- 09/04/2025
- 337
- 515
- 90
[Fiction] Kẻ cao thượng
Author: Frank Killer
Category: Slice of Life
Rating: T
Length: Oneshot
Status: Finished.
Author: Frank Killer
Category: Slice of Life
Rating: T
Length: Oneshot
Status: Finished.
***
Anh năm nay ba mươi tư tuổi. Năm năm trước, lần đầu tiên anh dẫn chị về nhà ra mắt gia đình. Sau này anh còn dẫn chị về nhà nữa, nhưng những gì chị còn nhớ thì chỉ mỗi một lần đầu tiên ấy thôi. Những kỉ niệm về anh, chị cố gắng giữ lại những điều đẹp đẽ nhất, như một lời nhắc nhở rằng chị đã cao thượng như thế nào trong mối quan hệ của hai người.
Sự cao thượng ấy làm chị đau khổ biết bao.
***
Những tháng ngày cuối cùng ở trường đại học của chị như rực rỡ hơn bao giờ hết, bởi vì chị quen anh.
Nhớ lúc ấy khi đứng dưới bóng hoàng hôn tháng Tám, bàn tay anh đan vào những ngón tay của chị, lời tỏ tình thì thầm khẽ bên tai, thế giới xung quanh như một giấc mơ dịu dàng đến vô hạn. Chị cứ nghĩ mãi về ngày hôm ấy, kể cả trong lúc yêu anh và lúc không còn yêu anh.
Anh dẫn chị về nhà vào một ngày trời bất chợt đổ mưa nặng hạt. Gia đình anh đã chờ sẵn cơm trong nhà, mẹ anh còn tận tay cầm ô ra đón hai người ở ngoài cửa. Chị là cô gái tốt, còn anh khi ấy đã gần ba mươi, cả nhà ai cũng nghĩ rằng hai anh chị rồi sẽ cưới nhau. Anh không nói gì về những tháng ngày mai sau, còn chị cũng chẳng một lần giục giã. Bởi chị nghĩ, chị còn trẻ, chị có thể đợi chờ.
“Tình chỉ đẹp khi còn dang dở”, phải rồi, kể cả lúc còn yêu, giữa hai người cũng chỉ là chuyện dở dang.
***
Ba năm sau, anh come out. Anh nói anh sẽ không lấy chị. Anh nói anh đã yêu người khác rồi. Anh nói anh yêu người ấy thật lòng nên anh không thể lấy chị được. Có lẽ anh không nói như vậy. Có lẽ anh còn nói nhiều điều nữa. Nhưng tôi chẳng thể nào biết được, bởi vì câu chuyện của anh chị, tôi chỉ được loáng thoáng nghe trong những cuộc nói chuyện của các cô dì, và thi thoảng tôi thấy ở trong đôi mắt buồn của chị. Anh và chị như hai lực trực đối trong định luật Vật lí, có cùng độ lớn và cùng hướng về nhau, nhưng lại chẳng bắt đầu ở cùng một xuất phát điểm. Chị không níu giữ anh, bởi trong câu chuyện này, bất cứ sự níu giữ nào cũng sẽ chỉ khiến cả ba cùng đau khổ. Vì vậy, chị lựa chọn phần thua thiệt hơn về mình để trở thành kẻ cao thượng hơn trong mối tình ngang trái ấy. Nhưng này, chị đâu có được lựa chọn rằng liệu mình có bị tổn thương.
Tôi nghe kể rằng, bác tôi đã tuyên bố rằng sẽ từ mặt anh nếu anh dám dẫn người anh yêu về nhà. Anh không dẫn người anh yêu về nhà, nhưng cũng không còn sống ở nhà nữa. Anh chuyển ra ở riêng, bỏ lại nơi đã nuôi dưỡng anh suốt ba mươi năm trời, bỏ lại mẹ anh trong bao nhiêu là nước mắt, bỏ lại bố anh trong cơn giận dữ và những ánh mắt soi mói của họ hàng. Người ta giận anh nhiều hơn là thương anh. Gia đình thương anh nhiều hơn là giận anh. Nhưng cũng để làm gì nữa. Ngày anh quyết định ra đi, anh đã không còn là con trai của gia đình này nữa rồi.
Tôi có gặp người mà anh yêu một lần, cũng gặp luôn cả anh khi hai người đi siêu thị cùng nhau. Cậu còn trẻ, chắc cũng chỉ hơn tôi vài tuổi. Cậu không quen tôi, nhưng khi thấy tôi và anh gật đầu chào nhau, cậu đã lùi lại phía sau một bước. Tôi không còn nhớ ngoại hình của cậu trông như thế nào, nhưng lại nhớ rõ ràng một bước chân lùi lại ấy. Tôi không chào cậu, và cứ vậy mà bước đi.
Tôi và cậu thì có liên quan gì.
***
Tôi không biết liệu chị đã từng gặp cậu bao giờ chưa, nhưng tôi biết mình không nên hỏi điều đó. Anh, cậu, và tình yêu của hai người là nỗi đau của cuộc đời chị. Nỗi đau ấy, chị không thể chống trả, cũng không thể chạy trốn. Chị chỉ có thể đứng đó để nó làm tan nát trái tim mình. Chị là một kẻ cao thượng, với đầy những vết thương.
Tôi tự hỏi, kẻ cao thượng liệu có phải người chiến thắng. Nhưng đây là tình yêu chứ không phải một cuộc chiến. Chiến tranh có tồn tại sự cân bằng giữa các phe. Còn chị, ngay từ lúc đầu chị đã thua rồi.
***
Mùa thu năm ngoái anh có về nhà một lần, anh mượn hộ khẩu để làm hộ chiếu sang Mỹ. Tên của anh vẫn còn ở trong đó, với dòng chú thích “con trai” viết ngay ngắn ở trên đầu. Bố mẹ anh đã dịu đi nhiều, chỉ hỏi anh tại sao phải đi xa đến thế. Anh khóc rồi quỳ xuống xin lỗi bố mẹ, xin lỗi rằng anh đã làm họ tổn thương, xin lỗi rằng anh đã bỏ mặc họ suốt hai năm trời. Gia đình anh tha thứ cho mọi lỗi lầm của anh, chỉ là anh đã đi xa suốt hai năm rồi, bây giờ anh đừng bắt bố mẹ anh phải xa anh nhiều hơn nữa.
Đó là những gì tôi được nghe kể lại. Ngày anh trở về nhà, tôi đã không còn gặp lại chị nữa. Chị đã chuyển đi xa thật xa, xa hơn tất cả những khoảng cách mà chị đã cố giữ giữa anh và chị. Anh là con trai của gia đình, còn chị chỉ là một người xa lạ. Gia đình anh cho dù có áy náy đến đâu, thì cũng chẳng thể nào coi trọng một người xa lạ hơn đứa con trai ruột thịt của mình. Chị đã rời đi trước tiên, và lại được làm kẻ cao thượng một lần nữa. Câu chuyện giữa chị và anh đã kết thúc rồi, bây giờ là lúc để chị viết tiếp cho mình một câu chuyện khác. Chị đã đi xa thật xa, để tìm cho mình một con đường mới, và để tìm lại chính mình.
L.d.b, 19/08/2016
Frank Killer.
Frank Killer.
Topic date: 19/08/2016
Đôi lời của Đội ngũ Back up:
- Dữ liệu sao lưu - Chưa liên hệ được với tác giả.
- Hình ảnh đã die
- Chúng mình sẽ kiểm tra - chỉnh sửa lỗi chính tả (nếu có) và vẫn đảm bảo giữ nguyên nội dung.