~ Designed by Leila Muller ~
Title: Nhìn những mùa thu đi
Author: Maro a.k.a Rô
Rating: K+
Genre: Fluff, Song-fic
Length: One-shot
Status: Finished
Warning: Không spam, gây war
Author’s note: Bonus cái link nhạc | Khánh Ly |. Mình xin nói trước là không phải ai cũng nghe được thể loại này, nên cân nhắc trước khi click vào.
--- Autumn pain---
Lấy tay đẩy nhẹ chiếc xe lăn cũ kĩ với nhiều mảng rỉ sét của mình tiến về phía trước, em cố thật khéo cho xấp thư đang để hờ trên đùi không bị rơi xuống đất. Tiếng bánh xe chuyển động trên đất xột xoạt, chắc thu về rồi nên mới tạo tiếng động như thế, mắt em dạo này kém lắm, đã không thể nhìn những tán là vàng cằn cỗi nhẹ nhàng rơi để nhận biết mùa thu nữa rồi anh ạ.
Nắng chiều nhẹ rung rinh trên hàng cây, gió thu dịu dàng, chậm chạp đưa em về những ngày xa xưa. Đó là những ngày em vội vã theo sau chân anh, miệng gọi í ới bảo anh đi chậm lại. Đó là những ngày em lặng lẽ ngồi sau chiếc xe đạp tồi tàn, nhắm chặt mắt, tai chăm chú hòa theo tiếng cọt kẹt vang lên mỗi khi anh bắt đầu một vòng xoay mới. Đó là những ngày em rảo bước bên anh dưới bầu trời xanh và cao của mùa hạ nơi công viên cũ kĩ, tay mình khẽ chạm vào nhau mà chẳng dám nắm. Chậm lắm, chậm thôi, những dòng kí ức cứ từ từ len qua, xuyên tạc cả không gian xung quanh, xoay vòng, xoay vòng, ẩn sau chiếc lá già cỗi, nhè nhẹ rơi.
Rồi em lại nhớ về ngày cưới, đối với em, hôm ấy, trong suốt cả cuộc đời, chính là ngày dài nhất. Chiếc xe đạp xấu hoắc của anh dừng lại dưới chân nhà thờ cổ, bộ comple trang trọng vừa được thuê đã bị anh làm cho nhàu nát, chiếc đầm cưới trắng muốt xinh đẹp cũng vì em quá hậu đậu, vô ý để máng vào căm xe mà mất đi một mảng hoa ở góc. Đó là ngày nắng lớn nhất thu, trán anh nhễ nhại mồ hôi, mái tóc cắt gọn bết dính lại, tay lấm bẩn vì chiếc xe giữa đường khi nãy lại giở chứng, phấn nền, son môi, kẻ mắt của em cũng chảy lè nhè, mái đầu búi cao trễ xuống trông luộm thuộm đến tệ. Em nghĩ, hôm ấy, đôi mình hẳn là cặp vợ chồng thảm hại nhất, nhưng, cũng lại hạnh phúc nhất.
Anh nắm chặt tay em đi trên lễ đường, dáng người cong cong chăm làm hôm nay thay bằng cái ưỡn ngực tự hào, mạnh mẽ, anh ngẩng cao đầu, đôi mắt sáng lấp lánh như nắng ngày thu. Em bẽn lẽn, e thẹn cúi gằm, ngón tay nhỏ nhẹ bấu vào lòng bàn tay anh, ngại quá, dù xung quanh, trên các hàng ghế khách, chẳng có ai, em vẫn không thể ngăn mình khỏi cảm giác bối rối. Cha xứ nhìn đôi ta cười nhẹ, em đoán ông hẳn phải kiềm chế dữ lắm mới không bật cười to trước dáng vẻ tệ hại của bọn mình, anh nhỉ.
Ngón tay dài và thanh của anh nhẹ lồng chiếc nhẫn cưới bằng đồng rẻ tiền vào ngón áp út phía tay phải của em, bất giác, em mỉm cười, ngọt ngào, hạnh phúc. Rồi, mình hôn nhau dưới sự chứng kiến của Chúa, em cảm nhận được Ngài cũng đang cười. Khoảnh khắc đó như kéo dài vô tận, bờ môi thô ráp của anh nơi đầu miệng, bàn tay to lớn siết chặt em, nụ cười bỡn cợt chòng ghẹo khi em thẹn thùng, tất cả cử chỉ đẹp đẽ đó đều được lưu giữ vào tim em, là tim ấy, không phải tâm trí đâu anh ạ, vì khi ấy, em sợ, tâm trí sau này không thể giữ nổi, em đãng trí lắm, anh biết mà.
Đó là nụ hôn đầu của anh và em.
Và, cũng là nụ hôn cuối.
Hai tháng sau ngày mình cưới, anh nhận lệnh phải nhập ngũ.
Giây phút đó thật không thể nào quên được, em như kẻ trên mây đang lơ lửng hạnh phúc rồi vội vàng bị xô ngã xuống nền đất lạnh lẽo. Đau. Lo sợ. Mệt mỏi. Em đau lắm, lo lắm, mệt lắm, em sợ mất anh.
Hôm anh đi, lúc tiễn anh lên chuyến tàu ấy, em hẳn là cô gái duy nhất ở sân ga đã không khóc. Em không muốn anh thấy em yếu đuối, và em cũng sợ phải khóc lắm, vì anh đã từng bảo, chỉ khi phải biệt ly, người ta mới khóc cho nhau.
“Hứa với em, anh sẽ về đi.”
“Anh. Sẽ. Về.”
Tay anh siết chặt những ngón nhỏ bé nơi bàn tay em, hôn nhẹ lên chúng, chợt, em thấy tay mình chớm ướt. Anh khóc. Rồi anh quay đi. Bước nhanh và không nhìn lại. Cửa tàu đóng sập lại, những toa dài dằn dặt lao đi, lạnh lùng và tàn nhẫn.
Hôm ấy, mình không hôn nhau, vì em không muốn anh xem nụ hôn như lời từ biệt.
Hôm ấy, em cũng không nhìn được rõ liệu anh có khóc, vì anh không muốn em xem những giọt lệ kia như lời từ biệt.
Hôm ấy là một ngày cuối thu.
Sau khi anh đi, em vẫn sống tốt. Em vẫn đến trường hằng ngày dạy học, vẫn nấu cơm, vẫn cho đàn gà sau vườn ăn, vẫn giữ thói quen uống trà buổi sáng, vẫn đọc sách mỗi khi rảnh rỗi. Chỉ là, bây giờ em lại tập thêm một thói quen nữa, viết nhật ký dành cho anh. Hôm nào em cũng viết những lá thư thật dài, kể đủ chuyện, nào là bọn học sinh hư lắm, nào là hôm nay em đãng trí để cháy nồi cơm thế là phải ngậm ngùi ăn phần cơm cứng ngắt, nào là con gà mái nhà mình vừa đẻ trứng, tất cả, tất cả đều được em ghi lại rồi cố gấp sao cho đẹp cho khéo, sau đó là tỉ mỉ chú thích tên anh ngoài phong thư.
Từng ngày, từng ngày, những lá thư em gửi đều được anh hồi âm, anh kể về anh bạn trong quân ngũ buồn cười thế nào, về tên chỉ huy hống hách ra sao, về những buổi sáng tập huấn mỏi nhừ hay những đêm sao nơi chiến trường cay nghiệt. Những lá thư hồi âm ấy, em luôn cẩn thận cất thật kỹ vào tủ, một ngày có khi đọc tới lui năm, sáu lần vẫn không chán.
Và trong thư, anh luôn kết thúc bằng dòng chữ nguệch ngoạc của mình.
“Em chờ nhé, anh sẽ về.”
Và em vẫn luôn chờ đó chứ.
Rồi, một ngày cuối thu, em không nhìn thấy phong thư hồi âm của anh trong hòm thư cũ ấy nữa. Em tự nhủ, không sao, việc nơi chiến trường khắc nghiệt, anh ắt hẳn đang bận.
Và ngày hôm sau, em cũng không nhìn thấy phong thư hồi âm của anh trong hòm thư cũ. Em tự trấn an bản thân anh vẫn ổn, chắc thư chưa kịp truyền đến tay thôi, khi ấy, chiến tranh vùng anh đã được đẩy lên, nóng tới tận đỉnh điểm, chỉ là, em không biết nên hôm đó vẫn khờ dại viết một lá thư khác rồi trông chờ nó đến tay anh để được hồi âm, để được biết anh vẫn bình an.
Ngày thứ ba, em mở hòm thư cũ kĩ, không có thư anh, chỉ vỏn vẹn một bức điện tín nhỏ.
Trong đó ghi nhiều lắm, rất nhiều, nhưng không phải là chữ viết tay của anh, nhưng không phải những nội dung vô tư vui vẻ, bức thư lần này em nhận, thật sự rất khác.
Mà anh biết đó, em đãng trí lắm, đọc tới đọc lui lại quên, đến giờ em vẫn không thể nhớ được bức điện tín ấy muốn nói điều gì, em ngốc thật, anh nhỉ.
Vậy nên, hằng ngày cuộc sống của em cũng không có gì thay đổi, em vẫn đến trường dạy học, vẫn nấu cơm, vẫn cho đàn gà sau vườn ăn, vẫn giữ thói quen uống trà buổi sáng, vẫn đọc sách mỗi khi rãnh rỗi và vẫn viết thư cho anh.
Chỉ khác là, anh đã không còn hồi âm nữa.
Những năm tháng tiếp theo, em bắt đầu bị ám ảnh bởi ác mộng, chúng nhiều lắm, nhiều vô kể, nhưng chỉ có một nội dung thôi, em mơ thấy anh chết nơi chiến trường. Có lúc em thấy anh bị địch dùng dao đâm vào tim, có lúc em lại thấy anh bị chúng dùng súng bắn xuyên qua đầu, có lúc còn thấy anh chết trong cơn mưa bom dồn dập đổ từ đám máy bay trực thăng, tất cả đều rất đáng sợ, em cũng thấy mình đứng đó, nhưng em không làm gì được cả, chỉ biết trơ mắt nhìn anh. Cứ thế, mỗi đêm, tim em lại co thắt từng hồi, cơ thể đau đớn, em sợ, anh à, em sợ lắm.
Nhưng đó chưa là gì với những giấc mơ sau này, có đêm em mơ về ngày cưới của đôi mình, vẫn ngọt ngào và tràn đầy hạnh phúc, chỉ có điều, khi em nhìn anh, em không nhìn thấy gương mặt anh nữa, thay vào đó là thứ gì đó rất mơ hồ, em không thể nhớ ra đôi mắt anh, đôi mắt luôn hướng về em ngày ấy, em không thể nhớ ra sóng mũi anh, sóng mũi nghịch ngợm luôn cọ cọ vào cổ em mỗi đêm, cũng không thể nhớ bờ môi anh, bờ môi mà em mới chỉ có cơ hội một lần chạm đến.
Em không thể nhớ ra anh!
Mỗi lúc như thế, em lại bật mình ngồi dậy, đầu đau như búa bổ, suy nghĩ đó thật đáng sợ, thật sự rất đáng sợ, nó bủa vây em từng giây, từng phút. Em đã cố, anh à, em đã cố rất nhiều, nhưng sao vẫn không thể nhớ ra được, em không thể nhớ ra được khuôn mặt anh!
Nước mắt túa ra giàn giụa làm mờ đi khung cảnh trước mắt, gió thu lại lay từng cơn như cũng đang rung động trước những dòng ký ức xưa cũ đó. Nắng xuyên qua vạt cây già chiếu xuống đôi tay nay đã nhăn nheo của em, lạnh lẽo.
Anh biết không, năm đó, năm em không còn nhận được thư anh nữa, ngày điện tín được gửi về khắp các nhà, ai cũng khóc thương rất thảm thiết, những bà mẹ, những cô vợ trẻ, những đứa con thơ, chỉ có em hốc mắt vẫn rào hoảnh, em cũng muốn khóc thương giống họ khi không còn nhận được thư anh lắm chứ, nhưng em nhớ rằng, anh đã từng nói, chỉ khi phải biệt ly, người ta mới khóc cho nhau. Mà em thì tin chắc, mình sẽ còn gặp lại. Em vẫn ở đây chờ này, anh thấy không, chỉ là em đã không còn chờ anh nữa, em chờ ngày em đến với anh.
Thế mà, hôm nay em lại khóc. Nhưng em biết rằng, đây chắc chắn không phải giọt lệ biệt li.
Gió thu khẽ khàng lướt qua mái tóc bạch kim sơ rối của em, lại một mùa thu vừa đi qua rồi. Em nghe tiếng gió gọi tên mình, đến lúc rồi, em phải đi thôi.
Anh này, em đã chờ anh suốt năm mươi bốn năm rồi phải không, vậy lần này, đến lượt anh chờ em nhé.
---
Xấp thư rơi lả tả xuống nền là lãnh lẽo của mùa thu, một bức ảnh cưới đã phai màu đáp nhẹ xuống nền lá cùng tấm hình người đàn ông mặc trên mình bộ quân phục, duy gương mặt đều đã cũ đến không thể nhìn rõ nữa.
“Ngày cưới: 26/9/1957”
“Ngày anh đi: 26/11/1957”
Lá thư nằm trên cùng vẫn còn dòng chữ “26/11/1960”
Hôm nay là 26/11/2014.
---
Gió thổi đám lá xào xạc, nghe đâu qua vòm lá, bản Nhìn những mùa thu đi vang lên nhẹ nhàng, tựa khúc ca cuối tiễn người ra trận năm ấy.
Nhìn những mùa thu đi
Em nghe sầu lên trong nắng
Và lá rụng ngoài sông
Nghe tên mình vào quên lãng
Nghe tháng ngày chết trong thu vàng…
Chuyện chúng mình ngày xưa
Anh ghi bằng nhiều thu vắng
Đến thu này thì mộng nhạt phai…
Sài Gòn, 08/03/2015, 4:40 p.m
Đôi lời của đội ngũ Back-upAnh ghi bằng nhiều thu vắng
Đến thu này thì mộng nhạt phai…
Sài Gòn, 08/03/2015, 4:40 p.m
- Dữ liệu sao lưu - Chưa liên hệ với tác giả
- Ảnh minh hoạ gốc thiết kế bởi Leila Muller
- Đã sửa lỗi chính tả và giữ nguyên nội dung