[TÂY GIANG NGUYỆT]
III.
Sơn Hà Vĩnh Tịch
[Non sông tĩnh lặng]

___***___
Khoảnh khắc đánh cược với vận mệnh
Tự hỏi, người có hiểu thấu tâm tư ta
Nghiệt duyên, hay chỉ là một giấc hoang đường
Nhân mệnh vô thường, trên đời này làm gì có kỳ tích ?
"... Đường Công Tử là người hào hoa phong nhã, không có điểm nào là không xứng với tiểu thư."
Lồng ngực nàng, tựa như bị một trái núi đè xuống. Thật ... thật ... không thể thở được. Giá như có ai tới thắt cổ nàng cho chết đi còn hơn.
Dương Ma Kết, tuổi còn trẻ, vui vẻ, thực thà, không hay nói lời hoa mỹ, chỉ biết một lòng hầu hạ chủ nhân. Tính tình nàng, chàng hiểu rõ hơn hết. Biết rằng nàng không thích cuộc sống khuê các trướng rủ màn the tù túng, Ma Kết vẫn luôn tìm mọi cách giải sầu cho nàng, lén lút dẫn nàng trốn ra ngoài chơi. Nàng đã hi vọng, hi vọng thật nhiều. Hi vọng bao nhiêu, lại thất vọng bấy nhiêu. Dương Ma Kết rốt cuộc vẫn chỉ coi nàng như cái kho gạo cứu tế. Nàng, xem ra là đã tự mình ảo tưởng mất rồi !
Một thoáng nhìn thẳng vào đôi mắt chàng, nàng bỗng bật ra một tiếng cười nhạt nhẽo.
Ma Kết, đó là chính miệng chàng nói ra. Đó là ý muốn của chàng, không phải của ta.
***
Không phải lần đầu tiên nàng có ý định tự sát.
Phải rời bỏ thân xác Chu Thiên Bình, trở về làm một yêu linh, chuyên tâm tu đạo, mới mong có ngày thành chính quả, phi thăng làm thần tiên, rũ bỏ nghiệp chướng.
Trước ngày nàng xuất giá, cha mẹ nàng ôm nàng khóc như mưa. Nàng giắt con dao nhỏ trong mình, quyết tâm tự kết liễu, song lại nghĩ đến phụ mẫu nàng chịu cảnh đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, không biết sẽ đau đớn đến thế nào. Sau khi gả đi, nhà họ Đường đối với nàng lại vô cùng tử tế. Đường công tử và lão phu nhân thì nhất mực yêu thương nàng, gia nhân tất thảy đều cung kính nghe lời thiếu phu nhân. Thiên Bình lại càng thêm khó xử.
Tại sao tất cả các người đều tốt với ta ? Thiên Bình bâng khuâng đứng trên bến sông, nửa muốn trẫm mình, nửa lại không nỡ khiến hai nhà Đường Chu phải đi nhặt xác, dùng dằng hồi lâu.
Hoặc họ đau lòng, hoặc bản thân ngươi đau lòng. Thiên Bình, cả đời ngươi sống cho họ, họ đã bao giờ hiểu thấu ngươi chưa ?
- Tiểu thư, xin người đừng làm chuyện dại dột !
Nàng giật mình sửng sốt. Ma Kết ... ?
- Nếu như tiểu thư thực sự muốn chết, xin để Ma Kết được đi theo tiểu thư ...
Nàng xay xẩm. Ruột gan như muốn lộn nhào. Ma Kết không hiểu nàng, mà nàng cũng chẳng hiểu được chàng. Thiên Bình nhất thời nhịn không nổi, liền "ọe" một tiếng...
Trăng vằng vặc, Tây Giang lạnh ngắt, nàng xuôi chiều gió vô định trôi giạt khắp trên núi dưới sông. Chu Thiên Bình – sống không giống người, chết không giống ma, không thể đầu thai, cũng không thể tiêu tán, không có kiếp trước, chẳng có kiếp sau, chỉ có kiếp này.
- Thiếu phu nhân, người thể trạng yếu ớt, vốn dĩ không thể mang thai. Chỉ e rằng ...
Lần đầu tiên nàng ớn lạnh khi nghe nhắc đến cái chết. Thiên Bình trước nay không hề sợ hãi đến thế này. Làm sao có thể ? Ma Kết, chàng còn chưa trở về...
Không thể nữa. Kiếp này, nàng đã lỡ mất rồi.
Mỗi năm một lần, ngày rằm tháng bảy, sau khi đưa con gái nàng đi thăm mộ mẫu thân, chàng đều ở lại cạnh mộ nàng đến gần sáng. Có khi độc thoại, có khi lại ngâm thơ, có khi lại mang cả bếp lò tới để châm trà. Những lúc ấy, Thiên Bình chỉ dám đứng từ xa nhìn ngắm, chấp nhận làm một người chết vô ảnh vô thanh, lặng lẽ dõi theo chàng mà chàng không hề biết.
Biết để làm gì ? Bóng trăng đáy nước, ai là người chạm tới được ?
***
Chiều thu, mưa gió rát mặt người, xa xa trông thấy chàng đội nón lá, mặc áo tơi, rảo bước trên lối mòn xuống khu rừng ven sông, bộ dáng có vẻ vội vã. Từ ngày Cự Giải của nàng mang thai hài tử, ngày nào chàng cũng vội vã như vậy. Thiên Bình cũng dần dần từ bỏ thói quen lén lút đứng bên song cửa, quan sát chàng và con gái.
Trần duyên đã dứt, còn giữ chấp niệm làm gì ?
Nàng đứng đó, để mưa xuyên qua hồn phách. Chẳng giọt mưa nào chạm tới nàng, tại sao lạnh lẽo vẫn thấm vào tận tâm can ?
Vốn dĩ nàng nên mừng mới phải. Nàng muốn khóc, nhưng hốc mắt trong suốt không hề có nổi một giọt lệ. Thiên Bình, quên rồi ah ? Yêu linh không có nước mắt, cũng không có trái tim. Không có trái tim, tại sao vẫn đau đớn thế này ?
Dương Ma Kết của nàng, giờ đã trở thành một vị phu tử, không còn là hạ nhân, cũng chẳng còn chật vật miếng cơm manh áo nữa. Nhưng trông chàng có vẻ gầy đi, nước da sạm lại, phía trên đôi môi mỏng ít cười xuất hiện một hàng ria đen nhánh. Thay cho phong thái nhanh nhẹn trước đây là một sự điềm đạm u sầu đến khó hiểu.
Người này, giờ đây, là chồng của con gái nàng.
Nàng vẫn là nên mừng mới phải.
Thiên Bình run run mỉm cười trong mưa, đôi mắt xa xăm chẳng có điểm dừng. Nốt lần này, chỉ nốt lần này thôi. Từ nay về sau, nàng nhất định sẽ vì bản thân mình.
Vẫn như thường lệ, rằm tháng bảy, Ma Kết lại tới thăm mộ nàng. Lần này, chàng mang theo hai cút rượu.
- Thiên Bình ah, con gái của nàng sắp sinh hài tử. Nàng có trách ta không ?
"Chàng không có lỗi."
- Giải Nhi của nàng ... thực sự rất giống nàng ... hai người đều ngốc như nhau...
"Giải Nhi ?"
- Thiên Bình... nàng ở trên trời có linh thiêng, xin phù hộ cho Giải Nhi của nàng bình an vô sự, mẹ tròn con vuông...
"Đừng nói nữa."
- Giải Nhi có lẽ cũng sắp sinh rồi...
"Ta không muốn nghe."
- Thiên Bình ?
Nàng giật mình thảng thốt. Ma Kết trông thấy nàng ư ? Thiên Bình giương to đôi mắt trong nhìn chàng, lại ngẩng đầu nhìn lên bóng nguyệt trắng xóa. Mỗi năm một lần, ngày rằm tháng bảy, khi dương khí của mặt trăng trọn vẹn nhất, chính là lúc nàng hiện thân.
- Thiên Bình ? Đúng là nàng rồi !
" Không, không phải. Chu Thiên Bình đã chết rồi."
Nàng quay ngoắt người, nhanh chóng buông mình theo gió bỏ chạy. Mỗi lúc một xa dần, Ma Kết vẫn hết sức đuổi theo. Chàng đuổi theo đến tận dưới bến, còn lên thuyền nhỏ chèo ra giữa sông. Núi non u sầm, sông nước cô tịch, chẳng có nàng, chỉ còn xác của mảnh nguyệt Tây Giang lềnh phềnh trên mặt nước.
"Ma Kết, quên ta đi. Rồi ta cũng sẽ quên chàng."
***
Sau lại có một ngày, duyên kiếp run rủi đưa chân nàng trở về đất Tây Giang. Năm dài tháng rộng, thế gian đổi dời, thôn xóm ngày nào giờ chẳng còn lại chút dấu vết, dù là bức tường đổ hay mái ngói rêu phong. Làng Đối Nguyệt trước đây, tựa hồ chưa từng tồn tại.
Dương Ma Kết, bây giờ chàng ở đâu ?
Nàng đáp xuống lưng chừng núi, ngẩn ngơ phóng tầm mắt ra xa. Phía ấy, trong khu rừng già u tịch ven triền sông, ngày trước có ngôi nhà tranh vách nứa đơn sơ quạnh quẽ, là lần cuối nàng trông thấy chàng.
Đêm thu già, miếng trăng bị gặm nham nhở vứt bên vách núi, một tiếng trẻ con khóc ảm đạm rải khắp trên đồi dưới sông. Trong nhà, bên cạnh ngọn đèn dầu sắp cạn, chàng, tựa lưng vào vách, gương mặt hoàn toàn thất thần, hai tay xiết chặt lấy thân thế bất động của Đường Cự Giải, miệng lẩm bẩm liên hồi như người điên :
- Giải Nhi, Tiểu Ma Kết của chúng ta đang khóc kìa, nàng phải tỉnh dậy chứ...
- Giải Nhi, nàng và ta còn phải sinh thêm thật nhiều con ... Không thể để Tiểu Ma Kết cô đơn như vậy được. Tám đứa, được không ? Không, mười đứa ! Ta và nàng sẽ sinh mười đứa.
Ngoài song thu, mưa bay trắng trời ...
Nơi xa có ngọn núi
Trên núi có cái cây
Dưới cây, túp lều cỏ, túp lều cỏ
Trên trời có đám mây
Chầm chậm tan thành sương
Mặt đất gió cuộn thổi, cuộn thổi
Nơi xa có ngọn núi
Trên núi có cái cây
Một gia đình ở trong túp lều
Rất là, rất là, rất là hạnh phúc...
TOÀN VĂN HOÀN
Canceria
26/05/2014