Fanfiction Điên vì tình

  • Thread starter Thread starter liran.tran
  • Ngày gửi Ngày gửi
  • Trả lời Trả lời 0
  • Lượt xem Lượt xem 101

liran.tran

Trial Super Moderator
Thành viên BQT
28/04/2025
212
98
25
Đảo mèo
Thiên Bình
_ ĐIÊN VÌ TÌNH _

1755748125159.webp

Tên truyện: Điên vì tình.

Tác giả: ILoveBanana (Chuối).

Thể loại: Tâm thần học, bí ẩn và một chút kinh dị.

Độ tuổi: T (13+).

Tình trạng: Hoàn.

Độ dài: One shot.

~ LỜI TÁC GIẢ ~

Nội dung nhảm, diễn biến rời rạc ~> Khó hiểu.

Không đọc thì thôi nhưng đã đọc thì hãy đọc kỹ, vì nếu bạn đọc lướt rồi dẫn đến tình trạng không hiểu cái vẹo gì đang diễn ra thì có hỏi mình cũng chẳng biết phải trả lời như thế nào.

Mình không lấy làm lạ nếu bạn thấy nó dở vì mình cũng chẳng tự hào gì khi viết nó chỉ trong một ngày. Ngay cả cốt truyện cũng chỉ ý tưởng thoáng qua, nhất thời muốn viết thử xem khả năng đến đâu với thể loại này.

Giờ thì, mời mọi người cùng đọc "Điên vì tình" và mình sẽ đi chuẩn bị mũ nón giáp sắt cùng một rổ để hứng gạch.

**********


_ Điên vì tình _
Tại một căn nhà xinh xắn với giàn hoa giấy rũ đầy bờ tường trắng thật lãng mạn nằm ở ngoại ô thành phố.

Thiên Yết đang ngồi thưởng trà trong khung giờ quen thuộc, bên cạnh chiếc bàn gỗ được sơn màu trắng đặt ngoài hành lang hướng ra vườn. Ánh nắng vàng cam của buổi chiều tà hắt lên thảm cỏ được cắt tỉa công phu, trà hoa lài ấm nóng trong tách sứ tinh xảo cùng chiếc đài luôn phát bản sonate mà cô yêu thích nhất. Thoang thoảng trong không khí là hương trà ngọt dịu dàng khiến người ta cảm thấy thật thanh bình.

Mọi thứ vẫn vậy. Vẫn là khung cảnh cố hữu vào mỗi buổi chiều tại căn nhà số 310.

Chỉ khác, bữa nay xuất hiện trên mặt bàn một tập giấy tờ cùng những bức ảnh vứt ngổn ngang.

"Mm... Cự Giải, một cái tên rất đẹp đấy chứ?"

Thiên Yết khẽ tặc lưỡi. Cũng khá lâu rồi mới thấy lại chuyện này. Cô nhâm nhi một chút trà. Hương trà ấm nóng tan trong cổ họng rồi từ từ len lên não, làm dịu đầu óc của cô. Thiên Yết đặt tách trà xuống rồi tiếp tục coi hình.

"Không chỉ tên đẹp mà ngoại hình cũng đẹp nữa..."

Thiên Yết tự nhủ khi ngắm nghía cô gái mà Sư Tử tình tứ bên cạnh trong hình chụp. Cô bình thản xem kỹ từng tấm, thi thoảng lại nhấp một ngụm trà. Có hình Sư Tử và Cự Giải đi ăn tại nhà hàng sang trọng nhất thành phố, có hình hai người ôm hôn nhau thắm thiết. Thậm chí còn có ảnh hai người họ ân ái ngay trong chính căn nhà này.

Việc này cũng chẳng phải điều gì mới mẻ, nếu không muốn nói là đã xảy ra rất nhiều trong quá khứ. Chỉ có điều lần này Sư Tử giấu kĩ hơn cô tưởng, cũng phải được hai tháng rồi. Ngạc nhiên là cô gái này có thể ở cạnh anh ta lâu thế.

Tách trà đã cạn. Nhạc cũng đã ngừng.

"Song Ngư, phiền cậu dọn giùm tôi đống ảnh này."

