Fiction Hoàng hôn tháng Tám

  • Thread starter Thread starter liran.tran
  • Ngày gửi Ngày gửi
  • Trả lời Trả lời 0
  • Lượt xem Lượt xem 100

liran.tran

Trial Super Moderator
Thành viên BQT
28/04/2025
212
98
25
Đảo mèo
Thiên Bình
  • Dành tặng Thỏ với tất cả yêu thương
    <3
    #Gió Thu
1754025879412.webp

~ Designed by Leila Muller ~

Title: Hoàng hôn tháng Tám

Author: Maro a.k.a Rô

Rating: K+

Genre: Fluff, Gift, Song-fic

Length: One-shot

Status: Finished

Warning: Không spam, gây war

Author’s note:

Dành tặng Thỏ như lời cảm ơn chân thành từ em vì tất cả
<3


Bonus thêm cái link nhạc: Trần Phương | Thảo Linh

--- Sunset hurts ---
Sài Gòn. Chủ nhật. Ba giờ trưa.

Nắng nhẹ len qua ô cửa kính căn hộ tầng 12 nơi chung cư cũ kĩ em đang ở, thả vào những vệt sáng quái gở phiền toái chết tiệt, chúng đánh thức em khỏi giấc ngủ biếng nhát kéo dài suốt 12 giờ. Anh đừng chê em lười đấy nhé, hôm nay Chủ nhật còn gì.

Vệ sinh sơ sài, vơ vội bộ quần áo mặc từ hôm qua giắt trên chiếc ghế nơi bàn trang điểm con con, chỉnh lại mái tóc sơ rối, em nhìn lại mình trong gương. Lượm thượm quá. Em lắc đầu, đôi mắt sưng húp đầy quầng thâm, ấy ấy, em không hề khóc đâu, anh đừng bận tâm nhé, chỉ là hôm qua em mải mê đọc truyện đến quên cả giờ giấc thôi. Bộ quần áo trông ngố không tả được, jeans và áo phông, ống quần cao thấp chênh lệch trông rõ buồn cười, ừ thì vẫn là do em cẩu thả, lúc thay ra chả thèm luồng lại cho đàng hoàng, áo phông màu hồng chóe, em chúa ghét màu ấy, anh biết mà, chỉ là dạo này cuộc sống tự nhiên lại vô vị quá, khiến em phải vận lên mình cái gam màu ngu ngốc này đây, nhưng không sao, em ổn mà, có màu hồng chóe này thì chắc chắn sẽ ổn thôi, anh đừng lo. Mái đầu bù xù vừa nhuộm nâu tuần trước hôm nay lại trở chứng, em cố vuốt thế nào cũng không chịu vào nếp, thôi kệ vậy, chắc chút nữa ra ngoài gió sẽ ép nó lại như bình thường thôi.

Cúi xuống thắt lại đôi ba ta sờn cũ, em rảo bước về phía cầu thang, ôi trời ạ, cái tầng 12 chết tiệt lúc nào cũng làm em mệt chết được. Thế nên, em cố nhảy hai bậc sau mỗi bước chân, không té đâu, em chắc luôn đấy.

Phố hôm nay vắng hoe, trời Sài Gòn chuyển mình sang cuối hạ, không khí nóng nực oi ả kinh khủng nhưng em mặc kệ, cứ hiên ngang đi dưới cái nắng gay gắt của hạ Sài Gòn. Như thói quen thường trực, em vẫn lang thang qua những góc phố xưa cũ, chắc anh vẫn chưa quên đâu nhỉ, hồi đó ấy mà, ta cũng thường đi qua chúng.

Tạt qua quán coffee-take-away cũ, gọi một cốc expresso cũ, nếm vị đắng qua từng ngớp nặng nề, ừ thì em bỏ thói quen uống cookies rồi, lượng đường huyết sẽ tăng cao đến chết mất nếu ngày nào em cũng nốc một ly thế này, nhưng expresso thì không. Rồi lại ghé vào cửa hàng hoa cũ, mua một bó cẩm tú cầu lam nhạt và đi lại con đường cũ để về nhà.

Những việc đó, lặp đi lặp lại cũng chỉ có thế, nhàm chán đến lạ, em đôi lúc lại tự bật cười nhớ về bản thân khi xưa, cũng chỉ quanh quất quán café nhỏ, cửa hàng hoa khuất nơi góc phố như thế này đây nhưng sao khi ấy cứ mê tít cả lên, một tuần em sẽ làm thế sáu lần mỗi buổi sáng và lần thứ bảy là vào trưa Chủ nhật, trong đó, bốn lần xen kẽ sẽ có mặt anh còn ba lần còn lại sẽ chỉ toàn những suy nghĩ vẩn vơ cho ngày hôm sau, ngày có mặt anh. Hồi đó em chả bao giờ thấy việc này nhàm chán, chắc bởi, lúc ấy, em có anh.

Trở về nhà sau khi hì hục leo tận 12 tầng lầu, em tỉ mẩn cắm từng nhánh cẩm tú cầu vào cái ly thủy tinh cổ cao đặt nơi bàn làm việc, chắc đây là việc duy nhất em làm cẩn thận vì em sợ, với cái tính hậu đậu ngốc nghếch của mình, nếu cẩu thả, em sẽ làm gãy chúng mất, em không muốn làm tổn thương hoa cẩm tú cầu, anh từng nói đó là loài hoa anh yêu.

Vừa ăn qua loa tô mì gói nguội ngắt vừa xem lại tập tài liệu cho ngày mai, bất giác em bị thu hút bởi hai cuốn lịch đặt trên bàn, à quên mất, hôm nay em chưa đánh dấu vào lịch gì cả. Cầm cuốn lịch năm nay trên tay em mới nhận ra hôm nay là ngày Chủ nhật được em khoanh vùng đỏ.

Tự dưng lại muốn lên sân thượng ngắm hoàng hôn quá, cũng 5 giờ chiều rồi còn gì.

Mở tung cánh cửa rỉ sắt nơi sân thượng, em lấp đầy buồng phổi bằng cái hít thật sâu không khí âm ẩm chiều hạ. Đã lâu kể từ lần cuối em lên đây. Hẳn là một năm rồi, năm nào, vào ngày được khoanh vùng đỏ trên tấm lịch chằng chịt những đánh dấu em đều đặt chân lên nền đất còn vươn đầy hơi nóng của nắng trưa nơi này.

Theo trí nhớ tồi tệ của mình, em đoán ở đây chẳng thay đổi gì nhiều, cũng phải, chẳng ai muốn lui tới cái chốn cao tít tót, phải leo tận 23 tầng mới đến được chỉ để đổi bằng cái khung cảnh nhạt nhẽo, chả tí lãng mạn như phim Hàn Quốc vẫn hay chiếu mà còn có phần bê bối, ảm đạm. À ừ thì có anh với em, nhưng ấy là hồi trước.

Em bước dọc về phía lang cang hướng thẳng xuống bên dưới, dừng lại ngay cạnh chậu cây héo úa, bất giác em không thể ngăn bản thân nhoẻn miệng cười, anh ngốc nghếch này, cái cây này héo úa cũng tại anh không ấy chứ ai! Em đã bảo cả ti tỉ lần cẩm tú cầu không thể trồng ở Sài Gòn nóng nực rồi kia, thế mà anh ương bướng cứ một mực phải mua cho bằng được một chậu cẩm tú cầu về để trồng, kết quả thì thế này đây.

Đặt tay lên tấm chắn kim loại lổm nhổm rỉ sét, em đảo mắt một vòng bên dưới, từ đây, con người trông nhỏ bé quá anh nhỉ, thế mà Trái Đất lại to thế này, nhỡ lạc nhau, tìm thế nào được.

Hình như trên cao ấy, mấy đám mây lại bay bay về phía nào rồi thì phải, Mặt Trời bắt đầu chiếu xuống rồi, tia nắng chiều so với ban trưa quả là rất khác, dịu nhẹ, ngọt ngào, nhưng mà mắt em yếu lắm, vẫn thấy chói ơi là chói. Lấy một tay che trước vầng trán, cố ngước đầu nhìn lên khoảng trời rực nắng.

Em tìm hoàng hôn.

Thấy rồi. Nhưng em không thấy hoàng hôn, em chỉ thấy anh là anh thôi.

Đây mảng vàng là anh, là những ngày nắng mình đi dọc con đường quen.

Đây mảng hồng là anh, là nụ hôn đầu vội vã, khờ dại.

Đây mảng đỏ là anh, là những cơn giận bồng bột ngớ ngẩn mà em ngốc nghếch trút cả vào anh.

Đây mảng chàm là anh, nhớ nhung xen lẫn nghẹn ngào, ứ đọng, vỡ nát con tim em.

Bỗng dưng không gian phía trước không còn khiến mắt em chói nữa. Ánh sáng nhòe đi, mây đen đến rồi.

Mưa rơi. Từng hạt tung tóe trên chiếc mái tôn cũ người ta đặt trên nền đất sân thượng.

Em vẫn đứng đó, mắt nhòe đi, vì mưa đấy, là vì mưa.

Còn đây là mảng trắng xóa, là mảng của riêng em, là mảng màu đơn điệu ủ đầy nước mắt và tuyệt vọng, là mảng màu đơn điệu mệt mỏi em cố gồng gánh, là mảng màu gọi thét tên anh trong gam vàng, gam hồng, gam đỏ, gam chàm.

Miệng em cố bắt nhịp một bản nhạc quen, và buồn, nước mưa len vào khóe môi, em nếm thử. Mặn. Đắng.


Hoàng hôn tháng Tám em ơi có nghe mưa rơi len qua từng hàng cây

Nhẹ nhàng tiếng gió ru êm lãng quên một giấc mơ cuối cùng

Hoàng hôn bóng dáng em đây khuất trong đôi tay lay nhẹ nỗi chờ mong

Rồi chợt thấy bóng chân ai bên thềm…


Anh thích bài Hoàng hôn tháng Tám lắm. Em nhớ mà.

Anh cũng thích uống cookies nữa. Và ghét expresso.

Anh yêu cẩm tú cầu nhưng vì ương bướng lại giết chết nó rồi.

Như em yêu anh nhưng do ương bướng lại không níu giữ, nên, mất rồi.

“Anh đi du học Mỹ.”

“…”

“Chỉ cần em bảo anh ở lại, anh sẽ không đi đâu nữa.”

“…”

“…”

“Anh đi đi, em sẽ đợi.”

“Nhỡ anh không về?”

“Em vẫn sẽ đợi.”

“4 năm. Chờ anh 4 năm nhé, 4 năm thôi.”

Hôm ấy là lần mình siết tay nhau chặt nhất, rất chặt nhưng rồi lại buông.

Anh đã rời xa em vào hoàng hôn một ngày cuối hạ.

Em đứng dưới mưa, dưới hoàng hôn, dưới những kỉ niệm. Khóc.


Ai như là cơn gió

Ai luôn bên mình

Ai như là tia nắng

Ai đã lìa xa…
---

Căn phòng nhỏ bề bộn tầng 12, cánh cửa sổ quên đóng lại để mưa tạt vào, giấy bút rơi lả tả, trên bàn, hai tấm lịch cũng bị gió tốc ngã nhoài.

Ngày 26 tháng 8 được khoanh vùng đỏ trên tấm lịch 2014.

Ngày 26 tháng 8 được khoanh vùng đỏ trên tấm lịch 2008 cùng dòng chú thích nhỏ cẩn thận: Ngày anh đi.

Chiếc ly thủy tinh cổ cao đầy ắp cẩm tú cầu bị gió xô ngã, lộ bên dưới một tờ lịch bị xé, ở mép giấy vẫn còn lởm chởm chưa đều, ngày 26 tháng 8 được khoanh vùng đỏ cùng dòng chú thích bị gạch nát: Ngày anh về. Tờ lịch mang năm 2012.

---

Em chờ.

Anh thất hứa.

Em vẫn sẽ chờ.

---


Hoàng hôn tháng Tám em ơi có nghe mưa rơi len qua từng hàng cây

Nhẹ nhàng tiếng gió ru êm lãng quên một giấc mơ cuối cùng

Hoàng hôn bóng dáng em đây khuất trong đôi tay lay nhẹ nỗi chờ mong

Rồi chợt thấy bóng chân ai bên thềm…

Sài Gòn, 01/03/2015, 22:22 p.m
~ Tặng Thỏ với tất cả yêu thương, cảm ơn vì đã ủng hộ em từ trước đến nay, hẹn gặp Thỏ tại Xác Rỗng một ngày không xa
<3
~

Topic date: 02/03/2015

Đôi lời của đội ngũ Back-up:

  • Dữ liệu sao lưu - Chưa liên hệ với tác giả
  • Ảnh designed by Leila Muller
  • Đã chỉnh lỗi chính tả và giữ nguyên nội dung