Dịch-ngắn Sổ ghi chép chuyện dị thường

  • Thread starter Thread starter Dê Silicon
  • Ngày gửi Ngày gửi
  • Trả lời Trả lời 6
  • Lượt xem Lượt xem 180

Dê Silicon

Cột sống đã thảnh thơi | ω ✧) ノ
Thành viên BQT
09/04/2025
337
515
90
soghichep.webp
(Design by Hoẵng)
Sổ ghi chép chuyện dị thường
Tác giả: Đậu Đắc Đậu
Dịch và biên tập: Dê Silicon
Thể loại: Linh dị, kỳ bí
Độ dài: Ngắn - 6 chương
Tình trạng bản gốc: Hoàn thành
Tình trạng dịch: Hoàn thành
Giới thiệu

Đây là một tập hợp những câu chuyện siêu ngắn huyền bí, mỗi câu chuyện đều được kể từ góc nhìn ngôi thứ nhất, mang đến cho bạn cảm giác gần gũi và trực tiếp với những sự kiện kỳ lạ. Những câu chuyện này sẽ khiến đêm khuya của bạn không còn cô đơn, dù có đôi chút rùng rợn.

Nội dung trong truyện hoàn toàn là hư cấu; nếu có trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên.

 
Sửa lần cuối:
Chương 1: Chuyện kỳ quái trong ký túc xá nữ - Gặp gỡ học sinh mới

Có lẽ ở mỗi ngôi trường đều mang trong mình những câu chuyện kỳ bí, và dưới đây sẽ chia sẻ với mọi người một sự kiện có thật của trường tôi.

Tôi tên là Lý Hiểu Tinh, là học sinh lớp 10 mới nhập học của trường Trung học Hoằng Chí, trường của chúng tôi là một khu trường quản lý khép kín, trong ký túc xá tổng cộng có sau giường. Khai giảng ngày đầu tiên, mọi người cũng không quá thân thuộc,cũng không nói chuyện nhiều với nhau. Nhưng khoảnh khắc bạn học ở giường trên của tôi bước vào, đã khiến vài người trong ký túc xá chúng tôi sững sờ.

Cô ấy là Vu Vân, là bạn giường trên của tôi, người đẹp giống như xé tranh bước ra, đẹp đến mức khó tả, làn da mịn màng như sáp, khuôn mặt hồng hào như hoa đào, mày mảnh, mắt duyên, eo thon, gương mặt như hoa sen.

Trong ký túc xá, chúng tôi giới thiệu bản thân một các đơn giản, một người bạn tên Vương Tử Đằng, cô ấy luôn cố gắng tạo không khí vui vẻ cho mọi người. Ngày đầu tiên gặp nhau, mọi người trò chuyện rất vui vẻ, chỉ có Vu Vân nói rất ít, luôn ngồi yên một chỗ của mình, lẳng lặng lắng nghe cuộc trò chuyện của mọi người, lâu lâu lại gật gật đầu biểu thị cô ấy đang chú ý vào câu chuyện.

Tôi nhìn cậu ấy một cách say mê, trong lòng tự hỏi: Sao thế gian này lại có người đẹp như thế.

Ngay lúc này, Vương Tử Đằng lên tiếng đánh tan suy nghĩ trong lòng của tôi: “Này! Các cậu có nghe qua chưa? Trường của chúng ta có chuyện kỳ quái, nghe nói là ở một phòng trên tầng bốn từng có người chết. Các chị khóa trước đều nói gặp phải chuyện ma quái ở tầng này, nên mọi người hãy cần thận hơn!”

Tôi trong lòng thầm nghĩ, những câu chuyện ma quái này toàn là bịa đặt, nghe thôi liền biết là gạt người. Nhưng không lâu sau đó, tôi đã phải thay đổi lại suy nghĩ của mình, thậm chí đến mức được trải nghiệm ở ngôi trường này trở thành điều mà tôi khó lòng mà quên được.

Đèn trong ký túc xá đột nhiên tắt hết, chúng tôi mới nhận ra, không biết từ khi nào mà cuộc trò chuyện của chúng tôi đã kéo dài đến tối. Thế là cả sáu người chúng tôi lần lượt kéo nhau lên giường đi ngủ.

Tôi hơi khó ngủ, lại thêm đến ở môi trường mới, đến nửa đêm tôi vẫn không thể vào giấc. Trong lúc mơ mơ màng màng, tôi dường như nghe thấy tiếng có ai đó đi lại ngoài cửa. Lúc ngày tôi chợt nhớ đến câu chuyện mà bạn cùng phòng vừa kể khi nãy, trong đầu thoáng nghĩ: Chẳng lẽ gặp phải chuyện kỳ quái gì, nhưng tôi là một người kiên định theo chủ nghĩa duy vật.

Cả đêm hôm đó tôi cố ép mình nhanh chóng vào giấc ngủ, suốt một đêm ngủ không mộng mị. Sáng sớm ngày thứ hai, tôi tỉnh dậy không thấy có gì bất thường, nhưng tối hôm qua âm thanh tôi nghe được rất rõ ràng. Vì vậy sau khi vệ sinh cá nhân xong, tôi xuống tầng một tìm quản lý ký túc xá, hỏi xem cô ấy tối qua có đi kiểm tuần hay không. Câu trả lời của cô ấy là thời gian đó cô ấy đã đi ngủ rồi. Tôi cũng không nghĩ nhiều, chỉ đành chấp nhận kết quả đó. Sau khi quay lại ký túc xá, cùng với các bạn cùng phòng đi khai báo lớp mới, bắt đầu cho những ngày học trung học phổ thông.

Đi một hồi, tôi phát hiện, phòng ký túc xá của tôi lẽ ra có sáu người, nhưng lại thiếu cô bạn nằm giường trên của tôi, Vu Vân. Tôi tiện hỏi người bạn cùng phòng cậu ấy đã đi đâu.

Mộng trả lời: “Cậu ấy nói không khỏe, vừa mới trải qua phẫu thuật cơ thể cần nghỉ dưỡng hai tháng, trước khi nhập học đã nhờ phụ huynh xin phép với giáo viên cho nghỉ một thời gian rồi.”

Nghe đến đây, tôi mới yên tâm. Nói ra cũng kỳ lạ, Vu Vân xinh đẹp hoàn hảo, nhưng vẫn khiến cho người khác cảm thấy cậu ấy rất mơ hồ không thật.

Nhưng rất nhanh tôi cũng quên chuyện đó, cả một ngày tôi đều chìm trong việc làm quen với các giáo viên mới, gặp gỡ bạn học mới, mọi người lần lượt giới thiệu bản thân, tham dự lễ khai giảng hoành tráng của trường và mơ tưởng về cuộc sống học được tuyệt đẹp của những năm học trung học.

Chưa đầy một tháng, tôi đã kết bạn với người bạn khác giới đầu tiên ở trường, cậu ấy tên Tiêu Vĩ, là người bạn rất gan dạ cùng lớp và cùng bàn với tôi. Cậu ấy rất thích kể cho tôi nghe những câu chuyện quỷ dị kỳ bí ở trong trường.

“Này! Hiểu Tinh, cậu có tin trên đời này có ma không? Có rất nhiều người nói trường học của chúng ta có ma nữ!”

Tôi không suy nghĩ trực tiếp nói: “Trên đời này làm gì có yêu ma quỷ quái, toàn chuyện dùng lừa người thôi.”

“Được rồi được rồi, rồi có một ngày cậu sẽ tin thôi.”

Thật không ngờ, chẳng bao lâu sau lời của Tiêu Vĩ đã trở thành sự thật……
 
Chương 2: Chuyện kỳ quái trong ký túc xá nữ - Con búp bê kỳ lạ

Không biết từ khi nào, thời gian thấm thoát trôi qua một tháng, cuộc sống trường học tương đối bình lặng. Bởi vì vừa bước chân vào lớp mười, chúng tôi vẫn chưa cảm nhận được áp lực học tập của học sinh trung học phổ thông, có lẽ chỉ những ai học lớp 12 mới có thể thấm thía được.

Bình thường, sau khi kết thúc buổi tự học tối, tôi sẽ cùng vài người bạn mới quen ở trường đi dạo trên sân tập. Đi dạo xong trở về ký túc xá, dù sao thì người bạn giường trên Vu Vân cũng không ở đó, với điều này, tôi đã sớm quen rồi. Từ trước đến nay tôi vẫn luôn nghĩ cậu ấy đã được bố mẹ đón về nhà nghỉ ngơi. Chỉ có điều trong lòng tôi vẫn nghĩ: Người đẹp như vậy, đến lúc đi khai báo nhập học, nhất định sẽ khiến cho cả lớp xôn xao không ngừng.

Nghĩ vậy, tôi liền đi đến nhà vệ sinh chung, dù sao thì sang mai tiết học đầu tiên là môn toán rất đau đầu. Thật ra ban đầu khi đến trường tôi luôn rất tò mò, vì sao trong nhà vệ sinh lại không có gương soi. Ban đầu tôi cứ nghĩ cả hai nhà vệ sinh nam lẫn nữ đều không có, nhưng sau khi trò chuyện cùng Tiêu Vĩ, tôi mới biết hóa ra chỉ chỉ có nhà vệ sinh nữ là không có.

Cậu ấy là một người thích tìm hiểu mọi chuyện, cậu ấy nói với tôi: “Trước đây bên các cậu có gương soi, về sau không biết là ai, một đêm đi vệ sinh vô tình nhìn thấy trong gương có hồn ma một cô gái xinh đẹp với nụ cười kỳ quái. Nghe nói cô bạn ấy sợ hãi đến mức tinh thần hoảng loạn không tỉnh táo, giữa đêm cứ la hét kêu cứu, kéo cả quản lý ký túc xá đến. Cô bạn kể lại chuyện này cho mọi người, kết quả cậu đoán xem? Tất cả mọi người đều không tin cô ấy, vì khi chạy đến xem thì chỉ thấy một mình cô ấy nằm ở dưới sàn. Chỉ là sau đó, không biết ai đã lan truyền tin này, chuyện này cứ thế truyền rộng ra, cả trường đều biết và bàn tán về nó. Cuối cùng nhà trường đem tất cả các gương soi trong nhà vệ sinh chung của ký túc xá nữ tháo xuống. Tôi còn nghe nói cô bạn ấy, không lâu sau đó đã chuyển trường.”

Nghe cậu ấy lại sống động, tỉ mỉ, tôi cũng chỉ cười cho vui mà thôi.

Sau khi rửa mặt xong, tôi nằm xuống giường. Đèn trong ký túc xá tắt rất đúng giờ, vào lúc 10 giờ 30 phút tối. Không biết tôi đã nằm trên giường bao lâu, trong lúc mơ hồ, tôi hình như nghe thấy cô bạn ở giường tầng trên đang động đậy. Tôi thầm hỏi Vu Vân vẫn chưa ngủ sao. Chợt nghĩ lại tôi thấy có gì đó không đúng, cậu ấy vốn đã không đi học mấy hôm nay, nghĩ đến đây tôi lập tức bừng tỉnh. Chốc lát sau, tôi cảm thấy da đầu mình tê rần, trong lòng nghỉ: Không lẽ thật sự như tên Tiêu Vĩ chết tiệt kia nói… thật sự có sao!

Tôi cảm thấy trong người như có một sức mạnh vô hình khó hiểu, đang thôi thúc tôi phải nhìn lên giường tầng trên, xem rốt cuộc có gì trên đó. Nói thật, mỗi ngày đều nghe Tiêu Vĩ kể những loại chuyện ma quỷ như thế này, trong đầu tôi cũng bất chợt hiện lên cảnh tượng một gương mặt ma nữ đối diện với tôi. Lúc ấy trong lòng tôi thầm chửi: Cái tên Tiêu Vĩ chết tiệt này!

Cuối cùng sự tò mò trong lòng tôi cũng bị đè xuống, tôi không dám nhìn lên giường tầng trên để xem rốt cuộc có thứ gì.

Người ta thường nói “tò mò chết mèo”. Ông trời thật biết trêu người, tôi đã không muốn nhìn thấy, vậy mà đó tự mình đi xuống, tôi khẽ nheo mắt lén nhìn mọi thứ, chỉ dám nheo mắt mà quan sát.

Nhưng điều đáng kinh ngạc người bước xuống giường không ai khác chính là Vu Vân. Chỉ thấy Vu Vân không hề quay đầu lại trực tiếp mở cửa ký túc xá rồi bước ra ngoài. Trong lòng tôi bất giác nghĩ: Rốt cuộc cậu ấy định đi đâu? Nửa đêm nửa hôm thế này lại ra ngoài một mình, liệu có nguy hiểm không?

Tôi thật sự rất lo cho cậu ấy, vì thế liền rón rén bước theo ra ngoài. Chỉ thấy cậu ấy đi thẳng về phía cuối hành lang, đến đó thì rẽ xuống cầu thang. Lúc ấy trong đầu tôi cũng chẳng nghĩ được nhiều, chỉ đợi cậu ấy vừa rẽ xuống dưới là lập tức đi theo ngay sau.

Có lẽ Vu Vân đi quá nhanh rồi, tôi xuống lầu mà chẳng thấy bóng dáng cậu ấy, lần này coi như để lạc mất rồi.

Bất lực, tôi đành quay lại lên lầu. Tôi cứ thế leo cầu thang mãi, không biết đã qua bao lâu, trong lòng nghĩ chắc cũng phải mười phút rồi, vậy mà vẫn chưa lên tới tầng bốn. Nghĩ lại lúc xuống thì rất nhanh, sao lúc lên cầu thang lại dài đến thế? Bỗng một ý nghĩ đáng sợ ập đến trong đầu tôi: Ma dẫn lối!!!

Khốn kiếp, sao chuyện này lại rơi đúng vào tôi chứ, thật quá xui xẻo!

Họa vô đơn chí, tôi cũng chẳng biết mình đang đi đến tầng thứ mấy nữa. Trên bậc thang cuối cùng của tầng này vậy mà lại có một con búp bê.

Ôi má ơi! Thật sự dọa chết tôi!

Tôi đứng ở bậc thang đầu tiên, ngẩng đầu nhìn về phía con búp bê trên bậc thang cuối. Không phải tôi nói chứ… con búp bê ấy lại có chút giống với Vu Vân, cô bạn cùng giường tầng trên của tôi!

thêm gì, một cảnh tượng kinh hoàng đã xảy ra, khóe mắt con búp bê ấy lại rơi xuống mấy giọt nước mắt, nói đúng hơn là mấy giọt máu! Tôi nhìn thấy rất rõ, trên khuôn mặt nó còn để lại dấu vết chảy dài, nơi khóe miệng lại thoáng hiện một nụ cười mờ nhạt, trông rợn người đến cực điểm!

Lúc này, đôi chân tôi như thật sự dính chặt xuống nền đất, không sao cử động nổi. Đôi mắt thì tựa như bị ai đó cưỡng ép chống giữ, khiến tôi không thể nào nhắm lại được.

Phải nói rằng khoảnh khắc ấy tôi sợ hãi đến cực điểm. Trong đầu tôi như đang cuống cuồng viết nên một bức di thư, cảm giác mình mới mười sáu tuổi, độ tuổi tươi đẹp như hoa, vậy mà sắp phải vùi xác ở chốn này rồi…

Mẹ kiếp! Thật quá xui xẻo…

Đột nhiên, con búp bê phát ra tiếng động! Nó đang khóc, khóc một cách thảm thiết như oán phụ, nó cứ thế ngửa mặt lên trời mà gào khóc, tựa hồ như đã gánh chịu hết mọi tủi hờn trên đời. Mấy giọt máu nơi khóe mắt nó bất chợt hóa thành một dòng sông máu, ào ào tràn xuống, nhấn chìm lấy tôi, kẻ đang bất lực không thể nhúc nhích.

Khoảnh khắc ấy, tôi cảm giác mình sắp ngạt thở rồi……
 
Chương 3: Chuyện kỳ quái trong ký túc xá nữ - Mất tích bí ẩn

“A”

Tôi hét lớn một tiếng rồi bừng tỉnh, bạn cùng phòng lo lắng hỏi tôi: “Có chuyện gì vậy, Tiểu Tinh, cậu gặp ác mộng hả?”

Tôi chẳng kịp nói gì thêm, ôm chầm lấy bạn cùng phòng rồi bật khóc lớn, miệng không ngừng lẩm bẩm mình còn sống… còn sống thật tốt! Hu hu hu hu…

Bạn cùng phòng có lẽ bị phản ứng của tôi dọa sợ, ôm lấy tôi an ủi: “Gọi mãi mà cậu không tỉnh, thì ra là gặp ác mộng.”
Không… trong lòng tôi thầm nghĩ: Không thể nào chỉ là mơ được! Hôm qua mình nhất định đã đi ra ngoài rồi! Không phải giả!

Nghĩ đến đây, tôi lập tức hỏi bạn cùng phòng: “Vậy Vu Vân đâu?”

Bạn cùng phòng không ngờ tôi đổi chủ đề nhanh như vậy, ngẩn ra vài giây rồi nói: “Cậu ấy vẫn chưa quay trở về trường nữa.”

Lần này thì đến lượt tôi ngẩn người, sao có thể được chứ, rõ ràng hôm qua cô ấy đã về rồi mà… tôi lẩm bẩm nói. Bạn cùng phòng nghe thấy vậy, chỉ cho rằng tôi gặp ác mộng nên mới lẫn lộn giữa hiện thực và mơ mộng.

………

Vào lớp, tôi bắt đầu nghe giảng nhưng lại chẳng thể nào tập trung được, trong đầu vẫn luôn nghĩ đến chuyện tối qua. Bạn cùng bàn Tiêu Vĩ nhìn thấy rõ sự lơ đãng của tôi suốt cả buổi sáng. Đợi đến lúc đi ăn trưa, tôi vừa định cùng bạn cùng phòng ra căn tin thì Tiêu Vĩ kéo tôi lại. Tôi đành bảo bạn cùng phòng đi ăn trước.

“Ê! Sao vậy, cả buổi sáng ngơ ngẩn. Có chuyện gì à? Mau kể cho anh trai nghe xem nào.”

Thấy vậy, tôi liền kể cho cậu ấy nghe, chỉ trừ phần tôi đã trải qua tối hôm qua.

“Ôi trời, kích thích dữ! Tối nay tôi sẽ canh dưới ký túc xá của cậu, đợi tắt đèn rồi tôi trèo vào!”

Nghe cậu ấy nói vậy, tôi hơi sững sờ, liền hỏi lại: “Cậu tin lời tôi sao?”

“Tin chứ, có gì mà không tin? Tôi còn nói rồi, trên đời này chắc chắn có ma! Mau dẫn tôi đi bắt ma thôi!”

………

Tan học buổi tự học tối, tôi trở về ký túc xá rồi cứ nằm mãi trên giường, chờ đến khi đèn trong phòng tắt. Tôi cũng không dám ngủ, luôn cố giữ cho mình tỉnh táo, vì tôi vẫn tin chắc rằng chuyện hôm qua không phải là mơ. Thời gian trôi qua rất lâu, không có chút động tĩnh nào, trong phòng chỉ còn lại tiếng thở đều đều của mọi người. Đến đúng 12 giờ đêm, thời điểm tôi và Tiêu Vĩ đã hẹn trước, tôi rón rén bước ra khỏi ký túc, đi đến bậu cửa sổ bên trái tầng bốn. Chỉ thấy cậu ta đang men theo đường ống bên ngoài mà trèo lên. Thằng nhóc này đúng là giữ lời hẹn.

Tôi mở then cửa sổ cho cậu ta, thế là cậu thuận lợi chui vào được tầng bốn ký túc xá nữ. Cậu ta thì thầm: “Ôi trời, kích thích quá! Lần đầu tiên tôi vào ký túc xá nữ đấy!”

Tôi bực mình đập nhẹ một cái rồi nói: “Đừng có nói vớ vẩn, chúng ta đang làm chuyện nghiêm túc!”

“À à đúng đúng, ha ha ha, đi bắt ma thôi nào!”

Nói đến đây, sắc mặt cậu ta bỗng trở nên nghiêm túc: “Cậu nói tối qua cậu đi theo cô ấy, sau đó bị lạc, rồi gặp phải ma đưa đường, búp bê với cả nước máu đúng không? Lần này chúng ta phải bám sát cô ấy, tôi không tin là không bắt được!”

Nói thì chậm nhưng mọi việc xảy ra rất nhanh. Đúng lúc đó, cô ấy xuất hiện! Lần này tôi nhìn thấy rõ ràng, chính là Vu Vân! Nghĩ thế, tôi liền vỗ vai Tiêu Vĩ bên cạnh, thấp giọng nói: “Đi thôi.”

Chúng tôi chỉ giữ khoảng cách chừng năm mét với cô ấy, nhưng suốt dọc đường cô ấy chẳng hề quay đầu, cứ thẳng một mạch bước đi. Cho đến khi tận mắt thấy cô ấy xuống đến tầng một, rồi thản nhiên đi xuyên qua cửa ký túc xá!

WTF! CÔ ẤY KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI!!!

Trong lúc tôi còn ngây dại vì sốc, Tiêu Vĩ liền kéo tay tôi trèo qua cửa sổ bên cạnh. May mắn là lần này chúng tôi không để mất dấu, tiếp tục bám theo cô ấy. Đi mãi, cuối cùng đến một gốc cây to, thì bất ngờ cô ấy quay đầu lại, mỉm cười với chúng tôi một cái, rồi ngay lập tức biến mất vào khoảng không!

Tôi và Tiêu Vĩ chết sững, nhìn nhau trân trân, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng không ngớt…

Gặp phải chuyện như vậy, cả hai chúng tôi đều không dám quay về ký túc xá nữa. Thế là Tiêu Vĩ kéo tôi trèo qua hàng rào trường, rồi cùng nhau chạy ra quán net trú tạm suốt một đêm…
 
Chương 4: Chuyện kỳ quái trong ký túc xá nữ - Sự thật sáng tỏ

Sáng hôm sau, vừa hửng sáng, hai chúng tôi đã vội vã trèo tường quay lại trường, tìm đến chỗ Vu Vân biến mất tối qua. Đến tận giờ trong lòng vẫn còn run sợ. Mọi chuyện giống hệt một giấc mơ, mơ hồ đến khó tin.

Tiêu Vĩ vốn gan dạ, nghiêm túc nói: “Cậu không thấy lạ sao? Cô ta không hề làm hại chúng ta, mà lại dẫn thẳng đến chỗ này. Tôi cứ có cảm giác dưới đất này có gì đó.”

“Lẽ nào cô ấy đang muốn chúng ta tìm ra cái gì nhỉ!” Tôi vừa nói vừa vô thức nâng cao giọng, như thể đã nhận ra một chuyện trọng đại.

“Hay là chúng ta thử đào chỗ này lên xem thử đi!” Không hiểu vì sao, lần này tôi lại có cùng suy nghĩ với Tiêu Vĩ.

Ngày hôm đó trôi qua như thường lệ. Khi tan học, giống như hôm trước, tôi và Tiêu Vĩ lén rời ký túc xá, đi đến gốc cây ấy…

Tiêu Vĩ đã sớm lén vào phòng dụng cụ từ ban ngày, giấu sẵn hai cái xẻng.

“Bắt đầu nào!” Cậu ấy nói.

Không biết hai chúng tôi đã đào bao lâu, bỗng Tiêu Vĩ lên tiếng: “Hình như tôi đào trúng cái gì cứng cứng nè!”

Cả hai vội bỏ xẻng xuống, cẩn thận dùng tay bới đất ra. Cuối cùng, một chiếc bao vải lớn dần dần lộ ra. Chúng tôi nhìn nhau, chẳng ai dám mở. Nhưng sau một hồi đấu tranh tư tưởng, sự tò mò vẫn thắng nỗi sợ hãi.

“Xoẹt” tiếng bao vải được xé mở. Khi nhìn vào bên trong, tôi lập tức sững sờ: Ôi trời ơi! Cảnh tượng ấy cho đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ như in, đó là một bộ hài cốt người đã phân hủy đến mức chỉ còn xương trắng.

Chứng kiến cảnh này, cả hai chúng tôi vội vàng chạy đi tìm quản lý ký túc và báo cảnh sát. Chẳng bao lâu, cảnh sát đã tới hiện trường…

Vậy thì, người đã nhiều lần xuất hiện, sinh hoạt cùng chúng tôi… chính là một ma nữ!

Trở ngược về mười năm trước khi câu chuyện mới bắt đầu… Vu Vân ôm theo con búp bê mà mình yêu thích, trong lòng mang theo sự háo hức đối với những năm tháng cấp ba, giống hệt như tôi năm ấy, và bước vào ngôi trường này.

Vì sở hữu vẻ ngoài xinh đẹp, Vu Vân nhanh chóng trở thành tâm điểm chú ý của mọi người, trong đó thậm chí còn có cả hiệu trưởng của trường… Mười năm trước, vào một ngày nọ, hiệu trưởng gọi cô vào văn phòng với ý đồ đen tối muốn giở trò xấu xa. Không ngờ Vu Vân liều mạng chống cự, và cuối cùng trong lúc giằng co, hiệu trưởng đã lỡ tay giết chết cô.

Bởi vì ở thị trấn nhỏ của chúng tôi vẫn còn nặng tư tưởng trọng nam khinh nữ, nên cuối cùng vụ việc chỉ bị xử lý qua loa. Hiệu trưởng lấy cớ rằng học sinh “bị mất tích”, rồi bồi thường cho cha mẹ Vu Vân một khoản tiền lớn. Cha mẹ cô chẳng truy cứu thêm, vui vẻ cầm tiền rời đi… Và thế là mọi chuyện cứ thế bị chôn vùi, kết thúc một cách qua loa.

Sau đó, hiệu trưởng đã chặt xác của Vu Vân, nhét vào một chiếc bao vải lớn. Nhân lúc toàn bộ thầy trò trong trường nghỉ Tết, hắn lén lút mò vào trường trong đêm khuya, đem thi thể của Vu Vân chôn dưới gốc cây to trong khuôn viên trường. Mười năm qua, tuy thỉnh thoảng vẫn có người nói rằng mình nhìn thấy một nữ quỷ, nhưng hiệu trưởng đều lấy lý do “không được tung tin đồn nhảm” để bịt miệng tất cả mọi người…

Đến cuối, hiệu trưởng cũng đã thừa nhận toàn bộ tội ác giết người của mình.

Sự thật cuối cùng cũng được phơi bày ra ánh sáng…

Sau này nghĩ lại, tôi cảm thấy Vu Vân hẳn là một cô gái lương thiện. Nếu không, cho dù có căm phẫn, có không cam lòng vì cái chết thảm thương của mình, thì cô ấy cũng đã chẳng bao giờ làm hại tôi và Tiêu Vĩ…

Vào đêm phá án hôm ấy, tôi đã mơ một giấc mơ. Trong mơ, Vu Vân lần đầu tiên mỉm cười một cách chân thành, rồi khẽ nói với tôi một câu: “Cảm ơn.”

Từ sau đó, trong trường không còn xảy ra bất kỳ chuyện kỳ quái nào nữa. Sau này, một nữ hiệu trưởng mới được bổ nhiệm, và bà đã thay toàn bộ gương mới cho ký túc xá nữ của chúng tôi.

Cha mẹ tôi sau khi nghe chuyện này thì vẫn còn sợ hãi. Dù sao, lúc ấy gia cảnh của tôi cũng được xem là khá giả. Vì thế, không lâu sau, cha mẹ đã lo liệu cho tôi chuyển trường, để tôi tiếp tục việc học ở một ngôi trường khác…
 
Chương 5 : Chuyện ma đô thị - Tiếng tí tách nửa đêm

Các bạn có nghe qua những câu chuyện ma quái ở khu vực mình sống chưa?

Các bạn có từng nghe tiếng tí tách, tí tách vào nửa đêm chưa……

Hôm nay tôi muốn chia sẻ cùng mọi người câu chuyện, đây là câu chuyện ma mà tôi đã nghe thấy lúc còn nhỏ……về tiếng ‘tí tách~ tí tách~’……

Tôi là nhân vật chính trong câu chuyện này, tôi tên là Tiêu Vĩ, một cậu bé tám tuổi. Ngày hôm đó bố mẹ tôi đều đã ra đi làm xa, để tôi ở một đứa trẻ tám tuổi ở nhà một mình. Lúc đó ở nhà cùng tôi là chú chó Họa Quyển. Chú chó Họa Quyển đã cùng tôi lớn lên, cũng là bạn thơ ấu của tôi. Tôi từ lâu đã xem chú chó là một thành viên trong gia đình.

Bố mẹ tôi lo rằng tôi ở một mình ở nhà sẽ không an toàn, nhưng công việc thì không thể từ chối.

Họ dặn tôi nhất định không được mở cửa cho người lạ, không được lén ra ngoài chơi và phải đi ngủ đúng giờ. Nói xong những điều này, bố mẹ tôi đã khóa tất cả các cửa sổ và cửa chính trong nhà. Tuy nhiên, có một cửa sổ chỉ dán bằng tấm giấy hình vuông, mãi vẫn không đóng được. Nghĩ rằng người ta cũng không thể chui qua chỗ nhỏ như vậy, thế là liền bỏ qua nó.

Bố mẹ tôi nhìn mọi thứ đã sắp xếp xong trong nhà, rồi yên tâm ra ngoài làm việc.

Cả ngày hôm đó tôi chẳng làm gì ngoài xem tivi hoặc chơi điện thoại để giết thời gian buồn tẻ. Dù sao thì đi chơi cũng không hấp dẫn bằng điện thoại! Tôi và Họa Quyển đã cùng nhau trải qua một ngày bình yên. Khi đêm xuống, cơn buồn ngủ ập đến ngay lập tức, sau khi chuẩn bị rửa mặt và đánh răng xong, tôi tắt đèn và chuẩn bị lên giường đi ngủ.

Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu…… Đợi đến nửa đêm, trong lúc mơ hồ, tôi cảm thấy có một trận gió lạnh vù vù thổi…… trên người mình.

Trẻ con sợ nhất chính là bóng tối, tôi cũng không phải ngoại lệ! Lúc này, đột nhiên tôi nhớ rằng có lẽ là do cửa sổ hôm nay chưa được đóng. Ban đầu tôi định đi kiểm tra, nhưng vì sợ nên đã không động đến. Chính hành động này lại vô tình cứu mạng tôi!

Một lúc sau, làn gió lạnh đó không còn thổi nữa, nhưng trong nhà lại vang lên tiếng tí tách~ tí tách~ tí tách~. Chậm rãi nhưng có nhịp điệu…

Lúc đó tôi thực sự sợ hãi, liền bắt đầu dùng tay sờ xuống sàn để tìm chú chó, nhưng mãi vẫn không thấy Họa Quyển đâu. Tôi bắt đầu gọi: “Họa Quyển! Họa Quyển!”.

Lúc này, Họa Quyển đáp lại bằng cách liếm tay tôi bằng lưỡi của nó. Tôi cảm nhận được độ mềm mại của lưỡi Họa Quyển, lập tức cảm thấy yên tâm. Không lâu sau, cơn buồn ngủ lại ập đến, và tôi lại yên tâm đi ngủ…

……

Ngày thứ hai, khi thức dậy……

“A!” Tôi hét lên một tiếng!

Tôi chỉ thấy…… thấy một cảnh tượng khiến tôi không bao giờ quên được!

Chú chó của tôi, Họa Quyển, bị treo trên xà trong nhà, cổ có một vết rạch sâu, đầu và thân như sắp tách rời ra. Máu chảy xuống từ cổ, nhỏ xuống đầy sàn! Lúc này máu trên sàn đã đông lại rồi! Khi nhìn thấy cảnh tượng này, tôi sợ đến mức như linh hồn mình sắp rời khỏi cơ thể!

Thì ra, tối hôm qua tiếng tí tách~ tí tách mà tôi nghe được chính là tiếng này!

Vậy tối hôm qua là ai đã liếm tay của tôi?

Lúc này tôi hoàn toàn không dám suy nghĩ nhiều, sợ hãi đến cực điểm. Sau đó tôi nhìn quanh, muốn tìm điện thoại gọi cho bố mẹ, thì bỗng thấy có một mảnh giấy trên giường mình. Lúc đó tôi không nghĩ nhiều, liền cầm mảnh giấy lên xem bên trên có gì

Chỉ thấy, trên đó có dòng chữ viết bằng máu: “Tay của mày thật ngọt~”

……

Vậy nên, các bạn có từng nghe thấy tiếng tí tách~ tí tách~ vào giữa đêm không…?
 
Chương 6: Người trong mộng - Duyên âm

Không biết các bạn có từng trải qua trải nghiệm này không? Là trong giấc mơ, bạn mơ thấy một người rất cụ thể, người đó sẽ nói cho bạn biết tên, tuổi, địa chỉ gia đình của họ và bảo bạn đi tìm họ. Trong giấc mơ, họ khiến bạn cảm thấy quen thuộc với họ, có một cảm giác như từng gặp trước đây, như thể bạn đã trải qua rất nhiều chuyện cùng họ.

Nhưng bạn thật sự sẽ tin rằng người đó tồn tại thật sao? Nói cách khác, người bạn mơ thấy rất có thể không phải là người, mà là ma!

…………

Sự việc này xảy ra không lâu sau khi tôi đi làm.

Tôi là Tiêu Vĩ, là một nhân viên hai mươi hai tuổi, mới tốt nghiệp vừa bước vào công việc lao động được chọn trời
ban cho.

Tốt nghiệp từ một trường đại học bình thường, không thuộc nhóm 985 hay nhóm 211, sau khi ra trường tôi tìm được một công việc bán vé ở thành phố tỉnh lỵ .Thu nhập không nhiều nhưng cũng coi là một nghề ổn định.

Cuộc sống buồn tẻ như vậy kéo dài suốt một năm… Không biết từ khi nào, mỗi tối tôi đều mơ cùng một giấc mơ, trong đó cô gái nói rằng cô ấy tên Lý Hiểu Tinh, hai mươi hai tuổi và cùng quê với tôi.

Cô ấy nói rằng tôi và cô ấy là vợ chồng kiếp trước. Trong giấc mơ, tôi nhìn rõ gương mặt cô ấy, mang lại cho tôi một cảm giác quen thuộc, như thể chúng tôi thực sự có duyên nợ từ kiếp trước. Giấc mơ này tôi đã mơ liên tục trong một tuần.

Suốt tuần đó, đầu óc tôi toàn nghĩ về chuyện này, đến mức ảnh hưởng cả công việc, vì bán nhầm vé mà tôi còn bị khách phàn nàn.

Đêm hôm đó, tôi lại mơ thấy cô ấy, và cô ấy nói cho tôi biết địa chỉ nhà mình. Kỳ lạ thay, sau khi tỉnh dậy vào sáng hôm sau, tôi không hề quên địa chỉ đó, ngược lại, nó in sâu trong tâm trí tôi.

Lúc đó tôi cũng không biết trong đầu mình đang nghĩ gì, một ý nghĩ mạnh mẽ không thể kiểm soát bỗng xuất hiện: Phải tìm thấy cô ấy!

Ý nghĩ này liên tục xâm chiếm tâm trí tôi, và một đêm nọ, sau khi tan ca, tôi chuẩn bị đi tìm địa chỉ trong giấc mơ. Không hiểu sao tối hôm đó định đi tìm cô ấy lại gặp toàn chuyện xui xẻo. Thông thường việc bắt taxi ở nơi này rất dễ, nhưng hôm nay tôi mất hẳn nửa giờ mới có được xe. Trong khi chờ, một đứa trẻ cầm que kẹo hồ lô va thẳng vào người tôi, làm quần áo tôi bẩn hết. Cảm giác như mọi thứ đều đang ngăn cản tôi đi tìm cô ấy.

Cuối cùng tôi cũng bắt được một chiếc taxi, sau khi tôi đưa địa chỉ cho tài xế, biểu cảm của anh ta chợt trở nên lơ
Đãng.

Trên đường đi đến đó, tài xế chầm chậm lên tiếng: “Cháu trai, cậu đi chỗ đó làm gì?”

Tôi trả lời: “Cháu đến đó tìm một người.”

“Người?” Bằng mắt thường, tôi nhìn thấy tài xế giật mình một chút.

“Ở đó làm gì có người, mấy năm trước đã xảy ra nhiều chuyện, chết rất nhiều người ở khu đó, sau này chẳng ai dám mua nhà nữa, giờ thì đã biến thành nghĩa trang rồi!”

Nghe xong tôi không khỏi giật mình, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng. “Ý chú là bây giờ chẳng còn ai ở đó nữa sao?”

Đúng vậy, ai dám sống ở đó chứ!

Nói thật, tôi thật sự sợ hãi. Sau đó tôi bảo tài xế quay xe trở về nhà. Về đến nhà, tôi kể chuyện này cho một người bạn đại học nghe, anh ấy bảo tôi đừng lo, đi ngủ trước, vài ngày sau sẽ nhờ một thầy xem giúp.

Cả đêm hôm đó tôi hầu như không ngủ được……

Ngày thứ hai, tôi bắt mở điện thoại, liền thấy tin nhắn mới từ đồng nghiệp.

“Các cậu có xem chưa? Ở chỗ từng xảy ra chuyện trước đây, có một người đàn ông đã đập vào bia mộ của một người phụ nữ rồi tự tử!”

“Người này sao lại suy nghĩ tiêu cực đến mức đó chứ.”

“Khi tôi đi làm ngang qua, thấy nhiều cảnh sát, nghe nói người đàn ông đó khi chết còn mỉm cười!”

“Tôi cũng thấy rồi, tôi có ảnh chụp!”

Trên bức ảnh: Tôi không nhớ rõ khuôn mặt người đàn ông, nhưng bức ảnh trên bia mộ… chính là người mà tôi đã mơ thấy! Lý Hiểu Tinh!

Giờ nghĩ lại, tôi vẫn rùng mình sợ hãi, vì hôm qua suýt chút nữa thì mạng tôi không còn!

Toàn truyện - Hoàn.