Fanfiction Love Stories

  • Thread starter Thread starter Dê Silicon
  • Ngày gửi Ngày gửi
  • Trả lời Trả lời 0
  • Lượt xem Lượt xem 165

Dê Silicon

Cột sống đã thảnh thơi | ω ✧) ノ
Thành viên BQT
09/04/2025
337
515
90
108696.webp
[Fanfiction] Love Stories
Tác giả: Meilling
Thể loại: Romance, HE
Rating: K+
Status/Length: Short fic - Hoàn
Note:
Truyện có sáu câu chuyện ngắn, mỗi chuyện sẽ có hai nhân vật chính.
Những chòm sao trong chuyện này sẽ là nhân vật phụ trong chuyện khác.

List
Casting nhân vật


Story 1: Forget - me - not
(Thiên Yết - Thiên Bình)

Story 2: My Sunshine
(Bảo Bình - Xử Nữ)

Story 3: Bạn thân
(Song Tử - Cự Giải)

Story 4: Anh và em
(Nhân Mã - Kim Ngưu)

Story 5: Đỗ quyên
(Ma Kết - Sư Tử)

Story 6: Sự chờ đợi của Tiểu long ngư
(Bạch Dương - Song Ngư)

Phiên ngoại 1: Lời tỏ tình
Phiên ngoại 2: Đánh ghen
Phiên ngoại 3: Cầu hôn - Nắm tay nhau ở mỏm Tương Tư

Đôi lời của Đội ngũ Back up:
  • Dữ liệu sao lưu - Chưa liên hệ được với tác giả.​
  • Hình ảnh minh họa đã die.​
  • Chúng mình sẽ kiểm tra - chỉnh sửa lỗi chính tả (nếu có) và vẫn đảm bảo giữ nguyên nội dung.​
Story 1: Forget - me - not
Casting: Thiên Bình - Thiên Yết
I - Người thứ nhất

Gió thổi ào ào lạnh buốt. Mùa đông đi, nhường chỗ cho nàng tiên mùa xuân, nhưng năm nay, dường như anh chàng mùa đông này vẫn quyến luyến một điều gì đó, nên dù đã sang tháng hai, thời tiết vẫn lạnh buốt, vẫn buồn bã như vậy. Sinh ra vào một ngày mưa, có lẽ vì vậy tôi nhạy cảm và dễ khóc. Nhưng chưa bao giờ, tôi để cho người khác thấy những giọt nước mắt của tôi, vì tôi không muốn họ nhìn thấy con người thật trong tôi. Vậy mà bây giờ, không hiểu vì sao tôi lại rơi nước mắt. Bước đi thật chậm trên con đường tôi vẫn đi học hằng ngày, người run lên vì gió từ sông Hàn thổi vào lạnh buốt, từng giọt nước từ khoé mắt rơi thật chậm lên khuôn mặt tôi. Đường phố xe cộ qua lại, không ai chú ý đến một con nhóc như tôi. Tôi nhớ lại những gì Thiên Yết vừa nói, những điều đó khiến tôi buồn, và có lẽ khiến tôi rơi nước mắt như thế này.

Tôi không phải là một con nhóc hay mơ mộng, càng không phải con gái thích gì đấy lãng mạn, vì những thứ đấy, tôi thấy nó thật ngu ngốc và vô nghĩa. Thế nhưng con gái vẫn là con gái, tôi vẫn thường hay tưởng tượng về “ người ta” của tôi: một anh chàng hơi lạnh, dáng cao, và lúc nào cũng đội mũ, dù tôi không hiểu vì sao tôi lại thích con trai đội mũ, chỉ là tôi thấy họ lúc ấy trông thật cool. Tôi không nghĩ sẽ tìm được chàng trai nào giống trong tưởng tượng của mình, cho đến khi tôi gặp Thiên Yết. Phải, Thiên Yết giống “ người ta” trong tưởng tượng của tôi đến kinh ngạc, giống một cách hoàn hảo. Chỉ có một điểm khác biệt, Thiên Yết nhỏ tuổi hơn tôi. Khi biết điều này, tôi thất vọng lắm, và sau này, mối quan hệ giữa tôi và Thiên Yết dần chuyển sang một định nghĩa khác: chị em kết nghĩa. Tôi quý Thiên Yết lắm, bởi Thiên Yết rất đáng yêu. Đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng của Thiên Yết là một cá tính khác, nhí nhảnh và dễ gần. Dần dần, tôi càng cảm thấy thích Thiên Yết, nhưng chỉ đơn thuần là một thứ tình cảm chị em không hơn không kém. Chuyện đó kéo dài suốt hai năm, cho đến khi Thiên Yết bước vào cấp ba, khi Thiên Yết trở thành một chàng trai mười bảy tuổi. Thiên Yết ít khi gặp tôi, không còn tự nhiên như xưa nữa. Tôi cảm thấy Thiên Yết đang thay đổi, và đang dần rời xa tôi. Chiều nay, khi tôi nói cho Thiên Yết những gì tôi cảm thấy, Thiên Yết chỉ đáp lại tôi bằng giọng trầm ấm quen thuộc.

_ Xin lỗi, nhưng tôi không thích Thiên Bình xem tôi là em trai nữa, chúng ta chấm dứt chuyện này chứ?

Thiên Yết nói rất khẽ, chỉ đủ cho một mình tôi nghe thấy. Bàn tay đang nghịch cái ống hút của tôi khựng lại, ngước mắt nhìn cậu ấy kinh ngạc. Thiên Yết đang nhìn thẳng vào mắt tôi, im lặng, đôi mắt hơi cụp xuống như chờ đợi sự giận dữ của tôi. Bất chợt, tôi thấy mình không còn hiểu được Thiên Yết nữa, tôi không còn có quyền bảo cậu ấy phải nghe mình như lúc trước khi nhìn vào ánh mắt ấy. Bối rối, tôi vơ vội cái ba lô của mình, chạy vụt ra khỏi quán, mặc kệ ánh mắt ngỡ ngàng của Thiên Yết nhìn theo mình. Và bây giờ, tôi lang thang trên con phố dài quen thuộc, mặc cho gió lạnh buốt đang thổi ào ào bên tai. Nước mắt lăn dài trên má, chảy vào khóe môi mặn chát. Tại sao tôi lại buồn như thế? Tại sao trái tim tôi lại đau đến như thế? Đau hệt như tôi vừa đánh mất một điều gì đó rất quan trọng.

II – Người thứ hai

Quán café đang phát một bản nhạc không lời nhẹ dịu, khách trong quán thư thái thả mình vào cái không gian ấm áp và yên bình đấy. Không ai chú ý đến một chàng trai ngồi một mình ở góc quán như tôi. Nhìn chằm chằm vào ly nước và cái ghế đối diện, trái tim tôi thắt lại. Cô ấy đã bỏ chạy, không thất vọng, cũng không nổi giận, ánh mắt chỉ có nét ngỡ ngàng, và khóe môi thì tạo thành một nụ cười nhẹ, cái nụ cười buồn bã quen thuộc ấy. Nhìn theo bóng dáng nhỏ bé ấy khuất đi sau cánh cửa kính của quán, tôi vẫn không biết mình nên làm gì, đuổi theo hay mặc kệ. Cuối cùng, tôi chậm chạp đứng lên, gọi tính tiền và đi về. Đạp xe trên đường về nhà, gió tạt vào mặt lạnh buốt, tôi cảm thấy mình thật lạ. Hối hận khi nói vậy với cô ấy? Không, tôi không hối hận, cũng không sợ cô sẽ nổi giận, tôi chỉ thấy mình thật ngu ngốc. Tại sao tôi lại nói như thế? Tại sao tôi không đuổi theo và nói rõ ràng ra ý của mình cho cô? Tại sao lại sợ hãi? Còn đâu một Thiên Yết lạnh lùng và ngạo mạn trước kia nữa đây.

Tôi và Thiên Bình biết nhau cách đây hai năm, trong một lần tình cờ. Khi ấy, Thiên Bình đang làm thêm ở một quán băng đĩa nhạc, và tôi là một vị khách ngẫu nhiên ở đấy. Lúc tôi cầm một cái đĩa phim tiến về quầy tính tiền, tôi nhìn thấy Thiên Bình đang nhìn mình chăm chú, ánh mắt lấp lánh ánh vui vẻ khó tả. Rồi Thiên Bình rụt rè hỏi tên và số điện thoại của tôi. Lúc ấy, tôi cứ nghĩ Thiên Bình là một trong số những cô gái mê mẩn cái dáng vẻ bên ngoài của mình, nên không quan tâm đến cô. Đến lần gặp thứ hai ở trường, tôi mới biết mình nhầm. Thiên Bình không phải là kiểu con gái hời hợt chỉ biết nhìn bề ngoài. Cô xinh đẹp và cá tính hơn ấn tượng ban đầu của tôi. Và quan trọng hơn, cô lớn hơn tôi hai tuổi. Khi biết tuổi của tôi, cô ấy có vẻ thất vọng lắm. Sau này, khi thân thiết với Thiên Bình hơn, tôi mới hiểu ra lý do vì sao cô ấy thất vọng. Cái lý do ngớ ngẩn đến đáng yêu – tôi giống với hình mẫu trong mơ của Thiên Bình. Quen biết nhau hai năm, đủ cho tôi hiểu khá rõ về Thiên Bình. Hiểu được tính cách do dự cũng như vẻ mạnh mẽ bên ngoài của cô chỉ để che giấu đi một con người thật bên trong, yếu đuối và mỏng manh hơn tôi nghĩ. Và càng hiểu Thiên Bình, tôi càng muốn ở bên cạnh cô, càng muốn bảo vệ cô, làm cô cười, và sẵn sàng trừng phạt ai khiến Thiên Bình rơi nước mắt, dù cho tôi chưa từng thấy Thiên Bình khóc trước mặt ai. Để đến khi tôi kịp nhận ra tình cảm của mình, tôi đã trở nên ngu ngốc khi quyết định cắt đứt thứ tình cảm chị em mà tôi và Thiên Bình đã xây dựng lâu nay.

Đã hai ngày trôi qua, Thiên Bình vẫn im lặng, không một cuộc điện thoại, không một tin nhắn nào. Tôi hiểu cô ấy đã bắt đầu thu mình vào một vỏ ốc nào đấy, tách biệt với mọi thứ bên ngoài, cái suy nghĩ trốn chạy mỗi khi bị tổn thương ấy của cô khiến tôi đau lòng. Nhưng tôi biết phải làm gì bây giờ. Tôi không thể giấu đi tình cảm của tôi dành cho Thiên Bình nữa. Thiên Bình vốn dĩ đã nổi bật, điều đó khiến tôi sợ rằng sẽ có một ngày, Thiên Bình rời ra tôi, không còn ở bên tôi nữa. Và rồi sẽ có một người đó, ở bên cạnh Thiên Bình, thay tôi bảo vệ cô ấy, thay tôi khiến cô ấy mỉm cười. Tôi không muốn điều này. Tôi muốn đường hoàng ở bên cạnh Thiên Bình với tư cách một đứa con trai đúng nghĩa, chứ không phải như một đứa em trai kết nghĩa từ trước đến nay. Chờ đợi cũng không phải là cách, tôi đành phải hành động, để không phải hối hận sau này.

III – 8/3

Cổng trường ồn ào bởi những quầy bán hoa tự phát của học sinh trong trường. Thiên Yết vội lấy xe rồi lách ra hàng người đông đúc bên ngoài, khóe mắt nhíu lại như suy nghĩ điều gì đó.

Thiên Bình khựng lại trước lẵng hoa từ anh chàng đối diện. Tiếng xì xào vang lên sau lưng khiến cô thấy khó xử. Song Tử mỉm cười nhìn cô.

_ Tặng em!

_ Vì sao lại tặng tôi?

_ Vì tôi thích em.

Song Tử vẫn giữ cái nụ cười hòa nhã ấy, mặc kệ cho ánh mắt bối rối của Thiên Bình vẫn đang nhìn mình. Cầm lấy lẵng hoa, cô khẽ cảm ơn, rồi quay về chỗ ngồi, nhìn lơ đãng ra cửa sổ. Song Tử nhìn cô gái kia kỳ lạ. Anh nhận thấy cô gái ấy luôn có một khoảng cách với những người xung quanh, thờ ơ và lãnh đạm, khiến mọi người e ngại không dám lại gần. Như chính điều đó lại khiến anh hứng thú, và muốn tìm hiểu thêm về cô. Nhưng dù cho anh có làm gì, cô vẫn giữ thái độ lịch sự hờ hững như vậy, khiến anh không thể tiến thêm được bước nào.

Thiên Bình im lặng đọc tin nhắn vừa đến. Là Thiên Yết! Cậu ấy muốn gặp cô bây giờ. Gập cái điện thoại lại, Thiên Bình nhìn chằm chằm qua cửa sổ, như thể muốn nhìn thấy một cái dáng cao gầy quen thuộc nào đó lẫn vào đám sinh viên đang nhộn nhịp mua bán hoa ở cổng trường. Tiếng chuông báo hết giờ vang lên đột ngột khiến Thiên Bình giật mình, chậm rãi thu dọn sách vở, đến khi cầm lấy lẵng hoa, cô suy nghĩ một lát rồi cũng cầm nó theo, không nhận ra có một ánh mắt đang dõi theo cô từ hành lang lớp bên cạnh.

Quán café quen thuộc, ngồi đối diện với Thiên Yết, Thiên Bình thấy thật lạ. Vui? Không phải. Buồn? Cũng không. Tức giận? Lại càng không thể. Thiên Bình thấy đầu óc mình cứ rối tung cả lên, không biết nên làm gì, chỉ đành im lặng chờ đợi. Thiên Yết liếc nhìn lẵng hoa trên bàn một cái, rồi chậm rãi mở miệng.

_ Tôi có việc muốn nói với Thiên Bình.

Thiên Bình ngước nhìn cậu ấy, ánh mắt kia đang nhìn thẳng vào mắt cô, vẫn cái ánh mắt khi lần đầu cô gặp Thiên Yết ấy. Thiên Bình khẽ gật đầu, ra hiệu mình vẫn đang nghe.

_ Chúng ta quen nhau đã hai năm. Đó là khoảng thời gian không dài, nhưng cũng không thể gọi là ngắn.

_ Uhm.

_ Thiên Bình còn nhớ có lần đã nói tôi giống hình mẫu lý tưởng của mình chứ?

_ Nhớ! – Thiên Bình gật đầu.

Thiên Yết dừng lại, nhìn thằng vào mắt Thiên Bình, khiến cô tự nhiên cảm thấy bối rối.

_ Vậy Thiên Bình có biết, Thiên Bình cũng giống với hình mẫu trong đầu tôi lắm không?

_ Hả? – Thiên Bình kinh ngạc nhìn người đối diện.

_ Đó là lý do mà tôi không muốn tiếp tục làm em kết nghĩa của Thiên Bình nữa. Tôi muốn ở bên em với một vai trò khác.

Lần này thì Thiên Bình sững sờ nhìn Thiên Yết, không nghĩ được Thiên Yết lại có tình cảm với mình như vậy. Thiên Yết nhìn Thiên Bình một lát, thở dài, rồi lấy một cái hộp nhỏ từ ba lô, đẩy về phía cô. Thiên Bình chần chừ, rồi cũng mở cái hộp ấy ra. Bên trong nó, giữa lớp vải nhung đỏ sẫm, một cành tulip bằng thủy tinh trong suốt, với phần bầu hoa màu đỏ rực rỡ khiến Thiên Bình ngẩng người. Khi cô nhìn về phía Thiên Yết, cô thấy cậu cũng có một chiếc hộp y hệt, và trên tay câu bây giờ là một cành tulip khác màu lam. Hai cành tulip!

_ Thiên Bình biết ý nghĩa của nó chứ?

Sao cô không biết được, chính cô là người đã nói cho Thiên Yết biết cái ý nghĩa ấy cơ mà. Thiên Bình thật sự không ngờ được rằng Thiên Yết lại dùng cách này để nói cho cô biết về tình cảm của mình. Mọi việc đến quá bất ngờ, khiến Thiên Bình thấy lúng túng.

_ Tôi không muốn trở thành em trai, tôi muốn ở bên em với tư cách là một người bạn trai, Thiên Bình sẽ kết bạn lại với tôi theo nghĩa đó chứ?

_ Nhưng chị…

_ Đừng xưng chị, và cũng đừng gọi em.

_ Xin lỗi Thiên Yết, nhưng mình cần suy nghĩ.

Thiên Yết bình tĩnh nhìn cô gái đối diện mình. Có vẻ như cậu đã khiến Thiên Bình cảm thấy khó xử. Cậu đi quá nhanh chăng? Hay cậu khiến Thiên Bình ngỡ ngàng. Thiên Bình im lặng nhận lấy cành hoa tulip màu lam từ tay Thiên Yết, đứng dậy đeo ba lô lên vai, chậm rãi nói.

_ Thiên Yết có thể cho mình suy nghĩ về điều này được chứ?

Rồi Thiên Bình đi nhanh ra cửa, không quay lại thêm lần nào. Thiên Yết im lặng nhìn theo bóng dáng nhỏ bé ấy đi khuất. Lúc nào cũng vậy, Thiên Bình cứ như một cơn gió nhỏ, dứt khoát và nhanh chóng, cuốn mọi thứ xung quanh mình đi, không dừng lại để chờ đợi một ai. Nhưng Thiên Yết biết mình đã bắt được cơn gió nhỏ ấy, và cậu muốn đuổi kịp nó, để giữ lại cơn gió ấy cho riêng mình.

IV – Du học

Một tuần sau, Thiên Bình đến nhà Thiên Yết. Khi vào phòng, cô chỉ ngồi im lặng, khiến Thiên Yết sốt ruột. Khi cậu định mở miệng, thì giọng cô đã nhẹ nhàng vang lên.

_ Cuối tháng ba, Thiên Bình sẽ đi Singapore.

_ Làm gì?

_ Mình sẽ đi du học ba năm.

_ Sao cơ?

Thiên Yết bật dậy kinh ngạc, cậu không tin được vào tai mình. Thiên Bình nhìn anh chàng trước mặt, ánh mắt vẫn bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt cậu. Khóe miệng Thiên Bình khẽ nhếch lên thành một nụ cười buồn bã.

_ Mẫu thiết kế của mình được chọn, nên mình được học bổng du học bên ấy ba năm.

Trong chốc lát, Thiên Yết muốn cản cô gái ấy lại, nhưng ánh mắt cô khiến cậu không thể làm gì, chỉ đành im lặng chờ đợi.

_ Thiên Yết sẽ đi tiễn mình chứ?

_ Ừ!!

Thiên Yết chỉ biết gật đầu, trái tim khẽ thắt lại đau đớn. Đây là câu trả lời dành cho cậu sao? Thiên Bình à, em thật sự rất là độc ác đấy, em có biết không. Thiên Yết tự thấy bản thân mình không thể nắm giữ được cơn gió cô độc như Thiên Bình nữa rồi.

***************************************************

Ngày cuối cùng của tháng ba, giữa sân bay ồn ào và náo nhiệt, Thiên Bình mỉm cười với cha mẹ mình, khóe mắt khẽ vương những giọt nước mắt chia ly. Đi tiễn cô chỉ có cha mẹ mình, một cô bạn gái và tôi. Thiên Bình cô đơn và khó gần như vậy đấy, đến lúc đi xa, cũng chẳng ai hay biết và quan tâm. Tiếng nhắc nhở lên máy bay vang lên đều đều khắp sân bay, Thiên Bình quay lại chào mọi người lần cuối, và mỉm cười dịu dàng với tôi. Nụ cười ấy, buồn bã lắm. Và như thế, Thiên Bình đi mất, rời xa tôi mà không cho tôi biết được câu trả lời của mình. Thất vọng, tôi lê bước về nhà.

Khi vừa bước vào phòng, tôi nhìn thấy một hộp quà nhỏ trên bàn. Hỏi vọng xuống nhà thì mẹ bảo sáng nay thấy nó được đặt trước cửa. Ngạc nhiên, tôi mở nó ra xem. Bên trong, giữa lớp vải nhung đỏ sẫm, cành hoa tulip màu lam tôi đã đưa cho Thiên Bình im lặng nằm đấy, bên cạnh một tấm thiệp nhỏ xíu in hình cành hoa lưu ly cách điệu màu tím lồng vào nhau.

“ Thông điệp từ hoa lưu ly: Forget – me – not. Chờ Thiên Bình ba năm nhé, Thiên Bình sẽ trở về.”

Bất chợt tôi mỉm cười. Em đã không trốn tránh, em trả lời tôi theo cách của riêng em, dịu dàng và nhẹ nhàng, nhưng khiến trái tim tôi ấm áp và vững lòng hơn với câu trả lời ấy. Giữa tôi và em đã có một mối liên kết khác, không còn là chị và em, mà đặc biệt hơn, vượt qua sự ngăn trở của không gian và thời gian. Ba năm? Chưa chắc, tôi sẽ không dừng lại. Tôi sẽ đi tìm cơn gió ấy, cơn gió nhỏ mang tên Thiên Bình của riêng tôi.

Một năm sau, giữa sân trường đại học Raffles College, có một cô gái ngẩng người nhìn một anh chàng khác trước mặt mình. Anh ta mỉm cười dịu dàng, lại gần và đặt vào tay cô gái cành hoa tulip thủy tinh.

_ Hai cành tulip đã gặp được nhau rồi, cũng như anh đã đuổi kịp em, Gió à.
Story 2: My Sunshine
Casting: Bảo Bình - Xử Nữ

Đà Nẵng, một chiều nắng nhẹ. Mùa thu ở nơi này lúc nào cũng vậy, gió nhẹ thổi, nắng nhẹ buông trên từng bóng người đang hối hả đi trên đường. Viện triển lãm thành phố nép mình giữa những con đường, yên lặng bên cạnh một công viên nhỏ, bây giờ đang tấp nập người ra vào. Hôm nay là ngày đầu tiên trưng bày những tấm ảnh đoạt giải của cuộc thi nhiếp ảnh Thái Bình Dương. Vì sao một cuộc thi lớn như thế, lại có thể tổ chức một cuộc triển lãm ở cái thành phố nhỏ bé bên bờ biển này. Bởi đơn giản, người đạt giải đặc biệt trong cuộc thi ấy, lại sinh ra tại chính nơi này. Người tham quan đứng trước bức ảnh ấy, ngẩng người kinh ngạc trước vẻ đẹp của nó. Ẩn sau những đám mây mỏng, hiện lên cuối dòng sông, một màu tím huyền ảo phủ ngập không gian, mặt trời đang lơ lửng giữa không trung, phát ra từng tia ánh sáng màu tím nhàn nhạt. “Mặt trời tím” – bức ảnh ấy khiến người xem phải lặng đi trước sự kỳ diệu của ánh sáng.

Ở một góc phòng triển lãm, không ai chú ý đến một cô gái nhỏ đang đứng. Cô đứng im lặng nhìn về phía đám đông đang thì thầm quan sát mặt trời tím kia, đôi mắt khẽ nhíu lại. Rồi cô khẽ mỉm cười, chậm rãi quay người đi. Khi đi ra đến cửa, cô nhìn thấy hai người đang đi vào. Anh chàng đang đi vào ấy nhìn thấy cô, thoáng chút ngạc nhiên, rồi cũng tiến đến gần, mỉm cười với cô.

_ Lâu quá không gặp, Xử Nữ!

Xử Nữ mỉm cười với anh, liếc nhìn cô gái bên cạnh đang nghiêng đầu nhìn cô.

_ Về lúc nào vậy Thiên Yết? Đây chắc là Thiên Bình nhỉ?

_ Xin chào!

Cô gái tên Thiên Bình ấy mỉm cười với Xử Nữ, khiến cô thoáng chút bối rối. Thiên Yết gật nhẹ đầu, tay vẫn nắm lấy tay Thiên Bình.

_ Ừ, vừa về hôm qua. Hôm nay đến đây xem ảnh của Bảo Bình.

_ Vậy sao? Hai người vào đi, tôi về trước.

Xử Nữ khẽ cười khi nghe đến cái tên Bảo Bình, rồi bước vội ra ngoài bãi đậu xe. Thiên Yết và Thiên Bình nhìn theo, rồi cũng đi vào bên trong. Xử Nữ đi ra lấy xe, cúi đầu để che đi đôi mắt đang chực trào nước mắt của mình, khẽ lẩm bẩm.

_ Chúc mừng anh đã tìm được mặt trời của mình, Bảo Bình!

Bảo Bình đang đứng bên cửa kính, nhìn lơ đãng ra bên ngoài. Không ai trong cái phòng triển lãm ấy nhận ra, anh là tác giả của bức ảnh màu tím ấy. Bảo Bình khẽ nhếch môi cười lạnh nhạt. Có tiếng gọi khiến anh chú ý, quay lại, rồi mỉm cười khi nhìn thấy người mới đến. Thiên Yết lại gần, vỗ nhẹ lên vai của Bảo Bình, khuôn mặt lạnh lùng vốn có giãn ra, khiến Thiên Bình bên cạnh khẽ che miệng cười rúc rích.

_ Mày về nước lúc nào?

Bảo Bình hào hứng khi nhìn thấy thằng bạn thân của mình. Khi kết thúc lớp mười hai, Thiên Yết đã chạy thẳng sang Singapore để tìm “gió” của nó, rồi bặt tăm suốt bốn năm không một tin tức. Nên bây giờ gặp lại, đương nhiên phải khiến Bảo Bình cao hứng rồi. Ánh mắt anh nhìn về cô gái bên cạnh Thiên Yết, rồi ngẩng ra ngạc nhiên. Thiên Bình? Thì ra đó là “gió” của Thiên Yết sao? Cô gái ấy cũng gật đầu chào Bảo Bình, rồi đi ra xa xem xét những bức ảnh khác, để Thiên Yết và Bảo Bình đứng nói chuyện với nhau. Bảo Bình nhìn theo cô ấy, rồi quay lại nhìn Thiên Yết cười cười.

_ Thì ra đó là lý do mày mất tích bốn năm nay.

Thiên Yết chỉ cười, nhìn theo cô gái ấy bằng đôi mắt dịu dàng, khiến Bảo Bình không khỏi thở dài. Nếu lũ con gái hồi cấp ba ấy mà thấy Thiên Yết bây giờ, chắc nổi điên lên với Thiên Bình quá.

_ Đúng rồi, nãy tao thấy Xữ Nữ bên ngoài.

Thiên Yết bất chợt lên tiếng, khiến Bảo Bình quay phắt lại, đôi mắt mở lớn kinh ngạc.

_ Xử Nữ? Cô ấy ở đây?

_ Ừ, khi đi vào tao thấy nó đi ra. Sao thế?

Bảo Bình chạy vội ra bên ngoài, mặc cho Thiên Yết đang gọi mình sau lưng. Xử Nữ ở đây, vậy mà anh không gặp được cô. Đã ba tháng rồi, anh tìm kiếm cô đã ba tháng, nhưng Xử Nữ cứ tránh mặt anh, khiến anh không thể thôi day dứt. Nếu ngày đó, anh không vì mặt trời ấy, thì bây giờ, anh đã không phải tìm kiếm Xử Nữ như thế này. Vì bức ảnh ấy, mà anh đánh mất cô. Bảo Bình nhìn quanh như hy vọng rằng sẽ nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Gió vẫn chậm rãi thổi nhè nhẹ, nắng vẫn nhàn nhạt phủ lên cảnh vật xung quanh. Mọi thứ vẫn thế, duy chỉ có bóng dáng ấy là không. Bảo Bình thẫn thờ đi vào, đôi mắt mờ đi. Phòng triển lãm nhòe đi trước mắt anh, rồi anh chỉ kịp nhìn thấy Thiên Yết chạy đến, trước khi hoàn toàn ngất đi.

Chuyến đi ấy, là vào gần cuối tháng sáu. Giữa cái nắng oi bức, Bảo Bình quyết định lên đường tìm kiếm một nơi tránh nóng. Điều đầu tiên anh nghĩ đến là Đà Lạt. Nhưng rồi nghĩ sao, anh lại tha thẩn đi về Quảng Ngãi. Trên chuyến xe buýt hiếm hoi của buổi chiều tối, Bảo Bình gật gù dựa đầu lên cửa sổ, đôi mắt mơ màng nhìn ra bên ngoài. Màn đêm chậm chạp phủ lên cảnh vật xung quanh một màu xám nhạt, khiến cây cối bên ngoài nhòe đi trong mắt người nhìn. Xe ầm ĩ bởi tiếng đòi tiền của phụ xe, tiếng người thì thầm, tiếng nhạc từ cái ti vi chỗ tài xế, và tiếng ầm ì của những chiếc xe khác trên đường quốc lộ. Đến mười giờ, Bảo Bình ngẩng người nhìn con đường vắng tanh trước mặt, thở dài rồi cũng xốc lấy ba lô sau lưng, đi thẳng đến nhà nghỉ gần nhất. Chuyến du lịch tự phát ấy, anh cũng không hiểu vì sao mình lại đến nơi này. Chu Lai, một vùng kinh tế mới, một thị trấn nhỏ êm đềm bên cạnh đường quốc lộ. Một điều gì đó thôi thúc anh đến nơi này. Hệt như trong tâm trí anh có kẻ nào đó dẫn lối. Một đêm đầy mệt mỏi, đói lả đi vì suốt quãng đường, anh chỉ có được mẩu bánh mì bỏ bụng. Cơn đói khiến Bảo Bình thức dậy sớm hơn bình thường. Liếc nhìn đồng hồ, chỉ mới năm giờ rưỡi sáng. Anh thở dài, thay vội quần áo, rồi cầm lấy chiếc máy ảnh quen thuộc, đi ra ngoài. Sau khi no nê với bữa ăn sáng đạm bạc, anh lần mò hỏi đường ra biển. Biển sớm, lúc nào cũng mang một sức quyến rũ mê người, khiến người ta chỉ muốn lặng im quan sát. Biển nơi này cũng thế, vẫn giữ được nét hoang sơ, xa xa còn có những thúng thuyền của dân câu mực ban đêm đang chậm rãi bơi vào. Bảo Bình lặng đi trước cảnh tượng yên bình ấy, tay vô thức đưa máy ảnh lên bấm liên tục. Và trong khoảnh khắc ấy, anh nhìn thấy cô.

Hạ Xử Nữ, bạn cùng lớp của Bảo Bình suốt ba năm cấp ba. Khi vừa mới vào trường, cô gái ấy đã trở thành tâm điểm thu hút của mọi người. Không phải vì cô ấy xinh đẹp hay học hành giỏi giang, mà bởi vì, cô ấy đã tạo nên một cuộc ẩu đả ngay chính ngày khai giảng. Bảo Bình vẫn còn nhớ ngày hôm đó, khi anh đến nơi, thì thấy Xử Nữ đang lặng lẽ đứng nghe thầy giám thị mắng, còn phía xa kia, một cô gái đang được một cô bạn nào đó dìu lấy, mái tóc rối tung, và đôi mắt thì nhòe nước. Sau hôm đó, Xử Nữ bị các thầy cô giáo luôn để mắt đến, vô hình, trong mắt những thầy cô ở trường, cô đã trở thành một học sinh cá biệt rồi. Hết học kỳ một, Xử Nữ thay đổi hẳn, học hành giỏi hơn, nhu mì và nữ tính hơn. Không còn cái dáng vẻ ngổ ngáo của đầu năm nữa. Có lẽ Bảo Bình sẽ không để ý đến Xữ Nữ nhiều lắm, bởi đơn giản với anh, con gái chỉ là một sinh vật rắc rối, nếu không có việc Xữ Nữ đến gặp anh. Lúc cô gái ấy đến gần, Bảo Bình khá ngạc nhiên. Cô ấy ngập ngừng, rồi cũng nhờ anh đưa cho Thiên Yết một lá thư mỏng. Bảo Bình anh khẽ bật cười khi nhìn cô ta rời đi. Thì ra cũng như bao cô gái khác trong trường, Xữ Nữ cá biệt ấy cũng thích Thiên Yết. Thiên Yết là bạn thân của anh từ lúc còn học cấp hai, là một anh chàng chuẩn mực của mọi cô nàng mơ mộng. Đẹp trai? Cậu ta rất đẹp trai. Lạnh lùng? Cậu ta vô cùng lạnh lùng. Học lực? Cậu ta là một trong ba thủ khoa lúc lấy điểm đầu vào của trường. Gia thế? Thôi tạm bỏ qua điều này đi. Tóm lại, Thiên Yết là một anh chàng đáp ứng đầy đủ mọi tiêu chí một anh chàng hoàn hảo của mọi cô gái, nhất là ở cái tuổi dậy thì dở dở ương ương này. Vậy nên lúc mới nhập học, Thiên Yết đã khiến biết bao cô nàng đổ gục trước vẻ lạnh lùng ấy. Chỉ có một mình Bảo Bình biết, Thiên Yết lạnh lùng chỉ đơn giản vì trong mắt cậu ta, đã sớm có một cô gái khác rồi. Thở dài, Bảo Bình cầm lấy lá thư của Xử Nữ, chậm rãi đi đến hồ bơi của trường. Anh biết, giờ nghỉ nào Thiên Yết cũng đến đó. Thiên Yết liếc nhìn lá thư một lần, rồi lạnh nhạt bảo.

_ Trả lại đi!

_ Không đọc thử sao?

_ Không!

Bảo Bình thở dài, ngồi xuống bên cạnh Thiên Yết, cầm lấy lá thư vung vẩy trong tay, âm thầm chia buồn cùng Xử Nữ. Khi Xử Nữ nhận lại lá thư của mình, Bảo Bình nhìn thấy trong đôi mắt ấy một nét buồn nào đó, hệt như là đã biết trước vậy. Xử Nữ cúi đầu, cầm lấy lá thư, giọng chậm rãi vang lên.

_ Cậu ấy có người khác, phải không?

Bảo Bình chỉ biết gật đầu, rồi im lặng quay đi.

Sự kiện thứ hai khiến Bảo Bình chú ý đến Xử Nữ, là vào cuối tháng ba năm họ học lớp mười một. Khi đó, là lúc mà cô gái của Thiên Yết rời khỏi nơi này, lên đường du học. Có lẽ Xử Nữ đã biết được cô gái ấy là ai, nên khi Thiên Yết đến trường với vẻ mặt buồn bã, thì cô đã đến gần anh. Bảo Bình nhớ khi ấy, Xử Nữ đã nói gì với Thiên Yết, mà khiến cậu ta giận dữ đến mức nếu anh không cản kịp, có lẽ cậu ta đã vung tay đánh Xữ Nữ mất rồi. Anh vẫn còn nhớ khi ấy, dưới cái nắng nhạt của tháng ba, dưới gốc cây phượng già góc sân trường, đối diện với bể bơi, Thiên Yết lạnh lùng bước đi, sau khi để lại cho Xử Nữ một câu.

_ Tôi cấm cô nhắc đến cô ấy.

Xử Nữ khi ấy, đã níu lấy tay Bảo Bình, bật khóc nức nở. Một nữ sinh ngổ ngáo lúc mới vào trường, một cô gái mạnh mẽ đầy cá tính như Xử Nữ, lại có thể có lúc yếu ớt đến thế này. Có lẽ là lúc ấy, trong tầm mắt Bảo Bình, Xử Nữ đã bắt đầu hiện diện như một người đặc biệt nào đó. Suốt năm mười hai, Xử Nữ đã chuyển lớp, nhưng mỗi lần chuyển tiết, Bảo Bình vẫn hay ra hành lang, nhìn qua dãy lớp đối diện, nơi có cô gái ấy. Thiên Yết biết chuyện, chỉ lắc đầu với anh.

_ Qua gặp cô ta đi.

Bảo Bình cười cười, anh biết Xử Nữ vẫn còn để ý đến Thiên Yết. Lúc nào anh nhìn cô, cũng thấy ánh mắt cô nhìn về phía Thiên Yết. Chắc cô ấy vẫn hy vọng đến lúc nào đó, Thiên Yết sẽ quên cô gái kia mà nhìn lại mình, giống như truyện tranh thiếu nữ gì đó chăng? Một cô gái ngốc nghếch. Vừa tốt nghiệp, Thiên Yết đã bay đi nơi nào đó, bảo rằng đuổi theo “gió” của cậu ta. Ngày Bảo Bình đi tiễn Thiên Yết, Xử Nữ cũng đến, lặng lẽ đứng một góc sân bay nhìn theo. Khi Bảo Bình nhìn thấy cô, chợt thấy trong tim dâng lên cơn giận khó gọi tên. Anh lại gần, nắm lấy tay Xử Nữ, gần như quát cô giữa sân bay đông đúc.

_ Đừng nhìn nữa, cậu ta đi rồi. Tại sao không nhìn về phía tôi?

Xử Nữ giật mình trước cơn giận của Bảo Bình, rồi cũng mỉm cười với anh. Đó là lần cuối Bảo Bình gặp lại Xữ Nữ sau khi tốt nghiệp. Xử Nữ không thi đại học, và mất tăm không tìm thấy. Đà Nẵng nhỏ bé lắm, nhưng tại sao giữa những dòng người ấy, Bảo Bình chưa hề gặp lại được cô. Bốn năm…

Lúc Bảo Bình gặp lại Xử Nữ, là lúc anh đang chụp lại những bức ảnh bình minh của vùng biển hoang sơ ấy. Xữ Nữ hiện lên giữa khung hình của anh, dịu dàng giữa khung cảnh mơ hồ ấy. Mái tóc tém đã được thay bằng mái tóc dài mượt mà, và bộ váy trắng đơn giản thay thế cho những bộ trang phục cầu kỳ lúc còn là học sinh. Bảo Bình hạ máy ảnh xuống, ngẩng người nhìn cô đang đứng trên bãi đá, tóc bị gió thổi bay nhè nhẹ. Xử Nữ! Đúng là Xử Nữ mà anh vẫn nhớ, vẫn tìm lâu nay. Bảo Bình chạy vội đến bãi đá đó. Khi đến nơi, Xử Nữ cũng quay lại, và nhìn thấy anh. Bảo Bình nhìn thấy nét ngạc nhiên trong đôi mắt cô, chắc hẳn anh cũng như vậy. Xử Nữ nhìn anh chăm chú, rồi bật cười, chạy vội về phía anh.

_ Cậu là Bảo Bình?

_ Xữ Nữ?

_ Đã lâu không gặp, Bảo Bình!

Cô mỉm cười, khiến anh lúng túng. Tìm kiếm cô suốt bốn năm, nhớ cô suốt bốn năm. Lúc nào cũng tưởng tượng ra gặp được cô sẽ thế nào, vậy mà bây giờ, Xử Nữ đang đứng trước mặt anh, anh lại không thể nói được câu gì, chỉ lặp lại tên cô một cách ngớ ngẩn. Xử Nữ bật cười, đưa tay vén những sợi tóc lòa xòa trước trán.

_ Cậu làm gì ở đây?

_ Ơ…à…tôi đi du lịch.

_ Du lịch?

Xử Nữ mở to mắt nhìn anh, rồi bước chậm rãi trên cát. Bảo Bình bất giác đi theo, lòng cảm thấy rối bời.

_ Đi ăn nhé!

Xử Nữ quay lại mỉm cười với anh, khẽ lên tiếng. Tuy rằng đã ăn no, nhưng Bảo Bình vẫn gật đầu. Khó khăn lắm mới gặp lại cô, anh có rất nhiều điều muốn hỏi. Xử Nữ đưa anh đến một quán cháo ven biển. Trông như cô rất quen thuộc với nơi này. Khi ăn, Bảo Bình hỏi cô đã đi đâu suốt bốn năm qua. Xử Nữ đặt cái thìa xuống, nghiêng đầu nhìn anh, chậm rãi đáp.

_ Tôi về quê. Đây là quê ngoại của tôi. Tôi về làm cô giáo cho một trường mẫu giáo gần đây.

_ Giáo viên? Ha ha, thật là không thể ngờ được.

Bảo Bình bật cười lớn, khiến Xử Nữ có chút xấu hổ. Cả hai nhanh chóng cùng nhau đi khắp cái thị trấn nhỏ bé này. Xử Nữ đưa anh đến nhiều chỗ mà anh không hề biết. Khiến cái máy ảnh của anh ngập đầy những bức ảnh tuyệt đẹp về một vùng quê yên bình. Bất giác, Bảo Bình đã ở nơi này bốn ngày. Chiều ngày thứ tư, khi anh và Xữ Nữ đi dạo trên bờ biển, Xử Nữ đã hỏi anh làm gì nơi này lần nữa.

_ Tôi muốn đi chụp ảnh mặt trời.

_ Mặt trời? Vì sao?

_ Có một lần, tôi được sang Nhật du lịch, khi đó là mùa đông. Nơi tôi đến, lạnh đến mức mọi nơi phủ đầy tuyết. Một buổi sáng, khi tôi tỉnh giấc, tôi đã nhìn thấy cảnh tượng mặt trời mọc. Thứ ánh sáng màu tím phủ lên nền tuyết trắng, khung cảnh khi ấy tuyệt đẹp, khiến tôi chỉ biết ngẩng người mà nhìn. Tôi hận khi đó không có máy ảnh để chụp lại khoảnh khắc ấy, nên từ hôm đó, tôi luôn đi tìm một nơi có thể nhìn lại được mặt trời màu tím ấy.

Xử Nữ nghiêng đầu nhìn anh, đôi mắt khẽ chớp.

_ Mặt trời màu tím sao?

_ Phải, thứ ánh sáng ấy, phủ lên nền tuyết trắng, Xử Nữ không tưởng tượng được lúc ấy, mọi thứ đẹp đến thế nào đâu.

_ Nghe cậu kể, tôi cũng cảm thấy nó rất đẹp.

Xử Nữ khẽ cười, đứng dậy nhìn tôi, đôi mắt khẽ nhíu lại.

_ Tôi biết có một chỗ rất đẹp, theo tôi.

Bảo Bình kinh ngạc, cũng cầm máy ảnh đi theo cô. Ở ngọn đồi gần biển, Xử Nữ đưa anh đi qua một đoạn rừng nhỏ, đến một bãi đá hoang sơ. Khi Bảo Bình đến nơi, anh như ngừng thở trước cảnh mặt trời đang lặn xuống nơi cuối đường chân trời kia. Một cảnh đẹp tuyệt, khiến anh bất giác đưa máy ảnh lên chụp lia lịa. Bảo Bình không hề nhận ra, Xử Nữ đứng bên cạnh anh, khẽ mỉm cười kỳ lạ.

Đêm hôm đó, khi đang ngồi xem lại những bức ảnh của mình, Bảo Bình nhận được tin nhắn của Xử Nữ.

"Cậu biết không, nơi tôi đưa cậu đến hôm nay, là mỏm Tương Tư. Tôi nghe trong thị trấn có một truyền thuyết rằng, nếu cặp đôi nào đến nơi đó lần thứ ba, sẽ mãi mãi yêu thương nhau và sống bên nhau suốt đời. Hôm nay, là lần đầu tiên tôi đưa cậu đến đó, Bảo Bình!"

Mỏm Tương Tư? Bảo Bình ngẩng người đọc tin nhắn, trên màn hình máy tính đang chậm rãi chuyển hình. Khuôn mặt Xử Nữ từ từ hiện lên giữa màn hình, nụ cười rạng rỡ, khác hẳn với nụ cười buồn bã bốn năm trước. Mặt trời chậm rãi mọc lên phía xa, phủ lên người cô một màu đỏ nhàn nhạt tuyệt đẹp. Bảo Bình nhìn chằm chằm nụ cười ấy, một thứ tình cảm lâu ngày nhói lên trong anh. Bảo Bình vội đi ra ngoài, chạy ra biển. Anh cũng không hiểu được bản thân mình, tại sao lại thấy muốn gặp cô đến như vậy. Bảo Bình đi dọc bờ biển, ngước mắt nhìn bầu trời phủ đầy sao của mùa hè, khẽ bật cười vu vơ. Có lẽ cô ấy chỉ xem anh là bạn mà thôi. Làm sao anh biết được, suốt bốn năm qua, cô ấy đã quên được Thiên Yết hay chưa. Bảo Bình chợt thấy ghét Thiên Yết, nếu khi xưa, anh dũng cảm hơn, đến gặp và cho cô biết anh luôn muốn nhìn thấy cô, thì bây giờ anh đâu phải bế tắc đến thế này.

_ Bảo Bình?

Giọng nữ trong trẻo vang lên khiến anh giật mình. Xử Nữ đang chạy đến, dắt theo một chú chó. Đây là chó của Xử Nữ, những ngày trước anh hay gặp cô dắt nó đi dạo ban đêm. Xử Nữ lại gần, nhìn anh ngạc nhiên. Bảo Bình nhìn Xử Nữ chằm chằm, rồi anh cúi đầu, khẽ ấp úng.

_ Xử….Nữ….chúng ta….

_ Cậu nói gì?

Xử Nữ lại gần hơn, con chó dưới chân quấn lấy Bảo Bình, khẽ kêu từng tiếng mừng rỡ. Bảo Bình chần chừ, rồi cũng ngẩng mặt lên, nắm lấy tay Xử Nữ.

_ Chúng ta đến mỏm Tương Tư ấy một lần nữa nhé?

Xử Nữ ngẩng người ra nhìn anh một lát, khiến Bảo Bình chột dạ, vội rút tay lại, quay mặt đi. Đúng rồi, cô ấy vẫn còn nhớ đến Thiên Yết, làm sao có thể đồng ý cùng anh chứ. Nếu lên đó, nghĩa là anh đang đem đến cho cô một lần hy vọng về lần thứ ba. Nếu cùng lên mỏm Tương Tư lần thứ ba…

_ Được thôi!

Hả? Bảo Bình quay lại nhìn Xử Nữ, đôi mắt mở lớn ngạc nhiên. Xử Nữ mỉm cười với anh, đôi mắt cong lại dịu dàng, rồi cô nắm lấy tay anh. Bảo Bình vô thức đi theo cô. Đến khi cả hai đứng trên mỏm Tương Tư ấy, dưới bầu trời đen đầy sao ấy, và giữa khung cảnh biển phẳng lặng ấy, anh mới sực tỉnh, quay lại nhìn cô.

_ Tại sao…?

_ Vì anh đã bảo chúng ta cùng lên mà!

_ Nhưng còn…?

_ Thiên Yết? Em đã sớm quên cậu ta rồi. Cái ngày anh quát em ở sân bay, sau đó em luôn nhớ đến anh. Tuy rằng bỏ đi, nhưng câu nói ấy lúc nào cũng trong đầu em. Gặp lại anh, em rất vui, Bảo Bình.

Xử Nữ cúi đầu bối rối, tay mân mê sợi xích. Bảo Bình ngẩng ra, rồi cũng bật cười, lại gần ôm lấy cơ thể cô vào lòng.

_ Anh cũng vậy, tìm kiếm em suốt bốn năm, bây giờ gặp lại em, anh rất vui, Xử Nữ!

Xử Nữ cúi đầu, mái tóc bay đập vào khuôn mặt Bảo Bình. Cả hai đều có thể nghe được nhịp đập trái tim của nhau. Giữa khung cảnh đêm ấy, sau bốn năm tìm kiếm nhau, chờ đợi nhau mà không biết đối phương nơi nào, Bảo Bình và Xử Nữ đã tìm được nhau giữa cuộc sống này.

_ Ngày mai em phải lên trường, có một đợt trại nhỏ cho tụi trẻ, chắc phải hai ngày sau em mới rảnh.

Xử Nữ dựa đầu lên vai Bảo Bình, nhìn mơ hồ ra mặt biển đen ngòm, thấp thoáng vài ngọn đèn bão của dân câu mực. Bảo Bình siết lấy tay Xử Nữ, im lặng. Khi chiều, cha mẹ anh đã gọi điện, bảo anh về nhà, trường đang tìm anh để chuẩn bị cho ngày bảo vệ tốt nghiệp.

_ Chiều mốt anh phải về rồi.

_ Vậy sao?

Xử Nữ thoáng buồn, tay siết lấy những ngón tay Bảo Bình chặt hơn. Bảo Bình cúi nhìn cô, rồi bất chợt hôn lên trán Xử Nữ một cái thật nhẹ.

_ Sáng sớm ngày mốt, chúng ta sẽ lại lên nơi này một lần nữa nhé. Đợi khi anh tốt nghiệp, anh sẽ quay lại với em.

_ Vâng!

Xử Nữ khẽ cười, gật đầu.

Sáng sớm hôm ấy, Bảo Bình cầm lấy máy ảnh, chạy vội xuống đường. Lần thứ ba, nếu cùng Xử Nữ lên ấy, có thể nào anh và Xử Nữ sẽ yêu thương nhau mãi mãi hay không? Anh khẽ cười, khoác lấy cái áo mỏng, rồi chậm rãi đi ra biển. Khi đến gần biển, Bảo Bình sững lại nhìn chằm chằm về phía xa. Giữa những áng mây lơ đãng, mặt trời đang dần ló dạng, thứ ánh sáng màu tím phủ lên không trung huyền ảo. Mặt trời màu tím? Bảo Bình nhìn chằm chằm mặt trời ấy, rồi quay lại nhìn mỏm Tương Tư phía xa. Nếu lên ấy, sẽ không còn nhìn thấy được mặt trời màu tím nữa. Anh chần chừ vài giây, rồi cầm lấy máy ảnh chạy ngược về, chạy đến cửa biển ở hướng đối diện với mỏm đá ấy. Xin lỗi Xử Nữ! Anh đã tìm mặt trời ấy lâu lắm rồi. Anh hứa sẽ đến gặp em sau khi chụp được khoảnh khắc ấy. Hai tiếng đồng hồ sau, Bảo Bình lặng lẽ đứng ở mỏm Tương Tư, nhìn về phía biển. Những vệt cát cho thấy cô ấy đã đợi anh ở đây rất lâu. Xử Nữ, xin lỗi em!

Chiều hôm đó, Bảo Bình đeo ba lô xuống trả phòng, rồi đi đến trường mẫu giáo của Xử Nữ. Anh lặng lẽ đứng ở phía xa, nhìn về phía sân trường, nơi có một cô gái đang chăm sóc cho những đứa trẻ. Một cô nhóc nào đấy nhìn thấy anh, vội níu áo Xử Nữ chỉ chỉ. Xử Nữ ngước nhìn anh, đôi mắt nhíu lại. Bảo Bình chậm rãi lại gần, khẽ hạ giọng.

_ Anh…

_ Anh phải về rồi sao?

_ Ừ…anh chỉ muốn gặp em lần nữa.

_ Chẳng phải đã gặp được rồi sao!

Xử Nữ mỉm cười với anh, khiến trái tim Bảo Bình nhói lên. Anh ngước lên nhìn cô, tay vội cầm lấy tay cô, giọng như nài nỉ.

_ Xử Nữ, anh xin lỗi!

_ Anh đã chụp được chưa? Mặt trời màu tím ấy?

_ R..rồi….

_ Em hiểu mà, ở mỏm Tương Tư sẽ không chụp được cảnh ấy. Chúc mừng anh đã tìm được mặt trời của mình.

_ Anh…anh sẽ quay lại đây gặp em…

_ Đừng quay lại nữa. Xin lỗi anh, hãy xem như chưa từng gặp em ở đây. Nếu anh còn quay lại, em sẽ không gặp anh.

Xử Nữ rút tay về, giọng buồn bã. Bảo Bình cảm thấy như vừa mất đi thứ gì đó trong tim, ngẩng người nhìn cô. Xử Nữ chỉ mỉm cười với anh, rồi quay lưng đi vào trong, để lại Bảo Bình lặng lẽ đứng ở cổng trường. Tiếng chuông điện thoại báo tin xe đến đón vang lên, khiến Bảo Bình giật mình, nhìn về phía Xử Nữ, trái tim thắt lại. Tại sao? Tại sao đã tìm được, lại buông tay để vụt mất?

Bảo Bình mơ màng tỉnh lại, đập vào mắt anh là trần nhà trắng muốt. Mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi khiến anh khẽ nhíu mày.

_ Tỉnh rồi à?

Bảo Bình gượng ngồi dậy, nhìn thấy Thiên Yết đang nhàn nhã ngồi trên cái ghế đối diện giường bệnh nhìn về phía anh, khóe miệng cong lên thành một nụ cười giễu cợt.

_ Đây là đâu?

_ Bệnh viện! Làm việc quá sức đến mức kiệt sức. Mày cũng liều mạng lắm đấy.

Bảo Bình liếc nhìn Thiên Yết, rồi mệt mỏi nằm xuống. Đúng lúc ấy, Thiên Bình đẩy cửa đi vào. Vừa nhìn thấy Bảo Bình đã tỉnh, vội bước đến gần.

_ Cậu tỉnh rồi à? Tôi vừa mua về đây, ăn đi!

Thiên Bình mỉm cười, đặt túi đồ lên tủ cạnh giường, đổ súp ra một bát lớn, rồi đưa cho Bảo Bình. Bảo Bình ngồi dậy, liếc nhìn Thiên Yết rồi cũng cầm lấy bát súp, khẽ cảm ơn Thiên Bình. Thiên Yết liếc nhìn Bảo Bình, khẽ hừ lạnh. Đợi đến khi anh ăn xong, Thiên Yết mới lên tiếng.

_ Sao vậy? Sao phải tự hành hạ bản thân thế?

_ Tao không biết, tao chỉ muốn làm mình bận rộn để không thể nhớ đến cô ấy.

_ Cô ấy? Là Xử Nữ à?

_ Ừ!

Thiên Yết khẽ cười, lại gần đưa cho Bảo Bình một tập ảnh. Thiên Bình nghiêng đầu tò mò, rồi cũng cầm tập ảnh ấy lên xem. Những bức ảnh mặt trời khác nhau, bức nào cũng đẹp đến xao lòng.

_ Đẹp thật!

Bảo Bình nhìn Thiên Bình, khẽ thì thào cảm ơn. Thiên Bình đưa ra một bức ảnh trước mặt Thiên Yết và Bảo Bình, đôi mắt mở lớn kinh ngạc.

_ Bức ảnh này đẹp tuyệt. Mặt trời trông rất ấm áp, rất có tình cảm.

Bức ảnh ấy, Xử Nữ đang quay lại nhìn về ống kính, mỉm cười rạng rỡ, xa xa, mặt trời đang lấp ló sau những lớp mây mỏng mơ hồ. Bảo Bình nhìn bức ảnh ấy, khẽ cười buồn. Đẹp thì sao? Cũng đã quá muộn rồi.

_ Sao không gửi bức này đi thi? Tôi thấy bức ảnh kia của cậu, đẹp nhưng vô hồn quá, chẳng cảm nhận được cảm xúc gì cả. Bức ảnh này mặt trời ấm áp hơn, đẹp và ngập tình cảm hơn nhiều.

Thiên Bình ngồi xuống ghế, giọng nói chậm rãi vang lên. Từng câu nói đập vào tai Bảo Bình khiến anh kinh ngạc. Mặt trời màu tím vô hồn? Tình cảm, ấm áp? Phải rồi, cũng là mặt trời, nhưng nếu chụp ở mỗi thời điểm khác nhau, sẽ mang lại cảm xúc khác nhau cho từng bức ảnh. Mặt trời màu tím ấy, đẹp đẽ như một sự kỳ diệu, nhưng lại vô hồn, bởi đơn giản, trong đó, không có Xữ Nữ. Không có thứ cảm xúc của anh khi chụp cho Xử Nữ. Anh thật ngu ngốc, chỉ biết theo đuổi những gì gọi là đẹp, mà không hề nhận ra thứ đẹp đẽ nhất lại luôn luôn ở bên cạnh mình. Thiên Yết ngồi xuống bên cạnh Thiên Bình, đưa tay chạm lên tóc cô, cười nhẹ với Bảo Bình.

_ Thằng ngốc, nhận ra rồi à?

Xử Nữ đứng im ở mỏm đá ấy, nhìn lơ đãng. Mặt trời đang từ từ chìm xuống đường phân cách giữa trời và biển, tỏa ra thứ ánh sáng đỏ hồng ấm áp. Gió chậm rãi lượn lờ xung quanh, hất tung mái tóc của Xữ Nữ. Đột nhiên một bàn tay kéo lấy cánh tay cô, Xữ Nữ nghiêng người ngả ra sau, ngả vào lồng ngực của một người. Cô ngước mắt nhìn anh kinh ngạc. Vẫn ánh mắt ấy, vẫn khuôn mặt ấy, đang ở trước mắt cô. Cô là đang mơ phải không?

_ Bảo Bình?

Bảo Bình ôm lấy Xử Nữ vào lòng, tham lam ngửi lấy mùi hương trên tóc cô, như đang ôm lấy thứ quan trọng nhất của mình.

_ Xin lỗi em, anh đến trễ!

Giọng nói trầm thấp đọng lại bên tai Xử Nữ, vẫn còn vương chút hơi thở khó nhọc của người vừa chạy vội đến. Xử Nữ ngẩng người, rồi cúi đầu, che đi khóe môi đang cong lên thành một nụ cười dịu dàng.

_ Đợi anh thật là lâu đấy!

_ Lần thứ ba….Anh yêu em, Xử Nữ!

Mặt trời đã chìm hẳn dưới đường phân cách, nhưng ánh sáng màu đỏ vẫn phủ lên không gian. Gió vẫn lặng lẽ đùa giỡn xung quanh. Và ở mỏm đá ấy, có hai bóng hình đang ôm lấy nhau, rất gần. Nụ hôn ấy, rất sâu.

Bốn năm tìm em, bốn năm chờ đợi em, bốn năm sống trong cảm giác sợ hãi rằng em vẫn yêu người khác. Bốn năm, cuối cùng tôi cũng tìm được em, my sunshine!!!
 
Sửa lần cuối: