
Fanfiction - oneshot: Cầu vồng sau cơn mưa!
Author: Tieuyet2610.
Disclaimer: Nhân vật không thuộc về tác giả.
Category: Romance, Slice of life.
Rating: T.
Length: One - shot.
Status: Completed.
1. Virgo Hudson (nam): Chủ tiệm cafe Stories. Cậu là một người quan tâm đến công việc và rất nghiêm túc. Nhưng đôi lúc cũng trở nên lắm lời.
Biệt danh: Vir.
Tuổi: 20 (đang học đại học).
Thân thế (sẽ nói rõ hơn trong truyện): Vir là con trai của một chủ tịch công ty ở Mỹ và một người phụ nữ nô lệ da đen. Cậu mở một quán cafe nhỏ ở phố Les rois - một dãy phố mang tên tiếng Pháp hiếm hoi ở quận Manhattan.
2. Pisces Valikie (nữ): Nhân viên của quán cafe Stories. Cô là người chăm chỉ nhưng đoảng, đụng đâu hỏng đấy nên chỉ được giao việc chạy bàn. Cô vui vẻ và yêu đời.
Biệt danh: không có.
Tuổi: 20 (đang học đại học).
Thân thế: Du học sinh từ Việt Nam sang Mỹ. Vì nhà nghèo nên phải làm thêm kiếm tiền đóng học phí. Tình cờ, cô được nhận vào làm ở quán Stories.
3. Capricorn Camellia (nữ): Thư ký của quán cafe Stories, là bạn thanh mai trúc mã của Vir. Cô có tình cảm đặc biệt với Vir. Anh biết nhưng lờ đi.
Biệt danh: Capr
Tuổi: 20 (đang học đại học).
Thân thế: Con của một nhà kinh doanh có tiếng. Tuy là tiểu thư đài các nhưng Capr không kiêu ngạo và coi khinh người khác. Cô có tấm lòng nhân hậu và tính cách dễ gần. Nhưng bình thường, Capr trầm tính và ít nói.
Summary:
Những con người với những số phận khác nhau. Nhưng lại cùng chung một con thuyền trên dòng sông định mệnh. Khúc sông quanh với dòng nước xiết. Liệu con thuyền nhỏ bé có vượt nổi dòng thời gian vẫn cứ miệt mài trôi? Tình yêu, tình bạn, gia đình, những sự lựa chọn. Liệu cái kết có được tốt đẹp như cầu vồng sẽ xuất hiện sau mưa? Hay lại giống sự tích cầu vồng, một câu chuyện buồn đến nao lòng!
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Một chiều mưa mùa đông...
Vir xách ô ra khỏi quán. Giao lại sổ sách cho Capr, anh cẩn thận dặn dò cô rồi bước ra ngoài. Ngày mưa, quán vắng khách, Vir và Capr cũng không có việc gì quan trọng. Người trông quán luôn là Capr. Cô không phải người thích lang thang ngoài phố như Vir. Một mình giữa căn phòng rộng rãi, Capr mở nhạc - thường là những bản buồn, nhâm nhi cốc cafe sữa hay đôi lúc là cái bánh. Trái lại, Vir thích dạo quanh những con đường ngập nước. Mưa luôn mang đến cho anh một cảm giác nôn nao lạ, nhưng buồn. Ngắm những giọt nước mưa khẽ gieo mình xuống nền gạch đỏ của vỉa hè, để rồi những bọt nước xuất hiện và biến mất thật đột ngột, Vir cảm thấy lòng mình thanh thản lạ. Những dòng kỉ niệm khi còn ở Napoli bỗng quay về trong ký ức cậu như những thước phim quay chậm.
... Vir vốn không phải là người Mỹ chính gốc. Dòng máu lai khiến mọi người trong gia đình khinh bỉ anh. Nhưng là con một, sau này sẽ thừa kế công ty của bố nên sự khinh bỉ đó chỉ lộ ra qua ánh mắt. Vir đã biết điều đó từ rất lâu, anh tảng lờ. Anh là kết quả của cuộc tình sai trái giữa bố anh và một phụ nữ da đen. Napoli, nơi Vir sinh ra, tuy đẹp, nhưng lại tiềm tàng tội ác. Lớn lên trên đất Ý, thiếu thốn tình cảm người cha và hay bị bạn bè trêu chọc, Vir dần trở nên trầm lặng và ít nói. Năm tuổi, mẹ mất đột ngột vì dịch bệnh, cậu bé Virgo được cha đưa về New York. Thật khác xa cảnh vật cổ kính ở Napoli, New York trong mắt Vir lúc đó là một thành phố trong mơ với những tòa nhà chọc trời. Nhưng vẫn may, Vir mang màu da trắng. Anh ở lại New York từ đó.
Đưa tay đón những giọt nước mưa lạnh, Vir miên man nghĩ ngợi. Tới một góc phố vắng, anh chợt nghe thấy tiếng thở dài. Ngạc nhiên quay lại, Vir nhận ra một cô gái da vàng, đang ngồi trên ghế đá, người ướt đẫm nước mưa. Anh quay bước lại gần. Đưa ô lại gần che cho cô gái nọ, anh hỏi:
- Cô là ai? Sao lại ở đây? Trời đang mưa đấy!
Cô gái nọ ngước nhìn lên. Đôi mắt đen láy của người con gái châu Á chạm màu mắt xanh lơ mơ mộng của một anh chàng da trắng. Pisces cầm tập giấy đứng dậy. Cô nhẹ giọng trả lời Vir:
- Tôi là Pisces Valikie, du học sinh Việt Nam, đang học đại học năm hai. Tôi đi kiếm việc làm thêm thì mắc mưa nên phải ngồi ở đây.
Nhìn chăm chăm vào Pisces, Vir chợt nghĩ: "Hay nhận Pisces vào quán Stories nhỉ?" và anh quay lại nói ngay:
- Nếu cô muốn, cô có thể làm tại quán cafe của tôi.
Pisces mừng rỡ, cô nói như bắt được vàng:
- Nếu được, xin hãy nhận tôi vào làm. - Và như thấy thiếu điều gì, cô hỏi Vir. - Anh là ai?
Vir bình thản trả lời, đưa cho Pisces một chiếc ô khác:
- Tôi là Virgo Hudson, bằng tuổi cô. Gọi tôi là Vir cũng được.
- Chào anh, Vir. - Pisces mỉm cười và nói với Vir, như thể đó là câu đầu tiên cô nói với anh vậy! Vir không nói gì, không biểu lộ cảm xúc, nhưng trong lòng anh, như đang nở một nụ hồng đỏ thắm.
Hôm đó, cuộc dạo chơi trong mưa của Vir kết thúc sớm hơn thường lệ. Thấy anh về sớm, lại dẫn theo một cô gái lạ hoắc, Capr bước ra đón. Cô cất hai chiếc ô, chỉ chỗ cho Vir và Pisces ngồi rồi vào trong chuẩn bị đồ uống. Ngoài kia, mưa vẫn rơi rả rích. Pisces đưa cho Vir một tập giấy giới thiệu. Vir đọc lướt qua rồi lẩm bẩm: "Là người Việt à?" Anh trả tập hồ sơ cho Pisces. Cùng lúc đó, Capr bước ra từ phòng trong với ba tách chocolate nóng. Cô cẩn thận đặt chúng lên bàn và ngồi vào. Không để Capr hỏi, Vir giới thiệu:
- Đây là Pisces, cùng tuổi chúng ta. Từ giờ, cô ấy sẽ làm ở đây. Cậu giúp cô ấy nhé!
Capr cười và chào cô bạn mới:
- Chào Pisces, tôi là Capricorn Camellia. Tôi là thư ký kiêm người pha chế ở đây, còn Virgo là quản lí. Gọi tôi là Capr nhé!
- Tôi là Pisces, du học sinh từ Việt Nam sang. Mong cô giúp đỡ. - Pisces lúng túng đáp lại lời chào của Capr.
- Được rồi, Capr giúp Pisces học pha chế nhé! - Vir lắng nghe cuộc trò chuyện từ nãy tới giờ, cất lời.
Mưa đã tạnh. Nắng len lỏi vào chỗ ba người đang ngồi, ánh lên một màu thật đẹp. Và xa kia, cầu vồng bảy sắc xuất hiện chập chờn sau những làn mây trắng. Vir, Capr và Pisces cùng hướng mắt ra cửa sổ - nơi nắng hắt lên những giọt nước còn đọng trên phiến lá, tạo thành một màu long lanh như ngọc.
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Ngày đầu tập việc của Pisces...
"Pipipipi..." - Tiếng chuông báo động liên hồi phát ra từ cái lò nướng. Bất chấp chuyện đó, Pisces chúi mũi vào cuốn tiểu thuyết trước mặt mà cô vừa mượn được ở thư viện. Cho tới khi chiếc bánh trong lò cháy khét lẹt, Capr mới chạy vội vào. Capr tắt công tắc và lôi chiếc bánh - lúc này đã chuyển sang một màu vừa nâu vừa đen - ra khỏi lò. Pisces chỉ biết đứng nhìn và tự trách mình sao mà hậu đậu. Nướng bánh đã không được, pha chế cũng không xong. Vir nghe Capr thuật lại rồi thở dài. Anh nói với Pisces:
- Cô chạy bàn vậy!
Pisces khẽ gật đầu.
Công việc chạy bàn của Pisces cũng khá nhẹ nhàng và trôi chảy. Những ngày mưa, Vir không còn ra ngoài như trước. Anh ngồi bên bàn, trò chuyện cùng Capr và Pisces. Vir nói nhiều hơn và cười nhiều hơn. Có điều, anh vẫn giấu Pisces thân phận thật của mình. Capr thấy anh thay đổi thì lạ lắm. Nhiều lần cô hỏi Vir nhưng anh chỉ cười. Pisces ít khi nói chuyện với Vir và Capr, trừ khi công việc có trục trặc. Sau giờ làm, Pisces luôn vội vã chạy về kí túc xá. Cho dù là Capr hay Vir nài nỉ cô ở lại, cô vẫn khéo léo từ chối.
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Một ngày đông lạnh, Vir dạo bộ từ trường về quán cafe. Anh giật mình khi nghe thấy tiếng chuông trong trẻo ngân lên khe khẽ. Đảo mắt nhìn quanh, Vir nhận ra trên cánh cửa ngôi nhà nào cũng treo một vòng lá mùa vọng. "Giáng sinh đến rồi!" - Vir chợt mỉm cười thầm. Tuyết nhẹ nhàng đáp xuống, Vir kéo mũ áo trùm lên đầu và rảo bước nhanh hơn. Khi anh bước vào, Capr vẫn miệt mài bên đống hóa đơn. Pisces chạy qua chạy lại. Quán hôm nay đông lạ thường. Mùa lạnh, có lẽ ai cũng cần một cốc cà - phê nóng để tự sưởi ấm lòng mình. Vir cất ba lô rồi ngồi vào chiếc bàn nhỏ trong góc quán. Bóng tối lúc nào cũng chào đón anh với một sự dịu dàng. Vir nhét đôi earphone vào tai và thưởng thức bản nhạc.
Chiều muộn, quán ngớt khách. Pisces xách túi định ra về nhưng cô bị Vir giữ lại:
- Hôm nay là Giáng sinh, đi chơi với tôi và Capr nhé!
Nếu là ngày thường, chắc chắn Pisces sẽ từ chối thẳng thừng bằng lí do nào đó. Nhưng hôm nay, lại là ngày lễ của người Thiên Chúa. Không muốn các bạn mất vui, Pisces miễn cưỡng ở lại. Tối, Vir và Capr dẫn Pisces đi ăn tối ở một nhà hàng nhỏ trong con phố Les rois. Đèn đường sáng như sao sa. Dưới trời đêm, New York càng đẹp lạ lùng - một vẻ đẹp thanh nhã và hiện đại. Pisces bị kéo đến Công viên Trung tâm, rồi đến Bảo tàng Mỹ thuật. Pisces cảm thấy lòng ấm áp lạ. Cảm giác lạc lõng cô đơn khi nào bỗng dưng biến mất, lúc cô đi cạnh Vir và Capr. Họ luôn mang đến cho cô sự thoải mái, Pisces cảm thấy Vir và Capr như một phần của gia đình. Mỗi lần nhìn vào đôi mắt của Vir, cô lại thấy lòng mình dậy sóng mà chẳng hiểu tại sao. Cảm giác đó đến một cách thật tự nhiên. Cô biết Vir là một người ít nói và chững chạc. Khi có tâm sự, cô thường kể với Capr. So với Vir, Capr gần cô hơn. Cô vẫn thắc mắc: "Giữa hai con người này là mối quan hệ gì? Thân thế họ ra sao?" Chỉ là suy nghĩ thôi, Pisces vẫn chưa dám hỏi. Pisces mải miết nghĩ, bước chân chậm dần lại. Và cô giật mình nhìn lên khi nghe tiếng Capr gọi:
- Pisces, nhanh lên! Sắp tới nhà thờ rồi đó!
Cô vội vã chạy lên trước. Tiếng chuông nghe thật gần, thật vang và trong. Pisces thầm cầu nguyện. Cô nhìn sang Vir và Capr. Cũng như cô, hai người cũng cầu nguyện. Tiếng nhạc mừng Giáng sinh ngân nga hòa lẫn tiếng đọc kinh của vị Cha xứ tạo thành một hòa âm tuyệt diệu. Pisces chợt nghĩ đến Giáo xứ nhỏ quê mình: "Chắc giờ mọi người cũng đang đón lễ Giáng sinh!"
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Một năm du học trôi qua thật nhanh trước mắt Pisces. Buổi học cuối cùng tại trường Stanford, cô ngẩn ngơ nhìn ra cửa sổ, ngắm những đám mây trôi chậm trên nền trời xanh thẳm. Chiều, cô vẫn tới quán Stories làm việc. Cố giữ vẻ mặt bình thản, Pisces giấu nhẹm việc mình sắp về nước. Nhưng Vir đoán được ngay. Anh lặng lẽ nhìn Pisces thật lâu, như để khắc ghi hình ảnh của cô. Anh sợ, rồi cô cũng như cầu vồng kia, chỉ đến sau cơn mưa, và rồi sẽ biến mất trong phút chốc. Hết buổi làm, Vir nhắn tin vào máy Pisces: "Cô đến Công viên Trung tâm gặp tôi." Không cần biết Pisces có hồi âm lại hay không, anh vẫn đến. Pisces cũng đến. Cô nhận ra Vir đứng dựa vào thân cây, cúi đầu. Vir nghe tiếng bước chân, ngẩng lên. Anh nói, nửa trách móc, nửa giận hờn:
- Tại sao sắp về Việt Nam rồi mà cô không nói? Cô định bỏ tôi và Capr mà đi vậy sao?
Pisces ngạc nhiên. Cô nhìn vào đôi mắt xanh lơ man mác buồn của Vir. Hồi lâu im lặng, cô cúi đầu, nắm chặt hai tay, cô nói như sắp khóc:
- Nếu tôi nói ra, Vir và Capr sẽ buồn biết mấy.
Vir bất giác ôm Pisces vào vòng tay của mình. Pisces cố đẩy ra. Cô nghe tiếng Vir thì thầm bên tai:
- Nếu cô không nói, tôi càng buồn hơn đấy. Vì... - Vir ngập ngừng. - Tôi đã lỡ thích cô mất rồi. Đừng về được không?
Nước mắt Pisces ướt đẫm vai áo Vir. Dẫu sao đi nữa, cô vẫn sẽ trở về. Việt Nam vẫn luôn là Tổ quốc nơi cô sinh ra. Tiếng máy bay cất cánh vang lên từ phía xa. Pisces hoảng hốt. Chỉ còn mười lăm phút nữa thôi, chuyến bay về Hong Kong sẽ bắt đầu. Nếu lỡ, chẳng biết khi nào cô có thể về lại Việt Nam. Vội vã chạy đi, Pisces bỏ mặc Vir đứng lạc lõng giữa dòng người đông đúc. Vir cúi đầu. Anh đã nói ra ý nghĩ của mình rồi, nhưng câu trả lời, biết bao giờ mới nhận được? Capr theo dõi cuộc trò chuyện từ nãy tới giờ. Nghe Vir nói với Pisces, trái tim cô như tan thành từng mảnh nhỏ. Cô bước tới cạnh Vir. Cô trông lên trời. Chiếc Boeing 777 rời sân bay. Trên đó, có Pisces. Vir và Capr cùng dõi mắt nhìn theo, cho tới khi hình ảnh to lớn đó chỉ còn là những vệt sáng li ti nhấp nháy cùng vô số những vì sao.
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Hai năm sau...
Vir, Capr và Pisces đều tốt nghiệp đại học với bằng giỏi. Chỉ có điều, ba người cách nhau tới nửa vòng trái đất. Vir khẽ ngước trông lên những vì sao xa. Ở Việt Nam, Pisces có thấy những vì sao ấy? Cho dù có cách xa đến mấy, thì ở đâu cũng là bầu trời ấy. Ngẩn ngơ đứng trước ban công, ngóng về nơi xa xăm nào đó, Vir không biết Capr đã đứng cạnh mình từ bao giờ. Capr nhẹ giọng:
- Đừng lo, trái đất hình tròn mà! Sẽ có lúc cậu gặp lại Pisces. - Giọng Capr chợt chùng xuống. - Cậu thích Pisces mà!
Vir cúi đầu:
- Xin lỗi Capr. Tớ không thể đáp lại tình cảm của cậu. Tớ không xứng với cậu.
- Sau này, chúng ta vẫn là bạn chứ? - Giọng Capr nghe nhỏ và ấm.
- Tất nhiên! - Vir nói theo quán tính. Mắt vẫn trông lên bầu trời đêm, tìm vì sao tên Pisces. Lòng anh chợt trở nên lạnh lẽo và cô độc - hệt như ngày ấy.
...Vir xách vali lên máy bay. Phía dưới sân, Capr vẫy tay chào anh cùng một nụ cười. "Hãy về cùng Pisces, Vir nhé!" Vir lơ đễnh nhìn ra cửa sổ. Máy bay cất cánh về Vientiane. Lúc này, trời đã tối mịt mù. Những giọt mưa hắt lên cửa kính, xiên xiên.
...Pisces đang ở trong bệnh viện. Bên cạnh cô là một phụ nữ đã ngoài năm mươi, vẻ yếu ớt, sắc mặt nhợt nhạt. Đó là mẹ cô. Mẹ đã yếu lắm rồi, Pisces vào bệnh viện theo mẹ. Bác sĩ bảo mẹ cô bị ung thư phổi, chắc không sống được bao lâu. Pisces nhìn theo những giọt mưa nhẹ rơi tí tách ngoài cửa sổ. Cô thấy hình ảnh Vir và Capr hiện lên trong làn nước trắng xóa. Tiếng cửa mở khiến Pisces quay lại. Cô ngạc nhiên khi thấy anh. Cô lắp bắp:
- Vir? Anh đến đây làm gì?
- Anh đến để đón em. Hãy về Mỹ, Pisces à.
- Không được! Mẹ em đang bệnh. - Pisces ngập ngừng. Có muốn cũng không thể quay trở lại. Có muốn cũng không thể đi. - Sẽ có ngày em đến tìm anh.
- Anh sẽ đợi, Pisces.
Nắng và gió khẽ xua đi những đám mây xám xịt. Mưa ngớt hạt. Cầu vồng hiện ra phía xa xa. Cả Pisces lẫn Vir đều nhìn ra cửa sổ. Và trên môi người phụ nữ đang nằm trên giường bệnh, khẽ nở một nụ cười hạnh phúc.
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Pisces bước xuống máy bay. Cô thấy Vir và Capr đang đứng đợi, vẫy tay về phía cô. Capr chạy lại và ôm lấy cô:
- Tưởng cậu không về nữa chứ! Tưởng cậu sẽ bỏ Vir đau khổ một mình chứ!
- Đâu có, tớ đã hứa với anh ấy, là tớ sẽ trở về. - Pisces cười. Cô cảm nhận hơi ấm trong vòng tay Capr. Cô đã tìm thấy một người bạn chân thành. Phía bên cạnh, Vir cũng khẽ mỉm cười. Cô đã về lại rồi! Như cầu vồng sau cơn mưa, hạnh phúc mỉm cười với Vir, Capr và Pisces, sau một khoảng thời gian cách nhau nửa vòng trái đất. Bởi "Trái đất hình tròn mà!"
Topic date: 21/8/2014
Đôi lời của đội ngũ Back-up
- Dữ liệu sao lưu, chưa liên hệ được với tác giả
- Ảnh gốc hầu hết đã die
- Đã chỉnh lỗi chính tả và giữ nguyên nội dung