Thiên Yết nói với cậu trai đứng bên cạnh rồi lập tức đứng dậy, lấy chiếc áo choàng trên ghế khoác hờ lên vai rồi bước ra ô tô.


**********
Sư Tử mặc chiếc áo sơ mi trắng được Thiên Yết cẩn thận chuẩn bị rồi đứng yên cho cô cài cà-vạt giùm.

"Em đã dặn Song Ngư cho người đến dọn dẹp trước rồi. Lần này anh đi mấy ngày?"

"Em lúc nào cũng chu đáo cả.", anh nói, khẽ hôn lên chóp mũi cô, "Cuối tuần anh về. Đừng nhớ anh đến nỗi phát khóc nhé."

"Sẽ không đâu!", cô nói rồi khẽ dụi đầu vào ngực anh, vòng tay ra sau ôm lấy dáng người cao lớn kia.

Sư Tử cũng vòng tay ôm chặt lấy cô, tựa cằm vào đầu cô. Có mùi tóc thơm thoang thoảng dưới mũi. Anh cười, tỏ ý trêu chọc cô.

"Có chắc không? Vậy lần trước ai bay đến Mỹ lúc nửa đêm trong bộ pijama thế? May cho em lần này anh đi trong nước nh...", anh cười nói nhưng lập tức im bặt khi Thiên Yết cắt lời anh.

"Cự Giải cũng đi cùng anh?"

"Ừm... Cô ấy là thư kí của anh mà... Cô ấy sẽ ở khách sạn cùng mọi người... Sao em lại hỏi?"

"Không có gì.", cô mỉm cười nhẹ rồi hôn lên môi anh, "Em yêu anh!"

"Anh cũng thế!"


**********
Tối hôm đó, tại căn biệt thự lãng mạn nằm ở bên mặt hồ yên ả...

Một đôi nam nữ bước xuống khỏi chiếc Mercedes màu đen sang trọng, tiến vào nhà. Cự Giải đẩy cửa bước vào, vừa nhìn thấy nội thất bên trong cô đã reo lên như một đứa trẻ.

"Woa, nơi này đẹp ghê!"

Nói rồi lập tức tung tăng tháo giày chạy vào trong. Sư Tử bật cười trước sự tinh nghịch đáng yêu của Cự Giải. Anh quay lại Song Ngư, dặn dò cậu mang hành lý rồi tung cho cậu chiếc chìa khóa xe sau đó bước vào nhà.

"Còn có Glen McKenna nữa nè!", Cự Giải lôi từ trong tủ ra một chai rượu.

Sư Tử nhếch mép cười. Đúng là Thiên Yết, luôn biết anh thích gì. Anh mở tủ kính, lấy ra hai ly thủy tinh.

"Muốn uống không?"


**********
Thiên Yết ngồi trên ghế sofa tại một khách sạn năm sao nào đó. Một lát sau Song Ngư đem đĩa bánh bông lan cùng tách trà lên. Cô quay ra hỏi trong khi cậu từ từ đổ nước lọc trà.

"Mấy giờ rồi?"

"Đã gần mười hai giờ rồi, tổng giám đốc đã về biệt thự được hơn hai tiếng.", Song Ngư trả lời với chất giọng đều đều.

"Được rồi, cậu có thể đi nghỉ đi."

Đợi khi Song Ngư lùi đi, còn lại mình Thiên Yết trong phòng. Cô thả một viên đường vào tách trà đen rồi cắt một miếng bánh bông lan bằng con dao bạc ưa thích. Sau khi nhấp một ngụm trà, cô vớ lấy con dao rọc giấy, rọc từng tập tài liệu ra và làm việc. Thiên Yết nhăn mặt, mải suy nghĩ khiến cô lỡ mất phần dạo đầu rồi. Cô nhún vai, giờ cũng chẳng phải quá muộn. Cô biết Sư Tử mà, anh ta luôn tham lam khi ở trên giường. Chưa kể lần này trong rượu có bỏ thêm thuốc, chắc chắn sẽ đẩy men tình lên cực đỉnh.

Máy nghe trộm được bật lên, cô chậm rãi ngả lưng xuống ghế, vẫn tiếp tục công việc mở hồ sơ và đọc lướt qua.

Tiếng rên rỉ, tiếng thở gấp, giọng cười cợt nhả, cách họ gọi tên nhau...

Thiên Yết chỉ im lặng vừa xử lý giấy vừa nghe hết tất cả. Trong căn phòng rộng lớn chỉ có tiếng máy nghe trộm cùng tiếng rọc giấy loạt xoạt...


**********
Tầm mười hai giờ trưa ngày hôm sau, mặt trời đã lên cao chót vót chiếu xuống những tia nắng gay gắt xuyên qua mành cửa sổ. Sư Tử rên lên đầy khó chịu, anh đưa tay sờ soạng phần giường bên cạnh. Trống trơn. Sư Tử cố ép cái cơ thể mệt nhoài của mình ngồi dậy. Miệng khô đắng, đầu đau như búa bổ. Anh đờ đẫn nhìn chai rượu trống rỗng vứt lăn lóc dưới sàn nhà.

"Giải Nhi?" anh gọi, ngồi thẳng dậy, lấy tay xoa xoa thái dương cho tỉnh táo.

"Giải Nhi, em đâu rồi?"

Vẫn không có tiếng trả lời.

Sư Tử nhìn quanh. Rèm đỏ phủ kín cửa sổ làm ánh sáng xuyên qua mang một thứ màu kì dị. Sự yên tĩnh trong không gian khiến anh như nghe được cả tiếng tim đập. Anh mở miệng định gọi tiếp, nhưng ngừng lại khi ánh mắt bắt trúng một lọn tóc đen thò ra, giữa hai cánh cửa tủ đứng.

Sư Tử nhếch mép mỉm cười. Cô nàng này lớn rồi mà lúc nào cũng thích giỡn cái trò trốn tìm này nhỉ? Đến cách trốn cũng vụng về như con nít nữa. Anh cố nhịn cười, nhẹ nhàng tiến lại gần tủ. Hai tay đặt lên nắm cửa, anh hít một hơi thật sâu, nói lớn trong khi mở toang cánh tủ...

BỘP

Một chồng chăn gối đệm đổ ra từ tủ.

Sư Tử trợn mắt nhìn đống đồ dưới đất rồi bật cười. Anh nói lớn, vẻ hứng khởi:

"Giải Nhi à, em giỡn vui thật đấy. Xem ra lần này anh sẽ phải mất nhiều sức tìm em đây."

Chợt, một bàn tay lạnh ngắt bắt lấy vai anh. Sư Tử giật mình quay lại. Đập vào mắt anh là khuôn mặt Cự Giải bê bết máu, hai con ngươi trắng dã và khuôn miệng xinh đẹp bị rạch nát theo một cách tàn nhẫn nhất. Máu từ miệng liên tục nhỏ xuống sàn. Cô liên tục réo gọi tên anh bằng âm thanh kinh dị.

"Sư Tử... Cứu em... Em đau quá... SƯ TỬ!!!"

"AAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!"

Sư Tử ngồi bật dậy, mồ hôi chảy ướt đẫm cả quần áo. Anh thở hổn hển. May quá, tất cả chỉ là một giấc mơ. Thật kinh khủng, anh không phải chưa bao giờ gặp ác mộng nhưng lần này thực quá đáng sợ. Không biết có phải điềm báo gì không? Anh liếc nhìn vỏ chai rượu nằm lăn lóc trên mặt đất. Có lẽ tối qua anh đã uống quá nhiều. Từ nay phải bớt uống mới được...

Sư Tử tự nhủ vậy, quay sang người bên cạnh đang cuộn tròn trong chăn ngủ. Anh khẽ lay cô dậy, cất tiếng gọi bằng chất giọng ngọt ngào. Người kia vẫn không trả lời, có lẽ dư âm của cuộc ân ái đêm qua khiến cô khó lòng thức dậy được. Anh lay cô mạnh hơn, vẫn không chịu dậy. Cuối cùng anh quyết định lật tung chiếc chăn cô đắp ra.

Một chiếc đầu rơi lộp bộp xuống đất.

Cự Giải giờ đây chỉ còn là cái xác không đầu. Gương mặt xinh đẹp kia cũng bị cào cấu đến gần như biến dạng. Trên con mắt trái còn cắm nguyên một con dao rọc giấy.

Sư Tử sợ hãi cả kinh, ngã ra sàn. Mặt anh trắng bệch, mồ hôi lạnh liên tục đổ ra. Chân tay anh run lẩy bẩy, không sao cứ động nổi. Miệng muốn hét lên mà tiếng không sao lọt ra. Mùi máu tanh tràn ngập khắp căn phòng.

Đây không phải là mơ... Cự Giải thật sự chết rồi!


**********
Buổi chiều hôm đó, như thường lệ, Thiên Yết đang ngồi thưởng trà chiều ở ban công. Cánh cửa phòng bật mở. Sư Tử xông vào, quần áo thì xộc xệch, mặt mũi tím tái. Cô đứng dậy theo phản xạ, ra vẻ ngạc nhiên nhưng ánh mắt thì lại khá bình thản. Cô cất tiếng hỏi.

"Em tưởng cuối tuần anh mới về?! Có chuyện gì vậy anh?"

Anh lao tới trước mặt cô, ôm chặt lấy cô rồi nói trong từng tiếng thở hổn hển.

"C-Cự Giải chết rồi. Nhưng anh không giết cô ấy... Đó là người khác làm... A-Anh hoàn toàn không biết gì hết!!"

Thiên Yết kéo Sư Tử vào lòng trong cái ôm lạnh lẽo. Cô vuốt nhẹ lên lưng anh, thì thầm từng tiếng.

"Shh... Được rồi, em tin anh. Mọi chuyện sẽ ổn thôi!"

Đợi khi Sư Tử bình tĩnh lại, cô mới hỏi anh.

"Vậy Cự Giải đâu rồi?"

"Trong cốp xe!"


**********
Tối đó hai người lái xe đến bìa rừng của một ngọn đồi hẻo lánh.

Thiên Yết là người cầm lái vì Sư Tử gần như không còn đủ tỉnh táo để lái xe. Con đường tối om tưởng như dài vô tận, thứ duy nhất giúp họ nhìn thấy phía trước là ánh đèn pha ô tô. Một lát sau cô rẽ vào một con đường mòn nhỏ hẹp rồi dừng lại.

Bầu không khí ngột ngạt căng thẳng bao trùm lên hai người. Cả hai đều yên lặng không ai nói câu gì, chỉ lo đào đất. Thứ duy nhất ta nghe được là tiếng thở hổn hển cùng tiếng xẻng xúc đất.

"Thế này là ổn rồi!"

Thiên Yết vứt cái xẻng sang một bên rồi tiến về cốp xe. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi cô nhìn thấy cái xác của Cự Giải. Mắt Cự Giải vẫn đang mở mắt trừng trừng, hệt như lúc cô ta đột ngột tỉnh dậy khi bị rạch cổ. Cô hít một hơi thật sâu, xua tan cảm giác ớn lạnh rồi cùng Sư Tử khiêng cái xác ném xuống hố.

"Vĩnh biệt Cự Giải!", Thiên Yết thầm nghĩ khi nhìn chăm chăm vào thi thể lạnh lẽo của Cự Giải đang nằm trong hố đất được Sư Tử lấp dần. Rồi cô cũng cầm lấy xẻng, đổ đất trở lại.

Xong xuôi, hai người lái xe quay trở về. Lần này Sư Tử là người cầm lái. Cả hai vẫn im lặng, chỉ có tiếng động cơ xe rền rĩ, cho đến khi anh nắm lấy tay cô.

"Cảm ơn em, Thiên Yết."

"Đừng lo lắng. Em tin anh không phải kẻ giết người, vậy nên đừng cảm thấy tội lỗi. Mọi chuyện rồi cũng sẽ qua đi thôi. Em sẽ luôn ở cạnh anh." Cô thì thầm, đan tay mình vào những ngón tay anh.

Sư Tử thở hắt ra một nụ cười trông kiệt sức nhưng đầy biết ơn. Anh kéo tay cô về phía môi mình và đặt lên đó một nụ hôn.

"Anh yêu em!"

Thiên Yết mỉm cười mãn nguyện, khẽ siết chặt lấy tay anh. Việc duy nhất còn lại, cô tự nhủ, là đi mua một con dao cắt bánh mới cho buổi trà chiều.

Chiếc xe phóng đi vun vút trên con đường tối vắng.


**********
Một tuần sau...

Khắp nơi trên cả nước đều đưa tin về cô thư ký mang tên Cự Giải mất tích một cách bí ẩn. Nhưng dường như cũng chẳng ai thực sự quan tâm đến điều đó, ngay đến gia đình nạn nhân cũng không có động thái xót thương.

Sư Tử bước vào phòng làm việc, theo sau còn có thư kí Song Ngư. Hắn vứt cho Song Ngư chiếc áo rồi thả mình xuống ghế. Hắn hít một hơi thật sâu rồi từ tốn mở laptop ra làm việc.

"Cậu có điều gì muốn nói sao, thư kí Ngư?", hắn hỏi với giọng điệu có chút khiêu khích dù mắt không hề liếc cậu lấy một lần, vẫn chăm chăm nhìn vào màn hình máy tính.

Song Ngư cũng không khác hắn là bao. Đôi tay cậu nhanh chóng đặt lên bàn một chồng hồ sơ mới rồi thu dọn đống tài liệu mà hắn đã phê duyệt. Nghe tiếng hắn hỏi, động tác cậu khẽ dừng lại nhưng vẫn không nhìn vào mặt hắn.

"Tổng giám đốc, ngài biết ai là người đã sát hại thư ký Cự Giải."

"Đúng là Ngư thư kí. Không có gì là qua mắt được cậu.", hắn nhấm nháp ly cà phê mà cậu đã pha, "Vậy thì sao?"

"Tại sao ngài lại làm vậy?"

"Cậu muốn biết lí do à?", Sư Tử nhếch mép cười khinh bỉ. Đôi mắt hổ phách của hắn như xoáy vào tâm can cậu. Giống như hắn chỉ cần nhìn cũng có thể biết được cậu đang nghĩ gì.

Song Ngư thở hắt một hơi nhẹ. Cậu cúi người, thái độ cung kính.

"Xin lỗi, tôi đã hơi nhiều chuyện."

Nói rồi cậu xoay gót, định bước ra ngoài.

"Hmm... Tôi đã nghĩ cậu sẽ chửi mắng tôi là ác quỷ cơ.", hắn nói. Sự khiêu khích kèm theo ý châm biếm lộ rõ trong câu nói.

"Tôi không phải thánh để có thể khóc thương cho người khác. Miễn không gây tổn thất gì đến tôi, thì chuyện ngài hay Thiên Yết tiểu thư có làm gì đi nữa, hoàn toàn không phải mối bận tâm của tôi.", cậu không vì câu khiêu khích của hắn mà nổi nóng, ngược lại, cậu giữ nét mặt vô hỉ vô bi, trả lời một cách cẩn trọng.

"Lạnh lùng thật đấy!"

Tiếng hắn vừa dứt, Song Ngư đã cảm thấy sau lưng mình có luồng khí lạnh. Hắn từ lúc nào đã đến sau lưng cậu rồi. Sư Tử ghé sát tai cậu, thì thầm từng tiếng rợn gáy tóc, giọng nói sắc như dao.

"Để tôi cho cậu biết lí do nhé. Đàn bà chỉ là một lũ đáng chán!"

Cánh cửa phòng khép lại, chỉ còn một mình Sư Tử trong phòng.

Hắn ngả lưng ra sau ghế, khẽ chép miệng nhớ lại sự việc cách đây một tuần, khi hắn cùng Thiên Yết chôn xác người tình mới nhất của hắn xuống đất. Cô nàng thật tuyệt trên giường, hắn nhớ lại, cũng như trong bếp. Đem lại cho hắn nhiều thăng hoa trong cảm xúc hơn chỉ đơn thuần là cuộc vui qua đường. Hắn chậc lưỡi, có chút tiếc nuối. Lần này, Thiên Yết ra tay nhanh quá.

Sư Tử luôn biết, sâu thẳm trong con người hắn, có gì đó không đúng, cứ như một mặt tối khác, mà hắn không thể định nghĩa được, nhưng lờ mờ cảm nhận được từ khi còn nhỏ, sau cái lần chứng kiến đám con gái cùng lớp đánh nhau để được tặng chocolate cho hắn trong ngày valentine. Sự thỏa mãn cực khoái khi nhìn những gương mặt xinh đẹp méo mó gào thét mong được hắn chạm qua.

Thật tuyêt.

Và hắn đã luôn tạo cho họ cơ hội để được tranh giành.

Nhưng đàn bà, thật là một lũ đáng chán. Sư Tử rút ra kết luận sau khi ngủ với, chậc, hắn chẳng nhớ bao nhiêu người nữa, nhưng quá dễ dàng với hắn. Nên, thật nhàm chán.

Thế rồi hắn gặp Thiên Yết. Chính bản thân hắn cũng phải ngạc nhiên khi cô có thể giữ hắn bên mình lâu đến thế. Thiên Yết luôn làm hắn ngạc nhiên. Đôi khi, hắn tự hỏi phía sau sự tao nhã đó chứa đựng những gì, phía sau bờ môi anh đào đỏ mọng, má lúm đồng tiền và nụ cười nhẹ nhàng đó, dục vọng của cô rốt cuộc cao đến đâu.

Hắn ở bên cô, nhưng vẫn tìm đến với những người khác. Không hẳn vì yêu, vì chán, mà như bản chất hắn muốn được người khác tranh giành. Thiên Yết nghĩ hắn không biết. Nhưng hắn biết rất rõ. Sư Tử thừa nhận tim hắn lỗi mất một nhịp khi thấy xác Cự Giải. Bằng chứng cho cơn ghen của Thiên Yết, cho thấy ham muốn sở hữu hắn của cô. Tất cả đằng sau dáng vẻ dịu dàng mà hắn không thấy được, khi cô ở bên hắn.

Lại nhớ đến một người tình khác của hắn: Xử Nữ. Cô ta còn hiến dâng sự trong trắng của mình cho hắn, ngay tại căn phòng này. Cái ngày cô ả mất tích, hắn ngồi xem bản tin ngay bên cạnh Thiên Yết nhưng lại hoàn toàn không đọc được bất cứ biểu hiện nào trên nét mặt cô. Nhưng hắn cảm nhận được thứ mà cô che giấu đằng sau vẻ mặt bình thản đó.

Sau cùng tất cả, có thể hắn, Sư Tử chỉ là một kẻ tâm thần không hơn không kém. Một thằng khốn tâm thần, đẹp trai, có cả danh vọng lẫn tiền bạc. Bố hắn từng nói, không có thứ xấu xí nào mà tiền bạc và vẻ ngoài không che phủ được. Và Sư Tử đã làm rất tốt lời bố dạy. Hắn che phủ tâm hồn méo mó mình bằng mọi thứ lộng lẫy mà người ta khát khao của cuộc đời này.

Hắn ngồi xuống chiếc ghế da màu kem êm ái được hắn đặt riêng tại Ý, trên tầng cao nhất của tòa tháp kính, nơi hắn là người đầu tiên được thấy ánh bình minh trong thành phố này. Hắn bật nhạc, bật bản sonate yêu thích của Thiên Yết. Hắn cũng bắt đầu nghiện đĩa hát này, giống như không thể thoát ra khỏi trò chơi tình ái với cô.

Hôm nay cũng là ngày phỏng vấn thư ký mới, sau khi thư ký cũ "lại" mất tích.

Hắn ngồi tại phòng phỏng vấn, trưng ra nụ cười chết người như mọi khi.

"Thiên Bình, chúc mừng cô đã trúng tuyển. Bắt đầu từ mai cô có thể làm việc tại đây được rồi."

Thiên Bình, cái tên cũng đẹp y như Cự Giải hay Xử Nữ vậy... Tôi tự hỏi lần này em sẽ thắng hay bại đây, Thiên Yết?


T.H.E E.N.D

Topic date: 7/9/2014
Đôi lời của Đội ngũ Back up:
  • Dữ liệu sao lưu - Chưa liên hệ được với tác giả.
  • Hình ảnh gốc đã die
  • Chúng mình sẽ kiểm tra - chỉnh sửa lỗi chính tả (nếu có) và vẫn đảm bảo giữ nguyên nội dung.
 
Sửa lần cuối: