Công ty Cổ Phần Hợp Tác Xã Chăn Nuôi Ba Màu
Xin trân trọng giới thiệu tới quý vị độc giả
Một siêu phẩm
HOÀN TOÀN MỚI
Nhóm Tác giả: Hợp tác xã chăn nuôi Ba Màu
Thể loại: Ngôn tình hiện đại trọng sinh xuyên không hệ thống đọc tâm thiên kim giả nữ phụ thức tỉnh bàn tay vàng
Độ dài: 404 Not Found
Status: On-going
Rating: PG
Văn án:
Là một kế toán chuyên nghiệp, tôi luôn đặt mục tiêu phải hoàn thành nhiệm vụ đúng kỳ hạn lên hàng đầu. Kỳ báo cáo thuế lần này cũng không ngoại lệ. Từ nửa tháng trước, tôi đã bắt đầu thu thập dữ liệu và chứng từ của công ty để kịp hoàn thành kỳ quyết toán cuối năm tài chính. Không ngờ trong lúc tôi còn đang mải đang vật lộn với đống sổ sách, hệ thống máy chủ lưu trữ thông tin của công ty tôi âm thầm tạch rồi. Lúc tôi phát hiện ra, màn hình máy tính chỉ còn là những đường kẻ sọc nhiễu sóng đen trắng lẫn lộn. Nhớ đến lời dặn dò của đồng nghiệp IT, tôi thẳng tay giơ lên đập bộp bộp liền mấy cái vào máy chủ. Đập đến cái thứ mười hai, màn hình sọc rốt cuộc biến mất, thay vào đó là một tiếng "ting" vang lên.
Và rồi, một giọng máy móc the thé, nghe cứ như Google Translate lỗi nhịp, vang lên trong đầu:
“Chào mừng ký chủ, hệ thống công lược tổng tài bá đạo chính thức khởi động!”
Sau đầu giống như bị ai đó đập bộp một cái. Đến khi mở mắt ra, tôi đã thấy mình ngã sóng xoài trên sàn nhà bóng lộn, trên người là vô số hồ sơ giấy chất thành đống, suýt chút nữa làm tôi tắc thở. Tôi nheo mắt nhìn lên, chỉ thấy một khuôn mặt đẹp trai khắc nghiệt cũng đang nhìn mình.
Đậu má, thằng cha nào vậy?
Sau này, tôi hiểu ra rằng hệ thống mang tôi xuyên vào một cuốn tiểu thuyết.
Cụ thể, là một cuốn tiểu thuyết fanfiction 12 chòm sao viết từ năm 2013.
Mục Lục
Chương 1
Nữ hoàng giải trí tuyến 18 bị fan cuồng của ảnh đế tông chết
Xin trân trọng giới thiệu tới quý vị độc giả
Một siêu phẩm
HOÀN TOÀN MỚI
Nhóm Tác giả: Hợp tác xã chăn nuôi Ba Màu
Thể loại: Ngôn tình hiện đại trọng sinh xuyên không hệ thống đọc tâm thiên kim giả nữ phụ thức tỉnh bàn tay vàng
Độ dài: 404 Not Found
Status: On-going
Rating: PG
Văn án:
Là một kế toán chuyên nghiệp, tôi luôn đặt mục tiêu phải hoàn thành nhiệm vụ đúng kỳ hạn lên hàng đầu. Kỳ báo cáo thuế lần này cũng không ngoại lệ. Từ nửa tháng trước, tôi đã bắt đầu thu thập dữ liệu và chứng từ của công ty để kịp hoàn thành kỳ quyết toán cuối năm tài chính. Không ngờ trong lúc tôi còn đang mải đang vật lộn với đống sổ sách, hệ thống máy chủ lưu trữ thông tin của công ty tôi âm thầm tạch rồi. Lúc tôi phát hiện ra, màn hình máy tính chỉ còn là những đường kẻ sọc nhiễu sóng đen trắng lẫn lộn. Nhớ đến lời dặn dò của đồng nghiệp IT, tôi thẳng tay giơ lên đập bộp bộp liền mấy cái vào máy chủ. Đập đến cái thứ mười hai, màn hình sọc rốt cuộc biến mất, thay vào đó là một tiếng "ting" vang lên.
Và rồi, một giọng máy móc the thé, nghe cứ như Google Translate lỗi nhịp, vang lên trong đầu:
“Chào mừng ký chủ, hệ thống công lược tổng tài bá đạo chính thức khởi động!”
Sau đầu giống như bị ai đó đập bộp một cái. Đến khi mở mắt ra, tôi đã thấy mình ngã sóng xoài trên sàn nhà bóng lộn, trên người là vô số hồ sơ giấy chất thành đống, suýt chút nữa làm tôi tắc thở. Tôi nheo mắt nhìn lên, chỉ thấy một khuôn mặt đẹp trai khắc nghiệt cũng đang nhìn mình.
Đậu má, thằng cha nào vậy?
Sau này, tôi hiểu ra rằng hệ thống mang tôi xuyên vào một cuốn tiểu thuyết.
Cụ thể, là một cuốn tiểu thuyết fanfiction 12 chòm sao viết từ năm 2013.
Mục Lục
Chương 1
Nữ hoàng giải trí tuyến 18 bị fan cuồng của ảnh đế tông chết
Bạch Dương ngồi xuống ghế bành, mồ hôi đầy trán. Trợ lý Hà Haha mang tới hai đôi giày cao gót đế đỏ.
“Chị Bạch Dương, giày dành cho sự kiện tối nay nhà tài trợ vừa đem tới. Chị xem, đây là hai mẫu đang rất hot trong bộ sưu tập mới nhất của C.L năm nay. Chị xem, đôi giày gắn thạch anh này rất hợp với bộ váy hôm nay chị mặc. ”
Hà Haha giúp cô thay đôi giày mới, vừa liến thoắng luôn miệng:
“Chị Bạch Dương, hôm nay chị rất đẹp. Chị xuất hiện rồi, để xem còn có thằng mồm thối nào dám nói chị phẫu thuật thẩm mỹ hỏng nữa không! Cái gì mà Băng Cabbage, cái gì mà Ổi Chín, Nho Xanh, chỉ là tôm tép dưới chân chị.”
Suốt hai tháng vừa rồi, Bạch Dương không xuất hiện trên sóng truyền hình. Vô số các loại tin đồn bay lung tung, khó nghe cỡ nào cũng có. Trong đó đặc biệt có một đám seeding còn tung ra “chứng cứ xác thực” rằng cô lạm dụng phẫu thuật thẩm mỹ làm khuôn mặt biến dạng. Cái tin giời đánh này không chỉ làm Bạch Dương trượt mất một hợp đồng quảng cáo, còn bị đối thủ mua seeding đẩy lên top tìm kiếm mấy ngày, ekip của Bạch Dương bỏ ra cả đống tiền mới dập được. Trợ lý Hà không bức xúc mới là lạ.
Bạch Dương trừng mắt ngắm nghía khuôn mặt trang điểm cầu kỳ của mình trong gương, không khỏi run rẩy đưa tay lên tự nhéo vào eo mình một cái. Thế mà lại không đau…
Cha mẹ trời đất quỷ thần ơi, thế là cô đã chết thật rồi sao? Bạch Dương bần thần cả người, nước mắt lập tức trào ra khỏi hàng mi giả chuốt cong vút. Cô… cô… cô… thế mà lại bị fan của ảnh đế tông chết.
Một tuần trước, bộ phim điện ảnh đầu tay của Bạch Dương chính thức ra rạp, đánh dấu lần đầu nữ hoàng giải trí tuyến 18 là cô đây lấn sân sang mảng diễn xuất, hợp tác với ảnh đế trẻ tuổi nhất trong lịch sử điện ảnh của cái xứ Hoàng Đạo này – Thiên Yết. Cũng là một tuần trước, sau khi cùng đoàn phim đi một bữa lẩu, cô và Thiên Yết bị chụp lén một tấm lúc anh ta đang làm rớt một vắt mì tôm trần nát bét vào bát của cô. Kết quả, ngay trong đêm hôm đó, tên của cô và Thiên Yết đã nằm chễm chệ trên top tìm kiếm kèm theo từ khóa “mì tôm nát”.
#Ảnh đế tự tay trần mì tôm nát cho nữ minh tinh xinh đẹp
#Bạn gái tin đồn của ảnh đế thích ăn mì tôm nát
Bạch Dương chưa kịp đính chính, công ty của cô đã ngửi được mùi tương tác hấp dẫn, lập tức thuận nước đẩy thuyền mua thêm hàng loạt bản thảo đẩy thuyền cặp đôi cho cô và Thiên Yết. Chỉ trong một đêm cái tên Bạch Dương lập tức nổi tiếng toàn mạng, cụ thể là bị chửi khắp các mạng xã hội. Tin tốt là ngay sau đó một hãng mì tôm mới nổi đã mời cô làm đại diện cho dòng mì tôm sầu riêng mới ra lò của hãng. Và tin xấu là hợp đồng còn chưa đến tay, ngay trong đêm hội của tạp chí thời trang B. nọ, Bạch Dương bị một fan cuồng của anh ta tông chết tươi trong lúc đang cuốc bộ từ bãi đỗ xe về nhà mình.
Đúng thế. Cô đã chết, chết lãng xẹt, chết vì một cái tin đồn.
Tiếng khóc hu hu vang lên bên cạnh, Bạch Dương bi thương nhìn sang trợ lý nhỏ bên cạnh đang giàn giụa nước mắt, nhịn không được khóc òa lên.
Trợ lý Hà Haha nghẹn ngào nói:
“Chị Bạch Dương, chị nhéo em đau quá!”
Bạch Dương giật mình thả tay, trợn đôi mắt to nhất showbiz của cô nhìn Hà Haha, rồi trong ánh mắt kinh ngạc của trợ lý nhỏ, tự đưa tay lên tát mình một cái.
Ơ… ha?
Ha ha ha?
Muaaaahahahahahahahahahahahahah…
Bạch Dương cuối cùng xác định, cô đã sống lại, sống lại ngay buổi sáng ngày cô bị tông chết.
“Ối giời ơi bà nội của em ơi, trăm sai ngàn sai cũng là em sai. Em lạy chị. Chị làm ơn nhẹ tay một chút, lát nữa còn phải đi thảm đỏ nữa đấy!”
Thế nhưng Bạch Dương vẫn không ngừng kích động, cô túm chặt hai tay trợ lý Hà la lối om sòm:
“Cái gì? Đi thảm đỏ? Không không không không… Không thể đi! Haha ơi, giúp chị hủy lịch hôm nay! Chị không đi thảm đỏ nữa! Nhất định không mặc cái váy đỏ đó, đừng đi xe riêng, không rời nhóm! Đúng rồi, không thể về nhà, tuyệt đối không được về nhà!”
Cô kích động nhảy chồm lên đến nỗi ngay cả trợ lý Hà cũng bắt đầu hoảng loạn theo.
“Chị Bạch Dương chị bị sao thế? Có chuyện gì vậy?!”
“Em không hiểu đâu, nhưng tối nay chị sẽ bị giết! Không, không phải chị nói đùa đâu – chị nói thật đó! Chị vẫn còn nhớ rõ luôn – sẽ có một cái xe ba gác, chở gạch, lao vào chỗ chị! Là fan cuồng của Thiên Yết! Chính là anh ta! Chị đã bị theo dõi rồi, phải cảnh báo mọi người! Đúng rồi, điện thoại? Điện thoại của chị đâu? Chị phải lên bài đính chính. NGAY LẬP TỨC! Không được, không kịp! Không kịp rồi! Haha, em giúp chị báo cảnh sát. Chỉ có thể báo cảnh sát!”
Mười phút sau, đồn cảnh phường Bắc Đẩu tiếp nhận một vụ báo án.
“Ơ, cô Cabbage?”
Anh cảnh sát số 01 kinh ngạc thốt lên, lập tức bị cảnh sát số 02 huých nhẹ vào tay một cái, nhỏ giọng thì thầm:
“Lộn người rồi cha nội, Cabbage là cái cô vừa nãy mới livestream khóc lóc trên tiktok xong vì bị đồn đi sửa mũi hỏng á. Còn cô này là Bạch Dương, cái cô chuyên hát live mà bể giọng, dáng chuẩn mặt đơ, người yêu tin đồn của Thiên Yết đó.”
Cảnh sát số 01 ho một tiếng, sửa lời:
“Cô Bạch Dương, cô muốn trình báo việc gì?”
“Tôi tới để báo án.” – cô nói, nghiêm túc đến mức ngực cũng run theo từng nhịp thở.
“Vâng... Cô bị ai đe dọa?”
“Tôi chưa bị đe dọa. Nhưng tối nay tôi sẽ chết.”
Hai anh cảnh sát trẻ trầm mặc hẳn ba giây.
“...Xin lỗi, cô nói gì cơ?”
“Thưa đồng chí, có người theo dõi tôi, có người muốn giết tôi. Tối nay lúc 11 giờ 28 phút sẽ có một fan cuồng tông xe vào tôi sau khi tôi rời sự kiện tòa báo B. Hắn ta lái một cái xe ba gác màu đen, chắc chắn là nam giới, cao tầm 1m75, tóc nhuộm vàng xỉn, mặc áo hoodie màu ghi, vừa lái xe vừa khóc. Tôi nhớ rõ lắm!”
Cảnh sát số 01 lật sổ ghi chép, ngẩng đầu nhìn cô với vẻ từ bi hiếm có:
“Cô... nằm mơ à?”
Bạch Dương gần như đập tay xuống bàn:
“Tôi không nằm mơ. Tôi thật sự đã bị sát hại một lần, tôi khẳng định với các anh tất cả đều là sự thật! Tối nay khi tôi rời khỏi sự kiện, một chiếc xe sẽ lao tới chỗ tôi và…”
“Khoan đã!” - Cảnh sát trẻ số 02 đưa tay lên miệng, cố gắng che đi nụ cười sắp phá ra. - “Cô nói... kiếp trước? Ý cô là cô… đã chết rồi?”
Bạch Dương gật đầu như gà mổ thóc.
“Tôi nhớ hết! Tôi biết rõ giờ nào, địa điểm nào, người kia trông như thế nào! Tôi biết hung thủ là ai! Nếu các anh không xử lý, tôi sẽ không rời khỏi đồn.”
Căn phòng lặng đi trong ba giây. Hai cảnh sát ghi biên bản ảm đạm trao đổi ánh mắt một cái, sau anh cảnh sát số 02 mím môi mấy lần, vẻ mặt hết sức thông cảm:
“Cô Bạch Dương, tôi thành thật khuyên cô nên nghỉ ngơi nhiều hơn. Có lẽ thời gian này khá là áp lực với cô, nhưng đồn cảnh sát không phải chỗ để cô ăn vạ tạo scandal. Nếu cô còn cố tình dựng chuyện, chúng tôi có thể phạt cô vì lỗi cản trở người thi hành công vụ.”
Bạch Dương trợn mắt nhìn anh ta, vội vàng gật đầu lia lịa:
“Được được được! Tôi đồng ý! Các anh mau bắt tôi đi, bắt lại hết hôm nay là được. À không, bắt giam luôn một tháng đi. Tôi cam tâm tình nguyện.”
Hai anh cảnh sát bất lực nhìn trợ lý Hà Haha, cô ấy cười méo xệch, hai tay chắp lại như niệm Phật:
“Hai đồng chí ơi, thật ra chị Bạch Dương nhà em bị áp lực tâm lý hơi nhiều mấy tháng nay. Em xin lỗi, thật sự xin lỗi. Hay… hay các anh cứ coi như tụi em chưa tới nhé?”
Cảnh sát số 01 mở sổ, ghi lẹ vài dòng rồi lật ra tờ giấy:
“Thôi được, chúng tôi sẽ ghi nhận phản ánh. Nhưng nếu không có bằng chứng cụ thể, vụ việc này... tạm thời xếp vào dạng “tình trạng tâm lý không ổn định”. Nếu có diễn biến mới thì gọi tổng đài 113. Đừng livestream nhé.”
Bạch Dương ngồi phịch xuống ghế, miệng méo xệch. Trên đường về, trong xe van do công ty điều đến, cô bỗng im lặng bất thường. Ánh mắt lặng lẽ nhìn ra cửa sổ, giống như đang do dự chuyện gì thật lâu. Cuối cùng Bạch Dương mở điện thoại, tìm một số điện thoại trong danh bạ, run rẩy bỏ chặn số.
Giọng nam trầm thấp vang lên ở đầu dây bên kia, cảm giác lạnh lẽo quen thuộc mà cô luôn e sợ:
“Biết gọi về nhà rồi cơ à?”
“Chị Bạch Dương, giày dành cho sự kiện tối nay nhà tài trợ vừa đem tới. Chị xem, đây là hai mẫu đang rất hot trong bộ sưu tập mới nhất của C.L năm nay. Chị xem, đôi giày gắn thạch anh này rất hợp với bộ váy hôm nay chị mặc. ”
Hà Haha giúp cô thay đôi giày mới, vừa liến thoắng luôn miệng:
“Chị Bạch Dương, hôm nay chị rất đẹp. Chị xuất hiện rồi, để xem còn có thằng mồm thối nào dám nói chị phẫu thuật thẩm mỹ hỏng nữa không! Cái gì mà Băng Cabbage, cái gì mà Ổi Chín, Nho Xanh, chỉ là tôm tép dưới chân chị.”
Suốt hai tháng vừa rồi, Bạch Dương không xuất hiện trên sóng truyền hình. Vô số các loại tin đồn bay lung tung, khó nghe cỡ nào cũng có. Trong đó đặc biệt có một đám seeding còn tung ra “chứng cứ xác thực” rằng cô lạm dụng phẫu thuật thẩm mỹ làm khuôn mặt biến dạng. Cái tin giời đánh này không chỉ làm Bạch Dương trượt mất một hợp đồng quảng cáo, còn bị đối thủ mua seeding đẩy lên top tìm kiếm mấy ngày, ekip của Bạch Dương bỏ ra cả đống tiền mới dập được. Trợ lý Hà không bức xúc mới là lạ.
Bạch Dương trừng mắt ngắm nghía khuôn mặt trang điểm cầu kỳ của mình trong gương, không khỏi run rẩy đưa tay lên tự nhéo vào eo mình một cái. Thế mà lại không đau…
Cha mẹ trời đất quỷ thần ơi, thế là cô đã chết thật rồi sao? Bạch Dương bần thần cả người, nước mắt lập tức trào ra khỏi hàng mi giả chuốt cong vút. Cô… cô… cô… thế mà lại bị fan của ảnh đế tông chết.
Một tuần trước, bộ phim điện ảnh đầu tay của Bạch Dương chính thức ra rạp, đánh dấu lần đầu nữ hoàng giải trí tuyến 18 là cô đây lấn sân sang mảng diễn xuất, hợp tác với ảnh đế trẻ tuổi nhất trong lịch sử điện ảnh của cái xứ Hoàng Đạo này – Thiên Yết. Cũng là một tuần trước, sau khi cùng đoàn phim đi một bữa lẩu, cô và Thiên Yết bị chụp lén một tấm lúc anh ta đang làm rớt một vắt mì tôm trần nát bét vào bát của cô. Kết quả, ngay trong đêm hôm đó, tên của cô và Thiên Yết đã nằm chễm chệ trên top tìm kiếm kèm theo từ khóa “mì tôm nát”.
#Ảnh đế tự tay trần mì tôm nát cho nữ minh tinh xinh đẹp
#Bạn gái tin đồn của ảnh đế thích ăn mì tôm nát
Bạch Dương chưa kịp đính chính, công ty của cô đã ngửi được mùi tương tác hấp dẫn, lập tức thuận nước đẩy thuyền mua thêm hàng loạt bản thảo đẩy thuyền cặp đôi cho cô và Thiên Yết. Chỉ trong một đêm cái tên Bạch Dương lập tức nổi tiếng toàn mạng, cụ thể là bị chửi khắp các mạng xã hội. Tin tốt là ngay sau đó một hãng mì tôm mới nổi đã mời cô làm đại diện cho dòng mì tôm sầu riêng mới ra lò của hãng. Và tin xấu là hợp đồng còn chưa đến tay, ngay trong đêm hội của tạp chí thời trang B. nọ, Bạch Dương bị một fan cuồng của anh ta tông chết tươi trong lúc đang cuốc bộ từ bãi đỗ xe về nhà mình.
Đúng thế. Cô đã chết, chết lãng xẹt, chết vì một cái tin đồn.
Tiếng khóc hu hu vang lên bên cạnh, Bạch Dương bi thương nhìn sang trợ lý nhỏ bên cạnh đang giàn giụa nước mắt, nhịn không được khóc òa lên.
Trợ lý Hà Haha nghẹn ngào nói:
“Chị Bạch Dương, chị nhéo em đau quá!”
Bạch Dương giật mình thả tay, trợn đôi mắt to nhất showbiz của cô nhìn Hà Haha, rồi trong ánh mắt kinh ngạc của trợ lý nhỏ, tự đưa tay lên tát mình một cái.
Ơ… ha?
Ha ha ha?
Muaaaahahahahahahahahahahahahah…
Bạch Dương cuối cùng xác định, cô đã sống lại, sống lại ngay buổi sáng ngày cô bị tông chết.
“Ối giời ơi bà nội của em ơi, trăm sai ngàn sai cũng là em sai. Em lạy chị. Chị làm ơn nhẹ tay một chút, lát nữa còn phải đi thảm đỏ nữa đấy!”
Thế nhưng Bạch Dương vẫn không ngừng kích động, cô túm chặt hai tay trợ lý Hà la lối om sòm:
“Cái gì? Đi thảm đỏ? Không không không không… Không thể đi! Haha ơi, giúp chị hủy lịch hôm nay! Chị không đi thảm đỏ nữa! Nhất định không mặc cái váy đỏ đó, đừng đi xe riêng, không rời nhóm! Đúng rồi, không thể về nhà, tuyệt đối không được về nhà!”
Cô kích động nhảy chồm lên đến nỗi ngay cả trợ lý Hà cũng bắt đầu hoảng loạn theo.
“Chị Bạch Dương chị bị sao thế? Có chuyện gì vậy?!”
“Em không hiểu đâu, nhưng tối nay chị sẽ bị giết! Không, không phải chị nói đùa đâu – chị nói thật đó! Chị vẫn còn nhớ rõ luôn – sẽ có một cái xe ba gác, chở gạch, lao vào chỗ chị! Là fan cuồng của Thiên Yết! Chính là anh ta! Chị đã bị theo dõi rồi, phải cảnh báo mọi người! Đúng rồi, điện thoại? Điện thoại của chị đâu? Chị phải lên bài đính chính. NGAY LẬP TỨC! Không được, không kịp! Không kịp rồi! Haha, em giúp chị báo cảnh sát. Chỉ có thể báo cảnh sát!”
Mười phút sau, đồn cảnh phường Bắc Đẩu tiếp nhận một vụ báo án.
“Ơ, cô Cabbage?”
Anh cảnh sát số 01 kinh ngạc thốt lên, lập tức bị cảnh sát số 02 huých nhẹ vào tay một cái, nhỏ giọng thì thầm:
“Lộn người rồi cha nội, Cabbage là cái cô vừa nãy mới livestream khóc lóc trên tiktok xong vì bị đồn đi sửa mũi hỏng á. Còn cô này là Bạch Dương, cái cô chuyên hát live mà bể giọng, dáng chuẩn mặt đơ, người yêu tin đồn của Thiên Yết đó.”
Cảnh sát số 01 ho một tiếng, sửa lời:
“Cô Bạch Dương, cô muốn trình báo việc gì?”
“Tôi tới để báo án.” – cô nói, nghiêm túc đến mức ngực cũng run theo từng nhịp thở.
“Vâng... Cô bị ai đe dọa?”
“Tôi chưa bị đe dọa. Nhưng tối nay tôi sẽ chết.”
Hai anh cảnh sát trẻ trầm mặc hẳn ba giây.
“...Xin lỗi, cô nói gì cơ?”
“Thưa đồng chí, có người theo dõi tôi, có người muốn giết tôi. Tối nay lúc 11 giờ 28 phút sẽ có một fan cuồng tông xe vào tôi sau khi tôi rời sự kiện tòa báo B. Hắn ta lái một cái xe ba gác màu đen, chắc chắn là nam giới, cao tầm 1m75, tóc nhuộm vàng xỉn, mặc áo hoodie màu ghi, vừa lái xe vừa khóc. Tôi nhớ rõ lắm!”
Cảnh sát số 01 lật sổ ghi chép, ngẩng đầu nhìn cô với vẻ từ bi hiếm có:
“Cô... nằm mơ à?”
Bạch Dương gần như đập tay xuống bàn:
“Tôi không nằm mơ. Tôi thật sự đã bị sát hại một lần, tôi khẳng định với các anh tất cả đều là sự thật! Tối nay khi tôi rời khỏi sự kiện, một chiếc xe sẽ lao tới chỗ tôi và…”
“Khoan đã!” - Cảnh sát trẻ số 02 đưa tay lên miệng, cố gắng che đi nụ cười sắp phá ra. - “Cô nói... kiếp trước? Ý cô là cô… đã chết rồi?”
Bạch Dương gật đầu như gà mổ thóc.
“Tôi nhớ hết! Tôi biết rõ giờ nào, địa điểm nào, người kia trông như thế nào! Tôi biết hung thủ là ai! Nếu các anh không xử lý, tôi sẽ không rời khỏi đồn.”
Căn phòng lặng đi trong ba giây. Hai cảnh sát ghi biên bản ảm đạm trao đổi ánh mắt một cái, sau anh cảnh sát số 02 mím môi mấy lần, vẻ mặt hết sức thông cảm:
“Cô Bạch Dương, tôi thành thật khuyên cô nên nghỉ ngơi nhiều hơn. Có lẽ thời gian này khá là áp lực với cô, nhưng đồn cảnh sát không phải chỗ để cô ăn vạ tạo scandal. Nếu cô còn cố tình dựng chuyện, chúng tôi có thể phạt cô vì lỗi cản trở người thi hành công vụ.”
Bạch Dương trợn mắt nhìn anh ta, vội vàng gật đầu lia lịa:
“Được được được! Tôi đồng ý! Các anh mau bắt tôi đi, bắt lại hết hôm nay là được. À không, bắt giam luôn một tháng đi. Tôi cam tâm tình nguyện.”
Hai anh cảnh sát bất lực nhìn trợ lý Hà Haha, cô ấy cười méo xệch, hai tay chắp lại như niệm Phật:
“Hai đồng chí ơi, thật ra chị Bạch Dương nhà em bị áp lực tâm lý hơi nhiều mấy tháng nay. Em xin lỗi, thật sự xin lỗi. Hay… hay các anh cứ coi như tụi em chưa tới nhé?”
Cảnh sát số 01 mở sổ, ghi lẹ vài dòng rồi lật ra tờ giấy:
“Thôi được, chúng tôi sẽ ghi nhận phản ánh. Nhưng nếu không có bằng chứng cụ thể, vụ việc này... tạm thời xếp vào dạng “tình trạng tâm lý không ổn định”. Nếu có diễn biến mới thì gọi tổng đài 113. Đừng livestream nhé.”
Bạch Dương ngồi phịch xuống ghế, miệng méo xệch. Trên đường về, trong xe van do công ty điều đến, cô bỗng im lặng bất thường. Ánh mắt lặng lẽ nhìn ra cửa sổ, giống như đang do dự chuyện gì thật lâu. Cuối cùng Bạch Dương mở điện thoại, tìm một số điện thoại trong danh bạ, run rẩy bỏ chặn số.
Giọng nam trầm thấp vang lên ở đầu dây bên kia, cảm giác lạnh lẽo quen thuộc mà cô luôn e sợ:
“Biết gọi về nhà rồi cơ à?”