- 09/04/2025
- 337
- 515
- 90
Title: [Fanfiction] The Wind - Cơn Gió
Author: Aristocracy Patrician - Sapphire
Category/Genre: Drama, Romance, a little Tragedy
Rating: K+
Status: Finished
Length: Oneshot
Warning:
Author: Aristocracy Patrician - Sapphire
Category/Genre: Drama, Romance, a little Tragedy
Rating: K+
Status: Finished
Length: Oneshot
Warning:
1, Đây 100% là fanfic oneshot, nhưng dài tới 10 page word với size 12, vì vậy nếu mọi người thấy "nhiều chữ quá hết muốn đọc" có thể click back hoặc Ctrl W nếu muốn.
2, Sapphire chưa từng viết fanfic oneshot trước đây, và cũng mới chỉ là một con nhóc nữ sinh 14 tuổi văn phong không mấy tốt nếu không muốn nói là dở tệ, nên nếu có gì không vừa lòng xin mọi người tự nhiên góp ý, Sapphire xin cảm ơn!
3, Riêng với Sapphire thì mọi người không cần khách sáo, ném đá phi gạch phóng dao lia kiếm hay cà chua cà pháo cả dưa hấu cũng, chỉ cần KHÔNG SPAM là okay ^^
4, Sapphire hoàn toàn không muốn fic của mình bị mod/ad drop hay close, vì vậy nếu mọi người có thể thực hiện đúng Nội Quy Diễn Đàn thì Sapphire xin hoan nghênh
5, Sapphire xin phép yêu cầu như những author khác: không SPAM, không comment "bóc tem" các kiểu, không comment "đạo văn" các kiểu,... comment TRÊN 15 TỪ hoặc nhấn LIKE ủng hộ Sapphire ^^
6, Sapphire xin phép được thông báo trước là fanfic có stars là Scorpio và Aquarius, nên nếu mọi người không thích cứ tự
nhiên click back, coi như chưa nhìn thấy gì, đừng mắng nhiếc việc Sapphire thiên vị Sco và Aqua!
_ _ _ :: Sapphire :: _ _ _
2, Sapphire chưa từng viết fanfic oneshot trước đây, và cũng mới chỉ là một con nhóc nữ sinh 14 tuổi văn phong không mấy tốt nếu không muốn nói là dở tệ, nên nếu có gì không vừa lòng xin mọi người tự nhiên góp ý, Sapphire xin cảm ơn!
3, Riêng với Sapphire thì mọi người không cần khách sáo, ném đá phi gạch phóng dao lia kiếm hay cà chua cà pháo cả dưa hấu cũng, chỉ cần KHÔNG SPAM là okay ^^
4, Sapphire hoàn toàn không muốn fic của mình bị mod/ad drop hay close, vì vậy nếu mọi người có thể thực hiện đúng Nội Quy Diễn Đàn thì Sapphire xin hoan nghênh
5, Sapphire xin phép yêu cầu như những author khác: không SPAM, không comment "bóc tem" các kiểu, không comment "đạo văn" các kiểu,... comment TRÊN 15 TỪ hoặc nhấn LIKE ủng hộ Sapphire ^^
6, Sapphire xin phép được thông báo trước là fanfic có stars là Scorpio và Aquarius, nên nếu mọi người không thích cứ tự
nhiên click back, coi như chưa nhìn thấy gì, đừng mắng nhiếc việc Sapphire thiên vị Sco và Aqua!
_ _ _ :: Sapphire :: _ _ _
Sinh ra trong bóng tối
Trưởng thành từ máu và chết chóc
Tuổi thơ mang sắc lạnh lẽo của màn đêm
Đã tạo nên con người em máu lạnh vô tình.
Truyền kỳ của đế quốc bóng đêm
Với trái tim đã nhuốm máu ác quỷ
Lạnh lùng, vô cảm, vô tâm và tàn nhẫn
Lý trí, thiên tài, lãnh đạm và băng khốc.
Nhưng em có thật sự là ác quỷ
Có thật sự là quỷ dữ, một tử thần
Với đôi cánh màu bóng đêm của sự tuyệt vọng
Và lưỡi hái của cái chết kết tinh từ linh hồn Địa ngục.
Trưởng thành từ máu và chết chóc
Tuổi thơ mang sắc lạnh lẽo của màn đêm
Đã tạo nên con người em máu lạnh vô tình.
Truyền kỳ của đế quốc bóng đêm
Với trái tim đã nhuốm máu ác quỷ
Lạnh lùng, vô cảm, vô tâm và tàn nhẫn
Lý trí, thiên tài, lãnh đạm và băng khốc.
Nhưng em có thật sự là ác quỷ
Có thật sự là quỷ dữ, một tử thần
Với đôi cánh màu bóng đêm của sự tuyệt vọng
Và lưỡi hái của cái chết kết tinh từ linh hồn Địa ngục.
_ _ _ :: The Wind :: _ _ _
- Buông ra. Thiên thiếu gia, anh không hiểu tiếng người à?
Giọng nói lạnh lẽo của nó vang lên như vọng đến từng ngõ ngách của ngôi trường rộng lớn. Những ngón tay thon dài nắm chặt cổ tay mảnh khảnh nhỏ bé của nó kéo ra phía sau học viện. Thể trạng của một thiếu nữ mười sáu tuổi không so sánh được với sức lực bẩm sinh của một chàng trai tuổi mười tám, Anh giữ nguyên sắc mặt lạnh lùng không bộc lộ cảm xúc, cũng không có ý định buông tay nó ra.
- Anh cần lời giải thích.
Đẩy nó vào tường, anh một tay vẫn giữ chặt cổ tay nó, một tay chống vào bức tường phía sau lưng nó, ánh mắt nhìn nó sâu thẳm. Nó thấy ngực nhói đau, bàn tay nắm chặt kiềm chế để không theo đổi nét mặt, chất giọng lạnh lùng:
- Về?
- Chuyện của chúng ta. Tại sao em lại chia tay với anh?
- Không yêu nữa thì chia tay – nó lạnh lùng nhếch môi
- Minh Bảo Bình!
Anh gần như không còn giữ được bình tĩnh, nó có cảm giác cổ tay tê dại. Ngực nó lần thứ hai nhói lên một cơn đau mất kiểm soát. Nó nắm chặt tay, vẫn không bộc lộ cảm xúc, nét mặt vô cảm:
- Thiên thiếu gia, tôi không phải Minh Bảo Bình.
- Đối với anh nó không quan trọng. Anh không quan tâm em là ai, anh chỉ muốn biết lý do, Bảo Bình, tại sao em muốn chia tay?
Nó dường như không nhận ra ẩn sau vẻ mặt bình tĩnh lãnh đạm, đáy mắt anh lần đầu tiên ánh lên những tia bất lực và đau đớn, hay đúng hơn, nó không muốn nhận ra. Nhưng sáu năm ở bên anh, dù có muốn hay không nó vẫn nhận ra, rất rõ. Nó nắm chặt tay, tới mức móng tay đâm vào làn da mỏng manh ứa máu, nhưng vẫn không ngăn được cơn đau ngày một dữ dội ở ngực.
- Anh muốn biết lý do? Được, tôi trả lời anh. Thân phận của tôi, cả đời này anh cũng không thể với tới được đâu. Thiên thiếu gia, đuổi theo một bóng hình trong ảo tưởng trên thực tế sẽ không bao giờ có thể chạm tới, dừng việc làm ngu ngốc của anh lại đi. Thiên thiếu gia, vị trí của anh, chỉ có thể ở bên một người như Song tiểu thư.
- Cuối cùng em vẫn là vì Song Ngư? – anh nhếch môi, một nụ cười nhạt – Em tại sao lúc nào cũng vì người khác? Em tại sao lúc nào cũng bỏ mặc bản thân mình? Luôn luôn lo lắng cho người khác, luôn luôn suy nghĩ cho người khác trong thầm lặng, em có quan tâm người tôi yêu không phải Song Ngư mà là em? Bảo Bình, trả lời tôi đi!
Anh đấm mạnh vào khoảng tường ngay sát người nó. Sức lực mất kiểm soát khiến nó nghe rõ tiếng gạch vỡ. Khóe miệng cong lên một nụ cười lạnh lẽo, nó cất giọng:
- Thiêu thiếu gia, buông tay đi.
- Nếu không, em sẽ làm gì tôi?
Nó sợ mình không chịu nổi nữa, khó khăn quyết định rút con dao trong người cắt vào tay anh, thật nhẹ, đủ để anh theo phản xạ buông cổ tay nó ra. Nó ném con dao xuống đất, dùng chút sức lực hiện có đẩy anh ra rồi quay đi, xoay lưng về phía anh.
- Với một con người như Thiên thiếu gia anh thì làm gì cũng vậy thôi. Tôi không thích chơi trò ném đá giấu tay, vì vậy, hãy chăm sóc Thiên tiểu thư.
- Minh Bảo Bình, anh cảnh cáo em, tốt nhất em đừng động tới Thiên Bình!
Nó Hơi xoay người liếc về phía sau. Dương Ma Kết, bạn thân của anh, anh trai kết nghĩa của nó. Nó có chút bất ngờ, người coi nó hơn em gái hơn cả người thân như Ma Kết bây giờ lại đang đe dọa nó sao? Không phải, vì Ma Kết đã không còn là anh trai kết nghĩa của nó nữa, nó cũng không còn là cô em gái quan trọng nhất của Ma Kết như ngày xưa, Ma Kết muốn ghét muốn hận nó, nó không quan tâm.
- Dương thiếu gia, anh gọi nhầm tên rồi
Nó quay người bước đi, giọng nói mỉa mai, đều đều lạnh lẽo. Ma Kết lạnh lùng nói:
- Minh Bảo Bình, à không, Sapphire Ashfall, tôi cảnh cáo cô. Thiên Bình xảy ra bất cứ chuyện gì, cô sẽ nhận lại gấp mười.
Nó không dừng lại, bước đi khuất dạng. Anh bước đến bên cạnh Ma Kết, nhìn theo bóng dáng của nó, nhếch môi, một nụ cười nhạt. Bảo Bình của tôi, tôi sẽ chờ xem, một con người đến động vật cũng không dám bắt không dám giết, một con người chỉ vì người khác như em có thể hại gì em gái tôi.
_ _ _ :: The Wind :: _ _ _
Trong căn biệt thự lớn sang trọng, tiểu thư chủ tịch tập đoàn Ashfall ngồi đối diện với nhị thiếu gia của tập đoàn Minh gia. Đôi mắt vô hồn, chất giọng băng lãnh không hề giống một con người đang gặp mặt anh trai, nó đưa tách trà lên miệng, bình thản như thể chuyện mình vừa nói là rất bình thường.
- Tôi tất nhiên có thể giúp - Thủy Bình nhấp một ngụm trà – Nhưng em có chắc em muốn làm như vậy không?
- Không muốn anh nghĩ vì lí do gì tôi phải hạ mình gặp anh?
- Được, tôi giúp em. Nhưng em nên nhớ, dù cho tôi có là anh trai em, dính líu tới tôi là dính líu tới Minh gia, là chấp nhận đứng dưới gia pháp của Minh gia, em hiểu chứ, tiểu thư Sapphire Ashfall?
- Tôi biết rõ tôi đang làm gì, anh không cần sỉ nhục IQ của tôi – nó đặt tách trà xuống – Tôi không có thời gian nói chuyện với anh, những gì cần nói tôi đã nói, IQ anh không ra sao nhưng cũng không thấp tới mức không hiểu tiếng người chứ?
Thủy Bình nhếch môi đứng lên đi ra khỏi dinh thự, đôi mắt sâu thẳm khiến ngay đến một người như nó cũng không nhìn ra anh đang nghĩ gì. Nó im lặng.
_ _ _ :: The Wind :: _ _ _
Ngày hôm sau...
Thiên Bình trượt chân té xuống hồ bơi của học viện. Cô không phải không biết bơi, chỉ là... ngã trước mặt các học viên vào ngày kiểm tra phân môn bơi lội thì một tiểu thư cao quý sẽ cảm thấy như thế nào?
Chiều, nó bị hai tên lạ mặt giữ chặt người dìm xuống hồ. Nước tràn qua mũi vào phổi, đẩy toàn bộ không khí trong lồng ngực nó ra ngoài, sắc mặt nó vô cảm không thay đổi. Khi hai người đó kéo nó lên, nó ho sặc sụa, nước từ phổi trào ra qua miệng nó hòa chung với máu.
Tối, Minh đại thiếu gia đến cảnh cáo nó vì việc gây chuyện với chị em tốt của Minh đại thiếu phu nhân mà Minh gia coi như người thân. Nó lạnh lùng:
- Minh đại thiếu gia, nói chuyện với một người IQ chẳng ra sao có phải là tự sỉ nhục IQ của chính mình hay không?
Ngày tiếp theo...
Thiên Bình bị ai đó cố tình ngáng chân mười mấy lần ngay dưới sân trường ngã đến mức quần áo lấm lem, tay chân trầy xước, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt thiên thần lấm tấm máu.
Chiều, nó bị đẩy ngã ở cầu thang từ tầng hai xuống sân trường ngay vào giờ tan học trước ánh mắt của không biết bao nhiêu học viên. Nó im lặng, một giọt nước mắt cũng không rơi, khuôn mặt băng lãnh mặc cho việc đứng cũng không còn vững, nó lấy điện thoại gọi xe đến đón như thường ngày.
Tối, Minh đại thiếu gia cho người đến trói nó vào xe kéo đi hai vòng quanh chiếc hồ lớn sau dinh thự với vận tốc 40km/h để trừng phạt nó việc gây chuyện với bạn thân của Minh đại thiếu phu nhân. Khuôn mặt nó bình tĩnh lạnh lùng dù cho máu hòa tan với cát.
Ngày thứ ba...
Thiên Bình ra về với bộ dạng nhợt nhạt và đôi mắt thẫn thờ vô hồn đầy hoảng sợ. Một tiểu thư vô hại thuần khiết chưa kể đến chứng sợ không gian kín giai đoạn hai sẽ ra sao khi bị nhốt trong một nhà kho bẩn thỉu hơn một giờ đồng hồ. Nó chỉ không nghĩ là Thiên Bình vẫn chưa bị ngất vì sợ hãi.
Chiều, nó bị gài nhốt vào hầm lạnh của Học viện. Ám ảnh về bóng tối và cái nhiệt độ xấp xỉ gần 0oC chỉ với bộ đồng phục trên người khiến thể trạng yếu ớt và cái sức khỏe bẩm sinh của nó không chịu nổi quá hai giờ đồng hồ. Khuôn mặt vẫn một vẻ băng lãnh ngay cả khi có người mở cửa đưa nó ra ngoài trong tình trạng toàn thân trắng bệch lạnh toát và thân nhiệt xuống thấp hơn ba mươi lăm độ.
Ngày thứ tư...
Thiên Bình trúng “đạn lạc” vào cánh tay trong thời gian nghỉ giữa giờ ngay trước mắt Thiên Yết và Ma Kết. Hai ánh mắt hướng về phía người con gái đang bình thản làm thí nghiệm trong phòng Hóa học đặc biệt.
Chiều, nó nhận hai vết chém trên lưng và hai viên đạn vào vai ngay phía trước dinh thự. Đưa tay vén mái tóc bết lại vì máu, khuôn mặt không hề thay đổi, băng lãnh và bình tĩnh, đôi mắt vô hồn lạnh lẽo nhìn về phía người con trai đứng dựa lưng vào tường. Ma Kết khoanh tay nhìn nó, lạnh lùng:
- Tôi đã từng cảnh cáo
Nó nhếch môi, bình thản đứng dậy loạng choạng bước vào dinh thự của mình, sắc mặt lãnh đạm băng giá.
Tối, Minh đại thiếu gia đích thân cho người tới bắt trói và đánh đập nó theo gia pháp. Nhìn thân hình nhỏ nhắn đầy thương tích, anh ta lạnh giọng:
- Tiểu thư Sapphire Ashfall, trái lời tôi là phạm vào gia pháp của Minh gia. Đừng quên, không chỉ mình cô mới có đủ thế lực được đặc quyền sử dụng vũ khí. Cô đừng coi thường thế lực của Minh gia.
Nó bình thản đứng dậy, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh lẽo tàn nhẫn, đôi mắt vô hồn băng khốc. Minh đại thiếu gia, là anh đánh giá quá cao Minh gia hay đánh giá quá thấp chủ tịch tập đoàn Ashfall này?!
Ngày thứ năm...
Thiên Bình trực tiếp nhận từ nó một cái tát và những lời nói khinh thường độc địa cay nghiệt đầy lạnh lẽo tàn nhẫn đến mức bật khóc. Thiên Yết không tin, nó sẽ cho anh mắt thấy tai nghe, rằng nó là một con người như thế nào.
Chiều, nó không đi học, cũng không tới Tập đoàn, chuyện đó cũng không có gì quá lạ, vì trụ sở chính của Tập đoàn Ashfall là ở Mỹ, việc Chủ tịch đột nhiên quay về tổng công ty chẳng có gì là không bình thường. Ma Kết và Thiên Yết cũng văng mắt. Nhưng không phải vì vậy mà mọi người cảm thấy có gì đó không ổn.
Thứ khiến những học viên và giáo viên trong học viện cảm thấy không ổn chính là nó. Minh Bảo Bình mà mọi người từng biết là một cô gái hiền lành, trầm tĩnh và sống nội tâm, ít nói ít cười và lãnh đạm lại rất bình tĩnh nhưng không hề lạnh lùng. Nhưng mấy ngày nay, nó trở nên băng giá và xa cách. Ngay đến Ma Kết, Thiên Yết, Song Ngư, Song Tử và Thiên Bình bình thường hay đi chung với nó mấy ngày nay cũng luôn di trì khoảng cách trên một mét. Họ đều là những người rất có địa vị và thân phận, vậy mà bỗng nhiên một người trở nên lạnh như băng, hai người trở nên giữ khoảng cách, một người ngày nào cũng gặp chuyện và hai người cả ngày im lặng không nói câu nào, nói mọi người không muốn lo cũng khó.
Ngày thứ sáu...
From vũ hội giữa năm của học viện, ngày đầu tiên trong tuần Thiên Bình không xảy ra bất cứ chuyện gì, Ma Kết và Thiên Yết cũng đã đi học bình thường, chỉ có anh em song sinh của Song gia là nghỉ học cộng với sự vắng mặt của nó và việc nhị thiếu gia của nhà học Minh đích thân đến học viện giúp nó xin thôi học.
Ngày thứ bảy...
Trong dinh thự của chủ nhân Tập đoàn Ashfall, căn phòng mang ba màu sắc đen, trắng, bạc lạnh lẽo và cô độc. Những sợi dây truyền dung dịch chằng chịt, máy thở oxy, mùi thuốc tẩy và không biết bao nhiêu các loại máy đo, dụng cụ,... tưởng như chỉ thấy trong bệnh viện, tất cả chỉ để duy trì hơi thở yếu ớt cho cái sinh mạng nhỏ nhoi của một con người đang từng bước tiến về phía bờ cực của cái chết với thân hình mảnh mai đầy thương tích mang một màu trắng toát của băng, dường như chỉ còn khuôn mặt hoàn mỹ là vô cảm nhưng man mác nét buồn nhẹ nhàng.
Song Ngư và Song Tử một người thì che miệng cố không bật ra tiếng khóc mặc cho nước mắt lăn dài trên hai gò má, một người im lặng an ủi cô em gái dù trong lòng thực tế cũng đang đau thắt lại từng cơn.
Cánh cửa nhẹ nhàng mở ra rồi khép lại thật khẽ, Thủy Bình cho người đứng ở ngoài rồi bước vào, đưa cho Song Ngư chiếc khăn tay, nở một nụ cười buồn rồi ngồi xuống chiếc ghế sofa bên cạnh giường.
Ba người họ, Song Ngư, Song Tử, Minh Thủy Bình, là ba người duy nhất biết được cái sự thật của nó, của định mệnh trớ trêu, của số phận phũ phàng mà nó phải chấp nhận.
Không một lần tỉnh lại, đã hơn ba mươi giờ kể từ lúc nó bắt đầu hôn mê...
_ _ _ :: The Wind :: _ _ _
Em từng sống trong bóng tối
Cô độc và lạnh lẽo
Em chọn tồn tại
Thứ phải đánh đổi là trái tim.
Lạnh lùng, vô cảm, vô tâm và tàn nhẫn
Lý trí, thiên tài, lãnh đạm và băng khốc
Máu lạnh, vô tình, băng lãnh và xa cách
Nhưng tinh tế, nhẹ nhàng, mê hoặc và cuốn hút.
Vì em sợ những đau đớn và tổn thương
Vì em sợ những âm mưu và dối gạt
Vì em sợ những cô đơn và ám ảnh
Vì em quá yếu đuối và mỏng manh.
Cô độc và lạnh lẽo
Em chọn tồn tại
Thứ phải đánh đổi là trái tim.
Lạnh lùng, vô cảm, vô tâm và tàn nhẫn
Lý trí, thiên tài, lãnh đạm và băng khốc
Máu lạnh, vô tình, băng lãnh và xa cách
Nhưng tinh tế, nhẹ nhàng, mê hoặc và cuốn hút.
Vì em sợ những đau đớn và tổn thương
Vì em sợ những âm mưu và dối gạt
Vì em sợ những cô đơn và ám ảnh
Vì em quá yếu đuối và mỏng manh.
_ _ _ :: The Wind :: _ _ _
Một tuần sau, chính là nghi thức quan trọng nhất của đời người, ngày đưa tiễn một con người lên thiên đàng về với Chúa, một con người với trái tim thánh thiện của thiên thần nơi thiên đường, tâm hồn trong sáng như pha lê của thiên sứ, và linh hồn thuần khiết của những tinh linh nơi Vườn Địa Đàng.
Song Ngư và Song Tử im lặng đứng trước linh cữu của nó, thủy tinh trong suốt trên nắp quan để lộ ra khuôn mặt vẫn còn nguyên huyết sắc trắng hồng dịu dàng, vô hại và hiền lành man mác nét buồn hoàn hảo không tì vết khiến không ai nghĩ rắng đó chỉ là một cái xác không hồn lạnh lẽo.
Minh Xử Nữ, đại thiếu gia gia tộc họ Minh, đứng sau lưng Minh thiếu phu nhân Hà Thất Nữ và Thiên nhị tiểu thư Thiên Bình, khuôn mặt không bộc lộ cảm xúc nắm chặt tay người vợ của mình và an ủi cô bạn thân nhất của Thất Nữ mà anh coi như em gái.
Minh gia có tổng cộng bảy mươi hai người không thiếu một ai, tất cả đều trầm mặc. Nó cuối cùng vẫn là Minh Bảo Bình, tiểu thư duy nhất và đáng tự hào nhất của Minh gia.
_ _ _ :: The Wind :: _ _ _
Ở một góc tướng, bốn chàng trai với khuôn mặt lãnh đạm trầm mặc, nhưng đôi mắt đượm buồn nơi đáy mắt ánh lên nỗi đau thắt lại từng cơn trong lòng ngăn dòng dịch thể chỉ chực trào ra nơi khóe mắt. Thủy Bình ngồi trên bờ tường, hai tay đan vào nhau. Ma Kết đứng dựa vào tường, trên tay cầm cặp kính gọng đen thường ngày, bên cạnh là Thiên Yết ngồi dựa lưng vào tướng, chống một chân đỡ lấy cánh tay nắm chặt một sợi dây chuyền bạch kim. Và người thư tư, hai tay đút túi quần đứng dựa lưng vào tường, khí sắc mờ nhạt không giống vẻ cao ngạo thường ngày, là Tam thiếu gia Minh Sư Tử. Thiên Yết đột nhiên đưa mắt khẽ liếc Sư Tử, “ánh mắt của cậu ta...”
Thiên Yết đứng dậy đút tay vào túi quần, dựa lưng vào tường, đáy mắt sâu thẳm:
- Minh Sư Tử, cậu thích Bảo Bình
- Thích? – Sư Tử nhếch môi – Anh bị đập đầu vào đâu rồi à?
- Well... không phải thích, Minh Sư Tử, cậu yêu Bảo Bình, cậu yêu chị gái mình
- Thích hay yêu... bây giờ có còn quan trọng hay không...? – Sư Tử cất giọng tự giễu - Chị... chị ấy... quá trong sáng, quá thánh thiện, quá thuần khiết, quá ngây thơ... chị ấy không thuộc về cái thế giới vấy bẩn này...
Thiên Yết nhếch môi, đôi mắt sâu thẳm khẽ nhắm lại, chất giọng trầm trầm cất lên xa xăm:
- Thật giống nhau... phải không, Minh Thủy Bình, anh cũng yêu em gái của mình...
Khóe miệng Thủy Bình cong lên một nụ cười chua chát. Bốn người bọn họ chỉ có Ma Kết là thực lòng với Bảo Bình như anh trai. Cuộc đời trớ trêu lại để anh yêu chính em gái mình, lại để Sư Tử yêu người chị cùng cha khác mẹ...
Bảo Bình, em tàn nhẫn lắm, em vô tình lắm, em biết không? Em chọn chịu đựng âm thầm, em chọn chịu đựng tất cả một mình, để rồi... ra đi trong cô độc... và bỏ lại mọi người chìm trong đau thương lạnh lẽo...
Thiên Yết đứng thẳng dậy bước đi, bàn tay nắm chặt sợi dây chuyền đến hằn thành vết, chiếc nhẫn bạch kim lấp lánh giữa không trung...
_ _ _ :: The Wind :: _ _ _
Một tháng trước...
- Bảo Bình...
- Không phải mọi chuyện đã ổn rồi sao? Sao bây giờ lại như vậy?
- Lo gì chứ
- Lo gì chứ?!! Bảo Bình, cậu có ý thức được tình trạng của mình lúc nào không vậy hả!
- Of course
- Em biết trước rồi đúng không?
- Anh đang sỉ nhục IQ của em
- Em đã biết, vậy tại sao không điều trị?
- Tình trạng của em em hiểu rõ nhất, điều trị được hay không em hiểu rõ hơn ai hết. Một tháng còn lại, giúp em nhé, được không?
Hai mươi ngày trước...
- Minh lão gia, ngài không có tai hay không hiểu tiếng người?
- Bảo Bình, cha cần lời giải thích. Minh gia đã làm gì? Chúng ta đã có lỗi gì với con?
- Minh lão gia, ngài ngu thật hay giả vờ ngu?
- Sapphire Ashfall, cô đừng có quá đáng! Lão gia lùi một bước cô đừng có thừa cơ tiến hai bước.
- Em im đi, là Minh gia có lỗi vời Bảo Bình, em không được trách mắng nó.
- Minh lão gia, ngài đóng kịch lâu như vậy không thấy kinh tởm à?
- Bảo Bình...
- Tôi không có thời gian nói chuyện với các người. Từ hôm nay, tôi không phải là Minh Bảo Bình, không còn là người của Minh gia, tôi sẽ không dính líu tới Minh gia các người. IQ của các người chẳng ra sao nhưng chắc cũng không thấp đến mức không hiểu tôi nói gì chứ?
Mười sáu ngày trước...
- Bảo Bình, em bị sao vậy? Sắc mặt em nhợt nhạt quá...
- Không sao.
- Để anh đưa em về.
- Không cần.
- Bảo Bình, em không sao thật chứ? Chúng ta về thôi.
- Tránh ra, đừng chạm vào người tôi.
- Bảo Bình, có chuyện gì? Em giận anh phải không?
- Thiên Yết, chia tay đi.
Mười lăm ngày trước...
- Em hẹn gặp tôi có chuyện gì? Em đã nói sẽ không dính líu tới Minh gia...
- Minh nhị thiếu gia, tôi nhờ anh một việc.
- Tôi nghe những gì em nói với Ma Kết và Thiên Yết sáng nay. Không phải em tính nhờ tôi... hại Thiên Bình đấy chứ?
- Anh cũng không đến nỗi quá ngu ngốc.
- Làm không được tại sao phải cố? Em một con vật cũng không dám hại thì có thể làm hại được ai. Không làm được thì thôi đi, để những ngày còn lại bản thân được sống bình yên và hạnh phúc.
- Tôi nhờ anh hại Thiên Bình, nhưng nghe rõ đây, bất cứ ai gặp nguy hiểm kể cả Thiên Bình, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.
- BẢO BÌNH!! Sao em lúc nào cũng vì người khác? Lúc nào cũng âm thầm lo lắng cho mọi người? Minh Bảo Bình, còn tôi, còn Song Ngư, còn Song Tử, em nói xem, em đi rồi chúng tôi sẽ ra sao?
- Sẽ ra sao thì ra. Minh nhị thiếu gia, anh có giúp tôi không?
_ _ _ :: The Wind :: _ _ _
Mười ngày trước...
Nó quệt nhanh giọt nước ở khóe mắt, bàn tay run run. Lần đầu tiên nó biết cái cảm giác khi đánh người khác là như thế nào. Vỏ bọc băng giá, xa cách che giấu con người yếu đuối đang ngập tràn trong cảm giác tội lỗi. Thiên Bình... xin lỗi...
Ngực nó đột nhiên nhói lên một cơn đau...
Vệt nắng dịu trên đường rơi xuống sáng lên một ánh bạch quang. Tiếng gió vút lên một vật thể kim loại sắc lạnh chém xuống lưng nó. Tiếng đạn súng giảm thanh, tiếng lưỡi kiếm lướt qua da thịt, tiếng gậy hạ xuống chạm vào cơ thể...
Nó nhếch môi một nụ cười vô cảm, sự đau đớn đến tê liệt ở thể xác và cơn đau đang ngày một dữ dỗi ở ngực, tay nó nắm chắt một sợi dây chuyền, chiếc nhất bạch kim lấp lánh không vấy một giọt máu.
Ma Kết nhìn thân hình mảnh mai đầy thương tích, bộ đồng phục thấm đẫm sắc đỏ tanh máu nằm bất động trên mặt đường, quệt đi thứ nước ở khóe mắt rồi quay đi.
Nó lờ mờ nhìn thấy một bóng hình người con trai thân thuộc, đôi môi yếu ớt cong lên một đường cong nhàn nhạt, đôi mắt sâu thẳm xoáy sâu vào tâm can nó ánh lên tia đau đớn và độc, lấp lánh ở khóe mắt một giọt nước thật buồn... Thiên Yết, em xin lỗi...
_ _ _ :: The Wind :: _ _ _
Ngày hôm qua...
Dưới một mái vòm thủy tinh trong vườn khu dinh thự của chủ tịch Tập đoàn Ashfall, tám con người vẻ mặt lãnh đạm trầm mặc trong một buổi trà chiều Anh quốc.
- Thủy Bình, anh hẹn mọi người không phải chỉ để tham dự một buổi trà chiều tầm thường như thế này chứ? – Sư Tử lạnh nhạt nói – Tôi không có thời gian.
- Chuyện của Bảo Bình, tôi nghĩ mọi người cũng đã biết... - Thủy Bình trầm giọng nói
- Thủy Bình hẹn mọi người là để hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của Bảo Bình – Song Ngư nhẹ nhàng nói - Bốn ngày trước, lần đầu tiên và cuối cùng Bảo Bình tỉnh dậy, cậu ấy đã nhờ chúng tôi gửi cho mọi người sau khi cậu ấy yên nghỉ.
Song Ngư nói xong bình tĩnh lấy ra những bức thư một màu trắng với nét chữ mềm mại thân thuộc của con người cho tới giây phút cuối cùng của cuộc đời vẫn ngu muội chỉ biết âm thầm nghĩ cho người khác. Cô đưa lá thư với hàng chữ To my brother - Thủy Bình cho người thân mang chung dòng máu duy nhất với Bảo Bình, rồi đưa những bức thư còn lại cho từng người, Thiên Bình, Xử Nữ, và một bức thư với hàng chữ To my family cho Minh đại thiếu gia.
Sau đó, Thủy Bình cũng lấy trong túi áo ra ba lá thư, một đưa cho Song Ngư và Song Tử, một đưa cho Sư Tử, và là thư với dòng chữ “Sorry and Thank you very much, my brother” cho Ma Kết. Cuối cùng, anh đưa mắt về phía chàng trai hai tay đút túi quần đang đứng dựa lưng vào cây cột màu trắng, khuôn mặt lãnh đạm, lạnh lùng và vô cảm, đầu hơi cúi, mái tóc rủ xuống vô hồn che đi đôi mắt sâu thẳm, rồi đặt xuống bàn một chiếc hộp nhỏ màu bạc cùng một cuốn sổ bìa xanh và lá thư duy nhất mang màu đen tuyền với hai chữ viết bằng nhũ bạc lấp lánh “To Scorpio”, giọng nói trầm trầm:
- Thiên Yết, cái này là của cậu.
Thiên Yết ngẩng lên, đứng thẳng dậy tiến về phía bàn trà, im lặng
Những giọt nắng nhạt màu sữa dịu cuối thu trả trên thảm cỏ xanh mướt, hương gió nhẹ nhàng thanh khiết nhè nhẹ tựa hương kem lướt qua nơi mái vòm thủy tinh của căn biệt thự chìm trong im lặng và bình yên. Những giọt nước mắt lăn dài, những nụ cười đẫm lệ, những khoảng lặng vô định, những cảm xúc hòa tan vào từng câu từ trên những bức thư, và đôi bàn tay với những ngón tay thon dài của người nào đó nắm chặt bức thư cuối cùng, di vật cuối cùng của con người anh đã, đang và sẽ mãi mãi khắc tên vào trái tim. Sợi dây chuyền sáng lên ánh bạch quang lấp lánh một chiếc nhẫn bạch kim...
_ _ _ :: The Wind :: _ _ _
Gửi tới cha, cũng như toàn thể Minh gia,
Minh lão gia, cho phép con gọi người là “cha” lần cuối cùng này thôi được không?
Mười năm trước, khi Minh gia đưa con sang Châu Âu, con đã rất hoang mang. Con thắc mắc con đã gây ra chuyện gì mà cha không còn cho con ở lại Minh gia, và con đã hiểu, vì sự ra đời của con mang đến cái chết của mẹ, vì con mà cha đã mất đi người phụ nữ cha yêu. Cha, sự tồn tại của con đã phải đánh đổi bằng tính mạng của mẹ, vì vậy với minh gia, con không nên được sinh ra phải không cha? Con xin lỗi vì đã lấy đi người cha yêu, con xin lỗi vì đã mang đi của Minh gia một Rosalina Ashfall, con xin lỗi.
Cha, với con, tài sản của mẹ hoàn toàn không có giá trị. Nếu không phải anh hai từ chối, nếu không phải đó là tâm huyết cả cuộc đời mẹ, là thứ đưa mẹ đến với Minh gia và gặp được cha, con sẽ không gìn giữ không chấp nhận thừa kế nó như vậy. Cha, con cảm ơn cha, vì con biết cha là người duy nhất yêu mẹ mà không quan tâm tới thân phận hay địa vị và tài sản của mẹ, con cảm ơn cha vì đã ở bên mẹ, và vì đã là cha của con.
Cha, con xin lỗi cha, xin lỗi Minh gia vì những gì con đã nói. Con không mong mọi người tha thứ cho con, con biết những lời nói đó đã phạm vào gia pháp, đã chạm vào thanh danh của Minh gia, con xin lỗi vì đã sinh ra đã mang huyết thông của Minh gia. Cha, con xin lỗi vì những gì con đã làm cho Minh gia và cảm ơn những gì Minh gia đã làm cho con.
