CHAP 13.
Nhân Mã cười cay đắng khi nhắc lại cái chết của bố cậu do bố mẹ hắn kể lại. Năm đó, vì bố mẹ Bạch Dương kinh doanh trái phép, bị bố Nhân Mã phát hiện thì lập tức cho người đến giết người diệt khẩu. Mẹ Nhân Mã và cậu ta được nhà hắn bí mật đem về nuôi, đồng thời khắc sâu trong trí óc cậu một mai sẽ trả thù cho bố. Việc Nhân Mã và Bạch Dương yêu nhau cũng là kế hoạch trả thù của cậu và nhà hắn. Bố mẹ hắn thực sự biết điểm yếu của nó là tin người và yếu lòng vì tình cảm nên cho Nhân Mã vờ yêu nó moi thông tin rồi khi không được thì chia tay, xúc phạm nó. Nhưng sự xuất hiện của Bảo Bình làm nó được hồi sinh và kế hoạch của họ phá sản. Đó là tất cả những gì Nhân Mã biết.
- Việc cậu đưa cậu ấy về nhà cũng nằm trong kế hoạch đó đấy. –Nhân Mã nhìn hắn nhắc.
- Cậu nói sao? –hắn hoang mang.
- Bố mẹ cậu đang quan sát cậu từ xa. Những gì có liên quan tới cậu và cậu ấy đều dưới con mắt quan sát của họ thông qua tên gián điệp là tớ đấy. Mẹ cậu để cậu ấy trong nhà cậu, để cậu ấy tiếp xúc với cậu khiến tình yêu nảy sinh cũng giống như kế hoạch với tớ rồi sau đó để cậu tàn nhẫn rời bỏ cậu ấy.
- Nếu tớ không làm vậy thì sao?
- Họ đã chắc chắn rằng cậu sẽ làm vậy, vì cậu luôn nghe theo họ từ nhỏ tới lớn mà. Chẳng phải họ luôn tạo lòng tin từ cậu sao? Thế nhưng cậu lại rất thông minh, khi cậu có tình cảm với cậu ấy và nghi ngờ có điều bất thường trong chuyện này, cậu đã giả vờ tàn nhẫn đuổi cậu ấy ra khỏi nhà trước khi bố mẹ cậu ra tay. Bố mẹ cậu cũng không ngờ tới việc con trai yêu quý của họ yêu người con gái đó nhưng lại biết rất rõ việc cậu là trùm băng nhóm xã hội đen của thành phố mặc dù nhóm của cậu hoạt động bí mật, đến công an cũng không thể hay biết, bố mẹ cậu vẫn biết. Và tớ có thể quan sát được cậu ấy không hề yêu cậu, đặc biệt khi Bảo Bình quay lại. Đúng chứ?
Hắn cười khinh bỉ, tại sao lại đối xử với hắn như vậy. Hắn chỉ là con tốt trong tay họ để họ làm công cụ kiếm tiền bằng bàn tay dơ bẩn sao?
- Tớ dẫn cậu đi gặp một người.
Hắn dẫn Nhân Mã tới nơi giam giữ bố cậu ta. Thì ra tất cả là trò lừa của bố mẹ hắn. Họ đã lừa Nhân Mã rằng bố cậu ta đã chết để mượn lòng căm thù từ cậu mà thôi. Bố cậu cũng đã rất hối hận. Năm xưa nếu không nghe theo lòng tham của họ thì đâu đến nỗi như thế này.
Hắn trở về phòng, nghĩ lại những gì hắn vừa mới nghe từ Nhân Mã. Và có một số điều hắn cần tìm hiểu.
Tại sao bố mẹ hắn đã đạt được mục đích là công ty Thái An và nay phát triển thành tập đoàn T-S rồi sao còn tìm mọi cách để hại nó. Dường như nó cũng không biết đến sự tồn tại của công ty thì làm sao có thể phục thù. Mà nó cũng không thể phục thù đòi lại công ty được. Còn sự xuất hiện của Bảo Bình thực sự rất trùng hợp. Bố mẹ nó vừa qua đời thì anh xuất hiện cứ như sự thay thế nào đó. Người nắm giữ 50% cổ phần Thái An là bố mẹ nó, nhưng bố mẹ nó mất rồi, không lẽ...
- Alo, Kim Ngưu hả, tớ cần cậu điều tra một việc....và nhờ Nhân Mã giúp, tớ tin cậu ấy sẽ giúp ích cho cậu.
Hắn vẫn không thể lộ diện lúc này, hắn đồng thời sẽ quan sát cả nó, anh, bên phía hắn và cả động tĩnh của bố mẹ hắn nữa. Băng nhóm của hắn rãi khắp thành phố mà. Nhưng hắn không muốn dùng nhiều vì rất dễ bị lộ. Bố mẹ hắn đã biết hắn là xã hội đen nhưng nếu hắn không ra mặt thì hắn vẫn có thể điều tra tiếp.
Chân nó được tháo bột và có thể đi được, nhưng không được chạy nhảy. Ở nhà mãi nó chán lắm. Buổi chiều, gió mát và nó năn nỉ ông anh mới đồng ý đưa nó ra ngoài. Không phải là anh không muốn cho nó đi, chẳng qua là dạo này anh cứ có linh cảm không tốt, anh sợ chuyện tồi tệ như hôm du lịch Đà Nẵng xảy ra lần nữa và sẽ không có may mắn lần thứ hai. Anh không dám nói ra, chắc chắn nói ra nó sẽ bảo anh là đồ Song Ngư. Hôm nay đưa nó ra ngoài anh cũng phải ở bên cạnh nó.
- Anh làm gì mà cứ đi sát em thế. –nó hỏi anh khi thấy anh cứ nắm tay nó. Bình thường có vậy đâu.- Hehe. Anh sợ em đi với người khác chứ gì? –nó chọc anh.
- À...thích thế. –anh chẳng biết nói sao nữa.- Đâu có. sợ em đi tán người khác thôi, đến lúc đó thì mệt lắm. Hehe.
- Hix. Đồ kẹo kéo.
- Nói gì á đồ con nít?
- Hehe. Thích thế đó. –nó và anh đùa nhau khắp công viên.
Chợt nó rời khỏi vòng tay anh, chạy chơi trò đuổi bắt với anh và té ngã, anh chạy lại. Chỉ chờ có thế, những tên to khỏe bước tới trói họ rồi bắt về.
Trong khi hắn chờ tin của Kim Ngưu và Nhân Mã thì hắn cũng có nhờ mấy tên nữa điều tra cho nhanh. Hắn càng ngày càng đi sâu và mỗi ngày, mỗi thông tin hắn có được càng làm hắn đau lòng. Hắn lướt qua mạng, những đợt từ thiện quyên góp tiền cho những cô nhi viện, những đứa trẻ tàn tật, những ngôi trường nghèo làm hắn buồn thêm. Đó là những việc tốt của bố mẹ hắn nhằm che đậy những cái xấu xa của họ sao? Ngôi trường Star, nơi hắn đang theo học cũng là dưới quyền của bố mẹ hắn. Phải chăng chưa bao giờ hắn là chính hắn? Ừ thì hắn quyền lực, ừ thì ai cũng phải nể phục hắn, thì đã làm sao? Những đồng tiền dơ bẩn đó có đáng nhận được sự nể phục như vậy hay không?
- Nhân Mã, thế nào rồi, tìm ra chưa? –Kim Ngưu thì thầm hỏi
Nhân Mã đang tìm trong máy tính của bố mẹ hắn, chắc chắn trong đó có lưu giữ bí mật nào đó. Còn Kim Ngưu đang lục tung phòng làm việc của họ. Tất cả mọi nơi, tất cả mọi thứ họ đều không thể bỏ sót.
- Không đúng, mật mã không thể vào được. –Nhân Mã dù đã thử nhiều lần với cái mật mã ngày trước bố hắn đưa cho mà vẫn không tài nào mở được.
- Tại sao vậy, có khi nào mật khẩu họ đưa cho cậu là giả? –Kim Ngưu ngờ vực.
- Không, trước kia tớ có tới và mở để lấy một số thông tin cho họ vì họ bận việc rồi mà, tớ nhớ không sai đâu? –Nhân Mã khẳng định chắc chắn.
- Thế thì sao không mở được, chắc họ đã đổi mật khẩu rồi cũng nên, vì thế mà mật khẩu cũ không mở được.
- Thế thì mật khẩu là gì? Cậu cố nhớ lại xem. Họ có nói lần nào nữa không?
- Để tớ nhớ ra đã.
Trong khi đó, hai tên thuộc hạ của hắn được cử tới nhà Bảo Bình tìm kiếm thông tin. May cho họ là cả Bảo Bình và nó đều không ở nhà.
Hai tên đó lẻn vào phòng riêng của nó và hắn, mỗi người một phòng lục tung lên, tìm kiếm tất cả mọi thứ, những gì liên quan tới những thứ hắn dặn.
Còn hắn, đến giờ phút này cũng không thể đứng im để giấu mặt được nữa. Có ít nhất là hai người biết hắn đã nhúng tay vào thì hắn cũng chẳng còn gì để giấu. Hơn nữa, đã đến nước này, hắn phải làm gì đó, chờ đợi và tìm kiếm như thế là quá đủ.
Bố mẹ hắn không có ở nhà, hắn đã mở sẵn cửa sổ phòng khi bị phát hiện sẽ “bay” theo đường đó mà không biết nơi tiếp đất.
Hắn cũng tìm kiếm, lục tung mọi chỗ, tìm kiếm khắp nơi.
Tên lẻn vào phòng anh tìm mãi mà chẳng thấy gì, hắn quay ra, chợt áo hắn mắc vào một tấm ảnh rồi tấm ảnh rớt xuống, vang lên tiếng gương vỡ chói tai. Đó là tấm ảnh anh và nó. Tên kia định chạy đi nhưng đằng sau tấm ảnh có cái gì đó. Không để ý xung quanh, tên đó lại gần và quan sát. Đó là một tờ giấy đã vàng cũ và có một tấm ảnh nhỏ xíu nữa chụp một người đàn ông và một người phụ nữ. Tên kia khẽ mở ra xem...
Hắn đang tìm trong phòng bố mẹ hắn, có thể những quyển sách cũng cất giấu thứ gì đó. Hắn như điên cuồng, bảo mình hãy giữ bình tĩnh mà cứ vội vàng tìm kiếm.
Điện thoại hắn vang lên, tiếng chuông làm hắn giật mình. Do vội quá nên hắn quên cài im lặng. hắn định tắt nhưng là tin nhắn của hai tên kia. Hắn đọc xong, đứng dậy, bỏ đi và đèn bật sáng.
Hắn giật mình quay lại. Người đứng trước mặt hắn là Thiên Yết, em gái hắn. Mồ hôi hắn túa ra, hắn cần thoát khỏi nơi này bây giờ.
- Anh làm gì ở đây vậy hả? –Thiên Yết dù không biết chuyện gì đang xảy ra nhưng cô thấy anh mình gần đây có những hành động rất lạ.
- À...không có gì, bố mẹ nhờ anh tới phòng lấy tập hồ sơ thôi mà. –hắn cố giữ bình tĩnh.
- Anh phản bội bố mẹ chứ gì? –ánh mắt này không phải là ngây thơ nữa.
Hình như bố mẹ hắn đã nói gì đó với Thiên Yết nên Thiên Yết mới như vậy. Bình thường hắn và Thiên Yết cũng ít nói với nhau, chủ yếu là việc ai người đó làm. Nhưng Thiên Yết cũng nghe lời anh trai rất nhiều. Còn hôm nay, thái độ Thiên Yết như thế, hắn có phần nghi ngờ.
Nhưng vốn là người quen với giang hồ, hắn tỏ ra bình thường:
- Em không tin anh à?
- Anh làm em không thể tin được, nói cho anh biết bố mẹ đã biết anh điều tra họ rồi, cho nên họ dặn em bằng mọi cách không được cho anh đi nữa. Nếu như anh còn xem chúng ta là anh em và anh còn biết đến bố mẹ thì hãy dừng lại đi.
Hắn không nói gì hết. Hắn không ở nhà thì sao? Hắn không dừng lại thì sao? Thiên Yết sẽ làm gì hắn?
Hắn đi ra sau và trong chớp nhoáng hắn trói tay Thiên Yết lại dùng dây buộc vào ghế. Thật trẻ con khi đe dọa hắn bằng lời nói. Mặc cho cô nàng kêu la, khóc thét ầm ầm hắn vẫn bỏ đi.
Ra trước nhà, hắn mới nghĩ lại. Tại sao hôm nay cả bố và mẹ hắn đều không có ở nhà? Bình thường, dù là việc nhiều thế nào họ cũng thà đem việc về nhà làm chứ nhất định không chịu ở lại công ty cơ mà. Còn dặn Thiên Yết canh chừng hắn, tức là họ biết hắn sẽ đi và điều tra. Hắn bắt đầu lo cho Nhân Mã và Kim Ngưu, không biết hai người họ thế nào rồi.
Hai tên hắn cử lục soát nhà anh tới, đưa cho hắn tấm ảnh và tờ giấy cầm được ở nhà anh. Là tấm ảnh của ai? Người phụ nữ có nét giống nó.
Hắn cầm tờ giấy lên và đọc. Những dòng chữ lên xuống không đều do viết vội vàng của một người phụ nữ.
Bảo Bình, nếu như cháu đọc được mẫu giấy này thì lúc đó hai bác đã đi xa rồi. Thương trường là chiến trường, người càng thành đạt lại càng nhiều kẻ thù, người như bác không tránh khỏi những ghen ghét và lòng tham. Sau vụ việc bác trai suýt bị giết hại, bác biết sẽ có lần tiếp theo. Vì vậy xem như bác cầu xin cháu hãy bảo vệ Bạch Dương, đứa con gái bé bỏng của bác. Bác biết thật khó khăn với cháu nhưng cháu hãy xem như đó là lời cầu xin cuối cùng của hai bác. Chuyến đi ngày mai sẽ có thể là chuyến đi dài và cũng có thể là chuyến đi mãi mãi của hai bác, Bạch Dương nó không thể đi cùng được cháu à. Hãy giúp bác chăm sóc Bạch Dương thật tốt, bác tin ở cháu. Người đem lời gửi gắm này cho bác tới tay cháu là luật sư riêng của bác. Bản thân hai bác nắm trong tay 50% số cổ phần của công ty và bác đã chuyển cho Bạch Dương 25%, số còn lại nhượng lại cho cô nhi viện. Khi cháu nhận được lời nhắn này cũng là lúc cháu nắm giữ bằng chứng kết tội những kẻ lòng tham vô đáy, đồng thời, nhờ cháu giữ số cổ phần cho con gái bác. Tất cả, ngày mai sẽ có người giao lại cho cháu. Cố gắng giúp bác nhé, cảm ơn cháu rất nhiều.
Đọc xong thì hắn mới hiểu. Cuộc gặp gỡ của anh với nó là sự nhờ cậy, gửi gắm của bố mẹ nó. Họ cũng đã lường trước được tình huống xấu nhất có thể xảy ra để rồi trao cổ phần lại cho Bạch Dương, phần còn lại là cô nhi viện. Nhưng mà hắn lại suy nghĩ. Những thắc mắc của hắn hình như đã được tháo gỡ. Nó là người nắm giữ 25% số cổ phần công ty Thái An, vì vậy bố mẹ hắn mới tìm mọi cách để giết nó. Vụ tai nạn lần trước hắn đã điều tra là do họ đứng sau. Còn chuyện này nữa, sau vụ điều tra về tập đoàn T-S, bố mẹ hắn đang nắm giữ 75% cổ phần, vậy số cổ phần của bố mẹ hắn là từ đâu mà có? Hiện tại bây giờ nó hay là anh đang giữ 25% cổ phần?
Kim Ngưu và Nhân Mã ở trong hồi lâu vẫn chưa thể tìm ra mật mã.
- Tớ hết cách rồi. –Nhân Mã bất lực.
Kim Ngưu đến bên cạnh .
- Nhân Mã à, nghe tớ nói, chúng ta không thể bỏ cuộc lúc này, cậu hiểu không. Bạch Dương đang gặp nguy hiểm, nếu chúng ta buông tay nghĩa là chúng ta đang tiếp tay cho tội ác. Nghe tớ, chúng ta không thể nản lúc này.
- Nhưng tớ không thể tìm được mật khẩu của máy tính. Chắc chắn trong này có bí mật nhưng tớ không có cách mở ra được.
- Cậu phải thật bình tĩnh. Bất cứ lời nói nào đó của họ cậu phải lưu tâm.
Trong khi Nhân Mã cố gắng nhớ và lưu tâm từng lời nói của họ thì Kim Ngưu tiếp tục tìm kiếm.
Một quyển sổ nhỏ,đã lâu năm. Vội vàng mở ra xem, Kim Ngưu kinh ngạc kêu Nhân Mã.
- Cậu xem này.
Nhân Mã tới gần và đọc.
Ngày ..., chính thức nhận chức phó tổng công ty Thái An.
Ngày ..., công ty Thái An bước lên nấc thang mới, không còn là những điều lệ cũ nữa.
Ngày ..., mâu thuẫn tiếp nối mâu thuẫn. Những cổ đông trong Thái An dần bất mãn với những “bành trướng” của hai phe đối lập nhau –chủ tịch và phó tổng.
Ngày ..., hợp đồng tại Đà Nẵng chấm dứt mâu thuẫn, sự ra đi của chủ tịch và trợ lý chủ tịch kết thúc một công ty Thái An lớn mạnh đã từng ảnh hưởng không nhỏ tới nền kinh tế Việt Nam.
Ngày ..., họp hội đồng cổ đông, số cổ phần phó tổng đã đi từ vạch xuất phát hai lăm phần trăm lên tới bảy lăm phần trăm
Ngày mười chín tháng hai năm hai linh tư, tập đoàn T-S thành lập, chính thức nắm quyền chủ tịch.
Ngày ..., hợp đồng đầu tiên được ký kết.
Ngày ..., trường Star, ngôi trường dành cho các ngôi sao được xây dựng.
......
Kim Ngưu và Nhân Mã nhìn nhau. Thực sự họ có năng lực. Một công ty Thái An sau khi họ tiếp nhận chức phó tổng thì liên tiếp ký hợp đồng, và để thay đổi từ một công ty hoạt động xuyên Việt Nam thành một tập đoàn có ảnh hưởng ra cả châu Á chỉ trong vòng ít năm cũng không ít những thủ đoạn tàn ác được sử dụng. Đây chính là bộ mặt của T-S, cũng là bộ mặt phía sau sự hào nhoáng với tên gọi Star?
“hai người đó giờ này không có ở nhà sao”, hắn thoáng nghĩ tới bố mẹ hắn cũng không có ở nhà. Chắc chắn có điều tồi tệ xảy ra với hai người họ. Vẫn chưa thấy tin báo từ Kim Ngưu và Nhân Mã, có khi nào kế hoạch của hắn bị phát hiện rồi không? Bố mẹ hắn rất tinh, tuyệt đối không thể xem thường Qua những gì hắn tìm hiểu từ vụ việc của nó, hắn đã không thể xem họ bằng thái độ như trước được nữa.
Hắn chạy vội vào nhà, tới nơi hắn đang trói Thiên Yết, cô nàng đang khóc nấc lên, hắn thương em gái nhưng đó là bố mẹ hắn buộc hắn phải như thế này, hắn hoàn toàn không muốn. Với vẻ mặt lạnh tanh nhất có thể, hắn nhìn em gái bằng cái nhìn ghê rợn của một con sư tử. Hắn cất tiếng hỏi:
- Bố mẹ đang ở đâu?
Thiên Yết càng ngày càng thấy sợ. Kể cả bố mẹ cô, và cả anh trai cô nữa, tất cả những hành động của họ cô không thể nào hiểu được. Thiên Yết ngước lên nhìn hắn bằng con mắt ướt đẫm, hắn có chút xao lòng. Hắn sợ nước mắt con gái, cứ khóc trước mặt hắn là hắn không thể nào cứng rắn lên được. Nhưng nghĩ đến nó, nghĩ đến bố mẹ nó và cả những hành động ác độc mà bố mẹ hắn gây ra cho nhà nó, hắn quay mặt đi hướng khác giọng vẫn lạnh tanh:
- Anh hỏi em, bố mẹ đã đi đâu?
- Em...em không biết.
- Em đừng có giấu anh.
- Anh à, anh điều tra bố mẹ như thế là đúng sao? Tính anh ngang ngược, thích làm theo ý mình. Không sao, nhưng họ là người sinh ra anh, dù có sai cũng là bố mẹ. Em đã nghe hết những gì bố mẹ nói. Bố mẹ như thế là không đúng nhưng mà vì ai mà họ phải phạm pháp? Anh à, dừng lại đi, em không muốn anh và bố mẹ hay bất cứ ai nữa bị kéo vào chuyện này, cứ bình lặng như trước có phải tốt hơn không?
Nhìn em gái bằng ánh mắt ươn ướt, hắn thương Thiên Yết nhưng hắn không thể dừng lại.
- Em có thể tưởng tượng được cảnh sống của một đứa trẻ bảy tuổi vô gia cư không, em có thể cảm nhận được nỗi đau mất người thân, mất tất cả vì thủ đoạn của một ai đó không? Em có thể hiểu được nỗi đau khi bị xúc phạm, bị những người như em, như Nhân Mã hay như Thiên Bình chửi mắng là đồ nghèo, đồ không cha không mẹ chưa. Em không phải là con rối của người ta làm sao em hiểu được khao khát tự do là chính mình như thế nào?
- Em...
Chuyển gương mặt lạnh như tiền, hắn nhìn Thiên Yết, gằn giọng:
- Giờ có hai con đường, một là nói ra bố mẹ đang ở đâu, hai là... –khẩu súng của hắn lạnh băng chĩa vào đầu.
Tại phòng làm việc trong công ty.
- Kim Ngưu, cậu có nghĩ những con số này có liên quan tới mật khẩu chúng ta đang tìm không?
Suy nghĩ một lát rồi Kim Ngưu gật đầu.
- Nhưng có quá nhiều con số, thử tất sả sẽ không có thời gian cho chúng ta đâu. –Kim Ngưu lo lắng.
- Chúng ta hãy loại bỏ những con số không liên quan nhé. Mười hai tháng bảy năm hai linh hai loại, hai mươi lăm tháng mười một năm hai linh ba cũng có thể sẽ không cần đến, .... cũng loại luôn. Cậu nghĩ thế nào về con số của trường Star?
- Thử xem sao. –Kim Ngưu bấm mật mã
Nhưng không trùng khớp. Còn tám tháng năm năm hai linh hai, .......
- Tớ nghĩ sẽ là ngày bố mẹ Bạch Dương bị tai nạn: mười sáu tháng một năm hai linh tư –Nhân Mã vừa nói và thử mật khẩu.
Vẫn báo lỗi. Tức là chỉ còn ba con số, hoặc có thể sẽ không nằm trong ba con số đó.
- Chúng ta có quá ít thời gian mà dữ liệu cũng không đủ. Nhưng mà cậu có nghĩ con số chín tháng hai năm hai linh tư sẽ giúp ích cho chúng ta không. Khi điều tra về Thái An, bố mẹ Sư Tử chỉ nắm trong tay hai mươi lăm phần trăm cổ phần. Trong quyển sổ lại nói rất rõ số cổ phần từ hai mươi lăm lên tới bảy mươi lăm phần trăm. Như vậy đó chính là nấc thang quyết định của T-S?
Nói là làm, bàn tay Kim Ngưu bấm nhanh trên bàn phím.
Màn hình máy tính hiện lên ở chế độ làm việc. Họ đã thành công. Kim Ngưu mở vội dữ liệu và cắm USB vào. Những giấy tờ, những hồ sơ liên quan và cần thiết đã hiện ra, cậu vội copy vào USB cẩn thận và tháo ra nhanh chóng.
Nhưng, cánh cửa đột nhiên mở ra, đèn phòng làm việc sáng lên làm họ chói mắt. Bố hắn đẩy cửa bước vào với điệu cười nửa miệng và gian ác.
Tại một nơi cách xa thành phố.
Nó và anh bị trói chặt vào cột. Anh cố gắng mở mắt và toàn thân đau nhức. Cái đầu tiên sau khi tỉnh dậy là hướng mắt tìm nó. Căn nhà ẩm thấp, tối om, muỗi và chuột khắp nơi. Anh khẽ gọi tên nó, hy vọng nó sẽ đáp trả. Có tiếng thở nhẹ, là nó sao. Xung quanh bao bọc bởi màn đen và chỉ nhờ những khe sáng nhỏ từ những lỗ hở của mái ngói. Anh đang bị trói, anh nhớ lại chuyện đã xảy ra. Không lẽ bố mẹ hắn đã làm việc này sao? Anh cựa quậy nhưng dây trói chặt quá khiến tay anh đau nhức và anh cũng không tài nào mở ra được. Anh thế này nhưng còn nó, nghĩ đến nó, anh tiếp tục tìm cách thoát ra ngoài. Nó chắc chắn cũng không an toàn, anh không thể để mặc nó. Bởi bố mẹ nó đã gửi gắm nó cho anh, sứ mệnh của anh là chăm sóc nó và anh có thể bỏ mặc nó được không trong khi anh cũng đã yêu nó hơn cả mạng sống của mình. Bằng mọi cách, anh phải thoát ra ngoài, phải cứu nó và bảo vệ nó tới hơi thở cuối cùng. Anh cố xoay người di chuyển quanh cái cột nhẵn bóng vì lâu năm. Một vật gì cứng cứng và nhọn hoắt đâm vào chân anh, máu chảy ra, từng giọt thấm vào nền nhà ẩm bốc lên kinh tởm. Có thể đó là một mảnh vỡ thủy tinh. Anh cố sức ngồi xuống, xoay người làm sao cho tay anh chạm vào mảnh vỡ đó.
Nỗ lực của anh cuối cùng cũng được đền đáp xứng đáng. Dây trói bị cứa đứt, bàn tay anh chảy máu do mảnh thủy tinh chốc chốc cứa vào. Anh dò dẫm từng bước đi tìm nó, hy vọng nó vẫn ở đây và không bị sao cả. Nhưng anh tìm khắp nơi mà chẳng thấy bóng dáng nó đâu cả. Thực tế nó không ở trong này.
Anh chợt nhìn qua khe nhỏ ở cửa. Có rất nhiều tên đứng canh, chẳng lẽ bà ta biết anh hoặc nó đang nắm giữ cổ phần của bố mẹ nó?
Anh đi vòng quanh khắp ngôi nhà tìm lối thoát bí mật. Anh sẽ thoát ra sau bằng cửa sổ. Căn nhà hoang này anh cũng chẳng biết là ở đâu, và nó thì ở đâu? Phía sau căn nhà, nơi đối diện với cửa sổ là rừng cây, đó sẽ là điều thuận lợi cho anh chạy thoát. Anh leo lên cửa sổ thì một tên đi tới. Anh vội nhảy vào trong, chút xíu nữa thôi là anh bị phát hiện.Tên kia đi một chút nữa, chút nữa, rồi nhanh như con sóc, anh nhảy ra ngoài men theo cánh rừng. Chẳng biết anh đang ở đâu mà điện thoại lúc thì có sóng, lúc lại không. Anh chỉ dám đi men theo bìa rừng, nếu vào trong chắc chắn anh sẽ bị lạc ngay. Anh biết tìm nó ở đâu bây giờ. Đi được một đoạn thì có sóng, anh gọi ngay cho nó nhưng không liên lạc được, gọi Kim Ngưu thì cũng không trả lời, anh liền gọi hắn.
Nó mở mắt ra. Lần thứ hai nó bị trói như thế này nhưng không phải là không gian như lần bị Thiên Bình bắt giam. Nó không biết ai đã bắt nó và nó không biết nó đã gây thù với ai thêm nữa. “ Chắc một người trong trường ghen ghét với mình đây mà” –nó thầm nghĩ thế(có quá tự hào quá không bà nội). Một người đàn bà có điệu cười nửa miệng khinh bỉ, mỉa mai. Đúng là vợ chồng họ có điệu cười “song sinh”, không phải tạo cảm giác lạnh lùng như kiểu cười của nó trước kia mà là kiểu giết người được. Đó là mẹ hắn.
Nó nhìn không chớp mắt, người phụ nữ này quả thực rất đẹp, trang điểm thì có phần hơi đậm nhưng đủ hiểu quý phái kiểu nào. Bà nhìn nó, nó rất giống mẹ nó lúc còn sống nhưng nhìn nó trẻ con và ngây thơ rất nhiều. Nó thấy khó chịu khi bà ta cứ nhìn chằm chằm “ngắm” nó, nó bắt đầu bực mình:
- Bà là ai, bà bắt tôi phải không?
Mẹ hắn lại cười, tới sát mặt nó, đôi mắt nhìn xoáy vào mắt nó như muốn ăn tươi nuốt sống.
- Cô nghĩ tôi là ai?
Nó chớp mắt thở dài:
- Bà không nói thì sao tôi biết. Mà cơ bản là tôi chẳng biết bà là ai cả.
Rời xa khuôn mặt nó, bà hướng mặt ra xa, giọng nói càng sắc lạnh hơn:
- Trước mặt tôi đừng bao giờ tỏ thái độ ngây thơ đó. Mà không biết hay giả vờ không biết, điều đó không quan trọng, quan trọng là hãy giao số cổ phần công ty Thái An ra đây, nếu không hãy đi gặp bố mẹ cô đi.
Nó chẳng hiểu gì cả. “ Cái gì là cổ phần công ty Thái An? Bà ta biết rõ bố mẹ mình đã mất sao, sao lại muốn giết mình chứ” –nó nghĩ và nó cảm thấy người này càng ngày càng nguy hiểm. lúc đầu nó chỉ nghĩ là bắt nhầm người nhưng mà xem ra bà ta hiểu nó như vậy đúng là không nhầm được.
Nó không sợ, nó mặc dù không lạnh lùng như trước nữa nhưng vẫn là một đứa con gái kiên cường mạnh mẽ. Nó nhìn thẳng vào mặt mẹ hắn đáp bằng giọng lạnh tanh không cảm xúc:
- Vậy rốt cuộc bà là ai hả? Sao lại biết về bố mẹ tôi như thế, nếu không phải kẻ xấu cũng là người chẳng tốt đẹp gì. Mục đích của bà là gì? Tại sao lại muốn bắt tôi?
- Haha. –mẹ hắn cười lớn –cô càng ngày càng bộc lộ tính cách giống mẹ cô rồi đấy. Nếu cô không biết thì tôi sẽ nhắc lại cho cô biết, tôi là trợ lí chủ tịch tập đoàn T-S, cô biết tập đoàn này chứ?
- À...tôi có nghe trên TV, mà mỗi lần nhắc đến cái tập đoàn này là anh tôi cứ chú tâm vào ngồi xem, còn tôi thì buồn ngủ nên chẳng biết nhiều. Nhưng xin hỏi tôi có gì thù oán với tập đoàn nhà bà hay sao mà lại bắt trói tôi? Còn anh của tôi đâu?
- Còn giả vờ ngây thơ nữa hả, tôi không có nhiều thời gian để ở đây xem cô diễn kịch, tôi hỏi một lần nữa, năm mươi phần trăm cổ phần công ty Thái An đang ở đâu?
Đồng nghĩa với câu hỏi đó là khẩu súng sẵn sàng ném đạn vào đầu nó bất cứ lúc nào muốn.
Nó liếc mắt khinh bỉ. Từ đầu đến cuối nó chẳng hiểu cái gì mẹ hắn đang nói thì làm sao nó có thể trả lời cho mẹ hắn đây.
- Tôi biết số cổ phần đó trong tay cô và nếu như cô chết đi, đó sẽ chỉ là một tờ giấy chỉ để bỏ đi mà thôi. Nếu như cô muốn sống thì hãy đưa nó cho tôi và cô sẽ được an toàn, còn nếu không chịu, tôi chẳng còn cách nào khác là tiễn cô đi thêm một bước nữa vậy.
- Dù bà có hỏi cổ phần gì gì đó, tôi cũng không biết mà nói cho bà. Nhưng nếu sự thật trong tay tôi đang nắm giữ năm mươi phần trăm cổ phần công ty Thái An như bà nói thì dù bà có giết tôi đi, tôi cũng không để đưa cho người như bà.
- Có điều này cô nên biết, dù có đưa hay không thì cũng thế cả thôi. Tất cả cũng sẽ là những giấy tờ hợp pháp hết, như vậy thì cô nghĩ xem mình nên chết hay nên sống?
Nó như dần hiểu ra từng tí một, lúc này nó không thể trẻ con, cũng không thể yếu đuối, nó nghĩ có lẽ trước khi mất bố mẹ nó đã trao cho nó năm mươi phần trăm cổ phần công ty Thái An và bà cô này đang muốn giành lấy để độc chiếm công ty. Hơn lúc nào hết, nó cảm nhận được công sức của bố mẹ nó, tâm huyết của họ đối với công ty mà một đứa trẻ con không thể cảm nhận được. Nó sẽ bằng mọi cách không để con người ác độc kia đạt được mục đích.
Nó ngước nhìn mẹ hắn, cũng cười khinh bỉ, đôi mắt to tròn nhìn như muốn thách thức mẹ hắn.
- Bà nghĩ tôi tin những lời bà nói sao? Thứ nhất, đưa hay không tôi cũng bị giết, bà nghĩ tôi sẽ chọn cách chết để làm giàu cho bà hay không? Thứ hai, nếu tôi không đưa cho bà thì mặc dù đã đạt được mục đích nhưng bà cũng sẽ nơm nớp lo sợ sẽ có người điều tra ra sự thật có một người khác nắm giữ năm mươi phần trăm cổ phần, đống giấy tờ của bà chỉ là giả mạo, còn nếu tôi đưa cho bà thì bà sẽ giết tôi, sau đó hủy ngay bằng chứng, có phải như thế sẽ mất hết manh mối không? Bà bảo tôi phải làm thế nào?
- Cô quả thật rất thông minh, nhưng cũng chỉ là một đứa trẻ con mà thôi, cô có thể làm được gì khi tính mạng bản thân còn không thể giữ nổi? Cô cũng giống như bố mẹ cô, cứ giả vờ ngây thơ, giả vờ tốt bụng nhưng thực tế thì không phải vậy.
- Bà không có quyền nhắc đến bố mẹ tôi, bà là loại người xấu thì lấy tư cách gì để nhắc đến bố mẹ tôi? Trước sau gì tôi cũng phải chết, nhưng tôi tin rằng người độc ác như bà chắc chắn sẽ không được sống yên đâu.
- Thế thì phải xem ai sống yên ai sống không yên đã.
Khẩu súng kề ngay đầu nó. Nó nhắm mắt, nó sợ lắm chứ. Ai mà không sợ chết, nó cũng sợ chết, nó còn nhiều điều chưa làm nữa. Nó còn ước mơ của nó, nó còn có anh, nó đang hạnh phúc. Nhưng nó tỏ ra không sợ, cố tỏ ra gan lì để được cái gì? Tiếng nổ súng xé tan bầu không khí im lặng trên sân thượng trường Star.
Tại phòng làm việc của bố mẹ hắn.
- Hai cậu làm thế có quá lộ liễu chăng? –bố hắn nhếch miệng.
Kim Ngưu tỏ điệu cười khinh bỉ cho cái vỏ bọc hào nhoáng của bố mẹ hắn. Nhân Mã không đáp gì, chỉ liếc nhìn bố hắn quan sát.
Kim Ngưu nghĩ mình sẽ khó thoát lắm đây, nhưng cậu không sợ, cùng lắm là chết chứ gì.
- Nhân Mã, chắc cậu cũng biết bố cậu chết thế nào chứ? –bố hắn nhắc khéo Nhân Mã.
Nhân Mã quay sang Kim Ngưu:
- Cậu có thấy cậu tin người quá không?
Kim Ngưu chưa hiểu gì cả. Rõ ràng vừa nãy cậu và Nhân Mã còn cùng nhau tìm mật mã mở máy tính, Nhân Mã nói câu này là sao?
- Nhân Mã, cậu nói cái gì vậy?
Bố hắn cười đắc thắng:
- Nhân Mã, giao USB cho bác.
Nhân Mã không nói không rằng tiến tới giao tận tay cái USB cho bố hắn rồi nhìn Kim Ngưu cười ranh mãnh. Kim Ngưu và hắn đã bị mắc lừa bởi Nhân Mã, tại sao khi biết bố mình chưa chết mà phải ngồi tù vì kẻ độc ác kia, Nhân Mã vẫn không chịu tỉnh ngộ? Vậy mới nói biết người biết mặt chứ không thể biết lòng, hắn và cậu thực sự đã nhìn nhầm Nhân Mã? Vậy là những nỗ lực, cố gắng của cậu giờ đổi lại là bị giam cầm trong cái phòng với bốn bức tường này. Kim Ngưu không khỏi lo lắng cho những người bạn của mình. Không biết Bạch Dương có gặp chuyện gì không, Sư Tử có điều tra ra được gì không? Cậu bất lực, cậu muốn giúp nó, muốn giúp hắn nhưng rồi cuối cùng lại chẳng làm được gì cả. Làm sao để thoát ra khỏi cái nơi này đây, cậu cần phải nói cho hắn biết, dù là không có bằng chứng nhưng cậu cũng đã biết những giấy tờ, số cổ phần của bố mẹ hắn trong tập đoàn T-S là giả. Nhưng cậu không biết thoát ra bằng cách nào trong khi tất cả, cả con người và ý chí đều bị giam cầm trong bốn bức tường không cửa sổ.
- Nhân Mã à, cháu đừng nghe và đừng tin lời thằng nhóc hồi nãy, thực tế nó chẳng biết gì cả. Hãy tin bác, bác sẽ giúp cháu trả thù cho bố cháu.
- Vâng, cháu hiểu, hai bác đã ngầm giúp đỡ mẹ con cháu rất nhiều, cháu xem bác như bố ruột của mình vậy. Cháu tin bác mà.
Bố hắn cười đắc thắng, ông ta sợ Nhân Mã sẽ giao động trước những lời Kim Ngưu nói. Nhân Mã sẽ là công cụ đắc lực cho vợ chồng ông ta khi hắn đã bắt đầu nhúng tay vào điều tra tội ác của họ.
Trên sân thượng trường Star.
Sau tiếng súng, máu từng dòng chảy xuống, nó nhắm nghiền mắt và hắn như chết lặng ở đó. Phát súng đó không phải là từ mẹ hắn ban tặng cho nó mà là của hắn trả lại cho mẹ hắn. Máu từ cánh tay phải cứ chảy ra. Nó mở mắt sợ hãi, người nó run lên. Anh tới bên nó đỡ nó dậy, nó sợ hãi ôm chặt anh và ngước nhìn mẹ hắn. Mẹ hắn ôm cánh tay bị thương nhìn hắn, cái nhìn khó hiểu rằng hắn đã nổ súng với chính người sinh ra mình, nuôi dạy mình khôn lớn sao? Hắn cứ đứng lặng ở đó, hắn hối hận chăng? Hắn thực sự rất đau khi phải như thế, nhưng đó là con đường cuối cùng và duy nhất mà hắn phải chọn. Hắn không muốn mẹ hắn sai lầm nối tiếp sai lầm nữa. Hắn nhìn mẹ hắn, tiến từng bước lại gần và khẩu súng rơi tự do xuống đất.
- Dừng lại đi mẹ. –hắn nghẹn ngào.
“mẹ?”, nó bất ngờ nhìn hắn. Người phụ nữ này là mẹ hắn, có nghĩa là?
- Bạch Dương à, đây là mẹ tớ, là người sinh ra tớ, người nuôi dạy tớ có được như ngày hôm nay và cũng là người đầu tư xây dựng trường Star, tất cả mọi người đều biết tớ là người thừa kế của tập đoàn T-S, còn nữa tớ chính là trùm của một băng nhóm xã hội đen rộng lớn của thành phố...
Nó ngước lên nhìn hắn, thực sự nó rất bất ngờ. Từ bất ngờ này tớ bất ngờ khác. Đầu tiên nó là người nắm giữ cổ phần của công ty Thái An, tiếp đó là thân phận “khủng khiếp” của hắn mà nó chưa hề biết còn cả trường đều biết. Cả hiệu trưởng cũng phải nể sợ hắn, tại sao nó không nghĩ đến chứ, nó thực sự rất ngốc.
- Tại sao cậu lừa tớ? –nó hỏi hắn.
- Tớ nghĩ rằng cậu không biết thì sẽ tốt hơn.
- Vậy nên cậu mới nói dối tớ rằng cậu chỉ là con của một nhà kinh doanh nhỏ như những người trong lớp. Tớ thật ngốc, nhà kinh doanh nhỏ sống trong biệt thự?
Anh thấy thế thì nói thêm cho hắn:
- Em à, không phải cậu ấy nói dối để gạt em gì cả. Cái gì em nên biết, anh và cậu ấy sẽ nói cho em biết, còn những gì biết rồi không để làm gì cả thì biết làm gì hả Dương?
- Anh thôi đi, thế còn số cổ phần công ty Thái An thì sao? Em đang nắm giữ sao? Cái này anh biết chứ?
Đến lúc này anh không thể giấu được nó nữa.
- Dương à, nghe anh nói, điều này không phải anh gạt em hay lừa dối em mà là anh nghĩ chưa đến lúc phải nói ra thôi nhưng giờ đã thế này thì anh sẽ nói tất cả, mong em hiểu cho anh.
Có quá nhiều thứ mà nó không biết đến vậy sao? Anh nó có nhiều bí mật như thế sao?
- Dương, anh không phải ngẫu nhiên mà gặp em đâu. Trước đây trong cô nhi viện, anh là đứa trẻ khó hiểu nhất, nói một cách khác là giống như tự kỉ vậy. Anh xa lánh mọi người và cũng không ai chơi với anh. Lúc đó có một đôi vợ chồng trẻ thường xuyên tới cô nhi viện quyên góp tiền, thức ăn cho những đứa trẻ như anh. Họ giàu có và tốt bụng, đó là bố mẹ em - chủ tịch và trợ lí chủ tịch công ty Thái An. Họ giúp đỡ anh rất nhiều và nhờ có họ mà anh còn nó niềm tin vào cuộc đời này. Anh xem họ như bố mẹ của mình vậy. Ở họ, anh học được cách tha thứ cho những lỗi lầm của người khác, họ dạy cho anh nhiều thứ và ban tặng tới anh niềm tin vào cuộc sống này. Vì vậy, khi họ dự đoán trong chuyến công tác ở Đà Nẵng sẽ xảy ra sự cố, nhất là khi nội bộ Thái An xảy ra mâu thuẫn do một số người như bố mẹ Sư Tử âm mưu chiếm đoạt công ty, họ đã nhờ anh chăm sóc em. Kể từ lúc họ qua đời, anh đã luôn đi theo em. Thực ra bọn côn đồ gây sự xô em xuống sông để cho anh cứu em chính là những người mà mẹ Sư Tử thuê giết em đó chứ. Cũng là qua đó mà anh chính thức bên cạnh em.
- Thế có nghĩa là bố mẹ em có quen anh từ trước, và chăm sóc em là lời nhắn của họ tới anh? Còn số cổ phần?
Hắn cũng biết rất rõ những việc này nên không lấy làm bất ngờ, hắn lên tiếng:
- Cậu là con gái chủ tịch đương nhiên là người thừa kế số cổ phần mà họ có rồi. Tuy nhiên, số cổ phần mà họ có thì bố mẹ cậu chỉ để lại cho cậu một nửa, số còn lại là cho cô nhi viện,đúng chứ Bảo Bình?
Bảo Bình không nghĩ những chuyện này hắn cũng đã điều tra ra được. Mẹ hắn thì rất bất ngờ. Như vậy là chỉ có một nửa thôi sao?
- Cả cậu cũng biết nữa hả? –nó bắt đầu hoang mang - sao chuyện gì tớ cũng là người biết sau cùng vậy?
Anh đến bên nó, trao cho nó một phong bì.
- Đây là tất cả những gì bố mẹ em để lại cho em. Em cũng đừng giận anh. Bản thân anh cũng không phải là người tốt đẹp gì lắm đâu. Em biết không, được ở bên cạnh em anh rất hạnh phúc, vì thế, anh định sẽ không nói cho em biết về số cổ phần này. Không phải anh muốn chiếm đoạt, chỉ là anh sợ sau khi biết, em sẽ không còn là em gái ngốc của anh nữa, anh sợ mất em. Thế nên anh chọn cách ích kỷ để giữ em bên cạnh anh, anh chỉ cần thế thôi.
- Hóa ra người giữ cổ phần cho tới giờ phút này là cậu sao? –mẹ hắn bất ngờ.
Bao công sức nhằm vào nó chỉ là sai hướng, thực ra nó cũng chẳng biết gì cả. còn vợ chồng bà thì lại càng tìm cách giấu kín chuyện này thì lại càng nhiều người biết hơn.
- Đúng vậy, là tôi cất giữ số cổ phần đó cho Dương nhi. Vì vậy nên hai người càng nhằm vào em ấy lại càng sai hướng mà thôi.
- Mẹ à, dừng lại đi, con xin bố mẹ dừng lại đi. Những gì không phải của mình bố mẹ có cố gắng giành lấy cũng không được đâu.
Mẹ hắn chưa kịp nói gì thì bố hắn tới, ông ta đã nghe tất cả mọi chuyện. Ông ta nhằm súng vào nó và viên đạn bay theo hướng tới nó. Anh sửng sốt ôm lấy nó che chắn cho hắn. Viên đạn găm vào lưng anh một lỗ sâu hoáy. Anh ngã xuống trước mặt nó, máu từ lưng không ngừng chảy ra.
Nó quỳ xuống bên cạnh anh hốt hoảng:
- Anh à, anh làm sao thế này hả anh? Anh làm sao vậy? Anh đứng dậy đi.
Hắn cũng chạy đến bên anh, đỡ anh dậy mặc cho bố mẹ hắn kêu hắn đứng lại.
- Bảo Bình, cậu không sao chứ, cố lên đi, tớ đưa cậu tớ bệnh viện. Cậu sẽ không sao đâu.
Nó thì chỉ biết ở đó và khóc, ôm anh và khóc. Anh mỉm cười nhìn hắn:
- Tớ biết tớ thế nào mà, không cần phải tới bệnh viện. Cảm ơn cậu. –rồi anh quay sang nó – anh không sao đâu, em đừng khóc nữa, khóc xấu lắm đó.
Nó cứ khóc mãi không ngớt, vết thương rất sâu, máu thì cứ không ngừng chảy. Nó sợ mất anh, nếu lần này nó buông tay, nó sẽ mất anh mãi mãi.
- Anh à, đừng nói nữa, huhu, đừng nói nữa mà.
- Em à, có thể anh sẽ không thể ở bên cạnh em được nữa rồi.
- Không, em không cho anh đi đâu hết, anh phải ở lại bên cạnh em, em không cho anh đi đâu cả. Huhu
- Sư Tử à, cậu giúp tớ việc này, hứa với tớ chăm sóc tốt cho em gái ngốc này, được không? Cậu làm ơn hãy hứa với tớ, hứa với tớ được không?
Hắn nhìn anh rồi lại quay sang nó. Hắn hiểu hai người họ yêu nhau như thế nào mà, chính hắn cũng cảm động. Hắn không biết có nên hứa với anh không. Hắn cũng yêu nó còn gì. Nhưng hắn biết hắn không thể nào thay thế vị trí của anh trong trái tim nó, giờ hắn đồng ý với anh có phải hắn là một tên “ cơ hội”? Nhưng hắn có thể từ chối một người đang ở trong hoàn cảnh thế này sao?
- Được rồi, hứa với cậu. Cậu gắng lên, cậu sẽ không sao đâu mà.
Anh cười, anh biết mình đã không thể tiếp tục sứ mệnh bảo vệ nó. Khoảng thời gian bên nó không biết là dài hay ngắn nhưng đó là khoảng thời gian anh hạnh phúc nhất.
- Dương à. Anh vui lắm, được ở bên em anh rất hạnh phúc, em có biết không, đó là khoảng thời gian đẹp nhất của anh.
Anh nắm tay nó, nhìn nó bằng cái nhìn rạng rỡ nhất.
- Dương Dương ngốc, anh yêu em.
Rồi mắt anh nhắm lại, anh buông tay nó. Tay anh lạnh ngắt, nó gọi anh, gọi trong nước mắt. Tim nó vỡ vụn ra thành từng mảnh và tưởng chừng như đã chết theo anh. Nó đau lắm.
- Anh à, anh chơi kiểu gì mà lạ vậy, em không chơi với anh nữa, không chơi nữa, mau dậy đi, dậy đi mà...
Nó nhìn bố hắn bằng cặp mắt căm thù. Ông là người cướp đi bố mẹ nó, cướp đi công ty nó, cướp đi tâm huyết cả đời của bố mẹ nó, giờ còn độc ác cướp đi anh-hạnh phúc của nó.
Rất nhiều công an tới phong tỏa cả trường Star. Chú trưởng công an dẫn theo một số người mặc đồng phục nữ chạy lên sân thượng.
- Chào chủ tịch, có người tố cáo chủ tịch giả mạo giấy tờ, giết người, cướp đoạt tài sản. Bây giờ chủ tịch và phu nhân đi theo chúng tôi về điều tra.
Bố mẹ hắn vẫn ngoan cố:
- Các anh có bằng chứng gì mà lại đòi bắt chúng tôi.
- Chủ tịch à, bằng chứng buộc tội hai người rất nhiều đó. –Nhân Mã bước tới, theo sau là Kim Ngưu.
Bố hắn lắp bắp nhìn Nhân Mã:
- Chuyện này là sao? Cháu đang làm gì vậy, Nhân Mã?
Nhân Mã cười mỉa mai:
- Bác à, dừng trò lợi dụng người khác được rồi đấy. Cháu đã tin tưởng bác như bố ruột mình, còn bác thì lại lợi dụng lòng căm thù của cháu để làm những việc phạm pháp, lẽ ra cháu không nên ngốc nghếch tin lời bác rằng bố cháu đã chết vì bố mẹ Bạch Dương khi mà ông ấy đang ở trong tù thay cho những người tàn nhẫn vì đồng tiền và quyền lực mà mất hết nhân tính như hai người.
----------------~~~0O0~~~------------------
Trong lúc Kim Ngưu bị giam ở văn phòng, Nhân Mã đã lén lút tới mở cửa.
- Nhân Mã, cậu... –Kim Ngưu bất ngờ
Thái độ của Nhân Mã làm Kim Ngưu không thể lường trước được. Giúp hắn và cậu rồi lại phản lại, bây giờ lại cứu cậu ra.
- Kim Ngưu à, tớ phải làm thế để lấy lòng tin của ông ta thôi. Cậu hiểu chứ.
- Nhưng mà, còn cái USB cậu đưa cho ông ta là ở đâu ra vậy, tài liệu do tớ copy và vẫn ở chỗ tớ cơ mà.
- Thì tớ phải đưa cái USB có mấy bài nhạc của tớ trong ý cho ông ta nghe thôi. Bây giờ chúng ta hãy mau rời khỏi chỗ này lên sân thượng trường Star.
**~0~* *~0~* *~0~* *~0~**
Những tài liệu hai người họ tìm được đều đã được trao cho công an. Đó là những giấy tờ giả, cổ phần giả được chuyển nhượng lại từ công ty Thái An. Tất cả chỉ là chữ ký giả. Lòng tham của bố mẹ hắn chỉ còn chờ đợi hai người họ ở trong tù.
Trong phong bì anh đưa có 25% cổ phần công ty Thái An mà bố mẹ nó để lại cho nó cùng một cái thẻ nhớ. Nó bật cười, vì cái này, vì tờ giấy này mà chém giết lẫn nhau sao? Vì tiền, con người bất chấp cả tính mạng của người khác sao? Nếu như biết trước thế này, nó sẽ không để anh giữ cái phong bì đó. Giờ nó sẽ ra sao khi không còn anh bên cạnh nữa? Nó sẽ đối mặt với Sư Tử thế nào khi hắn là con trai người cướp đi tất cả những gì đáng ra nó được hưởng?
Kim Ngưu nhẹ nhàng cắm thẻ nhớ vào máy tính. Đó là những video gia đình nó, những khoảnh khắc đẹp lúc nó bé xíu. Nó ngây thơ chạy quanh bố mẹ, những cuộc đi chơi ở công viên, những trò của bố nó khiến nó và mẹ cười không ngớt. Gia đình nó đã không còn nữa, đã không còn từ lâu lắm rồi, nó biết chứ, nhưng nó cũng biết rằng những tình thương, những kỷ niệm và khoảnh khắc đẹp sẽ không bao giờ mất đi mà luôn lưu lại trong thẻ nhớ của trái tim nó. Cũng giống như những ký ức đẹp về anh vậy. Lời cuối cùng nó nói với anh và cũng là lời duy nhất nó nói chính là “anh à, em yêu anh”
…
Nó dường như không còn nước mắt để khóc nữa, nó như một người mất hồn, cứ đi lang thang mà không biết mình đã đi những đâu và mình đang đi đâu nữa. Nó mất anh, mất anh thật rồi. Tại sao lại thế này, cho nó cơ hội được bên anh lần nữa giờ lại bắt nó xa anh. Đây là sự đùa cợt của tạo hóa sao?
“Anh à, trở về với em được không, giờ anh đang trốn em đó có biết không hả. Anh ích kỉ lắm, trốn như thế anh vui chứ? Anh nhớ lâu và thù cũng dai nữa. Em hay đi trốn anh bây giờ anh trốn lại em chứ gì? Em đã nói là em không thích rồi mà, anh à, về với em đi. Đừng bỏ rơi em lần nữa. Anh đã từng hứa anh mãi mãi bên em, anh sẽ làm Dương vui, giờ em đau lắm anh à, em cô đơn nữa”
Nó lang thang dưới trời mưa, mưa càng lớn nhưng lần này nó không khóc. Nó luôn giấu nước mắt trong cơn mưa cơ mà, sao lúc này nó lại không khóc được? Nó mạnh mẽ đến thế sao? Hay chính lúc này, anh của nó đang khóc cùng nó. Khi nó rời đi, anh đã khóc, dưới cơn mưa này, nơi con đường này, ngay tại đây. Và bây giờ có lẽ anh đang bên cạnh nó, vì thế mà nó không khóc được. Phải, chưa bao giờ anh rời xa nó cả. Cũng giống như nó, trốn chạy cho đã rồi lại đi theo sau lưng anh, dõi theo anh từng bước thôi mà. Chắc chắn anh sẽ mãi dõi theo nó, bây giờ và suốt cuộc đời.
Hắn đi theo nó dưới trời mưa, hắn chỉ biết gọi tên nó trong tim, an ủi nó trong ánh mắt, che chở nó từ phía sau. Đó là tất cả những gì hắn có thể làm được lúc này. Nó có thể tha thứ cho những lỗi lầm mà bố mẹ hắn gây ra sao? Nước mưa có thể xóa đi bụi bẩn nhưng làm sao gột sạch những vết thương của con người? Hắn thừa nhận hắn yêu nó, nhưng hắn cũng biết chưa bao giờ nó yêu hắn. Thực sự hắn rất khâm phục anh, hắn có tất cả nhưng chưa bao giờ hắn nhận ra hắn bằng anh. Ngược lại hắn lại chẳng có thứ gì cả. Tiền bạc, quyền uy, danh tiếng chỉ là phù du. Nhưng con người ta lại luôn đuổi bắt những thứ phù du đó mà quên đi cái hiện tại bên cạnh mình. Hay tại vì cuộc sống hiện tại bắt buộc con người phải chạy theo những thứ đó?
Hắn muốn gần nó, muốn bù đắp lỗi lầm của gia đình, muốn sẽ chia những nỗi buồn với nó. Nhân Mã cũng không hề rời mắt khỏi nó. Nhân Mã đã làm nó tổn thương, đã phản bội lòng tin và tình yêu của nó để rồi được cái gì? Đã bao lần cậu tự hứa rằng sẽ bù đắp cho nó nhưng chính vì lòng căm thù ích kỉ và mù quáng của cậu, nó lại càng tổn thương thêm thôi.
Một Kim Ngưu luôn hoạt bát và yêu nó chân thành, cũng chỉ biết âm thầm lặng đi bên nó. Cậu nên làm gì bây giờ khi mà nỗi đau của nó quá lớn mà chính bản thân cậu không thể làm lành vết thương cho nó được. Nó càng tỏ ra mạnh mẽ thì nó lại càng yếu đuối. Cũng giống như trước đây khi nó vào nhận lớp, nó càng lạnh băng thì cậu càng thấy được sự ấm áp và ngây thơ của nó. Nhưng đó không phải là tất cả với nó. Ban đầu cậu lầm tưởng rằng nó yêu hắn. Và cả bố mẹ hắn cũng vậy. Nhưng qua việc này, cậu mới biết anh và nó vì nhau như thế nào.Cậu cũng hiểu được cậu sẽ chẳng thể nào thay thế anh trong trái tim nó.
Nó cứ lặng bước đi và vô tình ba con người ấy cứ lặng bước theo. Nó chán tất cả, nó cô đơn, nó buồn và nó cần anh. Anh sẽ không bao giờ quay về, sẽ mãi mãi không quay về nữa.
Nó băng qua đường và một chiếc xe lao tới. Ba chàng trai sững sờ chết lặng ở đó. Nó ngã xuống, máu không ngừng chảy. “Anh à, sao anh không cứu Dương Nhi như lần trước nữa” nó ngước lên bầu trời và nước mắt lại rơi.
Tại bệnh viện.
Nó đã qua cơn nguy hiểm sau cuộc cấp cứu vất vả mấy tiếng đồng hồ của những bác sĩ giỏi nhất tại bệnh viện Trung Ương. Đầu nó bị chấn thương mạnh và cũng chưa thể nói trước được điều gì. Giờ đây, trong bệnh viện, hắn nhìn nó và giọt nước mắt lại rơi. Lần thứ hai hắn rơi nước mắt vì nó, hơn bao giờ hết, hắn sợ mất nó giống như nó sợ mất anh vậy. Sao người bị thương không phải là hắn, sao cái gì cũng là một mình nó gánh chịu hết vậy?
Sau gần hai tháng, hắn cứ ở trong này và bên cạnh nó không rời nửa bước. Hằng ngày, hắn kể chuyện cho nó nghe. Nhân Mã và Kim Ngưu cũng thường xuyên lui tới chăm sóc nó. Hắn gầy hẳn đi.
Cũng vào một ngày không mưa không nắng, nó chợt mở mắt. Vẫn là đôi mắt to tròn và ngây thơ của ngày nào, vẫn là khuôn mặt ấy và người đầu tiên nó nhìn thấy là hắn. Nó nhíu mày khó hiểu, cứ im lặng nhìn hắn.
Hắn thì vừa bất ngờ vừa vui mừng. Cuối cùng nó đã tỉnh lại, nó vẫn đủ mạnh mẽ để tỉnh lại.
- Bạch Dương, cậu đã tỉnh. –hắn vui mừng chẳng biết nói gì hơn. –cậu thấy trong người sao rồi? Cậu còn đau chỗ nào không?
- Cậu... là ai?
Hắn bất ngờ, nó đang giả vờ đùa với hắn sao. Nó không biết hắn vui cỡ nào hay sao mà đùa kiểu đó chứ?
- Này, cậu làm sao vậy hả? Tôi không đùa đâu nha. –hắn nhìn nó vừa nói vừa cười. Thực sự hắn rất vui.
Nhưng nụ cười của hắn vụt tắt sau câu hỏi của nó.
- Tôi...có quen cậu sao? –nó vừa hỏi vừa gãi đầu –sao tôi không nhớ gì hết?
- Thế cậu có biết mình là ai không?
Nó khẽ lắc đầu.
Và cũng vào một ngày mùa đông, gió thổi nhẹ, những tia nắng ấm áp soi xuống trần gian mang lại cho con người cảm giác ấm áp, nó đứng bên cầu, nơi anh cứu nó lên. Nó lặng nhìn ra xa. Hắn cầm chiếc khăn chạy tới đứng sau nó. Nó giật mình quay lại, hắn quàng chiếc khăn mỏng quanh cổ nó.
- Này, tên khùng, làm gì á?
- Yên lặng nào. –hắn khẽ nhìn nó.
Rồi hắn lặng nhìn ra phía xa, nơi những đám mây khuất dần sau hàng cây và cười nhẹ. Nó nhìn sang nó.
- Dương Dương à, -hắn gọi nó –cậu thấy không, những đám mây u ám kia sẽ tan đi và ngày mai sẽ là một ngày mới.
- Là sao? –nó ngây thơ hỏi.
- À...là những thứ mà cậu không cần hiểu. Thế thôi.
- Này, giải thích đi chứ? Tôi không hiểu, không hiểu mà.
- Hôn tôi đi, tôi giải thích cho.
- Cậu bị tâm thần phân liệt hả?
- Đâu có. Hehe.
- Đồ điên!
Nó và hắn đuổi nhau. Bạch Dương của hai tháng trước không tồn tại nữa. Giờ đây, nó chính là Dương Dương, vẫn hồn nhiên, ngây thơ và trẻ con như xưa. Vẫn là dư âm hình bóng của ngày trước nhưng nó không còn nhớ gì nữa.
Cuộc sống cũng vậy, những thứ của ngày hôm qua sẽ là dư âm của ngày hôm nay, nhưng nó cũng chỉ mãi là quá khứ mà thôi. Hãy biết trân trọng những thứ mà mình đang có và sống với con người của ngày hôm nay. Một con người không thể sống mãi với quá khứ, dù nó có đẹp đến đâu, có tốt đến đâu. Và mỗi chúng ta, ai cũng cất giấu trong mình một miền ký ức, có những ký ức vui, nhưng cũng có những ký ức khi nhớ lại sẽ để lại nỗi đau cho hiện tại. Nếu có thể xóa đi ký ức, cho tôi được khắc nó thật sâu vào trong tim, để nó mãi mãi là ký ức, mảnh ký ức của riêng một mình tôi thôi...
.
.
.
.
.
THE END