
Title [Fanfiction] Kẻ ác hơn quỷ
Author: Dreamslink
Disclaimer: Đương nhiên không thuộc về mình
Category: Tình cảm, ...
Rating: K+
Length: shortfic
Summary:
Đó là "kẻ ác hơn quỷ". Ác độc và tuyệt tình qua vẻ ngoài nó phải thế.
Cô ấy chỉ vô tình, vô tình yêu anh thôi.
Còn anh yêu bằng cách ích kỷ.
Nếu muốn tìm hiểu vấn đề tiếp theo, đừng lo, tôi sẽ không thu vé của bạn, chỉ cần bạn dám bước lên con thuyền này.
Chap 1: Lạ
Chap 2: Người con gái trong mơ
Chap 3: Nhầm đối tượng
Chap 4: Viên đạn đến đúng lúc
Chap 5: Để em bên cạnh
Topic date: 14/05/2014
Đôi lời của đội ngũ Back up:
- Dữ liệu sao lưu, không rõ đã end hay chưa, chưa liên hệ được tác giả
- Ảnh die toàn bộ
- Đã sửa lỗi chính tả và giữ nguyên nội dung
Còn dám động vào tôi, cô sẽ bị đuổi!
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Chương 1: Lạ.
Chương 1: Lạ.
Bỏ nhà! Cự Giải quyết định bỏ nhà đi. Đúng là một quyết định liều lĩnh.
Cô nhóc vài ngày nữa tròn 17 tuổi chỉ mang vác theo một túi đựng quần áo, những vật dụng cần thiết và lô sách vở làm nền tảng bỏ đến một thành phố khác.
Bước chân vừa đặt đến con đường đầu tiên trải đầy lửa vàng đổ lênh láng trên nếp đường thành phố Zodiac, Cự Giải suýt lao vào đầu chiếc xe màu trắng bóng nhẫy nhào trên đường với tốc độ mãnh liệt.
Cự Giải thở phào nhẹ nhõm. Suýt chết!
Chưa thảnh thơi được bao lâu, âm thanh chói tai thu hút mọi sự chú ý trên đường cũng lấy cắp luôn ánh mắt cô gái nhỏ. Cự Giải cầm vali trong tay chăm chú nhìn đầu xe đâm vào gốc cây cổ thụ bên kia đường.
Mọi ánh mắt người qua đường đổ dồn vào màn khói trắng tỏa ra từ mui xe. Ngay sau đó người ta nhìn thấy cửa xe được mở toang, người tài xế hớt hải xem thương tích cho chiếc xe. Anh ta lia mắt về phía Cự Giải vẫn còn ngây người nhìn rồi cung kính nói với người ngồi trong qua cửa sổ khi tấm kính đen được hạ xuống.
Cự Giải thấy kì lạ. Tại sao kính xe toàn màu đen, trừ chỗ ngồi của tài xế ra? Giống như muốn giấu đi người ngồi trong xe hay chăng là bí mật của chủ nhân nó.
Một thoáng như vậy qua đi, người ta cũng thôi nhìn. Cự Giải nuốt nước bọt định bụng chạy qua hỏi han, nào ngờ chân vừa nhấc còn chưa bước đã có chiếc xe màu đen khác ngáng ngay tầm mắt cô nhóc.
Giật mình! Không phải bởi chiếc xe, là hình ảnh chàng thanh niên với chiếc áo sơ mi màu trắng tao nhã đút hai tay vào túi vừa chui ra khỏi xe. Người đó cao và có vẻ hơi gầy, mái tóc được vuốt keo tạo dáng đúng chất hoàng gia, môi mỏng tạo thành một đường dài , duy chỉ có đôi mắt là Cự Giải không thể nhìn thấy - vì nó đã bị che bởi chiếc kính đáng ghét. Dưới ánh nắng gắt gỏng, cái bóng người đó lộng lẫy đến khó tả, cao ngạo và bất cần.
Cứ nhìn như vậy cho đến khi bóng dáng ấy biến mất cùng chiếc xe vừa đến, Cự Giải tỉnh khỏi cơn mộng vừa vặn khi trời bắt đầu đổ mưa.
-***-
Như thường lệ, Ma Kết luôn đến muộn hơn những học sinh khác. Đơn giản là anh không muốn nhìn những kẻ không xứng tầm, mà anh cũng đâu có quan tâm, căn bản anh ghét sự ồn ào. Mà bọn họ, luôn là những kẻ gây ồn khiến anh muốn điên đầu.
Vì vậy cho nên cơ hội được chiêm ngưỡng Ma Kết được coi như thứ trang sức xa xỉ. Với cả nam sinh lẫn nữ sinh.
Tồn tại trong Học Viện Z có hai chuyện khiến người ta tiếc nuối cả đời:
1 là không được nhìn Ma Kết.
2 là nhìn rồi sẽ không dám nhìn lại.
Ở học viện Z bạn có thể đắc tội với bất kỳ ai, duy Ma Kết thì không, bởi “Kẻ ác hơn quỷ “ đó sẽ dạy dỗ bạn bằng cách khủng khiếp nhất mà bạn không ngờ tới.
Nhớ, đừng động vào người Ma Kết, đó là cấm kị duy nhất.
Chỉ những kẻ chán đời mới kênh kiệu búng bay cái cấm kị ấy bằng một ngón tay. Kẻ ngu ngốc ấy không ai khác ngoài Cự Giải. Khi mà cô nhóc tự nhiên nhảy bổ nằm trọn trong lòng anh. Còn nữa, cô còn làm đứt mất chiếc khuy áo đầu tiên bằng kim cương của chiếc áo anh đang mặc.
Người đi sau anh điếng người, mặt cắt không còn giọt máu. Cự Giải thì thản nhiên nhìn anh cảm ơn:
- Ôi may quá! May có anh đỡ kịp không thì em đã ngã chết rồi.
Miệng toe toét cười. Cự Giải không dám nghĩ nếu ngã từ trên cành cây kia xuống thì không biết sẽ gãy tay hay què chân đây? Cô chỉ muốn đưa chú chim bé nhỏ về nhà thôi, nào ngờ bước hụt một cái cả người lộn xuống rơi tự do, may mà trước đó chú chim non đã an toàn.
Vẻ mặt Ma Kết hoàn toàn cứng đơ, chỉ có một màu như chiếc kính đen anh đeo trên mặt. Bất thình lình anh ném Cự Giải xuống đất không thương tiếc. Không may móng tay dài của Cự Giải sượt một cái in một vệt dài lơ thơ máu trên cổ Ma Kết.
- Ai da. - Cô nhóc kêu oai oái vì bị người ta nhẫn tâm hất tung một cái lăn vài vòng trên nền cỏ.
Khi cô kịp ngậm miệng thì bóng người đó đã biến mất hoàn toàn khỏi tầm nhìn. Ngay giây phút ấy Cự Giải chợt sững sờ. Người vừa rồi chẳng phải là anh chàng hôm nọ hay sao. Trùng hợp thật.
Không may mắn thản nhiên được như cô nhóc vừa rồi, Ma Kết đến phòng nghỉ thuộc lãnh thổ của mình thì lao ngay vào phòng tắm. Bộ quần áo đắt tiền bị giật phăng không thương tiếc, anh dội nước xối xả xuống thân mình rắn chắc. Mặc làn nước càn quét khắp cơ thể.
Sau khi thấy đỡ hơn, Ma Kết choàng khăn tắm để lộ phần cơ thể phía trên tự tin bước ra trong khi mái tóc còn rũ nước ướt nhẹp.
- Thiếu gia, tôi không ngờ cậu lại bỏ qua.
Người luôn đi sau Ma Kết khó nhọc lên tiếng. Đã suy nghĩ rất lâu anh ta mới có động lực đề cập vấn đề này với Ma Kết. Thấy Ma Kết không nói gì, chỉ ngồi xuống nhấm nháp ly trà nghi ngút khói, anh ta lại cau mày: - Tôi chưa thấy cậu tha cho ai bao giờ.
