- 02/05/2025
- 4
- 10
- 3
Title: Goddy
Author: Frodo (Baggins)
Status: Finished
Disclaimer: nhân vật không thuộc về tôi.
Category / Genre: Daily life, romance
Rating: [T]
Length: one-shot
Author's note: Dựa trên một fic mình viết vào 2017, tuy không bám sát nguyên bản lắm, tặng một người bạn trên forum cũ. Người bạn đó có nick là cold sunshine. Sắn à, dù cô đang ở đâu thì i miss u a lot and hope you're doing well.
Đồng thời mình cũng hy vọng qua fic này, mình lại có động lực tái khởi động dự án Zodiac Girls của mình—một dự án vốn đã có nữ chính Libra (fic Train 1984), tuy nhiên mình của bây giờ thì không còn relate với cô Libra đó nữa haha.
Đã lâu không viết, xin nhận mọi feedback :3
Những ngày trời âm u, tôi phát hiện ra tâm trạng Aquarius cũng có phần ủ dột. Lúc ấy tôi sẽ tìm thấy anh trong nhà ăn, nhâm nhi một cái bánh quy mặn và đăm chiêu nhìn ra cửa sổ. Ánh mắt anh kéo lê theo hàng ô tô ủ rũ xám xịt.
Đến đứng cạnh anh, tôi dựa lưng vào tường. Một tia chớp lóe lên cắt vào không gian yên lặng.
“Anh đang nghĩ làm sao mọi người có thể chịu nổi việc ở cùng một nơi quá lâu,” anh lẩm bẩm.
Tôi hỏi, “Lâu là bao nhiêu?”
“Lâu đối với họ.”
Tôi suy nghĩ về thứ anh nói.
“Chắc là, có người cảm thấy bị mắc kẹt, có người thì không.”
Anh nhìn tôi, rồi cho tọt phần còn lại của miếng bánh quy vào miệng. Tôi bước tới áp trán vào lớp kính lạnh lẽo trong tiếng bước chân xa dần của anh. Đây chính là vỏn vẹn cuộc nói chuyện đầu tiên giữa chúng tôi. Nhiều năm sau này khi nhìn lại, tôi nhận ra mối quan hệ của chúng tôi cũng lửng lơ, đau đáu như hạt mưa đầu tiên trượt dài khỏi gương mặt tôi trên ô cửa sổ.
Ở tuổi 23, tôi cho rằng mình đã chứng kiến đủ chuyện cho một đời. Sau một cuộc tình tan vỡ, tôi thấy tâm hồn mình se lại như miệng một cái giếng trời, chỉ để lọt vào trong một lượng ánh sáng nhất định. Những lúc như thế, tôi thấy con người sẽ thường tự cho mình là kẻ thông minh nhất thế gian.
Liệu tôi có như thế không? Cho đến khi gặp Aquarius, tôi vẫn tin mình là một người có trái tim rộng lớn.
“Cậu nghĩ sao nếu mình đi khỏi Manchester?” tôi hỏi Leo, cô bạn thân thiết, khi chúng tôi ngồi thưởng cà phê ở con phố quen thuộc vào một sáng cuối tuần.
Leo khuấy tách latte của cô mạnh đến nỗi tôi phải rụt tay về vì sợ bị bắn nước. “Cậu nói gì cơ? Cậu định chuyển đi à?”
“Không không! Mình đang ví dụ vậy.”
Leo nhìn tôi trân trối, “Mình không bao giờ nghĩ cậu sẽ chuyển đi.”
“Mình vẫn có thể đi mà.”
“Ừ, nhưng sẽ rất khó vì cậu là người sợ thay đổi,” Leo vẫn nhìn tôi, “Xin lỗi nhé, nếu lời mình khiến cậu tổn thương.”
“Không sao,” tôi nói nhẹ nhàng. Leo hiểu tôi và đôi khi là quá hiểu. Nắng nhấp nháy trên vành mạ vàng của những chiếc tách, và tôi nhìn chúng đăm đăm, cố thu về chút tia sáng ít ỏi cho khung giếng trời bé nhỏ của mình, “Mình cũng chỉ giả sử vậy thôi.”
“Em tính phí đấy nhé,” tôi nói, mắt không rời màn hình máy tính.
“Bao nhiêu?”
“30 pence.”
“Đắt vậy,” anh nói. “Được, anh sẽ tất toán cho em.”
“Khi nào?”
Tôi chợt rùng mình. Hương bạc hà lướt qua má khiến tôi bất giác xoay người lại. Aquarius cúi mặt thật gần với tôi, những mảng tối sắc cạnh trên gương mặt anh hút lấy linh hồn tôi.
“Khi một trong hai ta rời khỏi đây,” anh nói.
Tôi gật đầu. Tuy thế, tôi cho rằng Aquarius chỉ nói vậy để tiếp tục nhón kẹo bạc hà từ tôi.
Một người đồng nghiệp trong công ty mà tôi thường trò chuyện cùng, Virgo, bỗng nhắn tin cho tôi trong giờ làm.
Chị mới bắt quả tang Aquarius nhìn trộm em.
Tôi biết rõ những khi Aquarius nhìn tôi. Anh hầu như không bao giờ quan tâm người xung quanh nghĩ gì và vì vậy cũng chẳng che giấu việc quan sát tôi. Từ phía xa căn phòng tôi có thể cảm nhận được cái nhìn mổ xẻ của anh như thể tôi là một mẫu thiên thạch. Khi đó tôi sẽ tiêu khiển anh bằng những hành động kỳ quặc, như cắn móng tay hoặc giả vờ thở dài bực tức; tôi muốn làm anh bối rối về con người tôi.
Tuy vậy, có lẽ tôi chỉ càng làm anh trở nên tò mò.
“A, mệt quá đi…”
Tôi thở dài. Giai đoạn tháng 2, 3 là những lúc công ty tôi bận rộn nhất. Ngoài trời đã tối đen nhưng chẳng ai trong văn phòng của tôi về nhà. Tôi buộc mình dứt mắt khỏi máy tính và đứng dậy để đầu óc được thông thoáng. Bước vào nhà ăn, tôi gặp Aquarius đang vội vàng dùng bữa tối.
“Em đã ăn chưa?” anh hỏi.
“Em chưa,” tôi đáp, bước về phía hộp bánh quy mặn.
“Anh còn dư một chiếc sandwich,” anh lấy từ túi ra một gói giấy bạc hình tam giác và chìa cho tôi.
Tôi ngẫm nghĩ. Chẳng có lý do gì để từ chối.
Vậy là chúng tôi ngồi ăn cùng nhau trong im lặng. Tôi quan sát anh, và những khi tôi cúi xuống cắn sandwich, tôi biết anh quan sát tôi.
“Anh biết đấy…” tôi nói sau vài phút suy tư, “Chúng ta đều bắt đầu làm việc ở đây cùng một thời điểm. Đôi khi em nghĩ, thật may là có anh đồng hành với em.”
Aquarius hơi khựng lại. Ngoài trời, tiếng mưa rơi lộp độp vang lên. Tôi đã tưởng anh sẽ lại làm ngơ, như những khi anh thấy cuộc trò chuyện trở nên quá thân mật.
Nhưng tôi không cố thân mật. Tôi muốn anh trò chuyện cùng tôi.
Anh đưa mắt nhìn ra cửa sổ.
“Anh đã không biết em suy nghĩ như vậy.”
Mọi chuyện bắt đầu diễn tiến khi anh tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa tôi và Virgo ở quầy cà phê cho nhân viên. Lúc đó, Virgo đang than thở về việc bạn trai chị không quan tâm tới sức khỏe.
“Anh ấy chẳng chịu tập thể thao gì cả,” Virgo làu bàu.
“Em mà có bạn trai thì chắc người bị phàn nàn sẽ là em…” tôi phì cười.
Khi mang tách cà phê quay đi, tôi thấy Aquarius đã đứng ở quầy từ bao giờ. Tay anh lật qua những gói trà, gương mặt không cảm xúc.
Về tới chỗ ngồi, tôi nhận được một tin nhắn qua Whatsapp.
Đi xem phim không?
Tám rưỡi tối trên phố Portland, gió cắt qua gương mặt khiến tôi phải kéo cổ áo lên cao, rồi lại vụng về dừng lại trên đường vì sợ bị phai lớp trang điểm. Nhìn vào gương cầm tay, tôi nghĩ mình trông như một tên hề. Tôi không muốn Aquarius nghĩ tôi căng thẳng, nhưng đứng cách năm bước chân cũng có thể nghe thấy tiếng đập thình thịch của trái tim tôi.
Chúng tôi quyết định gặp nhau ở rạp phim. Khi tôi đến nơi, anh đang xếp hàng mua vé. Anh cắn môi đăm chiêu, nhìn quanh quất, và nhịp chân theo tiếng nhạc của quầy bán kem.
Tôi dừng lại từ xa. Aquarius ở nơi đông người tạo nên một bức tranh kỳ lạ, như thể một nét cọ đi lệch, một giây ngẫu hứng của người hoạ sĩ đã gò bó mình trong khuôn khổ quá lâu. Những ồn ã quanh anh xoay mòng mòng, kích động bởi anh, cố chạm lấy anh vì anh là vị thần cuối cùng trên trái đất.
“A, em đây rồi,” một thoáng nhẹ nhõm vụt qua mắt anh, và nhanh chóng được thay thế bởi sự dò xét khi tôi bước lại gần. Từng mạch máu của tôi đều ngừng đập dưới cái nhìn của anh.
Tôi bật cười lúng túng, “Sao lại nhìn em như vậy?”
Chỉ trong chốc lát, vỏ bọc được trau chuốt kỹ lưỡng của tôi, vốn đã vô cùng mong manh, rơi xuống và vỡ thành trăm mảnh.
Như thể đọc được ý nghĩ tôi, sau vài giây anh ngoảnh mặt đi không nói một lời. Tôi đứng bất động, không chắc mình nên làm gì tiếp. Hàng người mua vé từ từ di chuyển về trước, tôi bèn đi bên cạnh anh.
“Tại sao anh lại rủ em đi xem phim?” tôi hỏi.
Aquarius sững lại.
“Em rất thích thử lòng người khác, em biết không Libra?” anh có vẻ cố nén cười.
“Chỉ với anh thôi.”
“Đó, chính là nó. Em không ngại nói những thứ như vậy.”
“Anh vẫn chưa trả lời em.”
“Có nhất thiết phải trả lời không?”
Mùi nước hoa của anh thoang thoảng trong không khí, và tôi bắt lấy ngay một phân tử mùi hương. Chín rữa của trái mâm xôi và the mát của đêm mưa rào quyện lại trong mao mạch. Không, anh không cần trả lời.
Chúng tôi cùng xem một bộ phim hài hạng B, trong đó Vince Vaugh vào vai một ông bố đơn thân tìm cách phá bĩnh chuyện tình giữa con gái mình và …một bố đường gần đất xa trời. Tôi nhận ra đã lâu mình không được thả lỏng. Những trò đùa vô thưởng vô phạt, có phần lỗi thời trong phim cũng làm tôi bật cười thích thú. Mỗi lần như thế, Aquarius lại quay sang nhìn tôi cùng ánh mắt kì khôi.
“Sao anh không cười? Anh không thấy vui à?” tôi hỏi.
Nhưng anh không đáp. Tôi của ngày xưa có lẽ đã rất bối rối khi đối mặt với sự im lặng, nhưng giờ đây, khi trong lòng đã chất chứa quá nhiều thứ không thể diễn đạt thành lời, tôi đã trở thành chính sự im lặng.
Tuy vậy, bằng một cách nào đó, Aquarius lại có thể hiểu ngôn ngữ câm lặng của tôi.
“Anh có cảm giác anh đã biết em lâu lắm rồi.” Aquarius nói trước khi quay lại với bộ phim.
“Thật lạ là, em cũng thấy như thế.”
Khi phim kết thúc, Aquarius ngỏ lời đưa tôi về nhà. Tôi lưỡng lự rồi đồng ý. Trên băng ghế sau của chiếc taxi, chúng tôi không nói với nhau lấy một từ. Aquarius tựa cằm ngắm thành phố cô đơn, và tôi âm thầm nhìn anh. Im lặng bao trùm như một khu rừng đêm, và chúng tôi vai kề vai bước đi trong đó như những con mèo rừng.
“Bao lâu nữa thì tới?” anh đột ngột hỏi.
“Khoảng 300 mét nữa,” người lái xe đáp.
Tôi thấy những ngón tay anh đặt trên đùi khẽ nhịp, rồi trước khi tôi kịp phản ứng, chúng vươn tới tôi như một đóa hoa nở bừng. Aquarius luồn tay qua tóc tôi, kéo tôi lại gần và vươn người kề sát môi tôi.
Ngay lập tức tôi giật người lại.
