Fanfiction Gửi bạn...

  • Thread starter Thread starter liran.tran
  • Ngày gửi Ngày gửi
  • Trả lời Trả lời 0
  • Lượt xem Lượt xem 102

liran.tran

Trial Super Moderator
Thành viên BQT
28/04/2025
212
98
25
Đảo mèo
Thiên Bình
Tên truyện: Gửi bạn...

Tác giả: lavenderketket

Tình trạng: hoàn thành

Thể loại: truyện ngắn

Độ dài: oneshot

Disclaimer : nhân vật thuộc về tôi

Từng cánh hoa phượng đỏ thắm như điểm trong lòng tôi một cảm xúc trào dâng. Bồi hồi nghĩ ngợi, tôi bỗng thấy nhớ một người. Một người bạn mà tôi đã từng rất quý mến và trân trọng.

Mùa thi vội đến, dù chỉ là vừa chia tay ngôi trường cấp hai mà mình đã từng gắn bó những bốn năm thì ai mà không biết buồn. Nhưng nỗi buồn ấy chỉ nhen nhóm trong tôi như một ngọn lửa nhỏ bỗng chốc lay lắt khi cứ mơ tưởng về cái cổng cao lớn của ngôi trường mà mình hằng mơ ước. Nhưng nỗi nhớ về bạn làm tôi bỗng hững hờ.

Rồi sao này tôi có được gặp lại bạn?

Nếu so với tất cả những người đã đi qua cuộc đời tôi một cách tình cờ hay đã gắn bó cả một thời thơ ấu, thì nói thật, lần đầu tiên nhìn thấy bạn tôi đã thực sự không ưa. Tôi, một Ma Kết tuy không có vẻ cổ hủ như những tính cách đặc trưng của cung này nhưng tôi yêu sự hiền hòa và khiêm tốn. Điều đó thực sự trái ngược với một Sư Tử có vẻ ít nói nhưng len lỏi đâu đó cho người ta cảm giác của một sự khinh bỉ. Tôi luôn ghi nhớ một câu nói và cũng như cái cách mà tôi đối xử với mọi người: Đừng bao giờ đánh giá người khác khi điều duy nhất mà bạn biết rõ về người đó chỉ có vẻ bề ngoài! Và giờ đây, khi nhớ lại cái khoảnh khắc cho tôi thêm hiểu về bạn đã làm tôi bật cười. Không hiểu tại sao con người ta cứ thích nói ra những câu cứ như là quan điểm sống của họ mà thật ra, họ có chắc là đã sống như những gì họ nói. Nhìn lại cái quãng thời gian mà tôi đã từng trải qua trên cõi đời này và cũng như việc tiếp xúc với rất nhiều người đã cho tôi hiểu thêm nhiều điều. Có rất nhiều người có thể thao thao bất tuyệt với bạn, mỉm cười tươi với bạn nhưng thật tâm trong lòng họ có thật sự coi bạn ra một cái quái gì. Bởi vì vậy, cũng như một tính đặc thù của cung Ma Kết, tôi chỉ có thể đánh giá một người qua hành động của họ. Và có lẽ, “chú mèo bự” tưởng như đang nhìn đời bằng con mắt ngạo mạn như bạn đã dạy cho tôi một bài học và cho tôi thêm tin vào tình bạn thật sự.

Có thể, bạn đã quên nhưng tôi thì nhớ rất rõ ngày hôm ấy. Đó là khi tham gia một buổi học ngoại khóa trong trường, lúc ra về, bỗng dưng tôi không thể nào mở được cái khóa của chiếc xe đạp. Tôi loay hoay mãi nhưng cái ổ khóa cứ như bị kẹt. Rồi tôi nhìn xung quanh, sân trường dần vắng lặng. Những người bạn mà tôi đã từng quen biết, đã từng nói chuyện hoặc cứ lướt qua như không thấy hoặc dừng lại hỏi han tí rồi bước đi. Có một câu mà sau này, tôi đã từng đọc trên một diễn đàn "Cuối cùng, điều chúng ta nhớ không phải là lời lẽ của kẻ thù, mà là sự im lặng của những người bạn." Bạn biết không, lúc đó, hình ảnh một người-không-thân-thiết lắm với tôi, bước đến hỏi thăm và dừng hẳn xe lại để đứng cùng tôi đã làm tôi suy nghĩ rất nhiều cho đến bây giờ. Dù lúc đó, tôi biết, bạn cũng chẳng giúp gì được cho tôi nhưng sự lên tiếng của bạn đã như phần nào nói lên được tính cách của bạn. Và rồi trải qua một mùa hè lắm điều ngớ ngẩn, tôi bước vào năm cuối cấp với rất nhiều sự ngỡ ngàng. Một môi trường học tập mới khiến cho một Ma Kết như tôi cảm thấy không thể thích ứng nhanh được. Tôi trải qua nó như một kẻ say nắng trải qua cơn mưa dầm. Nước mưa ướt đẫm từ đầu đến chân, thấm đẫm người nhưng tôi biết khi nắng dần lên thì nước cũng bốc hơi. Chẳng còn lại những gì. Nhưng bạn biết không, có bạn, làm cho tôi có cảm giác từng tia nắng lấp ló, không nhiều nhưng có thể sưởi ấm một tâm hồn. Tôi với bạn trò chuyện không được nhiều, chỉ là người này kể kẻ khác nghe, nhưng bạn biết không, biết lắng nghe là một điều đáng quý của một người bạn. Thật buồn cười khi đời tôi đã từng trải qua cái cảnh mình vừa mới cất lời cho một câu chuyện thì lại nhận ra thái độ người bạn của mình không được hứng thú cho lắm! Bởi vì thế, nên xin đừng hỏi tại sao tôi kiệm lời với bạn, chỉ vì bạn không thể nào lắng nghe tôi!

Những tâm sự của bạn và tôi cũng không nhiều. Chỉ thỉnh thoảng là vài ước mơ về tương lai, một vài câu chuyện trong đời sống cùng những quan điểm riêng. Có khi còn có những điều linh tinh không hồi kết. Nhưng bạn biết không, có những điều tôi chỉ có thể giữ riêng mình mà không thể nào chia sẻ với ai được bởi vì chỉ có một điều duy nhất, họ không thể hiểu được. Và tôi cũng như bạn, đã giữ lại những khoảng trời riêng. Những khoảng trời chỉ mình ta mới có thể hiểu được. Không cần phải hỏi hay thắc mắc gì cả vì tôi cũng không cần biết tất tần tận về bạn đâu! Chỉ cần chúng ta thấy thoải mái, thì cho dù cuộc sống này có ra sao cũng được…

Rời xa mái trường, tôi tự hỏi mình đã có bao nhiêu kỉ niệm, bao nhiêu nỗi buồn, bao nhiêu nỗi lòng. Nhưng tôi đã trả lời, tôi đã không còn nhớ chúng nữa! Có lẽ, trí nhớ con người có hạn, trái tim cũng rất nhỏ bé. Nên con người ta chỉ cần nhớ những điều đẹp nhất, trân trọng những gì tốt nhất! Là đủ…

Và bạn biết không, tôi vẫn còn nhớ lần chúng ta cùng tâm sự, cùng ăn hamburger bên dòng sông. Cùng đèo nhau vào khuôn viên trường đại học để coi nhảy hiphop. Cùng nắm tay nhau qua đường (trong khi tôi là một đứa rất sợ qua đường một mình)… Tất cả, tất cả cùng những lời hứa hẹn đầy nắng mai đã tạo cho tôi một năm cuối cấp tuyệt vời.

Tôi đã từng thắc mắc, chẳng lẽ những người đã từng đi qua cuộc đời mình sau một thời gian đều sẽ trở thành người xa lạ? Nhưng một lần nữa, tôi cũng đau đớn nhận ra sau khi quay lưng đi, có lẽ những lời trước đó mà mình từng nói với họ đều theo mây khói mà tan. Vì thế cái định nghĩa người xa lạ hay người quen cũng chỉ là tên gọi. Đã có những người là bạn nhưng bây giờ thật sự chẳng khác nào người xa lạ. Tôi đã từng chứng kiến một cảnh, khi một người nào đó nổi tiếng thì tất cả bủa vây nào là bạn là bè, chung trường chung lớp đủ cả. Vậy thì tại sao, những người công nhân những người quét rác thì chẳng ai nhận là bạn của họ cả. Lúc trước ba tôi có kể, trong một buổi họp lớp của tất cả bạn bè năm xưa của ba, có đủ cả, nào là Việt kiều, là doanh nhân, bác sĩ,…Nhưng rồi chiếc thiệp mời của một lớp học đã từng rất vô tư có khi nào đến tay những người bạn sa cơ thất thế? Vì vậy, hỡi bạn ơi, đừng nên hứa hẹn như cái kiểu “tao sẽ không bao giờ quên mày” mà khi quay lưng đi, ta đã trở thành người xa lạ của nhau.

Buổi tối bạn có thấy, bầu trời có rất nhiều vì sao nhưng chỉ cần có vầng trăng là đủ sáng. Và cuộc đời tôi cũng vậy, có thể có rất nhiều bạn nhưng chỉ cần có một người thật sự tốt với tôi là đủ…

Nhưng dần suy nghĩ lại, thì tôi mới nhận ra, dù cho không là bạn của nhau mãi mãi nhưng chỉ cần chúng ta để từng tốt với nhau thì có lẽ những tiếng cười ấy vẫn sẽ luôn khắc ghi…

Điều cuối cùng, tôi muốn nói với bạn rằng, có thể sau này chúng ta không còn gặp lại nữa nhưng hứa với tôi, chúng ta sẽ không bao giờ là người xa lạ của nhau nhé!

Topic date: 18/06/2013

Đôi lời của đội ngũ Back-up

  • Dữ liệu sao lưu - Chưa liên hệ với tác giả
  • Ảnh minh hoạ gốc đã die
  • Đã sửa lỗi chính tả và giữ nguyên nội dung