• Title: [Fanfiction] Mình Còn Giận Nhau Dài Dài.
• Author : A (Alice Madii)
• Category: Daily Life, High School....
• Disclaimer: Nhân vật không thuộc về me.
• Rating: K+.
• Length: One-Shot.
• Status: Hoàn Thành.
• Waring: Đọc kỹ quy định box MBM12CS.
• Author : A (Alice Madii)
• Category: Daily Life, High School....
• Disclaimer: Nhân vật không thuộc về me.
• Rating: K+.
• Length: One-Shot.
• Status: Hoàn Thành.
• Waring: Đọc kỹ quy định box MBM12CS.
Topic date: 06/08/2014
Đôi lời của đội ngũ Back up:
- Dữ liệu sao lưu, chưa liên hệ tác giả
- Đã sửa lỗi chính tả và giữ nguyên nội dung
~~○~~
Hôm nay là lần thứ en-nờ lần mình giận Song Tử-lớp trưởng kiêm con bạn thân vì cái tội lúc nào cũng ra vẻ độc đoán và bắt tất cả phải làm theo ý mình. Bước vào lớp với tâm trạng khó chịu thì gặp ngay cái con Xử Nữ lắm mồm lúc nào cũng xét nét mình lại làm mình như muốn cầm cái chổi bên cạnh ném vào mặt nó. Đã vậy con Ma Kết kia lại còn ham chơi quên bạn nữa chứ. Hừ! Bà đây không thèm chấp tụi trẻ con. Đi qua mặt con Cự Giải lườm cho nó một cái cho đỡ tức. Mặc dù thấy hơi có lỗi vì giận cá chém thớt nhưng thấy nó không nói gì nên phóng về chỗ và an tọa ở đó cho đến khi vào học.
Vẫn như ngày nào. Cô Thiên Yết bước vào lớp và khi nghe cô nói một câu huyền thoại là:
- Các em gấp sách vở lại kiểm tra bài cũ!
Cả lớp lại miễn cưỡng gấp lại nhưng mấy đứa bàn cuối vẫn hé hé để nhẩm bài lần đầu tiên cũng như lần cuối. Tất nhiên mình cũng là một trong số đó. Lật vội quyển văn trong ngăn bàn và đọc qua một lượt. Ngay lúc đang đọc thì cô gọi tên. Đúng là xui tận mạng. Lê lết cái chân lên tới bục giảng thì bị cô sạc cho một trận vì tội đi không chịu nhấc cao dép và hỏi bài cũ. Không hiểu sao mình trả lời cái vèo đoạn lý thuyết mới đọc sơ qua vừa nãy mà không vấp một chữ nào. Tận thế mới đến khi cô hỏi về bài học của ba hôm trước. Thế là toi! Lãnh luôn con ba nguyền rủa và về chỗ chép phạt mười lần câu lý thuyết đó cộng với năm lần bài soạn văn của hôm nay. Giờ mình đã biết tại sao anh chị khóa trước lại gọi giờ văn của cô Thiên Yết là ác mộng lúc bảy giờ sáng.
Trải qua hai tiết văn dài lê thê cũng là lúc mồm miệng đứa nào đứa nấy nước dãi chảy đầy mồm (Ewwww). Mình hiện giờ cũng hết tức con Song Tử nhưng vẫn làm mặt lạnh với nó cho nó chừa nhưng ai ngờ nó kéo hết mấy đứa bạn của tôi theo phe nó nhờ cái mồm nói không ngừng nghỉ. Thôi thì đành phải chơi với mấy bọn mọt sách vậy...
Cái bọn này phải nói là ngây thơ bà cố. Mình chơi với tụi kia quen nói bậy bạ rồi nên lâu lâu lại lỡ mồm nói:
- Có thể sẽ có trận chiến giữa các thảm họa của Durex.
Lúc đó đang nói chuyện về việc đánh nhau trong trường. Còn bọn nó sau khi nghe thì ngây ngô hỏi:
- Durex là sao?
Đành phải kêu là nói nhầm, cái từ đó không có nghĩa gì hết không thôi tụi này đi hỏi cô và bảo bạn Sư Tử nói như thế chắc cô chủ nhiệm cạo đầu mình mất.
Thôi, đầu độc tâm hồn trẻ thơ ấy đủ rồi. Quay lại ngồi tự kỉ sướng hơn.
Ngồi được một lúc thì nghĩ nếu Song Tử cộng Ma Kết đi vào lớp mà thấy mình phải ngồi tự kỉ chắc hả hê lắm. Không được! Phải kiếm gì làm mới được. Thế là lôi trong hộc bàn quyển vở Sử ngồi tụng cho hết mấy trang vậy. Vừa lúc học thuộc thì trống đánh vào lớp. Cô Sử (không biết tên thật là gì) trịnh trọng đi vào trong tay là xấp giấy kiểm tra chắc là cô mới kiểm tra lớp bên cạnh. Y như rằng, cô bắt lấy giấy ra kiểm tra một tiết đột xuất.
- Tôi mà bắt được ai gian lận là người đó nộp phạt hai trăm nghìn.
- Côôôôôôô! ! ! Sao cô nỡ bóc lột trẻ em côôôôôôôô????
Làm gì chứ đánh vào kinh tế là tụi này như cá bị chặt vẩy vậy. Còn bà cô là người mổ cá. Cả lớp sắp thành canh chua rồi.
Bả soi từng chỗ tưởng chừng như một con kiến bò trên bàn bả cũng nhìn thấy vậy. May mà vừa nãy mình học bài rồi nên làm cái vèo trong mười lăm phút.
Lúc đi lên nộp bài thì ai cũng nhìn mình như siêu nhân làm mình vui ghê gớm. Về lại chỗ thì thư cầu cứu bay tá lả về chỗ mình. Thời cơ đã đến, viết vào mỗi tờ giấy là mười nghìn một câu. Số tờ giấy ném lại đúng là ít đi hơn một nửa nhưng không sao. Có tiền là mình bất chấp hết.
Nhìn qua chỗ bọn kia thấy tụi nó cắn bút nhiều quá nên thương tình ném cho nó vài đáp án rồi xách cặp đi về (tiết cuối được nghỉ). Đi được tới cổng thì thấy Song Tử gọi lại. Chạy được tới chỗ mình chắc là nó cũng cố gắng khiếp lắm:
- Ê mày, sao đi nhanh vậy?
- Hỏi gì thiếu muối thế? Tui ra trước thì đi nhanh hơn là tất nhiên rồi.
- Thôi thì chuyện cũ bỏ qua nha!
Thấy nó hối lỗi thế nên mình cũng không làm khó:
- Ố kê con dê! Một chầu kem đê. Từ nay không giận nhau nữa nha!
- Mày bệnh à? Bọn mình sẽ còn giận nhau dài dài.
- Haizzz... Thôi đợi Ma Kết với Cự Giải rồi đi luôn.
Thế là đã giải quyết xong! Bọn mình lại chơi với nhau như chưa có gì xảy ra. Tính mình cũng hay quên mà, để tâm làm gì cho chật não . À mà nhỉ... nó còn nợ mình hai trăm nghìn từ năm ngoái nữa.
- Con kiaaaaaaaaaaaaaaaaaaa! ! ! Trả tiền cho taoooooooooooooo! ! !
Song Tử: *mất hút*