Trong bóng tối chập choạng, những lọn tóc đen lòa xòa của anh càng làm cho đôi mắt xanh sáng rực, và tôi thấy sự khát khao dâng tràn trong anh, cùng một thoáng bối rối. Nhưng rồi rất nhanh chóng anh lấy lại điềm tĩnh và thu mình lại. Tôi nghe trống ngực mình đập điên đảo.
“Anh xin lỗi.”
“Không sao,” tôi nắm lấy tay anh—bàn tay buốt giá, đượm mùi kim loại từ những chiếc nhẫn của anh. “Là do em, em…”
Khi anh ngước lên nhìn tôi, tôi nhận ra mình không thể thổ lộ. Không phải vì tôi tin rằng anh sẽ hiểu mà không cần lời nói, mà vì tôi là một kẻ hèn. Nếu biết những hỗn tạp trong lòng tôi, Aquarius sẽ không bao giờ nhìn tôi như trước nữa.
“Em không như những gì em nghĩ đâu, Libra.” anh lặng lẽ nói.
Tôi xiết lấy bàn tay anh trong bóng tối. Vào lúc này đây tôi nhận ra mình thật cô độc, nhưng tôi chẳng thể làm gì khác.
Chúng tôi im lặng cho đến khi taxi dừng lại trước cửa nhà tôi. Tôi bước ra và dõi theo chiếc xe đưa anh khuất dạng.
Những ngày sau đó, chúng tôi không thể cư xử bình thường. Tôi tránh ánh mắt anh mỗi lần chúng tôi bước qua nhau. Không khí quanh anh ngột ngạt đến mức tôi đành phải xin làm việc từ nhà.
Đến ngày thứ ba, anh nhắn tin cho tôi.
Em lánh mặt anh à.
Em chỉ hơi mệt thôi, tôi nhắn.
Có thật không?
Tôi ngập ngừng, rồi nhắn: Em có làm tổn thương anh không?
Phải mười phút sau anh mới trả lời tôi. Anh muốn nhìn thấy em.
Taurus là người nhìn thấy tôi trước. Lúc ấy, tôi đang quanh quẩn trước cửa hàng tiện lợi trong nhà ga Cornbrook để tìm mua một chiếc ô mới. Anh bước tới chạm vào vai tôi. Thấy anh, chiếc ví tôi đang cầm trên tay rơi xuống đất.
“A, em xin lỗi…” tôi luống cuống, chẳng biết mình xin lỗi vì điều gì.
Taurus giúp tôi nhặt ví lên. Tôi nhìn đăm đăm vào gáy áo măng tô anh, và đôi giày anh, và bàn tay gầy gò của anh khi anh trao chiếc ví cho tôi.
“Đã lâu rồi nhỉ, Libbie.”
“Lâu rồi, Taurus,” Tôi lặng lẽ nói, “Anh dạo này khỏe không?”
Anh đã đổi kiểu tóc. Tôi cảm giác anh gầy đi, nhưng có lẽ chỉ vì không gian xung quanh anh giãn nở. Tôi không biết anh có ổn không, và cũng không hề muốn biết. Thế nhưng những khúc mắc trong lòng tôi vẫn dâng lên như một cơn thủy triều.
“Anh vẫn khỏe. Em thì sao?” anh hỏi.
Tôi không đọc được cảm xúc trên gương mặt anh. Mà có lẽ trước nay, tôi đã luôn nhìn nhận sai về anh, như tôi đã bàng hoàng nhận ra khi tấm kính mờ ảo trước mắt vỡ tan và tình yêu giữa chúng tôi biến tướng, vào mùa thu năm tôi vừa tròn hai mươi tuổi.
Tôi cười trừ.
“Em đi làm rồi, được gần hai năm nay.”
“Công việc của em ổn không?”
Đám đông xung quanh chúng tôi bỗng trở nên vô cùng ồn ã. Tiếng tàu lịch xịch cập bến, hòa với tiếng cười nói của người qua lại.
“Em phải đi đây, Taurus. Em có một cuộc gặp quan trọng.”
Tôi dợm chân bước đi, nhưng đột nhiên, anh níu lấy tay áo tôi. Lập tức tôi vùng ra nhưng anh không buông tay.
“Anh bị điên à?” Tôi lớn tiếng.
Taurus cầu khẩn, “Mình nói chuyện một chút được không?”
“Tôi không có gì để nói với anh!”
Tôi thật sự không còn gì để trao cho anh, và cũng chẳng còn cần gì từ anh. Thậm chí đã từ lâu rồi tôi không hề nghĩ tới anh. Thế nhưng càng giằng co với anh, nơi đây, dưới bầu trời đen sạm chết mòn của Manchester, vết thương trong lòng tôi toạc máu.
“Anh xin em, Libbie, hãy nghe anh nói.”
“Đừng gọi tôi là Libbie!”
“Anh xin lỗi em, là anh sai với em. Ngoài em ra chưa từng ai—”
“Im ngay! Tôi cấm anh nói tiếp!”
Với một cú giật mạnh, tôi vùng khỏi Taurus. Lợi dụng lúc anh mất đà ngã sóng soài, tôi lao vào giữa đám đông và vội vã tìm một chuyến tàu để bỏ trốn. Thế nhưng khi tôi ngoái lại, Taurus không hề có ý định đuổi theo tôi. Anh chậm rãi đứng dậy và phủi quần áo, rồi nhìn tôi đăm đăm. Đúng vậy, anh chưa bao giờ nỗ lực níu giữ tôi, vì vậy anh không có tư cách cầu xin sự tha thứ từ tôi. Tôi nhảy qua một cánh cửa tàu ngay trước khi nó đóng lại, và tôi quan sát anh khi chuyến tàu chậm rãi lăn bánh. Qua lớp kính lạnh mờ hơi nước, anh cũng như bất kì ai khác trong sân ga, chứ chẳng phải người tôi đã từng yêu nồng nàn, chẳng phải người tôi đã từng muốn chung sống tới đầu bạc răng long, và chẳng phải người rốt cuộc đã huỷ hoại tôi đến mức tôi quên mất mình từng có thể yêu ai đó nồng nàn.
Trời bắt đầu nổi gió khi tôi đến căn hộ Aquarius đang thuê cùng một người bạn của anh.
“Từ nhà em tới đây lâu vậy à?”
Aquarius hỏi với vẻ nửa đùa nửa thật khi mở cửa cho tôi bước vào căn hộ. Rồi anh ngưng bặt khi nhìn thấy gương mặt tôi.
