Nhật Ký Của Ngày Hôm Qua
[Fiction]
Special birthday gift to Martius Sworden
From Can, with uncountable love

Author : Canceria/Tằm
Genre : Slice of life
Disclaimer : They belong to me
Rating : [K]
Length : One – shot
Status : Hoàn
Warning : Nope
***
[Fiction]
Special birthday gift to Martius Sworden
From Can, with uncountable love

Author : Canceria/Tằm
Genre : Slice of life
Disclaimer : They belong to me
Rating : [K]
Length : One – shot
Status : Hoàn
Warning : Nope
***
I.
Ngày hôm qua, có một cô bé rụt rè bước tới, sau lưng lấp ló một cành hoa hồng đỏ, ngước nhìn tôi bằng cặp mắt nâu to tròn, hai gò hồng lên vài nốt tàn nhang, nửa tinh quái, nửa xấu hổ. Cô ấy chìa cành hoa ra, khó khăn lắm mới ghìm được tiếng cười trong họng cho khỏi vỡ òa.
“Em thích anh, làm bạn trai em, được không.”
Tôi sững sờ.
Đời tôi, ấy là lần đầu tiên được con gái tỏ tình, theo một cách táo bạo như vậy. Cảm giác thật là khó tả. Một thằng cha FA lâu ngày như tôi tự dưng được người ta để ý đến, nói không vui, không phổng mũi chính là tự dối lòng.
Có điều, tôi cũng không biết nên khóc hay nên cười, vì cô bé vừa tỏ tình với tôi, là một người hoàn toàn xa lạ. Tôi thậm chí còn chưa bao giờ gặp cô ta. Mặc dù trí nhớ của tôi cũng không tốt lắm, nhưng tôi có thể chắc chắn điều này, vì một người đặc biệt như vậy, nếu đã gặp, không thể nào không nhớ.
Thế quái nào mà cô ấy có thể thích tôi ? Tôi nói thực đấy. Lúc ấy tôi bỗng thấy ngờ ngợ, liệu đây có phải một trò đùa ? Có thể lắm. Thấp thoáng sau một cái cột đằng xa, có hai ba cô bé khác, thỉnh thoảng lại thò đầu ra, nhìn một lát, rồi ôm nhau cười rũ rượi. Nhưng nếu là trò đùa thật, ... thì tại sao lại là tôi ? Một gã trai như tôi chẳng có gì đặc biệt, không đẹp trai bằng thằng bên trái, và cũng không cao bằng thằng bên phải. Xin thứ lỗi vì trong lúc rối loạn tôi không tìm được ai khác để so sánh ngoài hai thằng bạn nối khố bấy giờ đang đi bên cạnh. Tôi cũng chẳng muốn nhắc tên, vì đằng nào các bạn cũng không biết.
Thế là tôi, bất giác đứng đực ra, ngu ngơ quay sang hai thằng bạn, phát hiện ra chúng nó cũng chẳng khác gì mình. Trán đứa nào đứa nấy đều hiện lên mấy chữ “WTF ?”.
Cô bé nọ vẫn kiên trì chìa cành hoa hồng ra, môi hơi mím lại, chờ đợi câu trả lời từ tôi. Hai đứa bên cạnh tôi, bấy giờ có vẻ đã lấy lại bình tĩnh, bắt đầu dùng cùi trỏ thúc vào mạng sườn tôi rõ đau ra hiệu thúc giục.
Khoan đã. Tôi vẫn chưa định hình được cái gì đang xảy ra ở đây.
Mấy giây im lặng.
“Ơ ... xin lỗi ... mình ... hơ ... em ... không ... ý anh là ...”
Em gái dễ thương đã có vẻ bồn chồn sốt ruột, nhưng không hiểu sao, trong mắt em vẫn có ý cười.
Nếu như tôi và em có dịp biết nhau trước đó, tôi dám chắc là tôi sẽ nhận lời.
Nhưng tôi và em lại không quen nhau.
“Sao ... em ... anh ... err ...”
Tôi vừa lắp bắp vừa nhìn sang hai thằng bạn thân cầu cứu, nhưng chúng nó nhún vai, ra vẻ bất lực. Tôi không nén được quẳng cho hai đứa một cái lườm căm tức. Bạn với chả bè, lúc nước sôi lửa bỏng thế này mà chúng mày bỏ mặc ông.
Đúng lúc tôi đang không biết làm thế nào, em bỗng nhiên phá lên cười, tiếng cười bị đè nén bấy giờ bừng lên, rộn rã như pháo hoa ngày Tết.
“Xin lỗi anh, em nhầm người !”
***
Hóa ra đúng là một trò đùa !
Tôi bị người ta đem ra làm trò đùa.
Em nói rồi vừa chạy vội đi, vừa cười ngặt nghẽo. Em chạy đến sau cái cột, nơi có đám con gái cười như nắc nẻ hồi nãy, rồi cả đám cùng nhau rũ ra cười. Hai thằng bạn tôi cũng oặt người ra mà cười, cười đến mức không đứng thẳng người lên nổi.
Em và các bạn của em chơi trò “truth or dare”.
Có gì đáng cười đến thế ah ? Lấy tôi ra làm trò cười thì vui đến thế cơ ah ?
Cơn cười có vẻ đã ngớt, em đứng đằng xa, đôi mắt nâu to tròn lại liếc về phía tôi, ánh mắt dừng lại nơi khuôn mặt tím bầm của tôi bấy giờ, chẳng đọng lại chút cảm xúc nào.
Tôi bỏ đi.
Bỏ đi.
Đó là chuyện của ngày hôm qua.
“Em thích anh, làm bạn trai em, được không.”
Tôi sững sờ.
Đời tôi, ấy là lần đầu tiên được con gái tỏ tình, theo một cách táo bạo như vậy. Cảm giác thật là khó tả. Một thằng cha FA lâu ngày như tôi tự dưng được người ta để ý đến, nói không vui, không phổng mũi chính là tự dối lòng.
Có điều, tôi cũng không biết nên khóc hay nên cười, vì cô bé vừa tỏ tình với tôi, là một người hoàn toàn xa lạ. Tôi thậm chí còn chưa bao giờ gặp cô ta. Mặc dù trí nhớ của tôi cũng không tốt lắm, nhưng tôi có thể chắc chắn điều này, vì một người đặc biệt như vậy, nếu đã gặp, không thể nào không nhớ.
Thế quái nào mà cô ấy có thể thích tôi ? Tôi nói thực đấy. Lúc ấy tôi bỗng thấy ngờ ngợ, liệu đây có phải một trò đùa ? Có thể lắm. Thấp thoáng sau một cái cột đằng xa, có hai ba cô bé khác, thỉnh thoảng lại thò đầu ra, nhìn một lát, rồi ôm nhau cười rũ rượi. Nhưng nếu là trò đùa thật, ... thì tại sao lại là tôi ? Một gã trai như tôi chẳng có gì đặc biệt, không đẹp trai bằng thằng bên trái, và cũng không cao bằng thằng bên phải. Xin thứ lỗi vì trong lúc rối loạn tôi không tìm được ai khác để so sánh ngoài hai thằng bạn nối khố bấy giờ đang đi bên cạnh. Tôi cũng chẳng muốn nhắc tên, vì đằng nào các bạn cũng không biết.
Thế là tôi, bất giác đứng đực ra, ngu ngơ quay sang hai thằng bạn, phát hiện ra chúng nó cũng chẳng khác gì mình. Trán đứa nào đứa nấy đều hiện lên mấy chữ “WTF ?”.
Cô bé nọ vẫn kiên trì chìa cành hoa hồng ra, môi hơi mím lại, chờ đợi câu trả lời từ tôi. Hai đứa bên cạnh tôi, bấy giờ có vẻ đã lấy lại bình tĩnh, bắt đầu dùng cùi trỏ thúc vào mạng sườn tôi rõ đau ra hiệu thúc giục.
Khoan đã. Tôi vẫn chưa định hình được cái gì đang xảy ra ở đây.
Mấy giây im lặng.
“Ơ ... xin lỗi ... mình ... hơ ... em ... không ... ý anh là ...”
Em gái dễ thương đã có vẻ bồn chồn sốt ruột, nhưng không hiểu sao, trong mắt em vẫn có ý cười.
Nếu như tôi và em có dịp biết nhau trước đó, tôi dám chắc là tôi sẽ nhận lời.
Nhưng tôi và em lại không quen nhau.
“Sao ... em ... anh ... err ...”
Tôi vừa lắp bắp vừa nhìn sang hai thằng bạn thân cầu cứu, nhưng chúng nó nhún vai, ra vẻ bất lực. Tôi không nén được quẳng cho hai đứa một cái lườm căm tức. Bạn với chả bè, lúc nước sôi lửa bỏng thế này mà chúng mày bỏ mặc ông.
Đúng lúc tôi đang không biết làm thế nào, em bỗng nhiên phá lên cười, tiếng cười bị đè nén bấy giờ bừng lên, rộn rã như pháo hoa ngày Tết.
“Xin lỗi anh, em nhầm người !”
***
Hóa ra đúng là một trò đùa !
Tôi bị người ta đem ra làm trò đùa.
Em nói rồi vừa chạy vội đi, vừa cười ngặt nghẽo. Em chạy đến sau cái cột, nơi có đám con gái cười như nắc nẻ hồi nãy, rồi cả đám cùng nhau rũ ra cười. Hai thằng bạn tôi cũng oặt người ra mà cười, cười đến mức không đứng thẳng người lên nổi.
Em và các bạn của em chơi trò “truth or dare”.
Có gì đáng cười đến thế ah ? Lấy tôi ra làm trò cười thì vui đến thế cơ ah ?
Cơn cười có vẻ đã ngớt, em đứng đằng xa, đôi mắt nâu to tròn lại liếc về phía tôi, ánh mắt dừng lại nơi khuôn mặt tím bầm của tôi bấy giờ, chẳng đọng lại chút cảm xúc nào.
Tôi bỏ đi.
Bỏ đi.
Đó là chuyện của ngày hôm qua.
II.
Ngày hôm qua, có một cô bé mắt nâu to tròn, gương mặt ửng hồng vài nốt tàn nhang, dựa chiếc xe đạp màu đỏ sẫm vào cây bằng lăng gần cổng trường, quỳ trên nền đất loay hoay chọc chọc bộ xích.
Tôi nhận ra bóng em từ đằng xa.
Em đâm chọc mấy cái bánh răng một hồi, thỉnh thoảng lại ngẩng lên nhìn về phía cổng trường, đôi mày hơi nhíu, dường như đang muốn tìm sự giúp đỡ. Kẻ nhỏ mọn tôi thản nhiên lướt qua em, lúc đi qua còn cố ý ngoái lại nhìn, một cách đầy chế giễu. Nhưng em không để ý. Em nhìn đôi tay lem luốc của mình, lại nhìn quanh với ánh mắt cầu cứu. Song, trưa đã vắng người. Ngay cả mấy bác bảo vệ cũng đã đi ăn cơm. Người duy nhất còn chưa ra về, là em, và tôi.
Sau lưng tôi, em đứng dậy, khóe môi hơi run, gần như sắp khóc.
“Tuột xích sao ?”
Tôi không biết tôi đã quay đầu lại từ lúc nào. Trên mặt em có cái vẻ vui sướng của một người chết đuối vừa vớ được cọc. Em lấy mu bàn tay chưa dính dầu nhớt lau lau mấy giọt mồ hôi ròng ròng bên tai, ngượng ngập lí nhí.
“Vâng. Giúp em. Được không ?”
Tôi không trả lời, chỉ lẳng lặng ngồi xuống cạnh em, gạt bàn tay còn lại của em ra khỏi cái xích. Hôm nọ, bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo cầm cành hoa hồng đó đã làm tôi bối rối.
“Xích bị trùng, gần đây có hàng sửa xe đạp. Em qua đó, nói người ta căng lại cho.”
“Cảm ơn anh ạ”. Em nói, câu nói còn kéo dài, như còn điều gì ngập ngừng trong họng. “Nhưng mà ... sửa xe ở đâu ạ ? Anh chỉ đường cho em được không ?”
Thằng dại gái như tôi không đành lòng để nói không với em. Tôi dắt chiếc xe của em trên vỉa hè, vừa đi vừa hỏi chuyện. Em kém tôi hai tuổi, học lớp mười, vừa mới nhập học không lâu, đường xá khu này còn chưa thuộc hết. Thảo nào, em phải nhờ tôi dẫn đi.
Em sinh ngày 12 tháng 4, sau tôi chỉ một ngày.
***
Tôi đã nghĩ không ít, cuối cùng kết luận đây là một sự trùng hợp.
Đơn giản là em bỗng dưng về muộn, xe đạp của em bỗng dưng lại hỏng, tôi bỗng dưng đi ngang qua, và bỗng dưng mủi lòng muốn giúp.
Và rồi, lại bỗng dưng nghĩ đến ...
Em có nhớ tôi là ai không nhỉ ? Chắc là không đâu. Tôi chỉ là một tên ngốc hay tưởng bở, một trò đùa ngày hôm qua của em, không phải là hiện tại, cũng chẳng có tương lai. Năm nay tôi lên lớp mười hai rồi, biết bao thử thách đang chờ tôi phía trước. Học hành, thi cử, tốt nghiệp phổ thông, lên đại học, thế giới quá rộng lớn để một mình em choán hết suy nghĩ của tôi.
Nhưng rốt cuộc, tôi vẫn không ngừng nghĩ về em.
Cảm giác này là gì ? FA đã bắt đầu muốn có gấu ?
Bỏ đi. Đừng nghĩ nữa.
Đó là chuyện của ngày hôm qua.
Tôi nhận ra bóng em từ đằng xa.
Em đâm chọc mấy cái bánh răng một hồi, thỉnh thoảng lại ngẩng lên nhìn về phía cổng trường, đôi mày hơi nhíu, dường như đang muốn tìm sự giúp đỡ. Kẻ nhỏ mọn tôi thản nhiên lướt qua em, lúc đi qua còn cố ý ngoái lại nhìn, một cách đầy chế giễu. Nhưng em không để ý. Em nhìn đôi tay lem luốc của mình, lại nhìn quanh với ánh mắt cầu cứu. Song, trưa đã vắng người. Ngay cả mấy bác bảo vệ cũng đã đi ăn cơm. Người duy nhất còn chưa ra về, là em, và tôi.
Sau lưng tôi, em đứng dậy, khóe môi hơi run, gần như sắp khóc.
“Tuột xích sao ?”
Tôi không biết tôi đã quay đầu lại từ lúc nào. Trên mặt em có cái vẻ vui sướng của một người chết đuối vừa vớ được cọc. Em lấy mu bàn tay chưa dính dầu nhớt lau lau mấy giọt mồ hôi ròng ròng bên tai, ngượng ngập lí nhí.
“Vâng. Giúp em. Được không ?”
Tôi không trả lời, chỉ lẳng lặng ngồi xuống cạnh em, gạt bàn tay còn lại của em ra khỏi cái xích. Hôm nọ, bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo cầm cành hoa hồng đó đã làm tôi bối rối.
“Xích bị trùng, gần đây có hàng sửa xe đạp. Em qua đó, nói người ta căng lại cho.”
“Cảm ơn anh ạ”. Em nói, câu nói còn kéo dài, như còn điều gì ngập ngừng trong họng. “Nhưng mà ... sửa xe ở đâu ạ ? Anh chỉ đường cho em được không ?”
Thằng dại gái như tôi không đành lòng để nói không với em. Tôi dắt chiếc xe của em trên vỉa hè, vừa đi vừa hỏi chuyện. Em kém tôi hai tuổi, học lớp mười, vừa mới nhập học không lâu, đường xá khu này còn chưa thuộc hết. Thảo nào, em phải nhờ tôi dẫn đi.
Em sinh ngày 12 tháng 4, sau tôi chỉ một ngày.
***
Tôi đã nghĩ không ít, cuối cùng kết luận đây là một sự trùng hợp.
Đơn giản là em bỗng dưng về muộn, xe đạp của em bỗng dưng lại hỏng, tôi bỗng dưng đi ngang qua, và bỗng dưng mủi lòng muốn giúp.
Và rồi, lại bỗng dưng nghĩ đến ...
Em có nhớ tôi là ai không nhỉ ? Chắc là không đâu. Tôi chỉ là một tên ngốc hay tưởng bở, một trò đùa ngày hôm qua của em, không phải là hiện tại, cũng chẳng có tương lai. Năm nay tôi lên lớp mười hai rồi, biết bao thử thách đang chờ tôi phía trước. Học hành, thi cử, tốt nghiệp phổ thông, lên đại học, thế giới quá rộng lớn để một mình em choán hết suy nghĩ của tôi.
Nhưng rốt cuộc, tôi vẫn không ngừng nghĩ về em.
Cảm giác này là gì ? FA đã bắt đầu muốn có gấu ?
Bỏ đi. Đừng nghĩ nữa.
Đó là chuyện của ngày hôm qua.
III.
Ngày hôm qua, tôi và em chính thức hẹn hò.
Bọn bạn tôi luôn đùa rằng, sau khi trở thành nạn nhân của một trò đùa vô tội vạ, tôi đã vớ bở.
Quả thực, tôi đã có suy nghĩ đó suốt một thời gian dài, khi chiều nào cũng đi về cùng em trên con đường bằng lăng, một năm hai mùa đổi màu lá. Đúng là tôi vớ bở, tôi vớ được em.
Hay cũng có thể ngược lại, là em vớ được tôi. Tôi không phải một thằng trai quá xuất sắc, nhưng ít nhất em cũng có bên cạnh một gã lúc nào cũng tình nguyện sửa xe đạp cho em. Như thế, dù sao, cũng vẫn hơn là chỉ có một mình.
Không phải lần đầu tiên chỉ có em và tôi dắt nhau đi ăn tiệm, nhưng là lần đầu tiên cả hai cùng thấy ngượng ngập như thế. Cả em và tôi đều cố tỏ ra tự nhiên, nhưng sự thực thì chẳng đứa nào tự nhiên cho nổi. Thì lần đầu tiên mà. Trong chuyện tình cảm, tôi không phải là đứa có kinh nghiệm, và – tôi không biết nên gọi là đen đủi hay may mắn – em còn ít kinh nghiệm hơn tôi. Thế nên, trong lúc em im thin thít đưa hay tay lên nghịch lọn tóc dài, tôi cứ ngồi hút chùn chụt một ly Mocha, không để ý xem nó còn hay hết, vắt óc nghĩ xem mình nên nói chuyện gì với em bây giờ.
Em không chơi Dota như hai thằng bạn nối khố của tôi, không thể đàm đạo với em về chủ đề này.
Em không học cùng lớp tôi, nên không thể cùng em nói xấu giáo viên.
Em không biết chơi ghi – ta, nên tôi càng không có gì để nói.
Ah, em có cái xe đạp.
“Cái xe đạp của em bị vênh líp ...”
Không liên quan, nhưng mà đây chính là lý do tại sao những kẻ đã FA lại càng không cua được gái. Không có kinh nghiệm, thì không tán được người ta, mà đã không tán được người ta, lại càng không có kinh nghiệm. Một vòng luẩn quẩn !
Dù ít dì nhiều, hiện tại tôi cũng đã là kẻ có kinh nghiệm, có gấu, hơn đứt hai thằng bạn vẫn khinh thường tính dại gái của tôi.
Đấy, bố mày dại gái nhưng mà cũng có gấu đấy nhé !
Buổi chiều, tôi đưa em về cổng trường, nơi em có hẹn với bạn của em. Tôi nhận ra mấy đứa con gái choai choai chơi “truth or dare” cùng em dạo trước. Nửa năm rồi, vẫn thế, chúng nó, và em vẫn rất thích cười. Đến nỗi nhiều lúc tôi tự hỏi, có cái gì đáng cười mà em có thể cười không ngớt như thế ?
Em cười và trả lời : “Đời sao phải khổ anh ?”.
Tôi ra hiệu chào mấy người bạn của em. Bạn em cũng cúi đầu chào lại. Trong những đôi mắt cười, không hiểu sao tôi tự dưng cảm thấy gờn gợn. Ngay cả gương mặt em, cũng có cảm giác gờn gợn.
Có cái gì không đúng.
Tôi không dám khẳng định nó là điều gì, nhưng chắc chắn nó có tồn tại. Ở ngay đây này. Thậm chí, từ lần thứ hai tôi cố tình chờ em nơi sân trường đầy nắng và gió. Chỉ là, tôi không muốn để tâm.
“Bạn em không thích anh, phải không ?” Tôi tùy tiện nhắn một tin đến một số máy mà tôi đã thuộc làu. Hỏi thẳng như vậy dễ sứt mẻ tình cảm, nhưng tính tôi thế, mọi chuyện đều muốn làm cho rõ ràng.
Em không rep.
Im lặng là khẳng định rồi.
Tôi quăng thân vào trong giường, ném chiếc điện thoại ra xa một quãng, lát sau đã ngủ thiếp đi.
Nghĩ làm gì ?
Bỏ đi.
Đó là chuyện của ngày hôm qua rồi.
IV.
Ngày hôm qua, ở một góc ít người qua lại trên cầu thang lên tầng áp mái, có một cô bé mắt nâu to tròn, hai gò má đỏ lựng vài nốt tàn nhang, ngồi khóc một mình trong cơn mưa chiều đầu hạ.
Bởi một kẻ khốn kiếp nào đó, bản thân đã quá mệt mỏi để tiếp tục yêu em, quá mệt mỏi chịu đựng sự kì thị của bạn bè em, áp lực thi cử và những kỳ vọng của gia đình. Nói theo cách của một câu danh ngôn nào đó, thì con người yêu để mà sống, chứ chẳng phải sống để mà yêu. Cuộc sống cần nhiều thứ hơn là tình cảm nam nữ đơn thuần. Tôi cần sự học, còn em thì cần bạn bè của em.
“Em nói một câu điên khùng nhé ?”
Tôi nín lặng chờ đợi. Nụ cười trên môi em thoáng nét buồn mơ hồ.
“Chúng ta ... chia tay đi.”
Tôi không ngạc nhiên lắm, chỉ cảm thấy tâm thần như nhẹ bỗng đi. Có cái gì vừa mất mát. Tình yêu đầu đời, mấy ai là người giữ được ?
“Anh cũng trả lời một câu điên khùng nhé ?”
...
“Anh đồng ý”.
Ba chữ, chưa mất năm giây, quá đơn giản cho một mối quan hệ.
Là ngày hôm qua, lần đầu tiên, nụ cười em biến mất. Cho dù người đề nghị chia tay trước chính là em, vẫn là em phải rơi nước mắt. Em không giải thích, tôi cũng không hỏi. Chúng ta, thật buồn cười, có phải hơi hiểu nhau quá không em ?
Em vẫn ngồi đó, nơi em đã để lại nụ hôn đầu, không còn khóc nấc lên nữa, mắt mơ màng sau làn mi khép chênh vênh.
Nếu biết trước kết quả, ngày trước em có đồng ý yêu tôi hay không ?
Em có để tôi chữa xe cho em chiều đông ấy ?
Em có dám cầm cành hoa hồng, đứng trước mặt tôi tỉnh bơ nói mình nhầm người ?
Có thể là có, và cũng có thể là không. Tôi không chắc, cũng không có hứng thú tìm hiểu nữa.
Em đã là ngày hôm qua.
Tôi quay lưng bỏ đi. Chiều dừng mưa hửng nắng, em ngủ gật trên bậc cầu thang.
Đừng buồn nữa, cô gái tháng tư hay cười.
***
... Đó sẽ là câu chuyện của ngày hôm qua...
20h 50’
11/4/2014
Sinh nhật hạnh phúc nhé cô gái
11/4/2014
Sinh nhật hạnh phúc nhé cô gái
Sửa lần cuối: