Fanfiction Rhyme scheme

  • Thread starter Thread starter liran.tran
  • Ngày gửi Ngày gửi
  • Trả lời Trả lời 0
  • Lượt xem Lượt xem 87

liran.tran

Trial Super Moderator
Thành viên BQT
28/04/2025
212
98
25
Đảo mèo
Thiên Bình
Tittle: Rhyme scheme
Author: Slap
Category: Romance
Disclaimer: Nhân vật không thuộc về tôi.
Length: Oneshot
Rating: K+
Note:
- Đây là quà tặng sinh nhật Slap gởi đến #AriesJung. Chúc cô sinh nhật vui vẻ, ăn mau chóng nhớn, ngoan ngoãn nghe lời ba mẹ, học giỏi, xinh đẹp được như tôi :v
- Slap rất vui nếu được cmt nhận xét nhưng vui lòng cmt trên 15 từ và liên quan đến fic, tuân thủ đúng nội quy box MBM.

______________________


Tôi gặp cậu trong một buổi chiều thứ ba. Khi ấy, học sinh trong trường đã về gần hết và thằng lớp trưởng như tôi sắp thực hiện nhiệm vụ cuối cùng – khóa cửa lớp. Trong lúc đang loay hoay bỏ mấy quyển sách vào chiếc ba lô màu xám, tôi vô tình thấy một bóng áo khoác sơ mi kẻ sọc xanh thẫm lấp ló trước cửa. Một quả đầu thò vào, mái tóc dài xoăn nhẹ ở đuôi trượt khỏi vai đổ về một bên.

- Cậu sắp đóng cửa phải không?

Tôi gật đầu.

- Hay quá, nãy giờ tớ cứ đợi mãi. Mà sao hôm nay cậu đóng cửa muộn thế?

- Cậu đợi làm gì vậy?

- Soi gương. Cả trường này chỉ có mỗi cửa lớp cậu có thể soi thôi.

À, cách đây hai tuần, một bạn trong lớp tôi vô ý làm vỡ cửa kính. Chúng tôi đã không tìm thấy chỗ nào bán loại kính mờ đục in hoa văn như trước, đành mua tạm loại kính màu xanh đậm có độ trong và như cô bạn ấy nói, có thể soi.

Tôi vặn nhẹ chìa khóa và chắc chắn rằng cửa đã đóng cẩn thận. Cô bạn kia chăm chú vuốt nhẹ mấy sợi tóc lưa thưa trước mái, ánh mắt nâu trong trẻo ám màu nắng chiều, khi tập trung lại toát lên một sức hút kì lạ. Đột ngột cậu quay mặt về phía tôi, nét biểu cảm giữ nguyên vẹn không thay đổi.

- Cậu nhìn tớ đấy à?

Tôi khẽ giật mình, sự bối rối quấn lấy tâm trí làm tôi không biết trả lời thế nào. Quả thật nãy giờ tôi đang ngắm cậu ấy, với tư cách là một thằng con trai ngắm thứ mà nó cho là đẹp. Tôi hoàn toàn không có ý gì với cậu, ít ra là ở thời điểm đó. Đáp lại tôi, cậu phì cười:

- Không sao. Con trai ngắm gái đẹp là điều dễ hiểu. Cậu tên gì thế?

- Sư Tử.

- Hả? Cậu là thằng lớp trưởng tự kỷ trong truyền thuyết đây sao?

- Này này... – Tôi nhướn mày. Từ khi nào mà tôi vinh dự trở thành một truyền thuyết thế?

- Ha ha, xin lỗi, tớ là Bạch Dương.

Cậu cười, nét phóng khoáng ngấm vào từng cử chỉ.

Chúng tôi về cùng nhau. Nhà cậu tuy không gần nhà tôi nhưng lại thuận đường. Ở bên cậu suốt khoảng thời gian về nhà, tôi mới phát hiện cậu không chỉ xinh xắn mà nói chuyện cũng rất dễ thương. Cậu thuộc tuýp người hướng ngoại, ừm, hoàn toàn trái ngược với sự u ám, lạnh lẽo luôn tồn tại song song cùng con người tôi. Thế giới của cậu luôn tươi mới và trong trẻo, vang vọng thanh âm của bài ca thanh khiết nhất. Nó đối lập và tách biệt với linh hồn tôi, một sự u buồn bất tử.


Lần đầu tiên, một tia nắng từ nơi cậu chảy xuyên qua đám mây vần vũ dữ dội, lọt vào thế giới xám xịt của tôi.



- Bạch Dương!

Tôi gào lên, điên cuồng chạy tới ôm chặt lấy cậu từ phía sau. Đừng, Bạch Dương, cậu không biết tớ sẽ đau đớn thế nào nếu cậu trèo qua lan can này và rơi xuống đâu. Xin cậu đừng tự làm khổ bản thân mình như thế, hắn không đáng, không đáng Bạch Dương à.

- Sư Tử.

Bạch Dương thều thào, từ tốn gỡ bàn tay tôi ra khỏi cậu ấy. Cậu xoay người lại, ánh mắt thẫn thờ, trống rỗng. Nắng đã đi đâu rồi? Nét vui tươi ấm áp đã đi đâu mất rồi?

- Tớ là kẻ giết người, Sư Tử, tớ là kẻ giết người.

Cậu thì thầm như đọc một câu thần chú trói buộc linh hồn vào một tội lỗi vốn không phải của cậu. Cậu không giết người, và đừng làm như mình là kẻ xấu xa như thế.

- Bạch Dương, nghe tớ nói, đây không phải là lỗi của cậu. Đây chính là kết cục họ đáng phải chịu, là họ nợ cậu, họ nợ cậu rõ chưa?

Bạch Dương nguầy nguậy lắc đầu, rồi gật, rồi lại lắc đầu. Từ khi chuyện đó xảy ra, tinh thần cậu sa sút kinh khủng. Cậu lúc tỉnh lúc mê, đan xen nhau làm người ta lo phát ốm, vì khi mê man cậu dễ rơi vào ảo giác, suy nghĩ lung tung như ban nãy. Nhiều lúc tôi chỉ muốn khóa chặt cậu vào lòng, không rời nửa bước. Ai biết được khi không có người trông chừng cậu sẽ làm ra chuyện gì cơ chứ.

- S... Sư Tử?

Bạch Dương đột ngột đổi tông giọng, ánh mắt đã có thần trở lại. Xem ra đã thoát khỏi trạng thái đáng lo ngại rồi nhỉ.

- Ừ, là tớ.


•••


Chói, chói chang quá.

Một người con trai đứng ngược hướng nắng, ngũ quan mờ ảo chỉ nhàn nhạt một cái nhếch môi khẽ khàng.

- Tất cả là lỗi của em.

Thanh âm không lớn nhưng lại như đập thẳng vào tai tôi, vang vọng cùng tràng cười quỷ dị nhạo báng. Vòm trời hoàng hôn oằn mình răng rắc, những kẽ nứt xuất hiện, từng mảng không gian vỡ toác ra rơi vụn. Tôi bất lực ngã vào hư vô.

Tôi mở mắt. Mây trắng vẫn bồng bềnh yên ả trên màu xanh dương của buổi trưa đầu hạ. Lại là giấc mơ đó, thứ ngục tù cứ quấn lấy tôi không chừa lấy một chút thanh thản. Tôi ngồi dậy, ôm cái ba lô dùng làm gối và chuẩn bị đi về. Dù sao những ngày gần đây thầy cô rất e dè tôi và hầu hết họ đều cho phép tôi cúp tiết lên sân thượng ngủ thế này. Thật ra họ cũng không tốt đẹp gì đâu, bởi nếu để tôi ngủ trong lớp thì người mất uy tín là họ.

Nhìn lại chỗ này thêm một lần nữa, tôi sửng sốt khi người con gái ấy đứng đây tự bao giờ. Ả nhẹ nhàng nhảy qua lan can, cả thân thể khuất dần khỏi tầm mắt tôi. Tôi hoảng sợ lao đến, cố cắn chặt môi ngăn bản thân khóc thét lên. Dưới sân trường, màu máu lan rộng từ thân thể ả, nhuộm khắp mặt đất rồi len lỏi lên cây cối, tường gạch như một vết ố không thể rửa sạch, nuốt chửng cả bầu trời và những đám mây thánh khiết. Mọi thứ mất đi màu sắc của nó, hay chính xác hơn chỉ có thế giới trong mắt tôi trở nên đỏ thẫm. Màu của tai ương.

- Nhảy đi.

Một hơi thở lạnh lẽo phả vào tai tôi. Ả đứng đấy, bên cạnh tôi, nở nụ cười mị hoặc.

- Là tại mày mà.

Từng chữ ả thốt ra mơ hồ rơi vào trí óc, mang theo sức thôi miên kỳ lạ. Không khí như cô đặc lại khiến hơi thở tôi trở nên khó nhọc và nặng nề, mồ hôi từng giọt bấu víu nhau trên trán. Tôi run rẩy chạm vào thanh nhôm chắn, từ đầu ngón tay truyền đến sự lạnh lẽo của thứ kim loại làm tê liệt từng tế bào cơ thể. Tôi kiễng chân, nụ cười của ả ta càng nở rộng.

- Bạch Dương!

Một giọng nói quen thuộc gọi tên tôi, và tiếp đó, tôi cảm nhận bản thân mình lọt thỏm trong sự bình yên đến lạ. Phút chốc, tôi quên đi mình đang định làm gì, càng không muốn suy nghĩ đây là ai, chỉ cần được ấm áp thế này là đủ. Vòng tay càng siết chặt, tôi bắt đầu thấy hơi khó thở và buộc lòng thoát ra khỏi nó. Khi xoay người lại, tôi bắt gặp một tia yêu thương thoáng qua trong mắt cậu, rồi lại chìm vào sự âu lo rõ ràng là dành cho tôi.

Ánh mắt này... tôi thấy nó không chỉ một lần.

- Sư Tử.

Tôi thất thần nhìn cậu. Khuôn mặt này, biểu cảm này nhìn sao quen quá. Ngày hôm ấy, trên sân thượng, có phải anh cũng đã nhìn ả như thế này không?

Tất cả là tại em.

Tiếng quát của anh vang lên từ chốn thăm thẳm nào đó, giận dữ buộc tội. Tôi giật mình sợ hãi, tâm trí lại rơi vào những khung cảnh đau thương chập chờn như cắt ra từ cuộn phim của ngày đó. Là tôi đã giết ả, tại tôi ả mới nhảy xuống đấy. Sự độc ác và ghen ghét lúc tôi nói ra lời tổn thương ả trở về giày vò tôi, xé nát lòng tôi thành từng mảnh đen đúa mục rữa.

- Tớ là kẻ giết người, Sư Tử, tớ là kẻ giết người.

Tôi không biết lúc ấy cậu nhìn tôi bằng cảm xúc gì. Tôi đã quá sợ hãi để đối mặt với mọi thứ, bao gồm cả lòng bao dung của cậu muốn che chở cho một tội đồ dơ bẩn. Tôi đáng bị ghét bỏ, vì tôi đã giết ả, vì tôi hủy đi tình yêu đẹp đẽ của anh, vì một đứa xấu xa như tôi lại được một thiên thần như cậu ở bên cạnh.

- Bạch Dương, nghe tớ nói, đây không phải là lỗi của cậu. Đây chính là kết cục họ đáng phải chịu, là họ nợ cậu, họ nợ cậu rõ chưa?

Họ nợ tôi? Tôi lắc đầu, tại sao họ lại nợ tôi? À phải rồi, không phải lỗi của tôi, là anh tỏ tình với tôi trước. Không đúng, anh không hề yêu tôi, anh yêu ả, ha ha, là yêu ả chứ không phải tôi.

Đau.

Hai bả vai tôi bị siết chặt bởi bàn tay rắn chắc của Sư Tử. Ánh mắt cậu kiên định nhìn tôi, tựa hồ đang tìm kiếm thứ gì đó, một thứ tôi vừa đánh mất vào buổi chiều hai ngày trước.

Là “Bạch Dương” chăng?

- S... Sư Tử?

Tôi bừng tỉnh, cứ như chuỗi sự việc vừa rồi là một giấc mộng không hơn không kém. Tôi vừa định nhảy lầu đúng không? Và Sư Tử đã kịp thời ngăn lại?

- Ừ, là tớ.

Sư Tử dìu tôi đến băng ghế lúc nãy tôi nằm ngủ, cậu nhìn thấy một vết bầm nhạt màu trên má tôi.

- Bị sao vậy?

- Hôm qua tớ tới thăm Cự Giải, gặp mẹ cậu ấy... – Tôi biết mình không thể nói dối Sư Tử được. Một phần do cậu ấy rất tinh ý, một phần tôi không cho phép mình lừa bỉnh ai nữa.

- Bà ta đánh cậu à? – Sư Tử nhíu mày.

Tôi không đáp. Quả thật bà ta đã đánh tôi, nhưng đáng thế. Bất kì người mẹ nào cũng sẽ tức giận, chỉ tiếc chưa thể moi ruột gan tôi ra trả thù cho con gái bà đang hôn mê hai ngày trong bệnh viện.

- Sư Tử, không phải là lỗi của tớ mà. Kim Ngưu đã tỏ tình với tớ trước. Dù biết là anh ấy chỉ muốn cho Cự Giải bỏ tính kiêu kỳ đi và nhận ra anh quan trọng thế nào nhưng tớ vẫn chấp nhận. Tớ tin chỉ cần chân thành thì sẽ lay chuyển được con tim anh ấy. Nhưng sự thật anh ấy chỉ hướng về Cự Giải mà hoàn toàn bỏ quên tớ.

Tôi hồi tưởng lại quãng thời gian nỗ lực vun đắp cho tình yêu vô vọng của mình, nước mắt không ngừng trào ra loang mờ thị giác. Là tôi ngu ngốc, mù quáng tin vào thứ yêu thương một phía và quan hệ thế thân anh đặt vào tôi. Hạnh phúc ở đâu, khi đơn phương vẫn mãi đơn phương?

- Tiếp đi, tớ nghe đây...

Sư Tử nhẹ nhàng kéo tôi vào lòng. Bàn tay cậu ấm áp vỗ về tôi, xoa dịu phần nào vết thương tôi đã chịu đựng.

- Hai ngày trước, Cự Giải hẹn tớ lên sân thượng, anh ấy cũng ở đó. Cự Giải mắng tớ không biết xấu hổ, là kỳ đà ngáng đường tình yêu của hai người bọn họ. Anh ấy không nói tiếng nào, từ đầu tới cuối chỉ chăm chú xem biểu cảm của Cự Giải để khẳng định cô ấy còn yêu anh nhiều lắm, mặc nhiên anh không quan tâm tớ bị sỉ vả thế nào. Tớ không cam lòng, thật sự không cam lòng, tớ đã cố gắng thế nào để anh nhìn về phía tớ nhưng có ai chịu thấy điều đó không? Tớ đã phản bác Cự Giải, tớ nói: “Không phải là tại cậu hay giận dỗi vô lý, kiêu kỳ chảnh chọe sao? Không phải vì thế Kim Ngưu chia tay cậu sao? Không biết sai mà còn tới mắng tớ à? Bọn tớ đang hạnh phúc, cậu mới là người cũ ngáng đường đấy.” Cự Giải bảo hai người bọn nó nhất định sẽ hối hận và... Anh ấy đã tát tớ, anh ấy bảo rằng là tại tớ, tại tớ Cự Giải mới nhảy xuống.

Tôi òa lên, rúc vào lòng cậu ấy khóc ngon lành như đứa trẻ lạc tìm thấy mẹ của mình. Đúng là trút được tâm sự thì lòng thanh thản hẳn. Sư Tử vốn không giỏi an ủi người khác, nhưng cách cậu vỗ về tôi thật sự hiệu quả hơn bất kì câu từ ngọt ngào nào hết. Nét vụng về khi cậu lau nước mắt cho tôi, vẻ bối rối lúc tôi đột ngột sà vào cậu khiến tôi cảm thấy rất thú vị, rất rất dễ thương. Lần đầu tiên sau hai ngày giông bão, tôi tìm thấy màu nắng cho mình.

Tôi không có lỗi, đó là sự thật. Sư Tử cũng bảo thế, và con người cậu ấy không bao giờ nói dối.


•••


Không biết từ lúc nào chúng tôi đã đứng trước giàn hoa giấy tím biếc trước cổng nhà cậu. Suốt quãng đường về cùng nhau, không một ai trong hai đứa mở miệng nói và cũng không biết phải nói gì. Bạch Dương tạm thời đã bình tâm lại, tôi biết. Chỉ hi vọng Cự Giải sớm tỉnh dậy để cậu ấy đỡ phải dằn vặt bản thân.

- Cảm ơn cậu.

Bạch Dương nhìn tôi, mỉm cười. Nụ cười kết thúc cơn buồn não nề cậu đã mang suốt hai ngày nay, nụ cười chân thành và nhẹ bẫng như lần đầu tôi gặp cậu.

- Bạch Dương này, tớ biết là không đúng lúc nhưng tớ muốn nói là... – Tôi lắp bắp, hai mang tai nóng phừng, lưỡng lự không biết phải tỏ tình với cậu thế nào. Tôi nghĩ việc để cho cậu kết thúc mối tình đau khổ kia là cần thiết nhưng nói yêu cậu vào thời điểm này kiểu như thừa nước đục thả câu ấy.

Bỗng dưng, chụt một cái, tôi ngẩn ngơ chưa tiêu hóa được gì. Bạch Dương nhìn vẻ mặt ngu không chịu được của tôi, phì cười chạy vào nhà.

- Đợi khi Cự Giải khỏe lại và kết thúc chuyện này, tớ sẽ chấp nhận nghe cậu tỏ tình.

Tôi có nghe lầm không? Cậu ấy sẽ nghe tôi tỏ tình?

Được rồi, Bạch Dương, vào một ngày đầy nắng, linh hồn của tớ sẽ kết nối cùng cậu bằng những giai điệu rời rạc và đã-từng-u-ám của chúng ta.




RGC, 23h16' - 26.03.16
Slap yêu tặng tiểu tình nhân Giun
<Moa moa chụt chụt>

Topic date: 26/3/2016

Đôi lời của Đội ngũ Back up:

  • Dữ liệu sao lưu - Chưa liên hệ được với tác giả.
  • Hình ảnh gốc đã die
  • Chúng mình sẽ kiểm tra - chỉnh sửa lỗi chính tả (nếu có) và vẫn đảm bảo giữ nguyên nội dung.
 
  • Like
Reactions: azurine