Chương 2: Chuyện kỳ quái trong ký túc xá nữ - Con búp bê kỳ lạ
Không biết từ khi nào, thời gian thấm thoát trôi qua một tháng, cuộc sống trường học tương đối bình lặng. Bởi vì vừa bước chân vào lớp mười, chúng tôi vẫn chưa cảm nhận được áp lực học tập của học sinh trung học phổ thông, có lẽ chỉ những ai học lớp 12 mới có thể thấm thía được.
Bình thường, sau khi kết thúc buổi tự học tối, tôi sẽ cùng vài người bạn mới quen ở trường đi dạo trên sân tập. Đi dạo xong trở về ký túc xá, dù sao thì người bạn giường trên Vu Vân cũng không ở đó, với điều này, tôi đã sớm quen rồi. Từ trước đến nay tôi vẫn luôn nghĩ cậu ấy đã được bố mẹ đón về nhà nghỉ ngơi. Chỉ có điều trong lòng tôi vẫn nghĩ: Người đẹp như vậy, đến lúc đi khai báo nhập học, nhất định sẽ khiến cho cả lớp xôn xao không ngừng.
Nghĩ vậy, tôi liền đi đến nhà vệ sinh chung, dù sao thì sang mai tiết học đầu tiên là môn toán rất đau đầu. Thật ra ban đầu khi đến trường tôi luôn rất tò mò, vì sao trong nhà vệ sinh lại không có gương soi. Ban đầu tôi cứ nghĩ cả hai nhà vệ sinh nam lẫn nữ đều không có, nhưng sau khi trò chuyện cùng Tiêu Vĩ, tôi mới biết hóa ra chỉ chỉ có nhà vệ sinh nữ là không có.
Cậu ấy là một người thích tìm hiểu mọi chuyện, cậu ấy nói với tôi: “Trước đây bên các cậu có gương soi, về sau không biết là ai, một đêm đi vệ sinh vô tình nhìn thấy trong gương có hồn ma một cô gái xinh đẹp với nụ cười kỳ quái. Nghe nói cô bạn ấy sợ hãi đến mức tinh thần hoảng loạn không tỉnh táo, giữa đêm cứ la hét kêu cứu, kéo cả quản lý ký túc xá đến. Cô bạn kể lại chuyện này cho mọi người, kết quả cậu đoán xem? Tất cả mọi người đều không tin cô ấy, vì khi chạy đến xem thì chỉ thấy một mình cô ấy nằm ở dưới sàn. Chỉ là sau đó, không biết ai đã lan truyền tin này, chuyện này cứ thế truyền rộng ra, cả trường đều biết và bàn tán về nó. Cuối cùng nhà trường đem tất cả các gương soi trong nhà vệ sinh chung của ký túc xá nữ tháo xuống. Tôi còn nghe nói cô bạn ấy, không lâu sau đó đã chuyển trường.”
Nghe cậu ấy lại sống động, tỉ mỉ, tôi cũng chỉ cười cho vui mà thôi.
Sau khi rửa mặt xong, tôi nằm xuống giường. Đèn trong ký túc xá tắt rất đúng giờ, vào lúc 10 giờ 30 phút tối. Không biết tôi đã nằm trên giường bao lâu, trong lúc mơ hồ, tôi hình như nghe thấy cô bạn ở giường tầng trên đang động đậy. Tôi thầm hỏi Vu Vân vẫn chưa ngủ sao. Chợt nghĩ lại tôi thấy có gì đó không đúng, cậu ấy vốn đã không đi học mấy hôm nay, nghĩ đến đây tôi lập tức bừng tỉnh. Chốc lát sau, tôi cảm thấy da đầu mình tê rần, trong lòng nghỉ: Không lẽ thật sự như tên Tiêu Vĩ chết tiệt kia nói… thật sự có sao!
Tôi cảm thấy trong người như có một sức mạnh vô hình khó hiểu, đang thôi thúc tôi phải nhìn lên giường tầng trên, xem rốt cuộc có gì trên đó. Nói thật, mỗi ngày đều nghe Tiêu Vĩ kể những loại chuyện ma quỷ như thế này, trong đầu tôi cũng bất chợt hiện lên cảnh tượng một gương mặt ma nữ đối diện với tôi. Lúc ấy trong lòng tôi thầm chửi: Cái tên Tiêu Vĩ chết tiệt này!
Cuối cùng sự tò mò trong lòng tôi cũng bị đè xuống, tôi không dám nhìn lên giường tầng trên để xem rốt cuộc có thứ gì.
Người ta thường nói “tò mò chết mèo”. Ông trời thật biết trêu người, tôi đã không muốn nhìn thấy, vậy mà đó tự mình đi xuống, tôi khẽ nheo mắt lén nhìn mọi thứ, chỉ dám nheo mắt mà quan sát.
Nhưng điều đáng kinh ngạc người bước xuống giường không ai khác chính là Vu Vân. Chỉ thấy Vu Vân không hề quay đầu lại trực tiếp mở cửa ký túc xá rồi bước ra ngoài. Trong lòng tôi bất giác nghĩ: Rốt cuộc cậu ấy định đi đâu? Nửa đêm nửa hôm thế này lại ra ngoài một mình, liệu có nguy hiểm không?
Tôi thật sự rất lo cho cậu ấy, vì thế liền rón rén bước theo ra ngoài. Chỉ thấy cậu ấy đi thẳng về phía cuối hành lang, đến đó thì rẽ xuống cầu thang. Lúc ấy trong đầu tôi cũng chẳng nghĩ được nhiều, chỉ đợi cậu ấy vừa rẽ xuống dưới là lập tức đi theo ngay sau.
Có lẽ Vu Vân đi quá nhanh rồi, tôi xuống lầu mà chẳng thấy bóng dáng cậu ấy, lần này coi như để lạc mất rồi.
Bất lực, tôi đành quay lại lên lầu. Tôi cứ thế leo cầu thang mãi, không biết đã qua bao lâu, trong lòng nghĩ chắc cũng phải mười phút rồi, vậy mà vẫn chưa lên tới tầng bốn. Nghĩ lại lúc xuống thì rất nhanh, sao lúc lên cầu thang lại dài đến thế? Bỗng một ý nghĩ đáng sợ ập đến trong đầu tôi: Ma dẫn lối!!!
Khốn kiếp, sao chuyện này lại rơi đúng vào tôi chứ, thật quá xui xẻo!
Họa vô đơn chí, tôi cũng chẳng biết mình đang đi đến tầng thứ mấy nữa. Trên bậc thang cuối cùng của tầng này vậy mà lại có một con búp bê.
Ôi má ơi! Thật sự dọa chết tôi!
Tôi đứng ở bậc thang đầu tiên, ngẩng đầu nhìn về phía con búp bê trên bậc thang cuối. Không phải tôi nói chứ… con búp bê ấy lại có chút giống với Vu Vân, cô bạn cùng giường tầng trên của tôi!
thêm gì, một cảnh tượng kinh hoàng đã xảy ra, khóe mắt con búp bê ấy lại rơi xuống mấy giọt nước mắt, nói đúng hơn là mấy giọt máu! Tôi nhìn thấy rất rõ, trên khuôn mặt nó còn để lại dấu vết chảy dài, nơi khóe miệng lại thoáng hiện một nụ cười mờ nhạt, trông rợn người đến cực điểm!
Lúc này, đôi chân tôi như thật sự dính chặt xuống nền đất, không sao cử động nổi. Đôi mắt thì tựa như bị ai đó cưỡng ép chống giữ, khiến tôi không thể nào nhắm lại được.
Phải nói rằng khoảnh khắc ấy tôi sợ hãi đến cực điểm. Trong đầu tôi như đang cuống cuồng viết nên một bức di thư, cảm giác mình mới mười sáu tuổi, độ tuổi tươi đẹp như hoa, vậy mà sắp phải vùi xác ở chốn này rồi…
Mẹ kiếp! Thật quá xui xẻo…
Đột nhiên, con búp bê phát ra tiếng động! Nó đang khóc, khóc một cách thảm thiết như oán phụ, nó cứ thế ngửa mặt lên trời mà gào khóc, tựa hồ như đã gánh chịu hết mọi tủi hờn trên đời. Mấy giọt máu nơi khóe mắt nó bất chợt hóa thành một dòng sông máu, ào ào tràn xuống, nhấn chìm lấy tôi, kẻ đang bất lực không thể nhúc nhích.
Khoảnh khắc ấy, tôi cảm giác mình sắp ngạt thở rồi……