Title: Tam sinh duyên
Author: Diêu Tuyết - Yumeto Hazakura
Category/ Genre: Romance | Song - fic
Length: Oneshot
Rating: K
Status: Finished
Summary
Tình yêu, đến tột cùng là cái gì?Author: Diêu Tuyết - Yumeto Hazakura
Category/ Genre: Romance | Song - fic
Length: Oneshot
Rating: K
Status: Finished
Summary
Tại sao vì nó mà trái tim tan nát, vì nó mà khóc, vì nó mà cười, vì nó mà từ bỏ tất cả?
Tình yêu là gì, thật không hiểu, hai người rõ ràng là yêu nhau, hà cớ gì phải phản bội nhau, hà cớ gì phải làm nhau đau khổ?
Liệu tình yêu có thể vĩnh hằng không?
.
.
.
Một bóng dáng mơ hồ đứng bên chân cầu Nại Hà dưới Địa phủ, không nhìn rõ khuôn mặt hay tướng mạo, lờ mờ như làn sương. Mạnh Bà múc canh ra bát, nhướn mày hỏi: “Tên?”
Bóng dáng im lặng. Mạnh Bà không nhận được câu trả lời, nheo mắt, giọng thoáng chút tức giận: “Ta chỉ quan tâm ngươi một chút, không muốn nói thì thôi. Uống đi.” Chìa bát canh ra.
Cái bóng hơi vươn ra phía trước, nhận lấy bát canh, một hơi uống cạn.
Khi cái bóng ấy vào vòng luân hồi, một tên tiểu quỷ chạy tới bên Mạnh Bà, thì thầm điều gì đó vào tai. Mạnh Bà nghe xong hơi sững người, rồi lấy giọng thương cảm nói: “Hóa ra là thần tiên đi lịch kiếp. Vị cô nương này là thần tiên theo hầu Phật tổ, thật không biết vì lý do gì lại vướng vào chữ tình.”
Hoa bỉ ngạn nở rực rỡ, nhưng lá và hoa vĩnh viễn không thể gặp nhau.
***
Kiếp thứ nhất.
Ta là một cánh hoa đào
Hồng trần khoe sắc, lặng lẽ nở hoa
Người thương yêu hoa lại chẳng hiểu được hoa
Để mặc tương tư phai tàn theo năm tháng
Hồng trần khoe sắc, lặng lẽ nở hoa
Người thương yêu hoa lại chẳng hiểu được hoa
Để mặc tương tư phai tàn theo năm tháng
Có một cánh hoa đào khai hoa vào mùa xuân, giữa muôn vàn loài hoa, nó lại là bông hoa đẹp nhất trong vườn.
Mùa xuân, hoa viên tổ chức tiệc, hàng chục người đến thưởng hoa. Gió nhè nhẹ thổi, cuốn theo rất nhiều âm thanh huyên náo, nhưng nó chỉ nghe được giọng nói ấy, giọng nói của chàng thanh niên áo đen:
“Bông hoa này quả là rất đẹp!”
Khi đó, hàng vạn tia nắng mặt trời chiếu xuống, gương mặt chàng mỉm cười, ánh mắt lấp lánh. Đằng sau chàng là muôn hoa khoe sắc thắm, nhưng cánh hoa đào chỉ nhớ được nụ cười ấy.
Chàng múa kiếm trong vườn lúc đêm khuya, ánh trăng bàng bạc hắt lên lưỡi kiếm sắc bén, một đường lướt qua, lá rụng bay lả tả.
Hoa nói: “Chàng múa kiếm đẹp lắm, có thể tối nào cũng múa cho em xem không?”
Nhưng chàng không nghe thấy, vĩnh viễn không nghe thấy.
Trưa nắng gắt, chàng ngồi đọc sách dưới gốc cây anh đào. Bông hoa sợ chàng chói mắt, cố gắng vươn những cánh hoa ra che nắng, dẫu chẳng che được bao nhiêu, dẫu ánh nắng khiến nó đau đớn, nó vẫn vui, vì đã giúp được chàng.
Hoa nói: “Nếu trưa nào chàng cũng ra đây đọc sách, em sẽ mãi che cho chàng.”
Chàng không trả lời, tiếng lật sách vang lên đều đặn. Vậy mà bông hoa ấy lại cảm thấy, đó là khoảnh khắc đẹp nhất trần đời.
Mùa xuân qua đi, mùa hè đến, những cánh hoa đào dần rụng xuống, nhưng bông hoa ấy vẫn cố chống lại số phận, nó muốn được ở bên chàng lâu hơn nữa. Vào một ngày kia, nó là bông hoa duy nhất còn sót lại. Giây phút đó, chàng cầm ô che cho một nữ tử xinh đẹp, rảo bước đến bên gốc cây, chàng nói:
“Nàng thấy không, đó là một bông hoa kiên cường.”
Bông hoa mỉm cười mà lòng tan nát. Một cơn gió nhẹ thổi qua như lần đầu gặp gỡ, cánh hoa bứt khỏi cành đúng khoảnh khắc chàng và cô gái đó bước đi. Bông hoa rơi nhẹ xuống mặt đất, gọi chàng, cố gắng nói những lời cuối cùng.
Hoa nói: “Em yêu chàng.”
Thế nhưng, bước chân lại xa dần.
Gió thổi qua ba chữ “em yêu chàng”. Chàng giật mình, ngoái đầu nhìn. Nữ tử kia thấy vậy. lên tiếng: “Chàng có chuyện gì sao?”
Chàng sững người trong giây lát, rồi quay lại nhìn nàng ta mỉm cười: “Không có gì, chúng ta về phòng thôi.”
***
Kiếp thứ hai.
Ta là một cánh hoa đào
Trên cánh hoa viết nên câu chuyện tình của đôi ta
Nỗi nhớ người lưu luyến trên những khóm hoa
Lại lụi tàn trong những ngày lạnh giá
Chàng là nhà sư có tâm hồn thanh khiết nhất trần đời, mùa thu năm hai mươi tuổi, dưới sự dẫn dắt của Phật tổ, chàng trở thành vị sư trẻ tuổi nhất chủ trì ngôi chùa. Cùng vào năm đó, chàng gặp nàng.Trên cánh hoa viết nên câu chuyện tình của đôi ta
Nỗi nhớ người lưu luyến trên những khóm hoa
Lại lụi tàn trong những ngày lạnh giá
Ngày hôm đó, trời mới vào đông, tuyết rơi nhè nhẹ, nàng đứng trước cổng chùa, khoác áo lông trắng. cười tinh nghịch nói: “Nghe danh sư tổ đã lâu, không ngài lại trẻ như vậy, hôm nay ta đến đây là muốn thỉnh giáo ngài về Phật thuyết, không biết ngài có nhã hứng không?”
Chàng không biết nàng là ai, lại có chút sững sờ ngoài ý muốn trước nụ cười ấy. Gạt bỏ tất cả cảm xúc, chàng lạnh lùng trả lời: “Nếu thí chủ muốn…”
Kể từ ngày đó, nàng hôm nào cũng đến gặp chàng, bắt chàng kể chuyện. Có những lời đồn ra vào, nói nàng là hồ ly tinh câu dẫn người khác, nhưng chàng không quan tâm, trong mắt chàng, nàng chẳng qua chỉ là một nữ tử ngây thơ mà thôi. Nhưng chàng lại quên mất, có những thứ lâu dần sẽ trở thành thói quen, ví như thói quen kể chuyện cho nàng. Một ngày xuân nắng ấm, lúc chàng chuẩn bị cáo từ, nàng bỗng lên tiếng: “Xin ngài đợi một lát, ta có chuyện muốn hỏi.”
Chàng tử tốn nói: “Thí chủ cứ hỏi.”
“Ngài hãy nhắm mắt lại đi.”
Chàng không hiểu, nhưng vẫn làm theo.
“Ngài có thấy gì không?”
“Ta thấy một màu tối đen.”
“Đó là thế giới của ta khi không có ngài.”
Nàng vẫn luôn thẳng thắn như vậy. Chàng mở mắt ra, sững người nhìn nàng. Khi đó, gió thổi mang theo mùi hương của hoa đào nghìn dặm.
“Thật xin lỗi.”
Bắt đầu từ hôm ấy. chàng kiên quyết tìm lý do để từ chối gặp nàng. Ngày nào cũng vậy, chú tiểu quét sân luôn phải nói với vị nữ thí chủ nào đó là hãy về đi. Nàng quay đầu bước đi, nhưng nào có biết ánh mắt chàng luôn dõi theo nàng.
Có một ngày, nàng không đến nữa. Một ngày, hai ngày rồi ba ngày, trái tim chàng vô cớ hụt hẫng. Chàng gọi chú tiểu quét sân lại: “Con có thấy nữ thí chủ nào đến đây không?”
“Thưa đại sư, không ạ, mà nữ thí chủ ấy sẽ không đến nữa đâu, đại sư không biết sao, nữ thí chủ đó, chính là Thiên Cơ công chúa, nàng sắp đi hòa thân rồi.”
Chén trà trên tay chàng đổ ra ba giọt, làm ố vàng quyển kinh thư trên bàn. Chàng nói: “Con đi đi.”
Gió luồn qua cửa sổ, mang theo mùi hương đào thoang thoảng, bên tai chàng vang lên giọng nói thanh thanh:
“Đó là thế giới của ta khi không có ngài.”
Chàng nhắm mắt lại.
“Đó cũng là thế giới của ta khi không có nàng.”
Vài ngày sau đó, ngôi chùa được xây dựng từ mấy trăm năm trước bỗng nhiên bốc cháy, không ai bị thương, chỉ riêng vị đại sư trẻ tuổi lại qua đời, trong xương cốt đã cháy thành tro, người ta tìm thấy vụn hoa đào rơi lả tả. Tin tức truyền đến tai Thiên Cơ công chúa, nàng nghe xong, không nói gì, sau đó đột nhiên ngã bệnh, ba năm sau qua đời.
***
Kiếp thứ ba.Ta là một cánh hoa đào
Che lấp cả bầu trời nhớ thương về người
Trần gian vô lối, ta lại nhìn không thấu
Ánh mắt nhớ thương người từng gửi trao
Che lấp cả bầu trời nhớ thương về người
Trần gian vô lối, ta lại nhìn không thấu
Ánh mắt nhớ thương người từng gửi trao
Thiên hạ rộng lớn, lại phải cúi đầu trước võ ngựa Chiến vương, chàng đánh đâu thắng đó, uy danh lẫy lừng. Một lần đánh thẳng vào đế đô Trịnh quốc, diệt cả hoàng tộc, chỉ tha cho cô công chúa Lạc Nhạn đó. Chàng cũng không hiểu tại sao mình lại làm như vậy, chỉ biết rằng khoảnh khắc nhìn thấy nàng khóc, trái tim bỗng đau đớn, không nỡ xuống tay.
Chàng đưa nàng về cung, lập nàng làm vương hậu. Lúc đầu chỉ có ý định chơi đùa, nhưng càng ngày càng bị nàng quyến rũ, yêu từng cái nhăn mày, giọt nước mắt của nàng, đến chính chàng cũng không nhận ra, nhưng lúc ngộ ra, thì yêu nàng đã trở thành bản năng. Chàng đối xử với nàng ân cần, cho nàng tất cả. Triều đình lần lượt dâng sớ khuyên can, nói Lạc Nhạn công chúa hồng nhan họa thủy, cần phải diệt trừ, chàng lại bỏ ngoài tai. Mấy lần nàng cố ý giết chàng, chàng đều không biết, hoặc giả vờ không biết.
Một ngày đông hàn tuyết rơi buốt giá.
Nhát kiếm nàng đâm chàng từ phía sau, đau vô cùng, đau đến phế tâm can. Chàng cảm thấy thanh kiếm trong người mình rung rung, buồn cười trước sự đùa giỡn của số mệnh, hỏi nàng: “Ta đối với nàng như thế, nàng có bao giờ để ta vào tim?”
Chàng thậm chí còn không đủ can đảm quay đầu nhìn nàng, chỉ nghe thấy người con gái đó trả lời một tiếng, vẫn là ngữ điệu dịu dàng ấy: “Chưa.”
Chàng cười to thành tiếng, tiếng cười vang lên giữa đêm khuya, nghe vô cùng tịch mịch. Nàng rút kiếm ra, chàng ngã xuống nền tuyết trắng, điều cuối cùng mà chàng nhìn thấy, là cảnh trời đêm tuyết rơi, không hề có bóng dáng nàng.
Sử sách Chiến quốc có viết:
“Năm Thiên Trường thứ sáu, Chiến vương bị thích khách hại chết. Vương hậu vô cùng đau buồn, ra lệnh hỏa táng, khóc suốt ba ngày ba đêm. Nước không thể một ngày không có vua, vương hậu hạ lệnh lập cháu của Chiến vương là Bình vương lên làm vua, lấy niên hiệu là Thái Bình. Ba ngày sau lễ lên ngôi, vương hậu tự ban cho mình ba tấc lụa trắng, tuẫn tiết theo Chiến vương…”
***
Kết thúc.
Có một bông hoa sen nở hoa dưới chân Phật, ngày ngày tháng tháng làm bạn với thanh tịnh. Một lần theo Phật đi phổ độ chúng sinh, bất ngờ bị yêu quái tấn công, trong lúc thập tử nhất sinh, lại được một vị pháp sư cứu giúp. Nam tử ấy mặc áo choàng đen, một chiêu hạ gục tất cả, lấy bông hoa từ tay tên yêu, mỉm cười nói: “Hoa đẹp thật, lại có linh khí, chẳng trách chúng muốn ăn ngươi. Thôi, ta cứ để ngươi lại đây, chủ nhân của ngươi ắt hẳn không tầm thường, ta không dám đắc tội.”
Dứt lời, liền nhẹ nhàng đặt đóa hoa ấy xuống, xong liền rời đi. Đi một đoạn, nam tử ấy bất ngờ quay đầu.
Trong mắt bông hoa kia, đó là khoảnh khắc đẹp nhất trong mấy ngàn năm qua.
Lúc theo Phật trở về Tây Thiên, bông hoa đem mọi chuyện kể lại, cầu xin Phật cho nó có một kiếp bên chàng bầu bạn. Phật nhìn nó, ánh mắt hiền từ: “Ngươi vốn không nên có chấp niệm, nhưng nam tử ấy lại là thiên kiếp của ngươi, ta cũng không còn cách nào, vậy cho ngươi ba kiếp, nếu các ngươi có thể vượt qua thử thách mà đến bên nhau, mong ước của ngươi sẽ được toại nguyện.”
Bông hoa ấy đồng ý không chút do dự, nào biết tình yêu có ngọt ngào như nó nghĩ.
***
Ba hồn bảy phách của nàng từ từ rời bỏ thân xác phàm trần, bỏ lại tiếng khóc than của cung nữ. Nàng vào khoảng khắc chết đi đã nhớ ra tất cả, nhớ ra mình là ai, yêu người nam nhân đó đến mức nào. Nàng xuất hiện trước mặt Phật, khuôn mặt đẫm lệ: “Con đã không thể hoàn thành, con và chàng rốt cuộc vẫn không thể ở bên nhau.”
Phật nhìn nàng, mỉm cười: “Đừng khóc nữa, các con yêu nhau, cùng sinh cùng tử, tình cảm đã thấu tận trời xanh rồi.”
Nàng ngước đôi mắt long lanh nhìn Phật: “Thật sao?”
“Thật, ta sẽ cho con một kiếp nữa, kiếp này, các con sẽ không bao giờ phải xa nhau nữa.”
Ta dùng tình cảm ba kiếp để đổi lấy một kiếp duyên phận bên người
Chỉ để kiếp này có thể một lần ở bên người
Ta dùng tình cảm ba kiếp để đổi lấy một kiếp duyên phận bên người
Chỉ là không muốn lại nguyện thề để kiếp sau chúng ta lại gặp nhau
Ta dùng tình cảm ba kiếp để đổi lấy một kiếp duyên phận bên người
Chỉ vì tìm kiếm người quá lâu nhưng ở bên nhau lại quá ngắn ngủi
Ta dùng tình cảm ba kiếp để đổi lấy một kiếp duyên phận bên người
Chỉ là không muốn lại bỏ lỡ mỗi một ngày chúng ta bên nhau
Chỉ để kiếp này có thể một lần ở bên người
Ta dùng tình cảm ba kiếp để đổi lấy một kiếp duyên phận bên người
Chỉ là không muốn lại nguyện thề để kiếp sau chúng ta lại gặp nhau
Ta dùng tình cảm ba kiếp để đổi lấy một kiếp duyên phận bên người
Chỉ vì tìm kiếm người quá lâu nhưng ở bên nhau lại quá ngắn ngủi
Ta dùng tình cảm ba kiếp để đổi lấy một kiếp duyên phận bên người
Chỉ là không muốn lại bỏ lỡ mỗi một ngày chúng ta bên nhau
~ Hoàn ~
Topic date: 10/7/2015
Đôi lời của đội ngũ Back-up
- Dữ liệu sao lưu - Chưa liên hệ với tác giả
- Ảnh minh hoạ gốc thiết kế bởi CandySeory - hiện đã die
- Đã sửa lỗi chính tả và giữ nguyên nội dung