Ma Kết phất tay, anh mệt mỏi tựa lưng vào thành ghế, thở dài: - Mệt, không muốn nghĩ.
Lần đầu tiên Ma Kết có ý bỏ qua cho kẻ khác động vào anh. Chẳng phải anh muốn, mà là đầu óc không cho phép anh nạp thêm bộ nhớ cho những chuyện vụn vặt. Và may mắn thay cho Cự Giải, cô không phải chịu những ánh mắt bắn phá về phía mình hay cơn đau thể xác, lớn hơn có thể là tinh thần do ai đó gây ra.
-***-
Ra đi với chiếc ví rỗng tuếch, không, Cự Giải có cả cái thẻ tuy nhẹ nhưng nhiều tiền - đó là số tiền bố cô để lại. Không nỡ động đến số tiền ấy, Cự Giải quyết định dọn đến ký túc xá của trường.
Suýt thì ngã ngửa trước căn phòng rộng hơn cả nhà mình, tường sơn màu xanh da trời bắt mắt, chiếc giường gọn gàng chăn gối, ngay cả bàn học cũng dùng loại gỗ quý hiếm. Cự Giải có cảm giác mình là cô bé lọ lem đáng thương.
Ngồi uống chiếc giường êm ái và nhìn ra cửa sổ, trời đã đen đặc rồi, mảnh trăng như miếng bánh cắn dở bị màn đêm gặm nhấm. Chầm chậm cho đến khi đám mây đen mỏng manh che khuất thứ ánh sáng diệu kỳ. Cự Giải bỗng nảy ra ý định muốn đi dạo trong vườn trường trước khi đến giờ cấm.
Học viện Z rộng khủng khiếp, đi mỏi cả chân mà vẫn chưa khám phá hết. Cự Giải muốn chinh phục ngôi trường này đến từng góc cạnh, từng ngõ ngách. Chẳng biết tại sao, chỉ là thấy ngôi trường này rất thú vị. Một tuần nhập học rồi mà chả ai nói với cô câu nào, cũng chẳng thèm buông mắt để ý, cô nhóc bị bỏ rơi giữa biển người quý tộc. Thế cũng tốt, Cự Giải không muốn bị đi lạc trong đám đông ngay cả lối về cũng không tìm thấy, như thế thì thật thảm.
Lướt đi trong đêm tối, Cự Giải bắt gặp hình ảnh cây cổ thụ đứng im lìm dưới bóng đêm bị gió thổi bay tán lá. Có chiếc lá vàng gần rụng, Cự Giải nhảy lên vặt nó xuống. Thích thú xoay xoay trong tay.
Đột nhiên thấy có thứ gì đó trăng trắng lấp ló vùi mình trong đêm tối sau thân cây, Cự Giải tò mò nhìn. Hóa ra là người. Cô nhóc tiến lên một bước, bất ngờ giẫm lên chiếc lá khô tạo thành âm thanh khô khốc đánh động người áo trắng.
Anh quay lại, bắt gặp vẻ mặt cô nhóc gặp sáng nay. Cự Giải nhận ra anh - anh mặc bộ đồ thể thao màu trắng, chân đi giày trắng nốt, nổi bật giữa đêm đen. Cự Giải háo hức, gặp lại anh thật may, mặc dù cô vẫn thắc mắc tại sao giờ này anh còn đeo kính đen, thị giác anh tốt thật đấy.
- Chào anh, em…
Trước khi Cự Giải tiến thêm bước nữa, Ma Kết lần đầu tiên nhìn người khác quá ba giây phải chỉ tay về phía cô, buông lời cảnh cáo: - Còn dám động vào tôi, cô sẽ bị đuổi!
Cự Giải ngớ người. Cô có định làm gì đâu, chỉ là muốn trả anh cái khuy áo thôi mà.
Cuối cùng cũng không đuổi kịp người, vừa định đuổi theo trước khi anh lại biến mất, Cự Giải vấp phải rễ cây gồng lên bứt khỏi mặt đất, ngã sõng soài cộng với vết xước ở đầu gối. Đồng phục đúng là vướng víu, mặc váy nên ngã cái là chảy máu. Thật bực mình.
Cả đêm hôm đó Cự Giải không thể đuổi được hình ảnh người ấy ra khỏi đầu. Trong bộ não vận hành bình thường giờ rỗng tuếch chỉ còn lại bóng anh mập mờ thao túng, đẩy hết mọi quan trọng ra khỏi bộ nhớ. Kết quả thức trắng đêm.
Chap 2: Người con gái trong mơ.
- Đợi đến khi em biết tên tôi rồi lúc đấy quyết định xem có nên trả lại nó cho tôi hay không? Giờ thì rời khỏi đây ngay.
Máy bay hạ cánh lúc năm giờ sáng. Hè nên bầu trời buổi rạng đông trắng muốt như tuyết, phiến mây trên bầu trời lơ lửng tựa như lớp bông mềm mại. Từ đằng Đông mặt trời bắt đầu nhen nhóm tia lửa đầu tiên rẽ mây rọi xuống từng mái nhà.
Chàng trai với dáng người cao, mảnh khảnh bước xuống từ chiếc phi cơ riêng. Bộ âu phục đen nhánh khoác trên người cùng đôi giày da Ý thủ công bóng lộn càng làm đôi chân kia dài miên man. Anh bỏ kính mắt và buông lỏng bản thân cùng nhịp thở. Em trai anh nói đúng, nơi này quả thật thích hợp để sống. Trước bước đi đầu tiên, người quản gia bên cạnh cung kính cất lời:
- Thiếu gia, chúng ta nên đi đâu?
Cánh môi mỏng khẽ nhếch như không, ngữ điệu giọng nói êm ái đến mức khiến người ta lầm tưởng: - Em trai thay tôi tiếp quản công việc lâu rồi, cũng nên cho nó chút tự do thôi. - Mềm mại là vậy mà lại ẩn giấu cái lạnh nhạt khiến người ta chạnh lòng.
Cuộc sống luôn biến thiên vạn hóa không biết đằng nào mà lần. Có những chuyện muốn nói cũng không được, mà để trong lòng lại thấy nôn nao, ruột gan nhộn nhạo khó tả. Ấy là tâm lý trạng thái Cự Giải mấy hôm nay. Cũng chẳng khó gì nhận ra tâm trạng cô nhóc mấy hôm nay không tốt, cả ngày thẫn thờ không thôi, đôi mắt buông ánh nhìn xa xăm vô định. Thật sự khó khăn khi cảm xúc cứ rối tung cả lên khi cô không tìm được chủ nhân của chiếc khuy áo kia.
Kỳ lạ, mới vô tình gặp nhau vài lần, cũng chẳng có kỷ niệm gì sâu sắc lại khiến hình ảnh kiêu kỳ của anh hằn sâu trong trí nhớ cô đến thế. Thật sự là in rất sâu, rất đậm.
Haizzz, chán nản vặn vẹo bàn tay Cự Giải lủi thủi một mình đi dạo quanh trường. Cuối cùng dừng lại ở một góc hành lang trên tầng 3. Từ nơi này tuy không thể nhìn bao quát cả ngôi trường nhưng có thể đem cái nhìn đặt ra phía đài phun nước long lanh dưới nắng vàng kia. Từng hạt từng hạt nước rơi xuống bể rồi bắn ra chẳng khác nào viên kim cương vung vẩy mình tắm nắng.
Đột nhiên, tiếng đàn piano lọt vào tai cô nhóc. Cự Giải sững sờ nghe giai điệu mềm mại, thướt tha lướt qua thị giác. Đối với bản nhạc này không chỉ quen, Cự Giải nghe không dưới một trăm lần, bố luôn ngoảnh đầu mỉm cười với cô mỗi lần những ngón tay chạy trên màu đen trắng của phím đàn. Lúc trầm lúc bổng.
Cảm giác thân thuộc thi nhau ùa về như vũ bão, không kìm nén được cơn cuồng phong trong lòng đã thúc giục đôi chân bắt đầu chạy trước khi lý trí kịp thức tỉnh.
Tiếng đàn phát ra từ phía trước mặt nơi Cự Giải đang đứng, chẳng mất bao công sức đặt chân đến. Có điều, nơi này thật sự rất khác. Nhìn bên ngoài đã biết nó được bỏ hoang khá lâu, rêu phong phủ kín bức tường đỏ. Lối kiến trúc cổ vừa đẹp vừa sang trọng. Cự Giải đứng ở bậc cầu thang đầu tiên, ngửa cổ lên chỉ thấy hình xoắn ốc xoáy vào nhau uốn lượn mềm mại. Mùi ẩm mốc không ngừng xộc vào mũi, có cái gì đó lành lạnh bấu víu lấy làn da không dứt. Nhưng cũng chẳng làm nhụt chí cô nhóc. Cuối cùng đôi bàn chân vẫn nhẹ dừng lại trước cánh cửa không kính. Tia nắng nhàn nhạt rọi xuống đôi bàn tay hì hục đánh lên phím đàn, thứ âm thanh lanh lảnh phủ kín không gian trầm lắng.
Cứ đứng nghe trộm như vậy, cứ nhìn hình ảnh người con trai từ phía sau đến ngẩn người, đến khi có phím đàn đi lạc Cự Giải mới thức tỉnh. Không phải chơi như vậy.
- Không phải phím này.
Câu nói bâng quơ của Cự Giải làm chàng trai giật mình, anh nghiêng đầu quay nhìn người sau lưng. Và chỉ như khẽ khàng, Cự Giải nói không nên lời, cả người hóa đá. Là anh ấy.
- Biết chơi?
Cự Giải nuốt nước bọt, lần thứ hai anh nói chuyện với cô. Cảm giác...có chút bối rối.
- Dạ.
Anh bỏ kính. Cự Giải giờ mới có cơ hội diện kiến dung nhan kiều diễm của anh. Một lần nữa câm lặng. Ôi, thật mỹ miều!
- Đến đây. - Anh lùi sang một bên, nhường lại cả cái ghế dài và cây đàn piano màu trắng cất mình giữa màu đen u ám trong căn phòng cho cô. Cự Giải dè dặt ngồi xuống.
Bàn tay thậm thụt hồi lâu, vẫn chưa chắc chắn, cô nhóc ngửa đầu hỏi anh: - Em...được phép chơi thật ạ?
Dường như vẻ sững sờ lướt nhanh biến mất trong đáy mắt anh, con ngươi trở nên tinh anh, anh mỉm cười gật đầu.
Đã bao lâu rồi nhỉ? Cũng chẳng nhớ rõ khoảng thời gian đó Cự Giải cả ngày không biết làm gì lúc nào cũng bám đuôi bố, nhõng nhẽo đòi bố dạy đánh đàn. Có lần hai bố con đang đi trên biển, Cự Giải kéo ống tay áo bố ngồi xuống bên bờ biển, bàn tay nhỏ nhắn của cô nhóc mười tuổi vẽ ra cây piano bằng cát với từng phím in hiện rõ ràng. Cả ngày hôm ấy hai bố con chơi đàn piano cát qua tiếng gió và tiếng sóng biển.
Thứ sóng trắng tinh khiết, mỗi lần vỗ lên bờ đều đẩy cát xô vào nhau, gió biển lồng lộng luồn qua mái tóc chẳng khác nào bàn tay dịu dàng đang mơn trớn đẩy đưa cảm xúc. Thứ tình cảm mãnh liệt đó đã nằm im trong khoảng ký ức đã qua kia rồi.
Tiếng đàn hôm nay đã khác ngày hôm qua, cảm xúc cũng không được dạt dào mà chỉ toàn đau thương. Chẳng khó để Thiên Yết nhận ra nó qua tiếng đàn sầu não kia. Anh nhìn Cự Giải chìm nghỉm trong mớ cảm xúc hỗn độn.
- Được rồi. Tôi công nhận em biết chơi, giờ thì đi đi.
Cự Giải vụt mở mắt. Bỗng dưng nhớ ra điều gì đó, cô nhóc nhanh tay lấy cái khuy áo chìa ra trước mặt anh:
- Em biết là anh khó chịu, nhưng cái này của anh, anh nhận lại đi.
Trước vẻ mặt chân thành cùng nụ cười trong sáng của cô gái nhỏ, anh nghiêng người dựa vào cây đàn. Thở dài khẽ di mũi giày.
- Em có biết tôi là ai không?
Cự Giải lắc đầu.
Anh bật cười: - Đợi đến khi em biết tên tôi rồi lúc đấy quyết định xem có nên trả lại nó cho tôi hay không? Giờ thì rời khỏi đây ngay.
Lại bị cự tuyệt. Anh luôn dứt khoát như vậy.
Lại một ngày nữa Cự Giải thở dài nằm vật ra bàn, mắt không rời khỏi chiếc khuy áo lấp lánh trên tay. Sao nhỉ? Anh ấy thật kỳ lạ, đồ của mình sao lại không chịu nhận.
- Cái này ở đâu ra?
- Ơ? - Cự Giải bật dậy ngơ ngác nhìn cô bạn trước mặt vừa giật phắt cái khuy áo trong tay cô.
Thấy Cự Giải không nói gì chỉ lặng lặng nhìn, cô gái kia trừng mắt: - Tôi hỏi cậu, cái này từ đâu mà cậu có?
- Mình…
Cái trường này, toàn những con người lạ lùng. Cô ta hỏi mà không chịu để Cự Giải trả lời đã hùng hục kéo tay lôi cô nhóc ra khỏi lớp.
Không cần biết là đi đâu, chỉ biết là cô bạn ấy khỏe thật, vùng vằng mãi cũng không thoát ra được cái móng tay sắc nhọn. Vừa đúng lúc Cự Giải định kêu gào kháng cự thì cả người bị đẩy ngã lăn ra sàn đá hoa lạnh lẽo. Đầu óc choáng váng như bị giáng cả cây gậy vào đầu, tiếp theo là tiếng chất vẫn chui tọt vào tai.
- Em hỏi anh, tại sao khuy áo của anh lại ở trong tay cậu ta?
Ma Kết dừng bút, đôi con người hờ hững nhìn người đang nhăn mặt trên sàn nhà, rồi dừng lại trước gương mặt hiện rõ sự bức bối.
- Xử Nữ, đừng tưởng tôi không dám đuổi cô.
Xử Nữ cười khẩy trước lời đe dọa của anh: - Anh dám chứ, anh là hiệu trưởng mà.
Cự Giải thẫn thờ nhìn màn trò chuyện sặc sụa mùi súng của hai người. Anh hôm nay mặc chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, tay cầm cây bút kim loại bóng loáng, cả người đổ về sau nhẹ nhàng dựa vào chiếc ghế gỗ, hai chân vắt lên nhau đầy kiêu ngạo.
- Ra ngoài. - Tiếng nói tuy chẳng có tia cảm xúc nào nhưng khi chui vào tai Cự Giải lại hay đến lạ lùng.
Hơ, lắc đầu thật mạnh cho mọi ý nghĩ phức tạp đang nhen nhóm trong đầu dốc ra hết, Cự Giải thấy mình gần như phát điên mỗi lần nghĩ về anh.
- Đừng chối. Khuy áo của anh là đặt làm, không có kiểu thứ hai. Em muốn biết tại sao cậu ta lại có nó, không lẽ hai người…
- Cô chất vấn tôi?
Trời ơi, nghe kìa, ngữ điệu lạnh thấu xương của anh khiến Cự Giải rùng mình.
Xử Nữ chột dạ, cô không phải muốn ép anh. Chỉ là thấy người con gái khác có thứ gì đó thuộc về anh lòng cô lại không tự chủ mà nôn nóng.
- Không phải. - Xử Nữ lúng túng.
Còn định nói gì đó thì bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, ngay giây tiếp theo bóng người xuất hiện dọa Cự Giải suýt sặc.
- Không thì mau rời khỏi đây trước khi Ma Kết nổi giận. - Anh mỉm cười nhìn Xử Nữ: - Em cũng biết cơn giận của Ma Kết.
- Anh Thiên Yết. - Xử Nữ vui ra mặt, nhón chân ôm anh một cái như chào hỏi. Thiên Yết cũng lịch sự hôn lên mu bàn tay cô.
Sau đó quay sang Cự Giải đang ngẩn ngơ. Hai….hai người đó có khuôn mặt giống hệt nhau. Ơ, thế chủ nhân của cái khuy áo này là ai. Phức tạp chết mất.
Đau đầu, choáng váng, mông lung dồn tụ lại một chỗ đẩy bước chân của Cự Giải. Cô nhóc không biết mình rời khỏi nơi ấy như thế nào, chỉ biết khi cô nhận ra thì bản thân đã ngồi trên chiếc giường êm ái rồi. Và ngoài trời cũng đã tối.
Thời gian này, phòng hiệu trưởng vô cùng tĩnh lặng.
- Sao anh về không nói trước cho em ? - Ma Kết đưa ly trà lên mũi thưởng thức, hai mắt lim dim hòa mình vào hương vị dễ chịu.
Thiên Yết nhún vai, châm một điếu thuốc: - Chán, muốn thay đổi không khí.
- Tùy hứng đủ rồi thì tiếp quản cơ nghiệp của anh đi. Ban đầu em chỉ nhận lời trông coi ngôi trường này đến khi nào anh có hứng thú. - Ma Kết nhìn anh trai nở nụ cười mệt mỏi: - Dù sao anh mới là hiệu trưởng thật.
Thiên Yết không nói gì, cả người ngả ra tựa vào thành ghế sofa, làn môi khẽ mở nhả ra làn khói trắng mờ ảo. Im lặng một lát, anh nói: - Cô bé ấy… phải không?
Ma Kết nhìn anh trai, khó hiểu: - Ai?
Thiên Yết dập tắt điếu thuốc: - Cái khuy áo, của em đúng không?
- À. - Ma Kết ngâm nga, lắc đầu: - Con nhỏ rắc rối.
Thiên Yết nhìn kỹ biểu hiện trên mặt em trai, cuối cùng đưa ra kết luận: - Anh nhìn tên trên thẻ học sinh, tên Cự Giải. - Dừng một lúc anh nói một cách nghiêm túc: - Em thật sự không nhận ra cô ấy?
Ma Kết nhíu mày. Anh cố lục lọi trí nhớ. Nhớ? Chưa từng quen thì nhớ sao được.
- Chịu, chưa gặp bao giờ.
Thiên Yết thở dài, vắt một tay lên thành ghế, chăm chú nhìn Ma Kết: - Cô gái luôn xuất hiện trong giấc mơ của chúng ta, chẳng lẽ em không để ý.
Ma Kết giật mình.
Khoan đã, cô gái trong giấc mơ.
Thiên Yết và Ma Kết là anh em song sinh, hai người giống nhau như hai giọt nước, ngay cả bố mẹ cũng không phân biệt được. Nhưng nó không quan trọng, chủ yếu là hai anh em có chuyện gì cũng đều chia sẻ với nhau, căn bản là người của hoàng gia không được phép kết bạn tùy tiện.
Nhưng cả hai cũng không ngờ rằng, trừ bỏ khuôn mặt giống nhau, giấc mơ của cả hai cũng y hệt nhau. Họ kể cho nhau và cùng tìm kiếm cô gái ấy. Ma Kết không ngờ khi cô ấy xuất hiện anh lại không nhận ra.
Anh chưa bao giờ nhìn thấy khuôn mặt người con gái đó. Chỉ nhìn thấy hình bóng nhỏ bé của cô, mái tóc dài đen nhánh, giọng nói dịu dàng như nước rơi theo ghé thăm anh trong mỗi giấc mơ thật thường xuyên. Và anh đã quen sống mà mơ về cô ấy.
Chính là, là người con gái đó sao?
Chưa bao giờ, con người luôn không đem theo cảm xúc như Ma Kết lại thấy hoang mang như lúc này. Anh, cần xác thực.