Fiction [Oneshot] Búp bê sứ

  • Thread starter Thread starter liran.tran
  • Ngày gửi Ngày gửi
  • Trả lời Trả lời 0
  • Lượt xem Lượt xem 93

liran.tran

Trial Super Moderator
Thành viên BQT
28/04/2025
212
98
25
Đảo mèo
Thiên Bình
Title: [Fiction - Oneshot] Búp bê sứ.

1753671238368.webp

Author: Cold Snow aka Snow.

Disclaimer: nhân vật họ thuộc về tôi.

Category: SE, drama,...

Rating: K+

Length: one - shot

Status: Complete.

Warning:

- Cứ theo luật Box MBM mà thực hiện.

Author's Note:

- Nhân vật của Snow không hoàn thiện như bao người, không giàu có ngược lại, họ chịu những trắc trở, khó khăn mà cuộc sống bắt buộc phải vượt qua. Truyện rất "sến" và là Sad Ending, ai không thích đừng cố gắng đọc.

- Gửi oneshot này đến hai người thân của Snow: #AliciaLeo #Wing Myth (xin lỗi vì sự chậm trễ này nhé).



Búp bê sứ

Mọi thứ như chỉ một giấc mơ

Tôi lặng nhìn đường phố xá đông nghẹt, bóng dáng nhỏ nhoi - một con nhóc nghèo như tôi luôn bị hắt hủi. Tại sao chứ ? Đó không phải lỗi của tôi, đó là định mệnh của cuộc sống mà, như một tạo hoá đã định và không có quyền thay đổi nó. Thân phận thấp hèn, nhơ nhuốc này, tôi chẳng dám mong ước gì hơn, lời nguyện nhỏ nhoi rằng tôi có thể ấm áp như bao người.

Giữa trời đông buốt giá, cô bé ấy vẫn ngồi, bóng dáng nhỏ nhoi co rúm bên lề phố, kẻ đi người lại, trong mắt họ cô như một viên sỏi ven đường, không ai hay biết. Rồi.... Tuyết lại rơi, dòng người lại ít dần, chỉ còn cô với bức tường lạnh ngắt, đôi tay run run nắm chặt nhau, tuyết rơi ngày càng dày thêm. Cô muốn ấm áp lắm chứ nhưng số phận đâu cho, cha cô là kẻ nát rượu chè, mẹ cô chẳng khác gì một con điếm rồi cứ thế, gia đình chẳng tồn tại lâu theo thời gian.

Quay lại với hiện thực, chán nản, cô bỏ về nhà nhưng mỗi lần nghĩ đến ngôi nhà ấy, cô lại muốn chết quách đi cho xong, cha cô không đánh cũng mắng cũng phải cắn răng chịu đựng.

Két... t... t... t

Cánh cửa cũ nát mở ra, căn nhà tối đen nồng nặc mùi thuốc, rượu. Cô khẽ chạm tay bật đèn lên, cái cảnh mà cô ngày nào cũng thấy, đến mức nó như là chuyện thường ngày đối với cô. Vừa bước vào cửa, ngay mắt là những chai, bình rượu lăn lóc, rác thải vứt tứ tung, còn người cha cô như kẻ nghiện thuốc phiện, môi tím bầm, ngồi thở hổn hển ra đó, lâu lâu cầm bình rượu tu một hơi hết sạch, gặp thứ chướng mắt là lôi ra đánh đập.... Cô cũng chẳng ngoại lệ.

Chát.....t

"Con chó kia, mày đem tiền mua rượu cho tao."

"Cha ơi, hết tiền rồi, cứ thế này sẽ chết đói mất.

"Câm mồm lại, tao bảo đi mua, cấm cãi."

Trong tâm trí người say, họ chẳng biết mình là ai và đang làm gì, ông ta ra sức đánh đập cô, từng đường roi quất mạnh vào tấm thân yếu ớt vốn đã hằn vết đánh. Cô không có quyền chống cự, chỉ biết ngồi co ro chịu đựng trận roi đến thấu xương, cô bấu chặt tay, móng tay đâm thẳng vào da thịt đến rướm máu. Khi ông ta hả giận, vứt chiếc roi sang một bên, ngoảnh mặt bỏ đi. Cô vô thức chạm vào vết rách.... đau... xót quá, máu không ngừng rỉ ra, khuôn mặt nhỏ bé đầm đìa nước mắt.

Quá mức chịu đựng, cô lẻn trốn ra khỏi nhà, lang thang dưới con đường nhựa vắng bóng người, tuyết vẫn rơi, ánh đèn hẳng hiu trông nặng trịch. Thành phố tràn ngập trong những bóng đèn Neon rực rỡ, sáng lấp lánh. TRời càng đổ lạnh hơn, cái ấm của chiếc áo len rách bình thường không đủ sưởi ấm cho cô. Bất quá, cô kiếm một góc nhỏ, chôn mình trong đó chờ đợi điều gì đến sẽ đến.

Tuyết vẫn rơi, một mình cô lại ngồi dưới trời tuyết lạnh cóng, mặc cho cái giá rét hành hạ mình và chỉ biết chịu đựng - mọi thứ sẽ qua, cô sẽ được ban một cuộc sống mới. Cô chỉ biết lặng lẽ đan chặt tay vào nhau, khép sát người lại, huyết sắc dần trắng bệch..... - và rồi cô bé ấy đã mất.

Họ - những con người khổ ấy, họ chỉ biết chịu đựng, cái cơ cực của nhân loại, cái đau khổ mà chưa ai nếm được.... để rồi, họ chết trong vô vọng, thân phận thấp hèn, họ không có quyền lên tiếng.

Topic date: 05/03/2015

Đôi lời của Đội ngũ Back up:

  • Dữ liệu sao lưu - Chưa liên hệ được với tác giả.
  • Hình ảnh đã die
  • Chúng mình sẽ kiểm tra - chỉnh sửa lỗi chính tả (nếu có) và vẫn đảm bảo giữ nguyên nội dung.