Chương 36
Cho ngươi một cơ hội!
Nhân vật:
Vệ Thái Cực: Bạch Dương - Nạp Lan Thác Mẫn: Sư Tử
Vệ Chiếu Ca: Nhân Mã - Mạnh Tử Phu: Xà Phu
Tôn Nham: Kim Ngưu - Tôn Yết: Bảo Bình
Vương Thái Lăng: Ma Kết
Cho ngươi một cơ hội!
Nhân vật:
Vệ Thái Cực: Bạch Dương - Nạp Lan Thác Mẫn: Sư Tử
Vệ Chiếu Ca: Nhân Mã - Mạnh Tử Phu: Xà Phu
Tôn Nham: Kim Ngưu - Tôn Yết: Bảo Bình
Vương Thái Lăng: Ma Kết
"Ca ca, cuối cùng cũng đến rồi."
Thanh âm khàn khàn của nữ tử nhỏ tuổi cất lên, hòn đá trong lòng Vệ Thái Cực trút xuống. Ơn trời Chiếu Ca không xảy ra chuyện gì. Nếu không, hắn sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân. Lúc hắn và Lạc vương phủ thị vệ tìm thấy nàng và Chiếu Ca, cả hai đang ngồi xổm trong một bụi cây dại, quần áo xộc xệch, mặt mũi lấm bê bết, không một chút huyết sắc, trên trán đầy mồ hôi. Thác Mẫn không nói gì, tự giác để cho thị vệ của Tôn Thần đỡ dậy, đồng tử màu xanh rêu cố gắng không đưa sang phía Vệ Thái Cực, có lẽ áy náy nên muốn tránh không đối diện với hắn. Chuyện ra đến nông nỗi này, không phải công lao của nàng ta sao? Vệ Thái Cực cực kỳ không thuận mắt, trực tiếp bỏ qua, trước hết chạy tới đỡ tiểu muội đứng dậy, thanh âm có phần gấp gáp:
"Ta tới rồi. Muội không sao chứ? Có bị thương không?"
Vệ Chiếu Ca thở hắt ra, giọng nói khàn khàn mang theo thập phần bình tĩnh, giống như ngồi trong bếp nhặt rau, không vui không buồn đáp:
"Muội không sao cả. Nhưng mà khi nãy bị thích khách truy đuổi, công chúa... nàng đỡ hộ muội một đao."
Bấy giờ hắn mới đưa nửa con mắt nhìn sang phía nàng. Phía sau bả vai phải của nàng vết máu vẫn còn rịn ra, thấm ướt một vạt y phục huyết sắc. Có lẽ bởi vì màu đỏ của áo của nàng gần lẫn với màu máu nên vừa rồi hắn nhìn không ra. Thác Mẫn hiếm khi yên tĩnh như vậy, có lẽ đã nhận thức được tội lỗi, nãy giờ chỉ cắn răng nhịn đau, bám vào thị vệ kia đứng thẳng người dậy. Thị vệ nọ chắc chắn chưa từng hộ giá một nữ nhân bao giờ, lại còn là công chúa một nước, vương phi tương lai của Càn Vương bát hoàng tử, ngay cả cánh tay đưa ra đỡ nàng cũng lóng ngóng. Đến khi phát hiện Thác Mẫn bị thương lại càng lúng túng vô cùng. Nhìn quang cảnh này, tâm tình của hắn bất giác cũng mềm đi một ít.
"Để ta." – Vừa nói vừa bước lại gần, động tác ôn nhuận hiếm gặp nắm lấy hai cẳng tay của nàng, giữ cho Thác Mẫn dựa vào ngực mình đứng được thẳng, lại cẩn thận không để vết thương trên vai không bị va chạm. – "Chiếu Ca, trên ngựa của ta có thuốc."
Quả nhiên là võ tướng lâu năm, đi đâu cũng mang theo dược. Vệ Chiếu Ca vô cùng nhanh nhẹn, thoăn thoắt mang cái bọc nhỏ đeo bên yên ngựa tới. Mở ra bên trong đều là thuốc trị thương các loại, nàng cũng hơi bất ngờ. Huynh trưởng trông lỗ mãng như vậy mà cũng có tâm tư này, có phải hay không đã biết sẽ xảy ra chuyện? Nửa cái nhíu mi rất nhẹ thoáng qua phảng phất sự hoài nghi, song nàng rất nhanh đã nén nó xuống. Tốt xấu gì cũng là huynh trưởng, đã là huynh trưởng thì phải tin tưởng.
"Rốt cuộc hai người đã xảy ra chuyện gì?" – Vệ Thái Cực không nén được âm trầm hỏi, mắt không nhìn Thác Mẫn. Nàng cũng không trả lời. Chiếu Ca cô nương lại cực kỳ tinh ý nhận ra không khí không được tự nhiên, bèn lên tiếng thuật lại toàn bộ:
"Cũng chỉ vì muội sơ suất. Buổi sáng đi săn ở phía Nam, toàn là mấy con thỏ rừng, thực sự có chút buồn chán, cho nên sau buổi trưa công chúa và muội lén lút chạy tới phía Tây, muốn hảo hảo kiếm một con thú lớn hơn. Hơn nữa... cũng là bởi vì công chúa trông thấy Lạc vương gia bỗng nhiên rời khỏi vị trí phi ngựa tới đây." – Nàng nói đến đây khẽ đảo mắt qua gã thị vệ của Tôn Thần – "Sau khi tới, bọn muội chạm mặt đám thích khách đang mai phục. Bọn chúng phát hiện ra muội và công chúa ở đó liền lập tức ra tay. Công chúa cũng vì vậy mà bị thương. May mà có Càn Vương và Lạc Vương tới kịp chặn bọn chúng lại. Nếu không, có lẽ muội và công chúa đã không còn mạng trở về rồi."
Nói như vậy, người của Tôn Yết trong lúc phục kích đã bị hai nữ nhân này tình cờ nhìn ra, muốn ra tay diệt khẩu. Mà không, có lẽ bọn họ cũng chỉ là muốn dọa cho hai người hoảng sợ bỏ chạy. Ai dè lúc đó Tôn Nham và Tôn Thần đều tới, thích sát xem ra đã không thành công. Vệ Thái Cực nheo mày, hỏi gã thị vệ đi theo:
"Càn Vương lúc đó mang theo bao nhiêu người?"
Gã nheo mày tính nhẩm, rất nhanh đáp:
"Hơn mười người, còn có ba thị vệ của vương gia chúng ta ở lại trợ giúp."
Một nhóm ám vệ của Tôn Yết thường gồm bảy người, trong đó có một trưởng đội. Những sát thủ này được đào tạo chuyên nghiệp, thân thủ đương nhiên cũng tốt. Song, thị vệ của hai vương phủ cũng không phải loại ăn không ngồi rồi. Bảy người đấu mười lăm, khả năng thắng là rất thấp. Hơn nữa đã làm mất lợi thế tấn công bất ngờ, chừng lần này thích sát thất bại. Vệ Thái Cực cau mày ho một tiếng, vẻ mặt đăm chiêu không cẩn thận lọt vào nhãn quang sắc bén của người thị vệ kia. Lúc này diện mạo thị vệ nọ đột nhiên thay đổi, trên trán hiện lên mấy đường lo lắng không rõ ràng, tức tốc muốn chạy đi tìm chủ tử. May thay một lúc sau bỗng có tiếng bước chân cập rập chạy tới. Trên con đường mòn xuất hiện thêm hai nam nhân khác, xem y phục cùng một kiểu thì chắc chắn là người của phủ Lạc Vương. Vệ Thái Cực đảo mắt quan sát, không có Tôn Thần, cũng không có Tôn Nham.
"Hạ Minh, ngươi đây rồi, cuối cùng cũng thấy ngươi rồi, chúng ta còn tưởng xảy ra chuyện."
Thị vệ Hạ Minh này trông thấy hai người họ, diện mạo giống như vừa trút được một ngàn cân đá khỏi lưng, vội vàng chạy tới.
"Ta không có chuyện gì, các ngươi cũng ổn cả chứ? Vương gia đâu?"
"Đều ổn. Thích khách đã bị đánh chạy cả rồi, vương gia nói chúng ta chia nhau ra tìm người, hiện đang đi cùng với Đỗ Mục."
Hạ Minh bên này thở phào, Vệ Thái Cực bên kia không tránh khỏi có chút thất vọng. Lát sau Cấm Vệ Quân nghe tiếng pháo hiệu cũng đã chạy tới, hoàn toàn thất bại rồi. Hắn trước hết phân phó cho bọn họ hộ tống Thác Mẫn và Vệ Chiếu Ca trở về dinh dưỡng thương, sau đó chỉ để lại khoảng chừng mười người, dẫn theo mình vào rừng tìm kiếm, lấy cớ là lục soát tiêu diệt sát thủ. Mà mục đích của hắn lúc này đúng là tiêu diệt đám sát thủ đó. Ra tay không thành công, nhất định không thể để lại, ngộ nhỡ rơi vào tay Tôn Nham hoặc Tôn Thần, hậu quả khó lường. Tôn Yết chưa đến, hắn cảm thấy nên giống như trước đây, sẽ thay y hảo hảo xử lý đám thích khách này cho tốt một chút. Y nợ hắn, đương nhiên có thể xóa bỏ mâu thuẫn với hắn.
Thế nhưng đến khi trời về chiều, nhật cung ngả về tây kéo theo bao nhiêu cây cối trong rừng đổ rạp xuống đất, vẫn không hề thấy bóng dáng Tôn Thần, hắn tự nhiên lại đâm ra mừng rỡ. Đám Hạ Minh luôn miệng gọi "vương gia" đến cháy cả họng, mặt mày càng lúc càng trắng. Công sức tìm kiếm một buổi chiều rốt cuộc chỉ gặp được Tôn Nham và hơn chục người tùy tùng của y cũng đang mải miết tìm.
"Càn Vương, người ở đây, có thấy vương gia nhà chúng thuộc hạ không?" – Hạ Minh vừa trông thấy chiếc áo bào trắng của y liền chạy tới hỏi. Câu hỏi này quả thực rất thừa, Vệ Thái Cực cau mày đánh giá. Tôn Nham ánh mắt có hơi mỏi mệt, mím môi đáp:
"Sau khi đánh đám thích khách bỏ chạy, tam hoàng thúc và ta đều chia nhau ra đi tìm người, ta đoán thúc ấy cũng chỉ ở quanh đây thôi."
Hạ Minh lắc đầu lo sợ:
"Chúng thuộc hạ đã tìm hơn nửa buổi chiều rồi, không thấy vương gia. Càn Vương, người nói xem chủ tử của chúng ta có thể đi đâu chứ?"
Tôn Nham nhẹ nhàng quan sát qua Vệ Thái Cực, thu vào mắt biểu tình hơi sốt ruột của hắn, lại xoa cằm như đang cố nhớ lại điều gì.
"Ta chỉ nhớ mang máng lúc đó tam hoàng thúc đi về phía tây."
Không đợi y nói đến lần thứ hai, đám Hạ Minh lập tức chạy xô đến cực tây cánh rừng. Vệ Thái Cực cũng không chần chừ, sốt sắng thúc ngựa chạy theo. Đám người Tôn Nham tinh thần hơi rã rời, bị tụt lại đằng sau một chút.
Bờ vực phía tây là một mỏm núi đá nứt gãy, nhô thẳng ra bên ngoài triền sông, cao phải đến bảy tám trăm trượng. Xung quanh nơi này phần nhiều lá đá tai mèo, không có cây to, chỉ có bụi rậm và lau sậy mọc dại. Khi bọn họ tìm đến nơi, phát hiện ra ở một khoảng đất trống cách mép vực chỉ mươi bước chân, lau sậy cây cỏ đều đổ rạp xuống, dường như bị người ta dẫm lên, xuất hiện dấu vết ẩu đả, còn có lẫn vết máu. Đám Hạ Minh bàng hoàng, sắc mặt trắng đến nỗi không thể trắng hơn. Tôn Nham bình tĩnh hơn một chút, nhưng cánh tay cầm cương ngựa vẫn không tự chủ run lên một trận.
Nơi này đúng là đã xảy ra ẩu đả, tìm thấy ba thi thể ở đó, một là của Đỗ Mục, còn lại là hai sát thủ áo đen. Bóng dáng Tôn Thần hoàn toàn biệt tích. Dấu vết duy nhất còn sót lại là một nửa mảnh áo bào dính máu vướng trên mỏm đá tai mèo nhô ra ngay trên mép vực. Ngoại trừ Vệ Thái Cực, toàn bộ đám người Tôn Nham đều chấn động. Bọn Hạ Minh phát hỏa, điên cuồng rà soát lại bãi chiến trường, hy vọng mong manh có thể tìm thấy hơi thở của chủ tử ở đâu đó. Nhưng sự thật là sự thật, Tôn Thần đã rơi xuống là chuyện không phải bàn cãi nữa. Vệ Thái Cực chỉ bàng quan nhìn xác hai hắc y nhân nằm thẳng đuỗn đằng xa.
Cũng coi như một kết cục tốt.
Chuyện đã rồi, gương mặt hiền hòa điềm đạm của Tôn Nham bấy giờ bệch ra như một tờ giấy vô sắc. Hắn không biết y nghĩ gì, nhưng chắc chắn đã bị hoảng sợ. Vệ Thái Cực bày ra bộ mặt thập phần thương tâm, đương định tiến lên phân phó đám cấm vệ thu dọn xác ba người nọ quay về, thì bỗng nhiên ở đằng xa Hạ Minh bỗng kêu lên một tiếng không biết là vui mừng hay tức giận:
"Ở đây có người. Còn sống."
***
Tin tức Tôn Thần rơi xuống vực truyền về đại doanh, toàn thể văn võ đều chấn động. Nạp Lan Thác Mẫn không cần nói, sau khi trở về đã đổ bệnh. Tôn Nham là người tận mắt trông thấy dấu máu sót lại, tinh thần cực kỳ hoảng hốt cũng ở nhà tĩnh dưỡng mấy ngày. Ngay cả Tôn Yết luôn luôn giữ phong thái ung dung phóng khoáng cũng bắt đầu lộ ra bộ dạng đăm chiêu lo lắng. Giữa bầu không khí căng thẳng này, Cảnh hoàng đế lại là người bình tĩnh hơn cả. Nghe tin hoàng đệ duy nhất đã rơi xuống núi, ông ta cũng chỉ thở dài mấy hơi, rồi lệnh cho Cấm vệ quân mau chóng xuống dưới vách núi tìm kiếm. Binh lính tìm kiếm trở về chỉ mang theo một nửa mảnh áo bào dính máu còn lại, không tìm thấy người. Chuyến đi săn lần này kết thúc sớm hơn mọi năm. Khi trở về ai nấy đều mang sắc mặt cực kỳ u ám ảm đạm. Đầu xuân năm mới, lại trong đúng lễ đi săn tế thần xảy ra chuyện, đây là điềm không lành.
Khỏi cần nói Lạc vương phủ hiện tại náo loạn đến mức nào. Vừa mới được tin y rơi xuống vực mất tích, Lạc thái phi kêu rú lên một tiếng rồi ngất đi, ốm liệt giường không dậy nổi. Lạc vương phi họ Tô bấy giờ nghe nói đang thái rau trong bếp, mắt trợn trừng một cái, xẻo mất một miếng thịt trên ngón tay cũng không biết đau. Một ngày sau, nàng ta không khóc không mếu, mang bộ dạng một người đã chết vào cung diện thánh, ban ngày lo trấn an vương phủ, ban đêm tới chăm sóc Lạc thái phi. Những triều thần bên phe Tôn Thần lại càng luống cuống. Chủ tử mất tích, bọn họ như rắn mất đầu, dù là thượng triều hay hạ triều đều mang bộ mặt nhăn tít lại như khỉ. Mặt bọn họ càng nhăn nhó bao nhiêu, thì mặt rồng của Cảnh hoàng đế lại càng tươi tốt bấy nhiêu, giống như tắm trong gió xuân, bệnh tình cũng giảm đi không ít. Vệ Thái Cực nhìn cảnh tượng này không khỏi có một chút cảm thán trong dạ. Huynh đệ hoàng đế không có tình thân. Lòng dạ của Cảnh hoàng đế đối với Lạc vương như vậy, nếu y không chết dưới tay Tôn Yết, sớm muộn gì cũng cùng hoàng huynh kia thủ túc tương tàn mà thôi.
Mà Tôn Thần, đã đánh giá quá cao tính nhẫn nại của đứa cháu này. Cách hành xử của y giống như vũ bão, gặp vật gì cản đường liền tức tốc càn quét qua, cái gì cũng không thèm đếm xỉa, là một thứ bản năng đã tôi luyện từ bé, lớn lên cùng với danh hiệu "thái tử" của y, không ai có khả năng xoay chuyển. Ấy vậy những ngày gần đây, hắn luôn có cảm tưởng Tôn Yết đang lo lắng.
Không cần nghĩ cũng biết y lo lắng về cái kẻ còn sống sót trong thiên lao kia. Giải quyết một tù nhân không phải chuyện khó, cái khó là ở chỗ tội nhân này lại là được người ở Lạc vương phủ cùng Càn vương phủ thay phiên nhau canh chừng, vô cùng cẩn mật, đến con ruồi cùng lọt không qua. Ai cũng biết bộ Hình xưa nay vẫn là địa bàn của Lạc vương, Tôn Yết không có gốc rễ ở đây, thăm dò đã khó, ra tay lại càng khó. Đáng lo hơn nữa là mọi tin tức của sát thủ này đều bị bịt kín như bưng, không rõ còn sống hay đã chết, cũng không biết đã khai hay chưa khai, nếu khai thì đã khai những gì. Chỉ biết rằng, gần đây mỗi lần lên triều thượng tấu, ánh mắt Mạnh Tử Phu thường dừng lại trên người Tôn Yết hơi lâu, lời ăn tiếng nói cũng bắt đầu có dấu hiệu ám chỉ. Chuyện để càng lâu thì càng đáng lo ngại, nhưng Tôn Yết lần này mãi vẫn chưa thấy có động tĩnh. Cho đến mười ngày sau, một lúc bãi triều, Mạnh Tử Phu bỗng ở bên ngoài điện ngọc nói chuyện với mấy vị quan khác tình cờ khiến người ta nghe được:
"Con người ai cũng có điểm yếu. Sát thủ kia cho dù kiên gan đến mức nào cũng có cách khiến hắn phun ra thôi. Chỉ có điều, nếu chỉ tính riêng lời khai của hắn thì không đủ, chúng ta không có đủ vật chứng, không có nhân chứng."
Một vị quan phẩm vị nhỏ ở bên cạnh hướng y hỏi:
"Không phải Càn Vương và Vệ thượng thư có thể làm chứng sao?"
Mạnh Tử Phu lắc đầu:
"Càn Vương và Vệ thượng thư hôm đó chỉ tình cờ tương trợ, e rằng cũng không biết gì hơn. Có điều đám thích khách đó ngoài nhằm vào Lạc Vương còn chém bị thương Bắc Mang công chúa, khiến ta chợt nhớ ra hôm ấy công chúa không rõ vì sao cũng đến hiện trường, dường như đã biết trước điều gì đó. Nghe nói thương thế của nàng đã ổn định, chiều nay ta sẽ tới cầu kiến nàng một chút..."
Những lời này nếu như hắn đã nghe được, khẳng định Tôn Yết cũng đã nghe được. Trước khi đám áo xanh của mấy vị quan văn tản ra thành nhiều nhánh trước cửa cung, hắn vẫn còn thấy Tôn Yết giống như Diêm Vương mặc hắc bào thêu kỳ lân đứng trên thềm điện trừng mắt nhìn về phía ngoài, không biết là hướng vào mình hay Mạnh Tử Phu, cây quạt trong tay đã bị bẻ gãy.
Sau buổi sáng trở về nhà, Vệ Thái Cực bỗng nhiên phát hiện ra ở cửa sau Vệ phủ đã chuẩn bị một cỗ kiệu nhỏ. Lúc đầu hắn không để ý lắm, cho rằng Chiếu Ca chắc có chuyện cần ra ngoài. Không ngờ muội muội này của hắn đi một lần này liền đi mất tăm, tối đã khuya vẫn chưa thấy về nhà. Hắn tuy không quá lo lắng, nhưng cũng cảm thấy hơi bất an. Gần đây xảy ra nhiều chuyện, nhất là tình hình triều chính lại rối ren như thế...
"Buổi sáng thái tử phi nương nương có cho người đến mời Chiếu Ca, có lẽ lâu ngày không gặp nên giữ lại rồi."
Vệ phu nhân đáp trong bữa cơm tối, vẻ mặt bình thản không mấy để tâm, dường như còn có chút vui vẻ nữa. Bởi vì trước đây quan hệ giữa Chiếu Ca và Vương Thái Lăng rất thân thiết, thỉnh thoảng bị giữ lại Đông cung là chuyện rất bình thường. Không ngờ Vệ Thái Cực vừa mới nghe xong đã giật mình sặc một hụm cơm, buông rơi cả đũa, khiến cả Vệ Quát và Vệ phu nhân đều ngạc nhiên.
"Cực Nhi, con có chuyện gì à?" – Vệ phu nhân nhướn ánh mắt khó hiểu nhìn con trai. Vệ Quát chỉ chau mày không nói gì, nhưng cũng không rời khỏi vẻ mặt của con trai. Hắn khổ sở che miệng ho húng hắng, lấp liếm cười giấu diếm nói:
"Không có chuyện gì cả, vừa rồi hài nhi nuốt phải xương cá mà thôi."
Xích mích giữa hắn và Tôn Yết, đối với cha mẹ, hắn luôn cố gắng giấu diếm. Không chỉ vì không muốn hai lão nhân gia phiền lòng, mà quan trọng là để giữ vững vị thế hiện tại của cả Vệ gia và Đông cung. Từ khi sinh ra, quan hệ giữa hai bên đã không bình thường. Tôn Yết mất mẹ từ bé, chỉ bởi vì có Vệ gia chống lưng nên mười mấy năm nay đứng vững trên bảo tọa thái tử, mà nhà họ Vệ hắn, lại bởi vì dựa vào Tôn Yết bên ngoài che chở, mới tránh khỏi móng rồng của Cảnh hoàng đế. Một khi hai bên mâu thuẫn lẫn nhau, để người ngoài xen vào, chuyện gì xảy ra tiếp theo cũng khó nói.
Giữa lúc thị phi chưa phân rõ, Chiếu Ca lại bị Vương Thái Lăng đón đi, đây là có ý gì? Hay Tôn Yết thực sự đã không thể ngồi yên được nữa?
Hơn một canh giờ nữa trôi qua, trong thư phòng của Vệ Thái Cực đèn dầu lung lay sáng. Bóng đen của hắn in trên khung cửa dán giấy dầu, qua lại không ngừng như con thoi. Lát sau, một thị vệ dưới trướng hắn xuất hiện ở cửa. Vệ Thái Cực sốt ruột hỏi:
"Thế nào? Đã nghe ngóng được gì rồi?"
Thị vệ chắp tay hồi báo:
"Đại nhân, chiều nay Mạnh Tử Phu quả thực đã đến Chương Hoa cung, tiếng là để thăm hỏi, nhưng kỳ thực là để thẩm vấn. Lúc đó chỉ có người của bộ Hình và công chúa, cung nhân đều bị đuổi ra ngoài, nên không biết họ đã tra ra những gì. Trùng hợp là chiều nay thái tử phi cùng tiểu thư nhà ta lại cùng tới thăm công chúa. Sau khi Mạnh Tử Phu đi rồi, lập tức cho người điều giám doanh ở Long Cương tới, bắt tập hợp tất cả lính tuần tra ở doanh trại vào đêm trước lễ đi săn để hỏi cung. Buổi tối, thái tử phi liền giữ tiểu thư ở lại điện Thái Hưng."
Vệ Thái Cực nhất thời lặng người. Thị vệ kia ngẩn ra một lát, hỏi:
"Đại nhân, có cần cho người tới đòi tiểu thư trở về không?"
Chỉ e là có cho người tới cũng không đòi về được. Vệ Thái Cực đăm chiêu nghĩ ngợi, cuối cùng quyết định vẫn phải tới Đông cung một chuyến. Ít nhiều hắn cũng phải xem xem Tôn Yết lần này là muốn gì. Dẫn theo ba thị vệ khác, cải trang làm gia nô Vệ phủ tới đón người, ban đầu hướng về Tử Thần điện, dọc đường đi, lại chuyển hướng sang điện Thái Hưng ở phía sau. Loại bắt người uy hiếp này nhất định không phải thủ đoạn của Tôn Yết.
Vương Thái Lăng từ khi sinh tiểu quận chúa, mỗi ngày đều đi ngủ rất sớm. Nhưng hôm nay trong điện Thái Hưng vẫn còn sáng đèn, có thể đoán được nàng ta biết hắn sẽ tới đây. Vệ Thái Cực một mặt dặn ba người bộ hạ đứng ngoài canh chừng, một mặt tự mình đi vào điện. Thái giám giữ cửa trông thấy hắn cũng không làm khó, trực tiếp để Vệ Thái Cực vào bên trong.
Điện Thái Hưng phảng phất huân hương nhè nhẹ, thoáng ngửi ra đây là mùi hương an thần. Vương Thái Lăng ngồi bên cạnh chiếc nôi quý làm bằng tử trúc thượng hạng, vừa nhẹ nhàng đu đưa, vừa khe khẽ cất tiếng hát, âm thanh du dương ngọt ngào, giống như một dòng suối mát mẻ, chảy thẳng vào tim. Bài hát này hắn biết. Là thuở thiếu thời năm xưa, mỗi khi thu sang hoa cúc nở, cùng nhau trốn khỏi học phủ dạo chơi ngoại thành, đã không ít lần nghe nàng ngâm nga.
Hồng trần dạo một khúc
Tiếng vọng cả ngàn năm
Một thời mộng hào hoa
Đời người vẫn chìm nổi
Mưa gió luân hồi nơi cấm thành
Nhân gian lại đến ngày bình an
Bao nhiêu chuyện thiên hạ
Bắt đầu từ năm ấy
Ngoảnh đầu nhìn chim yến
Mỉm cười theo gió mây
Ước thành loài chim yến
Tung cánh nơi mây xanh
Tiếng vọng cả ngàn năm
Một thời mộng hào hoa
Đời người vẫn chìm nổi
Mưa gió luân hồi nơi cấm thành
Nhân gian lại đến ngày bình an
Bao nhiêu chuyện thiên hạ
Bắt đầu từ năm ấy
Ngoảnh đầu nhìn chim yến
Mỉm cười theo gió mây
Ước thành loài chim yến
Tung cánh nơi mây xanh
"Năm xưa huynh rất thích nghe ta hát bài này." - Vương Thái Lăng hát xong bỗng nói, giọng nói nhỏ nhẹ tỉ tê, là muốn gợi lại chuyện cũ. – "Vệ Thái Cực, huynh còn nhớ không? Năm đó chúng ta mười bốn tuổi, nhìn thấy học phủ là chán ghét, có cơ hội đều trốn đi chơi. Ước thành loài chim yến, tung cánh nơi mây xanh."
Hắn trầm mặc nhìn nàng không nói, tựa hồ chưa đoán ra được mục đích của nàng khi nói những điều này là gì. Vương Thái Lăng hoàn toàn không quan tâm, thong thả kể tiếp:
"Bởi vì sau này ta mới ngộ ra, chúng ta sinh ra đã mang trên người quá nhiều ràng buộc, hoàn toàn không có cách nào giữa mây tung cánh."
Vệ Thái Cực nhịn không được, mệt mỏi phun ra một câu hỏi:
"Nương nương muốn nói gì?"
Vương Thái Lăng nhìn hắn, đuôi mắt thu thủy tựa hồ có chút đồng cảm:
"Vệ Thái Cực, huynh cũng như ta. Chỉ có thể cùng nhau leo lên vị trí cao nhất mới có thể mặc sức vùng vẫy. Chúng ta là người cùng hội cùng thuyền, thiết nghĩ không nên xung đột mới phải." – Nói xong trong tay áo bỗng nhiên xuất ra một miếng ngọc thạch quan âm, đem mân mê trước mắt Vệ Thái Cực. Đồng tử hắn lập tức nổ đom đóm – đây là chiếc khánh trường thọ mà Chiếu Ca vẫn đeo bên người.
"Giỏi lắm Vương Thái Lăng... Chiếu Ca đâu? Các người giấu nó đi đâu rồi? Cô có biết nếu để cha ta biết chuyện sẽ có hậu quả gì không?"
Khóe miệng nàng cong lên một đường tuyệt mỹ, mỏng như ánh trăng ngày mồng ba, thanh lệ thoát tục mà lạnh lẽo đến gai người.
"Vệ Thái Cực, huynh cũng đã hai mươi sáu tuổi rồi, làm đến chức thượng thư bộ Binh, sao vẫn chỉ biết lấy thái úy đại nhân ra dọa nạt người khác vậy? Để ta nói cho huynh biết, cho dù là huynh, hay là thái úy đại nhân, nếu như không có thái tử đứng ngoài che chở, có thể yên ổn như bây giờ sao? Không phải Vệ gia nhà huynh cũng nên báo đáp chúng ta một chút? Chúng ta cho huynh một cơ hội, quyết định như thế nào là tùy huynh.
>> Chương 37

)