếp như Celine Dion, ba là lời bài hát phải nao lòng như nhạc Trịnh. Nói chung chẳng có gì đáng chú ý hết, nếu như bản thân người khác không dành cho nó nhiều sự chú ý, chỉ là không tránh được, đây vốn là bản chất của việc kinh doanh dịch vụ giải trí mà thôi. Mà đây không phải trọng điểm, trọng điểm là dưới một khu bình luận, tôi thấy có mấy người ha ha cười rất lớn: "Chàng trai gần ba mươi tuổi mà còn đang trưởng thành."

Tokyo lúc này, vừa vặn là thời điểm nửa đêm về sáng.

Tôi chợt thắc mắc: trong số những người cười ha ha đó, có ai đã trưởng thành chưa?

Truyện hiện đại tôi viết không nhiều, nhưng trong 5 truyện thì có tới 4 thuộc về thể loại growing - up. Có lẽ vì tôi luôn cảm thấy mình lớn lên không được trọn vẹn lắm - hmm về mặt cảm xúc - nên luôn muốn viết một cái gì đó như vậy để giải tỏa.

Trưởng thành sẽ là như thế nào?

Ngoài Mảnh ghép bí mật (có lẽ không nên tính, vì câu chuyện này nói về những người khác), những truyện còn lại cuối cùng đều là dang dở. Đến hôm nay tôi mới hiểu ra tại sao - là vì tôi cũng chưa trưởng thành.

Bản thân chưa trưởng thành, làm sao biết trưởng thành sẽ có cảm giác thế nào?

Năm ấy tôi mới bước qua tuổi hai mươi, nhìn đời bằng một thứ lăng kính già dặn tiêu cực. Tôi lớn lên trong một hồ nước phẳng lặng, im lặng nhìn sóng gió trôi qua cuộc đời người khác, tự cho là mình hơn người, tự cho rằng làm như thế này là đúng, như thế kia là sai. Vì vậy, tôi bắt tay vào viết Nửa đêm về sáng.

Nhưng rồi sai hay đúng, lại là như thế nào?

Giẻ Lau hai tuần thay một người yêu, cô ấy yêu người nào cũng chết đi sống lại. Tôi vừa vặn là kiểu ngược lại hoàn toàn. Không phải không có người yêu, là không hề có cảm giác mình đang yêu một ai. Cho nên, cũng sẽ có cảm giác không có ai thực sự yêu mình. Tình cảm nhiều năm thì nhiều năm, chỉ cần anh chạm nhẹ vào ranh giới của tôi, tôi sẽ không do dự tiễn anh vào quá khứ. Năm đó đối với Giẻ Lau, chúng tôi chỉ trích cô ấy, sau đó còn bài xích cô ấy. Rốt cuộc là tôi sai hay cô ấy sai, giờ tôi cũng không biết nữa. Đôi lúc tôi cảm thấy cô ấy thật cực đoan, nhưng chính tôi không phải cũng cực đoan hay sao?

Tiếc rằng có những chuyện chỉ có thể hiểu ra ở thời điểm rất muộn. Giống như tôi và Giẻ Lau bây giờ, thật nhiều năm không còn nói chuyện nữa. Chúng tôi hiện tại có lẽ đều nhìn ra đối phương sai ở đâu, bản thân sai ở đâu. Nhưng mà, chúng tôi biết mình đều không muốn thay đổi. Mối quan hệ đơn giản chỉ là hai người không hợp nhau, không thể tiếp tục tiến về phía trước cùng nhau, vậy thì đành tạm biệt nhau.

Mà thời điểm hiểu ra rồi, tôi mới biết mình cũng chỉ đang lớn, nào có hơn gì ai. Mơ hồ về tương lai, đúng sai khó mà nói rõ. Muốn làm một việc, lại lo lắng đủ đường, không rõ mình có thể làm tốt hay không.

Nhưng tôi cho rằng một người trưởng thành ít nhất sẽ không chỉ trích hay chửi rủa người khác vô cớ. Năm đó từng có người nói với tôi: thay vì lãng phí thời gian bực bội vì tin tức vô bổ hay vì những kẻ không ra gì, em có thể đọc sách, viết truyện, hay làm gì đó có ích hơn. Những lời này đúng là vô cùng chí lí, cho nên ngày sau tôi cảm thấy không cần lãng phí thời gian bên cạnh anh ta.

Cũng lâu lâu rồi, xôn xao một vụ bệnh nhân đi lung tung gì đó. Một chị gái trên facebook viết bài nêu quan điểm không nên chửi bới ác ý leak thông tin cá nhân của người khác, sau đó bị người ở đâu không biết chửi cho tới tấp. Tôi không nhớ rõ lắm, chỉ đặc biệt nhớ cái comment là: "Ừ, biết thế nhưng cứ phải chửi cho bõ tức đã." Xong rồi, tôi chẳng biết nói gì. Buồn cười là gần đây tôi gặp rất nhiều người như thế. Phần lớn trong đó, tôi tự hỏi, không biết đã tốt nghiệp phổ thông chưa, thậm chí là... tốt nghiệp cấp 2 chưa? Tôi nhắc đến tuổi ở đây không phải để mỉa mai, tôi là người rất ghét nhắc đến tuổi tác. Nhưng thời gian thường tỷ lệ thuận với kinh nghiệm và sự trau dồi - tất nhiên có ngoại lệ - nên mới cần kính trọng bề trên, nhường nhịn người dưới. Những người chưa đủ năng lực để tư duy hay nhận định đúng sai - thế nhưng vẫn cứ cố tình phải đến chửi một câu để bõ tức - có buồn cười không chứ?

Có một thứ khủng hoảng, gọi là khủng hoảng tuổi 25, quarter life crisis - thứ mà tôi đang trải qua từng ngày, vào mỗi nửa đêm về sáng. Không ngủ được, nhắm mắt, tỉnh dậy, trên đầu chỉ thấy một mảng trần nhà, rèm cửa sổ lúc đứng lúc lay, có ánh đèn đường. Tôi là ai? Tôi là người thế nào? Tôi sinh ra để làm gì? Tôi muốn làm gì? Tôi có thể làm gì? Tôi phải làm gì? Tôi nên làm gì? Liệu tôi có làm được hay không? Mọi người có thể chấp nhận tôi hay không? Mọi chuyện rồi sẽ ổn chứ?

Có lẽ, nếu tôi đủ lạc quan, đủ kiên trì, đủ chăm chỉ. Những đứa nói đạo lý thì hay sống như lol, tôi cũng thế, nên tôi chẳng biết nữa.

Có vài người trưởng thành từ rất sớm, khiến người ta cảm thấy đau lòng

Có vài người, cho dù cả đời chắc cũng không trưởng thành được, khiến người ta cảm thấy đáng tiếc.

Trưởng thành không có mốc thời gian đâu, phải dựa vào bản thân mình thôi.

Nó cũng không phải chuyện để lôi ra cười nhạo. Không buồn cười chút nào.
 
Code #2005031828

Tằng kinh thương hải nan vi thủy

Trừ khước Vu sơn bất thị vân

Thủ thứ hoa tùng lãn hồi cố

Bán duyên tu đạo bán duyên quân


***

Từng qua biển lớn, khó có gì có thể gọi là nước

Trừ khi đã tới Vu Sơn, nếu không coi như chưa nhìn thấy mây

Dần dần đến khóm hoa cũng lười ngó tới

Nửa đời duyên dùng để tu đạo, nửa đời duyên dành cho người

Nghe vô cùng hoa mỹ, vô cùng lãng mạn (lãng mạn thật), nhưng thực chất cũng chỉ là một loại hiệu ứng tâm lý khá thường thấy: khi người ta đã trải qua những trải nghiệm rất tốt rồi, thì những thứ khác đều khó lọt vào mắt, khó mà được đánh giá cao. Đại khái giống như việc nhìn một người đẹp quá lâu, nhìn sang một người bình thường căn bản sẽ không nhớ nổi mặt. Gần đây cũng bị loại triệu chứng này, đặc biệt trở nên khó tính. Đọc được một câu chuyện quá hay rồi, đến lúc quay lại nhìn tất cả những thứ khác đều cảm thấy tầm thường, đọc những thứ mình viết ra lại càng không nhìn nổi.

Có một khoảng thời gian, từng rất thích một câu chuyện, rất thích một tác giả, cũng như các bạn bây giờ lấy một vài người ra làm đại thần, hay lấy một vài fic làm tượng đài gì đó. Đến bây giờ nhìn lại, có lẽ thích thì vẫn thích, nhưng cũng thấy luôn cả những mặt không thích, nhận ra mọi người đều như vậy cả thôi. Xuất phát điểm có lẽ không như nhau, tốc độ không giống nhau, lựa chọn con đường cũng cực kỳ khác nhau, không thể dùng quan điểm của mình mà đánh giá. Nhưng tất cả đều kiên trì bước tới.

Thật ra, kiên trì được đến bây giờ cũng đã là rất tốt rồi.

Lại có một khoảng thời gian rất dài, không đọc lại được Nhưỡng Tuyền Lạc Hoa, 3 - 4 năm gì đó. Sau đó đợt update lên wattpad có đọc lại một lượt, đọc xong cảm thấy chắc 6 - 7 năm nữa cũng sẽ không dám đọc lại. Tương tự với Đế Tâm, từ hồi hoàn thành tới giờ vẫn chưa đọc lại tổng thể một lần nào cả. Mảnh ghép bí mật thì nhét trên giá sách phủ bụi. Gần đây thậm chí không dám đọc lại cả Lưu Thủy Hành nữa. Bản thân đúng là cực kỳ, cực kỳ lười biếng, muốn bước lên phía trước, nhưng mãi cũng vẫn ở nguyên chỗ cũ. Cũng mệt mỏi, cũng thất vọng, cũng thấy chán nản lắm, lại không thắng nổi những thứ cảm xúc tiêu cực của bản thân, rồi cũng chẳng biết phải làm sao nữa.

Rồi càng ngày, càng cảm thấy ì khi phải bắt đầu từ đầu, đập đi làm lại từ đầu, kiểu như Hư Hoa Ngộ. Sắp tới có lẽ là sẽ tạm dừng tất cả mọi thứ, để dồn sức cho một project thôi. Còn chưa biết có thể viết được đến đâu, nhưng hy vọng trong hai năm sẽ hoàn thành nó. Trong hai năm, phải hoàn thành nó. Những lúc nào chán quá, tự nhủ với mình: cứ viết thôi, viết gì cũng được, viết là được.

Ừ, có thể viết là được.

Trong lòng có một cái đích lý tưởng để hướng đến, để đặt làm mục tiêu, để trở thành một bản thân tốt hơn, thế là được.

 
Code #2005100214

Tên trước đây của nó là Sshh...!

Những dòng đầu tiên của bản thảo gốc viết bằng bút chì tù đầu, trong một cuốn vở không nhớ còn thừa giấy năm Can học lớp 9. Hoàn thành Sshh...! lần đầu tiên vào năm nhất Đại học, toàn bộ quá trình mất năm năm.

Sshh...! có một bài theme song, là Mad World do Adam Lambert hát. Ngày còn nhỏ, còn là thời điểm phản nghịch, suy nghĩ già dặn hơn bình thường một chút, lại còn tiêu cực một chút. Cuối cùng viết ra, toàn là mông lung cùng lo sợ. Tương lai không rõ ràng, tâm lý cũng u ám, không biết mình làm đúng hay sai, càng không biết thế nào mới là đúng, thế nào lại là sai?

Giống như Xử Nữ, một mực muốn ba mẹ quay về, thế là sai ư?

Giống như Sư Tử, không thích thì nói không thích, đã thích thì dốc lòng theo đuổi, cũng là sai ư?

Thiên Yết cậu ấy chỉ muốn hòa đồng, muốn có một người bạn hiểu mình một chút, có gì không đúng?

Còn có Cự Giải không muốn tổn thương bạn bè, nhưng cậu ấy càng không muốn sống trong lớp vỏ bọc không phải là mình, có gì không đúng?

Thế nên ở một thế giới quan khác, trưởng thành hơn, trong mắt những người lớn của câu chuyện, đúng sai vốn không dễ dàng vạch ranh giới như thế. Đặc biệt là trong mối quan hệ, có lẽ chẳng có ai đúng ai sai. Có chăng là quan điểm khác nhau, mà cái tôi thì quá lớn. Cuộc sống không phải chỉ có tình yêu, có những kiểu quan hệ không thể chỉ dùng tình yêu để duy trì. Huống chi, có lẽ tình yêu ấy cũng không đủ lớn, chí ít là lớn hơn cái tôi của mỗi cá nhân.

Năm năm sau, có một ngày nxb nhắn tới, nói rằng muốn kéo bản thảo dài thêm 10 chương. Kể cũng khá lạ, vì mỗi lần tập trung viết Sshh đều hoàn rất nhanh. Kết cấu có, nhân vật có, phần còn lại chỉ cần đắp nặn. Cũng tốt vì có một vài nv khiến mình muốn viết nhiều hơn, như Song Ngư và Cự Giải. Chỉ tiếc một chút là một số những phân đoạn angst của hai người này cuối cùng lại bị cắt mất. "Sửa một chút cho không khí bớt u ám, phù hợp với tuổi học học sinh" - theo lời bên biên tập.

Ừ thì, lạc quan một chút cũng tốt. Bản thân cũng đã lớn, có phần vững vàng hơn, không là một con bé Bà Già nhút nhát luôn nép sau người khác nữa. Bản gốc 16 chương, bản xb cuối cùng 26 chương. Viết nhiều như vậy, nhưng cho đến giờ vẫn thấy chỉ có Sshh...! là tốt nhất (tốt nhất thì cũng vẫn đầy sạn) Những truyện còn lại đều thiếu một cái gì đó - bản thân cũng biết là thiếu cái gì đi =))) - nhưng tạm thời chưa đủ trình độ để sửa, tính sau đi.

Mà nói chung, lúc mới viết đã bắt đầu bằng một tâm thế: câu chuyện này không phải để giải trí, không phải viết cho vui, không phải truyện tình học đường tim hồng bay lượn, không lãng mạn, không hài hước - cho nên chưa từng cảm thấy nó sẽ thành kiểu truyện đọc để thư giãn, càng không hy vọng điều này.

Viết bằng một trái tim, chỉ cầu sẽ có người sẽ dùng trái tim để đọc, thế là mãn nguyện rồi.
 
Code #2005111829

Ồ, đây cũng là một vấn đề nhạy cảm.

Bạn nào mà theo Can lâu rồi sẽ thấy, trước giờ luôn trung thành với 1 nguyên tắc: thanh thủy văn là chân ái (một nguyên tắc khác: Open Ending là chân ái hơ hơ hơ). Nói thế chứ đầu óc thì đen từ trước khi đủ tuổi rồi. Bình thường buổi tối đi ngủ sẽ tự nhiên có một đống những loại tình tiết *censored*, *cấm trẻ em* nổ lung tung trong đầu. Thỉnh thoảng cũng nghĩ hay là viết thử, coi như luyện tay nghề. Nói thật đó các bạn, cái gì cũng phải luyện tập chăm chỉ thì mới có kết quả tốt. Một đoạn văn viết 1 lần không được, viết lần thứ hai sẽ thấy khá lên một chút. Buồn một nỗi nghĩ đến đối tượng đọc fic toàn là mầm non của đất nước, muốn xuống tay cũng không đành lòng cơ.

Ngoài ra còn một cái chấp niệm rất khó hiểu =))) là luôn theo đuổi loại hình tượng trong sạch như nước (literally "thanh thủy"), cho dù H cũng phải "thanh thủy" ~ một cách tao nhã =))) chứ dung tục nửa mùa thì thà là (1) khỏi H còn hơn, (2) dứt khoát qua truyện con heo mà đọc ==" (cái loại mà 10 chương thì 9.5 chương là ch*ch ch*ch ch*ch ấy ==") Btw, thật sự chẳng biết cái thể loại H mà lại còn tao nhã nó là thế nào =)))))) Cảm nhận chủ quan thì thường chỉ đọc được loại cảnh H khi couple trước thời điểm đó có chemistry và tension tốt một chút. Nếu không có, đến cảnh H tự động bỏ qua.

Được rồi, chẳng qua là vì gần đây đọc thanh thủy văn lú não, đọc xong cũng không biết rốt cuộc là thanh thủy văn tốt hơn hay là H văn thì tốt hơn =))

Chemistry thì có nhiều loại. Cá nhân thường thích kiểu chemistry yêu thầm (nhiều năm), còn phải là nam yêu thầm nữ (công yêu thầm thụ). Tất nhiên loại chemistry sét đánh oan gia nhiệt tình cũng hay lắm, nhưng đây chỉ là sở thích của mỗi người thôi, không nhắc tới. Thực ra cả hai người đều yêu nhau là tốt nhất hahah =))) Ví dụ tốt nhất là như bạn gái Tô Trác Lâm và anh chồng Tôn Thần. Tình cảm muốn bồi đắp thì chính là phải có thời gian ở cạnh nhau, ở cạnh nhau lâu rồi, nhìn ra bản chất thật sự của người kia, hiểu rõ người kia, vậy mà vẫn yêu được thì yêu mới có giá trị =))))

Hồi trước có nhiều bạn muốn xem tiếp ngoại truyện couple Trác Lâm - Tôn Thần này, thực ra cũng có nghĩ đến. Nghĩ đến cái gì thì các bạn tự đoán đi ahahahaha. Nhưng mà viết ngoại truyện cp này rồi khó, ngoài đoạn động phòng ra thì cũng chẳng biết viết gì tiếp. Viên mãn rồi mà. Tình cảm thì chỉ hay nhất lúc còn mập mờ thôi. Cho nên cấu trúc lý tưởng của 1 quyển ngôn/đam với Can là 90% mập mờ + 10% H (nếu có chemistry, còn không thì bỏ đi cũng được).

Sau này viết đến Hư Hoa Ngộ. Hư Hoa Ngộ bản cũ thì không chú trọng tình cảm, mặc dù toàn nói về tình cảm, nhưng hầu như toàn dùng làm lý do để đẩy tình tiết. Bản mới sửa lại rồi ahahaha, và lại là một câu chuyện *censored* mỗi tối trước khi đi ngủ nổ lung tung trong đầu. Tương tự với Lưu Thủy Hành, nhưng mà Lưu Thủy Hành thì 100% nước lọc, mặc kệ có nghĩ ra cái gì thì cũng sẽ không hạ bút viết ra nổi =))) - nghĩ đến đã thấy đáng sợ rồi.

Đấy, có mỗi vấn đề nhỏ con con mà cũng phải nghĩ đi nghĩ lại. Tốt nhất vẫn là trung thành với thanh thủy văn hình tượng trong sạch tình yêu thuần túy cao cả gì đó =)))
 
Code #2005162206

Nam Cao có một truyện ngắn, tên là "Cái mặt không chơi được". Hồi nhỏ đọc, không có ấn tượng nhiều lắm, càng ngày mới càng cảm thấy thấm thía cái gì gọi là "mặt không chơi được". Bởi vì, lớn đến một tầm tuổi nhất định, tính cách định hình, nguyên tắc cũng có, tâm sinh ra tướng, mà cái tướng mặt mình thì đúng là "không thể chơi được."

Nói sao nhỉ, mặt phổ thông, không gầy không béo, không đẹp cũng không xấu, không mờ nhạt nhưng cũng không ấn tượng, tóm lại, từ đẻ ra đã là khuôn mặt phổ thông (chứ mặt mà đẹp thì đã đi làm hotgirl kem trộn kiếm tí tiền, đâu rảnh mà ngồi nhà còi cọc gõ ra vài chữ chẳng ăn tiền thế này làm gì). Sau này già đi một chút, bắt đầu biết soi mói người khác, đánh giá người khác, bắt đầu biết khinh bỉ, biết nói xấu sau lưng người ta, biết anti, biết giẫm đạp vào chỗ đau của người khác, thỉnh thoảng còn bơm đểu và vui vẻ nhìn người ta tung tăng nhảy trên bàn đinh. Vâng, thế là, đúng công thức tâm sinh tướng, biến ra một cái mặt gợi đòn, "không chơi được", hay chính xác nhất nên gọi là bitchie face.

Một ngày như mọi ngày, cùng khuê mật yêu dấu bàn chuyện nhân sinh. Hai đứa gái ế ngồi với nhau, chuyện nhân sinh đương nhiên chính là vì sao vẫn chưa có người yêu gì cả? Bản thân cũng tốt lắm cơ mà? Thứ nhất là ngoại hình không xấu lắm, quần áo tóc tai trang điểm có phong cách hẳn hoi, tính nết hiền lành lương thiện (cứ cho là thế đi). Hơn nữa từ nhỏ đã là con ngoan trò giỏi, thanh niên gương mẫu, học lực cứ coi như không tệ, gia cảnh không tốt thì cũng không kém, biết nấu ăn, còn hiểu cả chuyện nhân sinh =))) Quan trọng nhất là yêu cầu không cao, không cần tìm người đẹp trai, không cần lắm tiền (đủ xài là được), không cần quá giỏi, đơn giản là nói chuyện hợp ý, tế nhị, có common sense, có chí tiến thủ. Thật đấy, cái yêu cầu này quá là đơn giản rồi. Thế mà đến giờ tại sao hai bông hoa xinh tươi phơi phới vẫn chưa có người yêu là thế nào?

Nhìn lại một vòng bạn bè, những đứa có người yêu sớm/có nhiều người yêu/đã lấy chồng là thế nào?

- Bạch liên hoa

- Tiểu bạch thỏ

- Thánh nữ lụy tình

- Chơi bời

Cũng không phải tất cả đâu, nhưng cái đám bên trên chắc chắn là đa số. Không thể hiểu được cấu tạo não của mấy anh con trai tuổi đó, mình thì xấu tính nên cứ là một nửa buồn cười, một nửa lại ghen tỵ. Mình cũng đâu có kém gì ai, sao mà đường tình duyên trắc trở ghê gớm =))) Hồi cấp 3 ấp ủ hy vọng mối tình thanh xuân, 3 năm đều gặp toàn chị em bạn dì đang dậy thì, không thành công thì thành thụ. Đến lúc lên đại học, cảm thấy hẳn là sẽ có mối tình sinh viên lãng mạn gì đó, kết quả là rơi trúng đầu một người ở tận đẩu tận đâu, đến gặp cũng không gặp được, yêu đương cái khỉ gió. Thôi được rồi, vẫn là ghen tỵ nhiều hơn đi.

Quay trở lại, sau khi than thở một hồi trời ơi đất hỡi, cuối cùng vẫn là kết luận cái mặt của mình nhìn không được. Khuê mật trước đó đi làm thực tập sinh, bị mọi người kêu là tính tiểu thư chảnh chó =))) Nói chứ chơi với nhau mười năm chả lẽ còn không tự làm chứng được. Hai cái đứa suốt ngày thích quần đùi áo phông đập vai vỗ đùi cười nói hô hố hô hố thì chảnh được với ai chứ? Tiếc là bản thân mình thì rõ ràng đang ở trạng thái bình thường, nhưng vào mắt người khác chẳng hiểu sao giống như mỗi ngày đều đến tháng, lúc nào trông cũng như muốn hủy diệt cả thế giới.

Ngoài lề, chuyện muốn hủy diệt thế giới là thật, nhưng đây lại là một câu chuyện dài dòng khác, nên để khi khác thì nói đi.

Mặt bitchie là một, từ cái mặt bitchie này, rồi người ta lại thích suy ra rất nhiều thứ. Điển hình như mặt mà bitchie (tính cách cũng bitchie đi) thì hẳn là gái hư =))))) Ôi ước gì mình cũng được hư một lần cho biết mùi. Đẻ ra là gái ngoan từ trong trứng, 12 năm học sinh gương mẫu, tốt nghiệp cũng loại giỏi, đi chơi luôn xin phép, mà rất tự giác về nhà trước 10h đêm. Không cờ bạc rượu chè, à nhầm, không tiêu xài lãng phí, không chơi bời bừa bãi, không nghiện game, không đu idol. Ngược lại còn thích ở nhà, thích bàn chuyện nhân sinh =)) thích nấu ăn, thích chăm sóc nhà cửa cây cối, cuộc sống yên bình phẳng lặng làm bạn với giấy mực (nghe cứ như đi ở ẩn). Thế mà mấy ông nhìn xong hùng hồn phán cho một câu xanh rờn: "Chắc là em sẽ thích Australia nhỉ, bên đó cho hút cỏ tự do..."

Dẹp!

Lại sau đó nữa, cũng không biết cái khuôn mặt này có vấn đề gì, ai nhìn cũng tưởng mình có người yêu? Nói chứ nghe ai hỏi xong câu như vậy cũng dở khóc dở cười. Có thật thì mỗi đêm có cần đau đáu nghĩ chuyện nhân sinh thế này không =)))

Chung quy, cũng đều là tại cái mặt, biết làm sao được đâu? Dù sao cũng không có tiền phẫu thuật thẩm mỹ, cũng không nghĩ một ngày nào đó nhân sinh quan thay đổi được. Nên vẫn sẽ tiếp tục mean và bàn chuyện nhân sinh mỗi ngày với khuê mật thôi. Người yêu ấy à, tùy tiện đi.
 
1753368352201.webp

Code #2006100918

Hay gọi tắt là những người đáng yêu. Nhưng cũng không không phải là đáng yêu - cái từ mà người ta hay dùng với ý nghĩa gần giống như dễ thương, mà là xứng đáng để được yêu thương. Mới nghĩ đến chuyện này gần đây thôi, sau khi đọc (xem) và phát hiện có những người khiến mình thực sự muốn ngậm vào miệng sợ tan =)))) Thực sự muốn sẽ có người ở bên cạnh bọn họ, yêu thương bọn họ, bảo vệ bọn họ, dành cho bọn họ những gì tốt nhất.

Cái thứ tâm tình hơi vặn vẹo này nghe thật là không bình thường chút nào ._. Nhưng mà vì sao?

Lúc trước, cô ấy là một nữ sinh trung học, luôn thích thầm bạn cùng bàn. Cơ mà thằng nhóc này đã có bạn gái, một cô bạn gái rất xinh đẹp. Cô ấy luôn tự cho bản thân là chưa đủ xinh đẹp, cũng chưa đủ tốt, thế nên cô ấy không cần gì nhiều, đứng ở một bên nhìn cậu ấy là được rồi. Sau đó, vì muốn che chở cậu ấy, còn trở thành một người tốt hơn. Tất cả những điều này cậu ấy đều không biết. Nhưng cũng sẽ không vì cậu ấy không biết, mà từ bỏ.

Lâu một chút, lại có cô nàng nọ bị gia đình bỏ rơi, cả đời chỉ hy vọng có được gia đình nhỏ êm ấm. Nhưng hết lần này đến lần khác, vì chính mình hay vì người khác, lần lượt bị người ta vứt bỏ. Lâu ngày cô ấy cũng thấy chán rồi, nhưng vẫn sẽ không ngần ngại đem chân tâm của mình ra đối xử với người khác.

Còn có nhiều người, nhiều lắm. Giống như anh đẹp trai đại mỹ nhân nào kia, lý tưởng kinh bang tế thế bị người ta lợi dụng, nhưng cũng sẽ không vì bị lợi dụng mà đi lợi dụng người khác.

Hôm trước có bạn nhắc nhở mới hiểu ra, bởi vì những người này đều rất cố gắng, cũng rất kiên trì. Kiên trì và cố gắng bằng một cách nào đó luôn đi kèm với nhau, biến thành một sự cố chấp.

Nói đến cố chấp, thực ra cảm thấy mỗi người đều có một vài suy nghĩ cố chấp cho riêng mình. VD như bản thân luôn muốn truyện của mình đem xuất bản nhất định phải là truyện thuần Việt (người khác thế nào thì mặc kệ, ai nói gì cũng sẽ mặc kệ).

Tuy rằng kết quả chưa chắc đã tươi sáng, đường đi cũng sẽ không thuận lợi nhưng sẽ không ngừng vì chút hy vọng của bản thân mà cố gắng. Bản thân nhân vật ngoài ra còn có nguyên tắc, có giá trị đạo đức cao. Đối với cá nhân mà nói, đây mới là khái niệm "cường" mà mình tìm kiếm - là dựa vào tố chất tâm lý, không phải dựa vào khả năng.
 
Code #2007051143

Cái gọi là mạch cảm xúc, lúc không có thì hàng tháng trời, có khi là hàng năm trời cũng không nặn ra được. Giống như ở giữa sa mạc đi đào giếng, đào mãi đào mãi cũng chỉ toàn là giếng cạn. Nhưng một khi đã khơi thông, khoan thủng qua tầng tầng đất cát chạm tới đúng mạch nước ngầm, cảm giác giống như òa một cái, ướt hết sạch từ đầu đến chân, hưng phấn bừng bừng :))

Mấy hôm trước, xem xong một bộ phim đẹp (nhấn mạnh: ĐẸP), lại đọc xong một bộ truyện cũng "đẹp", tự nhiên cảm giác được cái đẹp mà mình đi tìm lâu nay cuối cùng cũng tới, mặc dù hai khái niệm đẹp ở đây chẳng liên quan gì đến nhau. Nhưng mà... cảm hứng nhiều khi thần kỳ như thế đấy. Mắt nhìn quen cái đẹp, tự nhiên cũng sẽ nghĩ đến những khung cảnh đẹp, con người đẹp. Đấy là lý do tại sao khi gặp vướng mắc với việc viết, nên thả lỏng tinh thần, đọc sách một chút, xem phim một chút, hay là ra ngoài thư giãn một chút. Bởi vì biết đâu trong lúc đó sẽ tìm thấy một cái gì đó rất truyền cảm hứng thì sao?

Người ấy mà, nếu thực sự muốn làm sẽ nghĩ cách để vượt qua, còn nếu không, sẽ tìm đủ lý do để bao biện. Nói chung bản thân chẳng phải tốt đẹp gì, nhưng ở một vài phương diện, ít nhất sẽ không cho phép mình bao biện. Được rồi, cho nên không bao biện nữa: đang viết fic mới, đây là lần đầu tiên thử sức với một thể loại rất mới, khó, mới được có hai chương, mỗi ngày cũng chỉ viết được nửa trang word, còn phải sửa đi sửa lại. Cho nên dừng Hư Hoa Ngộ, dừng luôn Hữu Sở Tư, đồng thời dừng hết cả ba bốn năm cái hố ẩn thân đâu đó. Lưu Thủy Hành thì sẽ cố gắng mỗi tuần viết 1 chap, dù sao cũng đang vào đoạn phát triển tình tiết, truyện này kéo dài cũng quá lâu rồi. Bản thân bây giờ đang ở trạng thái không muốn viết fanfic 12cs nữa. Tất cả những cái còn đang làm thì chỉ là vì muốn lấp hố mà thôi. Đào mà không lấp thì đúng là tạo nghiệp, nhưng mà lấp nổi hay không cũng chịu.

Viết từng ấy năm rồi, hiện tại nhìn lại cũng có chút cảm khái. Mình từ fanfic mà bước lên, may mắn có nhiều người vẫn theo dõi và ủng hộ, lâu lâu đọc lại comment của độc giả đều rất ấm lòng, cũng cảm thấy con đường này mình chọn không sai, chỉ là đã đến lúc nên rẽ sang hướng mới rồi. Nếu xét đến khía cạnh thể loại 12 chòm sao, chưa bao giờ cảm thấy mình làm tốt. Không làm tốt cũng không phải mình làm không ổn. Câu chuyện chắc là tạm được, cũng có tự tin xây dựng nhân vật khá được. Nhưng fanfic là fanfic, chưa tốt chính là chẳng bao giờ cân bằng được vai trò của nhân vật trong truyện, đất diễn không cân bằng, và luôn luôn thiên vị một số chòm sao nào đó trong vai trò nhân vật chính. Điểm này thật sự bội phục các bạn nhỏ bây giờ, không hiểu làm thế nào mà mọi người chia đều như vắt chanh vậy. Tất nhiên là được cái này thì mất cái kia, nhưng thôi cứ tạm bỏ qua chuyện mất cái gì. Dù sao mỗi người đi theo một hướng, là tự do mình lựa chọn, đều là opportunity costs phải bỏ ra thôi. Thời gian còn dài, từ từ bù đắp lại, mỗi ngày góp một chút, mỗi ngày tốt lên một chút, cũng được rồi. Làm gì có ai sinh ra đã giỏi sẵn.

Khi đó gặp được một người tốt, cảm thấy mình cũng muốn tốt được như thế. Nếu như không đủ tốt, vậy thì cũng phải cố gắng để tốt lên.

Khi đó lại đọc được một câu chuyện rất có ý nghĩa, rất có cảm xúc, mình cũng muốn câu chuyện của mình có được cảm xúc như thế, có được ý nghĩa như thế. Bản thân chưa trải đời, góc nhìn còn chưa sâu xa, chắc là chưa thể moi ra cái gì là tư tưởng, cái gì là giá trị nhân sinh blah blah này nọ, nhưng mà một chút suy nghĩ nho nhỏ thì cũng không khó đâu nhỉ? (Thực ra là khó lắm, nhưng biết làm thế nào được, làm từng bước một vậy. Viết ra một tác phẩm hay mà dễ dàng, thì ai cũng đi làm nhà văn được rồi)

Khi đó lại xem được những góc quay cực kỳ đẹp, đẹp đến nỗi xem cả bộ phim chỉ để ngắm người ta bắt góc quay như thế nào. Nói riêng phim Trung cổ trang đi, đơn giản là vì hợp khẩu vị. Trước đây xem phim chưa từng để ý đến quay phim, đơn giản là vì hồi người ta quay còn đẹp thì nhỏ quá, cái gì cũng không biết. Sau này lớn lên biết để ý rồi thì toàn gặp những bộ phim khỉ gió gì, không ghép đầu ghép mặt, thế thân thế chỗ các kiểu thì lạm dụng slo-mo, cảnh quay đại trà, chỉ tell, không show. Bộ gần đây xem kịch bản khá bình thường, so ra chỉ gọi là tạm được, nhân vật cũng không phải quá đặc sắc nếu không nói là hơi mainstream, nhưng mà bởi vì càng là nội dung không quá đặc sắc, nên tất cả mọi sự chú ý đều dồn lên cảnh quay. Quay phim, cắt ghép hậu kỳ cũng giống như việc tạo không khí trong truyện vậy. Hình như là thứ người ta ít để ý đến nhất, nhưng lại là cái cực kỳ quan trọng để biến một thứ generic thành có vibe. Cổ trang không phải là dùng nhiều từ hán, không phải là mấy anh chị trai xinh gái đẹp mặc áo rộng tay đi qua đi lại trong cung đình. Cổ trang là ở không khí, cách ngắt câu, cách mô tả, ở cách người ta chào nhau, nói chuyện với nhau, ăn cơm, đi đứng, lối sống, sinh hoạt. Âu văn cũng vậy, thuần Việt cũng là như vậy.

Chỉ buồn là thường sau gặp được cái gì hay ho, mỗi lúc tích cóp một chút, bản thân tự nhiên sẽ hình thành những tiêu chuẩn mới. Mỗi lần lại cao hơn một chút, thành ra đến bây giờ khó tính vô cùng. Vô cùng, vô cùng, vô cùng luôn ấy. Cho nên, luôn than là không hài lòng, luôn cảm thấy làm sao cũng không đủ.

Aiz, chẳng biết làm thế nào. Không đủ thì không đủ đi. Để biết mình ở đâu, cũng để mình phải bước về phía trước.
 
Code #2008190226

Mùa hè của Nhật Bản luôn bắt đầu khá muộn. Đối với mùa hè cảm xúc của tôi luôn rất phức tạp. Sinh ra vào một tháng hè nóng oi, tôi từng rất ghét mùa hè, vì mỗi sinh nhật đều diễn ra đúng vào kỳ nghỉ, chẳng có bạn bè nào xung quanh. Sau đó có nhiều năm, tôi rất thích mùa hè, mùa hè đến rồi có nhiều thời gian viết truyện hơn. Lại từng có nhiều năm mùa hè hay mùa đông đối với tôi mà nói chỉ là mấy cái danh từ chỉ mùa. Đi làm mà, mùa nào thì cũng như nhau cả, đến văn phòng không phải điều hòa sẽ là máy sưởi, chẳng có gì khác nhau.

Mùa hè năm ngoái, xem một bộ phim, thật lâu sau vẫn không thoát ra nổi. Cảm xúc phức tạp không phải do một bộ phim có thể mang tới, chỉ là giống như người ta hay nói: đúng người đúng thời điểm mà thôi. Bởi vì trong lòng biết rõ đó chính là mùa hè cuối cùng trong đời, cho nên mới dám tự cho phép mình điên rồ một chút.

Trước sinh nhật 25 tuổi, tôi nói: muốn đi nhảy bungee jumping. Chúng tôi lái xe đến công viên giải trí vào một ngày đầu hè, chưa nắng lắm. Nhưng vì dịch Covid, người ta không mở bungee jumping. Có chút thất vọng, tôi và chị host cùng nhau mua một chiếc vé ngày của công viên giải trí, và bắt đầu điên cuồng ngồi roller coaster. Đại khái chúng tôi đã ngồi bảy lần rollercoaster, đủ thể loại to nhỏ cao thấp trong nhà ngoài trời đứng ngồi khác nhau, trong vòng ba tiếng, tính cả thời gian xếp hàng và di chuyển. Nói chung chuyến đi chơi hôm đó rất vui. Tôi trở về, chỉ thấy trống rỗng.

Tôi luôn tự ép mình làm rất nhiều việc. Bận rộn là cách hữu hiệu nhất để bình ổn bất kỳ loại cảm xúc thất thường nào. Cho nên tôi đi làm thêm, tôi học ngoại ngữ, tôi học thêm writing và triết học trên mạng, tôi cố gắng viết một câu chuyện nào đó mỗi ngày. Nhưng mà đây hình như không phải cách hay. Sự trống rỗng ấy vẫn ở đó.

Tôi biết tôi cần gì: tôi cần được khóc. Nhưng bởi vì mọi thứ bên trong đều trống rỗng, nên tôi cũng không khóc được.

Lại là một mùa hè, lại là bộ phim cũ, lại là thứ cảm giác thất vọng trống trải nào kia. Cho dù hai người kia kết thúc đã có hậu, nhưng cái gì đã mất rồi cũng không tìm lại được nữa. Kết thúc thật có hậu, có hậu một cách tang thương. Cũng giống như ngày hôm qua, nhìn thấy bóng lưng của một người từ từ đi mất. Cho dù bóng lưng này đã quen thuộc từ lâu, nhưng đã lâu không gặp cảm thấy bóng lưng ấy càng cứng cỏi, càng vững vàng hơn trước. Đương nhiên rất vui, nhưng càng vui bao nhiêu lại càng đau lòng bấy nhiêu. Suy cho cùng thì trưởng thành chính là tàn nhẫn như vậy đấy, cấp thêm cho người ta dũng khí, lại mài mòn thuở ban đầu hồn nhiên. Đau lòng thì sao, trống rỗng thì thế nào, con đường ở phía trước ai có thể đi hộ mình cơ chứ?

Nửa đêm về sáng, lưu lại vài dòng cho mùa hè không bao giờ trở lại.
 
1753368686453.webp

Code #2009070324

Cứ thế mà trôi đi, đêm cuối cùng rồi. Buổi sáng dọn dẹp nhà cửa, chỉnh trang đồ đạc. Bàn bạc một chút chuyện tương lai, sau đó ra ngoài shopping, chẳng mua được gì. Mấy người cùng vào Onsen tắm nước nóng, đi ăn sushi. Về hơi muộn, chị host rủ đi bắn pháo hoa tự phát, rồi về xem Mulan. Phải nói là một ngày vô cùng năng suất. Trở về phòng rồi, nhìn lại, chẳng hiểu sao lại khóc rồi.

Nhớ ngày đầu tiên chân ướt chân ráo tới đất nước này, cũng vào ăn sushi như thế. Chẳng mấy cái ngoái đầu, thời gian lâu như vậy đã trôi qua. Bản thân biết rõ sẽ thành cái dạng này, nhưng chẳng biết làm thế nào. Nuối tiếc có lẽ ko phải vì đất nước này, mà là những ngày tự do phóng túng thích gì làm đó không cần phải lo nghĩ đến ngày mai, cũng không cần quan tâm ai nghĩ thế nào. Nhưng mà tuổi trẻ vẫn là có hạn, chỉ có thể tự an ủi bản thân rằng hình như đã đến lúc rồi.

Tạm biệt. Sau này nhất định sẽ còn gặp nhau. Đây là lời hứa, cũng là nhắn nhủ cho chính mình.
 
Code #2011262300

"Mỗi khách hàng sẽ có một nhu cầu. Bán thứ mà họ cần, chứ đừng chỉ bán thứ mình có."

Đại khái đây là bài học nằm lòng mà mỗi anh chị em senpai đều nói với tôi. Công nhận, ngay cả mấy quyển sách kỹ năng cũng đều nói thế.

"Nhưng có những loại khách hàng đặc biệt khó đối phó. Họ rất tỉnh, còn rất bất cần đời."

Ví dụ như tôi đây.

Về nước được một tháng, hết cách ly, tôi đi mở tài khoản ngân hàng, họ liền đến tìm cách sale cho tôi một gói bảo hiểm thân thể. Nghe cũng hay, chi phí vừa phải, đúng nhu cầu của tôi, nên tôi cũng cảm thấy mình nên mua cái này. Nhưng tôi cảm thấy thế nào là một chuyện, mua thật hay không là chuyện khác. Đã bỏ tiền đầu tư lâu dài, chẳng ai không muốn suy nghĩ cho kỹ cả. Nhưng mà, vâng, nhưng mà - các bạn sale thì đương nhiên là thích chốt nóng (tôi cũng vậy thôi). Nên các bạn ấy cứ nằng nặc muốn kèo tôi vào một cái hợp đồng ngay và luôn. Họ hỏi tôi băn khoăn về thứ gì? Tiền hay quyền lợi? Không, tạm thời không gì cả. Tôi nói thẳng, tiền không phải là vấn đề, nhưng cần tham khảo các lựa chọn khác. Họ lại tiếp tục thuyết phục tôi rằng đây là lựa chọn tốt nhất rồi. Thú thật, tôi chẳng có điểm gì để chê sản phẩm cả, thậm chí qua hai tháng rồi vẫn còn muốn mua. Có những vấn đề không nằm trên bề mặt, nhưng mấy bạn ấy cũng không biết tôi đơn giản là con người hay trì hoãn, và ghét nhất là bị người ta chốt sale.

Tại sao ư? Một khi đã bị chốt sale, lựa chọn này bỗng giống như không còn thuộc về mình nữa rồi. Tôi muốn sự tự do tuyệt đối, cho dù là khôn ngoan hay không khôn ngoan, thì lựa chọn vẫn phải thuộc về mình, có thuộc về mình thì mới không hối hận. Đáng nói là hai bạn sale không bắt trúng điểm mấu chốt này của tôi: tuyệt đối không được push. Tâm lí nhiều khi rất nhạy cảm, chỉ cần cảm nhận được một chút áp lực, lập tức sẽ bỏ chạy. Và nói tóm lại tôi đã bỏ chạy khỏi hai bạn sale bảo hiểm. Và vì khó chịu với hai bạn nhưng vẫn có kế hoạch mua bảo hiểm, tôi quyết định sẽ quay lại mua bảo hiểm sau hai tháng.

Em ấy cười bảo tôi: "Gặp khách mà như chị chắc em ăn cám." Vài lần thử training, cuối cùng kết luận: đúng là cái loại khách hàng bất cần đời. Tôi cũng biết tính mình, tôi nói thẳng: "Cái loại như chị, không chốt sale được đâu."

Em ấy đáp: "Em cũng biết thân biết phận mà, chốt sale chị còn không được, nói gì đến tán tỉnh".

Trước đây đã từng nhắc qua một lần, đó là khuôn mặt không được. Hình như ai nhìn mình cũng có cảm giác khó ở, chảnh chọe, tiêu chuẩn cao. Làm gì mà có cái tiêu chuẩn nào? Đơn giản là hy vọng càng nhiều thì thất vọng càng lắm. Con người bất cần đời, thực ra cũng chẳng phải vì bất cần. Trong lòng ai cũng sẽ có một nhu cầu gì đó, cần một thứ gì đó, chỉ là người bán có thể bắt được hay không. Bắt được rồi, lại có thể giải quyết nó hay không. Người bất cần, chính là có kiêu ngạo, chỉ kiêu ngạo chứ không sĩ diện. Nhìn qua tưởng như cái gì cũng không lọt vào mắt, nhưng sợ nhất chính là tổn thương. Vì đã từng tổn thương nên càng sợ tổn thương, mà lại bởi sợ tổn thương nên dần luyện thành một loại tâm lý độc lập cực đoan đến mức bất cần.

Em ấy hỏi: "Nhưng em rất tò mò, nếu gặp khách bất cần như chị thì phải làm thế nào?"

Nguyên tắc thì đơn giản lắm, chỉ có hai từ ai cũng thuộc nằm lòng: quan tâm. Nhưng quan tâm thôi chưa đủ, đơn giản là vì không tin tưởng. Vấn đề niềm tin bao giờ cũng là vấn đề khó giải quyết nhất, đặc biệt với những người đã từng bị tổn thương niềm tin. Tôi không nói với em ấy, chỉ có duy nhất một câu trả lời thôi: đó là thời gian. Mưa dầm mới thấm lâu. Quan tâm nhất thời ai mà chẳng làm được, nhưng chân thành phải tôi luyện qua thời gian.

Nhưng tôi biết em ấy không có được thời gian, cũng không nên dùng thời gian này lên đầu tôi. Đã có doanh số rồi thì nên để cơ hội chốt sale cho người khác. Sản phẩm thì rất nhiều, ai chẳng có quyền lựa chọn.
 
  • Like
Reactions: Antitcodon
Code #2103071941

Những dòng này tôi viết cho em

Cho dù em sẽ không bao giờ đọc được, tôi vẫn muốn viết cho em. Là những điều tôi muốn nói với em, nhưng tôi không thể nói ra được. Em biết đấy, tôi không phải người giỏi ăn nói. Mỗi lần tôi muốn nói gì với em, đều không kiềm chế được mà bật khóc. Tệ lắm.

Cho nên, tôi viết cho em. Viết đối với tôi đơn giản hơn nhiều. Tôi có vấn đề về giao tiếp, hoặc là có vấn đề về tâm lý, cũng có thể là cả hai, mà hiện tại đấy là một vật cản tôi không vượt qua được. Tôi không bao biện cho thất bại của tôi, chỉ là, tôi hi vọng có ai đó cũng hiểu mình. Mặc dù tôi biết em sẽ không bao giờ đọc được.

Tôi tiêu cực, cực kỳ tiêu cực, lúc nào cũng tiêu cực, hẳn là khiến em mệt mỏi. Tôi thừa nhận tôi có lỗi, đối với cả bản thân tôi và mối quan hệ này. Em biết vì sao không? Đơn giản là vì tôi chưa từng đặt một người nào trong lòng đủ lớn để quan tâm tất cả những chuyện đó. Em là người hiếm hoi, khiến tôi cảm thấy cuộc đời mình không thể cứ mãi dửng dưng hời hợt như ao tù nước đọng mãi như vậy. Nhưng mà có lẽ từ đầu tôi đã hiểu lầm rồi. Cho nên cái gì sai thì cứ để cho nó sai đi. Tuổi còn trẻ, không sai không thành người.

Em không hiểu tôi, tôi lại càng không hiểu nổi em. Con người tôi phức tạp, cảm tình của tôi với em cũng là một loại phức tạp khác. Thậm chí đến giờ tôi vẫn không dám nói lý do tại sao tôi lại thích em. Thôi thì, cứ để tôi giữ lại nó cho riêng mình. Em trẻ con, em bồng bột, em tích cực, nhưng mà em không nhận ra tâm lý của em rất yếu đuối. Nói thật, đa số mọi người ở nơi này đều như thế. Tôi nhận ra khi mọi người, và cả em nữa, khuyên tôi rằng tôi hãy thử "chơi" đi, để thả lỏng mình ra.

Nó cũng từa tựa như thế này: Có một con gián bay vào phòng. Chúng ta đều rất sợ nó. Em và mọi người bảo tôi rằng: chỉ cần nghĩ nó là con bươm bướm, vậy sẽ không sợ nữa.

Nếu em là tôi, em có thể nghĩ nó là con bươm bướm được không?

Có thể có, cũng có thể không. Tôi không biết, tôi không phải em, tôi chỉ là hiểu rõ bản thân mình. Tìm quên trong đám N2O và những người anh em của nó không bao giờ là cách. Em có thể thả trôi mình trong một lát, em có thể thả trôi mình cả đời được không? Con gián đó của em sẽ vẫn ở đó, thậm chí sẽ sinh sôi nảy nở ra một bầy gián con. Nếu em không tự mình giải quyết được vấn đề của chính mình, em căn bản sẽ không thể nào trưởng thành lên được.

Tôi không phải người mạnh mẽ gì, nhưng cũng không phải cô gái yếu đuối. Tôi vừa là người hay để ý, vừa sẽ là dạng người bất cần, mỗi trạng thái đều vô cùng cực đoan. Bởi vậy, nên từ đầu tôi đã nói với em: từ bỏ đối với tôi là chuyện cực kỳ dễ dàng, mà tôi không muốn trở lại thành con người hời hợt như trước. Cơ mà em không cho tôi cơ hội để lựa chọn. Em còn khuyên tôi hãy làm em hối hận đi. Thật xin lỗi em, em không có tư cách khuyên tôi bất kỳ điều gì nữa rồi.

Tôi luôn nói với tất cả mọi người rằng tôi là đứa cực kỳ xấu tính. Nếu mọi người không tin thì cũng đừng ngạc nhiên nếu như một ngày đẹp trời tôi bỗng nhiên giở chứng như vậy. Nếu em đã có khả năng gây ra, thì cũng nên tự rèn cho mình khả năng để gánh vác hậu quả. Tôi chưa từng làm gì tổn hại đến em, nhưng tôi không kiểm soát được suy nghĩ của tất cả mọi người. Đều là người trưởng thành cả rồi, mọi người tự nhìn vào cũng sẽ tự có nhận định riêng. Chúng ta luôn sống trong sự đánh giá của tất cả những người xung quanh, cho dù chuyện này là sai hay đúng. Nếu như em không thể ngó lơ bỏ ngoài tai mọi thứ, vậy thì tốt nhất hãy sống sao đừng để thẹn với lòng.

Hôm nay tôi đi chùa, cầu cho em một năm bình an khỏe mạnh. Điều tôi làm được cũng chỉ có thế thôi.
 
  • Like
Reactions: Antitcodon
Code #2104021024

Người khác tôi không biết, nhưng trong tôi luôn có một cái chấp niệm. Chấp niệm về một khoảng thời gian thanh xuân vườn trường không bao giờ tìm lại được. Bởi vì mơ mộng quá nhiều, lại chưa một lần được chạm tới. Lại bởi vì chưa bao giờ được thỏa mãn, cho nên trong lòng càng khao khát nhiều, càng đau đáu nhiều. Có những chuyện chỉ có thể làm trong lúc còn trẻ mà thôi, bởi vì mình còn trẻ, còn cảm tính, còn xốc nổi, còn bồng bột, còn có thể cho phép bản thân mình sai lầm một vài lần.

Hôm nay là ngày thứ hai, sau khi tôi nghỉ việc. Lẽ ra muốn viết từ hôm qua, lại vướng mấy việc nhà, cảm xúc đã không còn nguyên vẹn như hôm đó.

Ngày mới vào công ty, chẳng nghĩ đến sẽ đi chơi với sếp như đi chơi với bạn bè như bây giờ. Sếp còn là người đầu têu cho cả đám đi chơi. Cả công ty không có team nào thân nhau như team mình, làm gì cũng có nhau, bất kể đi ăn đi chơi hay đi làm, lúc nào cũng trong tình trạng sốt sắng xem đồng đội của mình cần gì muốn gì để hỗ trợ tốt nhất. Cũng có thể vì khoảng thời gian đó mọi người chỉ mới tiếp xúc lẫn nhau, mới chỉ bộc lộ ra những phần tốt nhất, cho nên ai cũng đáng quý trọng hết. Thời gian lâu ngày tự nhiên sẽ lộ ra những điểm yếu khác, chấp nhận được hay không là tùy từng người. Bản thân tôi là người dễ chấp nhận, cảm thấy nếu như mình có thể nhìn vào điểm tích cực của người khác, thì hi vọng mọi người cũng sẽ chấp nhận những điểm tiêu cực của bản thân tôi, bao dung với tôi hơn một chút, thế là được rồi.

Tôi là một người mềm lòng, lại là người trong lòng cố chấp, từ nhỏ đến lớn còn rất ghét thay đổi. Năm đó học phổ thông, bạn gái nói với tôi rằng trong suy nghĩ của nó, mỗi lần về thăm trường sau này đều sẽ nhìn thấy tôi, vẫn y như cũ, ở một chỗ cũ, giống như một người gác cửa canh giữ những kỉ niệm năm xưa. Lúc đó tôi chỉ cười.

Tôi cũng từng là người như thế, hoài niệm như thế, cố chấp như thế, để níu lấy quá khứ qua rồi.

Nhưng ai mà chẳng thay đổi.

Chiều hôm đó tôi ngồi khóc rất lâu trên hành lang. Mọi người đều không biết, lo cho tôi, nhưng lý do chỉ có thế, đơn giản là tôi phải đi rồi. Suy nghĩ thật nhiều, day dứt thật lâu, cho đến một buổi chiều ngồi support sự kiện, vây quanh mình toàn là những gương mặt mới, một câu cũng không nói. Tôi liền biết đã đến lúc tôi phải đi rồi. Công ty không giống với Forum Mật Ngữ năm đó. Nơi này ngoài con người ra, không có tác phẩm nào để giữ tôi ở lại đến cuối cùng. Thà là người ra đi, không muốn ở lại nơi cảnh còn người mất. Chính xác, tôi chính là một người cảm tính như thế.

Bắt đầu từ mùng 10/11, kéo đến hết tháng Ba, không phải là quãng thời gian quá dài, nếu không nói là rất ngắn. Nhưng những chuyện đã trải qua, lại giống như vài năm. Những thứ mình vẫn khao khát gặp được, cũng đã gặp được rồi. Quả thật giống như một giấc mơ vậy. Cơ mà giấc mơ đẹp là giấc mơ có thể dừng lại đúng lúc, trước khi nó trở thành một cơn ác mộng.

Bởi vì cái gì đến nhanh thì đi cũng thật nhanh, bản thân lại không phải người linh hoạt lắm. Lúc đến không quen, khi đi rồi lại càng không quen. Dù sao cũng đã ở cạnh nhau một thời gian như thế, có buồn có vui, có thăng có trầm, để biết được như thế nào mới thực sự là yêu thích một người, để sau này nghĩ lại, cảm thấy con người mình hình như vẫn biết yêu. Chỉ là đến đúng lúc, nhưng lại đi sai thời điểm. Tôi chưa từng nghĩ sẽ đi đến đâu với em, chỉ hi vọng vào khoảng thời gian khó khăn nhất này, còn có người bên cạnh mình, một người thôi, nói với tôi rằng tôi đừng suy nghĩ nữa, chỉ cần làm là được rồi.

Nhưng em lựa chọn một cách cực đoan nhất để rời đi. Thôi, tùy em.

Chiều hôm đó tôi đã nghĩ, hay là nói với em vài câu tạm biệt. Nhưng nhìn thấy em ngồi làm việc, tôi lại không muốn làm phiền em nữa. Chúng ta về sau này, cũng sẽ không ai làm phiền ai nữa. Yên tâm, con đường sau này em đi sẽ không còn nhìn thấy tôi.

Ngay từ đầu, em đừng thích tôi, thì tốt rồi.

Chiều tối hôm ấy, tôi ngồi xe về. Tự nhiên nhớ lại lần đầu đi công tác, bên cạnh dư ra một ghế, là em đến hỏi tôi: em ngồi đây có được không.

Đây là lựa chọn của em, cũng là lựa chọn của tôi.

Sau này có lẽ chúng ta sẽ gặp lại, cũng có lẽ sẽ không. Bởi vì chúng ta của sau này, đều khác rồi.
 
  • Like
Reactions: Antitcodon
Code #2106161033

---

Lúc này đang là 3 giờ sáng. Tôi và anh ấy lang thang trong đêm. Nóng, phố tràn ngập ánh đèn, nhưng chúng tôi không thể tìm được một nơi nghỉ chân vừa ý. Nắm tay nhau, đi mãi, đi mãi, từ Shibuya, tới Harajuku, qua những con dốc, những cây cầu, và vô số ngã rẽ. Đến khi mỏi chân rồi, anh và tôi dừng lại trên một băng ghế công cộng. Một người đàn ông trông giống gốc Ấn cứ nhìn chằm chằm tôi và anh. Anh ta là lễ tân của chiếc hostel xinh xẻo mà chúng tôi vừa tới, nhưng nó đã kín chỗ.

Anh ấy gối đầu trên đùi tôi, tôi nghĩ anh ấy khá mệt. Thực ra tôi cũng rất mệt. Chúng tôi đã đi làm cả ngày. Và người đàn ông này vẫn chạy từ Chiba về Saitama để cùng tôi bắt chuyến tàu cuối cùng trong ngày tới Shibuya thần thánh, đúng như nguyện vọng của tôi. Tôi không biết tình cảnh của anh và tôi là như thế nào, sự bắt đầu này chưa bao giờ mang theo yếu tố tình cảm, đơn giản chỉ là hấp dẫn giữa một người nam và một người nữ cô đơn. Cũng có lẽ bởi vì đều cô đơn, nên bỗng nhiên đúng lúc tìm thấy nhau chăng?

<<Today was an awesome day>> - Anh ấy viết, lẫn trong những dòng ghi chép loạn lạc. Anh ấy tất nhiên là chẳng hiểu tôi đang viết cái gì, nhưng anh muốn lưu lại mấy dòng cho tôi.

Tôi chợt nghĩ: tôi đã chờ bao lâu để làm những điều ngu ngốc này, chờ bao lâu để đợi được một người sẵn sàng cùng tôi làm những điều điên rồ như vậy? Cả một đêm chúng tôi chỉ đi bộ, lang thang, thỉnh thoảng dừng lại để xem kết quả trận chung kết World Cup. Phải rồi, hôm đó chính là chung kết WC, Pháp vô địch, sau 30 năm. Người Pháp tụ tập trên đường phố Tokyo ăn mừng, uống rượu, hò hét, nhảy múa. Tôi và anh chỉ đứng một bên quan sát họ. Về điểm này chúng tôi giống nhau, đều thích quan sát người khác, nhưng không quá nhiều. Chúng tôi đều không thích đám đông, không thích nơi đông người. Anh ngần ngại thì tôi cũng thế, nhưng là một dạng tồn tại khác. Tôi luôn sợ mình không đủ giỏi, chứ không phải sợ thể hiện bản thân tôi, cũng không ngại công khai cho cả thế giới biết. Cho nên tôi hôn anh giữa lòng đường, còn làm mấy trò quậy phá trên một vỉa hè gần đại trung tâm mua sắm Mega Don Kihote. Pháp đợi 30 năm để vô địch lần thứ hai, tôi không biết mình đợi cả đời, có thể đợi được một lần thứ hai điên rồ như vậy nữa không?

Chúng tôi đón chuyến tàu đầu tiên trong ngày khi bình minh lên ở Shibuya. Cả hai đều buồn ngủ rũ rượi. Anh mệt quá, anh đã chạy từ Chiba về với tôi tối nay (chuyện quan trọng phải nói hai lần). Tôi không biết anh nghĩ gì, cảm xúc của anh ra sao. Dù gì không phải người nào cũng dễ dung túng thời gian của mình vào những trò tốn sức vô bổ như thế. Song dù thế nào thì tôi biết chúng tôi cũng sẽ nhớ ngày hôm nay, anh dắt tay tôi đi bộ suốt đêm ở trung tâm thành phố. Chỉ nắm tay và nhìn nhau, thế thôi.

Khi tôi viết những dòng này, tàu sớm đang đưa chúng tôi về nhà. Anh ngủ gật trên vai tôi. Tôi cũng rất buồn ngủ, nhưng nếu tôi không nhanh chóng ghi lại, tôi sợ rằng cảm xúc của mình sẽ trôi mất. Ở trong vùng an toàn quá lâu khiến bản thân cũng trở nên lãnh đạm. Ngày qua ngày, ăn rồi lại ngủ, không học bài thì sẽ là nấu ăn, lặp đi lặp lại thành một vòng luẩn quẩn. Tôi không biết anh và tôi có chút nào yêu hay không, nhưng tôi biết từ nay tôi sẽ có thêm một người đồng hành, có thêm một điều gì đó để trông ngóng, cũng có lý do để thưởng cho bản thân một ngày nghỉ ngơi trong dòng thời gian hỗn độn nhàm chán này.

Tình cảm giống như một hạt mầm, muốn thành cây thì phải nuôi dưỡng.

Cơn đau kinh khủng nhất trên đời hẳn là đau đẻ, kinh khủng thứ hai là đau bụng kinh. Đau đẻ cả đời có 1 - 2 lần (người nào trúng số thì nhiều hơn), nhưng đau bụng kinh chính là mỗi tháng đều phải chịu hành xác một lần. Mỗi lần đau đều là chết đi sống lại. Những cô gái bị đau bụng kinh hẳn đều hiểu nỗi khổ của tôi, còn những người khỏe mạnh, hãy cảm ơn trời phật vì điều đó. Hôm đó tôi bị đau bụng kinh, anh không thấy tôi ở trường. Tôi không nghĩ anh sẽ đến trường ngày hôm đó, nhưng anh lại có đế. Anh là sinh viên sắp tốt nghiệp, không có lịch học, mỗi tuần chỉ ở trường 1 - 2 lần. Tôi từng nghĩ: có lẽ là để gặp tôi.

Thực ra tôi cũng vậy. Từ ban đầu đi học với không mục tiêu, bây giờ làm đẹp, bây giờ chăm sóc chính mình, đi làm, kiếm tiền, tự lập, cũng là để một tuần hai lần đến trường có thể gặp anh ấy. Tôi cũng hi vọng mình có thể ở lại đây lâu hơn, dù tôi với anh sớm muộn cũng không có kết quả gì. Nhưng ai mà quản được nhiều như thế.

Nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến: nếu như sau này sống cùng với anh ấy cũng tốt. Anh là một người đàn ông đơn giản, lại tình cảm, chẳng qua anh ấy có muốn biểu hiện cho tôi thấy hay không mà thôi. Anh rất chăm chỉ, độc lập, một người truyền thống vừa đủ. Anh nói không thích Shibuya vì nó quá đông, tôi cười. Tôi cũng thế, nhưng chúng tôi cũng không phải người thích cô quạnh. Viễn cảnh một căn hộ nhỏ hai phòng ngủ trong một khu chung cư yên tĩnh cận Tokyo có lẽ rất hợp với chúng tôi. Không, không có chúng tôi nào ở đây cả, vì tôi và anh vĩnh viễn là hai cá thể tách riêng. Anh thích trồng hoa, cũng thích trẻ nhỏ. Anh ấy thậm chí còn chơi với chúng rất khéo, trẻ con rất thích anh. Thật khó hiểu, vì tôi thường không thích trẻ con, nhưng nhìn anh ấy ở cùng bọn chúng, tôi bỗng nghĩ có một đứa trẻ cũng rất tuyệt.

Nhưng đây đều là những chuyện tưởng tượng, thực tế là hôm đó tôi đau bụng kinh, nằm liệt giường. Chuyện này từ lâu đã thành cơm bữa nên chẳng có gì đang phàn nàn. Nhưng rồi anh đột nhiên hỏi tôi có cần gì không. Không, tôi chẳng cần gì cả, nhưng anh hỏi, tôi lại thấy cần. Rõ ràng, tôi chỉ cần một câu hỏi này của anh.

Anh xuất hiện dưới nhà tôi 20 phút sáu đó, mang theo một lô trà nóng từ combini và hoa quả. Tôi nói tôi chỉ cần chuối, nhưng anh đã mang thêm cam. Một ngày tệ hại của tôi cứ thế được anh cứu lại.

Tôi luôn có một cảm giác không đổi trước đó, nghĩ rằng mình có tình cảm với anh nhiều hơn, những khi nhắn tin chờ anh trả lời, hay những khi phân vân không biết có nên gửi cho anh một chiếc meme vui vui nào đó. Song có lẽ tình cảm của anh thì không nằm ở đó, giống như anh từng nói với tôi: anh cũng có thể là một người bạn trai tận tâm, tình cảm, lãng mạn, biết chăm sóc, nhưng anh không muốn những thứ đó đẩy chúng ta đi quá xa. Sự thật là cho dù cố gắng ngăn cản đến thế nào, tôi và anh vẫn giẫm vào đống bùn này mất rồi - khi bộ tarot nói anh chính là lá Devil của tôi, và ngược lại.

Từng nghe ca từ của một bài hát: "The dreams in which I'm dying are the best I've had". Những điều tốt đẹp đôi khi mới chính là một con ác quỉ, bởi vì chúng ta đủ mạnh mẽ để chống lại cám dỗ xấu xa, nhưng không có lý do gì ngăn mình chìm vào giấc mộng tốt đẹp ấy. Cuối cùng là đúng hay là sai? Một người thích vạch ranh giới như tôi bắt đầu cảm thấy mơ hồ.

>> Ngoài lề: lâu lâu về sau này, lại là một trận sống dở chết dở vì đau bụng kinh trúng ngày đi làm, nhưng tiếc là lần này không có tàu điện ngầm để ngồi nghỉ và toi re- ở mỗi ga để nôn, nên tôi không chắc là mình đủ sức trèo lên xe máy phóng về nhà. Sau đó có người chất vấn tôi tại sao đã ốm còn không về quách đi, ở đó bày ra bộ dạng ốm yếu cho ai xem. OK, never mind.

Tôi lại ngồi trên tuyến Yamanote một ngày mưa hè, cửa kính đều nhòe hơi nước. Lần cuối cùng tôi nhìn những line tàu khuất lại phía sau, hàng dài người vẫn đứng đợi tàu như ngày cũ. Rồi sau này mỗi sáng anh cũng sẽ ở đó, xếp hàng đợi tàu tới như bao người, mặc bộ vest đen tiêu chuẩn của dân công sở Nhật Bản, đeo tai nghe, chen chúc trong những ngày tháng đơn giản của anh. Tôi tự hỏi, liệu anh có khi nào nhớ tôi không?

---

Tôi đã muốn viết lại những đoạn cảm xúc này từ lâu rồi, song không đủ tự tin, không thấy an toàn, lại nghĩ mọi người chẳng ai quan tâm đến, viết làm gì? Nhưng mà viết cần gì phải để cho ai? Để cho mình là được rồi.
 
  • Like
Reactions: Antitcodon
Code #2106241716

Tôi gặp một người. Nhìn thấy anh ta. Quan sát anh ta. Nói vài câu khách sáo với anh ta. Thăm dò anh ta. Lần theo manh mối anh ta để lại. Những chuyện anh ta nói, điều anh ta làm. Những biểu cảm trên khuôn mặt trông rất đỗi bình thường của anh ta. Và, cả những thói quen rất nhỏ nhặt khi anh ta châm một điếu thuốc.

Ồ, anh ta có một câu chuyện. Là câu chuyện anh ta không nói, có thể không nói với tôi, cũng có thể không nói với bất cứ ai. Anh ta đang bị thứ gì đó dày vò, cũng có thể anh ta không nhận ra rằng mình đang bị dày vò. Anh ta càng không biết rằng anh ta đang show cho tôi một câu chuyện - là show, not tell. Các bạn biết đấy, đây là một nguyên tắc cơ bản trong kể chuyện, mà khi nhận thấy điều này, các bạn có quyền kỳ vọng đây sẽ là một câu chuyện hay ho.

Tôi đoán là ai cũng từng gặp qua những người như vậy, vài người để ý, vài người không. Tôi mang theo sự tò mò đi hỏi mấy vị tiền bối. Chị nói: "Bọn họ cô đơn em à."

Cô đơn, phải, không chỉ là cô đơn. Vì tôi cũng cô đơn. Chúng ta đều cô đơn.

Tôi không rõ đâu là ranh giới giữa sở thích cá nhân và sự phụ thuộc. Nhưng tôi phân biệt được những người làm điều gì đó đơn giản chỉ là vì họ thích và những người chỉ làm như một cách giải thoát (có lẽ vì tôi cũng mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế dạng nhẹ nên tôi cảm giác được). Anh ta cô đơn, anh ta mệt mỏi, anh ta điên cuồng muốn được chú ý, được công nhận, anh ta cũng muốn lãng quên, anh ta mất niềm tin, anh ta mất cả hi vọng, và anh ta cần sự cứu rỗi. Cho nên tôi tự hỏi: rốt cuộc là anh ta đã trải qua những chuyện gì? Chuyện khủng khiếp gì làm cho anh ta trở thành như vậy?

Đáng tiếc là những câu hỏi này của tôi còn chưa có được câu trả lời, câu chuyện vẫn còn đang dang dở. Các bạn cứ thử tưởng tượng xem, đang đoạn hay thì tác giả drop truyện, có nổi điên lên không chứ? Thành thử điều mà chúng ta có thể làm chỉ là tiếp tục lần theo những manh mối ấy hàng ngày, trên newsfeed, trên story, trên những tấm ảnh chỉnh sửa đến méo hết cả cảnh vật.Trước đây tôi từng có một cái biệt danh, gọi là Nồi Cơm. Bạn tôi nói: ừ, từng có một thời gian cảm giác của tao về mày khi ấy thực sự giống như một chiếc nồi cơm, là cảm giác của sự cứu rỗi. Tao không biết chuyện gì xảy ra, tao đoán bản thân mày cũng gặp phải nhiều vấn đề, mày cũng cần được cứu rỗi.

Họ đưa cho tôi một viên thuốc. Tôi nghĩ họ không biết đây chỉ thuốc giảm đau. Em ấy nói với tôi rằng em ấy chỉ muốn tôi vui hơn, không nghĩ đến tôi lại càng mệt mỏi, tại sao thế? Vì không phải chúng ta không cảm thấy đau thì có nghĩa là vết thương đã được chữa lành. Khi thuốc hết tác dụng, hoặc mình sinh ra nhờn thuốc, cơn đau sẽ tăng lên gấp n lần.

Mặc dù không mong bọn họ cũng phải chịu giống mình, nhưng biết đâu họ lại thích thuốc giảm đau thì sao? Chung quy mỗi người có cách sống riêng, bản thân cũng nên tự chịu trách nhiệm về lựa chọn của mình. Nếu là tôi của trước đây có lẽ sẽ can thiệp, nói gì đó, khuyên gì đó, nhưng mà bây giờ tôi hắc hóa rồi *Good girl gone bad* - tôi chỉ còn thích đứng một bên nhìn thế giới bốc cháy thôi :)))
 
  • Like
Reactions: Antitcodon