Fiction Lửa

  • Thread starter Thread starter liran.tran
  • Ngày gửi Ngày gửi
  • Trả lời Trả lời 0
  • Lượt xem Lượt xem 111

liran.tran

Trial Super Moderator
Thành viên BQT
28/04/2025
212
98
25
Đảo mèo
Thiên Bình
1757386581857.webp

LỬA
Designed by Tapioka Rin

Author: Juno White

Genre: Slice of Life | Psychological

Rating: K+

Length: One-shot

Status: Completed

Beta Reader: Dusk Sky Little Girl

Author's Note:

- Tuân thủ luật box MBM (đương nhiên).

- Phần lớn dựa trên chuyện có thật.

- Nói thật là rất nhảm, rất lan man. Lần đầu tiên mình thử sức với one-shot và thể loại psycho, nên có gì mong các bậc tiền bối chỉ giáo giúp ạ *cúi đầu*

Topic date: 24/04/2015

Đôi lời của đội ngũ Back up:

  • Dữ liệu sao lưu, chưa liên hệ tác giả
  • Ảnh bìa designed by Tapioka Rin
  • Đã sửa lỗi chính tả và giữ nguyên nội dung

1.

Ai cũng có nỗi sợ của riêng mình.

Mọi người có thể có một nỗi sợ khác. Sợ độ cao. Sợ bóng tối. Sợ không gian hẹp. Sợ ma quỷ. Nhưng tôi chẳng có cảm giác quái gì với những thứ liệt kê trên. Độ cao ư? Tôi thích được lơ lửng trên bầu trời. Bóng tối ư? Tôi thường ẩn mình trong bóng đêm hơn là chui ra ngoài nắng. Không gian hẹp? Phòng ngủ của tôi có mươi mét vuông, và tôi thường xuyên đóng cửa cho an toàn và tránh ồn. Sợ ma quỷ? Này, bạn đang nói chuyện với một con chuyên đi đọc creepypasta vào lúc nửa đêm một mình đấy!

Nỗi sợ lớn nhất của tôi, tôi thật sự chưa bao giờ nói với ai. Bởi vì tôi biết nó quá ư là kì cục.

Tôi sợ lửa.

Tôi nói rồi đó. Giờ thì cứ thoải mái mà cười vào mặt tôi đi.

Chuyện sợ lửa này, tôi không hề nói giỡn. Tôi tránh phải tiếp xúc với nó bằng mọi cách có thể. Tôi thường có xu hướng tránh tới quá gần bất kì ngọn lửa nào, kể cả nhang và nến. Bố mẹ tôi luôn ca cẩm rằng tôi lười vào bếp, mặc dù con gái đã mười lăm tuổi đầu rồi. Khi làm thí nghiệm môn Hoá, tôi để cho tụi cùng nhóm làm, còn việc tôi là lặng lẽ quan sát và ghi lại kết quả.

Mọi người chớ nghe vậy mà hiểu lầm. Tôi thích đứng từ xa ngắm mấy ngọn lửa bập bùng cháy, thích ngắm ngọn lửa màu lam sáng chói của lưu huỳnh cháy trong oxy khi chúng tôi làm thực hành hoá học - đùa chứ, tôi thậm chí là một trong những đứa giỏi hoá nhất lớp. Tôi rất thích mùi gỗ cháy, nhưng cuối cùng lại không thể chịu nổi hương nhang trầm cay xè mắt, lại không thể đến gần nổi một ngọn lửa.

Tất nhiên, tôi cũng đã cố gắng vượt qua nỗi sợ hãi của mình. Khi bố châm nến thơm sau lúc rán món gì đó, đợi ông đi, tôi sẽ dùng những que tăm lấy lửa. Nhưng không ích gì, bởi như một phản xạ tự nhiên, tôi sẽ ngay lập tức chạy tới bồn rửa, dí đầu chúng xuống vũng nước, thở hồng hộc trong hoảng loạn. Tôi cũng đã cố gắng nhấc mình vào bếp giúp mẹ, nhưng chỉ làm mấy việc đơn giản như rửa rau hay thái gọt, còn đâu xào nấu gì bậc phụ huynh vẫn chịu trách nhiệm. Tôi đoán một phần vì mẹ không tin tưởng tôi với cái chảo, cơ mà tôi cũng đã có trải nghiệm vài lần bị bỏng do quá cố rồi.

Nhiều khi tôi không thể hiểu nổi bản thân. Đặc biệt là những nỗi sợ của mình. Tôi luôn tự nhủ rằng mình cần vượt qua chúng, nhưng cuối cùng lại chẳng làm được gì và bỏ cuộc giữa chừng.

2.

Chuyện gì cũng có nguyên do của nó.

Năm tôi bảy tuổi, một tai nạn đã xảy ra.

Lúc ấy khoảng một hai giờ sáng. Xung quanh yên tĩnh, mọi người còn đang say ngủ. Cả tôi cũng vậy.

Cho đến khi tôi cảm thấy nóng rát, và phổi tôi cũng nặng hơn bình thường. Lúc ấy vẫn đang cuối đông, trời còn se lạnh, nên không thể có cái chuyện tự dưng phòng ngủ của tôi đột ngột tăng lên cả chục độ như vậy được.

Tôi nhớ rằng mình đã nhìn thấy khói. Khói xám, bốc lên thành từng cụm từ một góc sáng bất thường của căn phòng, khét lẹt. Qua đôi mắt cay xè và nhoè nước mắt, tôi thoáng thấy một ánh sáng đỏ bầm.

Lửa. Cháy. Đó là hai từ đầu tiên xuất hiện trong não tôi vào lúc đó.

Như mọi đứa trẻ bảy tuổi khác (thấy nguy hiểm thì chạy càng xa càng tốt), tôi lập tức bật dậy ra khỏi giường, chạy xô tới cánh cửa gần nhất - cửa dẫn ra ban công - đập cửa rầm rầm và hét ầm lên, "Bố! Bố!"

Tất nhiên, ai cũng có thể thấy được sự thiếu hợp lí trong hành động của tôi lúc đó. Ý tôi là, bố tôi ở phòng bên kia, chứ có ở ngoài ban công đâu mà gọi ở chỗ đó?! Cơ mà cũng đâu có thể trách được, khi tất cả những gì tôi nghĩ tới lúc đó là ai đó - ai cũng được - cứu tôi ra khỏi chỗ này. Tôi bắt đầu ho sặc sụa, cổ họng khô khốc, khản đặc và rát bỏng. Khói tràn vào phổi tôi, làm tôi ngộp thở. Ngọn lửa đang ngày càng tới gần tôi hơn, tôi chẳng còn đường thoát nữa rồi.

Mới chỉ trong tuần đó thôi, có một đứa lớp tôi vừa học được cách bói chỉ tay. Tôi vốn chẳng tin mấy vào chuyện bói toán, nhưng cũng tò mò như nhiều người khác. Và thế là tôi đưa tay cho nó xem.

Sau một phút săm soi kĩ càng, nó bảo, "Cậu sẽ chết sớm."

Tôi nhớ rằng mình đã chết điếng khi nghe "thầy phán". Gai ốc nổi hết cả lên, sống lưng lạnh toát. Đó là một phản ứng hết sức tự nhiên - kẻ nào mà chả sợ cái chết.

Và tôi đã cảm thấy điều tương tự khi nhận ra ngọn lửa chỉ cách mình vài bước chân vào lúc đó. Chỉ có điều, cảm giác hoảng loạn đã được nhân lên gấp trăm lần, và người tôi thì nóng ran mà lạnh buốt. Tôi sợ. Sợ tưởng như chết ngất đi được.

Đúng lúc tôi nghĩ rằng mình sẽ bị ngọn lửa thiêu rụi cùng đống đồ chơi, thì bố tôi tông cửa chính xông vào cùng mẹ. Bằng mấy chậu nước đầy, bố dập tắt đám cháy, trong khi ở ngoài ban công, tôi rúc trong lòng mẹ, khóc không ra tiếng.

Ngọn lửa suýt nữa đã lấy được mạng tôi.

3.

Một khi sợ thứ gì, người ta thường có xu hướng tránh nó, mặc dù biết rằng không thể trốn tránh được mãi.

Tôi đã áp dụng phương pháp tảng lờ. Tôi tránh việc đến gần ngọn lửa bằng mọi cách có thể. Tôi đã vốn hậu đậu, đụng đâu đổ đấy, nên khả năng có thương tích lại còn tăng gấp bội nữa. Thế nên tôi thường chọn những việc an toàn hơn, hay chỉ ngồi yên một góc xem những người khác tự xử.

Tôi biết. Tôi biết. Nghe như một con nhỏ ích kỷ, tự kỷ, lười biếng, ỷ lại và chẳng có một tí nào gọi là trách nhiệm cả. Tôi là một con chết nhát, tôi cũng biết như vậy nốt. Bố thường bảo tôi chẳng có chút dũng khí nào khi phải đối mặt với nỗi sợ của mình. Cơ mà kể ra cũng đúng. Kí ức về vụ cháy quá kinh khủng để tôi không đến gần ngọn lửa hay thấy những tia lửa bắn ra mà không thấy bất an.

Nhưng rõ ràng là bố có kế hoạch giúp tôi vượt qua cái nỗi sợ kì cục này.

"Con lên kiểm tra nhang trên phòng thờ cho bố. Nếu thấy tắt rồi thì thắp nén mới lên."

Đó là "nhiệm vụ" ông giao cho tôi trong khi sửa soạn bàn ghế mâm miếc mời khách.

Hôm đó là giỗ ông nội tôi. Ông mất không lâu sau vụ hoả hoạn ấy, ra đi yên bình trong giấc ngủ. Có thể nói rằng năm tôi bảy tuổi không phải là một năm nhiều niềm vui và may mắn nhất.

Nghe mệnh lệnh từ bố, tôi hơi cau mày, ậm ừ. Ông biết tôi chẳng ưa gì lửa, nhưng việc đó hoàn toàn không liên quan gì tới chuyện bắt tôi phải làm việc nhà cho quen cả. Đặc biệt là trong trường hợp này, cái lí do hết sức lãng xẹt nói trên chẳng có gì là chính đáng.

Thấy tôi nhăn nhó khó chịu, ông nghiêm mặt lại, và tôi đủ khôn ngoan để biết rằng mình không nên cãi. Khác với mẹ, bố hiếm khi nào giận kiểu "cuồng phong vũ bão", nhưng cơn giận trong thầm lặng của ông thậm chí còn đáng sợ hơn thế. Không biết mọi người thế nào, nhưng nếu là tôi, tôi sẽ chẳng dại gì mà đưa ông lên đến tận ngưỡng đó.

Thế nên, chẳng còn cách nào khác, tôi lóc cóc làm theo.

Phòng thờ nằm trên sân thượng. Giữa một đống "đồ nghề" của bố - phải, có thể nói sân thượng là cái kho đồ cơ khí, bụi bặm và bừa bãi, cái xưởng chế tác của ông đó. Nhón chân đi thật khéo để không động vào dự án mới nhất của bố (một thứ gì đó bao gồm một cái màn hình máy tính cũ từ đời nảo đời nào), tôi bước vào căn phòng nhỏ ngột ngạt vì chẳng mấy khi nào được sử dụng. Tôi chun mũi. Có thể nói rằng vụ cháy đó đã ảnh hưởng ít nhiều đến thói quen của tôi. Tôi không thích sự ngột ngạt do bị đóng kín lâu ngày đó. Không hẳn sợ, hay ghét. Chỉ đơn giản là không thoải mái.

Ảnh của ông bà nội vẫn ngự trị trên nóc cái bàn thờ như hồi nào tôi vẫn nhớ, trầm ngâm và trang nghiêm. Cái nhìn lạnh lẽo và chòng chọc của họ khiến tôi cảm thấy hơi lạnh gáy. Sau một thời gian được "khổ luyện" bằng một mớ phim kinh dị - cái đó phải cảm ơn thằng Hưng, mặc dù tôi sẽ không bao giờ nhắc lại điều đó đâu - mức độ "chai lì" trước những thứ rùng rợn của tôi đã tăng lên kha khá, nhưng tôi vẫn không khỏi sởn gai ốc khi lên đến đây, đối diện với ông bà nội một lần nữa, mặc dù đó chỉ là di ảnh của họ. Nhất là ngày ông mất lại chỉ cách cái sự kiện đã khiến tôi kiêng dè lửa cho đến tận bây giờ lại không cách nhau quá lâu.

Đúng là một trò đùa của số phận.

Khó khăn nuốt nước bọt, tôi tiến gần lại cái bàn nhỏ kê gần đó. Có một cây nến cũ đã chẳng còn mùi nến nữa mà là một mùi hôi hôi nào đó, cùng vài bó hương bám bụi. Tôi cố gắng lờ đi. Nhìn cái bật lửa bằng vẻ chán ghét, tôi tặc lưỡi. Thông thường tôi sẽ chọn diêm hơn, nhưng mà quanh đây không có bao nào cả.

Sao chuyện cứ phải thích đi theo chiều hướng khó khăn vậy nhỉ?

Tay tôi run rẩy chạm tới cái bật lửa. Hình ảnh ngọn lửa đỏ bầm một lần nữa thiêu đốt tâm trí tôi, và theo phản xạ, tôi rụt tay lại, như thể bản thân cái vỏ nhựa của cái bật lửa cũng có thể làm đau mình.

Tôi cắn môi. Sớm muộn gì tôi cũng phải làm thôi.

Gần như trong vô thức, tôi rút ra ba cây nhang. Cầm lại cái bật lửa, tôi hít một hơi thật sâu.

Tách.

Không có gì xảy ra.

Tách.

Vẫn tuyệt nhiên chẳng có gì.

Tách.

Tách. Tách. Tách.


Từ sợ sệt, cảm xúc của tôi lập tức chuyển sang tức giận và có chút... thất vọng? Cái bật lửa ngu ngốc này không chịu lên được à? Hay tại tôi quá yếu ớt và hèn nhát để làm ngọn lửa hiện lên? Tôi vẫn luôn biết rằng ngọn lửa biểu trưng cho nhiều thứ. Tình yêu. Niềm tin. Hy vọng. Và cả lòng dũng cảm. Và một điều hoàn toàn chắc chắn là tôi thiếu thậm tệ cái cuối cùng.

Cái bóng của hai người quá cố phía trên như đang nhiếc móc đứa cháu nội của họ, yếu ớt đến mức không bật nổi cái bật lửa. Tội lỗi và buồn bã tràn lên tôi. Tôi vốn không thích để bất kì ai phải thất vọng về mình. Đặc biệt là từ xưa đến nay tôi vẫn là niềm tự hào của gia đình. Vậy mà giờ thì tôi đứng đây, với ngón tay cái đau nhừ và tấy đỏ do vô số lần thử bật lửa thất bại cùng ba cây nhang mới nguyên còn chưa châm tí nào.

Chẳng lẽ tôi vô dụng đến thế à?

Không. Tôi tự nhủ, bảo bản thân rằng phải đặt nhiều gan vào hơn nữa. Mày có thể làm được. Mày có thể.

Hít một hơi thật sâu. Lần nữa nào.

Tách.

Tôi đã không biết mình nên vui mừng hay sợ hãi khi thấy ngọn lửa cuối cùng cũng xuất hiện, bập bùng và nhỏ bé. Trông có vẻ vô hại. Nhưng tay tôi thì vẫn không ngừng run bắn lên. Tôi có thể cảm nhận được nhiệt toả ra từ phía ngọn lửa nhỏ trên ngón tay cái của tôi, ban đầu thì ấm, nhưng càng lúc càng thêm nóng.

Tôi vội vàng gí đầu những cây hương vào ngọn lửa, miệng thì lẩm nhẩm liên tục như cầu kinh, "Nhanh lên. Nhanh lên," và bắt đầu kinh khiếp khi ngọn lửa liếm vào tay tôi, khiến da thịt tôi bỏng rát.

Tôi buông vội tay ra khỏi cái bật lửa. Ngọn lửa tắt ngấm. Nhưng tôi nào có quan tâm nữa. Quẳng tất cả lên bàn, tôi chạy vội ra chỗ cái vòi rửa gần nhất, nhúng tay vào nước. Nước lạnh khiến tôi tỉnh hẳn. Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhìn chỗ ban nãy phải chịu lượng nhiệt nhiều hơn cần thiết. Chưa đến nỗi thành bỏng, nhưng ngón tay tôi thì đang sưng tấy lên, hơi rát. Tôi bặm môi, lại vọc tay trở vào bồn nước, cho đến chỗ đau dịu hẳn. Trông thì ngồi yên như tượng phỗng, nhưng tâm trí tôi thì đang hoạt động cật lực. Tôi cần một giải pháp. Phải có cách gì đó để tôi châm được nhang mà không cần phải giữ bật lửa chứ.

Ý tưởng đầu tiên của tôi là giấy. Phòng thờ đầy nhóc những chồng giấy, chủ yếu là mấy tờ in hỏng gì đấy của bố mẹ. Làm thế quái nào mà chúng ở đây, tôi không biết được. Nhưng ý định dùng giấy nhóm lửa nhanh chóng bị gạt ra. Bén lửa nhanh, mà cháy hết cũng nhanh, không biết tôi có châm nhang kịp trước khi giấy cháy hết thành tro hay không. Nhiều khả năng là không.

Đấy, tôi bảo ghét lửa cũng đâu phải không có lí do. Chỉ đơn giản khó có thứ gì giữ nó được lâu mà không bùng lên mất kiểm soát.

Tôi chợt nhận ra cây nến cũ nằm lăn lóc ở góc bàn.

Có lẽ giấy không thể, nhưng nến thì có thể.

Tôi đứng dậy, lau tay bớt vào vạt áo cho chóng khô, rồi tiến hành kế hoạch.

Sau kha khá lần thử - làm tay tôi sưng đỏ lên thêm nữa - ngọn lửa cũng quay trở lại. Nhanh chóng dí đầu nến vào, tôi thở phào nhẹ nhõm khi cuối cùng tôi cũng có thứ gì đó dùng để đốt nhang mà không làm tay tôi bỏng. Tôi sắp phải thi học kì rồi, tay bỏng là không tốt chút nào đâu.

Tay tôi vẫn còn run lẩy bẩy khi đưa đầu nhang lại gần ngọn lửa của nến, mồ hôi lạnh rịn trên trán và làm tôi ớn dọc sống lưng. Mặc dù bây giờ tôi cũng đã có thể thắp hương, nhưng điều đó không hề làm tôi cảm thấy nhẹ nhõm đi chút nào. Kí ức về vụ cháy một lần nữa ồ ạt quay lại. Nếu như tôi đánh rơi cây nến, lửa bắt vào chồng giấy thì sao? Nếu như một lần nữa, nhà tôi lại gặp hoả hoạn, và lần này thì chính tay tôi gây ra thì sao?

Những ý nghĩ không hạnh phúc đó khiến tôi phát khóc đi được. Lúc đó tôi thực sự chỉ muốn bất cứ ai - ai cũng được - đến và giải thoát tôi khỏi ngọn lửa mà tôi buộc phải cầm trên tay lúc ấy. Tôi bắt đầu hoảng loạn. Một đứa mười lăm tuổi lại trở thành một con nhóc bảy tuổi, yếu ớt và vô dụng bị mắc kẹt trong ngọn lửa đỏ bầm nóng bỏng cao quá đầu.

Hình như phải đến lúc tôi tuyệt vọng nhất các ông thần thánh vĩ đại trên cao kia mới thèm trả lời.

"Thế nào? Ngủ gật gì mà lâu vậy, con gái?"

Bố đã lên đến ngoài cửa, đi cùng với hai bác, nói nửa đùa nửa thật. Sẵn mệt mỏi và căng thẳng, tôi nhíu mày, đâm bực luôn với bố. Bộ tôi luẩn quẩn ở chỗ này, cố gắng để thắp nhang mà cũng mất lâu đến thế rồi cơ à? Nhưng tôi chọn không quan tâm đến chuyện đó.

Vội vã giúi cả nến lẫn nhang vào tay bố, không nhìn thẳng vào mắt ông, tôi vừa đi xuống, vừa lầm bầm, "Bố biết thừa là con ghét lửa rồi mà. Mà bố hẳn cũng biết là vì sao."

Tôi ra khỏi chỗ đó, cảm thấy không chỉ những cái nhìn khó hiểu của những người lớn có mặt trong phòng đang ngó tôi chằm chặp, mà còn có cả ánh mắt của những bóng ma vô hình đang thiêu đốt tôi.

4.

Nỗi sợ là kẻ thù lớn nhất của bạn.

Tôi vốn không phải là một người quảng giao.

Tôi thuộc loại người ưa sự tĩnh lặng và yên bình. Tôi không thích chỗ đông người, mặc dù vẫn muốn vui chơi cùng lũ bạn. Nên mấy buổi đi chơi của lớp, tôi vẫn đi cùng. Ném bóng nước và bắn súng nước? Không vấn đề. Thám hiểm trên núi? Không hề gì nốt. Nhưng lửa trại? Không phải sở trường của tôi.

Mỗi năm trường tôi sẽ tổ chức đi hai ngày một đêm lên vườn trường và thỉnh thoảng sẽ có lửa trại. Những lúc như vậy, tôi thường chỉ ở lại tầm năm mười phút, trước khi cáo mệt và lỉnh về trại. Kể cả lúc ở trại hè quân đội năm ngoái hay năm kia cũng thế. Đêm cuối cùng cũng là đêm lửa trại, đáng ra là đêm vui nhất kì đó, nhưng tôi thì chẳng thấy vui tí nào. Không khí nồng nặc mùi dầu hoả và khói xăng, làm phổi tôi như chìm xuống, nặng nề, tắc nghẹn. Ánh lửa màu vàng cam chói sáng cao phải đến năm mét là ít cháy rực rỡ trong mắt tôi. Tôi cảm thấy mắt mình nhoè nước, cay xè. Có thể do khói. Có thể do bụi. Có thể do hơi nóng. Mà cũng có thể do kí ức quá đỗi kinh hoàng của tôi.

Một lần nữa, tôi lại chạy trốn.

"Nỗi sợ của cậu thật là kì đấy."

Cô bạn thân nhất của tôi, Khánh, đã nhận xét như vậy sau khi nghe lời thú nhận cực kì đáng xấu hổ và chẳng mấy dễ dàng gì của tôi.

"Tôi biết thừa chứ, Khánh." Tôi làu bàu đáp, trong khi sắp lại đồ đạc trong ngăn bàn với vẻ mặt khó chịu thấy rõ. "Cậu nghĩ sao nếu cậu bị mắc kẹt trong một đám cháy năm bảy tuổi, vào nửa đêm, lúc mà có rất ít người có thể nghe thấy cậu kêu cứu?"

"Tôi cứ nghĩ là cậu đùa hồi đó." Cái vẻ mặt tỉnh bơ và giọng nói tưng tửng thản nhiên như không đặc trưng của Khánh lắm lúc có thể gây ức chế cho người đối diện, nhưng là bạn nó ba năm ròng, tôi quen rồi. "Tôi cứ nghĩ rằng đó là một ý tưởng truyện gì đấy của cậu cơ."

"Người ta nói rằng truyện thường lấy từ những sự kiện có thật mà." Tôi nhún vai, cười nhàn nhạt, nhưng rồi nghiêm túc trở lại. "Nhưng công nhận, đó là mấy thứ linh tinh tôi viết ra để đầu đỡ nhức mà thôi."

"Được rồi. Mà nói thật, trong tất cả các thứ, tôi không ngờ cậu lại sợ lửa." Khánh cười toe toét.

"Câm đi." Tôi nói mà như khạc ra, lườm con bé, nhưng rõ là cái lườm của tôi chẳng có tác dụng gì, bởi miệng Khánh thậm chí còn ngoạc ra thêm nữa. "Cậu không hiểu nổi cảm giác của tôi khi thấy bọn nó nghịch với cái bật lửa và có mấy tia lửa bắn ra đâu. Đơn giản vì cậu cũng đâu từng gần nó đến như thế. Cứ như là cậu sắp bị ngọn lửa bự chảng nuốt chửng lấy vậy."

Tôi nhăn nhó, rùng mình trước cái kí ức đó. Tôi đã cố gắng và thành công khi chôn kỹ cái kỷ niệm chẳng mấy vui vẻ đó sâu trong tiềm thức trong vòng bảy năm, nhưng dạo này nó cứ quay lại trong những giấc mơ của tôi, và ngày một nhiều hơn. Có lúc tôi thức dậy vào nửa đêm, nhìn quanh quất chỉ để xem phòng tôi chỗ nào có lửa không, trước khi nhận ra đó chỉ là một giấc mơ quái đản. Tôi đoán rằng do chương trình học cuối cấp khá nặng và căng thẳng khiến đầu óc tôi không được thông suốt.

Khánh thở dài, nụ cười tinh nghịch biến mất, thay vào đó là một cái cười mỉm hiền hơn - tuy nhiên, nét láu cá tinh quái không thể hoàn toàn biến mất được; ý tôi là, đó là một phần không thể thiếu của nhỏ Khánh mà tôi biết.

"Rồi sẽ đến lúc cậu phải đối mặt với nó thôi, bạn hiền." Nó vỗ vai tôi. "Nếu cậu không thể tự chăm sóc cho bản thân cậu, thì ai sẽ làm? Nguyên tắc số một của quân đội đó - tự chăm lo cho bản thân mình, và đặc biệt với chính những nỗi sợ của cậu."

"Tôi ghét những lúc cậu tỏ ra triết lí như vậy." Tôi lầm bầm. Có nghĩa là thường xuyên.

Đáp lại vẻ mặt cau có nặng như bị của người bạn, nhỏ chỉ xoa xoa đầu tôi.

5.

Trước một vấn đề, con người luôn luôn có hai lựa chọn: chạy trốn khỏi nó, và đối mặt với nó.

Một điều mà cả hai chúng tôi đều không ngờ tới, ấy là những điều Khánh tiên đoán lại xảy ra sớm hơn chúng tôi nghĩ.

Hoả hoạn ở trường.

Nguyên nhân khá đơn giản: chập cầu dao. Chắc là một rắc rối xảy ra khi sửa chữa hay bảo trì, hoặc đơn giản là có thằng nào đó nghịch dại.

Cơ mà nói thật, tôi cũng chẳng quan tâm. Miễn làm sao tôi chạy thoát khỏi chỗ nguy hiểm này toàn mạng là được.

Trường tôi đã cho tập luyện tình huống hoả hoạn này ba hay bốn lần rồi, cho nên có lẽ chúng tôi có thể hành động thông minh hơn hay gì gì đó tương tự như vậy. Nhưng có một điều trật với những gì chúng tôi được huấn luyện: đây là tình huống thực, chứ đâu còn là tập dượt.

Vui thế đấy.

Vào những buổi tập dượt trước đó, khi nghe thấy trống báo hiệu, tôi và Khánh sẽ cùng nhau đi ra khỏi lớp, rất ung dung và thong thả, có khi vừa đi vừa cười ngặt nghẽo. Tuy nhiên hôm nay thì không thế. Đây là vấn đề sống còn, chứ không còn là buổi "diễn thử" mang tính chất giải trí nữa. Và nó đòi hỏi sự nghiêm túc.

Theo sự chỉ dẫn của giáo viên, cả đống hàng nghìn học sinh tụ tập dưới sân trường - tiểu học, cấp II, cấp III, đủ cả - sắp hàng. Xung quanh học sinh xì xào bàn tán không ngớt. Tôi cùng Khánh đứng vào hàng lớp mình trước khi giáo viên chủ nhiệm lớp có thể xuất hiện và hò hét chúng tôi. Đầu tiên là một tai nạn liên quan đến lửa, hai là không khí u ám và có vẻ độc hại hơn mọi khi, và điều cuối cùng mà tôi cần bây giờ là rắc rối với các giáo viên.

Nhưng xem ra sự đời lại thường không xảy ra theo hướng viên mãn đó.

Đứng trong hàng, dù tim đang đập thình thịch như trống làng vì hơi sợ và hoảng hốt, tôi cố gắng giữ vẻ ngoài bình tĩnh và dỏng tai nghe ngóng sự tình xung quanh, xem có thu được thông tin gì thú vị không. Hầu hết mọi người đang bàn tán về lí do vụ hoả hoạn, hay nơi phát tán của nó là từ đâu. Và tất nhiên, có một cuộc đối thoại đã thu hút sự chú ý của tôi.

"May quá, không sao cả." Một đứa con gái tóc dài buộc cao nói, trông nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng ngàn cân. "Ai mà ngờ được lại cháy thật chứ." Khi đã đứng thẳng lại được trong hàng, cảm thấy hoàn toàn ổn, con bé hỏi cô bạn của mình, "Mà cậu biết cháy từ đâu ra không?"

"Tớ nghe các cô nói là nó lan ra từ tầng hai khu tiểu học." Con bé kia đáp, hơi cau mày. Tôi bất chợt cảm thấy sởn gai ốc. Một cảm giác ớn lạnh rờn rợn chạy dọc sống lưng.

Không ổn rồi.

"Thế mấy em nhỏ đã ra chưa vậy?"

"Không biết." Cô bé lúc lắc mái tóc nhuộm nâu đỏ ngắn tới vai của mình. "Hình như có mấy lớp Một chưa ra ngoài được. 1A4, 1A5, 1A6 gì đó..."

Nghe tới đó mà tôi cảm thấy như toàn bộ máu bị rút sạch ra khỏi mặt mình. Toàn thân tôi run bắn lên, lạnh ngắt. Tôi đứng như trời trồng, nét mặt in hằn rõ vẻ sững sờ và kinh hoàng. Không. Không thể thế. Tại sao lại có cả 1A4?!?

"Ê, chẳng phải thằng Minh em cậu học lớp 1A4 hay sao?" Khánh thì thầm vào tai tôi bằng cái giọng the thé cao bất thường. Hẳn nhỏ cũng bất ngờ và hoảng lắm. Nhưng sao bằng tôi được! Mà tôi nghĩ chẳng đứa nào xung quanh tôi có thể có cảm giác như tôi lúc này.

Minh đang ở trong đó.

Em tôi đang ở trong đó.

THẰNG EM BẢY TUỔI CỦA TÔI ĐANG Ở TRONG ĐÁM CHÁY!

Có thể nói rằng tôi đang ở trong tình thế tiến thoái lưỡng nan lúc này. Mặc dù cả người lạnh buốt nhưng mồ hôi vẫn rịn trên trán, thấm ướt đẫm lưng áo đồng phục. Cả người tôi run lẩy bẩy, trông như cành liễu trước gió. Mặt mày, khỏi nhìn tôi cũng biết tôi đang xanh lét như tàu lá. Tôi hoàn toàn không biết phải làm gì lúc đó. Tôi sợ lửa, những kí ức về những gì đã xảy ra vẫn luôn ám ảnh tôi. Tôi không thể tiến vào trong được, nhưng tôi cũng không thể để Minh ở một mình trong đó. Minh là em trai tôi, là thằng em bé bỏng của tôi. Tôi đã hứa với mẹ, với nó rằng tôi sẽ luôn ở bên thằng bé và bảo vệ nó. Chẳng phải đó là điều mà anh chị lớn thường làm hay sao? Tôi đã là một người chị gái tệ trong vòng năm năm đầu đời của Minh, và tôi đã thề sẽ không bao giờ là người chị gái ấy nữa. Không-bao-giờ. Điều tôi còn sợ hơn cả lửa hại bản thân tôi, đó là lửa cướp đi những gì tôi yêu quý. Nó có thể, và nó biết thừa rằng tôi sẽ chẳng bao giờ có đủ dũng khí để chống lại nó.

Trước khi bộ xử lý thông tin của tôi có thể vượt qua được cơn sốc hay chọn làm việc theo lý trí thông thường, con đần - là tôi - xoay sang bên trái, hướng về dãy nhà khu tiểu học và co giò chạy.

Tôi vừa mới đi được vài bước thì đã có một bàn tay chắc khỏe bấu chặt lấy vai tôi.

Là Khánh, đôi mắt đen huyền của nó nheo lại đầy nghi ngờ. Khánh hiếm khi nào tỏ ra nghiêm túc - có thể nói nó là đứa con gái nhí nhố nhất mà tôi từng biết - cho nên vẻ mặt lúc này của nó thật sự khá đáng sợ và đáng lo.

"Con dở này, tính đi đâu đấy?"

Tôi trợn mắt nhìn nó, kiểu, Giờ này mà bà còn đùa được nữa à?

"Cậu điếc hay sao?" Tôi nói, cố gắng không nguyền rủa, mặc dù tôi đã gần như hét vào mặt nó. "Minh đang ở trong đó! Tôi phải vào cứu nó ra!"

Khánh trừng mắt nhìn tôi như thể tôi bị điên. Nó cũng suýt nữa thì gào lên - tôi hiểu là nó cũng đang rất cố gắng để giữ bình tĩnh, một là trước tai nạn, hai là trước con bạn tự dưng nổi khùng của nó.

"Cậu bị điên à?! Trong đó đang có hoả hoạn. Lửa! Cháy! Tránh xa chỗ đó ra! Cậu không hiểu hả? Cậu đang tự sát đấy! Lửa đã suýt giết cậu, quên rồi hả?"

Thét lên the thé một tràng như vậy xong, nó hít một hơi thật sâu, hiểu rằng kiểu nóng giận như vậy cũng vốn chẳng phải bản tính của mình.

"Nghe này, tôi không có vấn đề gì nếu như cậu hết sợ, nhưng đây cóc phải là chuyện chơi! Và cái này cóc phải là dũng cảm nữa, đồ đần!"

Thường thì tôi cực kì dễ tự ái và sẽ nổi đóa lên ngay khi bị gọi là "đồ đần". Tuy nhiên, tôi chỉ nhẹ mỉm cười. Một nụ cười thanh thản, mặc dù bụng tôi đang quặn thắt, và tim tôi thì đập bình bịch bất chấp nhịp điệu trong lồng ngực. Tôi đã không ít lần lên cơn khùng, nhưng có lẽ đây là lần điên nhất của tôi. Chẳng còn gì quan trọng nữa. Tôi phải đưa thằng em tôi ra. Tôi đã hứa tôi sẽ không để bất cứ chuyện gì xảy ra với nó mà. Lửa, nỗi sợ lớn nhất của tôi, đang đe dọa mạng sống của Minh như nó đã đe dọa mạng sống của tôi tám năm về trước, và trong tình trạng rối ren khó ai chịu lắng nghe một con nhóc lớp Chín như thế này, liệu tôi có thể làm gì khác cơ chứ?

Chiến đấu hoặc chạy trốn. Đó là hai lựa chọn duy nhất của tôi vào lúc lửa bén tới chân đó.

"Tôi vẫn sợ chứ." Tôi thừa nhận, nhếch mép yếu ớt. "Tôi còn đang xoắn hết cả lại rồi đây này." Tôi trỏ vào mặt mình, chắc chắn đang tái mét như sắp ngất tới nơi. "Nhưng sợ rằng cho đến khi họ đến chỗ thằng Minh, thằng bé đã..."

Tôi nuốt nước bọt một cách khó nhọc. Không được nghĩ đến điềm gở ở đây, tôi tự nhắc nhở mình. Nếu nó có mệnh hệ gì, chắc chắn tôi sẽ không tha thứ cho bản thân mình được. Tôi không muốn mãi mãi sống trong ân hận và dằn vặt khi biết rằng mình đã có thể làm điều gì đấy, nhưng lại chọn không làm gì cả.

Dù chưa bao giờ nói ra, nhưng tôi thương Minh. Rất nhiều. Và vì vậy, tôi sẽ không cho phép bất cứ thứ gì động tới nó. Tôi lại càng không muốn những gì đã xảy ra với tôi cũng sẽ lặp lại với nó.

Hình ảnh Minh rúm ró ở một góc, hãi hùng nhìn ngọn lửa đang lan dần tới mình, nuốt gọn tất cả trên đường đi khiến ruột gan tôi như bị bóp nghẹt.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng đứng vững mặc dù vẫn còn run lẩy bẩy.

"Mặc xác cậu nói gì, tôi chả nằm yên đây đâu." Tôi cự lại. Bản chất cứng đầu của tôi cuối cùng cũng lộ ra ngoài rồi đây. "Tôi là chị nó, tôi không đi cứu nó thì ai làm?" Tôi đẩy mạnh nó ra. "Để tôi đi!"

"Này!"

Không để cho Khánh có cơ hội nói gì thêm, tôi đã quay gót, phóng đi như bay, bỏ ngoài tai những tiếng gọi với lại của cô bạn cũng như những đứa khác cùng lớp đã nhận ra tôi đang tính đi đâu. Hai tai tôi ù đi giữa những tiếng hét, những tiếng gọi nhau í ới, tiếng một số thanh đỡ đổ xuống và tiếng lửa hòa ca cùng gió rít.

Mặc dù đã cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nhưng tôi vẫn cảm thấy hoảng loạn và rối tinh rối mù lên khi thấy ánh lửa màu cam sáng đang liếm dọc cái ban công tầng hai. Đầu óc tôi trống rỗng. Trong vô thức, tôi nắm chặt hai tay lại, cố gắng điều khiển hoạt động của cơ thể mình. Nhưng không được. Tim tôi vẫn nhảy dựng lên và chạy với tốc độ như xe hơi trên đường đua, cả người tôi vẫn lạnh ngắt và run lẩy bẩy, hơi thở của tôi vẫn dồn dập như sắp hết không khí tới nơi.

Tôi hèn nhát. Tôi không hề gan dạ. Nếu có nguy hiểm, tôi sẽ là kẻ chạy đi trước tiên. Tôi sẵn sàng đạp lên bất kì ai, chỉ để mình có thể an toàn sống sót thoát khỏi lưỡi hái tử thần. Việc này thật sự chẳng giống tôi chút nào. Tôi và "bốc đồng" vốn không nằm trong cùng một câu văn.

Tôi sẽ không phủ nhận, những gì tôi thấy và tôi làm đang khiến tôi khiếp đảm. Tôi rất sợ. Sợ tưởng như có thể ngất xỉu bất cứ lúc nào. Tôi chưa bao giờ sợ hãi hơn lúc này. Thế nhưng, tôi cũng chưa bao giờ thấy mạnh mẽ hơn.

Khói bốc ra mù mịt, quấn lấy người tôi, khét lẹt.

Có thể tôi đã sẵn sàng. Để đối mặt với lửa. Để đối mặt với nỗi sợ lớn nhất của tôi.

Liều lĩnh lao vào trong tòa nhà đang chứa một ngọn lửa lớn nhất mà tôi từng thấy hoành hành, một loạt ký ức về vụ cháy tám năm trước lại lần nữa đổ về, như nhắc nhở tôi rằng lửa sẽ không nương tay với tôi lần nữa. Thần chết sẽ không nương tay với tôi lần nữa. May mắn thường sẽ không ở với người ta quá lâu. Có thể tôi sẽ không làm được, và thế là "tự liều mình đi đâm đầu vào chỗ chết" - như Khánh đã bảo. Có thể tôi sẽ là một tên "anh hùng rơm" khác, đòi cứu người trong khi cứu bản thân còn chẳng xong.

Tuy nhiên trong đầu tôi lúc đó chỉ có duy nhất một suy nghĩ. Và tôi tin rằng chỉ nó thôi cũng đủ.

Chúng tôi sẽ qua được.

Minh sẽ qua được.

Em trai tôi sẽ sống.

Tôi cũng sẽ sống.

Tôi sẽ thoát khỏi lửa, một lần nữa.
 
  • Like
Reactions: azurine