“Em gặp chuyện gì sao?”
“Không có gì đâu. Em va phải một người quen cũ ở nhà ga,” tôi nói nhanh, “Đã lâu không gặp nên có chút xúc động.”
Rồi tôi đưa mắt nhìn quanh. Phòng khách nhà Aquarius đơn điệu với một chiếc bàn ăn bốn người chất đầy hộp ngũ cốc và các loại thực phẩm khô, đặt cạnh một gian bếp nhỏ hầu như không được đụng tới. Kế bên gian bếp là một ô cửa sổ nhỏ treo một hai chậu cây héo khô, nhìn ra một khu dân cư ảm đạm.
Aquarius kéo ghế cho tôi.
“Người quen cũ à?” anh hỏi.
Tôi không trả lời anh, “Sao anh lại muốn gặp em?”
“Cần có lý do không?”
“Cần.”
“Libra, em không tin anh.”
Đúng là như thế. Tôi không tin vào anh. Thế nhưng việc tôi tức tốc lên đường, bắt một chuyến tàu bốn mươi phút chỉ vì một tin nhắn của anh, tôi đang cầu mong anh hãy tin tôi.
Aquarius bước tới cạnh tôi, tựa người vào bàn. Vẫn ngồi tại chỗ, tôi nắm lấy bàn tay anh và áp nó vào mặt mình. Căn phòng khách của anh chợt tan ra thành một hồ nước đen và tôi đắm mình trong nó. Đầu ngón tay anh mân mê gò má tôi, những chiếc nhẫn bạc lướt trên da tôi.
“Aquarius, anh là ai? Anh nhìn thấy điều gì ở em?" Tôi nhắm mắt, lặng lẽ nói. Giọng tôi run và khàn đặc, mỗi âm tiết khoét đục những lỗ sâu hoắm vào cuống họng.
Tôi đang đòi hỏi ở anh một điều kỳ thực vô lý. Càng đẩy anh ra xa, tôi lại càng muốn đến gần anh.
Aquarius khuỵu gối xuống để ngang tầm mắt tôi. Tay anh vẫn áp lấy má tôi. Ngoài trời đã sập tối và ánh đèn đường đượm hương mưa đổ dài trên sàn nhà.
“Đi cùng anh, Libra. Mình rời khỏi Manchester.”
Anh đã nghĩ tôi và anh giống nhau, và có những khi yếu mềm, tôi cũng đã nghĩ như vậy. Thế giới này trong phút chốc đã thu nhỏ về một khung cửa sổ mưa rơi, nơi chúng tôi nhâm nhi những giây ngắn ngủi bên nhau, sẻ chia thứ ngôn ngữ chúng tôi đã cùng tạo ra từ thinh lặng. Tôi đã mong bằng việc phản chiếu con người tôi, anh sẽ cứu rỗi được tôi. Nhưng cuối cùng anh là anh, chẳng phải một vị thần không tì vết, và tôi vẫn là tôi, chưa bao giờ là người khôn ngoan nhất trên đời.
“Em không vượt qua được,” tôi thì thào nói với Aquarius.
Chúng tôi nhìn nhau trân trối. Xúc cảm phức tạp vương vấn trên gương mặt anh.
Chiếc cửa sổ dội vào khung—những cơn gió lốc đang kéo đến. Anh ôm lấy tôi trong căn phòng nhỏ bé bị bão vồ. Và tôi vùi đầu vào nơi hõm trên xương đòn anh, yếu ớt đưa tay bấu víu vào chiếc áo thun của anh. Tưởng chừng như triệu triệu năm được cô đọng lại trong một tíc tắc, ở tâm bão tách biệt khỏi tất cả những cuồng nộ này đây, nơi tôi và anh sẽ không bao giờ rời xa nhau.
Hai tuần sau đó, Aquarius thôi việc. Tôi không biết về quyết định ấy cho tới sáng hôm đầu tiên anh nghỉ, khi tôi thấy 3 Bảng Anh trên bàn mình. Mặc cho nỗ lực liên lạc của tôi, anh không nhấc máy.
Chiều hôm ấy, tôi tìm tới căn hộ của anh thì được người bạn cùng nhà báo anh đã lên đường đi London từ tối qua.
“Gì cơ?” tôi bàng hoàng. “Địa chỉ nào ở London, anh có biết không?”
“Tôi không hỏi. Mà, cô là Libra, phải không?” người thanh niên nghiêng đầu nhìn tôi, “Aquarius rất hay kể về cô.”
Bất chợt, tôi chảy nước mắt.
Người bạn của anh hốt hoảng. Tôi lấy hai tay che mặt, vội vã lao đi. Tôi không bao giờ trở lại căn nhà ấy nữa.
Một thời gian ngắn sau, tôi cũng đã rời khỏi Manchester và chuyển tới nước Mỹ. Tôi chưa bao giờ gặp lại Aquarius dù cố gắng tìm kiếm anh tới đâu. Tôi cũng không bao giờ thấy Taurus lần nào nữa.
Trong lòng tôi vẫn luôn canh cánh câu hỏi liệu rằng tôi cùng Aquarius rời đi vào đêm giông bão ấy, mọi chuyện sẽ ra sao. Có lẽ anh đi trước để trừng phạt tôi vì đã hèn nhát. Hoặc có lẽ, anh muốn giết chết cái phần vốn đã thoi thóp của tôi, để tôi lại có thể được tái sinh.
Mặt khác, tôi tự hỏi Aquarius có bao giờ hối hận vì bỏ đi không lời tạm biệt như thế.
Một đêm mưa, tôi nằm mơ thấy anh lần đầu tiên sau nhiều năm dài.
Trong mơ, hai chúng tôi đang ngồi cạnh nhau dùng bữa tối trong nhà ăn công ty cũ. Những bức tường xám lạnh lẽo của Manchester lại bao bọc lấy tôi. Tôi chia sẻ cho Aquarius chiếc sandwich cắt đôi, rồi tựa đầu lên vai anh và lặng lẽ ăn phần mình.
“Nói anh nghe em nghĩ gì đi,” anh bảo tôi.
“Anh muốn biết sao?”
“Tất nhiên rồi. Anh luôn muốn biết.”
“Em nghĩ cái bánh này thật tệ.”
Anh bật cười.
“Anh cũng nghĩ thế, Libbie.”
Author: Frodo (Baggins)
Status: Finished
Disclaimer: nhân vật không thuộc về tôi.
Category / Genre: Daily life, romance
Rating: [T]
Length: one-shot
Author's note: Dựa trên một fic mình viết vào 2017, tuy không bám sát nguyên bản lắm, tặng một người bạn trên forum cũ. Người bạn đó có nick là cold sunshine. Sắn à, dù cô đang ở đâu thì i miss u a lot and hope you're doing well.
Đồng thời mình cũng hy vọng qua fic này, mình lại có động lực tái khởi động dự án Zodiac Girls của mình—một dự án vốn đã có nữ chính Libra (fic Train 1984), tuy nhiên mình của bây giờ thì không còn relate với cô Libra đó nữa haha.
Đã lâu không viết, xin nhận mọi feedback :3
Nhân vật chính:
Libra
Aquarius
Libra
Aquarius
________________________
Những ngày trời âm u, tôi phát hiện ra tâm trạng Aquarius cũng có phần ủ dột. Lúc ấy tôi sẽ tìm thấy anh trong nhà ăn, nhâm nhi một cái bánh quy mặn và đăm chiêu nhìn ra cửa sổ. Ánh mắt anh kéo lê theo hàng ô tô ủ rũ xám xịt.
Đến đứng cạnh anh, tôi dựa lưng vào tường. Một tia chớp lóe lên cắt vào không gian yên lặng.
“Anh đang nghĩ làm sao mọi người có thể chịu nổi việc ở cùng một nơi quá lâu,” anh lẩm bẩm.
Tôi hỏi, “Lâu là bao nhiêu?”
“Lâu đối với họ.”
Tôi suy nghĩ về thứ anh nói.
“Chắc là, có người cảm thấy bị mắc kẹt, có người thì không.”
Anh nhìn tôi, rồi cho tọt phần còn lại của miếng bánh quy vào miệng. Tôi bước tới áp trán vào lớp kính lạnh lẽo trong tiếng bước chân xa dần của anh. Đây chính là vỏn vẹn cuộc nói chuyện đầu tiên giữa chúng tôi. Nhiều năm sau này khi nhìn lại, tôi nhận ra mối quan hệ của chúng tôi cũng lửng lơ, đau đáu như hạt mưa đầu tiên trượt dài khỏi gương mặt tôi trên ô cửa sổ.
________________________
Ở tuổi 23, tôi cho rằng mình đã chứng kiến đủ chuyện cho một đời. Sau một cuộc tình tan vỡ, tôi thấy tâm hồn mình se lại như miệng một cái giếng trời, chỉ để lọt vào trong một lượng ánh sáng nhất định. Những lúc như thế, tôi thấy con người sẽ thường tự cho mình là kẻ thông minh nhất thế gian.
Liệu tôi có như thế không? Cho đến khi gặp Aquarius, tôi vẫn tin mình là một người có trái tim rộng lớn.
“Cậu nghĩ sao nếu mình đi khỏi Manchester?” tôi hỏi Leo, cô bạn thân thiết, khi chúng tôi ngồi thưởng cà phê ở con phố quen thuộc vào một sáng cuối tuần.
Leo khuấy tách latte của cô mạnh đến nỗi tôi phải rụt tay về vì sợ bị bắn nước. “Cậu nói gì cơ? Cậu định chuyển đi à?”
“Không không! Mình đang ví dụ vậy.”
Leo nhìn tôi trân trối, “Mình không bao giờ nghĩ cậu sẽ chuyển đi.”
“Mình vẫn có thể đi mà.”
“Ừ, nhưng sẽ rất khó vì cậu là người sợ thay đổi,” Leo vẫn nhìn tôi, “Xin lỗi nhé, nếu lời mình khiến cậu tổn thương.”
“Không sao,” tôi nói nhẹ nhàng. Leo hiểu tôi và đôi khi là quá hiểu. Nắng nhấp nháy trên vành mạ vàng của những chiếc tách, và tôi nhìn chúng đăm đăm, cố thu về chút tia sáng ít ỏi cho khung giếng trời bé nhỏ của mình, “Mình cũng chỉ giả sử vậy thôi.”
________________________
Một ngày nọ, Aquarius đến bàn làm việc của tôi và thản nhiên đưa tay với lấy hộp kẹo bạc hà tôi mới mua.
“Em tính phí đấy nhé,” tôi nói, mắt không rời màn hình máy tính.
“Bao nhiêu?”
“30 pence.”
“Đắt vậy,” anh nói. “Được, anh sẽ tất toán cho em.”
“Khi nào?”
Tôi chợt rùng mình. Hương bạc hà lướt qua má khiến tôi bất giác xoay người lại. Aquarius cúi mặt thật gần với tôi, những mảng tối sắc cạnh trên gương mặt anh hút lấy linh hồn tôi.
“Khi một trong hai ta rời khỏi đây,” anh nói.
Tôi gật đầu. Tuy thế, tôi cho rằng Aquarius chỉ nói vậy để tiếp tục nhón kẹo bạc hà từ tôi.
Một người đồng nghiệp trong công ty mà tôi thường trò chuyện cùng, Virgo, bỗng nhắn tin cho tôi trong giờ làm.
Chị mới bắt quả tang Aquarius nhìn trộm em.
Tôi biết rõ những khi Aquarius nhìn tôi. Anh hầu như không bao giờ quan tâm người xung quanh nghĩ gì và vì vậy cũng chẳng che giấu việc quan sát tôi. Từ phía xa căn phòng tôi có thể cảm nhận được cái nhìn mổ xẻ của anh như thể tôi là một mẫu thiên thạch. Khi đó tôi sẽ tiêu khiển anh bằng những hành động kỳ quặc, như cắn móng tay hoặc giả vờ thở dài bực tức; tôi muốn làm anh bối rối về con người tôi.
Tuy vậy, có lẽ tôi chỉ càng làm anh trở nên tò mò.
________________________
“A, mệt quá đi…”
Tôi thở dài. Giai đoạn tháng 2, 3 là những lúc công ty tôi bận rộn nhất. Ngoài trời đã tối đen nhưng chẳng ai trong văn phòng của tôi về nhà. Tôi buộc mình dứt mắt khỏi máy tính và đứng dậy để đầu óc được thông thoáng. Bước vào nhà ăn, tôi gặp Aquarius đang vội vàng dùng bữa tối.
“Em đã ăn chưa?” anh hỏi.
“Em chưa,” tôi đáp, bước về phía hộp bánh quy mặn.
“Anh còn dư một chiếc sandwich,” anh lấy từ túi ra một gói giấy bạc hình tam giác và chìa cho tôi.
Tôi ngẫm nghĩ. Chẳng có lý do gì để từ chối.
Vậy là chúng tôi ngồi ăn cùng nhau trong im lặng. Tôi quan sát anh, và những khi tôi cúi xuống cắn sandwich, tôi biết anh quan sát tôi.
“Anh biết đấy…” tôi nói sau vài phút suy tư, “Chúng ta đều bắt đầu làm việc ở đây cùng một thời điểm. Đôi khi em nghĩ, thật may là có anh đồng hành với em.”
Aquarius hơi khựng lại. Ngoài trời, tiếng mưa rơi lộp độp vang lên. Tôi đã tưởng anh sẽ lại làm ngơ, như những khi anh thấy cuộc trò chuyện trở nên quá thân mật.
Nhưng tôi không cố thân mật. Tôi muốn anh trò chuyện cùng tôi.
Anh đưa mắt nhìn ra cửa sổ.
“Anh đã không biết em suy nghĩ như vậy.”
________________________
Mọi chuyện bắt đầu diễn tiến khi anh tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa tôi và Virgo ở quầy cà phê cho nhân viên. Lúc đó, Virgo đang than thở về việc bạn trai chị không quan tâm tới sức khỏe.
“Anh ấy chẳng chịu tập thể thao gì cả,” Virgo làu bàu.
“Em mà có bạn trai thì chắc người bị phàn nàn sẽ là em…” tôi phì cười.
Khi mang tách cà phê quay đi, tôi thấy Aquarius đã đứng ở quầy từ bao giờ. Tay anh lật qua những gói trà, gương mặt không cảm xúc.
Về tới chỗ ngồi, tôi nhận được một tin nhắn qua Whatsapp.
Đi xem phim không?
________________________
Tám rưỡi tối trên phố Portland, gió cắt qua gương mặt khiến tôi phải kéo cổ áo lên cao, rồi lại vụng về dừng lại trên đường vì sợ bị phai lớp trang điểm. Nhìn vào gương cầm tay, tôi nghĩ mình trông như một tên hề. Tôi không muốn Aquarius nghĩ tôi căng thẳng, nhưng đứng cách năm bước chân cũng có thể nghe thấy tiếng đập thình thịch của trái tim tôi.
Chúng tôi quyết định gặp nhau ở rạp phim. Khi tôi đến nơi, anh đang xếp hàng mua vé. Anh cắn môi đăm chiêu, nhìn quanh quất, và nhịp chân theo tiếng nhạc của quầy bán kem.
Tôi dừng lại từ xa. Aquarius ở nơi đông người tạo nên một bức tranh kỳ lạ, như thể một nét cọ đi lệch, một giây ngẫu hứng của người hoạ sĩ đã gò bó mình trong khuôn khổ quá lâu. Những ồn ã quanh anh xoay mòng mòng, kích động bởi anh, cố chạm lấy anh vì anh là vị thần cuối cùng trên trái đất.
“A, em đây rồi,” một thoáng nhẹ nhõm vụt qua mắt anh, và nhanh chóng được thay thế bởi sự dò xét khi tôi bước lại gần. Từng mạch máu của tôi đều ngừng đập dưới cái nhìn của anh.
Tôi bật cười lúng túng, “Sao lại nhìn em như vậy?”
Chỉ trong chốc lát, vỏ bọc được trau chuốt kỹ lưỡng của tôi, vốn đã vô cùng mong manh, rơi xuống và vỡ thành trăm mảnh.
Như thể đọc được ý nghĩ tôi, sau vài giây anh ngoảnh mặt đi không nói một lời. Tôi đứng bất động, không chắc mình nên làm gì tiếp. Hàng người mua vé từ từ di chuyển về trước, tôi bèn đi bên cạnh anh.
“Tại sao anh lại rủ em đi xem phim?” tôi hỏi.
Aquarius sững lại.
“Em rất thích thử lòng người khác, em biết không Libra?” anh có vẻ cố nén cười.
“Chỉ với anh thôi.”
“Đó, chính là nó. Em không ngại nói những thứ như vậy.”
“Anh vẫn chưa trả lời em.”
“Có nhất thiết phải trả lời không?”
Mùi nước hoa của anh thoang thoảng trong không khí, và tôi bắt lấy ngay một phân tử mùi hương. Chín rữa của trái mâm xôi và the mát của đêm mưa rào quyện lại trong mao mạch. Không, anh không cần trả lời.
Chúng tôi cùng xem một bộ phim hài hạng B, trong đó Vince Vaugh vào vai một ông bố đơn thân tìm cách phá bĩnh chuyện tình giữa con gái mình và …một bố đường gần đất xa trời. Tôi nhận ra đã lâu mình không được thả lỏng. Những trò đùa vô thưởng vô phạt, có phần lỗi thời trong phim cũng làm tôi bật cười thích thú. Mỗi lần như thế, Aquarius lại quay sang nhìn tôi cùng ánh mắt kì khôi.
“Sao anh không cười? Anh không thấy vui à?” tôi hỏi.
Nhưng anh không đáp. Tôi của ngày xưa có lẽ đã rất bối rối khi đối mặt với sự im lặng, nhưng giờ đây, khi trong lòng đã chất chứa quá nhiều thứ không thể diễn đạt thành lời, tôi đã trở thành chính sự im lặng.
Tuy vậy, bằng một cách nào đó, Aquarius lại có thể hiểu ngôn ngữ câm lặng của tôi.
“Anh có cảm giác anh đã biết em lâu lắm rồi.” Aquarius nói trước khi quay lại với bộ phim.
“Thật lạ là, em cũng thấy như thế.”
Khi phim kết thúc, Aquarius ngỏ lời đưa tôi về nhà. Tôi lưỡng lự rồi đồng ý. Trên băng ghế sau của chiếc taxi, chúng tôi không nói với nhau lấy một từ. Aquarius tựa cằm ngắm thành phố cô đơn, và tôi âm thầm nhìn anh. Im lặng bao trùm như một khu rừng đêm, và chúng tôi vai kề vai bước đi trong đó như những con mèo rừng.
“Bao lâu nữa thì tới?” anh đột ngột hỏi.
“Khoảng 300 mét nữa,” người lái xe đáp.
Tôi thấy những ngón tay anh đặt trên đùi khẽ nhịp, rồi trước khi tôi kịp phản ứng, chúng vươn tới tôi như một đóa hoa nở bừng. Aquarius luồn tay qua tóc tôi, kéo tôi lại gần và vươn người kề sát môi tôi.
Ngay lập tức tôi giật người lại.
Trong bóng tối chập choạng, những lọn tóc đen lòa xòa của anh càng làm cho đôi mắt xanh sáng rực, và tôi thấy sự khát khao dâng tràn trong anh, cùng một thoáng bối rối. Nhưng rồi rất nhanh chóng anh lấy lại điềm tĩnh và thu mình lại. Tôi nghe trống ngực mình đập điên đảo.
“Anh xin lỗi.”
“Không sao,” tôi nắm lấy tay anh—bàn tay buốt giá, đượm mùi kim loại từ những chiếc nhẫn của anh. “Là do em, em…”
Khi anh ngước lên nhìn tôi, tôi nhận ra mình không thể thổ lộ. Không phải vì tôi tin rằng anh sẽ hiểu mà không cần lời nói, mà vì tôi là một kẻ hèn. Nếu biết những hỗn tạp trong lòng tôi, Aquarius sẽ không bao giờ nhìn tôi như trước nữa.
“Em không như những gì em nghĩ đâu, Libra.” anh lặng lẽ nói.
Tôi xiết lấy bàn tay anh trong bóng tối. Vào lúc này đây tôi nhận ra mình thật cô độc, nhưng tôi chẳng thể làm gì khác.
Chúng tôi im lặng cho đến khi taxi dừng lại trước cửa nhà tôi. Tôi bước ra và dõi theo chiếc xe đưa anh khuất dạng.
________________________
Những ngày sau đó, chúng tôi không thể cư xử bình thường. Tôi tránh ánh mắt anh mỗi lần chúng tôi bước qua nhau. Không khí quanh anh ngột ngạt đến mức tôi đành phải xin làm việc từ nhà.
Đến ngày thứ ba, anh nhắn tin cho tôi.
Em lánh mặt anh à.
Em chỉ hơi mệt thôi, tôi nhắn.
Có thật không?
Tôi ngập ngừng, rồi nhắn: Em có làm tổn thương anh không?
Phải mười phút sau anh mới trả lời tôi. Anh muốn nhìn thấy em.
________________________
Taurus là người nhìn thấy tôi trước. Lúc ấy, tôi đang quanh quẩn trước cửa hàng tiện lợi trong nhà ga Cornbrook để tìm mua một chiếc ô mới. Anh bước tới chạm vào vai tôi. Thấy anh, chiếc ví tôi đang cầm trên tay rơi xuống đất.
“A, em xin lỗi…” tôi luống cuống, chẳng biết mình xin lỗi vì điều gì.
Taurus giúp tôi nhặt ví lên. Tôi nhìn đăm đăm vào gáy áo măng tô anh, và đôi giày anh, và bàn tay gầy gò của anh khi anh trao chiếc ví cho tôi.
“Đã lâu rồi nhỉ, Libbie.”
“Lâu rồi, Taurus,” Tôi lặng lẽ nói, “Anh dạo này khỏe không?”
Anh đã đổi kiểu tóc. Tôi cảm giác anh gầy đi, nhưng có lẽ chỉ vì không gian xung quanh anh giãn nở. Tôi không biết anh có ổn không, và cũng không hề muốn biết. Thế nhưng những khúc mắc trong lòng tôi vẫn dâng lên như một cơn thủy triều.
“Anh vẫn khỏe. Em thì sao?” anh hỏi.
Tôi không đọc được cảm xúc trên gương mặt anh. Mà có lẽ trước nay, tôi đã luôn nhìn nhận sai về anh, như tôi đã bàng hoàng nhận ra khi tấm kính mờ ảo trước mắt vỡ tan và tình yêu giữa chúng tôi biến tướng, vào mùa thu năm tôi vừa tròn hai mươi tuổi.
Tôi cười trừ.
“Em đi làm rồi, được gần hai năm nay.”
“Công việc của em ổn không?”
Đám đông xung quanh chúng tôi bỗng trở nên vô cùng ồn ã. Tiếng tàu lịch xịch cập bến, hòa với tiếng cười nói của người qua lại.
“Em phải đi đây, Taurus. Em có một cuộc gặp quan trọng.”
Tôi dợm chân bước đi, nhưng đột nhiên, anh níu lấy tay áo tôi. Lập tức tôi vùng ra nhưng anh không buông tay.
“Anh bị điên à?” Tôi lớn tiếng.
Taurus cầu khẩn, “Mình nói chuyện một chút được không?”
“Tôi không có gì để nói với anh!”
Tôi thật sự không còn gì để trao cho anh, và cũng chẳng còn cần gì từ anh. Thậm chí đã từ lâu rồi tôi không hề nghĩ tới anh. Thế nhưng càng giằng co với anh, nơi đây, dưới bầu trời đen sạm chết mòn của Manchester, vết thương trong lòng tôi toạc máu.
“Anh xin em, Libbie, hãy nghe anh nói.”
“Đừng gọi tôi là Libbie!”
“Anh xin lỗi em, là anh sai với em. Ngoài em ra chưa từng ai—”
“Im ngay! Tôi cấm anh nói tiếp!”
Với một cú giật mạnh, tôi vùng khỏi Taurus. Lợi dụng lúc anh mất đà ngã sóng soài, tôi lao vào giữa đám đông và vội vã tìm một chuyến tàu để bỏ trốn. Thế nhưng khi tôi ngoái lại, Taurus không hề có ý định đuổi theo tôi. Anh chậm rãi đứng dậy và phủi quần áo, rồi nhìn tôi đăm đăm. Đúng vậy, anh chưa bao giờ nỗ lực níu giữ tôi, vì vậy anh không có tư cách cầu xin sự tha thứ từ tôi. Tôi nhảy qua một cánh cửa tàu ngay trước khi nó đóng lại, và tôi quan sát anh khi chuyến tàu chậm rãi lăn bánh. Qua lớp kính lạnh mờ hơi nước, anh cũng như bất kì ai khác trong sân ga, chứ chẳng phải người tôi đã từng yêu nồng nàn, chẳng phải người tôi đã từng muốn chung sống tới đầu bạc răng long, và chẳng phải người rốt cuộc đã huỷ hoại tôi đến mức tôi quên mất mình từng có thể yêu ai đó nồng nàn.
________________________
Trời bắt đầu nổi gió khi tôi đến căn hộ Aquarius đang thuê cùng một người bạn của anh.
“Từ nhà em tới đây lâu vậy à?”
Aquarius hỏi với vẻ nửa đùa nửa thật khi mở cửa cho tôi bước vào căn hộ. Rồi anh ngưng bặt khi nhìn thấy gương mặt tôi.
“Em gặp chuyện gì sao?”
“Không có gì đâu. Em va phải một người quen cũ ở nhà ga,” tôi nói nhanh, “Đã lâu không gặp nên có chút xúc động.”
Rồi tôi đưa mắt nhìn quanh. Phòng khách nhà Aquarius đơn điệu với một chiếc bàn ăn bốn người chất đầy hộp ngũ cốc và các loại thực phẩm khô, đặt cạnh một gian bếp nhỏ hầu như không được đụng tới. Kế bên gian bếp là một ô cửa sổ nhỏ treo một hai chậu cây héo khô, nhìn ra một khu dân cư ảm đạm.
Aquarius kéo ghế cho tôi.
“Người quen cũ à?” anh hỏi.
Tôi không trả lời anh, “Sao anh lại muốn gặp em?”
“Cần có lý do không?”
“Cần.”
“Libra, em không tin anh.”
Đúng là như thế. Tôi không tin vào anh. Thế nhưng việc tôi tức tốc lên đường, bắt một chuyến tàu bốn mươi phút chỉ vì một tin nhắn của anh, tôi đang cầu mong anh hãy tin tôi.
Aquarius bước tới cạnh tôi, tựa người vào bàn. Vẫn ngồi tại chỗ, tôi nắm lấy bàn tay anh và áp nó vào mặt mình. Căn phòng khách của anh chợt tan ra thành một hồ nước đen và tôi đắm mình trong nó. Đầu ngón tay anh mân mê gò má tôi, những chiếc nhẫn bạc lướt trên da tôi.
“Aquarius, anh là ai? Anh nhìn thấy điều gì ở em?" Tôi nhắm mắt, lặng lẽ nói. Giọng tôi run và khàn đặc, mỗi âm tiết khoét đục những lỗ sâu hoắm vào cuống họng.
Tôi đang đòi hỏi ở anh một điều kỳ thực vô lý. Càng đẩy anh ra xa, tôi lại càng muốn đến gần anh.
Aquarius khuỵu gối xuống để ngang tầm mắt tôi. Tay anh vẫn áp lấy má tôi. Ngoài trời đã sập tối và ánh đèn đường đượm hương mưa đổ dài trên sàn nhà.
“Đi cùng anh, Libra. Mình rời khỏi Manchester.”
Anh đã nghĩ tôi và anh giống nhau, và có những khi yếu mềm, tôi cũng đã nghĩ như vậy. Thế giới này trong phút chốc đã thu nhỏ về một khung cửa sổ mưa rơi, nơi chúng tôi nhâm nhi những giây ngắn ngủi bên nhau, sẻ chia thứ ngôn ngữ chúng tôi đã cùng tạo ra từ thinh lặng. Tôi đã mong bằng việc phản chiếu con người tôi, anh sẽ cứu rỗi được tôi. Nhưng cuối cùng anh là anh, chẳng phải một vị thần không tì vết, và tôi vẫn là tôi, chưa bao giờ là người khôn ngoan nhất trên đời.
“Em không vượt qua được,” tôi thì thào nói với Aquarius.
Chúng tôi nhìn nhau trân trối. Xúc cảm phức tạp vương vấn trên gương mặt anh.
Chiếc cửa sổ dội vào khung—những cơn gió lốc đang kéo đến. Anh ôm lấy tôi trong căn phòng nhỏ bé bị bão vồ. Và tôi vùi đầu vào nơi hõm trên xương đòn anh, yếu ớt đưa tay bấu víu vào chiếc áo thun của anh. Tưởng chừng như triệu triệu năm được cô đọng lại trong một tíc tắc, ở tâm bão tách biệt khỏi tất cả những cuồng nộ này đây, nơi tôi và anh sẽ không bao giờ rời xa nhau.
________________________
Hai tuần sau đó, Aquarius thôi việc. Tôi không biết về quyết định ấy cho tới sáng hôm đầu tiên anh nghỉ, khi tôi thấy 3 Bảng Anh trên bàn mình. Mặc cho nỗ lực liên lạc của tôi, anh không nhấc máy.
Chiều hôm ấy, tôi tìm tới căn hộ của anh thì được người bạn cùng nhà báo anh đã lên đường đi London từ tối qua.
“Gì cơ?” tôi bàng hoàng. “Địa chỉ nào ở London, anh có biết không?”
“Tôi không hỏi. Mà, cô là Libra, phải không?” người thanh niên nghiêng đầu nhìn tôi, “Aquarius rất hay kể về cô.”
Bất chợt, tôi chảy nước mắt.
Người bạn của anh hốt hoảng. Tôi lấy hai tay che mặt, vội vã lao đi. Tôi không bao giờ trở lại căn nhà ấy nữa.
________________________
Một thời gian ngắn sau, tôi cũng đã rời khỏi Manchester và chuyển tới nước Mỹ. Tôi chưa bao giờ gặp lại Aquarius dù cố gắng tìm kiếm anh tới đâu. Tôi cũng không bao giờ thấy Taurus lần nào nữa.
Trong lòng tôi vẫn luôn canh cánh câu hỏi liệu rằng tôi cùng Aquarius rời đi vào đêm giông bão ấy, mọi chuyện sẽ ra sao. Có lẽ anh đi trước để trừng phạt tôi vì đã hèn nhát. Hoặc có lẽ, anh muốn giết chết cái phần vốn đã thoi thóp của tôi, để tôi lại có thể được tái sinh.
Mặt khác, tôi tự hỏi Aquarius có bao giờ hối hận vì bỏ đi không lời tạm biệt như thế.
Một đêm mưa, tôi nằm mơ thấy anh lần đầu tiên sau nhiều năm dài.
Trong mơ, hai chúng tôi đang ngồi cạnh nhau dùng bữa tối trong nhà ăn công ty cũ. Những bức tường xám lạnh lẽo của Manchester lại bao bọc lấy tôi. Tôi chia sẻ cho Aquarius chiếc sandwich cắt đôi, rồi tựa đầu lên vai anh và lặng lẽ ăn phần mình.
“Nói anh nghe em nghĩ gì đi,” anh bảo tôi.
“Anh muốn biết sao?”
“Tất nhiên rồi. Anh luôn muốn biết.”
“Em nghĩ cái bánh này thật tệ.”
Anh bật cười.
“Anh cũng nghĩ thế, Libbie.”
End.
Sửa lần cuối:
