Fanfiction Lụy - Hoàn

  • Thread starter Thread starter liran.tran
  • Ngày gửi Ngày gửi
  • Trả lời Trả lời 0
  • Lượt xem Lượt xem 92

liran.tran

Trial Super Moderator
Thành viên BQT
28/04/2025
212
98
25
Đảo mèo
Thiên Bình
1755575022905.webp

LỤY

Author:
SentimentalDior / Genre: romantic, fluff

Length: Oneshot / Status: Finished / Rating: T

1755575031809.webp

Bạch Dương là một cô gái khá kiêu ngạo, không phải về ngoại hình hay gì khác, mà là khoảng tình yêu. Cô cho rằng, mình luôn là người được tỏ tình và có rất sức hút với bạn khác giới bởi gương mặt khả ái, dễ thương, tính cách bựa bựa, dễ gần. Không một anh chàng nào có thể rời mắt. Dẫn chứng đây là bọn con trai trong lớp, gần như phân nữa đã ‘mến’ cô rồi.

Nhưng ngẩng mặt cao quá thế nào cũng bị tạt một gáo nước lạnh.

Bạch Dương biết điều đó. Cô biết chính mình đã bị tạt một gáo nước lạnh. Không phải lạnh bình thường mà là lạnh khinh người, giống như gáo nước ấy được múc từ Bắc Cực xa xôi.

Vào thời gian bốn tháng trước, cô đã thích một thằng con trai, cậu ta nhỏ hơn cô một tuổi, có vẻ khá chính chắn. Đó là lần đầu tiên cô biết được cảm giác mình thật sự thích một người, và cũng chính mình là người đầu tiên để mắt trước.

Hôm đó, Bạch Dương hí hửng về nhà, bật facebook lên thì thấy một status:

Chấp nhận yêu trước, là đã thua một nữa rồi...

Cô vẫn không để tâm lắm, phớt lờ nó đi. Ai nói là thất bại? Trong chuyện tình cảm Bạch Dương cô chưa từng nếm qua mùi thất bại. Không phải nói cô giảo biện, nhưng cô biết sức hút bản thân.

Thế là từ khi để ý thằng em lớp dưới Bạch Dương ngày nào cũng ra ban công lớp ngó qua dãy phòng học đối diện. Chào cờ thì khỏi cần phải nói cái lớp thằng em ấy ngồi gần lớp cô, cứ y như rằng lần nào hai đứa cũng ngồi ngang nhau, đôi khi xê xích chút.

Bạch Dương có quen một đứa em trong lớp đó và cô bắt đầu dò hỏi con nhỏ:

“Nè, cái thằng đẹp trai nhất lớp mày là ai dị?”

“Lớp em có tới hai thằng đẹp lận? Chế nói thằng nào?”- con nhỏ nghẹo đầu, thắc mắt tự nhiên hôm nay bà chị lại tự động để ý người ta. Rồi đột nhiên thấy mắt bã sáng rực như thấy vàng.

“Kìa kìa kìa, nó kìa.”- Bạch Dương nhảy dựng chỉ qua dạy phòng đối diện.

“À.... là thằng Song Ngư. Phải nói chế tinh mắt ghê, thằng đó không những cao ráo đẹp trai lại còn học giỏi, có điều nó... hơi ngộ ngộ.”- con nhỏ nheo mắt có vẻ đăm chiêu.

“Ngộ cái gì? Cái gì ngộ?”

Con nhỏ bĩu môi: “Ai mà biết được.”

Mấy ngày sau Bạch Dương bắt đầu theo dõi động tĩnh thằng em đẹp trai Song Ngư qua miệng của nhỏ em cùng lớp. Con bé kia mở miệng ra là khen thằng Song Ngư hay cái này, giỏi cái nọ, tài cái kia còn kể cả về mấy đứa tình cũ của nó. Nghe nói thằng Song Ngư có chấp niệm khá lớn với em gái gần lớp, trước đây hai đứa quen nhau khá lâu.

