Title: On rainy day 2: 2100 ngày...
Author: Lana Pisces
Disclaimer: nhân vật không thuộc về tác giả nhưng số phận do tác giả quyết định
Category: Romance, fluff, sad, HE
Rating: K+
Length: one-shot
Status: finished
Author: Lana Pisces
Disclaimer: nhân vật không thuộc về tác giả nhưng số phận do tác giả quyết định
Category: Romance, fluff, sad, HE
Rating: K+
Length: one-shot
Status: finished
Warning:
-Comment trên 15 từ
- Không spam, không war dưới mọi hình thức
- Đây là phần 2 của On rainy day. Nhưng lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Và đây là lời tỏ tình cuối cùng của tôi đến cậu.
-Comment trên 15 từ
- Không spam, không war dưới mọi hình thức
- Đây là phần 2 của On rainy day. Nhưng lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Và đây là lời tỏ tình cuối cùng của tôi đến cậu.
1. Song Ngư
Tôi bước chầm chậm trên con đường Thụy Khuê gần nhà. Tôi đã đi qua con đường này hàng trăm, hàng nghìn lần, nhưng đây là lần đầu tiên tôi thả bộ qua đây. Những ánh nắng vàng giòn như đang nhảy múa trên vạn vật ngày giữa đông. Những cơn gió nhẹ thổi qua, thoang thoảng và khô khốc. Tôi khẽ giơ bàn tay lên che đi cái ánh nắng chói chang đó, và chiếc nhẫn bạc của tôi ánh lên. Tôi vẫn bước, những bước chân dài trên con đường tấp nập chiều chủ nhật. Chiếc bóng đổ xuống mặt đường, in thành vệt đen dài thẳng tắp. Khẽ mỉm cười, lắng nghe tiếng xe cộ qua lại, tiếng mọi người nói chuyện… rồi lại bước đi trên con đường quen thuộc…
Con đường này không chỉ gắn liền kí ức của tôi và Bảo Bình, mà ẩn sau nữa, bên dưới tầng tầng lớp lớp những ký ức bám đầy mạng nhện, còn có những mảng quá khứ rời rạc của tôi và Sư Tử. Những quán ăn, những hàng cây bên đường, những bức tường vàng,… bên cạnh Bảo Bình, còn có bóng hình quen thuộc của Sư Tử. Cậu luôn hiện diện trong cuộc sống của tôi. Cứ ngỡ thời gian sẽ khiến cho chúng ta quên đi được những rung động đầu đời, những mảnh kí ức đau đớn,… Vậy mà, chính thời gian lại trở thành con dao sắc bén, từng ngày cứa sâu hơn vào trái tim vốn đã rỉ máu của tôi.
Chạm tay vào mảng tường vàng, tôi khẽ nhắm mắt, mường tượng lại tất cả…
“…Sư Tử đứng đấy, ngược chiều nắng, quay mặt lại với tôi. Cậu chỉ đứng đó, đôi mắt lấp lánh và đôi môi nở nụ cười tươi khoe chiếc răng khểnh của mình. Còn tôi, một cô bé ngốc đứng đối diện mặt trời, bàn tay khẽ giơ lên che đi những tia nắng chói chang của chiều hè
- Sao đứng im đó vậy? Lại đây đi. – Sư Tử mỉm cười, giơ cánh tay lên vẫy vẫy tôi.
Tôi chậm rãi bước. Rồi bước nhanh hơn. Và chạy. Chạy tới Sư Tử.
Cậu vẫn đứng đó, dang hai tay đón tôi. Tôi lao vào vòng tay ấy, cảm nhận hơi ấm và mùi hương quen thuộc của cậu – gỗ trầm hương. Tôi bất giác cay cay nơi khóe mắt.
Một giọt…hai giọt…Rồi khóc lúc nào cũng không hay.
- Nè, sao đang yên đang lành lại khóc ?
Tôi không trả lời, mà cố gắng bám chặt vào cậu, như người chết đuối vớ được cọc. Một nỗi sợ không tên đang dần lan tỏa trong tôi. Tôi cũng không biết tại sao, nhưng nó đang ngày càng lớn dần hơn khi tôi nhìn thấy nụ cười của Sư Tử. Nó thật đẹp, thật ấm áp, thật bình yên, nhưng cũng thật đáng sợ.
- Sau này tớ không còn bên cậu nữa thì ai sẽ dỗ cậu đây? – Sư Tử nói, kèm theo tiếng thở dài. – Cô bé ngốc của tớ không được khóc nữa nhé, cậu cười đẹp hơn nhiều. – Cậu giữ lấy vai tôi, nhìn vào đôi mắt ngấn lệ, rồi đưa tay lau đi những giọt nước mắt trên gương mặt tôi. Đó có lẽ là lần cuối cùng tôi còn nhận được sự dịu dàng ấy.
Cậu mỉm cười lần nữa, rồi quay người hướng về phía Mặt Trời đang rực lửa mà bước đi…
Tôi gục xuống.
Nỗi sợ mà tôi hình dung đã trở thành sự thật.
Và trời bỗng mưa. Mưa lớn. Không báo trước. Ồn ào và hối hả. Như muốn xóa đi tất cả nỗi buồn..
" When the rain start falling
You are here with me
Through the night you are all I see
But as I come closer
You would disappear
So I know that you were never really here…”
You are here with me
Through the night you are all I see
But as I come closer
You would disappear
So I know that you were never really here…”
Người ta nói tình yêu lớp năm chỉ là tình yêu trẻ con và ngốc xít. Nhưng với tôi, bằng một phép lạ nào đó, đã vượt lên trên mọi giới hạn, trở thành một tình yêu thực sự đủ để khiến tôi khắc cốt ghi tâm. Sáu năm – 2100 ngày tôi sống với quá khứ, với những kỉ niệm đau đớn mà không dứt ra được. Tôi mong một ngày, cậu sẽ xuất hiện trước mặt, sẽ ôm tôi vào lòng trong vòng tay ấm áp thuở nào. Nhưng những gì tôi nhận được, chỉ là sự im lặng, im lặng đến đáng sợ.
When the rain start falling
You are by my side
And I’m left with no place to hide
All the pain I suffered
Never goes away
I’m remind of you on the rainy day
You are by my side
And I’m left with no place to hide
All the pain I suffered
Never goes away
I’m remind of you on the rainy day
Mấy chốc, tôi đã đứng trước cửa quán cà phê đã hẹn trước…
Hít một hơi thật sâu, tôi đẩy cửa bước vào, cố tìm kiếm một bóng hình nào đó bên trong…
- Song Ngư…
Tôi quay mặt về phía tiếng gọi. Và mỉm cười…
2. Sư Tử
Đã lâu rồi kể từ cái ngày định mệnh ấy, tôi không còn thấy Song Ngư. Và đến lúc gặp lại, lần gần nhất là hai năm trước, thì cô ấy đã thay đổi. Tôi cũng thay đổi. Nhưng cái tâm hồn mỏng manh dễ vỡ ấy vẫn không hề thay đổi, cô ấy đứng hình nhìn tôi giây lát, rồi lại quay trở về trạng thái ban đầu. Tôi cũng ngỡ ngàng. Cô giờ đây chẳng còn vẻ ngây ngô hồi 11 tuổi. Song Ngư đã lớn, xinh hơn, ngổ ngáo hơn, và chút gì đó lạnh lùng, tàn nhẫn hơn…
Từ cái ngày định mệnh đó, tôi không nghe thấy bất cứ thông tin nào cũng Song Ngư. Vậy mà, tôi và Song Ngư lại gặp lại nhau, trong ngôi trường cấp ba, và ngay trong lớp học.
Tôi không biết mình đang nghĩ gì.
Nhớ nhung chăng? Ngay cả trong mơ tôi cũng thấy cô, nhưng mờ nhạt và không thể chạm đến
Đau đớn chăng? Từ bỏ một tình yêu là không bao giờ dễ dàng
Tôi biết cô ấy đã khóc, rất nhiều là đằng khác. Tôi cũng không biết làm sao. Rồi lại vùi đầu vào đống sách vở trên mặt bàn. Nhiều lúc, những kí ức ùa về một cách bất chợt, làm tôi không kịp chuẩn bị. Chỉ biết ngồi nhìn trân trân vào những trang vở dày đặc chữ. Đôi lúc, lòng tôi trống rỗng một cách kì lạ. Nhưng vẫn xuất hiện một bóng hình mờ ảo. Tôi thả hồn vào lời bài hát, vào trong những nốt nhạc để quên đi những cảm giác đang cuồn cuộn chảy trong tâm trí, ngày một lớn dần…
Though i shouldn’t be surprised
There’s teardrops forming in my eyes
Why did i
Sit there and watch you walk away
I thought that time would have me heal
All this pain i have to feel
But I'll always remember the days…
There’s teardrops forming in my eyes
Why did i
Sit there and watch you walk away
I thought that time would have me heal
All this pain i have to feel
But I'll always remember the days…
Song Ngư đã một lần nhắn tin tỏ tình với tôi. Một lần duy nhất sau chừng ấy năm
“Tao không hiểu vì sao cho đến giờ phút này, tao vẫn còn thích mày, nhiều đến như vậy. Nhưng mày đã có người yêu rồi, phải không?”
Tôi bần thần. Nhìn tin nhắn hồi lâu. Phân vân.
Rồi bật vô âm tín suốt 2 năm tiếp theo.
*
Tôi ngồi trên bàn, với cốc cà phê đang bốc khói nhè nhẹ.
Cửa quán cà phê bật mở. Tôi vội ngó ra ngoài. Và chẳng cần nhiều thời gian, tôi đã nhận ra người đó. Và vẫn kiểu xưng hô như ngày xưa, tôi gọi:
- Song Ngư…
3. Quán cà phê – Lời nói cuối cùng
- Cậu có điều gì muốn nói với tớ không? – Song Ngư bắt đầu trước, sau khi đã gọi cốc cà phê đen sữa.
- Tớ biết tớ đã bỏ cậu mà đi. Đó là quyết định sai lầm nhất của tớ. Vậy bây giờ tớ có thể sửa sai không?
- Sư Tử à, tớ vẫn còn thích cậu. Rất nhiều. Tớ đã cố quên, nhưng không được. Nhưng cái gì đã qua hãy xếp nó vào quá khứ. Vì quá khứ là những kỉ niệm đẹp nhất mà tớ có. Tớ có thể buông tay được rồi. Còn cậu thì sao?
Sư Tử bất ngờ trước câu trả lời đó.
Song Ngư cũng vậy. Nhưng cô mỉm cười, thật nhanh. Rồi đứng dậy. Chào tạm biệt Sư Tử, mở cánh cửa trong suốt kia bước ra.
Bước ra khỏi trái tim một người khác. Bước ra khỏi những dằn vặt của tuổi trẻ.
Ngoài kia, nắng vẫn lung linh, vẫn chiếu sáng…
2100 ngày… đã kết thúc
Ngày 31 tháng 1 năm 2015
In winter
Lana Pisces
Topic date: 31/01/2015
Đôi lời của Đội ngũ Back up:
- Dữ liệu sao lưu re-up với sự cho phép của tác giả
- Ảnh minh hoạ gốc đã die
- Chúng mình sẽ kiểm tra - chỉnh sửa lỗi chính tả (nếu có) và vẫn đảm bảo giữ nguyên nội dung.