Cha, con vui vì mình là tiểu thư duy nhất của Minh gia, con sẽ mãi là người của Minh gia, được không cha?
Con yên cha, con yêu mọi người
Minh Bảo Bình – Sapphire Ashfall
_ _ _ :: The Wind :: _ _ _
Minh đại thiếu gia – Minh Xử Nữ,
Anh, em mong anh có thể dành ra vài phút để đọc những dòng em viết. Đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng em cầu xin anh, có được không?
Xử Nữ, em biết anh không muốn làm em bị thương, cũng không muốn làm bất cứ ai bị thương, một người như anh làm sao có thể hại người khác, ai không hiểu anh anh nghĩ em cũng không hiểu anh? Xử Nữ, anh vẫn hiền như thế, giống như anh Thủy Bình.
Xử Nữ, em không mong anh vẫn nhớ, nhưng em sẽ không bao giờ quên. Từ sau khi mẹ em mất để sinh em ra, khoảng thời gian trước khi em gặp mọi người, ngoài anh Thủy Bình chỉ có anh là tốt với em như vậy. Kỷ niệm duy nhất trong trí nhớ của em về anh là những ngày trước khi Minh gia đưa em sang châu Âu, là những câu nói xét nét cằn nhằn tỏ vẻ khó chịu, là khi anh lo lắng dù em chỉ vị một vết thương nhỏ xíu, là vẻ lạnh lùng để che đi sự cô độc một mình khi biết em sắp phải đi,...
Trước giờ luôn là anh coi em như em gái ruột thịt, vậy mà với em anh lại chỉ là anh trai cùng cha khác mẹ, là người sẽ thừa kế Minh gia, còn là con trai của người khiến mẹ em trở thành vợ hai. Xử Nữ, em thật tàn nhẫn lắm phải không anh? Tha thứ cho em lần này nữa thôi anh nhé!
Em xin lỗi anh nhiều lắm, vì đã không nghe lời anh, vì đã không quan tâm tới cảm nhận của anh mà vẫn cố chấp buộc anh phải làm những việc mà anh không muốn. Nhưng đó là việc duy nhất em có thể làm, là việc đầu tiên và cuối cùng em có thể làm và suy nghĩ cho anh, em xin lỗi.
Xử Nữ, em vui vì lúc này bên cạnh anh đã có chị Thất Nữ có thể quan tâm lo lắng và chăm sóc cho anh. Em mong anh luôn hạnh phúc và vui vẻ.
Mãi là em gái anh
Minh Bảo Bình – Sapphire Ashfall
_ _ _ :: The Wind :: _ _ _
Thiên đại tiểu thư Thiên Bình,
Thiên Bình, tớ có tư cách xin cậu tha thứ không?
Tớ xin lỗi, Thiên Bình, tới thật sự rất xin lỗi. Tớ thừa nhận mọi chuyện xảy ra với cậu đều là do tớ sắp xếp. Tớ mong cậu vẫn ổn. Tớ xin lỗi, Thiên Bình, tha thứ cho tớ nhé, một lần này thôi được không? Tớ gây ra cho cậu nhiều rắc rối như vậy, tại sao cuối cùng cậu vẫn là lo lắng cho tớ, quan tâm nhắc tớ mặc ấm vì trời lạnh, mỉm cười nói tớ đi đường cẩn thận? Tất cả mọi việc tớ làm chỉ là để cậu ghét tới, và cũng là để anh cậu và anh Ma Kết hận tớ. Thiên Bình, một người như tớ không đáng để mọi người đau khổ hay rơi nước mắt khi tớ ra đi.
Thiên Bình, cậu với tớ quan trọng hơn một người bạn bình thường. Ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau là hơn sáu năm trước, ở bệnh viện. Hôm ấy tớ đơn giản chỉ là đến kiểm tra sức khỏe định kỳ, vì vậy mà khi cậu đột nhiên nhìn tớ rồi thản nhiên trách trời lạnh mà tại sao tớ không mặc ấm, tớ đã rất ngạc nhiên, thật đấy, vì với một con người không quen biết như tớ lúc ấy mà cậu cũng có thể quan tâm lo lắng thân thiết như vậy. Cậu giống như một thiên thần, lúc nào cũng lạc quan và vui vẻ. Cảm ơn cậu nhiều lắm, vì đã là bạn của tớ, và vì cậu đã đưa tớ đến bên anh trai cậu. Không có cậu, tớ cũng sẽ không gặp được Thiên Yết, và cũng sẽ không hiểu thứ tình cảm gọi là “yêu” là như thế nào, cảm ơn cậu nhiều lắm!
Tớ rất vui vì cậu và anh Ma Kết quen nhau, nếu tớ vẫn ở bên anh trai cậu, thì tớ sẽ thắc mắc lắm, tớ sẽ gọi cậu là chị, hay là em? Nhưng lúc này, Thiên Bình, cho phép tớ được gọi cậu là “chị” được không? Thiên Bình, giúp em chuyện này, một chuyện này thôi, giúp em chăm sóc anh Ma Kết, và cả Thiên Yết nữa, được không?
Thiên Bình, cảm ơn chị vì đã làm bạn của em, và vì đã ở bên anh Ma Kết!
Em chúc chị hạnh phúc
Minh Bảo Bình – Sapphire Ashfall
_ _ _ :: The Wind :: _ _ _
Song Ngư & Song Tử,
Song Tử thiếu gia, cậu nhìn em gái Song Ngư tiểu thư của cậu xem trên mắt có nước hay không, nếu có thì đừng để cho cậu ấy đọc bức thư này, cậu ấy khóc quá nhiều rơi nước mắt quá nhiều vì tớ rồi. Còn nếu cậu đang đọc, Song Ngư, hứa với tớ là sẽ không khóc, được chứ?
Song Ngư, Song Tử, mười năm trước, nếu không phải tớ gặp hai cậu, nếu không phải hai cậu nhất quyết giúp đỡ, có lẽ sẽ không có một Minh Bảo Bình như bây giờ. Tớ nợ hai cậu rất nhiều, nhưng cuối cùng vẫn là không thể trả, xin lỗi hai cậu.
Tớ luôn nhớ cái ngày tớ một mình cô độc ở góc tối của khu nhà bỏ hoang, một ngày mùa đông có tuyết rơi, bỗng nhiên có hai con người gần như giống y hệt nhau xuất hiện trước mặt rồi một mực bỏ qua ý kiến của tớ để lôi một cô bé lạ lẫm như tớ về dinh thự, thân thiện gọi tớ là bạn không quan tâm tới tuổi tác cách nhau tới hai năm.
Cho tới trước khi gặp hai cậu, “tình bạn” đối với tớ là một khái niệm hoàn toàn xa lạ. Suốt sáu năm tớ không hề ra khỏi dinh thự của Minh gia, thậm chí là còn không hề bước ra khỏi căn biệt thự của mình tại khuôn viên Minh gia, vì vậy mà ngoài anh Xử Nữ và anh Thủy Bình tớ chỉ gặp người làm và một số thành viên của Minh gia, và không ai lo lắng cho tớ như hai cậu từng làm. Và cũng nhờ hai cậu, tớ mới gặp anh Ma Kết. Song Ngư, Song Tử, cảm ơn hai cậu!
Có phải lẽ ra ngày hôm ấy hai cậu không nên cứu giúp tớ như vậy? Song Ngư, Song Tử, vì gặp tớ, vì quen tớ, vì là bạn của tớ hai cậu mới vướng vào nhiều rắc rối như vậy. Song Ngư, Song Tử, từ ngày hôm ấy luôn là hai cậu quan tâm chăm sóc cho tớ, còn tớ lại chỉ khiến hai cậu lo lắng, chỉ khiến hai cậu suy nghĩ thật nhiều. Một người mất ngủ thức trắng vì tớ, một người vì tớ rơi biết bao nước mắt, hai người đều vì tớ mà không quan tâm đến bản thân. Song Ngư, Song Tử, tớ biết làm gì để trả ơn đây?
Cho đến cuối cùng vẫn là tớ là người có lỗi với hai cậu. Song Ngư, tớ biết cậu có tình cảm với Thiên Yết, nhưng vẫn là tớ không để ý tới tình cảm của cậu. Song Ngư, lần cuối cùng, tớ xin cậu tha thứ, và giúp tớ chăm sóc Thiên Yết được không? Và Song Tử, đây cũng là lần cuối cùng tớ cầu xin cậu, chăm sóc Song Ngư, chăm sóc bản thân và tìm được người cậu yêu, một người con gái yêu cậu thật lòng.
Tạm biệt nhé
Minh Bảo Bình – Sapphire Ashfall
_ _ _ :: The Wind :: _ _ _
Tam thiếu gia – Minh Sư Tử,
Chị biết chị không có tư cách yêu cầu cậu phải dọc bức thư này, cậu có thể không đóc thậm chí là vứt đi nếu cậu muốn, nhưng chị mong cậu có thể cho phép chị làm chị gái cậu, được không?
Có thể cậu không nhớ, Sư Tử, chị chỉ ở dinh thự của Minh gia cho tới khi cậu năm tuổi, và chỉ biết mặt cậu một lần duy nhất trước khi Minh gia đưa chị tới châu Âu. Bảy năm sau chị trở về, cậu thay đổi nhiều khiến chị thật sự không nhận ra, chị xin lỗi nếu điều đó khiến cậu thấy không vui, khiến cậu thấy bị xúc phạm. Chị nhớ ngày hôm ấy sau khi chị hỏi cậu là ai, cậu đã im lặng vài giây rồi lạnh nhạt nói ra ba chữ “Minh Sư Tử” và quay đi. Sư Tử, là chị sai, là chị không tốt.
Sư Tử, cậu và anh Xử Nữ rất giống nhau, luôn tỏ ra kiên cường, mạnh mẽ, kiêu ngạo, lạnh lùng, để rồi cuối cùng buồn một mình, suy nghĩ một mình, nhưng bên cạnh anh Xử Nữ có chị Thất Nữ, còn bên cạnh cậu chỉ là một khoảng trống rực sáng ánh hào quang với cái bóng của chính bản thân mình, nghĩ nhiều lắm nhưng không biết chia sẻ với ai, cô độc lắm, phải không?
Sư Tử, chị chưa từng nói không có nghĩa vì chị không biết. Ánh mắt cậu người khác khó có thể nhìn ra tâm tư, nhưng ánh mắt của cậu nhìn chị, chị đã từng thấy, chị đã từng hiểu. Cậu nói chị không có tư cách là chị của cậu, Sư Tử, tình cảm của cậu với chị không phải là tình chị em, không phải là thứ tình cảm bình thường với người thân ruột thịt mang chung dòng máu hay với một người bạn thân thiết không thể tách rơi, Sư Tử, cậu yêu chị phải không?
Sư Tử, chị biết, là chị có lỗi với cậu. Chị không nên được sinh ra, không nên là người của Minh gia. Sư Tử, chị xin lỗi, tình cảm của cậu đã đặt vào một con người không đáng như chị. Sư Tử, chị mong cậu sẽ tìm được một người thật lòng yêu cậu, một người con gái khiến cậu cảm thấy được sẻ chia, một người con gái tốt hơn chị, xứng đáng với cậu hơn chị.
Hãy quên chị đi, Sư Tử, và chỉ mong cậu hạnh phúc
Minh Bảo Bình – Sapphire Ashfall
_ _ _ :: The Wind :: _ _ _
Anh Minh Thủy Bình,
Gần một tháng rồi em chỉ gọi anh là “Minh nhị thiếu gia”, anh có giận em không? Thủy Bình, anh là người thân là anh trai cùng cha cùng mẹ duy nhất của em.
Anh, tình trạng của bạn thân như thế nào em đã biết rất rõ từ lâu, chuyên ngành y học em cũng từng tốt nghiệp, sực khỏe của mình thế nào và còn sống được bao lâu em rõ hơn ai hết. Em giấu anh, giấu mọi người vì em không muốn anh và mọi người lo lắng cho em. Em sống được mười sáu năm, là mười sáu năm khiến anh phải lo phải nghĩ cho em. Anh sống được hai mươi hai năm, là hai mươi hai năm anh vì em, là hai mươi hai năm em chưa một lần chăm sóc lo nghĩ cho anh. Anh, là em không tốt.
Thủy Bình, mẹ mất là vì em sinh ra, mẹ đánh đổi tính mạng cho sự ra đời của em. Anh, ngày hôm ấy anh đã nghĩ gì? Anh, em xin lỗi. Anh, là em đã lấy đi người mẹ của anh. Anh, là em khiến anh mất mẹ, là em lấy đi người mẹ duy nhất bên cạnh một Thủy Bình mới sáu tuổi. Anh, em xin lỗi, anh có hận có ghét em không?
Em không muốn nói, và cũng không muốn biết. Nhưng, anh, mãi hi vọng và chờ đợi trong đau khổ, em không thể chịu được khi biết anh trai em sống như vậy. Anh, em thật sự có đáng không, để mọi người dành tình cảm như vậy? Sư Tử yêu em nhiều hơn đối với một người chị, có phải anh cũng yêu em nhiều hơn đối với một cô em gái? Thủy Bình, tại sao vậy? Tại sao mọi người đều là vì em, yêu em, chăm sóc em, bảo vệ và lo lắng cho em? Anh, em không đáng được như vậy...
Thủy Bình, nói cho anh biết mọi chuyện, kéo anh vào vấn đề rắc rối này, khiến anh phải làm những việc mà anh không muốn, em xin lỗi. Em biết dù luôn tỏ ra không quan tâm, nhưng anh thật ra nghĩ gì cảm thấy gì, em biết rất rõ. Tại sao vậy? Tại sao không nói cho em biết? Tại sao không chia sẻ với em? Anh, nếu anh cứ ghét em cứ giận em cứ hận em cứ bỏ mặc em, em sẽ không thấy tội lỗi như bậy giờ. Tất cả đều là tự em mà ra, vậy sao mọi người lại tốt với em như vậy?
Anh, em mong anh tìm được một người con gái anh yêu và tình nguyện ở bên cạnh anh. Em muốn nhìn thấy anh trai em hạnh phúc, được không?
Hãy tự chăm sóc bản thân
Minh Bảo Bình – Sapphire Ashfall
_ _ _ :: The Wind :: _ _ _
Anh trai của em - Dương Ma Kết,
Ma Kết, câu trả lời của anh bây giờ và mười năm trước có giống nhau hay không?
Ma Kết, mười năm trước nhờ Song Ngư và Song Tử em mới gặp được anh. Anh giống như anh trai em, lúc nào cũng lo lắng, chăm sóc cho em như em gái. Em rất nhờ mỗi khi em dù chỉ bị một vết thương nhỏ anh cũng cằn nhằn giáo huấn em không cẩn thận, rồi nhắc nhở em từng chút một mỗi khi trời trở lạnh, có gió hay mưa, lúc nào cũng lo nghĩ cho em.
Ma Kết, ngày anh gặp Thiên Bình, lúc đó em thấy ánh mắt anh có gì đó khác lạ. Ma Kết, lúc đó em thực sự rất vui, anh không lạnh lùng nhưng lại lý trí và không thích phụ nữ, em thật sự rất vui, Ma Kết, vì có một người con gái có thể làm anh rung động, một người con gái với anh quan trọng hơn em. Ma Kết, những chuyện xảy ra với Thiên Bình, em xin lỗi, em mong anh hạnh phúc!
Ma Kết, em nhớ lần đầu tiên và duy nhất anh giận em, là lúc em có chuyện trong lúc giải quyết việc của Tập đoàn, anh đã rất tức giận quát lên với em: “Bảo Bình, não em làm từ thứ gì vậy hả!? Em có biết nghĩ cho bản thân mình là như thế nào không?!!”. Ma Kết, có thể anh nói đúng, em không biết nghĩ cho bản thân, nhưng vì mọi việc đều đã có anh, có mọi người nghĩ cho em. Mười năm trước, em đã hỏi anh là với em anh giống như anh trai, còn với anh em là bạn hay là gì khác, và anh đã xoa đầu em cười: “Ngốc, em là người em gái quan trọng nhất của anh”. Ma Kết, em cảm ơn anh!
Tình trạng của em em không nói cho mọi người vì em biết mọi người sẽ lo lắng cho em. Ma Kết, mọi người đã vì em quá nhiều rồi, chừng đó năm, Ma Kết, em phải trả lại anh như thế nào? Đây là lần đầu tiên và duy nhất, cũng là lần cuối cùng em có thể nghĩ cho mọi người. Ma Kết, anh hãy quên mình từng có một người em gái như em, và sống tiếp thật hạnh phúc, hứa với em như vậy được không?
Xin lỗi và cảm ơn anh rất nhiều
Minh Bảo Bình – Sapphire Ashfall
_ _ _ :: The Wind :: _ _ _
To my patron – Scorpio,
Giấu anh mọi chuyện, vô tình ích kỷ giấu anh mọi bí mật, vô tâm thờ ơ bỏ mặc anh một mình, vô cảm tàn nhẫn khiến anh chịu đựng biết bao cô độc đau khổ, Thiên Yết, anh giận em lắm phải không?
Thiên Yết, em gặp Ma Kết vì Ma Kết là anh họ của hai người bạn thân nhất của em, còn em gặp anh chỉ vì anh là anh trai của một người mới trở thành quen trước đó vài phút trong bệnh viện. Em đã rất ngạc nhiên khi anh liều lĩnh lao ra đường cứu một con người mới gặp qua một lần như em. Em rất nhớ ánh mắt anh vừa sắc lạnh vừa ấm áp như xoáy sâu vào tâm trí em, rất sâu, rất nhẹ, rất dịu dàng và bình yêu. Cảm giác ở bên cạnh anh rất khác khi ở bên cạnh Ma Kết. Thiên Bình nói anh từ nhỏ đã cùng ba mẹ đi tới bàn đàm phán, khiến anh trở nên trưởng thành, lãnh đạm và bình tĩnh hơn những người cùng tuổi. Em cũng phải trưởng thành rất sớm để thực hiện di chúc của mẹ, chính bản thân em cũng không rõ từ khi nào mình đã trở thành một con người lý trí, lạnh lùng, vô tâm và vô tình như vậy, từ khi nào mình đã trở thành một con người vô cảm, băng lãnh, tàn nhẫn và không có trái tim như vậy, từ khi nào mình đã trở thành một con người bình tĩnh, lãnh đạm, tàn độc và máu lạnh như vậy. Nhưng gặp anh, ở bên canh, em thực sự cảm thấy rất ấm áp, rất êm dịu, rất bình yên, rất nhẹ nhàng, rất an toàn và tin tưởng.
Thiên Yết, những trang nhật ký, những bí mật, những cảm xúc của em suốt mười sáu năm qua, em có thể gửi lại cho anh được không? Anh đã luôn bảo vệ luôn lo nghĩ luôn vì em, em muốn một lần này thôi được suy nghĩ cho anh. Thiên Yết, tình cảm anh dành cho em như thế nào không phải em không nhận ra. Em biết nếu anh biết tình trạng của em anh sẽ như thế nào. Thiên Yết, em xin lỗi, em không muốn nhìn thấy anh buồn, không muốn nhìn thấy anh đau khổ, nhưng thà đau một lần còn hơn đau một đời, một lần đau khổ đổi lấy một đời bình thản, mọi chuyện em làm chỉ vì mong anh sẽ thì sẽ chán ghét em. Nhưng Thiên Yết, em thua rồi, cuối cùng em vẫn không thể làm được, phút cuối cùng lý trí em thực sự đã không thể chiến thắng trái tim.
Thiên Yết, ngày đầu tiên gặp anh, là anh cứu em; ngày đầu tiên đến bên anh, là anh chăm sóc em; ngày đầu tiên yêu anh, là anh bảo vệ em; và ngày cuối cùng nhìn thấy anh, là anh vì em rơi nước mắt. Từ đầu đến cuối là anh ở bên cạnh em, giống như một thiên thần hộ mệnh. Thiên Yết, cảm ơn anh!
Một ngày nào đó mãi mãi không còn nhìn thấy em, anh hãy mỉm cười, tạm biệt em và tiếp tục bước đi con đường của riêng anh, một con đường không có em. Và một ngày nào đó có một người con gái khác có thể làm trái tim anh rung động, anh hãy mở cửa trái tim và đón nhận tình cảm mà người con gái ấy dành cho anh, một người con gái có thể xóa mờ hình bóng em trong tâm trí anh, một người con gái có thể khiến anh cảm thấy ấm áp, một người con gái sẽ không khiến anh phải buồn, phải đau khổ... giống như em...
Thiên Yết, ở một nơi nào đó em sẽ mãi mãi dõi theo anh, cầu chúc cho anh, và luôn mong anh mãi được hạnh phúc!
Love you forever and ever, Scorpio!
Minh Bảo Bình – Sapphire Ashfall
_ _ _ :: The Wind :: _ _ _
Giữa nơi bao trùm một màn đêm
Ánh lên một sắc trắng thiên đường
Thuần khiến và thành thiện
Trái tim một người con gái...
Từ nơi Vườn Địa Đàng linh thiêng
Kết tinh từ những rung cảm tinh tế nhất
Mong manh, dịu dàng và bí ẩn
Tâm hồn một người con gái...
Đôi cánh trắng muốt của thiên thần
Chạm vào thời gian nơi bóng tối
Huyền bí và nhẹ nhàng như gió
Bóng hình một người con gái...
Ánh lên một sắc trắng thiên đường
Thuần khiến và thành thiện
Trái tim một người con gái...
Từ nơi Vườn Địa Đàng linh thiêng
Kết tinh từ những rung cảm tinh tế nhất
Mong manh, dịu dàng và bí ẩn
Tâm hồn một người con gái...
Đôi cánh trắng muốt của thiên thần
Chạm vào thời gian nơi bóng tối
Huyền bí và nhẹ nhàng như gió
Bóng hình một người con gái...
_ _ _ :: The Wind :: _ _ _
Bảy năm sau...
Giữa lòng thành phố, nhưng dường như tách biệt với cuộc sống vô tình vội vã bên ngoài, căn biệt thự mang sắc thái nhẹ nhàng và bình yên như thể ngưng đọng giữa dòng thời gian. Cơn gió nhẹ lướt qua thảm cỏ, để lại những vệt nắng nhạt nhuộm lên những bức tường trắng một màu sữa dịu dàng.
- Thủy Bình, Sư Tử, Xử Nữ, Thất Nữ, Thiên Bình, anh Ma Kết, Thiên Yết, anh Song Tử, Ngư nhi – một chàng trai tóc ánh đỏ vừa đi nhanh vào biệt thự vừa cất giọng gọi lớn.
Trong đại sảnh lúc này chỉ có Minh đại thiếu gia Xử Nữ và Minh đại thiếu phu nhân Thất Nữ. Không lâu sau đó, Ma Kết, Sư Tử, Thiên Bình và Song Tử cũng từ trên lầu đi xuống.
- Có chuyện gì mà giữa trưa cậu vừa về đã la hét ầm ỹ lên vậy hả? – Song Tử khó chịu hỏi, bộ dạng mật mỏi vì giấc ngủ trưa bị đánh thức.
- Em xin lỗi – chàng trai tóc ánh đỏ xoa đầu cười trừ - Mà vợ em đâu rồi?
- Trên phòng anh
- Sao vợ em lại ở trên phòng anh?
- Câu đó anh hỏi cậu mới đúng – Song Tử thả người xuống ghế sofa – Tối qua cậu làm gì mà hôm nay em gái anh bị thiếu ngủ nhiều vậy hả Bạch Dương?
Mười mấy con mắt trong phòng lập tức chiếc vào chàng trai tên Bạch Dương, phu quân của Song Ngư, con rể của nhà họ Song, cũng là đại thiếu gia của nhà họ Bạch. Bạch Dương nghe anh vợ nói xong thoáng đỏ mặt, ngượng ngùng giơ tay gãi đầu. Ma Kết cũng là một “nạn nhân” bị cậu ta “phá đám”, lạnh lùng nói:
- Bạch Dương, cuối cùng là có chuyện gì? Giữa trưa cậu vừa về đã đánh thức mọi người dậy, nếu không có gì chúng tôi lên ngủ tiếp đây
- À đúng rồi, em quên mất – Bạch Dương sực nhớ - Cá con, em dậy chưa? Xuống đây nhanh lên đi vợ ơi!
- Đau đầu quá! Thôi cậu đừng hét nữa, tôi lên gọi giùm cho. Cảm ơn đi nhé!
Sư Tử nói xong quay người đi lên lầu, bỏ lại vài con mắt ngơ ngơ ngác ngác. Sau cái ngày hôm ấy, Sư Tử đã thay đổi rất nhiều, không con một “bổn đại thiếu gia là nhất” lúc nào cũng cao ngạo, kiêu kỳ tỏa sáng chói lóa của bảy năm trước, mà là một Minh Sư Tử chững chạc, trưởng thành, trách nhiệm và có chút gì đó trầm lạnh. Mọi người sống chung với nhau từ ngày hôm đó, nhưng bảy năm vẫn không đủ để họ quen với sự thay đổi của Minh tam thiếu gia Sư Tử.
Sư Tử và Song Ngư từ trên lầu đi xuống, một người lắc đầu chán nản sau gần hai mươi phút gọi cô nàng nào đó dậy, một người rõ ràng là vẫn chưa tỉnh ngủ mấy lần xém trượt ngã cầu thang. Bạch Dương thở dài chạy ra đỡ vợ tới ghế sofa, rồi nhìn quanh hỏi:
- Thiên Yết và Thủy Bình đâu?
- Tập đoàn Ashfall có công chuyện nên anh Thủy Bình đi Châu Âu mấy hôm rồi, còn anh Thiên Yết vì Tập đoàn nhà họ Thiên là đối tác lớn nhất của Tập đoàn Ashfall nên hai ngày trước cũng lên chuyên cơ bay sang Châu Âu rồi – Thiên Bình nhẹ nhàng nói – Có lẽ khoảng hai giờ nữa là về.
- Đúng là trong mắt Bạch Dương chỉ có Song Ngư thôi nên hai con người cao một mét tám mươi mấy to đùng như vậy đều thành vô hình hết – Thất Nữ cười
- Được rồi, vậy là có chuyện gì? – Xử Nữ ôm vợ ngả ra ghế
- Mọi người lên dọn đồ đi, chuyên cơ gia dụng đã chuẩn bị, chúng ta sẽ đi Mỹ. Mọi người đừng hỏi đừng nói gì hết, cái gì cần biết đến lúc đó sẽ biết.
Bạch Dương nói xong liền kéo Song Ngư lên phòng dọn đồ, không để mọi người kịp phản bác bất cứ câu nào. Sau người trong đại sảnh đứng hình mất tới nửa phút để tiếp nhận số thông tin vừa nghe rồi đi lên phòng dọn đồ. Thủy Bình và Thiên Yết vừa về cũng bị Ma Kết và Sư Tử kéo lên chuẩn bị.
Chiếc xe dừng lại trong một căn biệt thự với hồ nước lấp lánh phản chiếu ánh trời mây, vườn cây trải dài một thảm cỏ rộng lớn và những hàng rào hoa hồng leo. Chuyến bay kết thúc lúc ba giờ sáng, mười người dọn đồ vào một khách sạn năm sao nổi tiếng ở New York rồi nghỉ ngơi tới bảy giờ, sau đó Bạch Dương gọi xe đưa mọi người tới căn biệt thự này.
Mọi người bước xuống xe, nhìn ngăm xung quanh tới gần một phút thì mới thấy bóng dáng gia chủ từ trong nhà bước ra, một nam hai nữ vẻ hối lỗi vì tiếp đón chậm trễ, Bạch Dương thân thiết mỉm cười:
- Mình cũng vừa tới thôi. Chuyện hôm trước mình nói cậu còn nhớ chứ?
- Of course. Mọi người vào trong nhà trước đi – chàng trai tươi cười – Kim Ngưu, Cự Giải, pha trà giùm anh nhé
Hai cô gái gật đầu rồi quay vào trước. Chàng trai cùng Bạch Dương với những người còn lại vào đại sảnh ngồi trò chuyện. Bạch Dương chỉ vào chàng trai, giới thiệu:
- Đây là Sagittarius Williams, Vương Nhân Mã, bạn học của tôi – rồi chỉ lần lượt từng người – Bạch phu nhân Song Ngư, vợ mình; anh vợ Song đại thiếu gia Song Tử, Minh đại thiếu gia Xử Nữ, Minh đại thiếu phu nhân Thất Nữ, Dương thiếu gia Ma Kết, Dương thiếu phu nhân Thiên Bình, Minh nhị thiếu gia Thủy Bình, Minh tam thiếu gia Sư Tử và Thiên đại thiếu gia Thiên Yết.
- Xin đi, cậu chuyển sang chơi style “quý tộc” đó từ khi nào thế - Nhân Mã cười, sau đó nhìn chín người – rất vui được làm quen, tôi là Nhân Mã Williams – rồi đưa tay về phía hai cô gái ngồi cạnh – đây là Taurus Williams, Hạ Kim Ngưu, phu nhân của tôi và em gái tôi Cancer Williams, Vương Cự Giải.
Cự Giải và Kim Ngưu mỉm cười đưa tay ra trước, mọi người theo phép lịch sự bắt tay đáp lại, đồng thời bí mật liếc Bạch Dương một cái. Anh chàng này rỗi việc hay sao mà kéo họ sang Mỹ để làm quen với bạn từ thời đại học vậy hả?!
Bạch Dương trực tiếp bỏ qua ánh mắt của mọi người, đợi họ làm quen xong rồi thì hỏi:
- Nhân Mã, làm quen xong rồi cậu phụ trách phần tiếp theo, okay?
- Of course. Hey, Kim Ngưu, Cự Giải, cô ấy đang ở đâu?
- Khu greeny – Cự Giải nhẹ nhàng nói – Em với chị Ngưu đi làm bánh được không?
- Of course. – Nhân Mã gật đầu, rồi quay sang mọi người – Muốn biết thì đi theo tôi, okay?
Nhân Mã dẫn mọi người đến một khoảng vườn của dinh thự, nơi có thảm cỏ xanh và một mái vòm với bộ bàn trà và chiếc dương cầm màu trắng xinh xắn. Chìn con người đột nhiên đứng lặng, ánh mắt phút chốc dừng lại...
Thân hình nhỏ nhắn trong chiếc váy trắng ngồi lặng lẽ trên thảm cỏ xanh mượt, mái tóc ánh nâu mềm mại trong gió. Thiên Yết từ từ bước về phía người con gái đang chăm chú vào cuốn sách, rồi khuỵu xuống, vòng tay ôm chặt lấy thân hình nhỏ bé từ phía sau, khuôn mặt vùi lên vài người con gái ấy, cơ thể thoáng run lên như thể muốn tin vào một điều không thể tin, đôi mắt sâu thẳm nhẹ nhàng khép lại bình yên, thì thầm:
- Em tàn nhẫn lắm, em biết không...
_ _ _ :: The Wind :: _ _ _
Ánh lên trong bóng tối
Sắc trắng của thiên thần
Với đôi cánh của gió
Giữa nơi bầu trời đêm.
Trải dài trên thảm cỏ
Cơn gió ngọt vị kem
Vệt nắng nhạt màu sữa
Lấp lánh ánh sương đông.
Chiếc dương cầm cất tiếng
Thả giọt nhạc pha lê
Khung đàn lấp lánh nắng
Khúc nhạc nhuộm màu trời.
Sắc trắng của thiên thần
Với đôi cánh của gió
Giữa nơi bầu trời đêm.
Trải dài trên thảm cỏ
Cơn gió ngọt vị kem
Vệt nắng nhạt màu sữa
Lấp lánh ánh sương đông.
Chiếc dương cầm cất tiếng
Thả giọt nhạc pha lê
Khung đàn lấp lánh nắng
Khúc nhạc nhuộm màu trời.
_ _ _ :: The Wind :: _ _ _
[FLASHBACK]
Khung cảnh im ắng bao trùm một khu đất với lớp hàng rào hoa hồng trắng bên ngoài bốn bức tường cao hơn hai mét chỉ có một cánh cửa thủy tinh nhưng lại rất chắc chắn. Giữa khu đất hiện lên một mái vòm lớn rủ xuống những dải lụa trắng với những chuỗi hạt thủy tinh đan xen lấp lánh những giọt nắng nhỏ nhoi của một ngày đông. Là ngày thứ năm sau một tang lễ.
Cỗ quan tài trắng nằm im lìm trước cây thánh giá lớn trên sàn đá pha lê trong suốt bên dưới mái vòm trắng, dưới sàn là một khoảng trống rỗng chứa đầy nước. Nắp quan hoàn toàn đóng kín, pha lên trên nắp quan cũng được đậy lại, không có thứ gì hay bất cứ ai có thể nhìn thấy một cử động nhỏ phía bên trong quan tài.
Nắp quan khẽ động đậy rồi từ từ mở ra chậm rãi, thân hình nhỏ bé trong quan tài khó khăn đẩy chiếc nắp quan rồi bước ra, sau đó cẩn thận đóng nắp quan lại. Làn da trắng bệch nhợt nhạt, khuôn mặt vô hồn không chút sức sống, chỉ có đôi mắt là sâu thẳm tuyệt đẹp.
Nó đưa mắt nhìn quanh nơi mình đang ở, hơi thở yếu ớt, bước đi loạng choạng không vững, mọi thứ lọt vào mắt mờ mờ ảo ảo, đây là lần đầu tiên nó nhận thức nhầm tình trạng của mình. Nó thấy hơi choáng váng, đưa tay chạm vào cổ tay trái rồi hơi nhếch môi, lẩm bẩm:
- Chết lâm sáng
Nó cố giữ tỉnh táo, tìm cửa ra. Tang lễ có lẽ đã kết thúc, đây là giai đoạn để tang một tuần nên khu vực linh cữu của nó hoàn toàn không có ai trừ hai người bảo vệ ở phía ngoài cửa không được phép nhìn vào bên trong. Theo gia quy của Minh gia, sau bảy ngày để tang người ta sẽ mang quan tài lên giàn hỏa thiêu, đồng nghĩa với việc mọi người cũng sẽ không biết từ lúc này, bên trong cỗ quan tài đó hoàn toàn trống rỗng. Nó không biết tình trạng của mình lúc này, dù sao sớm muộn cũng phải đi, nó đã khiến mọi người đau một lần, sẽ không có lần thứ hai.
Mái vòm có duy nhất một cửa để ra vào nhưng lại nhìn thẳng ra cửa thủy tinh. Nơi tổ chức tang lễ này ngày trước là do nó thiết kế, nó rất thường hay tới đây, nhưng những người biết nơi này là của nó chỉ có Ma Kết, Thủy Bình, Thiên Yết, Song Ngư, Song Tử và Sư Tử. Vì vậy nó biết rõ, phía sau cây thánh giá có một cánh cửa dẫn xuống một lối đi ngầm chia thành hai hướng một dẫn ra đằng sau dẫn ra phía ngoài hàng rào một dẫn vào mái vòm trong vườn tại dinh thự của nó.
Nó loạng choạng bước đi, cảm giác choáng váng khiến nó nhận thấy rõ ý thức đang mất dần. Dinh thự của nó theo quy tắc được giữ nguyên hiện trạng và không ai được phép vào cho tới khi hết bảy ngày để tang, vì vậy mà nó mới dễ dàng trở về lấy những thứ thiết yếu và thay bộ đồ trên người. Nó sẽ quay trở lại Mỹ, nó vẫn sẽ điều hành Tập đoàn cho đến khi có người đủ năng lực tiếp quản vị trí Chủ tịch thay nó, dù cho tình trạng sức khỏe có xấu đi như thế nào.
- Girl, cô không sao chứ?
Giọng nói một chàng trai vang lên. Trước mắt nó lúc này chỉ là một màu sáng trắng, và rồi hoàn toàn trở thành một bóng đêm, chút ý thức còn lại chỉ đủ để nó nhận ra, sức chịu đựng của nó đã chạm tới giới hạn cuối cùng.
- Wait, hey...!
Chàng trai theo phản xạ lập tức giơ tay ra đỡ nó.
- Anh Sagittarius, có chuyện gì vậy? – một cô gái bước tới, nhẹ nhàng hỏi
- I don’t know, Cancer. Cô ấy đột nhiên bị ngất – người tên Sagittarius vừa đỡ nó vừa nhìn đồng hồ nói – Chúng ta sắp trẻ rồi, không có thời gian đưa cô ấy vào bệnh viện.
Cancer lại gần nhìn nó một lúc rồi nói:
- Em nghĩ chúng ta nên đưa cô ấy đi cùng.
Sagittarius nhíu mày không hiểu. Tự nhiên đưa một cô gái lạ mặt đi Mỹ, vậy có khác gì bắt cóc con gái nhà lành cơ chứ, hơn nữa đề người ngoài biết thì thanh danh và thể diện của anh vứt đi đâu.
- Em sẽ giải thích sau được không?! Tình trạng của cô ấy không bình thường, có ở lại cũng không cứu nổi
- Nhưng mà...
- Em biết cô ấy là ai. Cô ấy rất quan trọng, anh nhanh lên đi.
Sagittarius mơ mơ hồ hồ không hiểu gì nhưng quyết định tin lời em gái đưa nó đi cùng. Anh không phải là người thừa lòng tốt có thể tự nhiên cứu giúp một người không quen biết ra nước ngoài chữa bệnh, nhưng em gái anh đã nói vậy thì anh cũng không biết làm thế nào khác.
Nửa giờ sau, trên một chiếc chuyên cơ gia dụng...
Thân hình nhỏ bé với ống thở oxy nằm im lìm trên giường. Sagittarius đứng ở ngoài nhìn vào qua tấm kính lớn. Một lát sau, hai cô gái mặc blouse trắng bước ra.
- Cancer, Taurus, cô gái đó bị làm sao vậy? – Sagittarius hỏi
- Chúng ta ra ngoài đã
Ba người đi ra khoang chính, ngồi xuống ghế sofa. Cancer nhìn về phía căn phòng y tế, rồi quay ra nhìn Sagittarius nói:
- Cô ấy là Sapphire Ashfall, chủ tịch Tập đoàn Ashfall.
Nhân Mã vừa vặn uống một ngụm trà suýt chút nữa phun ra, kinh ngạc nhìn em gái.
- Em biết anh rất ngạc nhiên – Cancer mỉm cười – Em cũng có chút ngạc nhiên khi thấy cô ấy, vì em nghĩ hiện giờ cô ấy đang ở tổng công ty, Tập đoàn Ashfall đang có một dự án rất lớn.
Nhân Mã vẫn không chớp mắt. Anh không ngạc nhiên vì cái đó, mà vì... đến một chàng trai hai mươi hai tuổi đã có bằng tiến sỹ như anh cũng khó mà làm chủ tịch một Tập đoàn lớn như vậy, huống chi... huống chi cô gái đó mới chỉ khoảng mười sáu mười bảy tuổi.
- Sagittarius, sau anh là Tổng giám đốc mà chuyện của đối tác cũng không biết chút gì vậy hả? – Cancer lắc đầu – Cô ấy thừa kế tập đoàn từ mẹ, nhưng cũng rất giỏi. Em và chị Taurus gặp cô ấy ở Viện Hàn Lâm Y Học...
- Bớt nói chuyện ngoài lề đi, cho anh biết tình trạng của cô ấy.
- Chưa gì đã quan tâm lo lắng cho người ta thế kia rồi kìa. – Taurus mỉm cười trêu chọc, rồi nghiêm túc trở lại – Thân nhiệt thấp, hô hấp yếu, mạch và tim đập yếu nhưng tốc độ lưu thông máu rất nhanh, huyết áp cao hơn bình thường, hoạt động trao đổi chất bình thường, chức năng các cơ quan hoạt động ở mức suy nhược, sắc tố da trắng nhợt, rất giống hiện tượng... chết lâm sàng.
- Không đùa chứ?! Chuyện này mà lộ ra ngoài thì giới tài phiệt không loạn mới là lạ - Sagittarius
- Yeah, đúng vậy – Taurus ngả người ra sau – Nhưng nếu là chết lâm sáng chỉ cần đưa vào ICU* của bệnh viện là ổn, còn cô ấy... hum... nói thế nào nhỉ... em thấy rất lạ... không giống bệnh tim... là một chứng bệnh chưa từng gặp, hình như là bẩm sinh, và có vẻ đã từng qua điều trị.
- Vậy chúng ta sẽ làm gì?
- Hum? Cái đó cũng phải hỏi sao, tất nhiên là sẽ điều trị cho cô ấy.
*ICU: Intensive Care Unit – Khoa Điều trị & Chăm sóc Đặc biệt
_ _ _ :: The Wind :: _ _ _
Nếu thế gian có một ác quỷ
Thì ác quỷ đó sẽ là em
Người sinh ra trong bóng tối
Trưởng thành từ đấu tranh và nước mắt.
Nếu thế gian có một tử thần
Thì tử thần đó sẽ là em
Vùi dập hy vọng, giết chết niềm tin
Tuyệt vọng và đau khổ kinh khủng hơn cái chết.
Nếu thế gian có một thiên thần
Thiên thần đó chỉ có thể là em
Thánh thiện và thuần khiết
Giữa nơi Địa ngục tối tăm lạnh lẽo.
Thì ác quỷ đó sẽ là em
Người sinh ra trong bóng tối
Trưởng thành từ đấu tranh và nước mắt.
Nếu thế gian có một tử thần
Thì tử thần đó sẽ là em
Vùi dập hy vọng, giết chết niềm tin
Tuyệt vọng và đau khổ kinh khủng hơn cái chết.
Nếu thế gian có một thiên thần
Thiên thần đó chỉ có thể là em
Thánh thiện và thuần khiết
Giữa nơi Địa ngục tối tăm lạnh lẽo.
_ _ _ :: The Wind :: _ _ _
Gió...
Cự Giải và Kim Ngưu mang trà chiều cùng đồ ăn nhẹ ra mái vòm cho mọi người. Nhân Mã nói nó tuy đã điều trị thành công nhưng thể trạng cũng không tốt hơn là bao nhiêu, và vì tác dụng của thuốc và hóa chất nên chân nó rất yếu, khi đi rất dễ ngà và đôi khi hoàn toàn không có sức. Vì vậy mà mặc kệ nó có nói thế nào Thiên Yết cũng nhất quyết bề nó lên và để nó ngồi trong lòng anh, hai gò má nó hơi ửng hồng.
Ma Kết lạnh lùng nhìn nó, cuối cùng thở dài, đáy mắt giận dữ phút chốc trở thành vẻ bất lực:
- Muốn mắng em một trận nhưng không biết bắt đầu từ đâu.
- Hì – nó cười, nó nhớ mọi người, nhớ Ma Kết, nhớ Xử Nữ, nhớ Song Tử, nhớ Song Ngư, nhớ Sư Tử, nhớ Thủy Bình, và nhớ cả anh, người mà nó yêu, nó thật sự rất nhờ mọi người.
Thiên Yết đưa miếng bánh chocolate lên miệng nó, nhưng ngón tay thon dài nắm lấy bàn tay nhỏ bé xinh xắn ôm nó thật chặt. Anh sẽ không buông tay, không để nó biến mất, không để nó vuột khỏi vòng tay anh một lần nữa.
- Nhân Mã, có phải cậu định chuyển qua bên chỗ tụi mình không? - Bạch Dương nhìn Nhân Mã - Hay là qua ở chung với tụi mình đi, dinh thự của Bảo Bình lớn lắm, hai mươi người ở cũng vẫn thừa phòng.
Nó vừa nghe xong liền hơi ngẩng đầu lên nhìn Thiên Yết:
- Bảy năm qua mọi người sống chung? Trong dinh thự của em?
- Of course – Thiên Yết thử một ngụm trà rồi đưa sang miệng nó – Trà Darjeeling
- Hơi đắng – nó nhấp một chút trà rồi nói khẽ.
Thiên Yết lấy thêm một viên đường thả vào tách trà rồi lại đưa sang miệng nó. Nhân Mã nhìn hai con người đang vô tư thể hiện tình cảm ở nhà-của-mình một lúc, cuối cùng quyết định không nhìn nữa tập trung vào câu hỏi của Bạch Dương:
- Đúng là mình có định quay về. Nhưng dinh thự ở bên đó loại villa không nhiều, view cũng không đẹp, mà loại bình thường thì nhỏ quá, mình cũng không có thời gian xây cái mới.
Bạch Dương cười gật đầu:
- Vậy không cần tìm nữa, qua ở chung với tụi mình, được không Bảo Bình?
- Hum? – nó cắn que chocolate, đưa ánh mắt qua phía Bạch Dương kiểu “Sao lại hỏi em?”
- Anh hỏi là Nhân Mã, Cự Giải và Kim Ngưu tới ở trong dinh thự của em được không?
- Bảy năm qua mọi người sống trong dinh thự của em có cần hỏi không? – nó nghiêng đầu
Nhân Mã lắc đầu bất lực nhìn Bạch Dương.
- Không sao đâu, anh cứ qua đi – Thiên Bình nói – Anh Thiên Yết không có ý kiến thì Bảo Bình cũng không nói gì đâu.
- Vợ chồng tuy hai mà một - Thất Nữ cười
Ma Kết, Bạch Dương, Thủy Bình và Song Tử lập tức bật cười, ngay đến cả Sư Tử cũng không che giấu được ý cười trên mặt. Chỉ có Thiên Yết là bình thản như không có chuyện gì, và nó thì hơi quay đầu nhìn anh:
- Em là vợ anh từ khi nào?
- Từ hôm nay.
Thiên Yết nói xong liền kéo sợi dây chuyền trên cổ rút ra một chiếc nhẫn bạch kim đeo vào ngón tay nó, chiếc nhẫn giống hệt chiếc anh đeo trên tay, là thứ mà bảy năm trước nó bỏ đi đã trả lại cho anh.
- Em chưa đồng ý
- Em có thể từ chối?
Mọi người lại bật cười. Nhân Mã cuối cùng đứng dậy nói:
- Chuyện vui như vậy không thể không tham gia. Cự Giải, Kim Ngưu, chúng ta lên dọn đồ và chuẩn bị. Ăn trưa xong sẽ xuất phát, mọi người đi cùng luôn chứ? Tôi sẽ cho người chuẩn bị chuyên cơ gia dụng.
- Không cần đâu, chuyên cơ của chúng tôi vẫn đang ở sân bay, cậu, Kim Ngưu và CF đi cùng luôn cho vui – Song Tử
- Mọi người không phiền chứ? – Cự Giải rụt rè hỏi.
- Không sao đâu, phiền gì chứ - Song Tử cười tươi xua tay.
- Vậy chúng tôi xin phép lên nhà chuẩn bị.
Nhân Mã nói rồi cùng Kim Ngưu và Cự Giải đi vào trong căn biệt thự. Đợi họ khuất dạng, Sư Tử quay sang hỏi Xử Nữ:
- Hôm nay cậu ta bị bệnh à ?
Ai không biết chứ họ thì rất rõ, Song Tử không thích nói chuyện và ở chung với người lạ. Mới vừa nãy họ còn lo Song Tử không đồng ý để Nhân Mã, Kim Ngưu và Cự GIảI sống chung, vậy mà...
- Bạch Dương, anh trai em hôm nay bị làm sao vậy ? – Song Ngư kéo kéo tay áo chồng nhìn Song Tử
- Anh không biết, Tiểu Ngư Ngư – Bạch Dương lắc đầu – Hôm qua có ai cho anh ấy uống thuốc gì không ? Chắc là uống lộn thuốc rồi đó.
- Lộn thuốc gì chứ. Cậu ta trúng tên của thần Cupid rồi – Xử Nữ bình thản
Một khoảng lặng, và rồi mọi người bật cười. Đã rất lâu những tiếng cười này tưởng như đã vĩnh viễn biến mất, bảy năm, một khoảng thời gian dài họ mong ước có thể mỉm cười hạnh phúc như vậy, một khoảng thời gian xứng đáng để họ chờ đợi, nếu như họ biết trước rằng một ngày nào đó con người ngốc nghếch như thuần khiến và thánh thiện như thiên sứ luôn chỉ biết sống vì người khác này sẽ trở về... như thế này...
_ _ _ :: The Wind :: _ _ _
Linh thiêng là Thiên đàng Địa cửu
Tuyệt vọng là Địa ngục Tối tăm
Sâu thẳm là Đại dương Đáy biển
Và hạnh phúc là Trần thế Dương gian.
Thuần khiết là Thiên sứ trường sinh
Bất diệt là Tử thần chết chóc
Tối tăm là Ác quỷ lạnh lẽo
Và tinh tế là Nhân loại luôn hồi.
Thời gian chẳng bao giờ chờ đợi
Trường sinh bất diệt để làm gì
Có sống có chết có luân hồi
Nhân loại quý trọng cuộc sống giản đơn.
Tuyệt vọng là Địa ngục Tối tăm
Sâu thẳm là Đại dương Đáy biển
Và hạnh phúc là Trần thế Dương gian.
Thuần khiết là Thiên sứ trường sinh
Bất diệt là Tử thần chết chóc
Tối tăm là Ác quỷ lạnh lẽo
Và tinh tế là Nhân loại luôn hồi.
Thời gian chẳng bao giờ chờ đợi
Trường sinh bất diệt để làm gì
Có sống có chết có luân hồi
Nhân loại quý trọng cuộc sống giản đơn.
_ _ _ :: The Wind :: _ _ _
Tiếng chuông vọng lại từ phía nhà thờ xây nổi trên mặt hồ. Mái vòm nằm giữa khu đất bao quanh bởi hai lớp hàng rào một tháng trước vẫn bao trùm một màu trắng buồn lặng lẽ vậy mà giờ đây lại trở thành một sắc trắng tinh khôi thuần khiết tựa nơi thiên đường. Những dải lụa trắng mỏm manh phấp phới trong gió, những giọt thủy tinh lấp lánh ánh nắng. Nơi mà một tháng trước vẫn là linh cữu của một con người tưởng như đã ra đi lúc này lại trở thành lễ đường cử hành nghi lễ quan trọng nhất gắn kết hai con người lại với nhau mãi mãi.
Những chiếc ghế dài phủ khăn trắng xếp ở trên sàn đá thủy tinh trong suốt ở hai bên lỗi đi trải thảm kéo dài từ cổng vào đến nơi cây thánh giá, những cánh hoa hồng trắng thả trên sàn và thảm cỏ xanh mượt, những bó hoa tượng trưng cho thứ tình yêu thuần khiết với dải ruy băng trắng, và tiếng nhạc êm dịu nhẹ nhàng vang lên như chạm tới những dải mây trên bầu trời xanh trong của mùa xuân.
Chiếc limousine màu đen dừng lại trước cánh cổng thủy tinh, mười hai người bảy nam năm nữ trong những bộ lễ phục lịch lãm và trang nhã cùng nhau bước xuống.
- Mọi người vào trước đi, để tôi và Sư Tử đi chung với họ - Thủy Bình đề nghị với mười con người còn lại
- Hai người cứ làm như đây là lần cuối cùng nhìn thấy em gái ấy – Nhân Mã lắc đầu
Mọi người bật cười rồi quay người bước vào lễ đường. Vị trí của mọi người đều đã được sắp xếp theo thứ tự từ trái qua phải là Sư Tử, Thủy Bình, Ma Kết, Thiên Bình ở hàng ghế đầu tiên bên trái; Thất Nữ, Xử Nữ, Kim Ngưu, Nhân Mã hàng ghế đầu tiên bên phải và Bạch Dương, Song Tử, Song Ngư, Cự Giải hàng ghế thứ hai bên phải.
- Sao họ lâu quá vậy? – Thiên Bình lần thứ n ngoái ra đằng sau
- Em bình tĩnh đi, đâu phải hôn lễ của em – Ma Kết ngồi cạnh cười nói – hai người họ không vội mà em vội gì chứ. Lúc cưới em cũng không có lo như thế này.
- Sao em phải lo chứ - Thiên Bình cười tươi – Anh lo hết à, không cho em động vào cái gì hết.
Thiên Bình hạnh phúc dựa vào vai Ma Kết, để anh vòng tay ôm lấy mình.
Cùng với Thiên Bình, hàng ghế bên phải cũng có người thi thoảng lại ngoái đầu ra sau.
- Kim Ngưu, em thôi nhìn ra sau đi, coi chừng mỏi cổ đó – Nhân Mã cằn nhằn – Chưa tới giờ mà em vội gì chứ. Lúc cưới anh em đâu có vội, hôm nay cũng không phải là hôn lễ của em.
- Oh, vậy em muốn tái hôn – Kim Ngưu tinh nghịch cười với Nhân Mã
- Tái hôn? – Nhân Mã liền sầm mặt ôm lấy vợ - Được thôi, vậy đối tượng tái hôn của em vẫn là anh chứ vợ yêu?
- Em phải suy nghĩ đã – Kim Ngưu làm bộ nghĩ ngợi
- Vương phu nhân à, em hai mươi lăm tuổi rồi, có muốn cũng không tìm được đối tượng tái hôn tốt như anh đâu – Nhân Mã nhe răng cười – Vợ yêu, từ bỏ đi định tái hôn với người khác đi.
- Anh dám chê em già?! – Kim Ngưu tự ái quay mặt đi
- Vương phu nhân, em có già anh cũng già hơn em mà – Nhân Mã vội dỗ dành
Kim Ngưu lén nhìn Nhân Mã vài cái rồi quyết định giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Song Tử ngồi đằng sau nghe thấy liền quay sang Cự Giải:
- Vương tiểu thư, bao giờ em mới định kết hôn? Em hai mươi ba tuổi rồi đấy.
Cự Giải quay sang nhìn Song Tử vài giây, im lặng một lúc rồi nhẹ nhàng nói:
- Song thiếu gia, chúng ta chơi một ván cờ được không?
- Cờ? – Song Tử nhíu mày. Anh chỉ biết chơi cờ vua thôi.
- Nếu anh bắt được wedding-rose, em sẽ kết hôn với bất cứ người nào anh muốn. Còn nếu không, phiền Song thiếu gia anh đừng bao giờ nhắc tới chuyện đó nữa.
- Hum... được, anh chơi – Song Tử gật đầu cười hài lòng
Xử Nữ im lặng đưa mắt nhìn mọi người. Hạnh phúc nhiều khi rất đơn giản, nhưng... em gái anh đã tìm được hạnh phúc của mình, khi nào hai người em trai cố chấp của anh mới buông tay khỏi hình bóng không bao giờ có thể chạm tới để tìm được hạnh phúc thật sự?
Thủy Bình nhìn đồng hồ, rồi mở cửa xe. Thiên Yết bước xuống trước rồi quay lại cúi xuống bế người con gái trong chiếc đầm trắng ngồi trong xe lên tiến về phía lễ đường.
- Thiên Yết, bỏ em xuống – nó hơi đỏ mặt kéo kéo tay áo anh.
- Em muốn vừa đi vừa ngã hay vừa đi vừa có người đỡ? – Thiên Yết dừng lại cúi nhìn nó.
Nó bất giác im lặng. Đúng là bình thường chỉ đứng thôi chân nó cũng không có sức đứng qua mười lăm phút, huống chi lúc này còn mặc một chiếc váy dài như vậy, và còn như một buổi lễ quan trọng như thế này.
Thiên Yết mỉm cười rồi bế nó tiếp tục đi vào trong lễ đường.
Tiếng chuông nhà thờ kết thúc khi các nghi lễ hoàn tất dưới sự chứng giám của Chúa. Nó quay lưng về phía mọi người rồi nhắm mắt tung đóa hồng trắng trên tay ra đằng sau.
Một cánh tay chắn trước mặt Song Ngư nhận lấy đóa hồng mà nó vừa tung ra.
- Song Tử, sao anh giành với em? – Song Ngư phồng má quay sang nhìn SoT
- Em có chồng rồi.
Song Tử thản nhiên nói rồi quay sang Cự Giải, đưa bó hoa lên lịch thiệp cúi đầu:
- Vương tiểu thư Cự Giải, tiểu thư có đồng ý cùng tôi tham dự một hôn lễ với tư cách nữ chính của lễ cưới hay không?
Cự Giải đỏ mặt nhận lấy đóa hoa, ngượng ngùng lén nhìn Song Tử. Nhiều khi không cần nói thích vẫn biết là thích, chẳng cần nói yêu cũng biết là yêu, khi trái tim cùng chung nhịp đập, những lời nói sẽ không còn cần thiết.
Thiên Yết ôm thật chặt người con gái anh yêu bước ra ngoài, nó nằm trong vòng tay anh, bình yêu và ấm áp. Hạnh phúc nhiều khi chỉ đơn giản như vậy.
Bầu trời mùa xuân xanh trong, những gợn mây trôi lặng lẽ, những giọt nắng nhạt màu sữa dịu nhẹ, những viên pha lê trong sáng lấp lánh ánh mặt trời, những dải lụa trắng tinh khiết mềm mại dịu dàng, cơn gió lam nhẹ nhàng lướt trên thảm cỏ mang hương kem ngọt ngào...
_ _ _ :: The Wind :: _ _ _
Dòng thời gian vang giọt nhạc ký ức
Khuông nhạc xanh thả giọt mưa kỷ niệm
Đám mây trắng lấp lánh pha lê nắng
Cơn gió lam hát khúc nhạc thiên đường
Ánh bạch kim nơi màn đêm huyền bí
Mặt trăng bạc huyền ảo những hư vô
Những rung cảm tinh tế và thuần khiết
Nhẹ chạm xuống mặt nước hồ thời gian
Chờ đợi những giọt pha lê ánh sắc nắng
Thả xuống từ Vườn địa đàng linh thiêng
Nhuộm thế gian màu sữa dịu êm ái
Chiếc dương cầm cơn gió ngọt vị kem.
Khuông nhạc xanh thả giọt mưa kỷ niệm
Đám mây trắng lấp lánh pha lê nắng
Cơn gió lam hát khúc nhạc thiên đường
Ánh bạch kim nơi màn đêm huyền bí
Mặt trăng bạc huyền ảo những hư vô
Những rung cảm tinh tế và thuần khiết
Nhẹ chạm xuống mặt nước hồ thời gian
Chờ đợi những giọt pha lê ánh sắc nắng
Thả xuống từ Vườn địa đàng linh thiêng
Nhuộm thế gian màu sữa dịu êm ái
Chiếc dương cầm cơn gió ngọt vị kem.
_ _ _ :: The End :: _ _ _
Topic date: 27/02/2015
Đôi lời của Đội ngũ Back up:
- Dữ liệu sao lưu - Chưa liên hệ được với tác giả.
- Hình ảnh minh họa đã die
- Chúng mình sẽ kiểm tra - chỉnh sửa lỗi chính tả (nếu có) và vẫn đảm bảo giữ nguyên nội dung.