Bạch Dương nghe đến đó mà phì cười, cô vốn xem thường cái gọi là chấp niệm. Với cái tuổi này quen nhau thì chẳng khác gì nuôi vợ/chồng tương lai người ta. Thời gian còn dài, buông bỏ là chuyện quá đỗi dễ dàng. Từ lâu cô chẳng tin cái gì gọi là ‘nhất kiến chung tình’.

Bạch Dương tin rằng mình là một người rắn rỏi và kiên cường. Cầm lên được thì bỏ xuống được.

Nhưng cô quên rằng: Nữ nhân kiên cường thường là tình trường bại tướng!

Mấy hôm sau từ con bé mồm miệng kia cô có được facebook Song Ngư. Nhưng vì ‘kiêu’ mà không nhấn add. Song lại có một tin mà Bạch Dương không thể nào ngờ tới, thằng Song Ngư cũng hỏi thăm nhỏ em về chị nó - là cô. Song Ngư nói có cái chế nào khối trên lớp B đeo mắt kính đẹp đẹp hay nói chuyện với mày là ai?

Lúc ấy, Bạch Dương ngước mặt lên trời cười đầy kiêu hãnh!

Song Ngư add facebook cô.

Bạch Dương vui như mở hội.

Liên tiếp mấy ngày sau Bạch Dương ngày nào cũng vội vội vàng vàng về nhà bật máy tính không còn la cà như ngày nào nữa.

Theo lời của bạn Mộc thì cô bạn kiêu kì kia và thằng Song Ngư nhắn tin xưng hô tỷ - muội gì đó...

Ngày... tháng... năm...

Bạch Dương chạy như ma đuổi vào lớp, quăng cặp, xé ngay một tờ lấy viết viết gì đó rồi chạy ra ngoài đưa cho nhỏ em.

Và tối đó nghe đâu thằng Song Ngư nhắn đi lại một câu:

Song Ngư: Chị chưa hiểu hết em đâu.

Bạch Dương sau đó vô cùng ngỡ ngàng, vào lớp tám ngay với con Mộc, con Mộc chỉ nhếch mép rằng:

“Xời. Câu nói trong cái kịch bản dở tệ nào vậy? Cái gì là chưa hiểu hết? Con người vừa mới biết nhau là hiểu được nhau à? Nhảm toét!”

Bạch Dương cũng chẳng mảy may để mấy lời xàm ngôn của con Mộc. Cô cứ nghỉ đây chắc là một cậu trai đặc biệt. Và thế là dẹp bỏ lòng tự trọng, tỏ tình một lần nữa qua facebook.

Bạch Dương: Chị thích cưng. Đây là lần thứ hai chị nói.

Chả biết thế nào nhưng sau đó hai đứa quen nhau. Bạch Dương cuối cùng cũng mãn nguyện.

Cứ nghỉ là cả hai sẽ vui vẻ, hạnh phúc. Nhưng không, số lần hai người gặp mặt chỉ đếm bằng đầu ngón tay.

Dần dần, tình cảm Bạch Dương dành Song Ngư chỉ có tăng không giảm, còn cậu ta thì ngược lại, dường như cậu ta đã và đang yêu cô một cách gượng ép. Bạch Dương một lần nữa nhớ lại lời nói của nhỏ em, thằng Song Ngư vẫn còn thương người yêu cũ. Nhưng với tinh thần bất khuất của một Bạch Dương không cho phép cô tự lụy mình, hai người kia từ lâu đã chia tay, chẳng lẽ một đứa già tình trường như cô mà lại thua một cô nhóc ngoại hình tầm thường? Dù sau đó con Mộc nói: “Vấn đề không nằm ở đó.”Nhưng cô vẫn không quan tâm.

Cô nghỉ thế bắt đầu vực lên tinh thần bắt đầu ‘chiến đấu’.

Và chưa kịp chuẩn bị nghênh chiến thì cô đã bị Song Ngư quất một đòn phủ đầu!

Quá bi kịch. Quá đau đớn. Đây là lần đầu tiên trong đời Bạch Dương trải qua chuyện này.

Song Ngư: Chị, em xin lỗi, em không thể yêu chị được. Từ đầu em chỉ xem chị là người thay thế cho người yêu cũ của em. Em thật sự không quên được cô ấy. Em xin lỗi.

Bạch Dương ngồi nghệch ra trước bàn máy tính. Đôi mắt sống động ngày nào giờ chỉ còn một màu u buồn ảm đạm. Thì ra đây là lý do chứng minh cho cái khuôn gượng gạo của cậu ta. Đúng vậy, không yêu không thích thì làm sao có thể nói chuyện thoải mái, cảm giác này cô biết, nó rất buồn cười và đôi khi khó chịu.

Dù cậu ta rất muốn sẽ yêu cô nhưng cậu ta không làm được. Cậu ta cũng rất khổ sở. Cũng như cô hiện tại, cậu ta cũng từng bị lụy.

Một người từng bị lụy và một người bị lụy đang cố gắng yêu nhau, có phải hay không rất buồn cười?

Bây giờ cô đã hiểu, mỗi lần kể chuyện cho con Mộc nghe thì chỉ nhận được một nụ cười mỉa mai của nó. Nó không xem thường cô, cái nó xem thường chính là cuộc tình mà cô cho rằng sẽ viên mãn. Lúc trước con Mộc đã nói: “Nếu nó thật sự có cảm tình với mày thì cần gì phải đợi tới lần tỏ tình thứ hai?”

Ánh mắt trống rỗng, khuôn mặt đờ đẫn, cánh tay thả xuống lơ lửng giữa không trung, lần đầu tiên cô thấy tứ chi mình thừa thãi.

Một tuần sau đó Bạch Dương như sống dưới bầu trời đen tối mịt mùng. Đây là điều mà cô không thể nào chấp nhận được. May ra, cô vẫn còn con Mộc.

Rồi đùng một cái nhận được một tin giật gân. Vai nữ phụ ngôn tình của cô có lẽ là sai rồi.

“Dương, tao nghe nói con ghệ cũ thằng Song Ngư thích nhỏ bạn thân của nó.”- con Mộc nói xong rồi ôm bụng cười như sang sảng, cười chảy cả nước mắt. Cười xong, nó lại tiếp tục châm lửa: “Bây giờ mày với thằng Song Ngư đã là couple yểu mệnh trong bách hợp rồi con. Thế mà ban đầu còn tưởng nữ phụ ngôn tình trong vai thế thân chứ. Mãn nguyện rồi nhé. Ha hả.”

Bây giờ đã đến lượt Song Ngư bị hất gáo nước lạnh.

Bạch Dương im lặng. Mộc nghiêm túc, nói : “Đứng ở thế trung lập mà nói thì thằng Song Ngư không xấu, tiếc là mày lại đến trễ một bước. Mày bị lụy, nó cũng chẳng tốt đẹp gì…”

Lúc này, gương mặt Bạch Dương vô cùng, vô cùng buồn cười. Rồi như ngộ ra cái gì đó, cô nở nụ cười nhàn nhạt như hiểu hết tất cả, cô nghỉ đã đến lúc buông xuống mọi thứ, than vãn với Mộc:

“Từ lâu, ở cạnh nó mà tao không biết nó có bao nhiêu phần trăm thật lòng, tao không nói nó giả dối, nhưng cái cảm giác nó cho tao chưa từng có chút chân thành. Yêu nó chẳng khác gì đánh bạc cả, thắng không dễ dàng lại chẳng biết khi nào mất trắng…”

Đã hoàn ngày 30/04/2016.
Viết tặng cho cô bạn cùng lớp
Sen.
1755575400100.webp
Đôi lời của Đội ngũ Back up:
  • Dữ liệu sao lưu - Chưa liên hệ được với tác giả.
  • Hình ảnh gốc sao lưu
  • Chúng mình sẽ kiểm tra - chỉnh sửa lỗi chính tả (nếu có) và vẫn đảm bảo giữ nguyên nội dung.