[Fanfiction] Một ngày nắng, vêu đầu...( Thiên Bình- Ma Kết) [Hoàn]
Author: Sally
Category: troll, hài, có tý tình cảm
Disclaimer: Chúng nó thuộc về nhau…
Characters: Thiên Bình, Ma Kết
Rating: K+
Status: Finished
Message: Và đây, S
ally đã trở lại với 1 cái nick mới toanh còn nguyên tem. Cũng vì quên pass nick kia ấy mà Truyện được vác từ bên ola sang ^^ À quên nhỉ, p/s 1 phát là truyện nhảm nhé
Author: Sally
Category: troll, hài, có tý tình cảm
Disclaimer: Chúng nó thuộc về nhau…
Characters: Thiên Bình, Ma Kết
Rating: K+
Status: Finished
Message: Và đây, S
“Oa~~~ Hôm nay nắng đẹp ghê”
Thiên Bình vừa cong mông trên chiếc xe đạp cũ vừa ngoác miệng ra hét. Tình trạng là con bé đang hớn đến đỉnh điểm. Hớn vì sao? Vì sao hớn? À thì là vì nó đang trong quá trình đi đến “thiên đường” của nó ấy mà. Đừng ai nghĩ nó là oan hồn vất vưởng, chỉ là nó đang đến một ngọn đồi ngoại ô thành phố thôi. Cách khoảng 8, 9km gì đấy về hướng Đông Bắc tính từ trung tâm thành phố, có một ngọn đồi nằm giữa những cánh đồng cỏ xanh bạt ngàn. Không khí trong lành, cây xanh vô tội vạ, rất ư là thích hợp cho cái việc há miệng ra nằm ngủ dưới gốc cây
Bình nhi đạp chống xe xuống, kê mông lên cái gốc cây duy nhất giữa ngọn đồi này. Cái cây này công nhận quái đản đến cùng cực. Chưa kể việc một mình nó sừng sững giữa đồi cỏ thì cái “thân hình” của nó cũng dị đến đáng lên án rồi. Chả hiểu thế quái nào mà thân cây thì cũng bình thường thôi, một vòng tay nó ôm là trọn mà tán cây lại tùm la tùm lum che mất cha nó hẳn nửa khoảng đồi. Báo hại nắng ấm là tịt luôn cơ hội chiếu xuống đến chỗ Bình nhà ta (Chả hiểu lên án hay ca ngợi ở đây
Bây giờ đã là mùa hè, từng cơn gió nhẹ khẽ thổi qua cũng đủ tạo nên những âm thanh rì rào xì xào của cây cỏ. Mà thường thì khi nghe thứ âm thanh man mác ấy, lòng con người ta lại chợt lặng đi, như là một khoảng trống để thanh lọc lại tâm hồn. Cơ mà đấy là với “con người ta” thôi, chứ với cái con nhỏ Thiên Bình đang vắt lưỡi lên mép, vắt chân lên trán nằm phơi thây ra kia thì có sấm rung chớp giật nó cũng chẳng màng
Còn đang rất ư là thanh thản, nhàn nhã hưởng thụ một giấc ngủ chuẩn bị kéo đến thì…
“Bụp”
Au ui đau >o<
Có cái chết tiệt gì vừa rớt trúng đầu Thiên Bình. Sưng vêu đầu rồi còn gì nữa. Cay cú cùng cực, nó ngẩng mạnh đầu lên trên. Bố khỉ, có bao giờ thấy cái cây này nó có hoa trái gì đâu nhỉ? Hôm nay lại ngang nhiên thả bom hạng nặng xuống đầu bản cô nương
Nhưng mà quái hơn nữa là nghía đi nghía lại trên cây không có gì mới ức chứ. Nó nhìn chòng chọc lên trên mà chỉ thấy tán cây khẽ rung rinh lung linh chứ chẳng còn cái khỉ gì hết. @@ Bức xúc, nó đưa tay quệt ngang mũi rồi ngồi phịch xuống. mà cái điệu quệt tay ngang mũi này là chứng tỏ con nhỏ này nó đang điên đấy nhé. Đừng có mà “khôn ba năm dại vô số lần” động vào nó lúc này.
Đầu nó bốc khói. Nguyên nhân vì sao thì nên nhìn vào cái giày trên tay Bình ấy. Tua lại 2 giây trước, khi Bình ta vừa đưa tay lôi cái vật thể kia lên thì đập vào mắt nó là cái giày này. Mà còn của con trai. Mất đến 3 giây để khởi động cái đầu chứa bộ não nhăn nhúm, nó đã hiểu tình hình. Bằng chứng phạm tội của tội nhân vừa làm vêu đầu nó đang ở trên tay nó chứ sao. Á à, dám làm mà không dám chịu. Làm rớt giày xuống đầu nó mà lúc nó hỏi trên cây lại không thấy ai. Bộ cây nó xỏ giày vào tán lá? Tức lòi máu mắt, nó hếch mặt lên trên, gằn giọng:
-Tôi hỏi lại là ai đang trên cây?
Vẫn không có tiếng trả lời. Máu nóng dâng đến tận dây thần kinh, Bình ta mặt nhăn mày nhó, nó quyết không tha cho cái đứa bố láo kia >o<
Mà kể ra thì số đứa trên cây hôm nay hơi nhọ. Cụ thể là khi bộ óc vừa phát tán ra cái ý định trả thù thì Thiên Bình lại lia mắt được tới vị trí của một cái gậy đang nằm chỏng chơ cách chỗ nó không xa. Đáy mắt ánh lên một tia nhìn thích thú, nó chạy vọt ra, nhặt lên “hung khí”, khuôn mặt hiện lên vầng quang ác quỷ ^____^
Ngay sau khi kế hoạch tấn công được thực thi, người ta nghe thấy một chuỗi những âm thanh ghê rợn phát ra. Song song với đó là những tán cây rung bần bật, lá rơi tá lả như vừa trải qua một trận cuồng phong. Nhưng điều đặc biệt hơn thế nữa là…
“Á…á…. Oái… Rắc…rắc… Bụp…Rầm…m...m...m...”
Thiên Bình nằm sấp mặt xuống đất. Cả người nó bị một tảng thịt đè bẹp dí. Đau đến 8 đời nhà cụ tổ. Nó nhìn thấy trên đầu, một dàn sao nổ đôm đốp đôm đốp
Trong khi còn đang mơ màng chưa kịp định hình lại hiện cảnh thì nó nghe có một tiếng nói bên tai
-Tôi… Tôi xin lỗi. Cô có sao không?
Khó khăn ngồi dậy, cả người nó ê ẩm, đau đớn thôi rồi. Đã thế lại còn nghe được cái câu “hỏi han” hết sức lộn ruột kia nữa, nó điên tiết, quay ngoắt cái mặt qua, không cần biết đối phương là con nào thằng nào, nó hét lên đầy phẫn nộ
-Đau không cái con khỉ? Thử dập mặt xuống đất, chà răng xuống cát, bẹp cả người cả xương xem có đau không? @#$#%^&)(&!@#$...
Nó quá ư là ức chế. Đang yên đang lành thì gặp họa. Cơ mà cũng không hẳn là “đang yên đang lành”. Nó lấy gậy chọc chọc vào người ta ở trên cây trước. Do bị chọc lung tung không thể chịu được nữa, cành cây gãy, người rơi xuống. Mà Bình ta cũng nhọ chẳng kém,chưa kịp chạy thì đã phải làm nệm toàn thân cho thằng cha mặt thộn kia
Nạn nhân lúc này nghe nó nổi đóa hăng quá nên co rúm người lại. Một lúc sau, khi nó đã ngừng lại, thở phì phì, hắn mới rón rén lại gần, trưng ra bộ mặt như cún con đi xin cơm
-Cô…cô à! Tôi xin lỗi, tôi không cố ý đâu
Thiên Bình hằn học nhìn thằng cha trước mặt. Quá ư là ức chế. Nhưng mà nể tình nãy giờ hắn khúm núm xin lỗi tới mấy lần mà Bình ta cũng không phải dạng hẹp hòi tính toán, nó liếc ánh mắt sắc như dao cạo râu về phía hắn, giọng nói đã dịu dịu đi 1 tý
-Anh làm cái quái gì trên đó thế hả?
Nhìn đi nhìn lại thì cái tên to xác này sao lại vắt vẻo trên cây làm gì không biết? Còn hắn, lúc này đang sướng vẫy đuôi vì nó có vẻ đã tha mạng, lại nghe nó hỏi, ánh mắt tự nhiên sáng rỡ lên
-A… Cho cô xem cái này nhé!
Bình nhi khó hiểu nhìn. Rốt cuộc là hôm nay nó gặp phải cái giống gì đây? Nhưng mặc kệ ánh mắt săm soi của bạn Bình, hắn hớn hở mở phần áo đang gói trong bụng ra. Giờ Thiên Bình cũng mới để ý, nãy giờ hắn cứ đưa tay giữ cái gì trước bụng
-Cô nhìn này. Tôi leo lên bắt chúng- Hắn cười toe toét, giơ ra trước mặt nó một…cái tổ chim sâu. Trong đó có hai con chim nhỏ xíu đang liên tục mổ mổ xuống đáy tổ
Nó cũng bất ngờ, mở to mắt nhìn. Mất năm giây, nó chớp chớp mắt, hét toáng lên
-Á… Chim sâu kìa
Rồi nó nhào người tới, nhìn vào trong tổ chim- cái tổ lúc này vẫn an vị ở phần vạt áo của hắn
-Anh lấy nó trên cây xuống á?- Vừa đưa tay vuốt vuốt cái đầu chim nhỏ tí tẹo, nó vừa hỏi, giọng hào hứng
-Ừ. Tôi biết chúng từ 4 ngày trước. Hôm nay chúng mới nở. Có lẽ chim mẹ đi kiếm ăn rồi, trên tổ còn mỗi hai chị em chúng- Hắn cũng hào hứng chẳng kém, vừa nhìn hai chú chim vừa kể
-Ý… Sao anh biết nó là hai chị em?- Nó ngóc đầu lên hỏi
-Haha… Cái này là bí mật, không thể nói được
Hắn cười cười, vừa nói vừa tiện tay xếp lại mấy cọng rơm trong tổ
Nó xì một tiếng dài, liếc mắt với hắn, thái độ kiểu “không nói thì thôi, bổn cung cóc cần”
Rồi như nghĩ ra cái gì đấy, nó lại đưa mắt lên
-Này… Anh cứ giữ nó trong áo từ lúc ngã xuống?
-Ừ- Hắn gật đầu ngay lập tức, mặt nai nơ hết sức
-Ặc…- Thiên Bình bị sặc- Anh… cái đồ dở người. Lúc nãy anh ngã sấp xuống người tôi, thế cứ ôm tổ chim trong bụng, nhỡ anh đè bẹp chết nó thì sao?- Nó trừng mắt. Tên này, hắn thần kinh hay ngây thơ quá độ vậy >o<
-À… Cái đó thì không phải lo, lúc nãy ngã xuống, tôi lấy hai tay khum lại đỡ rồi. Không bị sao hết- Hắn lại toe miệng ra giải thích.
Thiên Bình hếch mũi. Nãy giờ tên kia cười nhiều quá. Cứ khoe ra cái răng khểnh duyên chết người. Lại còn má lúm cả hai bên. Bộ thằng chả không biết Bình ta là con gái à? Mà nhấn mạnh là Bình đây còn mê zai đẹp vô độ nữa nhé
Nó cúi đầu, lại chuyên tâm vào hai con chim sâu đang khẽ phát ra tiếng líu ríu. Mà thực chất là nó ghét cái điệu cười của tên kia quá nên mới cúi.
-Cô… Tên gì thế?- Sau một hồi im hơi lặng tiếng, đột nhiên hắn hỏi.
-Thiên Bình- Nó lúc này đang cạ cạ tay vào mỏ con chim, vẫn không ngẩng đầu lên
-Ồ. Tôi là Ma Kết- Hắn tự giới thiệu, rồi lại vén môi lên cười cái xòe một phát
Kể từ hôm đó, cứ chiều đến là nó lại chạy xe lên đồi. Nó với hắn cùng trông nom cái tổ chim. Nhìn hai con chim mỗi lúc một lớn, cả hai đứa đều hớn hở. Ngoại trừ việc thỉnh thoảng nó than thở vì thấy tội lỗi khi đã “cướp chim non từ tay chim mẹ” . Những lúc như thế, hắn lại cốc vào đầu nó
-Cô bị hâm à? Chúng ta chăm cho nó lớn chứ có vứt bỏ nó đâu. Chim mẹ bỏ tổ đi kiếm ăn, chim con có khi chết lúc nào không biết.- Sau đó, hắn lại cười. Ôi giời ơi, khổ cái thân bạn Bình, hắn cứ trưng cái bản mặt đẹp trai cùng nụ cười duyên bá đạo đấy ra thì nàm thao mà Bình ta chịu được
Cho đến một ngày…
.
.
.
-Này… Anh thôi ngay cái kiểu cười ấy đi- Nó gắt lên. Hắn phải biết là mỗi lần nhìn hắn cười, tim nó phản chủ như thế nào chứ. Nhưng cũng không thể trách hắn. Ngay cả nó còn không nhận ra tim mình từ bao giờ đã đập dồn dập vì hắn cơ mà
Nghe nó nói, hắn đơ, nụ cười cũng theo đó mà cứng đờ.
-Ơ… Sao lại thế? Hay tôi phải khóc?- Hắn xụ mặt xuống. Chết tiệt, nhìn lúc này càng đẹp trai mới cú chứ. Đúng là “hồng nhan họa thủy” mà
Nó sôi máu. Rồi như quên hết cả cái gì cần nói, cái gì nên im miệng, nó hét lên:
-Sao cái đầu anh. Đã đẹp trai còn hay cười. Anh muốn tôi bị suy tim đúng không?
Ten ten ten tèn
Ngay sau câu nói của Thiên Bình, không chỉ nó mà hắn cũng rơi vào tình trạng như tượng đá phơi nắng lâu năm
Mặt nó đỏ bừng. Ôi vỡ mồm cơn gió nồm. Sao nó không biết tính trước lường sau mà lại nói toẹt ra thế này. Huhu… Xấu hổ chết mất. Có ai mua hộ nó cái mo cau che mặt không? Nó sắp chết vì xấu hổ rồi
Đưa tay lên che mặt với cái biểu cảm…ngàn chấm, nó thật muốn đứng lên chạy đi. Nhưng mà, cái ý nghĩ đó vừa tòi ra thì cũng là lúc nó nghe thấy một giọng nói bên tai. Gần, rất gần…
-Khai thật đi, em thích anh. Có đúng không?- Nó giật mình. Ngước mắt lên, lại gặp ngay cái bản mặt của hắn đang phóng đại to đoành to đoàng, nó á khẩu luôn, mặt đỏ như con thỏ uống nhầm thuốc diệt cỏ, nhất thời chưa biết trả lời thế nào thì đã thấy…
“chụt”
-Dễ thương quá!!!
.Sau khi hôn cái toẹt vào má nó và buông lại một câu 3 tiếng 11 chữ, hắn đứng lên, xoay xoay hai bên vai
-Oa… Hôm nay là ngày đẹp nhất từ khi mình biết đến ngọn đồi này. Bình nhi, em có thấy thế không?- Hắn đổi giọng, xưng hô ngọt xớt như rớt mùng tơi rồi lại quay qua nhìn nó. Còn nó, khỏi nói lúc này tình trạng của nó là gì. Chỉ biết nó đang cố gắng ổn định lại nhịp thở và cái quả tim chết tiệt đang nhảy rầm rầm bên ngực trái. ^___^
.
.
Một ngày nắng…
-Anh! Trên kia có cái tổ chim nữa. Nhanh lên, em nhìn thấy rồi, nhanh lên- Thiên Bình vẫy tay rối rít. Hai mắt nó sáng rỡ, phía sau nó, một chàng trai vừa nhìn nó vừa cười. Vẫn là răng khểnh duyên chết người
-Cứ từ từ. Em mà còn thế nữa, nó sẽ bay mất cho coi- Ma Kết cốc đầu nó, nhưng mắt thì đã nhìn lên trên cây
Nó xoa xoa đầu, phụng phịu
-Anh không thấy em sưng đầu rồi à mà ngày nào cũng cốc thế. Em mà ngu đi là không làm việc kiếm tiền được nữa đâu
Ma Kết quay ra, tiến tới gần lại nó, cho đến khi nó cảm nhận được có một hơi ấm bên tai
-Không kiếm được thì anh sẽ nuôi em. Cả đời!!! Có được không?
Nó ngẩng đầu, đôi mắt nâu to tròn ngước lên. Rất nhanh sau đó, có một vòng tay ôm cổ hắn:
-Anh hứa đấy nhé. Cả đời!!!
Hắn cũng đưa một tay ôm nó, mỉm cười, tay còn lại đưa lên đầu nó, nhưng lần này chưa kịp "hành hung" nó đã giữ lấy tay hắn:
-Vêu đầu rồi, đừng có cốc em!!!
.
.
~~~THE END~~~
Topic date: 01/05/2014
Đôi lời của Đội ngũ Back up:
- Dữ liệu sao lưu, chưa liên hệ được với tác giả.
- Đã chỉnh sửa lỗi chính tả và giữ nguyên nội dung.
Sửa lần cuối bởi điều hành viên: