♠ Title: [Fiction] Sau cơn bão
♠ Author: Smileyangel (Cin)
♠ Disclaimer: Tất cả nhân vật trong truyện và cả suy nghĩ của họ đều thuộc về tôi.
♠ Category: Oneshot
♠ Rating: [K+]
♠ Status: Finished
♠ Warning: Không spam hay gây war.
Sau cơn bão
♠ Author: Smileyangel (Cin)
♠ Disclaimer: Tất cả nhân vật trong truyện và cả suy nghĩ của họ đều thuộc về tôi.
♠ Category: Oneshot
♠ Rating: [K+]
♠ Status: Finished
♠ Warning: Không spam hay gây war.
Sau cơn bão
Nó là đứa may mắn. Như bao đứa trẻ khác, nó có một gia đình ấm êm với đầy tình thương yêu từ cha mẹ. Nhưng nó chán, nó không muốn sống mãi trong tòa biệt thự rộng lớn đến suốt đời.
Và nó đã ra đi…
Đơn giản. Vì chính nó quyết thế.
Ngoài trời bắt đầu lạnh giá. Răng nó đánh cầm cập vào nhau, nó hít vào thở ra, choàng tay quanh người như muốn ôm gọn lấy tấm thân đang run rẩy, và cứ thế nó tiến lên bằng những bước chân vững chắc. Trên lưng là chiếc ba lô da quen thuộc, đó là món quà cha tặng nhân dịp sinh nhật nó tròn mười lăm, lứa tuổi "trăng rằm" trong sáng đầy mơ mộng.
Nó vừa đi vừa nghĩ, nghĩ về những gì đã xảy đến với nó và thái độ của mọi người xung quanh dành cho nó.
…
“Tụi bây ơi! Xem tiểu thư của tập đoàn đá quý nhà họ Lâm đang lên mặt với tao nè. Nó nói nó ghét bọn mạt hạng tụi mình và đòi xử đẹp đứa nào lại gần kia đấy!”
“Đúng là con giống cha là nhà vô phước.”
Không nói gì, nó chỉ nhìn về phía đứa vừa phát ngôn, ánh mắt chứa đầy căm phẫn đến không thốt nên lời. Nhẫn nhịn, chịu đựng, đó là cách để hoàn thiện con người. Cha nó vẫn hay khuyên nó như vậy. “Một điều nhịn, chín điều lành”. Nó không bao giờ quên. Giờ đây, bị bao hãm bởi vòng vây các học sinh, bị chửi rủa, bị ném trứng thối vào người, có lúc nó chợt muốn vùng bỏ chạy. Thật xa. Đến nơi không có sự chế ngự của hận thù, oán ghét, nơi chỉ còn hiện diện của “bến đỗ hạnh phúc”.
========#========
Tuyết rơi dày đặc hơn, tiếng gió rít qua khe cửa của các khu nhà ổ chuột đen đúa, tanh hôi làm nó dừng chân lặng đứng nhìn. Trước giờ nó chưa từng đặt chân đến đây, một thế giới vốn dĩ không tồn tại trong mắt nó.Bên trong, ánh đèn lờ mờ yếu ớt quét khắp căn phòng tạp nham với bức tường bong tróc thành từng mảng lớn loang lỗ. Mắt nó chợt ngừng lại trước khung cảnh ấm cúng và tràn đầy tình thương giữa những con người cư ngụ trong kia. Chao ôi! Nó bỗng thèm khát được quan tâm, được sẻ chia và hơn hết, nó ước gì có cuộc sống như họ. Không bon chen, tranh đấu, không thèm khát địa vị, không đuổi theo một thứ tham vọng ảo tưởng, phi lý.
Đó mới là “được” sống một cách đích thực.
Tiếp bước trên con đường ngập tuyết trắng xoá. Cái giá rét làm tim nó nhói đau. Nó rên lên từng hồi, tưởng như mình sắp kiệt quệ. Những kí ức đau buồn mà nó chỉ muốn quên đi lại hiện lên một lần nữa.
…
“Con. Hãy tha thứ cho ba. Ba tưởng có thể giấu kín bí mật này mãi mãi nhưng không thể. Người phụ nữ đứng trước mặt con đây… chính là mẹ ruột con.”Nó nhìn cha nó, rồi quay sang nhìn người phụ nữ bên cạnh.
Cảm xúc dồn nén bấy lâu khiến nó gào lên muốn vỡ tung lồng ngực. Nhỏ vùng bỏ chạy ra ngoài, để lại phía sau khuôn mặt tuyệt vọng của người đàn bà xa lạ.
Nó cảm thấy mình bị lừa dối. Không những nó mà cả người đàn bà kia cũng bị dối lừa.
Nó hận cha nó.
========#========
Nó đang làm gì thế này? Trốn chạy sự thật. Nghĩ lại, nó thấy mình hèn quá. Mười tám năm trôi qua, nó tưởng như mình đã có được thứ hạnh phúc mà nó hằng mơ ước nhưng hỡi ôi, bây giờ với nó cái thứ gọi là hạnh phúc kia sao lại khiến con người phải đánh đổi nhiều thứ để có được như thế. Chưa bao giờ nó cảm thấy mình bất lực đến vậy. Nó thấy hoàn cảnh của nó và “người phụ nữ xa lạ nhưng cùng dòng máu” lúc này sao giống nhau đến lạ.
Tự dưng nó thấy thương người “mẹ” bất hạnh ấy quá đỗi.
Ngã đầu vào chiếc ba lô đang nằm gọn trong vòng tay cóng lại vì lạnh, nó thiếp đi tự lúc nào không hay. Trong giấc mơ đêm ấy, nó đã thấy người đàn bà kia mỉm cười và vẫy tay với nó. Và nó cũng thấy mình trong cái ôm ấm áp của tình mẫu tử.
Giọt lệ rơi hoà vào nền tuyết trắng xóa.
Không còn hiện diện của sự khổ đau. Giờ đây, nó đã tìm được niềm an ủi cho riêng mình.
Tuyết ngừng rơi.
Topic date: 21/6/2014
Đôi lời của đội ngũ Back up:- Dữ liệu sao lưu, chưa liên hệ được tác giả
- Đã sửa lỗi chính tả và giữ nguyên nội dung