Fiction [Oneshot] Nhịn

  • Thread starter Thread starter liran.tran
  • Ngày gửi Ngày gửi
  • Trả lời Trả lời 0
  • Lượt xem Lượt xem 104

liran.tran

Trial Super Moderator
Thành viên BQT
28/04/2025
212
98
25
Đảo mèo
Thiên Bình
Tên truyện: Nhịn

Tác giả: Jin

Beta: CLP21liran

Thể loại: Tragedy,Fluff.

Rating: [K]

Cảnh báo: Tuân thủ nội quy box MBM tại đây.

Lời tác giả:

- Truyện tôi viết trong một lúc khá rảnh rỗi, chi tiết thì là lúc 2 giờ sáng mồng 3 tết, vì vậy nên khi viết xong cũng chả biết mình đang làm cái gì.

- Truyện dành tặng cho những người mà tôi yêu quý và thành thật xin lỗi nếu không được hay.

- Cuối cùng, chúc mọi người đọc vui vẻ.

***

Sống trên đời đã được hơn hai mươi năm, có thể là không nhiều nhưng cô cảm thấy cái cuộc đời vô vị này chỉ toàn là màu đen, không còn là màu hồng như cách nghĩ của thời mới yêu nữa.

Đến nay cô vừa tròn 27 tuổi.Không phải quá già nhưng tất cả những hương vị của cuộc sống cô đều đã trải qua. Ngọt. Mặn. Cay. Đắng.Thậm chí là chua chát hay bất cứ thứ gì đi nữa.

Tại sao ư?

Nhớ cái thời khoảng trời hồng rực rỡ chính là khi cô lấy chồng. Một người chồng phải nói là tuyệt vời trong mắt phụ nữ. Anh hoàn hảo.

Lúc đó, cô được cho là may mắn.

Và thêm một niềm hạnh phúc nữa khi cô hạ sinh một bé gái mũm mĩm đáng yêu. Con bé tên Thiên Thiên. Anh nói đặt tên như vậy với mong muốn cuộc sống của nó mai sau sẽ yên bình, ấm no. Gia đình cô sống rất hạnh phúc.

Nhưng đâu phải cứ hạnh phúc mãi như thế được. Không có cái gì là hoàn hảo. Vì thế, chưa được bao lâu, cô nhận được tin trời đánh. Anh- người chồng mà cô cho là đệ nhất hoàn hảo ngày xưa ấy , đang qua lại với ả bồ cũ. Nhưng nếu chỉ có nhiêu đó thì cô cũng chả cảm thấy đắng tận ruột gan như vậy.

Cô ta tên Thiên Thiên. Như vậy là đủ hiểu, anh ta đặt tên con của cô theo tên của bạn gái cũ. Đó là con của cô, đứa con mà cô mang nặng đẻ đau cơ mà, cớ sao anh ta lại dùng chính đứa con của mình với mục đích để gợi nhớ tình xưa? Anh có còn coi cô là vợ ? Mà không, cho dù không coi cô là vợ đi chăng nữa thì đó cũng là con của anh, là máu mủ của anh, cớ sao anh lại nhẫn tâm làm thế? Anh có coi cô là người vợ, là người bạn sẽ đi đến suốt cuộc đời như ngày xưa anh đã thề thốt với cô không vậy. Tuy nhiên, cô vẫn ngậm bồ hòn làm ngọt, nhẫn nhịn mà bỏ qua như không biết chuyện gì để duy trì hạnh phúc. Con của cô vẫn còn nhỏ, cô không muốn nó biết bố nó là một người tồi tệ đến thế nào. Ít nhất bây giờ, cô muốn cho nó có một môi trường tốt để phát triển, để lớn lên.

Giờ nghĩ lại, cô thấy đó là một bước đi sai lầm. Khi con bé lên hai, cô phải sang nước ngoài công tác vài năm. Cô muốn mang con mình theo. Nhưng với đặc thù nghề nghiệp, cô không thể làm vậy.Và từ đó, cô đã phải rời xa đứa con thân yêu của cô, nguồn sinh mạng sống của cô.

Ngay khi cô đi, tên khốn đó đã mang đứa con gái bé nhỏ của cô đến chỗ ả bồ của hắn. Hắn cắt đứt liên lạc, cắt đứt mọi liên kết với cô. Hắn lấy đi đứa con của cô để lấp vào cái gia đình bé nhỏ của hắn. Và rồi hắn chuyển nhà, đi đến một nơi nào đó mà cô không hề biết. Gia đình của cô giờ đây đã tan rã. Hắn bắt con cô bỏ cô.

Hắn-tên khốn hai mặt. Cô đã tha thứ cho hắn,vậy mà hắn phản bội cô. Cô không hiểu tại sao hắn cưới cô? À, thật nực cười, cô muốn cười vào mặt mình, cười vào cái bản mặt ngốc nghếch của mình. Tiền, hắn cưới cô tất cả chỉ vì tiền. Vậy mà từ trước đến giờ cô mù quáng tin rằng hắn yêu cô. Cô yêu hắn biết bao. Nhưng càng yêu bao nhiêu thì niềm căm hận càng nhiều bấy nhiêu. Ngay khi bay sang đến nơi, cô liền gọi điện ngay cho hắn hỏi về tình hình của con cô. Nhưng dĩ nhiên, không thể liên lạc được. Biết có chuyện gì đó không ổn, cô lập tức gọi ngay cho đứa bạn thân ở gần nhà. Và cô đã biết, biết tất cả. Vừa dập máy, cô gọi lại cho hắn ta. Cô mắng chửi, quát tháo như để xả bớt cơn giận không bao giờ nguôi, dù biết chả có ai ở đầu dây bên kia. Cứ thế, cô nghiến răng mà chửi bới, mắng nhiếc, kèm theo đó là những hàng nước mắt tràn đầy trên gò má.

Vừa khóc, cô vừa hối hả đi đặt vé máy bay quay trở về. Nhưng có lẽ kiếp trước cô đã làm gì sai, vậy nên giờ đây cuộc sống của cô mới trớ trêu thế này. Sân bay chật kín người. Lấy được vé không phải là chuyện dễ dàng. Ngồi đợi ở ghế mà lòng như lửa đốt. Sao cô có thể ngồi yên được đây? Khuôn mặt cô đã thấm đầy sự lo lắng rồi! Những nếp nhăn xô đẩy nhau từng đợt. Thỉnh thoảng lại nghe thấy hơi thở nặng nhọc như một bữa ăn khó nuốt trôi. Cô không chờ được nữa.

Xách chiếc túi chạy thẳng ra ngoài, cô không muốn đợi ở cái chốn chật chội này nữa. Khí nóng, rồi hơi người, mặc dù máy lạnh vẫn hoạt động nhưng cô không chịu nổi cảm giác hiện tại. Có cái gì đó thật ngột ngạt và… bức bối.

Như một viễn cảnh nào đó trong một bộ phim, chiếc ô tô lao tới. Cô đứng giữa lòng đường, chân tê cứng không thể di chuyển. Cảm giác cảm nhận cái chết đang đến gần thật khó nói. Một khoảng không xuất hiện, mờ ảo nhưng lộng gió.

Cô không sợ. Nếu so sánh với việc không tìm ra con cô thì đây đâu phải chuyện đáng phiền. Cô đứng im như pho tượng. Pho tượng đang khóc, không hề lặng lẽ, cô gào lên đến mức cổ họng đau rát, nói không ra tiếng. Cô khóc không phải vì cô sợ. À không, cô đang run sợ đấy, nhưng không phải cái chết cận kề trước mặt. Con bé là nguồn sống của cô, là động lực để cô phấn đấu vươn lên. Nhưng giờ đây, nó ở đâu cô còn không biết, cô cảm thấy mình chả còn sống để làm gì nữa. Nếu không đẻ ra nó, cô đã ly hôn với hắn và bắt đầu cuộc sống mới từ lâu rồi.

Giá như cô không ngu ngốc đến thế.
Giá như cô không nên mềm lòng.
Giá như cô không nên tha thứ.
Giá như cô không nên tin tưởng ở một người như hắn.
Giá như cô không lấy hắn.


Giá như, giá như,…giá như ư? Đó đều là những điều đã qua, mà đã qua rồi thì không thể cứu vãn được nữa. Đó đều là quyết định của cô, cô cảm thấy trách bản thân mình. Tất cả những bi kịch của cô đều do mình cô gây ra.

Chết.



***
Đôi mắt cô dần dần hé mở, xung quanh là một màu trắng tinh, và nồng nặc mùi thuốc. Có thể dễ dàng đoán ra đây là bệnh viện. Thoáng cô nghe thấy tiếng bác sĩ nói với cô y tá bệnh tình của cô. Cô thật sự sốc. Thì ra cô bị bệnh tâm thần phân liệt, đã được một thời gian rồi.Thì ra tất cả những thứ như chồng, con gì đó đều là do cô tưởng tượng ra. Thì ra tất cả những cảm xúc của cô đều xuất phát từ trái tim mà lại là hư ảo.


Nằm trên giường bệnh , cô cảm thấy thật nhàm chán. Cái gì cũng u buồn, đen tối, cái gì cũng héo úa, không có sức sống. Thiết nghĩ thà chết từ lúc đó đi nhỉ? Đỡ phải nghe cái sự thật đau lòng này. Giờ cô chả nghĩ gì, hành động như một phản xạ tự nhiên. Lần lấy con dao nhỏ trên bàn kế bên, cô nhẹ nhàng cầm lấy nó rồi ngắm nghía một hồi lâu.

Cô cười.

Rất nhanh con dao đã được đưa đến cổ tay, lưỡi dao lạnh toát chạm vào làn da cô khiến cô run lên. Từ từ cứa một nhát thật sâu vào mạch máu, cô vừa cười, vừa nói:

-Xin lỗi con!

Hai hàng nước mắt chảy dài xuống vải trắng muối. Hòa cùng với nó là máu đỏ tươi.

Máu, rất nhiều máu.

Có lẽ cô đã lên thiên đường. Và trên đó, chắc hẳn cô vẫn luôn dõi theo đứa con bé nhỏ của mình- nguồn hy vọng duy nhất của cô. Đôi lúc nhìn đứa con gái bỏng có khuôn mặt giống y hệt cha mình, nhớ lại cái tên của nó là cô lại khóc nức nở lên, nhưng mắt đã không còn thành giọt mà chỉ chảy vào trong. Đến cuối cùng, cô vẫn chỉ có một mình. Chết không ai biết, mất không ai hay, không ai đưa tang, không ai hỏi thăm, không ai đến viếng. Chết rồi chôn rồi được đầu thai. Cô đã mong nếu được đầu thai thì cô muốn thành gió. Gió tự do, không lo âu, không nghĩ ngợi.

Thật thanh thản!




End.
Topic date: 27/06/2014

Đôi lời của đội ngũ Back up:

  • Dữ liệu sao lưu, chưa liên hệ được tác giả
  • Đã sửa lỗi chính tả và giữ nguyên nội dung

 
Sửa lần cuối: