Fiction Lời hứa vĩnh cửu

  • Thread starter Thread starter liran.tran
  • Ngày gửi Ngày gửi
  • Trả lời Trả lời 0
  • Lượt xem Lượt xem 123

liran.tran

Trial Super Moderator
Thành viên BQT
28/04/2025
212
98
25
Đảo mèo
Thiên Bình
1758594969788.webp

[Fiction] Lời hứa vĩnh cửu

Tác giả: Sagsun

Disclaimer: Tất cả nhân vật đều thuộc về tác giả.

Thể loại: Drama, shoujo, romance, fluff.

Rating: K

Độ dài: Oneshot

Tình trạng truyện: Đã hoàn thành.

Topic date: 19/06/2013

Đôi lời của đội ngũ Back up:

  • Dữ liệu sao lưu, chưa liên hệ được tác giả
  • Đã sửa lỗi chính tả và giữ nguyên nội dung

I. Người lạ mặt

Mai đứng lặng trước cổng trường, nhìn mông lung vào dòng người tấp nập trên phố. Giờ này đã gần trưa, ánh nắng gay gắt xuyên qua từng kẽ lá, in bóng xuống mặt đường nhựa đông người. Năm tiết học trong ngày học đầu tiên của Mai ở ngôi trường mới này trôi qua nhanh chóng đến nỗi cô chưa thể định hình kịp, cũng phải thôi, những thứ mới mẻ ít khi nào dễ chịu trong những phút đầu tiên. Ngày đầu tiên chuyển về trường mới đối với Mai khá suôn sẻ, việc hòa nhập của cô cũng không quá tệ. Đầu Mai trống rỗng, chả có chút ký ức gì về quá khứ, thầy cô giáo, bạn bè,… cô còn chẳng nhớ tên họ. Có lẽ vì vậy mà cô chấp nhận ngôi trường này nhanh hơn và cũng bằng tâm trạng tốt hơn.

Bước lên chiếc xe buýt chật ních người, mùi mồ hôi, mùi người đã xộc thẳng vào mũi khiến Mai choáng váng. Cô thở dài rồi đứng tựa mình vào một thanh sắt gần cửa ra vào. Tự dưng cảm thấy rờn rợn, cô thấy mình thật mất tự nhiên. Đứng lặng im lắng nghe tiếng grừm grừm của động cơ xe đang chạy băng băng trên phố, Mai cảm thấy có một ánh mắt kỳ lạ đang quan sát mình, từng tý một, Mai quay đầu tìm kiếm nhưng không thấy gì lạ cả.

“Đừng nghĩ nữa! Càng nghĩ càng không vui!”- Mai tự trấn an mình. Nhưng trên chuyến xe buýt đông đúc này không gì có thể đảm bảo được.

“Giờ con nít mau lớn nhỉ?”- một giọng nói bỗng thì thầm vào tai khiến Mai lạnh sống lưng. Cô rợn người hét lên một tiếng rõ to rồi xách cái cặp đen to oành trên tai phát ngay vào mặt tên đấy. Nhưng, cậu con trai sau lưng ghì chặt hai tay một người đàn ông đã lớn tuổi vào thành xe, khuôn mặt đỏ lựng vì đau điếng. Giao hắn cho anh dân phố ở gần bến xe, anh nhìn cô. Mai ngại ngùng không dám ngước mắt nhìn, chỉ dám liếc nhìn cái áo anh đang mặc, là đồng phục trường Đại học, anh là một sinh viên.

- Xin lỗi về chuyện ban nãy… và cám ơn anh!!!_ Mai xấu hổ, vội vàng xin lỗi.
- Bề ngoài có vẻ yếu đuối mỏng manh, nhưng hành động thô bạo y như cũ!_ anh nói_ Chẳng hề thay đổi tý nào!

Mai ngạc nhiên, chẳng phải đây là lần đầu tiên gặp anh hay sao? Cô chỉ mới đến thành phố này mấy ngày thôi mà?

- Xin lỗi… Cho hỏi tôi có quen anh không?_ Mai nhăn trán.
- Không quen!_ Anh trả lời dứt khoát.

Anh đưa tay vào túi quần rồi nói tiếp:

- Nè! Làm bạn gái tôi nhé!_ Mai ngạc nhiên chưa kịp trả lời anh đã vội thơm vào má_ Hứa chắc rồi nhé! Từ mai tôi sẽ làm vệ sĩ cho cô bạn mỗi ngày! Bái bai!

Nói rồi anh bước đi trước, len lỏi vào dòng người tấp nập trên phố, bóng dáng mất hút sau dòng người đen nghịt. Mai ngượng ngùng, chưa kịp định hình được mọi chuyện.

“Người này sao thế nhỉ? Cảm giác quen thuộc quá…”_vừa nghĩ Mai vừa đưa tay vuốt nhẹ bên má. Sực nhớ, Mai la lên như gặp ác mộng:

- Sao hắn dám làm thế? Con người xa lạ sao lại lén thơm lên má người ta? Ôi! Tức thật!!


* * *


Những ngày tiếp theo của Mai ở trường diễn ra suôn sẻ, cô hòa đồng với mọi người hơn. Năm tiết học lại nhanh chóng trôi qua, Mai đứng lại bên bàn học, xếp sách vở vào cặp rồi bước ra ngoài, vội vàng bước về phía cổng trường, hôm nay tan học cô phải ở lại vệ sinh lớp cùng một vài bạn nên ra về hơi trễ, cô sợ lỡ mất chuyến xe buýt trưa. Nhưng nghĩ tới nó, Mai thoáng rùng mình, chuyện hôm kia vẫn còn in đậm trong tâm trí như vừa mới xảy ra đây thôi, cô nghĩ tới anh và thoáng đỏ mặt. Từ ngày ấy tới nay, ngày nào anh cũng chờ cô trước cổng trường. Mai đã thoáng khó chịu, người đâu mà vô duyên thế, đã tự ý thơm cô vậy mà nay còn mặt mũi đến gặp cô nữa. Nhưng gần đây thì không, biết mình, anh đi sau cô với một khoảng cách nhất định, lâu lâu lại vui vẻ bắt chuyện với cô.

Bóng người cao kều đứng chờ trước cổng trường tự lúc nào, vẫn bộ áo trường Đại học ấy. Là anh, anh đứng tựa vào cột điện, tay đưa vào túi quần. Vừa thoáng thấy cô, anh vẫy tay:

- Chào bé Mai!
- Anh đấy hả? Đừng gọi nghe thân thế!_ Mai gắt gỏng_ Tôi đâu quen anh!

Anh móc tấm thẻ từ túi áo ra rồi giơ lên trước mặt cô, anh nói rành rọt:

- Tên: Long. Năm nay 19 tuổi, sinh ngày 12 tháng 4, cao 1m78, nặng 67kg. Sở thích: tốc độ. Quen rồi chứ?

Nói rồi anh kéo Mai đi như bay, bước vào một quán café đầy gió. Anh dắt cô lên ban công của quán, một ban công tầng 3 yên tĩnh, thoáng mát và dễ chịu, với những làn nắng dịu nhẹ, cơn gió mát mang mùi thơm của hoa oải hương ướp sẵn trong các chai tinh dầu đặt ở bốn góc ban công lan tỏa trong không gian. Và đặc biệt vô cùng với một dãy những chuông gió làm từ gỗ và vỏ sò biển treo trên những giàn dây leo có hoa tim tím. Mỗi đợt gió nhè nhẹ thổi qua, những chiếc chuông gió kêu leng keng, lóc cóc nghe dễ chịu vô cùng.
Mai ngồi vào bàn đặt ở góc quán, nơi có thể ngắm nhìn dòng xe cộ tấp nập dưới chân mà không ngại hít thở không khí mát lành, dịu nhẹ trên đây, cô lắng tai nghe bản giao hưởng của những chiếc chuông gió, tất cả đều gợi cho cô một cảm giác quen thuộc lạ lùng. Mọi thứ thật hoàn hảo! Chắc cô sẽ không quan tâm đến những gì diễn ra xung quanh vì còn mải mê ngắm nghía hết quán, nếu không có cô bồi bàn đến gọi:

- Cho hỏi gọi món gì?

- Dâu…

Mai chưa kịp nói hết câu đã bị Long chen vào:

- Một ly dâu mơ, một cà phê đá!

- Nè! Sao anh biết tôi gọi dâu mơ?_ Mai ngạc nhiên.

- Cầm lấy!_ Long không thèm đếm xỉa đến câu hỏi, quẳng cho cô cuốn vở đầy những công thức toán.

Mai ngạc nhiên:

- Ơ, đây là vở toán…Hẹn anh nói là thế này?

- Chứ bé Mai tưởng đi đâu?_anh cười_ Chà, thích đi chơi lắm hả?

- Ai bảo muốn đi chơi?_ cô đỏ mặt_ Đồ tự đắc!

“Cạch”- cô bồi bàn đặt trước mặt Mai ly nước dâu mơ. Quên mất là mình đang tranh luận với Long, cô nhấm nháp ly dâu mơ một cách ngon lành, múc từng muỗng, y như rằng khi đưa vào miệng cô lại nhắm nghiền mắt, miệng mỉm cười y như mèo con. Mai mê tít món nước hấp dẫn này, lâu lâu cô lại vô tư đập bàn và thốt lên: “Ngon! Ngon quá!!”. Long bật cười trước sự vô tư của cô. Cô xấu hổ, lấy lại bình tĩnh, hỏi như không có chuyện gì xảy ra:

- Anh cười gì chứ?

- Lúc cô bé uống nước dâu mơ, trông vẻ mặt đáng yêu không thay đổi…

Mai thộn mặt ra:

- Anh nói vậy là sao? Đây là lần đầu tiên tôi quen biết anh và cũng là lần đầu tiên tôi uống nước dâu mơ trước mặt anh… Bộ trước kia anh có theo dõi tôi? Sao chuyện của tôi anh biết cả? Biến thái quá!!

- Cô bé làm bài này sai rồi_ Long tỉnh bơ

- Đừng chuyển đề tài!_ Mai gắt lên

Long cốc vào đầu cô cái cốp. Mai đau điếng nhăn mặt, anh chỉ vào cuốn vở đầy những bài toán của cô.

- Ngốc thật! Bài toán đơn giản thế này mà dạy hoài không biết!! Cái này phải đưa vào 24, sau đó thì… lấy lũy thừa cái này!

Mai thộn mặt ra, như quên hết những chuyện vừa xảy ra, cô nhìn Long mặc cho anh giảng giải.

“Con người này thật kỳ lạ… Nhưng, mái tóc xoăn hơi rối, đôi mắt với hàng mi dài này, và nhất là cái dáng trầm tư đó… Sao lại quen thuộc đến thế kia?”_ Mai nghĩ, cô không hiểu tại sao vừa quen anh nhưng nó cảm thấy gần gũi đến lạ. Cứ như cô và anh đã quen biết nhau từ rất lâu trong quá khứ nhưng cô không tài nào nhớ được. Có lẽ anh giống một người quen của cô, có lẽ vậy. Mai gật gù với những ý nghĩ của mình rồi múc thêm muỗng dâu bơ ngọt mát.

Trạm xe buýt đã trước mặt. Long lên xe cùng cô, vừa mới quay qua bác tài, chiếc ví trong túi quần anh đã rơi ra. Mai vội khum xuống nhặt giùm anh.

- Ví của anh rơi nè! Ơ, có hình chụp!_ Mai reo lên khi vô ý nhìn thấy tấm ảnh nhỏ trong cái ví màu nâu sờn của Long.

Long hốt hoảng chạy đến và chụp lấy chiếc ví từ tay nó, anh lạnh lùng:

- Có gì hay mà xem!

Tối, Mai không ngủ được, cô nghĩ về Long, buổi sáng nay với anh khiến cô có nhiều xúc cảm lạ lùng và những băn khoăn trăn trở.

“Làm gì anh ấy bí ẩn thế?”_ cô nghĩ_”Thôi! Mỗi người có bí mật riêng, mình độ lượng không cần chấp!”

Mai mỉm cười, ra vẻ “độ lượng”, cô trở người, tì đầu vào cái gối trắng to bự, nói vậy nhưng cô vẫn có chút bận tâm, nhưng rồi nhủ mình lại thôi. Mai nhắm nghiền mắt, những giấc mơ lại hiện về…

Mặt trăng đã lên cao tỏa ánh sáng vằng vặc giữa trời, ánh trăng dịu nhẹ len lỏi qua từng tán cây ven bờ, lướt trên từng ngọn sóng bạc giữa đêm rồi đọng lại dưới bờ cát trắng tinh. Sóng vỗ rì rào, khua nhè nhẹ vào bờ. Những bước chân kéo dài in hằn dưới mặt cát ươn ướt rồi dừng lại trước hai bóng người mờ ảo. Mai không rõ đó là ai, chỉ thấy mái tóc dài của cô gái phất phơ trong cơn gió biển cùng dáng người mang vẻ ưu tư buồn bã của họ, có lẽ là một đôi tình nhân. Cái ma mị của buổi đêm cùng ánh trăng huyền ảo làm họ cũng trở nên mơ hồ như những bóng ma. Mai muốn tới gần để nhìn rõ hơn nhưng không thể, trong tiếng sóng, cô lắng nghe tiếng thì thầm nho nhỏ.

“Hứa với tớ đi!”- giọng nói cô gái vọng lên trong không trung.

“Tớ hứa! Nhất định sẽ gặp lại cậu nữa!”

“Tớ tin cậu! Tớ sẽ ghi khắc hình ảnh cậu tận đáy lòng…”

Trong ánh trăng mờ ảo, chàng trai ôm ghì cô gái như muốn nắm giữ mãi, không muốn rời xa.

“Thật mong lần này… Chúng ta bên nhau mãi. Không bao giờ… lìa xa nữa..!”

II. Kẻ thay thế

“Hình như mình lại mơ giấc mơ buồn...”_ Mai vừa đi vừa ngẫm nghĩ về giấc mơ đêm qua_ “Rõ ràng không nhớ rõ nội dung nhưng tỉnh dậy đau lòng quá…”

Một cánh tay bỗng ôm đầu cô kéo về phía sau khiến cô giật mình chới với.

- Đang ngẩn ngơ gì hả? Đang không vui hay đang đau bụng?

Mai ngạc nhiên chưa nói được gì Long đã chìa ra ổ bánh ngọt.

- Ăn chút đồ ngọt vào buồn rầu sẽ bay biến sạch!

- Cảm ơn anh!

Mai ngước nhìn anh, lại con người này, có lẽ lời anh nói vào lần đầu tiên gặp nhau là thật. Đôi khi Mai thấy khó hiểu về hành động và lời nói của anh, nhưng nụ cười ấy làm mọi nghĩ suy trong cô bay biến sạch.

“Miệng tuy ác khẩu nhưng thật ra… anh ấy rất tử tế. Ghét thật! Càng lúc mình càng mến anh ấy”_ Mai thầm nghĩ và chợt mỉm cười.

Long khoác vai cô, cười sảng khoái. Mai im lặng và ngước mắt lên nhìn Long. Nụ cười của anh thật đẹp, cô tự hỏi tại sao anh không cười nhiều hơn nhỉ? Mai mỉm cười bước theo anh, tự nhiên cô thấy yêu nụ cười ấy quá chừng, nụ cười ấm áp như trái tim anh…

Tất cả sẽ thật hoàn hảo nếu ngày đó không có tên bạn thân của Long xuất hiện và nhận nhầm Mai. Hắn chạy ra tay bắt mặt mừng như gặp bạn cũ lâu ngày:

- Bé Mai! Phải bé Mai không?

Hắn chợt reo lên khi nhìn kỹ khuôn mặt Mai, hỏi liên tiếp khiến Mai ngớ người:

- Lâu quá không gặp! Dạo này Mai khỏe chứ? Mái tóc cắt ngắn quá nhỉ?_ hắn đưa tay mân mê mái tóc ngắn cũn cỡn ngang mang tai của cô_ Mà sao Mai lại mặc đồng phục lớp 10?

- Hả? Tôi…_ Mai lúng túng.

Long tỏ vẻ khó chịu, nắm bộp lấy tay Mai kéo đi trước, anh bực bội:

“Tên nhiều chuyện!”

Tên bạn thân gọi với theo, không quên vẫy tay chào:

- Cứ tưởng Mai chia tay với Long rồi chứ! Hòa rồi đừng cãi cọ nữa nhé!

Mai ngoái đầu nhìn, nụ cười hở hàm của tên đó vẫn còn trên mặt, cô ngại ngùng:

- Anh Long này! Hình như bạn anh… nhìn nhầm em thành người khác…

- Kệ tụi nó!_Long gắt_ Thường hay nói lung tung chọc ghẹo đó mà! Tin tụi nó thì đại ngu!

- Phải!_ Cô đáp nhẹ

Tuy vậy, Mai vẫn băn khoăn, có lẽ cô giống cô gái nào đó cũng tên Mai… bạn gái của Long. Tự dưng cô thấy lòng mình nặng trĩu, một cảm giác nặng nề buồn bã len lỏi trong tim…

Long dắt Mai đi qua con phố nhỏ ven bờ hồ, nơi đối diện với quảng trường rộng thênh thang. Đường phố hôm nay đông thật, người ta đi bộ dọc theo bờ hồ có những hàng dương liễu ngả bóng xuống mặt hồ trong xanh, con đường này xe cộ thì ít mà người đi bộ thì nhiều bởi cái khung cảnh đẹp đẽ nơi đây. Trên những ngọn cây bằng lăng tím, người ta treo đèn kết pháo đỏ cả rặng cây. Những gánh hàng rong cũng tuôn về hội họp làm nhộn nhịp cả quảng trường. Và đặc biệt hơn cả là những chiếc chuông gió cũng được treo dài trên sợi dây thép trên cao, cơn gió nhẹ thổi qua làm chúng phát ra tiếng kêu leng keng vui tai.

- Phố Leng Keng_ Mai bất giác thì thầm

Long khẽ nhìn cô và mỉm cười. Phố Leng Keng, cái tên mà từ rất lâu rồi anh không nhắc tới, càng không muốn nghĩ về nó nay đột nhiên lại được thốt lên từ Mai. Cảm giác bực bội với cái tên tự đặt ấy bây giờ bỗng khiến anh dễ chịu lạ lùng, cảm giác thân thương trìu mến từ rất lâu trong quá khứ chợt bùng lên như ngọn lửa âm ỉ nay có dịp bùng phát.

Có lẽ vài hôm nữa nơi đây sẽ tổ chức lễ hội! Mai ngước nhìn những chiếc lồng đèn cùng những dây vải đỏ vắt trên cành cây mà lòng hứng khởi lạ thường. Hai người men theo bờ hồ, len lỏi vào dòng người tấp nập.

“Bốp”- gánh hàng rong chợt va phải Long làm trái cây đổ tung tóe khắp nơi, vung vãi ra đất.

- A… Xin lỗi va phải cậu…_ Bà lão bán hàng với mái đầu bạc phếch dấu sau chiếc mũ rộng vành móm mém xin lỗi rồi vội vàng ngồi thụp xuống nhặt từng quả rơi trên nền xi măng nhám nhỉn.

Long vội ngồi xuống và nhặt giúp bà.

- Bà định gánh trái cây qua bên đường?

Hỏi rồi, anh gọi với theo Mai:

- Bé Mai, cầm hộ áo anh… Anh giúp bà cụ đưa gánh qua bên đường!

- Vâng!_ cô đáp.

Mai đứng nép vào lan can bờ hồ để tránh đường cho dòng người đông đúc sau lưng, tay cầm chặt áo khoác màu đen của Long. Cô ngước nhìn anh đang lom khom nhặt trái cây cho bà, khẽ mỉm cười, cô đưa tay sửa lại cái áo khoác trên tay tiện phủi những cánh hoa bằng lăng tím vương trên áo. Mai nheo mắt, trong túi áo Long là cái ví màu nâu sờn hôm ấy, anh tiện tay cho vào áo khi mua kem ở đầu đường.

“Có gì hay mà xem!”_Mai nhớ lại câu nói của anh.

Cô ngước mắt tìm Long, anh vẫn cặm cụi nhặt quả, cô lại ngó vào cái túi. Khẽ thở hắt ra một cái, cô đưa tay lấy ra cái ví màu nâu sờn. Mai có cảm giác có lỗi khi xem trộm ví Long, nhưng cái sự tò mò cùng câu nói của anh khiến cô không thể dừng lại. Cô muốn biết tấm ảnh đó có gì quan trọng với Long đến nỗi anh phải giấu cô như vậy.

Mai tò mò mở ví ra, tấm ảnh nhỏ sờn cũ đã phai màu nằm chễnh chệ trước mắt. Là Long, và một cô gái nụ cười trong sáng đứng cạnh, mái tóc dài chấm lưng buông thõng nhẹ nhàng trước ngực, hai người có vẻ rất thân thiết. Góc dưới tấm ảnh, nét bút lông nguệch ngoạc màu đỏ rực ánh trên trong mắt cô hai chữ: “Long – Mai” cùng trái tim bên cạnh.

“Gương mặt này, nụ cười này, dáng người này…”_Mai khẽ thốt lên. Cô bất động trong vài giây, mắc áo Long lên lan can, cô vụt chạy đi…

“Linh cảm không sai!”_ Mai bật khóc_”Giống quá!... Cả tên cũng giống..Mình chỉ là thế thân của cô gái tóc dài kia…Ra Long yêu mến mình chỉ vì… mình là thế thân của cô gái ấy!...Ôi, cứ như con ngốc..!!”

Mai khóc, mọi thứ trước mắt nhạt nhòa trong làn nước, cô đưa tay quệt ngang hàng mi, tay áo cô ướt đẫm. Mai trách mình, ghét mình thậm tệ, cô cả tin quá… Một tên con trai xa lạ bước đến và làm xáo trộn mọi thứ, tại sao cô lại vô ý khiến anh quan trọng với cuộc sống của cô như thế chứ? có lẽ vì sự ân cần và cái cách của anh khi đem lại cho cô cái cảm giác quen thuộc và an tâm chăng? Mai tự hỏi rồi lại tự trả lời. Cô cảm thấy mình như đang vật lộn với bao dòng cảm xúc đan xen, vừa bực tức, vừa thất vọng, lại vừa mệt mỏi muốn buông xuôi… Nước mắt cứ trào ra không kể kìm lại được, vung vãi rời rơi rớt vào khoảng không như những viên kim cương trong suốt…

Những ngày tiếp theo của Mai diễn ra trong buồn bã, đầu cô nặng trĩu, đôi mắt phảng phất nỗi buồn thương cứ như kéo dài triền miên và vô tận. Nhưng hôm nay thì không thể được, hôm nay là sinh nhật của Diễm – một trong những cô bạn cùng lớp. Mai không thể từ chối cô bạn, càng không thể vác bộ mặt rầu rĩ như thế này đến dự trong ngày trọng đại của cô. Mai đứng trước gương lần cuối, nhoẻn miệng cười, nụ cười giả tạo. Nhưng biết làm sao được!

- Chúc mừng sinh nhật!_ tiếng reo hò vang lên náo nhiệt_ Ước điều gì đi đã rồi hãy thổi nến!

Diễm mỉm cười lém lỉnh rồi chắp tay trước ngực, khuôn miệng thì thầm điều gì đó, chợt mở mắt thổi phù. Cả đám lăng xăng chuyền quà cho Diễm.

Trong mớ âm thanh ồn ào, hỗn độn, Trúc lên tiếng:

- 22 tháng 9, Diễm thuộc sao Xử Nữ hả?_ Diễm gật đầu, Trúc lại nói tiếp_ người sao Xử Nữ tính tình rất cố chấp!

- Tớ đâu vậy!_ Diễm chun mũi cãi

- Theo thống kê, 99% người thuộc sao Xử Nữ không chịu nhận khuyết điểm của mình!

Tức quá, Diễm bật dậy, hai tay chống hông:

- Không đâu! Tớ còn kém nửa tiếng nên tớ sao Thiên Xứng!

- Điển hình rồi!_ Trúc cười lém lỉnh.

- Chọc lét nè!

Cả đám vỡ òa trong tiếng cười nói rộn rã. Trúc bỗng ngó Mai, cô đang ngồi khép nép trong góc phòng và nở nụ cười gượng gạo.

- Bé Mai sinh nhật ngày mấy?

- À… Sinh nhật Mai là… sinh nhật Mai… Mai không nhớ…_ cô ngập ngừng.

“Hả??”_ cả đám ồ lên ngạc nhiên.

- Sao lại có người không nhớ sinh nhật của mình? Bộ con mồ côi à?_ tiếng nói vọng lên trong mớ âm thanh hỗn độn khiến cô xấu hổ.

Bỗng, “Cạch!”_ cửa mở, anh trai của Diễm bước vào, trên tay là cái bình thủy tinh đựng đầy nước cam cùng chồng ly nhựa trong suốt, giọng bực dọc:

- Mẹ bảo anh bê nước lên cho các cô!_ anh lăng xăng_ Ơ? Bánh kem cắt rồi à? Cho anh một miếng!

- Anh hai sao thế?_Diễm nhăn mặt_ Người ta cắt đủ phần rồi!

- Vậy anh ăn phần của em!

- Ơ? Không chịu!!_ Diễm la réo lên_ Ghét thật! Sao lại thế chứ? Hôm nay sinh nhật của em, anh hai cút đi! Em sẽ mách mẹ!!

Anh trai Diễm cười lém lỉnh sau khi hớt được phần bánh kem trên dĩa của Diễm, đưa tay lên miệng liếm đi phần kem vung vãi, anh đưa mắt quanh phòng. Bỗng anh khựng người, ánh mắt dồn hết cả vào Mai, anh ngạc nhiên:

- Bé Mai lưu ban hả? Sao lại đồng phục giống em gái mình?

- Ủa? Anh là…

- Lạnh nhạt thật! Hồi cấp 2 bọn mình học chung nhau mà!

- Anh hai đừng nói bậy!_ Diễm chen vào_ tán gái kiểu đó không hay đâu!

- Đâu nói bậy! Tuy thích ăn hiếp Mai, Mai cũng ghét nhưng không đến nỗi quên mình chứ? Mình từng hại đầu gối bé Mai bị thương, nhớ không?

Nói rồi chạy đến kéo váy Mai lên để “chứng minh” mặc cho bọn con gái kêu la ỏm tỏi cả lên. Chiếc váy bật tung, Mai hốt hoảng đưa tay che lại, khuôn mặt thất thần. Nhưng, một vết sẹo chạy dài đến giữa gối khiến Mai khựng người.

- Vết sẹo này… Mai không nhớ vết sẹo này…_ Mai ngập ngừng, vết sẹo trượt dài trên đầu gối như có thứ gì đó sắc bén trượt qua, in hằn lên da thịt rồi trở thành vết sẹo. Nhưng, tại sao Mai không nhớ là mình có vết sẹo này?

- Thuở bé ai chẳng bị thương do chạy ngã! Không chừng anh hai Diễm từng học chung với một chị rất giống Mai đó!_ Trúc nói.

Diễm cũng xen vào:

- Đúng đó! Chắc anh mình lầm người. Haha, có lẽ là chị em lưu lạc…

Mai trở về với vẻ buồn bã như trước, cô trầm ngâm hồi lâu: “Nhưng, dạo này không chỉ có một lần, mình thường bị nhìn nhầm, cả anh Long cũng vậy… Mình không nhớ quá khứ của mình… Ngày sinh cũng không nhớ…”


III. Ký ức.

Mai bật tung cánh cửa tủ bằng gỗ, lật tung những album, băng video của gia đình. Lòng cô như lửa cháy, cô muốn biết tất cả những gì ẩn chứa sau lớp bụi mờ của quá khứ. Thực ra… cô là ai?

- Đây rồi! Đây là ảnh chụp từ hồi bé của mình sao?_ cô tự hỏi.

Đầu cô chả có chút ký ức gì cả, cuộc sống trước đây của cô ra sao, con người cô ra sao, cô không thể nào nhớ được. Những bức ảnh vô hồn lạ lẫm trước mắt Mai, khung cảnh, con người đều không gợi cho cô chút cảm xúc hay ký ức nào. Tại sao lại không nhớ?

“Ủa?”_ Mai dừng lại trước tấm ảnh đã dính đầy bụi ở mặt sau cùng cuốn album. Tấm hình phai màu của thời gian nhưng vẫn nhìn rõ nội dung bên trong. Mai ngớ người, nó giống y như ảnh chụp trong ví Long.

“Sao cả trong album của mình cũng có ảnh cô ta? Cô ta là ai?”

Bóc tấm ảnh ra khỏi cuốn album, Mai đưa tay chùi đi lớp bụi phủ trên mặt, nét chữ bằng bút lông cũng được viết trên tấm ảnh, lại là hai chữ “Long – Mai” đáng ghét ấy. Mai lật đi lật lại tấm ảnh cũ, bỗng ngạc nhiên khi phát hiện tấm giấy hóa đơn kẹp sau tấm ảnh.

“Hóa đơn?”_Mai ngạc nhiên

Cô dò tay trên dòng chữ nguệch ngoạc của người thợ chụp hình, hóa đơn ghi tên khách hàng: “Lý Thụy Mai” cùng với số ảnh in là 15 tấm.

“Lý Thụy Mai? Mình đã in ảnh này bao giờ đâu?”

Cô lục lọi trong đống ảnh còn lại, những bức hình lần lượt lướt qua. Là cô gái ấy, mái tóc dài, nụ cười trong sáng giống y như cô… duy chỉ có mái tóc thẳng dài chấm lưng khác với mái tóc ngắn cũn cỡn. Mai dừng lại trước bức hình Long và cô gái ấy, trước mặt họ là cái bánh kem to đùng được trang trí bằng những chiếc chuông gió tí xíu. Phía sau là hàng chữ nho nhỏ: “Lý Thụy Mai sinh ngày 24/12, sinh nhật 18 tuổi”

“Sinh nhật 18 tuổi của Mai? Người này… là mình sao? Và sinh nhật 18 tuổi, và Long?”_Mai ngẩn người. Cô ngồi bật dậy, tìm kiếm giấy khai sinh của mình trong hộc tủ khác.

“Đây rồi! Lý Thụy Mai, sinh ngày 24 tháng 12 năm…”_Mai nhăn trán đọc từng chữ_”Cái gì?... Vậy là mình đã 19 tuổi?”

Mẹ cô bước vào phòng khi nghe tiếng ồn ào. Cạnh cánh cửa tủ gỗ, Mai ngồi lặng thinh trước xấp hình lộn xộn. Cô khẽ quay đầu nhìn bà, ánh chiều điểm trong đôi mắt cô những tia sáng long lanh, nước mắt cô bắt đầu rỉ ra nơi khóe mi.

- Mẹ ơi, con đã 19 tuổi sao? Sao con vẫn học 12?_ Mai ôm đầu mình, bật khóc nức nở_ Sao con chẳng nhớ gì cả? Tất cả quá khứ… Sao con không nhớ? Con không muốn!!

Mẹ bước đến cạnh nó, mắt bà cũng ngấn lệ, khẽ ngồi xuống bên Mai, bà ôm lấy cô mà không nói lời nào, chỉ ôm cô, và khóc… Lâu lâu, tiếng nói đặc sệt khẽ khàng lại vang lên trong căn phòng tĩnh mịch.

“Mẹ xin lỗi… xin lỗi con…”

* * *

“Chứng suy giảm trí nhớ, hiện y học vẫn bó tay với chứng bệnh này. Ký ức sẽ biến mất từng khoảng một, không định kỳ và cũng chẳng có triệu chứng gì. Thời gian phát bệnh cũng lúc dài lúc ngắn”

Mai đọc chậm rãi những dòng chữ trên tấm giấy cũ bị nhàu nát, ngồi lặng thinh. Cô thấy mắt mình ươn ướt, sóng mũi cay cay, lòng nặng trĩu… Mẹ bảo Mai bị tai nạn giao thông mà đánh mất trí nhớ. Quả đúng vậy, lúc cô tỉnh dậy cũng là lúc tất cả trở nên lạ lẫm, mọi thứ quay cuồng trong trí óc con bé chỉ mới 19 tuổi đầu. Quá khứ... Mai đã bao lần nhìn lại nó nhưng tất cả chìm hẳn trong một màn sương dày đặc. Mẹ khuyên cô đừng cố gắng nhiều và bắt đầu tạo dựng tương lai mới. Cô gật đầu lia lịa, mẹ nói phải, nhưng cô thấy lòng mình nằng nặng. Có ai quên mất quá khứ mà sống trọn vẹn được không? Mai muốn biết lúc trước mình đã làm gì, bạn bè mình là ai, và đặc biệt là: Mai đã từng là ai?... Cô chật vật trong việc làm quen với mọi thứ, đây là nơi cô sẽ bắt đầu lại tất cả, đúng vậy, bắt đầu lại hết…

“Bé Mai, dù cậu quên tớ bao nhiêu lần, chúng ta vẫn sẽ quen lại bao lần… Tớ hứa sẽ bắt cậu nhớ lại!”
“Đây sẽ là thỏa thuận giữa chúng ta nhé!”


Những tiếng nói vọng về trong những giấc mơ. Từ ngày ấy, Mai luôn mơ những giấc mơ tương tự nhau nhưng sáng dậy cô không thể nào nhớ được. Nó cứ kéo dài dai dẳng, quyện lại rồi biến thành nỗi sầu triền miên in hằn trong trái tim cô, những giọng nói bí ẩn vọng về ngay cả ban ngày, bên tai luôn văng vẳng một lời hứa mơ hồ từ những giấc mơ đêm đến nỗi có lúc cô tưởng mình điên loạn…

“Ra mình không phải là thế thân… Mà là mình đã quên Long. Mình không muốn quên, không muốn quên Long… Nhất định không được quên người mình yêu quý nhất!!!”

* * *

- Mình là Long, năm nay 19 tuổi, sinh ngày 12 tháng 4, cao 1m78, nặng 67kg, sở thích là tốc độ, yêu mến nhất là bé Mai!_ Long đỏ mặt, đưa tay che đi ống kính camera_ Sao phải làm chuyện xấu hổ này?

Cầm máy quay phim trên tay, Mai mỉm cười nũng nịu:

- Chìu tớ đi! Tớ muốn lưu lại từng khoảnh khắc ở bên cậu! Nhất định lần này tớ sẽ không quên cậu nữa! Nào, bộ phim bắt đầu!!

Long nắm tay Mai đi dọc bờ hồ gần quảng trường, đây là nơi mà hai đứa thích nhất. Lúc trước, những ngày còn học cấp 3, Long vẫn thường đèo cô trên chiếc xe đạp cũ đã hỏng hóc nhiều chỗ lướt nhẹ qua con phố này. Mai thích thú đứng hẳn trên yên sau, một tay nắm lấy vai Long, tay còn lại thì dang ra ngoài, đưa tay bắt lấy từng cơn gió hay khua nhẹ làn không khí xung quanh. Những nụ cười giòn tan như nắng vang vọng khắp khung cảnh thanh bình, mọi thứ đã rất tuyệt vời…

“Mỗi lần đều hẹn ở con phố này, vì Long bảo: Dù mình có quên thì thói quen sẽ khiến mình quay lại nơi đây… Mình chỉ mong là vậy, chỉ mong thói quen này sẽ chỉ dẫn mỗi khi mình lạc lối…”_ Mai thầm nghĩ rồi tự tiếc thương cho bản thân mình_ “Nhưng, nếu lần sau mình lỡ quên mất tất cả, quên mất Long, thì sẽ sao đây…?”

- Mai sao vậy?

Long hỏi khi thấy vẻ mặt buồn bã của cô, anh đứng chựng, nâng khuôn mặt với đôi mắt đã ướt đẫm của cô lên. Đưa tay lên lau những giọt nước mắt, anh khẽ cười:

- Bé Mai đừng khóc, tớ không thích bé Mai khóc. Cậu đừng suy nghĩ lung tung, quên cũng không sao, cậu vẫn còn có tớ…_Long ngập ngừng_ Bé Mai! Giờ chúng ta sẽ hứa lại lần nữa, tớ hứa với cậu: Dù phải 4, 5, 6 lần, 100 lần hay 1000 lần… Tớ cũng sẽ cứ yêu cậu, thương cậu, chinh phục cậu để cậu mến tớ lại mãi… Thỏa thuận thế nhé! Đấy là giao ước của chúng ta!

Mai gục đầu vào ngực Long, òa khóc nức nở, nước mắt cô tuôn nhiều hơn.

- Xin lỗi, Long! Tớ cứ quên cậu và cậu cứ phải…

- Bé Mai khóc xí lắm!_Long xoa đầu cô_ Đừng nghĩ ngợi gì cả… À, tuần sau ở đây có lễ hội, tớ sẽ đưa cậu đi chơi.

Mai gật đầu, đưa đôi mắt ngấn lệ lên nhìn Long, tuy nói thế nhưng trong lòng cứ bất an không thôi, vì cô sợ, sợ không biết lúc nào cô sẽ quên mất…

Mai mỉm cười đưa tay quệt ngang mắt làm tay áo ướt đẫm. Cô không muốn Long phải phiền lòng vì mình, cô nở nụ cười thật tươi nắm chặt lấy tay Long và kéo đi, len lỏi vào dòng người tuôn trên phố. Những cơn gió thổi qua, chuông gió kêu leng keng như hòa tấu bản tình ca không lời, chiếc lá già cỗi bật tung trong không trung, rơi nhè nhẹ xuống mặt hồ man mát buổi cuối thu.

* * *

Mai cầm ô đi trong màn mưa rả rích, không khí ẩm ướt và ảm đạm. Lễ hội tưởng như diễn ra suôn sẻ nhưng không ngờ cơn mưa sướt mướt này đã phá tan tất cả. Cô dừng lại giữa lòng thành phố đầy mưa, giật mình và sợ sệt:

“Mình đến đây làm gì? Đây là đâu?”_Cô hốt hoảng_ “Mau đi thôi! Đi đâu chứ?”

“Bộp”_ Mai va vào một người đàn ông trung niên, cái nhìn lạnh lùng như buổi chiều mưa ảm đạm của ông khiến Mai cụp mắt xuống trước tiếng thét tức giận:

- Tệ hại! Đi đường nhắm mắt hay sao?

Mai nhắm chặt mắt chạy như điên, nước bắn văng tung tóe, cái ô trên tay không che nổi cô trong cơn mưa rả rích này. Chợt có bàn tay nắm lấy cô, cô mất thăng bằng xém ngã.

- Bé Mai! Quên tớ rồi sao?

Long đứng trước mặt, mái tóc xoăn hơi rối bết lại vì nước mưa, áo quần anh ướt nhẹp, giọt nước lạnh lẽo chạy dài từ trên trán xuống má, xuống cằm. Long đã chạy theo cô dưới làn mưa lạnh lẽo khi bắt gặp cô hoang mang trên Phố Leng Keng.

- Long…_ Mai khẽ thốt lên trong vô thức.

- Chà, hú vía!! Đến chỗ hẹn không gặp cậu, tớ căng mắt kiếm cậu một hồi mới thấy cậu loay hoay bên bờ hồ. Tớ tưởng cậu lại…

Gương mặt thất thần của Long bỗng thở phào nhẹ nhõm, niềm vui bé nhỏ loáng thoáng trên gương mặt anh làm cô não lòng. Đột nhiên cô thấy mình ích kỷ quá, thật sự ích kỷ… Cô chỉ muốn có anh bên cạnh mà bắt anh phải hứa, và vì lời hứa đó mà Long luôn phải chịu đựng nỗi đau xa cách với bạn gái bao lần. So với bất an của cô khi phải sợ quên, Long cứ phải lặp lại nỗi tổn thương khi bị quên…

“Những nỗi khổ sở của Long gấp hàng ngàn, vạn lần mình… Mình quá ích kỷ. Cứ không phát hiện lời hứa đó là một trói buộc tàn nhẫn với Long… Mình không muốn Long phải đau khổ…”

IV. “Cậu là ước mơ mới của tớ!”

Khuya, tôi khó chịu bật dậy vì tiếng điện thoại reo liên hồi. Tôi chồm người vớ lấy cái điện thoại nằm lăn lóc trên cái tủ đầu giường rồi lại ngó cái đồng hồ để bàn dạ quang bên cạnh, giờ này chỉ mới 2 giờ sáng. Là Mai, vẫn cái giọng tươi cười dễ thương ấy, cô ấy muốn gặp tôi và chỉ nói vỏn vẹn mấy câu rồi tắt máy. Tôi nhăn trán, giờ này cô ấy muốn gặp tôi để làm gì? Một bất ngờ nho nhỏ ư?

Chỉ qua ngày có mấy canh giờ, Phố Leng Keng đã có người đi dạo. Không gian tĩnh mịch đến nỗi có thể nghe thấy tiếng xào xạc nho nhỏ trên cành dương mỗi khi cơn gió khẽ lùa về, mặt hồ gợn lăn tăn những con sóng bạc. Trên Phố Leng Keng, cạnh gốc dương liễu già cỗi nơi có treo những chiếc chuông gió xinh xắn, Mai đứng đó đưa tay lắc lắc sợi dây treo chuông. Cái chuông gió làm bằng thanh sắt mỏng rung rinh, reo leng keng liên hồi.

Chưa kịp chào hỏi, Mai đã đưa cho tôi một tờ giấy nhỏ gấp đôi lại và dặn rằng mai mới được mở ra. Tôi nhăn trán khó hiểu, làm gì mà cô ấy bí mật thế nhỉ? Nhưng rồi xoa đầu cô, chắc lại một trò nghịch ngợm mà cô vừa mới nghĩ ra. Mai thơm lên má tôi rồi chào từ biệt. Ở cuối con phố, Mai đứng lặng ngoái nhìn tôi rồi lại cười, nụ cười hiền như ánh trăng…

“Khi cậu mở bức thư này ra, tớ đã trên đường sang Mỹ. Rời xa cậu, nỗi đau chia tay sẽ ngắn ngủi thôi… Tớ không muốn cậu khổ sở mãi vì lời hứa của chúng ta…”

* * *

- Bác sĩ Long! Bác sĩ Long! Tối nay Noel, mấy cô y tá thực tập xinh xắn mời hai chàng độc thân chúng ta dự tiệc đó!

- Cảm ơn, nhưng tôi bận. Cậu đi đi!

- Chẳng lẽ họ đồn có thật? Nghe nói anh đến khoa thần kinh vì trước kia quen cô bạn gái bị chứng quên, thậm chí luận án thạc sĩ cũng liên quan đến căn bệnh đó. Chứng quên đó đâu thể khỏi được, chẳng lẽ anh đang chờ mong một kì tích?

Tôi cởi bỏ cái áo blu trắng tinh rồi mắc lại trên móc, đứng lặng hồi lâu, tôi khẽ cười nhạt:

- Có lẽ!

Người bạn đồng nghiệp ngớ người nhìn tôi, chắc anh không ngờ tôi sẽ trả lời như thế, tôi cũng không ngờ đấy. Nhưng đó là hai từ duy nhất xuất hiện trong đầu tôi lúc này.

Đã 10 năm rồi, sau khi Mai rời đi, tôi bỏ ngành Đại học mà tôi đang theo đuổi, bỏ cả mơ ước và đam mê mà tôi đã tạo dựng từ những năm cấp 3 để theo ngành Y, tất cả là vì Mai. Người ta nói tôi điên rồ, nhưng tôi không điên. Người ta khuyên tôi hãy theo đuổi tới cùng ước mơ của mình, tôi đang làm vậy đấy chứ, Mai là ước mơ mới của tôi!

Ra trường rồi xin vào làm trong một Bệnh viện danh tiếng, đến giờ tôi cũng đã có một nghề nghiệp ổn định, đó không phải là tốt sao? Tôi bắt đầu nghiên cứu nhiều hơn, chuyên tâm nhiều hơn vào căn bệnh của Mai, vì tôi tin một ngày nào đó tự tay tôi sẽ chữa được chứng bệnh quái ác, và tôi gần làm được rồi!

Giờ làm đã kết thúc từ lâu, tôi khoác vào chiếc choàng màu xanh rêu dài chấm gối. Tôi bước những bước dài lặng lẽ trên phố nhưng không hiểu sao lại rẽ vào phố Leng Keng.

“Phố Leng Keng”_ Tôi nhẩm lẩm rồi bật cười một mình.

Người ta đi mãi mà chẳng tới phố Leng Keng, tìm mãi mà chẳng biết nơi nào. Nghe nói đấy là một con phố đẹp đẽ xanh rờn màu lá, một nơi cổ tích có treo đầy những chuông gió xinh xinh, tiếng leng keng phát ra cả ngày như một bản tình ca không lời. Tôi nhớ lúc trước, thời hai đứa còn áo trắng học trò, ngày nào cũng vậy, Mai bắt tôi chở cô bằng chiếc xe đạp cọc cạch đến đây, cô ấy thích mê những chuông gió cùng cái khung cảnh lãng mạn này nên ngày nào không đến, cô ấy buồn hiu cả ngày trời. Có lần cô ấy đã chỉ tay lên tuốt những hàng cây và bảo rằng đây là phố Leng Keng mà cô ấy luôn kiếm tìm. Giấc mơ cổ tích đã trở thành hiện thực, tại nơi đây và với tôi…

Cơn gió lạnh lẽo của những ngày cuối Đông thốc tháo trượt mướt qua da, tôi kéo phéc mơ tuya lên tới cổ rồi đưa đôi tay lạnh cóng vào túi áo khoác. Giáng sinh đã đến rồi, phố Leng Keng cũng được trang hoàng đẹp đẽ, màu xanh, đỏ, trắng xen lẫn nhau lung linh cả phố phường. Trên hàng dây thép gai trên cao, những chiếc chuông gió cũng được quàng thêm mấy sợi dây tua tủa đầy màu sắc.

“Đã 10 năm rồi, thời gian trôi qua nhanh thật. Mỗi năm cứ đến ngày 24 tháng 12, mình lại đến con đường cùng sóng bước với bé Mai dạo nào. Đúng như lời cậu kia nói, mình đang chờ mong một kỳ tích…”

Tôi ngước nhìn mấy cây thông Noel dựng bên bờ hồ và trầm trồ, đôi mắt hiếu kỳ bỗng dừng lại trước bóng hồng bên cạnh gốc dương liễu già cỗi năm ấy. Cô gái ăn mặc phong cách với mái tóc xõa dài suôn mượt tận chấm lưng, cô đưa tay chạm vào những thanh sắt mỏng leng keng, trong đêm tối, đèn trang trí ánh lên trong đôi mắt cô một niềm vui bé nhỏ.

- Bé Mai!!!_ Tôi bất giác kêu thật to.

Người con gái quay lại như thói quen. Mái tóc dài đen nhánh lắc lư sáng bóng.

- Ủa? Cho hỏi có chuyện gì? Anh biết tên tôi?

Tôi khựng người, nỗi thất vọng tràn vào tim. Vài giây sau, tôi mỉm cười:

- Xin lỗi, không có gì…

Mai tròn mắt nhìn tôi, căn bệnh của cô ấy vẫn chưa được chữa trị. Tôi thấy lòng mình nằng nặng, cay đắng lắm. Mái tóc Mai sượt lên tay tôi một cảm giác mát lạnh dễ chịu, cô ấy lướt qua tôi như đó chỉ là một hiểu lầm nho nhỏ. Tôi nhắm nghiền mắt, lòng ngực tôi đau nhói, cô ấy lại quên tôi, một lần nữa…

- Mai, sẽ có ngày chúng ta gặp lại nhau như kỳ tích…_ tôi nói khẽ.

Tiếng chuông gió vẫn leng keng, cơn gió lạnh vẫn thổi. Tôi đứng lặng dưới hàng cây già, đưa mắt nhìn thảm lá khô dưới chân, tai tôi ù đi, trong tiếng gió rít, những giọng nói bỗng vọng về như trong những giấc mơ hoang dại:

“Dù phải 4, 5, 6 lần, 100 lần hay 1000 lần… Tớ cũng sẽ cứ yêu thương cậu, chinh phục cậu để cậu mến tớ lại mãi. Hứa chắc vậy nhé! Đấy là lời hứa vĩnh cửu của chúng ta…!!”

- Long!!_ Một tiếng nói gào thét tên tôi làm cắt ngang dòng suy nghĩ.

Không tin vào tai mình, tôi quay phắt người lại. Là Mai, Mai đứng trước mặt và nhìn tôi với đôi mắt đầy nước, đôi tay cô ấy nắm chặt, mái tóc dài vẫn bay bay trong cơn gió. Đôi môi khẽ mấp máy:

- Hãy đợi tớ… thực hiện lời hứa vĩnh cửu đó…!

Trong buổi đêm ngày Giáng sinh se lạnh, trên con phố Leng Keng cổ tích, có hai người đứng lặng trên bờ hồ rồi ôm chặt lấy nhau. Gió vẫn thổi và chuông gió vẫn kêu. Leng keng, leng keng… tiếng chuông gió ngân liên hồi bản tình ca mùa đông êm dịu. Trên đôi gò má ửng đỏ, giọt nước trong vắt khẽ rơi xuống, vung vãi trong không gian, ánh lên một cuộc tình bất diệt…

Sagsun