Fanfiction "Nếu thời gian có quay trở lại, anh nhất định sẽ nắm tay em"

  • Thread starter Thread starter liran.tran
  • Ngày gửi Ngày gửi
  • Trả lời Trả lời 0
  • Lượt xem Lượt xem 100

liran.tran

Trial Super Moderator
Thành viên BQT
28/04/2025
212
98
25
Đảo mèo
Thiên Bình
"Nếu thời gian có quay trở lại. Anh nhất định sẽ nắm tay em."

Title: Nếu thời gian có quay trở lại, anh nhất định sẽ nắm tay em.

Author: Simpson Lizzie

Disclaimer: Họ thuộc về tôi

Genre: Hiện đại

Length: Oneshot

Status: Finished

Rating: [K+]

Warning:
Tuân thủ theo đúng nội quy box MBM

Au's note:
Fic này tôi viết là dành cho 2 người.

Cho một người không hề quen biết: Không phải ai cũng như ai. Mỗi người đều có một đặc điểm riêng. Xin đừng vì một số cá thể mà đánh đồng tất cả. Điều đó đã làm tổn thương những người yêu anh một cách sâu sắc.

Cho người bạn thân của tôi: Nếu người ta đã không thuộc về mình, đừng cố gắng níu kéo. Đừng khóc khi không có được người mà hãy sống sao cho người khóc vì không có được ta.

Casting:

Lí Phong (Ma Kết)

Bảo Linh (Bảo Bình)

Bối Bối (Nhân Mã)

Tiểu Hàn (Cự Giải)

~*~*~*~*~*~
Reng…g…g…

-Được rồi, bài hôm nay tạm kết thúc tại đây. Các em có thể ra về!

Lần lượt từng tốp học sinh vội lục đục kéo bàn kéo ghế, nhanh chóng thu dọn sách vở ra về. Trên mỗi gương mặt lại mang một biểu hiện cảm xúc khác nhau. Vui vẻ có, phấn chấn có, mệt mỏi cũng có…

Điều này khiến Lí Phong bất chợt nhớ lại những năm tháng Trung học của mình, dù cho đã cố gắng che đậy, chôn vùi nó trong lỗ hổng ký ức…

Một nụ cười tỏa nắng.

Một giọt nước mắt, tinh khiết như pha lê.

Một cái nhìn đầy oán hận.

-Thầy Lí!

Tiếng nói trong trẻo khẽ kéo anh trở về với hiện thực.

-Bối Bối, có chuyện gì sao!?

Bối Bối là học sinh năm nhất, chỉ từng học với anh qua có một tiết học. Nhưng cứ thỉnh thoảng, cô bé lại chủ động nói chuyện, hồn nhiên chia sẻ với anh - một thầy giáo không quen biết - những tâm tư tình cảm của mình. Dần dà thành quen, Bối Bối cứ có điều gì là lại chạy đến lớp của anh, chờ học sinh ra về hết rồi mới bắt đầu câu chuyện. Như hôm nay là một ví dụ.

-Thầy Lí, thầy nhất định phải giúp em! - Bối Bối khẽ van nài, nét mặc có đôi chút bực dọc.

-Coi nào, điều gì đã khiến em phải buồn bực như thế, nói tôi nghe.

-Là Tiểu Hàn đó, cậu ta cứ bám dính lấy em mãi thôi. Thực là bực quá mà! Người ta là con gái mà cứ nhất nhất bên cạnh như thế, dễ khiến hiểu lầm!

-Tiểu Hàn sao!? Cậu bé năm nhất đó hả!?

Bối Bối khẽ gật đầu, ánh mắt mong chờ thầy có thể giải đáp khúc mắc trong lòng mình. Nhưng…

-Thế Bối Bối, em có ghét cậu ta không!?

Bối Bối có đôi chút ngạc nhiên khi thầy lại hỏi ngược như vậy. Ghét sao…!?

-Thực tình… là không có ghét. Chỉ là cảm thấy phiền chút thôi.

-Vậy để tôi kể cho em một câu chuyện. Tôi nghĩ khi em nghe xong, suy nghĩ của em về cậu bé đó sẽ thay đổi…

==================================

Trước đây khi bằng tuổi em, tôi có một cô bạn thân, tên Bảo Linh.

Bảo Linh khá là thông minh, ngoại hình cũng không đến nỗi nào, thế nên cô ấy luôn được các bạn trai để ý.

Tuy vậy, mỗi khi nhận được lời tỏ tình, Bảo Linh luôn nói rằng cô ấy đã thích một người. Đến bản thân tôi, là bạn với cô ấy từ nhỏ cũng không biết được, người con trai cô ấy thích là ai.

Nhưng tôi cũng không quá để tâm đến vấn đề này. Vì nếu cô ấy muốn chia sẻ, sẽ không cần mình phải bắt lời trước.

Với suy nghĩ như vậy, suốt hai năm đầu của trung học, tôi gần như lờ đi tất cả những lời bán tán, những tin đồn về cô ấy.

Cũng vào thời điểm đấy, tôi có bị hai đàn em năm nhất theo đuổi. Riêng tôi lúc đó đã xác định rằng, chỉ có học mới đem lại một tương lai tươi sáng, không nên dính líu với mấy chuyện tình cảm học đường vớ vẩn. Nhưng hai cô bé đó lại bám dai quá, khiến tôi sau này, dù đã cắt đứt được mối quan hệ lằng nhằng đó nhưng vẫn còn bị ám ảnh với con gái Bảo Bình.

Bảo Linh biết chuyện cũng chỉ mỉm cười, mong rằng tôi sẽ không gặp những chuyện như vậy nữa.

Nhưng tôi đã không để ý, không bao giờ để ý, rằng sâu thẳm trong đôi mắt tím biếc kia, có một nỗi buồn đã nuốt gọn tâm hồn cô.

Có buồn, Bảo Linh sẽ chọn cách im lặng.

Cô ấy luôn như vậy. Rất ít nói. Những suy tư tình cảm của cô ấy, với một thằng con trai mọt sách như tôi, càng không thể nào thấu hiểu được.

Nhưng không phải vì vậy khiến cho tình bạn của chúng tôi sứt mẻ. Chúng tôi có những cách riêng, không cần phải nói ra thành lời, vẫn có thể gắn bó bên nhau được.

Không cần hiểu rõ nhau. Chỉ cần thấy bản thân thoải mái khi bên cạnh đối phương, vậy là quá đủ rồi.

Đó là những thứ tốt đẹp, tạo nên tình bạn của chúng tôi.

Mọi chuyện cũng vẫn diễn ra bình thường, nếu như không phải vì cái trò chơi oái oăm năm cuối ở trường trung học.

Hôm đó là ngày lễ, trường chúng tôi có tổ chức cắm trại. Riêng lớp tôi thì lại nghĩ ra một trò chơi độc nhất vô nhị. Đến bây giờ tôi vẫn còn tự huyễn với bản thân, sao hồi đó mình lại tham gia vào cái trò chơi trẻ con đó!?

Đã lâu rồi tôi không nhớ, nhưng hình như cách chơi đó là: Một người con trai bịt mắt và các bạn gái sẽ xòe tay ra. Tên con trai nắm phải tay cô bạn nào thì hai người đó coi như một đôi.

Cứ thế lần lượt diễn ra. Tôi khẽ cười khẩy, tay ai chả giống tay ai, biết thế nào mà nắm trúng tay người mình thích!?

Vậy mà hai đội chơi trước đều là những người có cảm tình với nhau. Chắc bọn chúng ăn gian, qua trò này lấy cớ để yêu đương công khai đây mà!

Đến lượt tôi, bất chợt tôi gặp ánh mắt của Bảo Linh. Dường như cô ấy đang mong chờ điều gì qua ánh mắt đấy nhưng tôi không tài nào có thể hiểu được. Cuộc chơi vẫn tiếp tục diễn ra. Tôi cố gắng nắm bừa tay một đứa con gái.

Bất chợt cả nhóm im lặng. Tôi vội tháo khăn bịt mắt ra thì…

Tôi đang nắm tay một người con gái… Một người con gái không phải Bảo Linh.

Bọn nó nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên đến tột độ:

-Thế quái nào mà mày không nắm đúng tay của Bảo Linh hả Phong!?

-Tay đứa nào chả như đứa nào, biết sao được!? - Tôi vội chống chế.

Nhưng khi quay lại thì tôi không còn thấy Bảo Linh nữa. Có lẽ cô ấy đã bỏ về trước.

Chẳng nhẽ cô ấy giận tôi!?

Giận gì mà giận chứ, nhắm mắt làm sao phân biết được tay ai với tay ai!? Con gái Bảo Bình đúng là khó hiểu!

Tôi bước về nhà với khuôn mặt bực dọc. Bất chợt nhận ra, Bảo Linh đang đứng chờ tôi trước cổng. Chắc lại cằn nhằn về vụ trò chơi chứ gì!?

Tôi khẽ hắng giọng:

-Như cậu biết đấy, tớ…

-Sau buổi thi tốt nghiệp ngày mai, tớ sẽ bay sang Mỹ với bố mẹ.

Bảo Linh nói một cách nhanh gọn, chắc nịch, không có dấu hiệu là đang đùa với tôi. Đối với bản thân tôi thì đây là một cú shock lớn, nhưng tôi không thể để cho cô ấy thấy sự hốt hoảng của mình.

-Vậy… tạm biệt cậu. Sang đó nhớ giữ sức khỏe nhé!

Tôi thực sự không nghĩ ra một câu nào hay hơn để có thể gửi gắm những thông điệp đến cô ấy. Rằng tôi sẽ rất rất nhớ cô.

Nhưng tôi không thể.

Bảo Linh khẽ nhìn khuôn mặt đầy rối bời của tôi, gượng gập nói tiếp:

-Vì vậy, bây giờ tớ có một điều muốn nói thật với cậu mà tớ đã che giấu suốt trong ba năm trung học…

Người con trai mà tớ đã luôn thích. Chính là cậu, Lí Phong.

Câu nói như sét đánh ngang tai, khẽ kéo đôi bàn chân đang run rẩy của tôi xuống dưới lòng đất.

Có nằm mơ, tôi cũng không bao giờ nghĩ rằng, người đó lại là mình. Vậy mà trong ngần ấy năm, tôi chỉ đang cố làm tốt nghĩa vụ của một người bạn.

-Nhưng như cậu biết đấy, tớ không thích con gái Bảo Bình…

-Tớ biết. Nhưng tớ nghĩ, chúng ta sắp phải chia xa, và có thể sẽ không bao giờ gặp lại. Tớ chỉ mong cậu hiểu cho tớ. Ngoài ra, tớ không cần cậu phải chấp nhận tớ hay không.

Bảo Linh nói những lời vô cùng dứt khoát, như thể cô ấy đã chuẩn bị sẵn cho tình huống này. Trong đôi mắt của cô ấy, tôi không thể nhìn thấy nụ cười của năm nào…

-Tạm biệt nhé, Lí Phong!

Nói rồi, cô ấy khẽ bước đi, đôi vai nhỏ nhắn run run theo từng tiếng khóc nức nở. Tôi định chạy theo cô ấy, nhưng lại không đủ can đảm.

Cứ thế, bóng dáng nhỏ nhắn của Bảo Linh cứ như bị màn đêm sầu não cuốn trôi.

Hôm tiễn cô ấy ra máy bay, tôi miễn cưỡng vẫn cùng mẹ đi xách hành lý cho cô ấy. Có thể coi như lần cuối gặp mặt.

Trong suốt thời gian từ nhà ra sân bay, tôi và cô ấy không nói với nhau một lời nào. Thậm chí đến cái liếc mắt cũng không có.

Chẳng lẽ đã thực sự kết thúc rồi!?

Tiễn Bảo Linh lên máy bay, cái cuối cùng tôi nhận được của cô ấy là đôi mắt tím cùng giọt lệ trong veo, cái nắm nay chặt hơn bao giờ hết. Nó chặt đến nỗi, tôi gần như có thể cảm nhận được sự tiếc nuối, sự oán hờn qua cái bắt tay lần cuối đó.

Cuối cùng, cô ấy đã đi xa, rất xa. Bỏ mặc lại tôi với hơi ấm còn sót lại trong lòng bàn tay.

Đến lúc đấy tôi mới nhận ra. Không phải tay ai cũng giống tay ai. Mỗi người có một đặc điểm riêng giúp chúng ta phân biệt.

Tay của Bảo Linh, là đôi bàn tay đặc biệt nhất. Nó có thể thay cô ấy nói lên tất cả với tôi. Đó là đôi bàn tay tôi mãi mãi không thể nắm lấy…

==============================================

-Em thấy đó, Bối Bối, đừng lãng phí những gì mà chúng ta đã được chúa trời ban tặng. Đừng như thầy, để vuột mất đi rồi mới thấy thế nào là hối tiếc.

Bối Bối khẽ ngước nhìn người thấy giáo, trong mắt anh là cả một bầu trời xanh thẳm, bầu trời không có lấy một tiếng chim, không có lấy một gợn mây…

Một bầu trời cô đơn, trống trải.

-Bối Bối, cậu đây rồi!!!

Bất chợt tiếng gọi của một cậu bé khiến cả hai thầy trò giật mình.

Là Tiểu Hàn.

-Tiểu Hàn, cậu đi tìm tôi ư!? - Bối Bối thoáng ngạc nhiên, từng giọt mồ hôi trên trán cùng tấm lưng ướt đẫm đã nói lên tất cả.

-Cậu còn hỏi ư!? Tất nhiên là tôi đi tìm cậu rồi! Trời đang mưa to mà tôi thì không biết cậu đã về chưa! Cậu làm tôi lo gần chết có biết không!? Tôi đã chạy quanh sân trường để tìm cậu đấy!

Bối Bối không nói gì. Cô bé sẽ chọn cách im lặng như của Bảo Linh, nhẹ nhàng lấy khăn lau đi những giọt mồ hôi đầy lo lắng kia, lấp đầy tâm hồn Tiểu Hàn bằng cử chỉ ân cần nhất có thể.

Đã đến lúc, cô bé phải hiểu ra được, đừng để đến khi mất mát mới biết quý trọng những gì tốt đẹp trong quá khứ.

-Bối Bối này, hôm nay người chị họ từ bên Mỹ của tôi sẽ đón tôi đấy! Tôi sẽ giới thiệu cậu với chị ấy, nhé!?

Bối Bối gật đầu hạnh phúc, câu nói tưởng chừng như đơn giản nhưng thực chất là nhấn mạnh đến việc, Tiểu Hàn thực sự nghiêm túc với cô.

Cô bé khẽ quay người, cúi chào thầy, coi như một lời cảm ơn về bài học đắt giá kia.

============================================

-Xin lỗi, cho tôi hỏi, Tiểu Hàn có ở đây không ạ!?

Một giọng nói trầm ấm khẽ vang lên. Một người phụ nữ ăn mặc vô cùng sang trọng, khuôn mặt khả ái bước vào. Theo bên cạnh cô là một người đàn ông phục trang cũng rất lịch sự, đôi mắt như biết cười.

-Chị Bảo Linh!!! - Tiểu Hàn mừng rỡ ra mặt, chạy lại ôm người chị họ và ông anh rể ngàn lần đáng mến của mình.

Đất dưới chân Lí Phong như sụp xuống, có cái gì mắc nghẹn trong cổ họng không nói ra được thành lời.

Cái gì đó như sự vui mừng xen lẫn với cảm giác hổ thẹn…?

Bảo Linh. Cô ấy chính là Bảo Linh.

Cô ấy đã trở về.

Nhưng là với một người đàn ông khác. Một người đàn ông tài giỏi, yêu thương cô, trân trọng cô.

Không như anh. Một kẻ bỏ đi, một kẻ lầm lỡ trong cuộc đời.

Bảo Linh dường như cũng nhận ra, liền nói nhỏ với người chồng rồi nhẹ nhàng đi đến bên Lí Phong.

-Còn nhớ tớ chứ!?

Anh chỉ khẽ mỉm cười lấy lệ, cố gắng không cho cảm xúc dâng trào.

Bảo Linh thấy vậy bèn tiếp tục:

-Lần đó, sau khi qua Mỹ, tớ đã phải mất một khoảng thời gian vô cùng dài để cố gắng quên cậu. Nhưng cậu biết đấy, 10 năm trôi qua và cái cố gắng đó của tớ gần như không có tác dụng. Tớ vẫn nhớ, mãi nhớ đến cậu. Nhưng với tư cách là một người bạn. Tớ đã tìm được người đàn ông thực sự yêu thương mình, và tớ vô cùng hạnh phúc khi ở bên anh ấy…

-Chúc mừng cậu…

-Và cậu không cần phải thấy có lỗi về buổi tối hôm đó. Thực sự, mọi chuyện đã qua rồi… Nhưng đừng quên, cứ giữ lại như một mảnh kí ức.

Có cả hai chúng ta.

Bảo Linh khẽ mỉm cười. Nụ cười tỏa nắng như ngày nào, ngày mà anh và cô còn đi chung một con đường…

-Hãy sống vui vẻ lên nhé! Tớ sẽ không bao giờ quên được cậu… mối tình đầu đầy tiếng cười và nước mắt của tớ.

Bảo Linh khẽ quay người bước đi. Một lần nữa, anh lại để cho cô ấy biến mất…

Nhưng lần này, Lí Phong đã mỉm cười.

Cô ấy hạnh phúc, anh cũng hạnh phúc.

Anh phải bắt đầu một cuộc sống mới, biết đâu cũng sẽ có một Bảo Bình nào đó yêu anh thì sao!?

Anh sẽ trân trọng cô ấy, cảm ơn cô ấy. Vì đã yêu anh.

Đã đến lúc cất gọn những mảnh kí ức này vào ngăn tủ rồi.

Có điều…

"Nếu thời gian có quay trở lại. Anh nhất định sẽ nắm tay em."

Topic date: 26/8/2014

Đôi lời của đội ngũ Back-up

  • Dữ liệu sao lưu, chưa liên hệ được với tác giả
  • Toàn bộ ảnh gốc đã die
  • Đã chỉnh lỗi chính tả và giữ nguyên nội dung