Author: Natalie Length: Long - fic Rating: T Status: On-going Genre: Romcom (Romance & Comedy), Slice of Life Warning:
Thực hiện đúng nội quy của box MBM
Truyện viết ra với mục đích vui vẻ giải trí, vui lòng không quá đặt nặng tính logic
.
Summary:
Câu chuyện xoay quanh hành trình của những người trẻ tuổi mang trong mình nhiều trăn trở, hoài nghi và ước mơ khi đối diện với một thế giới rộng lớn và tàn khốc. Mỗi nhân vật là một mảnh ghép khác biệt, mang theo quá khứ riêng, những tổn thương, kỳ vọng và khát khao được khẳng định bản thân. Giữa nhịp sống hối hả và những thử thách của hiện thực, họ dần học cách trưởng thành, đối thoại với chính mình và tìm ra con đường riêng để bước tiếp.
“Bản tin thời sự sáng đầu tuần:
Suy thoái kinh tế toàn cầu đang diễn ra với tốc độ chóng mặt, lạm phát ở các nước đang phát triển đạt mức cao nhất trong hơn 30 năm, đặt ra thách thức lớn về cơ hội việc làm và khả năng lèo lái nền kinh tế tại Dynacrest, một trong những thành phố lớn nhất nước ta, nhất là khi chúng ta đang ở giai đoạn dân số vàng. Để hiểu rõ hơn về bối cảnh hiện tại, xin mời chuyên gia kinh tế…”
PHỤT.
Xử Nữ tắt tivi, hình ảnh người dẫn chương trình còn lấp loáng trên màn hình đen. Cô liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường, nhấc túi xách để trên bàn, khoác thêm chiếc áo khoác mỏng rồi rời khỏi căn hộ.
Dynacrest buổi sáng nồng mùi xăng xe và hơi nóng bốc lên từ những con đường bê tông nứt nẻ. Những tòa nhà kính sừng sững phản chiếu ánh nắng chói chang, trên đường, dòng xe ken đặc, từng tiếng còi xe chát chúa hòa với tiếng rao hàng, tiếng loa phát thanh ven đường, tạo thành một bản giao hưởng ồn ào đặc trưng của thành phố tài chính này. Trên vỉa hè, những người vội vã đi làm tay cầm cà phê hoặc báo giấy, lướt nhanh qua nhau, chẳng ai kịp nhìn ai.
.
Toà nhà văn phòng, 9.30 am
Xử Nữ bước tới thang máy, xung quanh là những nhân viên văn phòng trong vest chỉnh tề, tay ôm laptop, ánh mắt mệt mỏi. Khuôn mặt lạnh lùng, sắc nét của Xử Nữ cùng ánh mắt căng thẳng khiến hàng người đang chờ cũng khẽ dạt ra, nhường lối cho cô bước vào.
TING
Thang máy mở ra ở tầng cao nhất. Một luồng bụi từ ngoài hành lang bay vào, làm Xử Nữ ho khẽ, mùi sơn và mùi gỗ mới trộn với mùi bụi vữa xộc vào mũi. Trước mắt cô là một khung cảnh hỗn loạn: mấy người thợ mặc áo lam đang khoan cắt vách ngăn, những tấm ván ép dựng ngổn ngang, sợi dây điện lòng thòng trên sàn, những đốm lửa hàn lóe lên kèm tiếng lách tách. Một nhóm người khác đang gỡ tấm bảng: “Văn phòng luật sư Westbridge” xuống.
Nhân viên văn phòng thường ngày vốn tụ tập quanh máy in giờ biến mất không dấu vết. Những chậu cây xanh cô từng đặt ngoài hành lang bị dồn vào một góc, lớp lá phủ bụi xám xịt.
“NÀY! Các anh đang làm gì ở đây vậy?” – Xử Nữ gắt lên.
Một người thợ hàn ngẩng lên, kéo khẩu trang xuống, giọng thản nhiên: “Theo yêu cầu của giám đốc công ty và ban quản lý tòa nhà, văn phòng của công ty cô sẽ chuyển xuống tầng dưới để cắt giảm chi phí. Chúng tôi chỉ là thi công, không rõ chi tiết. À, đồ đạc của cô đã được đóng thùng gọn ở góc kia, phiền cô tự mang xuống.”
“Sao không ai báo trước cho tôi? Mấy anh cũng tự tiện quá rồi…”
“Cô Diệp! Cô đến rồi à?” – Giọng Martin vang lên phía sau, ông vừa chạy tới, vừa gãi đầu, cười gượng. “Xin lỗi cô, chuyện này gấp quá, tôi có nhờ trợ lý nhắn cho mọi người dọn từ sớm, còn riêng đồ cô, tôi đã cho người thu dọn cẩn thận…”
Xử Nữ liếc Martin bằng ánh mắt lạnh như băng, bấm thang máy đi xuống.
“Ông Martin, bao nhiêu vụ án tôi đã giải quyết chẳng lẽ không đủ để công ty đóng tiền thuê cái tầng này, hay ít nhất thuê người chuyển đồ cho tôi sao? Với lại, ông nên đổi trợ lý đi. Nếu tôi còn phát hiện bà ta nhắn tin trong group chat không có tôi, thì sự chuyên nghiệp của bà ta thua cái móng chân tôi đấy.”
Martin thở dài, mồ hôi trên trán ông loang thành vệt: “Cô Diệp, cô cũng thấy tình hình kinh tế rồi đó. Tôi cố gắng cầm cự để công ty duy trì, sau này khởi sắc tôi hứa sẽ đưa văn phòng trở lại tầng trên, cho cô phòng đẹp nhất.”
.
Thang máy mở ra, hành lang tầng 2 thấp hơn, đèn vàng ốp trần nhấp nháy, mùi ẩm mốc thoang thoảng. Cự Giải, cô trợ lý tóc nâu búi cao, chạy đến đỡ những thùng đồ từ tay Martin, gương mặt đỏ bừng vì chạy vội.
“Chị Xử Nữ ơi, phòng chị ở đây ạ.” – Cự Giải vẫy tay.
Xử Nữ liếc vào, một căn phòng nhỏ chỉ đủ kê chiếc bàn làm việc, tường sơn màu kem chỉ mới vừa được chống thấm sơ sài, ổ điện lỏng lẻo, trần nhà có vết nước loang, máy lạnh phả hơi kêu rè rè.
“Martin, ông nghĩ sao mà xếp cho tôi cái phòng bằng nửa phòng cũ, đồ đạc cũ kĩ, làm sao tôi tiếp khách ở đây được? Họ tới sẽ nghĩ đây là cái ổ chuột gì vậy?”
“Cô Diệp à… thật sự phòng này chỉ bằng một nửa phòng cũ, nhưng tôi nhường cô phòng to nhất rồi, còn lại mọi người phải ngồi bàn ghép ngoài sảnh. Tôi sẽ cho người lau dọn ngay, cô chịu khó một thời gian nhé… Cô ăn sáng chưa, tôi bảo trợ lý pha cà phê cho cô?”
“Khỏi, tôi tự làm.”
Xử Nữ bước vào quầy bếp nhỏ của tầng, vừa thấy cô, đám nhân viên đang tụ tập xì xầm to nhỏ trong bếp lập tức tản ra, nhường không gian lại trống trơn. Xử Nữ mặc kệ, cô đã quá quen với cảnh này.
Ly cà phê vừa pha chưa kịp nguội, Cự Giải lại chạy vào, thở hổn hển:
“Chị Xử Nữ ơi, em đã sắp xếp xong đồ cho chị rồi. À, bác Martin nhắn khi nào chị xong bữa sáng thì qua gặp bác ấy ạ.”
“Lão già này lại muốn lôi mình vào chuyện gì nữa đây…” – Xử Nữ lầm bầm, rồi quay sang Cự Giải: “Mà này, em có biết chuyện chuyển văn phòng không? Sao chị không nghe ai báo?”
“Dạ… có… Họ có nhắn em rồi nhờ em chuyển lời, nhưng hôm qua em mải coi phim quá nên quên… Sáng nay em đã đến sớm sắp xếp đồ cho chị rồi… Chị đừng mắng em nha…” – Cự Giải níu tay Xử Nữ, mắt long lanh như sắp khóc.
Xử Nữ thở dài, quay mặt đi: “Tổng hợp danh sách khách hàng đã gửi thư nhờ tư vấn cho chị, lọc ra những đối tượng tiềm năng, lên lịch hẹn gặp, cuối ngày hôm nay gửi chị. Hiểu chưa?”
“Dạ chị, em đi làm ngay!”
.
Phòng làm việc của Martin
“Ông cho gọi tôi?”
Xử Nữ kéo ghế ngồi xuống đối diện bàn làm việc của Martin. Phòng làm việc của ông ta quả nhiên nhỏ hơn cô thật, nằm ở góc kẹt tòa nhà, cửa kính nhỏ nhìn xuống dòng xe ken đặc trên đại lộ chính của Dynacrest. Ánh nắng sáng sớm rọi qua lớp kính mờ bụi, loang lổ những vệt sáng trên sàn gỗ đã cũ. Trước mặt cô, tấm bảng tên mới khắc bóng loáng: “Tổng Giám Đốc.”
Martin vội dập điếu thuốc đang hút dở vào chiếc gạt tàn sứ nứt cạnh bàn, mùi khói thuốc hòa lẫn mùi cà phê nguội phảng phất trong không khí làm Xử Nữ muốn ói. Ông bước tới tủ hồ sơ, lôi ra một chồng tài liệu dày cộp, đặt xuống bàn phát ra tiếng “bịch” khô khốc.
“Cô Diệp này, từ trước đến nay, tôi hiểu văn phòng luật sư của chúng ta chỉ nhận những vụ án lớn, mang lại danh tiếng cho công ty. Nhưng đặc thù những vụ này là kéo dài, cần những người cứng tay như cô mới xử lý được. Hiện tại, tôi muốn mở rộng tệp khách hàng, nhận thêm các vụ án dân sự để những cộng sự khác cũng có cơ hội khẳng định năng lực. Yên tâm, những vụ đặc biệt tôi vẫn để cô đảm nhiệm. Còn lại, cô chỉ cần giữ vai trò hướng dẫn, lúc đó cô sẽ có thêm thời gian rảnh dành cho cuộc sống cá nhân của mình, như vui chơi, hay tìm kiếm… những mối quan hệ mới, chẳng hạn.”
Xử Nữ nhếch môi, tay gõ nhẹ lên mặt bàn, móng tay va vào gỗ tạo tiếng lách cách đều đặn, đôi mắt lạnh tanh nhìn Martin:
“Lại là lý do suy thoái kinh tế chứ gì? Tôi không biết ông đang tính toán gì, nhưng tôi đã mất bao nhiêu năm để đưa tên tuổi công ty này lên thành một trong những hãng luật hàng đầu Dynacrest. Vậy nên ông tốt nhất đừng làm ảnh hưởng danh tiếng công ty bởi những vụ án tầm phào ông đem về, và tôi cũng không muốn nhúng tay vào những thứ không mang lại lợi ích cho tôi.”
Martin cười gượng, vuốt mái tóc đã lấm tấm bạc:
“Tôi hiểu, tôi hiểu. Tôi hứa sẽ chỉ đem đến những khách hàng chất lượng. Đây, tôi đã soạn sẵn danh sách khách hàng tiềm năng trong tệp mới mà tôi hướng tới, có gì cô xem qua giúp.”
Ông đẩy xấp tài liệu dày cộp về phía Xử Nữ. Cô liếc nhìn chồng giấy, rồi không nói gì, đứng dậy ôm lấy chúng, gót giày nện đều trên sàn gỗ vang vọng khi rời khỏi phòng.
.
Bên ngoài, dãy bàn làm việc dọc hành lang đang rì rầm tiếng buôn chuyện bỗng im bặt khi Xử Nữ xuất hiện. Mấy nhân viên vội vàng giả vờ gõ máy, liếc nhìn cô qua màn hình vi tính phản chiếu gương mặt sắc lạnh.
Cự Giải, với mái tóc nâu buộc cao và gương mặt trẻ măng, chạy lại đón, đôi mắt lập tức trợn tròn khi nhìn thấy chồng tài liệu trên tay Xử Nữ.
“Chị ơi… trong hôm nay em không xong nổi đâu mà… hic hic…” – Cự Giải mếu máo, tay run run đỡ lấy xấp hồ sơ, suýt đánh rơi.
“Bom từ trên trời—à không, món quà của thượng đế vào đầu tuần đấy em.” – Xử Nữ liếc nhẹ, ở văn phòng này cô rất thương Cự Giải vì cô biết Cự Giải không phải là kiểu người thích buôn dưa lê những đồn thổi về cô, thế nhưng công việc vẫn là ưu tiên hàng đầu. “Hôm nay không xong thì tối nay đừng cày phim nữa. Sáng mai, chị muốn nó đặt sẵn trên bàn làm việc của chị. Hiểu chưa?”
“Dạ…” – Cự Giải mặt xám xịt, ôm chồng hồ sơ nặng trịch trở về bàn, vừa đi vừa thở dài thườn thượt.
Xử Nữ nhìn bóng lưng cô trợ lý bé nhỏ, khẽ thở ra một hơi dài, quay người bước về phòng, sẵn sàng bắt đầu một ngày hỗn loạn khác ở Dynacrest.
.
10.30 am
Bảo Bình lấy tay lau mồ hôi trên trán, ngước nhìn tòa nhà trước mặt, thở phào nhẹ nhõm—lần này đã đến đúng nơi rồi.
Sáng nay, anh đi tàu điện, nhưng vì không quen dậy sớm, vừa ngồi xuống đã gục đầu ngủ ngon lành. Đến khi giật mình tỉnh dậy thì tàu đã chạy lố mấy trạm. Tiếc tiền, anh quyết định đi bộ ngược lại dưới cái nắng gần 40 độ của thành phố Dynacrest, nơi hơi nóng từ mặt đường phả lên như khói, người qua lại chen chúc, còi xe inh ỏi khắp ngã tư.
Đi mãi, đi mãi, đến khi mồ hôi ướt sũng lưng áo, Bảo Bình mới đến được đúng nơi.
Anh ngồi phịch xuống bậc thang trước cửa nghỉ mệt, chưa kịp lấy lại hơi thì điện thoại rung lên bần bật.
“Alo, cháu tới chưa vậy? Dì đợi từ nãy giờ không thấy đâu, đừng nói giờ này cháu còn chưa ngủ dậy đấy nhé?”
“Cháu đang ngồi ngay trước tòa nhà rồi đây, đợi chút, cháu lên liền.”
“Bấm thang máy lên tầng 2 nhé, dì đợi.”
.
Tầng 2, văn phòng luật sư Westbridge.
Bảo Bình bước ra, lập tức thấy dì Lâm đứng đợi trước cửa văn phòng, tay cầm ly cà phê giấy, gương mặt vừa nghiêm vừa lo.
“Trời đất, sao tóc tai bù xù thế này, lại còn ngày đầu đi làm đã trễ nữa chứ!” – Dì lườm anh, giọng nghiêm khắc. “Cháu ở nhà lâu quá nên quên hết tác phong rồi đúng không? May mà dì làm ở đây lâu, có chút số má, mới xin được cho cháu chân thực tập ở đây. Chịu khó ở đây trú bão một thời gian, sau này có muốn xin ra chỗ khác cũng dễ hơn. Ở đây cháu phải…”
“Ôi dì ơi, dì càm ràm y hệt mẹ cháu vậy đó…” – Bảo Bình nhăn mặt, tay áo quệt mồ hôi trán, mắt liếc quanh tìm chỗ trú. “Vô nhanh đi dì, chứ đứng ngoài này mồ hôi nách cháu chảy ròng ròng từ nãy giờ rồi.”
“Cái thằng này!” – Dì Lâm khẽ phì cười, lấy tay khẽ đập nhẹ vào vai anh. “Thôi được rồi, dì dẫn cháu vô, nhưng tuyệt đối nhớ, đừng nói cho ai biết mối quan hệ hai dì cháu mình đó.”
“Cháu nhớ rồi mà, yên tâm.” – Bảo Bình nhún vai, theo dì bước vào văn phòng.
Tiếng máy lạnh kêu ro ro, mùi tinh dầu lavender nhè nhẹ trong phòng hòa với ánh sáng trắng từ chiếc đèn bàn đặt cạnh chồng hồ sơ dày cộp. Bên ngoài khung cửa kính, những tòa nhà cao tầng lấp lánh dưới nắng trưa, âm thanh xe cộ vọng lên mơ hồ.
Xử Nữ ngẩng lên khỏi màn hình laptop, tháo kính, nhìn người mới được dì Lâm dẫn vào, ánh mắt sắc bén như tia X quét qua đối phương.
"Lại cô hồn các đảng nào chui lên đây thế? Không thấy tôi đang bận à, dì Lâm?"
Dì Lâm phá tan sự im lặng bằng giọng nói hồ hởi:
"Cậu trai trẻ này được ông Martin gửi tới học việc với cô đấy, cậu ấy tháo vát, nhiệt tình, theo cô một thời gian chắc chắn sẽ thành cánh tay phải đắc lực cho cô Diệp. Giới thiệu với cậu, đây là cô Diệp Xử Nữ, trưởng phòng văn phòng luật Westbridge, người giỏi nhất ở đây, vụ nào khó cũng thắng. Nào, mau chào cô Diệp đi con."
Bảo Bình liền ngay lập tức tiếp lời dì Lâm:
"Xin chào cô, tôi là…"
"Lão Martin suốt ngày than kinh tế suy thoái mà còn tuyển người mới thế này? Tôi đã có trợ lý riêng, sao lại cần thêm một nhân viên mới, ngay ngày đầu đã đi trễ thế? Đừng bảo đây là người quen họ hàng lão vác tới nhé!"
Xử Nữ nhíu mày, tay gõ nhịp lên mặt bàn, hồ sơ bên cạnh dịch nhẹ cũng khiến cô liếc mắt khó chịu.
"Ấy không không, cô Diệp biết rồi đấy, cô thì lúc tiếp khách, lúc lên tòa đối chất, việc công ty thì có Cự Giải, còn ra ngoài có cậu Nghiêm đây theo hỗ trợ, cô đỡ vất vả hơn." – Dì Lâm vừa cười vừa đá nhẹ chân Bảo Bình, ra hiệu cậu lên tiếng.
"Đúng, đúng vậy ạ. Nghe danh 'nữ tướng' của công ty luật hàng đầu đã lâu, nay được gặp cô Diệp đúng là vinh dự của Nghiêm Bảo Bình tôi. Mong cô chỉ dạy tôi trong thời gian tới."
Bảo Bình cười gượng, đưa tay ra nhưng Xử Nữ không thèm bắt, chỉ liếc xuống bàn tay rồi nhìn lại màn hình laptop.
"Thôi tùy các người, đừng cản trở công việc của tôi là được rồi. Ngoài kia còn chỗ nào trống thì ngồi vào, nhưng xa xa phòng tôi ra nhé, tôi không thích kẻ người nặng mùi"
Nói rồi, Xử Nữ chộp lấy chai xịt phòng mùi lavender, phun khắp không gian như muốn xua đuổi hơi người vừa mới bước vào. Bảo Bình sôi máu trước những lời nói của cô nhưng không thể làm gì khác, nhanh chóng rời khỏi phòng của Xử Nữ
.
Bảo Bình vừa đặt túi xuống, ngồi phịch xuống chiếc bàn làm việc duy nhất còn trống ở cuối góc. Anh vừa ho khù khụ vừa lầm bầm.
"Dì Lâm à, con chắc chắn với dì luôn, bà già đó chưa có chồng hoặc dị ứng với đàn ông nên mới cắn con dữ vậy. Khụ… khụ…"
Dì Lâm phe phẩy cây phất trần, bụi bay tứ tung khiến Bảo Bình lại ho sặc sụa.
"Ấy bàn ghế còn bụi chưa lau mà con đã ngồi xuống vậy sao, để dì dọn cho con đã chứ."
Bảo Bình kéo cổ áo quạt quạt, lườm cây phất trần.
"Thật ra con nói cũng không sai đâu," – dì Lâm vừa nói vừa quét mạnh tay hơn – "Cô ta tính khí rất khó chịu, bật ông giám đốc liên tục. Trong văn phòng không ai dám nói chuyện với cô ta cả. Dì cũng nghĩ người như vậy chắc chẳng ai dám qua lại đâu. Nhưng chuyên môn thì giỏi lắm, chuyên xử lý vụ án lớn. Con chỉ cần đi theo hưởng sái trái ngọt, từ từ danh tiếng cũng sẽ lên, lúc đó con có thể tự đứng trên đôi chân mình rồi. Chứ con ở nhà suốt, chơi bời hoài, dì cũng lo lắm…"
Bảo Bình giơ tay xua xua, giọng bất mãn.
"Cái đấy đâu gọi là chơi bời, cái đó gọi là tận hưởng cuộc sống tuổi trẻ mà dì."
"Tận hưởng gì mà mày nghèo dữ vậy con," – dì Lâm chống nạnh – "Tối ngày ăn mì gói cầm hơi, kiếm được đồng nào đi hụi đồng đó, cặp bồ thì toàn mấy đứa chẳng ra sao, mẹ mày kể tao nghe mà muốn lên tăng xông thay bả luôn."
"Rồi rồi, dì đừng nói nữa mà," – Bảo Bình giơ hai tay đầu hàng, cười hề hề – "Con hứa từ nay tu chí làm ăn, có tiền không tiêu xài mà để dành phụng dưỡng mẹ già, sớm yên bề gia thất cho dì với mẹ khỏi lo, được chưa ạ?"
"Thế mới là cháu trai của dì chứ!" – dì Lâm cười, mắt ánh lên sự nhẹ nhõm – "Sáng nay đi đường xa, con ăn gì chưa? Dì nướng cho lát bánh mì nha?"
Bảo Bình chống cằm, mắt đang tia qua tia lại vài đồng nghiệp nữ trong phòng.
"Phết thêm bơ, phô mai với cho cháu ly cà phê đá nữa thì càng tốt dì nhé!"
Dì Lâm cười cười, đánh yêu Bảo Bình.
"Bớt làm phiền dì lại con trai!"
Tiếng cười nhẹ vang lên trong phòng nghỉ bé nhỏ, át cả tiếng máy photocopy đang chạy ngoài hành lang, mở ra một khoảnh khắc yên bình hiếm hoi trước khi Bảo Bình bước vào những ngày bão tố khi làm việc cùng Xử Nữ.
. 4.30 pm
Bảo Bình ngáp ngắn ngáp dài, lén nằm gục trên bàn, một tay chống cằm, một tay cầm điện thoại bấm liên tục để canh giờ dò kết quả xổ số. Cả buổi sáng đã uể oải, giờ lại càng mệt, mí mắt cứ sụp xuống không chịu nghe lời.
Bỗng một tiếng “bịch” vang lên làm anh giật bắn, suýt nữa đánh rơi điện thoại. Xử Nữ đứng trước mặt, gương mặt lạnh tanh, ném lên bàn anh một chồng giấy dày cộp, mép giấy còn hơi xộc xệch như thể vừa được gom vội.
Bảo Bình liếc sơ, trong bụng nhẩm: “Chắc đâu đó cỡ… 50 trang A4 thôi nhỉ? Haizz…”
Xử Nữ khoanh tay, giọng dứt khoát:
“Đối tác người nước ngoài của tôi đột nhiên phải bay gấp về nước. Ông ấy muốn toàn bộ giấy tờ đã làm việc với văn phòng chúng ta trong thời gian qua được dịch sang tiếng Anh để đem về công ty mẹ đối chứng. Trước giờ trưa ngày mốt, tôi muốn anh làm xong và để trên bàn của tôi. Anh hiểu chứ?”
Bảo Bình nhìn cô, miệng há ra, nhăn nhó:
“Cô Diệp à, chuyện này… không thể đâu. Nhiều thế này, sao tôi làm kịp được chứ? Hay cô nhờ Cự Giải…”
Ánh mắt Xử Nữ sắc lại, môi mím nhẹ, giọng cô vẫn bình thản mà mang lực ép vô hình:
“Dì Lâm nói với tôi trước đây chuyên ngành của anh liên quan dịch thuật và ngôn ngữ, dăm ba cái này chắc đâu làm khó anh được, đúng không? Anh mà không làm được thì tôi cũng chẳng hiểu thuê anh về đây ngồi cho chật phòng làm gì nữa!”
Nói xong, cô quay người bước đi, gót giày gõ lộc cộc trên sàn, nghe mà nhức hết hai tai.
Bảo Bình ngồi thừ người, mắt nhìn chồng giấy như nhìn kẻ thù. Anh lầm bầm:
“Chửi Xử Nữ 10 lần, dì Lâm thì 100 lần. Biết là dì phải nói khéo để mình được nhận vào làm, nhưng cũng vừa vừa phải phải thôi chứ…”
Anh gục đầu xuống bàn, thở dài não nề. “Sức người chứ có phải sức trâu đâu mà bắt cày dữ vậy… Thật là muốn nghỉ làm quá đi mà ~”
.
7.00 pm
Bầu trời đã tối đen. Bảng hiệu ngoài đường đủ sắc màu nhấp nháy, phản chiếu qua tấm cửa kính văn phòng thành những vệt sáng lấp loáng. Dưới phố, tiếng cười nói lao xao của những tốp người mặc đồ công sở tan làm vang lên, vô cùng ồn ào và huyên náo. Dynacrest quả nhiên là một trung tâm tài chính bận rộn thật.
Bảo Bình ngồi tựa lưng vào ghế, bụng đói meo, tiếng “ọc ọc” vang lên nho nhỏ. Anh lật lật cuốn từ điển, mở bảng tra cứu, lôi sách dịch thuật, còn vận hết nội công chém gió tích lũy từ mấy lần gặp khách Tây ngoài đường, vậy mà nãy giờ mới xong được… 5 trang. “Từ nay tới mai mà không xong được một nửa phần này chắc toi mạng mất…”
Tiếng bước chân nhẹ vang lên, Cự Giải cầm túi xách bước ra từ phòng bên, tay định với công tắc đèn, rồi sững lại khi thấy Bảo Bình vẫn đang ngồi lì trước bàn làm việc.
“Anh chưa xong việc sao? Hay thôi để ngày mai làm tiếp cũng được, giờ cũng trễ rồi, về nghỉ ngơi đi ạ.”
“Ô, Cự Giải, cô chưa về sao? Tôi tưởng chỉ còn mỗi mình ở đây thôi chứ.”
Cự Giải khẽ gật đầu, mái tóc buộc cao khẽ lay động.
“Vâng, tôi làm nốt việc chị Diệp giao rồi mới đi ạ.”
“Bà già này đúng là đồ sát không chừa một ai mà…” Bảo Bình lầm bầm, ánh mắt nhìn qua cửa kính tối đen ngoài phố, lòng dâng lên một cảm giác vừa buồn cười vừa bất lực.
Cự Giải nhìn chồng giấy ngổn ngang của anh, thoáng ái ngại:
“Thấy anh còn nhiều việc, tôi cũng muốn giúp lắm, nhưng tối nay tôi phải sắp xếp đồ để chuyển qua nhà mới. Có gì sáng mai tôi sẽ lên sớm làm phụ anh nhé.”
Bảo Bình lập tức xua tay, ngồi bật thẳng lưng, cười:
“Ấy ấy ấy, mấy việc con muỗi này sao tôi lại để quý cô Cự Giải phải phiền lòng vì tôi chứ! Hơn nữa, đồ đạc của cô chuyển đi đâu, để tôi đến khiêng qua nhà mới một tay, ai đời lại để một cô gái phải mang vác nặng bao giờ, đúng không nào?”
Cự Giải mỉm cười, lắc đầu nhẹ:
“Cảm ơn lòng tốt của anh, nhưng tôi có thể tự xoay sở được. Anh vẫn nên hoàn thành công việc mà chị Diệp yêu cầu đi, nếu không xong chị ấy sẽ vắt khô anh như vắt nùi giẻ đó ạ ~~ Thôi, xin phép anh tôi đi nhé.”
Cô vẫy tay tạm biệt, rồi khuất dần sau cánh cửa kính kéo kẹt một tiếng.
Trong phòng lại trở về với ánh đèn vàng lặng lẽ, tiếng gió rít khe khẽ qua khe cửa kính. Bảo Bình chống cằm, nhìn chồng giấy cao ngất, miệng méo xệch:
“Cái gì vậy trời? Dì Lâm ơi… dì có gửi con nhầm vô động quỷ không vậy dì???”
.
Chung cư Sunnydale
Từng thùng hàng được xếp gọn gàng dưới sảnh tòa chung cư cũ, đèn đường hắt qua ô cửa kính loang lổ bụi, in bóng Cự Giải loay hoay bên những kiện đồ lỉnh kỉnh. Hôm nay, cô đã chạy lên chạy xuống không biết bao nhiêu lần, đôi tay mỏi nhừ như muốn rụng rời.
Chẳng hiểu sao bà chủ trọ lại đột ngột đuổi cô đi gấp như vậy, khiến cô không kịp xoay xở thu dọn, cũng chẳng kịp tìm phòng mới. May mắn thay, mẹ cô dưới quê đã liên hệ được họ hàng trên thành phố, nhường lại cho cô một căn hộ đang trống cho thuê với giá rẻ. Chỉ có điều khu chung cư này hơi vắng vẻ, nên việc chuyển nhà chỉ còn mỗi mình cô tất bật, lặng lẽ trong hành lang dài vang vọng tiếng bước chân.
Thang máy chuẩn bị đến nơi, nhưng Cự Giải dần thấm mệt. Đôi tay cô run run không còn ôm được thùng đồ nữa. Sao mãi vẫn chưa đến nơi nhỉ…
“Ting.” – Cửa thang máy mở ra.
Cự Giải loạng choạng bước ra, mắt hoa lên, thân người ngả nghiêng suýt ngã.
“Cẩn thận!” – Một giọng nam trầm, ấm vang lên ngay sát bên tai.
Một cánh tay chắc chắn kịp thời đỡ lấy cô, tay còn lại giữ lấy thùng hàng đang sắp tuột khỏi vòng tay cô. Một vài quyển sách rơi lộp bộp xuống sàn, lật phật những trang giấy in hình minh họa màu hồng phấn. Người đàn ông cúi xuống, nhặt từng quyển một, đặt trở lại vào thùng, động tác nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
“Cô không sao chứ? Nhìn cô xanh xao quá.” – Anh ngẩng lên, ánh mắt lo lắng.
“À... tôi... tôi không sao, cảm ơn anh...” – Cự Giải lắp bắp, gương mặt ửng đỏ.
Người đàn ông khẽ cười, nụ cười dịu dàng đến mức khiến tim cô lỡ mất một nhịp.
“Để tôi giúp cô nhé, đừng cố gắng ôm nặng thế này một mình.”
Anh nhẹ nhàng dìu Cự Giải tựa vào tường nghỉ, rồi xắn tay áo, giúp cô chuyển nốt những thùng hàng còn lại từ thang máy tới trước cửa căn hộ. Cự Giải lén liếc nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của anh dưới ánh đèn vàng, sống mũi cao, đôi mắt sáng, bờ vai rộng và vững chãi. Trái tim cô đập rộn lên, không biết vì mệt hay vì người đàn ông trước mặt đây ~
Khi đã chuyển hết đồ, người đàn ông lau mồ hôi trên trán, mỉm cười:
“Cô mới chuyển tới đây à?”
“À... vâng, đúng vậy.” – Cự Giải gật đầu, lúng túng chỉnh lại mép áo.
“Vậy là tôi có hàng xóm mới rồi.” – Anh đưa tay ra, giọng nói thoải mái – “Tôi là Hà Thiên Bình, nhà đối diện cô. Lần sau nếu cần mang vác nặng, cứ gọi tôi ra giúp, đừng tự làm một mình nhé.”
“Dạ... vâng...” – Cự Giải gật đầu, trả lời trong vô thức, ánh mắt lơ đãng dừng lại trên nụ cười ấm áp kia. Đẹp trai quá...
Thiên Bình liếc đồng hồ, gương mặt hơi tiếc nuối:
“Tôi phải đi có việc rồi. Gặp lại cô sau nhé.”
“À... vâng, tạm biệt anh.” – Cự Giải lí nhí.
Anh xoay người rời đi, bước chân vững chãi vang lên giữa hành lang yên tĩnh, để lại mùi hương nước giặt thoang thoảng, nhẹ như gió lướt qua. Cự Giải đứng ngẩn một lúc, đặt tay lên ngực, tim vẫn còn đập rộn ràng.
Nữ luật sư tài năng của văn phòng luật sư nổi tiếng (ồn ào) Westbridge. Thẳng thắn, quyết đoán, cô là niềm tự hào của công ty khi từng thắng nhiều vụ kiện khó. Với cá tính mạnh mẽ chẳng kiêng nể ai của mình, cô ít nhiều cũng không được lòng một số đối tượng. Vậy nên, những kẻ nhiều chuyện hay đồn thổi lung tung đã gán cho cô biệt danh “bà già khó tính”.
Triệu Bạch Dương (22t)
Sinh viên năm cuối khoa Công tác Xã hội, đang du học tại Canada. Nhiệt tình, hăng hái, luôn nảy ra những ý tưởng táo bạo khiến người khác phải dè chừng. Ai chưa quen thường gọi cô là “kẻ lập dị”.
Trương Song Ngư (28t)
Ngôi sao đang lên của ngành giải trí. Cô luôn bị cánh phóng viên luôn để ý và cố bám đuôi để săn được những tin tức mới nhất về cô. Tính tình khó gần, có phần kiêu ngạo. Khách hàng quen thuộc của văn phòng luật sư.
Hàn Cự Giải (24t)
Trợ lý trẻ của Xử Nữ tại Westbridge. Cô được nhiều người yêu mến nhờ tính cách tốt bụng và hòa nhã. Tuy nhiên, cũng vì điều đó mà không ít kẻ xấu đã lợi dụng cô, khiến cuộc sống của cô gặp không ít khó khăn.
Trần Sư Tử (29t)
Bông hồng hiếm hoi của phòng cảnh sát quận. Dù tài giỏi và có nhiều đóng góp, cô vẫn thường bị giao những vụ án vụn vặt vì định kiến giới. Khá xui là phòng làm việc của cô lại đối diện cái công ty luật kia, vậy nên những chuyện “gà bay chó sủa” của bên họ cô đều “vô tình” chứng kiến.
Hạ Ma Kết (25t)
Phóng viên không thường trực của một toà soạn báo lá cải. Cô mơ ước một cuộc sống tự do khám phá thế giới. Thế nhưng, vì gánh nặng cơm áo gạo tiền, cô buộc phải gác lại đam mê để mưu sinh.
Ham chơi, lười làm, tinh ranh đủ trò “tiểu nhân”, chỉ thích trêu hoa ghẹo nguyệt. Dòng đời đưa đẩy khiến anh trở thành nhân viên “luôn trong diện bị Xử Nữ doạ đuổi” tại công ty luật Westbridge.
Trương Kim Ngưu (26t)
Em trai của Song Ngư, từng du học nước ngoài. Hiền lành, thương chị gái, hiện điều hành một công ty giải trí đa lĩnh vực và đồng thời là quản lý của Song Ngư.
Song Tử (30t):
Vệ sĩ riêng của Song Ngư. Trầm tính, ít nói, lai lịch vẫn còn là một ẩn số.
Hà Thiên Bình (30t)
Bác sĩ trực cấp cứu tại một trong những bệnh viện lớn nhất Dynacrest. Vui vẻ, thân thiện, giàu lòng trắc ẩn, đặc biệt kiên nhẫn với “hội người phiền” – nhóm luật sư ồn ào thường xuyên khiến bệnh viện náo loạn.
Trương Thiên Yết (32t)
Người thừa kế cơ nghiệp nhà họ Trương. Vì áp lực gia tộc, anh buộc phải từ bỏ nhiều ước mơ, kể cả mối tình từng vô cùng trân trọng.
Mạc Nhân Mã (25t)
Ca nhạc sỹ đang trên con đường khẳng định tên tuổi của bản thân. Dù nhạc anh viết (hiện tại) chả ai nghe nhưng anh tin rằng, một ngày nào đó sẽ có người hiểu được những ca từ mà anh đã dốc lòng truyền tải vào những đứa con tinh thần của mình.
Tiếng guốc cao gót nện đều trên sàn gỗ tối màu vang vọng khắp không gian yên ắng của buổi sáng. Ánh nắng len qua tấm kính lớn rọi xuống nền, phản chiếu bóng dáng một người phụ nữ đang tiến lại gần.
Bảo Bình đang ngồi cúi đầu rà soát hồ sơ, chẳng cần quay lại cũng biết ai sắp đến gần mình. Mùi nước hoa nhè nhẹ, âm thanh bước chân dứt khoát — chuẩn bị tới nữa rồi đó.
Xử Nữ xuất hiện trước mặt anh, gọn gàng trong bộ vest công sở màu kem được cắt may khéo léo, tôn lên đôi chân dài thẳng tắp. Gương mặt trang điểm nhẹ nhưng sắc sảo, đôi mắt lạnh nhìn thẳng vào anh.
“Bảo Bình, cậu làm xong việc mà tôi giao chưa?” – giọng cô đều đều, không cao không thấp, nhưng đủ khiến anh thẳng lưng.
Bảo Bình thoáng giật mình, ngẩng lên, tay vẫn còn kẹp cây bút:
“Được một nửa rồi, cô Diệp. Nhưng tôi tưởng ngày mai tôi mới phải nộp lại cho cô mà?”
Anh tự hỏi, chẳng hiểu sao hôm nay Xử Nữ lại đến tìm mình sớm như vậy, ánh mắt cô lúc này có vẻ hơi vội.
Xử Nữ không trả lời ngay, cô rút trong túi xách ra chiếc chìa khóa xe, quăng nhẹ về phía anh. Chiếc móc kim loại va vào mặt bàn phát ra tiếng “cạch” khô khốc.
“Để đó khi nào quay về rồi tính, giờ tôi có việc quan trọng, cậu lái xe chở tôi đến đó.” – cô nói dứt khoát, rồi xoay người bước đi, gót giày lại gõ nhịp trên sàn, không quay đầu nhìn lại.
Bảo Bình ngơ ra một giây, nhìn chiếc chìa khóa bóng loáng nằm trên bàn, rồi cuống quýt đứng dậy, luống cuống:
“Này, chờ tôi với, tôi… đâu có biết xe cô ở đâu đâu!”
Anh chỉ kịp với tay lấy chiếc áo khoác đang vắt hờ trên lưng ghế, chạy theo Xử Nữ ra khỏi văn phòng, tiếng cửa kính tự động xịch mở ra, kéo theo một luồng gió buổi sáng lành lạnh.
Chắc lại có vụ gì oái oăm nữa đây… – Bảo Bình thở dài, siết chặt chiếc chìa khóa trong tay, chuẩn bị cho một buổi sáng rối tung đúng kiểu Westbridge.
.
“Bạn đã sẵn sàng cho trận chiến đêm nay chưa? Juventus, đội bóng thép của Italy với Zidane dẫn dắt lối chơi, quyết tâm bảo vệ lợi thế trên sân nhà, trong khi Manchester United mang đến tinh thần của những chiến binh trẻ đầy khát khao, với tốc độ của Giggs, sự sáng tạo của Beckham và quyết tâm không khuất phục. Một tấm vé vào trận chung kết Champions League chỉ còn cách 90 phút nghẹt thở, liệu Juventus sẽ chứng minh đẳng cấp, hay Manchester United sẽ tạo nên màn lội ngược dòng lịch sử? Đừng bỏ lỡ, vào đêm nay, tất cả sẽ được quyết định trên sân cỏ Turin. Để dự đoán đội bóng giành chiến thắng, vui lòng nhắn tin với cú pháp…”
PHỤT.
Xử Nữ dứt khoát tắt radio đang phát quảng cáo sôi động, trả lại không gian bên trong chiếc xe hơi sang trọng một sự im ắng gần như lập tức. Tiếng động cơ đều đều, mùi nước hoa mát lạnh phảng phất quanh ghế lái.
Bảo Bình ngồi kế bên, tay vẫn đặt hờ trên vô lăng, khẽ nhăn mặt, càu nhàu:
“Ở với cô đúng là mất dân chủ, đến cái radio mà cũng không cho tôi nghe nữa.”
“Đây là xe của tôi, tôi đang tập trung, không muốn ồn ào.” – Xử Nữ đáp, giọng thản nhiên, mắt vẫn nhìn thẳng phía trước, tay đưa vào túi xách lục lọi, lấy ra một hộp phấn nền nhỏ gọn.
Bảo Bình liếc sang, bắt gặp Xử Nữ đang nghiêng mặt, dặm lại lớp phấn trên gò má. Ánh nắng buổi sáng hắt qua ô kính chiếu lên đường nét gương mặt sắc sảo của cô, làm nổi bật đôi mắt dài và sống mũi thẳng, bà cô này bình thường không chưng diện chứ son phấn lên nét nào ra nét đấy phết nhỉ.
“Hôm nay sao lại lung linh thế nhỉ? Hay là sắp đi gặp kim chủ…” – Bảo Bình nghĩ thầm, khoé môi khẽ giật.
“Ngày hôm nay chúng ta có một vụ án.” – Xử Nữ đột ngột lên tiếng, giọng điệu dứt khoát, không cần quay sang, nhưng đủ làm Bảo Bình giật nảy, suýt đạp nhầm chân phanh.
“Mèo của thân chủ tôi bị chó nhà hàng xóm rượt té gãy chân, anh ta muốn người hàng xóm bồi thường, nhưng bên kia nói lỡ con mèo nô đùa rồi tự té thì sao, không có bằng chứng thì họ không chịu nhận lỗi. Người ta hết cách mới tìm đến văn phòng chúng ta nhờ phân xử.”
Bảo Bình trợn mắt:
“Cái chuyện cỏn con vậy mà văn phòng chúng ta cũng nhận à? Sao không ra công an trình bày, rồi tự phân xử với nhau là xong?”
Xử Nữ mỉm cười nhạt, cất hộp phấn vào túi xách, đáp nhẹ:
“Người với người ra thưa chuyện còn chưa chắc giải quyết xong, huống chi mấy con chó con mèo.”
Cô ngừng lại một chút, liếc nhìn Bảo Bình bằng đuôi mắt:
“Tuy nhiên, Cự Giải nói với tôi người nhờ việc lần này là một đàn anh khoá trên của tôi. Tôi gọi xác nhận, đúng là anh ấy, nể tình nghĩa cũ nên tôi nhận lời.”
Bảo Bình bật cười:
“Hoá ra là nể tình riêng ha…”
.
Nhà nội khu Himeland
“Tới nơi rồi.” – Xử Nữ ra hiệu Bảo Bình dừng xe, giọng dứt khoát nhưng không gấp.
Bảo Bình tắt máy, tựa lưng vào ghế, phóng tầm mắt nhìn ra ngoài. Trước mắt anh, một khung cảnh bình yên tựa tranh vẽ hiện ra. Không phải những tòa nhà cao tầng san sát nhau ngột ngạt, không khói bụi, không tiếng còi xe dồn dập. Chỉ có những hàng cây xanh mướt, thảm cỏ mịn như nhung trải dài, những ngôi nhà nằm cách xa nhau vừa đủ để giữ sự riêng tư. Xa xa, vài cụ già tản bộ chậm rãi, ánh nắng len qua kẽ lá, mọi thứ mang lại một cảm giác thư thái hiếm có.
Bảo Bình thở nhẹ:
“Đúng là khu nhà giàu có khác…”
“Cốc, cốc, cốc!” – Xử Nữ đã bước xuống xe, tiến tới gõ cửa một căn nhà màu trắng kem với khu vườn nhỏ gọn gàng phía trước.
Cửa mở. Một người đàn ông trung niên, tóc hơi điểm bạc nhưng dáng người vẫn phong độ, bộ vest trên người phẳng phiu, nụ cười tươi hiện trên gương mặt.
“Diệp Xử Nữ! Lâu lắm rồi anh không gặp lại em, chắc cũng ngót nghét chục năm kể từ lần cuối anh em mình gặp nhau rồi nhỉ? Anh cứ sợ gọi em sẽ không nghe máy cơ, cảm ơn em đã nhận lời giúp anh nhé.” – người đàn ông hồ hởi, vươn tay bắt tay Xử Nữ.
Xử Nữ nắm lấy tay ông, mỉm cười chuyên nghiệp:
“Anh Lạc đã nhờ thì làm sao em gái anh không tới giúp được chứ. Sau này công ty anh có vấn đề pháp lý gì, cứ nhắn em một tiếng, em sẽ tới tận nơi giải quyết liền.”
Anh Lạc cười, nụ cười hơi lúng túng, gãi đầu:
“Đáng tiếc lần này anh gọi em lại chỉ là một vụ án nhỏ… Anh cũng vốn không định làm căng, nhưng tên hàng xóm gây chuyện lại là một kẻ không biết điều trong khu này. Không những không nhận lỗi, hắn còn lớn giọng thách thức, nếu không dằn mặt hắn một lần, e là hắn sẽ không biết giới hạn ở đâu mất.”
Xử Nữ khoanh tay, ánh mắt lóe lên sự lạnh lùng thường thấy khi cô bước vào công việc:
“Yên tâm, anh cứ để đó. Em sẽ bắt hắn phải nói chuyện phải trái.”
.
Căn phòng khách rộng rãi, ánh nắng chiếu qua tấm rèm trắng mỏng, phản chiếu lên sàn gỗ sáng bóng. Trên bàn trà, khói trà sen bốc lên nhẹ nhàng, nhưng bầu không khí lại căng như dây đàn.
Ông Lạc, người đàn ông trung niên phong độ, chủ nhân căn nhà, khẽ đặt tách trà xuống, giọng chậm rãi:
“Con mèo nhà anh bị chó nhà ông Phương rượt té gãy chân. Anh chỉ yêu cầu ông ta bồi thường chi phí chữa trị, thêm chút phí chăm sóc, nhưng ông Phương không những không nhận lỗi, còn bảo mèo nhà anh tự nhảy tự té, không liên quan gì đến con chó của ông ta.”
“Ngay hôm anh sang nhà ông ta nói chuyện.” – Lạc đáp, mặt hơi căng – “Ông ta còn lớn giọng ‘nhà tôi nhà anh tuy ngay kế nhau nhưng không có chuyện chó nhà tôi làm càn, con mèo tự té thì liên quan gì tôi?’. Ông ta có thái độ vô cùng khó chịu, không muốn hợp tác để hoà giải”
Bảo Bình ngồi kế bên, khoanh tay, bĩu môi:
“Chuẩn bài mấy ông hàng xóm không biết điều.”
Xử Nữ gật nhẹ, hỏi tiếp:
“Anh có bằng chứng con chó đã rượt mèo nhà anh không?”
Lạc thở dài:
“Không, lúc đó chỉ có mình anh thấy, anh vội hét lên con chó hoảng sợ chạy vào nhà, còn con mèo của anh nằm bất động, chân mèo có vết cắn sâu, anh vội đưa nó đến bệnh viện thú y, sau khi bác sĩ xác nhận không có thương tổn nghiêm trọng mới quay về gặp ông Phương nói lý.”
Không khí chùng xuống một nhịp. Xử Nữ khẽ cau mày, tay gõ nhịp nhẹ trên mặt bàn, mắt nhìn ra ngoài cửa kính, chưa nghĩ ra phương án xoay chuyển ngay.
“Anh dẫn em qua gặp ông Phương đi, em muốn nói chuyện với ông ta.” – cuối cùng, Xử Nữ ngẩng lên, giọng dứt khoát.
Căn nhà hai tầng khang trang, cổng sắt màu xám được mở ra, ông Phương – người đàn ông mập mạp, ánh mắt díp lại, đang đứng khoanh tay trước sân, thấy anh Lạc và Xử Nữ bước vào thì hừ lạnh.
“Lại tới nữa à, tôi nói rồi, con mèo nhà anh tự té thì ráng chịu, liên quan gì tới tôi!” – ông Phương gằn giọng, tiện thể nhổ cây tăm xỉa răng đang gặm, rơi trúng giày anh Lạc, ánh mắt không hề có chút hối lỗi.
Xử Nữ không ngồi xuống ghế được mời, cô đứng thẳng, giọng bình tĩnh:
“Ông Phương, con chó nhà ông thả rông, gây nguy hiểm cho người và tài sản của người khác, ông có biết ông đang vi phạm nghĩa vụ quản lý vật nuôi không?”
Ông Phương cười khẩy:
“Cô đừng tưởng cô mặc đồ công sở rồi đến đây dọa tôi là tôi sợ nhé! Chó tôi không cắn, không táp, con mèo tự nhảy tự té, không chứng cứ thì đừng đứng đó nói đạo lý!”
“Ông Phương, hôm đó con mèo đã bị cắn vào chân trước khi ngã, bác sĩ thú y đã xác nhận vết cắn…” – Lạc cố kiềm chế, giọng run nhẹ vì tức.
Ông Phương đập tay xuống bàn:
“Xác nhận? Xác nhận là do chó nhà tôi cắn chắc? Có quay phim chụp hình không? Không có đúng không? Vậy đừng đến đây làm phiền tôi nữa!”
“Ông–!” – Lạc tức đến đỏ mặt, giơ tay chỉ thẳng.
Xử Nữ đưa tay ra trước, ra hiệu anh bình tĩnh, rồi quay sang ông Phương, giọng trầm xuống, đầy lực ép:
“Nếu ông kiên quyết không hòa giải, chúng tôi sẽ khởi kiện ra tòa, yêu cầu bồi thường toàn bộ chi phí điều trị, phí chăm sóc đặc biệt, thiệt hại tinh thần, và báo cáo lên phường về hành vi thả rông chó gây nguy hiểm…”
“Cô kiện đi, kiện đi, tôi chờ!” – ông Phương la lớn, mặt đỏ gay, tay chỉ thẳng Xử Nữ – “Tôi không sợ đâu, không chứng cứ, kiện thua thì mất công mất sức!”
Không khí trong phòng đặc lại, chỉ còn tiếng quạt máy quay lạch cạch.
.
“Ông mập kia, ồn ào quá nhỉ, sáng sớm mà la hét làm gì…”
Giọng nói lơ đãng vang lên từ ngoài cửa. Bảo Bình xuất hiện, tay đút túi quần, bước vào, theo sau là ông Minh, hàng xóm đứng tuổi với bộ đồ giản dị, tay cầm một chiếc USB.
“Nãy giờ cậu đi đâu thế Bảo Bình” – Xử Nữ lầm bầm
“Ông Minh, ông tới đây làm gì?” – ông Phương trừng mắt.
Ông Minh khẽ cười, gật đầu chào Xử Nữ, rồi liếc sang ông Phương:
“Tôi tới đưa bằng chứng cho cô luật sư đây. Camera nhà tôi ghi rõ cảnh con chó nhà ông rượt con mèo nhà anh Lạc, cắn vào chân trước khi con mèo hoảng sợ nhảy lên tường rồi té. À, clip còn có cả cảnh mấy lần trước chó nhà ông cắn rách túi rác nhà tôi, làm rác bay đầy hẻm. Anh có muốn tôi tố cáo những chuyện này với ban quản lý không?”
Mặt ông Phương tái dần, miệng há ra, định nói gì nhưng không phát được thành tiếng.
“Bằng chứng quay rõ nét rành rành thế này, thế mà cứ gào mồm lên nói bản thân vô tội, nhục quá thể mà”
Ông Minh chỉnh lại mũ, giọng nghiêm:
“Tôi ủng hộ anh Lạc kiện nếu cần, khu này phải dằn mặt những người không biết điều, không biết giữ trật tự.”
Ông Phương hạ tay xuống, gương mặt xám ngoét, mồ hôi rịn ra trên trán, giọng khàn đi:
“Thôi… được rồi. Tôi… tôi xin hòa giải. Tôi sẽ trả tiền viện phí cho con mèo, trả cả phí chăm sóc, và cẩn thận hơn trong việc quản lý thú cưng nhà tôi, nhưng… tôi không muốn chuyện này ầm ĩ.”
Xử Nữ khẽ nhếch môi, giọng lạnh nhưng vẫn giữ sự chuyên nghiệp:
“Vậy thì ngày mai, tôi sẽ soạn biên bản hòa giải, ông ký vào, thanh toán đầy đủ chi phí, đồng thời cam kết không thả rông chó gây ảnh hưởng đến hàng xóm. Nếu vi phạm lần nữa, chúng tôi sẽ khởi kiện không cần cảnh báo.”
Ông Phương cúi đầu, không nói thêm gì nữa. Không khí trong sân cuối cùng cũng dịu xuống, chỉ còn tiếng ve kêu râm ran bên ngoài.
Bảo Bình liếc nhìn Xử Nữ, khẽ huýt sáo:
“Chà, bà chị xử đẹp thật.”
Xử Nữ quay đi, chỉnh lại tóc, giọng thản nhiên:
“Luật pháp không phải để đe dọa, nhưng sẽ không bỏ qua cho kẻ không biết điều.”
.
“Cảm ơn em, Xử Nữ, anh gửi em một chút hậu tạ cho sự việc lần này nhé, cũng phiền em quá.” – Anh Lạc hân hoan, sau khi thành công bắt được ông Phương chịu bồi thường, bắt tay Xử Nữ liên tục, nụ cười không giấu nổi trên gương mặt.
“Chuyện nhỏ như con thỏ này cần gì phải khách sáo dữ vậy anh, chỗ anh em mình quen biết nhau mà.” – Xử Nữ khẽ đẩy tay anh ra, lắc đầu, từ chối nhận phong bì anh đưa.
“Cô không nhận thì cho tôi xin nhé, tại tôi thì không biết anh Lạc nên không cần khách sáo.” – Giọng Bảo Bình vang lên ngay phía sau, tay nhanh như chớp cầm lấy phong bì, đút gọn vào túi quần, mặt tỉnh bơ.
Xử Nữ liếc sang, khẽ bặm môi, chưa kịp nói gì thì anh Lạc đã phá lên cười sảng khoái:
“Ha ha, cậu em này vui tính ghê. Vậy lần tới, cho phép anh mời cơm em nhé.”
Anh Lạc vẫy tay chào tạm biệt, ánh mắt vẫn còn ánh lên niềm vui chiến thắng. Bóng chiếc xe của Xử Nữ dần khuất sau hàng cây xanh mướt dọc con đường nội khu yên tĩnh, khép lại một vụ án “mèo gãy chân” nhỏ bé nhưng đủ làm ông Phương phải biết giữ ý, còn Westbridge lại thêm một chiến thắng gọn ghẽ vào bộ sưu tập của mình.
Văn phòng luật sư Westbridge
Cũng đã 5:00 PM, ngoài trời nắng chiều vàng rực đang dần tắt. Bảo Bình tức tốc chạy về bàn làm việc, lòng rối bời khi nghĩ tới đống tài liệu chưa xong mà Xử Nữ đã giao từ hôm qua. Vậy là tối nay kịp coi đá banh đây.
Nhưng khi vừa ngồi xuống, anh sững lại.
Đống tài liệu vốn đang dang dở nay đã được sắp xếp ngay ngắn, kẹp ghim cẩn thận, bên trên còn dán mảnh giấy nhớ ghi chú rõ từng mục.
Bảo Bình hết sức ngạc nhiên, quay sang thì bắt gặp ánh mắt Cự Giải đang nhìn mình, cô cười cười:
“Hôm nay em không có nhiều việc nên đã làm giúp anh rồi ấy.”
“Thật vậy sao? Cảm ơn em gái ruột của anh nhé!” – Bảo Bình mừng rỡ hét lớn, trong lòng nhẹ bẫng. Vậy là tối nay không phải tăng ca rồi!
Anh ôm xấp tài liệu, chạy một mạch tới phòng Xử Nữ, gõ cửa ba tiếng rồi đưa tài liệu ra trước mặt cô:
“Xong việc rồi đây sếp tổng.”
Xử Nữ chẳng buồn ngẩng đầu khỏi màn hình laptop, chỉ hất cằm về phía tủ tài liệu:
“Có người giúp nên mới nhanh vậy đúng không? Tôi nhắn cho Cự Giải làm nốt phần còn lại cho cậu đấy. Chứ để cậu tự xoay xở chắc qua tới tuần sau vẫn chưa xong mất.”
“À thế à?” – Bảo Bình gãi đầu cười, rồi chống tay lên ngực tự hào – “Nhưng mà cô cũng đừng đánh giá thấp năng lực của tôi thế chứ, hôm nay tôi đã cứu cô một bàn đấy nhé.”
Xử Nữ cuối cùng cũng rời mắt khỏi màn hình, liếc sang, nhếch mép:
“Cứu tôi? Ý cậu là vụ ông Phương hả? Cũng không tệ như tôi nghĩ, cho cậu một điểm cộng.”
“Với lại…” – Bảo Bình nghiêng đầu cười, giọng kéo dài – “Tối nay… cô cho tôi tan làm sớm nhé?”
Xử Nữ chống tay lên cằm, ánh mắt sắc nhưng không giấu được ý cười trong đáy mắt:
“Chưa phải cuối tuần mà đã chơi bời hò hẹn dữ vậy sao? Thôi được, nếu không có việc gì gấp thì cậu có thể về sớm.”
“Cảm ơn cô nhé, tôi đi đây!” – Bảo Bình vẫy tay chào, mặt hớn hở, xách balo quay lưng bước nhanh ra cửa.
Bảo Bình vừa đi vừa nhảy chân sáo trên vỉa hè lát gạch, đôi giày thể thao cũ mòn phát ra tiếng lộp cộp đều đặn. Miệng cậu toe toét cười, tay đếm từng tờ tiền vừa nhận được từ anh Lạc lúc chiều.
“Cũng khá, cũng khá lắm nha!” – cậu lẩm bẩm, ánh mắt sáng lên – “Đêm nay ta cho tất tay hết!”
.
Thành phố Dynacrest về đêm càng rực rỡ, như khoác lên mình lớp áo ánh sáng lấp lánh. Những biển hiệu neon liên tục đổi màu phản chiếu trên mặt đường nhựa ẩm, từng hàng quán san sát tấp nập người ăn, tiếng cười nói lẫn mùi đồ nướng lan khắp không gian. Cả một góc phố như được tiếp năng lượng từ đám đông sôi động.
Đèn qua đường chuyển sang màu xanh. Cùng dòng người, Bảo Bình băng vội qua, gót chân nhún nhảy, hối hả hướng về quán quen. Nhưng vừa được vài bước, cậu khựng lại. Một giọng hát vang lên từ bên lề đường, chan chứa nỗi niềm, đầy chất tự sự:
“Họ nói trái đất hình tròn,
Nhưng tại sao những người yêu nhau lại chẳng thể tìm đến nhau…
Là do duyên số buộc chia lìa,
Hay trong tâm một người vốn đã chẳng còn hình bóng người kia…”
Tiếng hát vừa vang vừa nghẹn ngào, như thể mỗi câu chữ được cất lên từ tận đáy lòng. Một chàng trai trẻ, đội chiếc mũ len sậm màu, ngồi bệt trên tấm thảm mỏng, chiếc guitar cũ bạc màu đặt trên đùi. Ngọn đèn đường hắt xuống tạo một vầng sáng vàng nhạt quanh người anh, lạc lõng giữa dòng đời hối hả.
“Tiếng gì mà bi luỵ dữ vậy trời?” – Bảo Bình nheo mắt, nghiêng đầu. “Hát mà như sắp khóc, không biết do quá nhập tâm hay cổ họng khô khốc hát hoài chả ai nghe? Người ta giờ chuyển qua nghe pop, jazz hết rồi, thể loại này còn ai nghe nữa đâu.”
Dẫu vậy, tâm trạng đang phơi phới khiến cậu rộng rãi hơn thường ngày. Bảo Bình móc ví, rút vài tờ tiền rồi cúi người thả vào chiếc bao đàn đang mở sẵn phía trước mặt chàng trai.
Chàng nghệ sĩ đang ngân nga bỗng khựng lại. Thấy số tiền vừa được cho, anh tròn mắt, bỏ vội cây đàn rồi gọi lớn:
“Này, anh gì ơi?” – anh lật đật chạy theo, tay cầm chặt mớ tiền – “Sao… anh cho tôi nhiều thế này? Có nhầm lẫn gì không? Tôi trả lại anh nhé!”
Bảo Bình ngoái đầu lại, bật cười:
"Tôi cho cậu đấy. Lần sau kiếm thể loại nhạc mới mà hát đi. Dòng này không mài ra cơm cháo gì đâu."
Nói rồi, cậu cười cười với vẻ tự mãn, như thể mình vừa ban cho một lời khuyên quý báu từ những doanh nhân đã đạt đến đỉnh cao của sự từng trải.
Chàng trai nhíu mày, đôi mắt to ánh lên chút phản kháng:
"Tôi sáng tác nhiều thể loại lắm chứ bộ! Với lại… tôi không muốn chạy theo xu hướng. Tôi chỉ muốn hát lên những gì tôi nghĩ, những gì tôi cảm nhận thôi."
Bảo Bình nhướng mày:
"Thảo nào, nên giờ này cậu vẫn đứng đường hát đấy!" – cậu cười khẽ rồi liếc nhanh chiếc đồng hồ treo trong tiệm bánh đối diện – "Thôi, tôi có việc phải đi đây. Cậu cứ cầm lấy số tiền đó đi."
Vừa quay đi được vài bước, cậu nghe tiếng gọi gấp gáp vang lên sau lưng:
"Này! Đợi chút đã!"
Chàng trai lại chạy về chỗ cũ, lục lọi trong chiếc balo đã sờn vải, rồi chạy trở lại dúi vào tay Bảo Bình một món đồ nhỏ.
"Gì đây?" – Bảo Bình ngạc nhiên. Một chiếc đĩa CD? Trên bề mặt là nét chữ viết tay bằng bút lông, nguệch ngoạc dòng chữ: "Mạc Nhân Mã – Liên hệ: …"
Cậu nhướng mày trêu chọc:
"Ra là tiềm lực của cậu cũng khá phết. Phát hành cả đĩa luôn rồi sao? Mà cái này nhìn sơ sài ghê. Chỉ có cái bao nilông với vài dòng chữ. Không sợ bị tưởng lầm là đĩa trắng à?"
Nhân Mã vỗ ngực đầy tự hào:
"Đĩa này là bản ghi âm tôi làm để gửi cho các nhà sản xuất âm nhạc. Còn dư vài cái nên tặng anh một bản. Biết đâu sau này tôi nổi tiếng, anh lại là người đầu tiên có bản gốc đấy!"
Bảo Bình phá lên cười, đưa tay bắt nhẹ lấy đĩa:
"Cảm ơn cậu nhé. Chúc cậu sớm thành danh!"
Đèn đường phía sau lưng họ vừa chuyển đỏ. Ánh sáng rọi xuống tạo thành hai chiếc bóng dài in trên mặt đường lát gạch. Trong dòng người vẫn tấp nập qua lại, khoảnh khắc ngắn ngủi ấy như một điểm dừng mềm mại trong bản nhạc đêm thành phố.
.
Một quán cà phê nằm khuất sau hàng cây ven đường, với không gian yên ả đến lạ. Tiếng nhạc du dương vẳng ra từ chiếc loa nhỏ treo góc tường, mùi hạt cà phê mới xay thơm lừng len lỏi khắp căn phòng. Những chiếc ghế gỗ kê sát cửa kính, nơi các cặp đôi thường rì rầm tâm sự, còn vài bạn trẻ thì cắm cúi học tập, làm việc. Một nơi tưởng như dành riêng cho sự nhẹ nhàng và bình yên.
Nhưng đây tuyệt nhiên không phải là điểm đến của Bảo Bình.
Ở cuối quán, bị che khuất bởi kệ sách giả là một cánh cửa gỗ cũ kỹ. Mở cánh cửa ấy ra, một cầu thang hẹp hiện ra, uốn lượn dẫn xuống sâu dưới lòng đất. Bước chân qua hai tầng hầm, không khí và ánh sáng lập tức thay đổi. Âm thanh xập xình đập mạnh vào tai, ánh đèn đỏ xanh mờ ảo chớp liên hồi. Người người đứng chen chúc, hò hét, cụng bia không ngớt. Một số thì đang đổ dồn ánh mắt về phía màn hình LED khổng lồ đang chiếu trực tiếp trận bán kết Champion League.
Không gian ngột ngạt, ồn ã, đầy khói thuốc và men bia — chính là thế giới thực sự của Bảo Bình vào đêm nay. Bởi hơn cả trận đấu, thứ khiến nơi này đông nghịt người là bởi một lý do duy nhất: đây là một tụ điểm cá độ trái phép.
Bảo Bình lách qua đám đông, tiến về phía quầy bar cũ kỹ nằm nép trong góc. Cậu gõ nhịp hai tiếng lên mặt bàn, như thể gõ một ám hiệu gì đó. Ông chủ quán – một người đàn ông lớn tuổi, đầu hói, râu ria xồm xoàm – liếc nhìn rồi gật đầu, đặt ly bia đang lau xuống và tiến lại gần.
“Sao nào chàng trai trẻ? Hôm nay niềm tin của cậu rơi vào đội nào đây?” – lão cười khà khà, để lộ hàm răng bọc vàng lấp lánh dưới ánh đèn, tay đeo đầy nhẫn xoè ra để đếm nhanh xấp tiền mà Bảo Bình vừa dúi vào.
“Tất tay hết cho MU nhé, chú!” – Bảo Bình ghé sát tai lão nói nhỏ, rồi tiện tay với lấy một chai bia gần đó, khui ra và nốc cạn gần nửa chai trong một hơi.
“Ấy ấy, sao liều thế!” – lão trợn mắt, rồi phá lên cười – “Không tính chừa đường lui à? Có dư sẵn quần đùi nào mặc về không đó? Thua là ta lột sạch đồ trên người cậu đấy nhá!”
Lão vỗ bộp bộp vào vai cậu, tiếng cười vang to át cả tiếng nhạc. Mấy người ngồi gần đó cũng quay lại, cười hùa theo.
“Được, được, ta thích những kẻ liều lĩnh như cậu. Thêm một chai nữa nhé?”
“Tới luôn đi bác tài!” – Bảo Bình dứt khoát tu sạch chai bia trong tay, đón lấy chai mới mà ông chủ vừa dúi vào. Cậu ngồi phịch xuống chiếc ghế bar ọp ẹp, ánh mắt hướng thẳng về màn hình lớn trước mặt.
“Đêm nay cháu có linh cảm sẽ ăn trọn cuộc chơi này!”
Âm thanh trận đấu vừa vang lên, những cái tên quen thuộc được xướng to trên nền nhạc sôi động. Trên màn hình, các cầu thủ bước ra sân, cả quán rung chuyển bởi tiếng cổ vũ, tiếng hò hét hòa lẫn với tiếng vỡ chai, tiếng bàn ghế va vào nhau. Trong đám đông đó, đôi mắt của bất kì ai cũng sáng rực như thiêu đốt, hệt như một con bạc đang đặt tất cả hy vọng và linh hồn mình vào cú sút đầu tiên của trận bóng định mệnh.
.
Trận bán kết Champions League đang đến hồi gay cấn. Manchester United đối đầu Juventus – hai thế lực bóng đá hàng đầu châu Âu, và khắp nơi người hâm mộ đều dán mắt vào màn hình. Nhưng không nơi nào hỗn loạn, cuồng nhiệt và mùi tiền rõ rệt như trong hầm ngầm phía sau quán cà phê yên ả ấy.
Trong căn phòng mờ tối, nơi ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy liên tục, tiếng nhạc sàn bị tiếng hô hào lấn át. Người người đứng sát nhau, tay cầm bia, mắt không rời màn hình lớn phía trước. Không chỉ là một trận bóng — đây là canh bạc lớn. Và Bảo Bình đang đặt cả niềm tin, cả tiền mặt, lẫn cả… vận mệnh của mình vào MU.
“Chỉ cần giữ được tỷ số này… chỉ cần 1 phút nữa thôi…” – cậu lẩm bẩm, tim đập thình thịch như trống trận.
Tiếng bình luận viên gào lên, át cả tiếng nhạc sàn:
“Phút 89 rồi! Manchester United vẫn đang dẫn 3–2! Họ chỉ còn vài phút nữa để đặt chân vào trận chung kết tại Camp Nou!”
Ông chủ quán, mặt đỏ gay vì rượu và hưng phấn, cũng gào lên phụ họa:
“Quá đã! Quá đã! Bảo Bình, cậu có số hưởng thật đấy!”
ẦM!!!
Một tiếng động chát chúa vang lên, như thể trời giáng búa xuống căn hầm. Cánh cửa được gia cố một cách tạm bợ để nguỵ trang bị đá tung. Ánh đèn pin lia loạn xạ, tiếng còi rú chát chúa xé ngang không gian.
“CẢNH SÁT ĐÂY! MỌI NGƯỜI NGỒI XUỐNG! GIƠ HAI TAY LÊN!”
Bảo Bình đứng sững lại, mặt tái mét như tờ giấy. Cậu còn chưa kịp giấu tờ phiếu cược vào túi thì một bàn tay lạnh như thép đã túm lấy cổ áo cậu giật ngược ra phía sau.
“Anh kia, đứng yên!”
Một nữ cảnh sát mặc thường phục, gương mặt nghiêm nghị, đôi mắt sắc lạnh như dao lam. Cô dùng lực ấn cậu xuống bàn, tay kia rút còng số 8.
“Gì… gì vậy?! Tôi chỉ tới xem bóng đá thôi! Có gì đâu mà làm quá vậy!?”
“Phiếu cược trên tay anh tính giấu đi à? Còn chối nữa không?” – cô nghiêng đầu, giọng đầy sát khí. “Bắt tại trận, không chối vào đâu được.”
“Khoan… khoan đã! Cô là ai? Có cần mạnh tay vậy không? Tôi chưa kịp mừng chiến thắng mà!”
Bảo Bình trợn mắt nhìn quanh, đám người đang bị khống chế, ông chủ quán đã bị còng gập hai tay sau lưng. Tiếng reo hò phút trước biến mất, thay vào đó là tiếng giày nện xuống sàn, tiếng hét “nằm xuống!” và tiếng lách cách của còng số 8.
“Dẫn bọn họ đi!” Người phụ nữ ngoái đầu ra đằng sau, lạnh lùng ra lệnh.
Cô lôi cậu về phía lối ra, trong khi đằng sau, tiếng bình luận viên vẫn tiếp tục – như một lời mỉa mai tàn nhẫn:
“Và… tiếng còi mãn cuộc đã vang lên! Manchester United chính thức vào chung kết Champions League!”
Chiến thắng đã đến, thật đấy. Nhưng với Bảo Bình, vinh quang chỉ vừa chạm tay thì đã bị tuột khỏi tầm với bởi chiếc còng lạnh ngắt và đôi mắt không chút thương xót của nữ cảnh sát.