
Tên truyện : Thúc thúc ...!
Tác giả : Sarah Millent
Thể loại : Romance
Rating : T
Status : Hoàn
Length : 3 chương
____________________________________________
I
Hoàng Đạo thành là chốn kinh kỳ, quanh năm sầm uất nhộn nhịp, ngày ngày các luồng giao thương từ cận quốc liên tục hoạt động, biến nơi đây thành một thành trì trù phú bậc nhất. Dân tình nơi đây cũng hảo hảo an bình, ai nấy chăm chỉ làm ăn, hầu hết hiền hòa thuận thảo, cuộc sống an nhiên hạnh phúc.Phía đông thành sừng sững một ngọn Thạch Linh Sơn, sơn thủy hữu tình, mộc lâm trùng điệp. Bên sườn phía tây, từ bao đời nay đã là nơi an nghỉ của nhiều thế hệ Vân Trung gia – một dòng họ lâu đời và có thế lực lớn ở Hoàng Đạo thành.
Nhưng đó chỉ còn là dĩ vãng…
Sườn tây Thạch Linh Sơn, vẫn là nơi an nghỉ cố hữu của Vân Trung gia.
Nhưng những tháng ngày vàng son đã không còn, khi truyền nhân cuối cùng – hay được cho là cuối cùng của Vân Trung gia chết đi – Vân Trung Ma Kết.
Cái chết của Vân Trung Ma Kết – đầy đau đớn, nghiệt ngã và bất ngờ, là kết quả của một cuộc tình duyên éo le trắc trở, một cuộc tình đã khiến Hoàng Đạo thành xôn xao náo động nhiều năm về trước.
Mọi chuyện bắt đầu từ thời điểm hai mươi bảy năm trước…
_________
Vân Trung gia, vốn dòng dõi nho gia, là nơi sản sinh ra nhiều bậc anh tài, nhiều đời nắm giữ các chức vụ quan trọng trong triều đình. Truyền nhân đời thứ chín là Vân Trung Minh, hiện là đương triều Đại Học Sĩ rất được trọng dụng. Vân Trung Minh cùng gia quyến được ban cho Thiên Dương Phủ - một dinh thự rộng lớn và uy nghi làm phủ đệ, cuộc sống rất mực ấm no sung túc.
Vân Trung Minh có nhiều con cái, nhưng trong đó chỉ độc một nam tử, danh xưng Vân Trung Ma Kết. Từ thuở ấu thơ, Ma Kết đã được nuôi dạy đi theo con đường của phụ thân, đến năm hơn mười tuổi tri thức đã không thua kém một học sĩ tài danh, chàng rất được kỳ vọng và hưởng tất cả tình thương yêu của phụ mẫu cùng các tỉ tỉ, danh tiếng Vân Trung Ma Kết từ bao giờ đã lan truyền khắp thành và cả các vùng lân cận.
…
Một ngày mùa đông buốt giá, từng đợt gió quất lạnh cắt da thịt, không gian mênh mông tinh khôi một màu tuyết trắng.
Ma Kết vừa đi bình thơ cùng các đồng đạo tại một trà quán, lúc này đang trên đường trở về phủ. Lúc chàng ra khỏi nhà buổi sáng, tuyết chưa dày và rơi nhiều đến vậy. Ma Kết cẩn trọng cất bước, mắt hơi nheo lại tránh những hạt tuyết, tay giơ cao cán dù che chắn, xung quanh, những người đi đường chỉ còn là những cái bóng lòa nhòa trong màn tuyết trắng xóa mờ mịt.
Ma Kết đi sát vệ đường, nhìn mọi người hối hả thu dọn hàng quán khi những cơn gió hung tợn đang muốn giật tung các tấm bạt, các cửa hiệu hầu hết đều đã đóng cửa.
Đi gần đến cuối đường, Ma Kết nhận thấy một vài hàng quán vẫn còn đông khách, đó là những tửu quán hoặc nhà trọ - nơi mọi người thường vào tránh tuyết và hưởng chút ấm áp. Chàng bị thu hút bởi một giọng the thé cay nghiệt vang lên rành rõ giữa tiếng gió hú ù tai :
- Cút, cút ngay ! Ta đây không có gì bố thí cho hạng ăn mày bọn bay …
Ma Kết bước hơi nhanh hơn, và đứng lại trước một cửa tiệm đặc biệt nhộn nhịp, cửa khép hờ tránh tuyết tạt, nhưng từ bên trong vọng ra rõ tiếng cười nói và cạn chén hết sức vui vẻ. Điều chàng chú ý không phải sự náo nhiệt, mà là một thân ảnh cao lớn đẫy đà đang quát tháo ầm ĩ, ánh mắt chàng liếc xuống, và tim chàng nhói lên thương xót.
Quỳ mọp trên nền đất lạnh lẽo phủ tuyết là một hình hài nhỏ bé, gầy gò, mặt tái xanh vì lạnh, nước mắt ròng ròng thấm đẫm khuôn mặt, hay tay chắp lại và răng đánh lập cập trong khi cố gắng van xin :
- Làm ….ơn…làm ….ơn…
Lão chủ quán không nhân nhượng, lão thô bạo nắm lấy cánh tay đứa trẻ và lôi đi xềnh xệch mặc nó bám chặt và khóc to lên. Ma Kết không kiềm được vội bước lại khi thấy đứa trẻ đã bị đẩy ngã ra đường, đang khổ sở lóp ngóp bò dậy nhưng hai chân tê cứng vấp váp và nó lại trượt ngã một lần nữa.
Chàng cúi xuống đứa trẻ, một tay khẽ nâng đầu nó lên, một tay hạ dù thấp xuống che cho nó. Ánh mắt chàng giận dữ chĩa thẳng lão chủ quán tàn nhẫn. Lão khịt mũi khinh bỉ trước cái nhìn của chàng, đoạn ngúng nguẩy quay lưng bỏ vào trong.
Ma Kết nhìn xuống đứa trẻ, ánh mắt dịu dàng lo lắng :
- Tiểu cô nương, có sao không ?
Đó là một đứa bé gái, chỉ tầm sáu bảy tuổi, nhìn ở khoảng cách gần chàng mới xót xa nhận thấy nó khổ sở đến thế nào. Cơ thể gầy nhẳng chỉ toàn da bọc xương, toàn thân run lên bần bật khi cái lạnh ngấm vào da thịt, cơ mặt nổi gân xanh và bạc môi tím tái không thốt thành lời. Còn ánh mắt, ánh mắt đứa trẻ khiến Ma Kết khẽ giật mình : đen thẳm và sâu lắng, đôi mắt đó mở to vô hồn, đong đầy một nỗi đau bất lực đến cùng cực, trên cả là nỗi hận – hận thế gian sao quá vô tình, hận lòng người sao quá nhẫn tâm.
Đứa trẻ đã gần như bất tỉnh, nó thở khó nhọc từng hơi, không còn sức thốt lên dù chỉ một chữ. Ma Kết sờ vào trán và hoảng hốt rụt tay lại như chạm vào hòn than hồng nóng đỏ.
Không cần nghĩ gì thêm, Ma Kết xốc đứa trẻ lên vai, che lại dù vài nhanh nhẹn cất bước…
…
Rèm mi khẽ động, những màu sắc lòa nhòa vô nghĩa ập đến.
Nhẹ chớp mắt một lần nữa, hình thể quang cảnh xung quanh đã rõ hơn – một quang cảnh tuyệt đối xa lạ.
Cuối cùng, khi đã vận hết sức lực để có thể hoàn toàn mở mắt, hiện rõ trong tầm mắt là một thân ảnh cao lớn đang ngồi ngay cạnh bên, cảm giác âm ấm nơi trán cho biết bàn tay người đó đang nhẹ nhàng vuốt ve vầng trán tái nhợt.
- Tỉnh rồi sao ?
Thanh âm nhẹ nhàng cất lên như gió thoảng, suốt cuộc đời đứa trẻ ấy chưa từng được nghe một âm điệu này dịu dàng và ấm áp đến nhường ấy.
Ma Kết ngồi bên giường, cẩn thận sờ trán kiểm tra. Đã giảm sốt ! Vẻ mặt chàng lộ rõ vẻ nhẹ nhõm. Lúc này đã canh ba, tiểu nha đầu đã mê man từ lúc đưa về đến giờ mới chịu mở mắt. Ma Kết chính là người túc trực bên cạnh trong suốt khoảng thời gian đó, mặc dù người nhà đã khuyên ngăn, nhưng chàng vẫn nhất quyết giành chăm sóc tiểu cô nương. Chàng cảm thấy mình phải có trách nhiệm với tiểu nha đầu này.
- Tiểu cô nương… tên gì ?
Không hiểu sao Ma Kết cảm thấy ngượng miệng khi gọi đứa trẻ là ‘tiểu cô nương’. Chàng lắc đầu trấn tĩnh và nhìn bạc môi đứa trẻ khẽ mấp máy. Một chữ duy nhất :
- Ngư…
- Ngư … - Ma Kết lặp lại cái tên với thứ cảm xúc kì lạ dấy lên trong lòng - … Ngư nhi…
Đôi mắt đứa trẻ mở lớn kinh hỉ. Ma Kết không hiểu tại sao mình lại vuột miệng gọi như vậy, chỉ biết cách gọi đó đem đến trong chàng một cảm giác thân thương không thể diễn tả thành lời.
Từ buổi đó, Ngư nhi được thu nạp vào Thiên Dương Phủ, ai nấy coi nha đầu như người trong nhà, tuyệt không xem như một nha hoàn. Một Ngư nhi tứ cố vô thân từ nay đã có chốn nương tựa.
Năm đó, Vân Trung Ma Kết vừa tròn đôi mươi – là trạng nguyên đương triều, còn Ngư nhi lên sáu…
…
Tiểu Ngư nhi từ ngày vào Thiên Dương Phủ, được tẩm bổ và chăm sóc tận tình, đã sớm hồi phục sức khỏe, sức sống trở lại trong đôi chân làm nha đầu cứ thích chạy nhảy loanh quanh, ánh mắt sáng lên nét lanh lợi vui sướng khiến ai nhìn vào cũng phải yêu quý.
Y phục của Tiểu Ngư nhi cũng được may mới hoàn toàn bằng lụa thượng hạng. Lần đầu thử y phục mới, tất thảy mọi người, kể cả Ngư nhi, đều thích thú ngạc nhiên nhận thấy nha đầu hợp với những bộ y phục đến kì lạ. Tiểu Ngư nhi hôm nay dường như không còn chút gì của một đứa trẻ bơ vơ bên lề đường hôm nọ, khoác trên người những bộ y phục đẹp cùng với niềm vui vừa hồi phục, trông Ngư nhi cứ như một vị tiểu thư đích thực, nhìn thoáng qua đã thấy là một mỹ nhân tương lai.
Buổi đó, thử y phục xong, Vân Trung phu nhân bảo nha đầu đến gặp Ma Kết cho chàng ngắm thử. Ngư nhi bước vào thư phòng, gióng tiếng gọi khẽ :
- Thúc thúc…
Ma Kết đã bảo Ngư nhi cứ đơn giản gọi chàng là ‘thúc thúc’. Lúc này chàng đang miệt mài bên bàn viết xem thi thư, nghe tiếng liền ngẩng mặt lên, và trong phút chốc, quang cảnh trước mắt chàng như bừng sáng khi một tiểu tiên nữ xuất hiện với nụ cười mỉm chi e thẹn, toát lên khí chất phi thường.
Thấy chàng ngẩn ra, Ngư nhi nheo mắt lo lắng :
- Thúc thúc, người sao vậy…
Ma Kết vội lắc đầu cười hiền, trả lại nụ cười tươi rói trên khuôn mặt tiểu nha đầu.
…
Ngư nhi ở Thiên Dương phủ, được phu nhân xem như con ruột, chỉ dạy cho thêu thùa và luyện cầm nghệ. Cứ đều đặn như thế cho đến một hôm, nha đầu đến Tiên Thư Đình đúng lúc gặp Ma Kết đang luyện thư pháp, nhìn nét chữ chàng như rồng bay phượng múa, uốn lượn tinh xảo, Ngư nhi cứ mãi trầm trồ thán phục, mắt sáng rực thích thú. Ma Kết nhìn thấy, mới ướm hỏi :
- Ngư nhi, có thích học thi thư không ?
Ngư nhi gật mau mắn.
- Vậy… ta sẽ dạy cho…
Từ thời khắc đó, Ngư nhi ngoài cầm và thêu còn được Ma Kết dạy thi thư, họa và cả kỹ nghệ. Ngư nhi thông minh hơn người, tiếp thu rất nhanh và học rất chăm chỉ khiến Ma Kết hết sức hài lòng.
Chốn ưa thích của hai người là Tiên Thư Đình. Hễ có thời gian là Ma Kết và Ngư nhi lại cùng đến đây luyện thi họa, lắm lúc còn cùng nhau tấu nhạc. Ngư nhi là cầm, Ma Kết là sáo, thanh âm hòa quyện hết sức nhịp nhàng, cung bậc cảm xúc liên tục biến đổi, tự bao giờ những lúc được cùng Ngư nhi tấu nhạc đã trở thành niềm vui không thể thiếu trong cuộc sống của chàng.
…
Năm lên mười, Ngư nhi trở nên thích để tóc thắt bím hai bên, trông rất xinh tươi và trẻ trung, hồn nhiên, thuần khiết. Mỗi lần cùng đi dạo, nhìn hai bím tóc dài tung tẩy bay bay theo bước chân rộn rã của nha đầu đi trước, lòng Ma Kết bỗng rộn ràng niềm vui kì lạ và nỗi xúc động không tên.
…
Lên mười hai, Ngư nhi đã bắt đầu ra dáng một thiếu nữ, ánh mắt không còn nét hồn nhiên thơ ngây ngày trước mà thay vào đó là vẻ mơ màng thường trực. Có những lúc đang học thơ mà tâm trí nàng cứ để đi đâu khiến Ma Kết tức giận, đôi lần không kìm nổi đã mắng nàng vài câu, nhưng chuyện đâu lại hoàn đấy khi Ngư nhi ngước đôi mắt buồn bã ủ rũ của mình lên nhìn thẳng vào ánh mắt cương nghị giận dữ của Ma Kết, lòng chàng lập tức mềm đi, và chuyện vẫn cứ tiếp diễn như thế…
Một lần, Ma Kết cần đi xa vì công vụ triều đình. Chàng không cho Ngư nhi biết, vì mỗi lần chàng đi, Ngư nhi đều dõi ánh mắt buồn thương đong đầy lệ nhìn theo, khiến chàng không sao nỡ rời đi dù chỉ một khắc. Mỗi ngày chàng vào triều, về đến phủ đều đã thấy Ngư nhi ngồi thẫn thờ đợi sẵn ở Tiên Thư Đình, nhìn thấy chàng liền chạy như bay lại đón, ánh mắt tươi vui giúp chàng xóa tan hết mệt nhọc. Mà lần này chàng phải đi năm ngày, nghe thì ngắn, nhưng đối với chàng và Ngư nhi lại là quá dài, khi con người ta đã quen thu vào tầm mắt một hình bóng quá đỗi thân thương thì dù có xa nhau một khắc cũng gọi là dài.
Chàng đi làm công vụ mà lòng cứ thắc thỏm âu lo. Nỗi lo khiến chàng dốc sức làm việc và xong trước hạn định. Việc vừa xong, Ma Kết đã lập tức lên ngựa phóng về Thiên Dương Phủ. Đến nơi, chưa kịp vào thỉnh an phụ mẫu, đã không cầm lòng được trực chỉ Tiên Thư Đình xăm xăm cất bước.
Đúng như chàng dự đoán, chờ chàng vẫn là hình bóng nhỏ bé quen thuộc với hai bím tóc dài buông thả duyên dáng. Chàng bước vào đình, Như nhi không chút động tĩnh, ánh mắt nhất mực thủy chung dán vào một điểm vô định, đôi bàn tay thuôn mảnh trắng ngần khẽ run rẩy khi Ma Kết tiến đến đứng trước mặt nàng.
- Ngư nhi…
Tiếng gọi của Ma Kết khiến Ngư nhi rùng mình, và đột nhiên… òa khóc. Ma Kết hốt hoảng ngồi xuống cạnh nàng, đưa tay ôm lấy đôi vai nhỏ đang run lên mà vỗ về, ba ngày, chỉ mới ba ngày thôi mà trông Ngư nhi đã tiều tụy đi nhiều, sinh khí và niềm vui đều như bị rút cạn. Bất giác, chàng tự trách bản thân mình.
- Ngư nhi, thúc thúc xin lỗi, đừng khóc… đừng khóc mà…
Mặc chàng vỗ về, Ngư nhi vẫn cứ khóc, những giọt nước mắt bộc phát tuôn trào ướt đẫm bờ vai Ma Kết.
- Thúc thúc… đừng bỏ Ngư nhi… mà đi nữa…
Mãi sau, giữa những tiếng nấc, Ngư nhi mới thốt được vài chữ. Ma Kết không chút ngần ngừ, dứt khoát gật đầu, đôi tay càng siết chặt bờ vai nhỏ nhắn :
- Được, thúc thúc hứa !
…
Ngư nhi lên mười ba, Ma Kết lúc này đã quá tuổi thành gia lập thất mà vẫn chưa chịu thành thân, khiến Vân Trung nhị vị hết sức lo buồn. Đâu phải vì không ai thích chàng, số nữ nhân bị chàng hớp hồn và mong muốn gả vào Vân Trung gia nhiều không đếm xuể, nhưng Ma Kết chẳng vừa lòng một ai. Chàng chỉ chuyên tâm lo việc triều chính và đàm đạo cùng Tiểu Ngư nhi, ngoài ra không muốn nghĩ đến chuyện gì khác.
Vân Trung lão gia không ngừng thúc ép, Vân Trung phu nhân không ngừng nài nỉ khuyên lơn, Ma Kết khó xử vô cùng.
Ngư nhi trong lòng dấy lên dự cảm chẳng lành…
II
Ngư nhi tròn mười bốn vừa được bảy ngày thì hôn lễ của Ma Kết diễn ra.Tân nương của chàng – tức cô cô của nàng, là ái nữ độc nhất của Tể tướng đương triều, sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, tài năng xuất chúng, từ lâu đã nổi danh tuyệt đại giai nhân, danh xưng Vương Thiên Yết.
Vân Trung phu nhân vì quá lo lắng cho chuyện chung thân của nhi tử mà ngã bệnh, đẩy Ma Kết vào tình thế không thể lựa chọn. Khi phụ thân chàng và Tể tướng định hôn sự, chàng đành buông tay chấp thuận.
Ngày thành hôn, toàn thành Hoàng Đạo sôi động náo nức mừng cho đôi trai tài gái sắc, quà mừng gửi đến Thiên Dương Phủ không cách nào kể xiết, tất cả đều là thứ trân quý thượng hạng.
Giữa khung cảnh náo nhiệt đó, mọi người dường như quên mất sự hiện diện của một nữ tử rụt rè nấp sau bức màn xem hỉ sự mà mắt đong đầy nỗi buồn thương,
Duy một người còn nhớ…
…
Tân lang tân nương bước vào chính sảnh kết hoa thẳm rực rỡ, trước ánh mắt ngưỡng phục của tất thảy. Ngư nhi đứng cùng các tỉ tỉ của Ma Kết, ánh mắt vô hồn vô cảm. Ma Kết nhìn thấy nàng, tâm can như bị xé nát, vạn tiễn xuyên tâm.
Niềm vui của ta là được cùng Ngư nhi luyện chữ, luyện họa
…Từ nay người sẽ cùng luyện chữ luyện họa với người khác
Niềm vui của ta là được cùng Ngư nhi chơi cờ
…Từ nay người sẽ chơi cờ với người khác
Niềm hạnh phúc của ta là được cùng Ngư nhi tấu nhạc
…Từ nay người sẽ tấu nhạc cùng người khác
Niềm hạnh phúc của ta là mỗi ngày được nhìn thấy Ngư nhi ra đón mỗi khi về nhà
...Từ nay sẽ có người khác chờ đón người
Ngư nhi là tất cả với ta, là tất cả
…Từ nay sẽ có người khác…sẽ có người khác…
…
Thiên Yết vào phủ, tỏ rõ là một người nhu thuận hiền đức nhưng không kém phần quyết đoán nghiêm khắc. Chẳng mấy chốc lòng người Thiên Dương Phủ đều đã bị nàng thu phục.
Ngư nhi ngày ngày vẫn ở Tiên Thư Đình luyện thi họa. Buổi đầu sau hôn lễ, nàng ngồi thẫn thờ bên bản giấy trắng tinh, tâm trí trống rỗng không suy nghĩ được gì. Nàng giật thót khi từ sau lưng vang lên tiếng gọi ôn thuận :
- Ngư nhi…
Nàng quay phắt người lại, và đứng ngay đó là thúc thúc của nàng, vẫn dáng hình cao lớn quen thuộc, vẫn nụ cười hiền hòa dành cho nàng, vẫn ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc chỉ xuất hiện mỗi khi chàng nhìn nàng. Ngư nhi hồi hộp liếc phía sau chàng, không có ai cả ! Chàng đến một mình, không có Thiên Yết ! Ngư nhi cứ ngỡ mình đang lạc trong cơn mộng, nếu quả đây là một giấc mộng, nàng nguyện mãi mãi không thức giấc.
- Sao lại thừ người ra thế, chúng ta tiếp tục học thơ chứ ?
Cùng luyện thơ, cùng luyện cầm, hai người cố gắng tìm lại những giây phút vui vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra, nhưng cả hai đều không thể không nhận thấy giữa họ đã xuất hiện một vực thẳm ngăn cách vô hình.
…
Ít lâu sau hôn lễ, Vân Trung phu nhân qua đời, Vân Trung lão gia vì sức khỏe yếu lại không chịu đựng được nỗi buồn đau quá lớn nên sau đó cũng đi theo. Thiên Dương phủ chìm trong nỗi buồn u uất.
Và lần đầu tiên trong nhiều năm từ lúc trưởng thành, Ma Kết rơi lệ. Nhưng chàng không khóc trước mặt mọi người, chàng không trốn trong phòng nhỏ lệ một mình, chàng không khóc trước mặt Thiên Yết… chàng chỉ khóc ở Tiên Thư Đình, trong vòng tay dịu dàng ấm áp thân thương của một nữ tử thấu hiểu và sẵn sàng chia sẻ nỗi đau cùng chàng.
Thiên Yết là người điềm tĩnh nhất, chính nàng đã vực mọi người dậy, đứng ra cáng đáng và nhắc nhở mọi việc lớn nhỏ trong phủ. Dưới bàn tay của nàng, chẳng bao lâu Thiên Dương Phủ đã bắt nhịp sinh hoạt bình thường trở lại. Ma Kết rất biết ơn nàng – một sự biết ơn đúng nghĩa, nhưng ân tình cũng chỉ là ân tình, ngoài ra chàng không cảm thấy gì khác, chàng cũng không nghĩ Thiên Yết có gì với chàng ngoài chữ nghĩa.
Nhưng Ngư nhi nhận ra, qua ánh mắt, cử chỉ và lời nói, rằng Thiên Yết đã thực sự trao con tim cho phu quân của mình. Nàng lo sợ, nàng sợ một ngày nào đó Thiên Yết sẽ chiếm được trái tim Ma Kết. Nàng rất sợ…
Sau tang lễ, Ma Kết được phong Đại Học Sĩ, kế thừa trách nhiệm của phụ thân…
…
Ba năm sau hôn lễ, Ngư nhi đã trở thành một mỹ nhân đích thực, hai bím tóc ngày nào đã được xõa ra thành một suối tóc đen tuyền óng ả, làn da trắng nõn không tì vết, nụ cười nửa miệng quyến rũ khiến nam nhân nào nhìn thấy cũng xiêu lòng.
Ba năm đã trôi qua, nhưng Thiên Yết và Ma Kết vẫn chưa có hài tử, khiến Thiên Dương Phủ ai nấy hoang mang. Thật kì lạ trong suốt thời gian ba năm đó, Ma Kết hầu như tối nào cũng nghỉ trong thư phòng, để Thiên Yết phòng không gối chiếc, vậy mà nàng cũng chẳng than vãn nửa lời.
Thiên Yết là người khôn ngoan, nàng đương nhiên biết nguyên do, nàng biết trái tim Ma Kết đâu để ở chỗ nàng. Nhưng nàng yêu chàng, và nàng có thể đợi, nàng sẽ nhẫn nại chờ đến lúc trong lòng chàng có vị trí cho nàng.
Và thời điểm đó đã tới…
…
- Tướng công… thiếp muốn bàn với chàng một việc quan trọng…
Thiên Yết đến thư phòng tìm Ma Kết một đêm nọ. Chàng đang đọc sách, liền ngẩng lên vẻ thắc mắc. Vẻ mặt Thiên Yết cho biết chuyện nàng muốn bàn không tầm thường.
- Ngư nhi cũng đến tuổi rồi. Thiếp muốn tìm một nhà thật tốt gả chồng cho nó…
Lời nàng nhẹ như gió thoảng mà Ma Kết tưởng chừng lôi thanh. Bàn tay cầm sách cứng đờ, bạc môi mấp máy không ra tiếng.
- … chúng ta là thúc thúc và cô cô, cũng coi như phụ mẫu, chúng ta phải đứng ra làm chủ cho Ngư nhi chứ…
Ma Kết không biết nói sao cho phải. Thiên Yết kiên nhẫn chờ đợi, hồi lâu, chàng mới bần thần cất tiếng :
- Phải hỏi ý Ngư nhi đã… xong thì… tùy nàng…
…
Vài ngày sau, Thiên Yết phải đi xa để dự tang lễ của một thân thích. Nàng phải đi mất hai ngày. Ngay thời điểm mã xa lăn bánh, lòng nàng chợt nhói lên dự cảm chẳng lành.
Đêm đó, Ma Kết như thường lệ đang đọc sách thì cửa phòng khẽ mở và Ngư nhi bước vào, tay bê khay trà nóng nghi ngút khói. Bình thường việc pha trà cho chàng đều do Thiên Yết làm, thấy Ngư nhi xuất hiện, chàng ngạc nhiên lắm.
- Trước khi thúc thúc thành thân, Ngư nhi cũng thường pha trà cho người đọc sách mà… - Ngư nhi như đọc được ý nghĩ của Ma Kết, ngữ điệu nhuốm vẻ hờn giận.
Ma Kết chỉ gật gật đầu, né tránh ánh mắt của Ngư nhi. Mấy ngày nay chàng không đến Tiên Thư Đình, chàng sợ giáp mặt nàng.
- Thúc thúc… muốn Ngư nhi đi thật sao ?
Ma Kết giật mình khi thanh âm buồn bã âu sầu thốt lên. Chàng ngước lên đã thấy Ngư nhi quay mặt đi, đôi bờ vai mảnh mai run lên từng đợt, những tiếng nấc khe khẽ vang lên.
Ma Kết vội đứng dậy, nắm lấy vai Ngư nhi mà xoay nàng đối diện với mình, hốc mắt đỏ hoe tuôn trào những dòng lệ nóng hổi, toàn thân run rẩy như phát sốt. Trong phút chốc , Ma Kết không còn biết đến gì cả ngoài khuôn mặt đầm đìa nước mắt của Ngư nhi.
- Không… - Chàng cương quyết - … đương nhiên là không muốn…
- Vậy tại sao… tại sao cô cô bảo thúc thúc muốn gả Ngư nhi đi ? – Thân thể nữ nhân run lên từng chập, nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi.
- Không có… ta không muốn… thực sự không muốn…
Giọng chàng nhỏ dần thành tiếng thì thầm khi Ngư nhi nhìn thẳng chàng bằng ánh mắt long lanh ngấn nước. Giây lát, Ma Kết bần thần, Ngư nhi đẹp quá, chàng nhìn nàng như thể lần đầu tiên trong đời chàng mới hoàn toàn nhận thức rõ ràng rằng nàng đẹp đến thế nào, và quý giá với chàng đến thế nào.
- Ngư nhi…
Chàng gọi khẽ, và cảm nhận mái đầu thoang thoảng hương xuân của nữ nhân ngoan ngoãn ngả vào lòng mình, một mùi hương nhẹ dịu man mát nơi cần cổ trắng ngần thanh thoát của nàng lởn vởn nơi cánh mũi… Vòng tay chàng siết chặt…
…
Thiên Yết trở về, không khỏi cảm thấy không khí trong phủ có phần khác lạ, dẫu mọi sinh hoạt vẫn bình thường. Không, nói đúng ra, chỉ có Ma Kết và Ngư nhi khác lạ, còn tất cả vẫn như thường lệ. Hai người họ thời gian này không cùng ở Tiên Thư Đình, nhưng nàng cảm thấy trong ánh mắt Ma Kết nhìn Ngư nhi có vẻ gì đó khiến lòng nàng đau nhói. Trước đây, nàng chỉ thấy buồn lo, còn nay đã trở thành một nỗi ám ảnh triền miên không dứt, nỗi ám ảnh ấy theo nàng vào cả những cơn mộng mị mỗi đêm, không cách nào chối bỏ.
…
- Nguy rồi, phu nhân, nguy rồi… Ngư nhi cô nương…
Một a hoàn hốt hoảng chạy xộc vào, mặt tái mét sợ hãi, Thiên Yết đang thưởng trà vội buông tách, lo lắng hỏi :
- Chuyện gì ?
- Ngư nhi cô nương… ngất … đã đưa về phòng… - A hoàn lắp bắp từng chữ vẻ sợ sệt.
Thiên Yết đứng bật dậy, trực chỉ khuê phòng của Ngư nhi. Nàng bước vào, nhìn thấy yên vị trên giường là một nữ nhân thuần khiết thanh nhã với đôi gò mái tái nhợt, bạc môi tái đi và mắt nhắm nghiền mỏi mệt.
Nàng vội cho người gọi lang y. Đại phu đến vừa lúc Ma Kết trở về sau buổi chầu, nghe nguyên nhân mời lang y đã hốt hoảng tức tốc đến bên Ngư nhi, quan phục chưa thay và không chú ý cả Thiên Yết đang ở đó.
Đại phu bắt mạch hết sức cẩn trọng, mày khẽ nhíu lại, đoạn bắt lại và khe khẽ lắc đầu. Từng cử chỉ của ông khiến Ma Kết giật thót. Rốt cuộc vì sao lại đến nông nỗi này ? Ngư nhi …
- Đại nhân… - Đại phu ngập ngừng, vẻ mặt rõ ràng có điều khó nói.
- Đại phu, rốt cuộc có chuyện gì ?
Ma Kết giục giã. Đại phu nhắm mắt thở ra một hơi dài, chậm rãi thông báo :
- Mạch lão phu bắt được… là hỉ mạch…
Ma Kết sững người. Hồi lâu mới bần thần hỏi :
- Bao lâu rồi ?
- Gần hai tháng.
Vẻ mặt Ma Kết thoắt biến liên tục, không thể đoán nổi cảm xúc nào đang hiện hữu. Chàng không hề thấy rằng, ngay thời khắc đại phu cất lời, Thiên Yết đã ngẩn người, như muốn lịm đi, ánh mắt nàng mở to, vô hồn, trống rỗng, thế giới của nàng tất cả đều đã sụp đổ…tất cả…không sót lại thứ gì…bởi nàng biết, biết rất rõ… hài tử đó là cốt nhục của ai.
Thiên Yết không biết bằng cách nào mình có thể nhấc chân rời khỏi căn phòng đó, không biết bằng cách nào có thể phớt lờ ánh mắt tội lỗi của Ma Kết nhìn mình, không biết bằng cách nào có thể chịu đựng nổi không hét lên khi để Ma Kết ở lại chăm sóc Ngư nhi lúc này đã hồi tỉnh, không biết bằng cách nào… không biết bằng cách nào những giọt lệ không tuôn trào. Nàng muốn khóc, muốn khóc thật lớn, thật lâu, khóc cho thỏa, nhưng không giọt lệ nào có thể tuôn ra, và nỗi đau câm lặng bóp nghẹn lồng ngực, khiến nàng ngộp thở, khiến tâm can nàng như bị xé nát.
Ngư nhi… ngươi thắng rồi…
…
Đêm đó, sau khi tình trạng Ngư nhi đã tạm ổn – nàng bị suy nhược do buồn lo và suy nghĩ quá nhiều thêm việc ăn uống không đầy đủ mới dẫn đến sự thể - Ma Kết đích thân đến phòng Thiên Yết, không, nói đúng ra là phòng của hai người, nhưng suốt mấy năm qua số lần chàng bước vào căn phòng này, dù là với mục đích gì, chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Thiên Yết chẳng buồn động đậy khi Ma Kết bước vào, nàng ngồi như một pho tượng vô tri vô giác bên ánh đèn dầu, mắt không chớp khi Ma Kết nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
Thiên Yết khẽ nghiêng đầu, người ngồi trước mặt nàng đây … là phu quân của nàng, phải không ? Phải chứ, tất nhiên là phải ! Nhưng sao nàng không tin vào điều đó nữa, tuyệt đối không tin, kể từ lúc bước chân vào phủ, nàng lẽ ra đã nên từ bỏ niềm tin đó rồi. Không, đáng ra nàng không nên đặt chân qua ngạch cửa Thiên Dương phủ, đáng ra không nên gặp, không nên luyến, không nên yêu Ma Kết. Cuộc hôn nhân này từ khi bắt đầu đã là một sai lầm, chỉ trách nàng quá ngây dại, quá tự tin vào bản thân, và phu quân của nàng. Nàng thật ngốc, và giờ đây nàng phải lãnh nhận hậu quả.
- Nương tử…
Thiên Yết không khỏi vuột ra một tiếng cười khẩy nhạo báng chính mình, một tiếng ‘nương tử’ thôi mà trong bao nhiêu năm qua thử hỏi nàng có được nghe mấy lần, còn tiếng ‘Yết nhi’ nàng mong ngóng đợi chờ nay đã vĩnh viễn không tới.
- Ta xin lỗi…
Thiên Yết lắc đầu, vô thức mở rộng nụ cười. Xin lỗi sao ? Thực vô nghĩa, lời xin lỗi của hắn có tác dụng gì ? Có thể hàn gắn con tim tan nát của nàng sao ?!
- Ta không muốn quanh co…
Phải rồi, hắn thì có bao giờ quanh co, hắn đối với nàng vốn luôn là kẻ thẳng thắn, thẳng thắn đến đau lòng.
- Ta không thể trốn tránh, không thể để Ngư nhi như thế, phải cho nàng ấy một danh phận.
Ma Kết cố gắng giữ giọng điềm tĩnh, chàng e ngại lẫn lo sợ nhìn Thiên Yết. Nhưng nàng vẫn im lặng không nói gì.
- Tùy chàng… ra khỏi đây đi…
Thiên Yết không biết bằng cách nào những từ đó có thể thoát ra từ miệng nàng. Chỉ biết ngay thời khắc Ma Kết đặt chân qua ngưỡng cửa rời khỏi, nàng ngã từ trên chiếc ghế đang ngồi xuống, mặc nó lăn chỏng chơ. Nàng nấc lên một tiếng uất nghẹn, nhưng vẫn không một giọt nước mắt. Không ! Không đáng, giờ khắc này, nàng đã nghiệm ra một chân lý cay đắng : Ma Kết không đáng cho nàng khóc, nữ nhân nắm giữ trái tim phu quân nàng không đáng cho nàng khóc, nước mắt chỉ là sự yếu hèn. Không đời nào, nàng tuyệt đối sẽ không khóc.
Thiên Yết nghiến răng đứng dậy, trong thoáng chốc, nàng đột ngột nhìn ra con đường tương lai : những ai đã khiến nàng đau khổ thì tuyệt đối không thể được trọn vẹn hạnh phúc.
III
Ba ngày sau, Thiên Dương phủ một lần nữa ngập tràn pháo đỏ rượu hồng : Vân Trung Ma Kết nạp thiếp, không ai khác ngoài Ngư nhi cô nương tài sắc song toàn.Thành Hoàng Đạo ai nấy băn khoăn thắc mắc, nhiều người sửng sốt đến không thốt nên lời, riêng Vương Tể tướng tức đến đỏ mặt, vừa nghe tin đã lập tức đến phủ hạch tội Ma Kết nhưng sau cùng vẫn là phải chịu thua trước sự kiên quyết của chàng. Việc chuẩn bị hôn lễ từ đầu đến cuối đều do quản gia đảm trách. Thiên Yết chẳng buồn động tay khiến gia nhân trong nhà lo sợ giữa đại nhân và phu nhân hẳn đã xảy ra chuyện gì, vài người nhún vai lắc đầu bảo đó đơn thuần chỉ là ghen tuông, họ không biết lòng ghen của Thiên Yết đã chẳng còn đơn thuần khi phu quân mình yêu thích nữ nhân khác, nó đã trở thành nỗi hận thù đóng băng mọi tình cảm trong trái tim nàng.
Ma Kết biết nàng không vui, nên cũng tránh giáp mặt, chuyên tâm lo chuẩn bị hỉ sự với Ngư nhi. Ngoài mặc cảm tội lỗi với Thiên Yết, Ma Kết không thể nào phủ nhận đây là ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời chàng, là ngày chàng đường đường chính chính được ở cạnh người mình suốt đời yêu thương, đã vậy còn sắp chào đón một sinh linh bé nhỏ - kết tinh tình yêu của họ. Phút chốc, chàng cảm thấy mọi sự đều mĩ mãn.
Ngư nhi bé nhỏ của chàng lại càng mừng vui khôn xiết, bao nỗi buồn thương lo lắng vương trong đáy mắt ngày nào nay đã hoàn toàn tan biến, thay vào là ánh sáng rạng rỡ của niềm vui và tình yêu thương dào dạt không giấu giếm. Những nỗi lo tạm thời lắng xuống, dẫu Ngư nhi vẫn biết cuộc sống sắp tới của nàng sẽ không hoàn toàn bình yên.
_________
Không khí trong Thiên Dương phủ sau hôn lễ không mấy đổi khác. Thiên Yết vẫn bình thường lo chu toàn mọi việc, nàng và Ma Kết có khi cả nửa tuần trăng không giáp mặt nhau : đêm nào chàng cũng ở chỗ Ngư nhi, hễ có thời giờ rảnh lại đến Tiên Thư đình như thường lệ bình thơ tấu nhạc. Những tiếng nhạc du dương trầm bổng truyền đến tai Thiên Yết lại trở nên khô khốc và khó nghe biết chừng nào.
Ngư nhi an phận, tránh giáp mặt Thiên Yết, chỉ chuyên tâm dưỡng thai và thêu những bộ quần áo nhỏ xinh chờ đứa trẻ chào đời. Thiên Yết, bỏ ngoài tai những lời bàn tán, hầu như không đoái hoài đến cốt nhục của Ma Kết, toàn bộ việc chăm sóc Ngư nhi đều đã được Ma Kết sắp đặt người lo lắng chu toàn, nàng hoàn toàn không có ý định can thiệp vào.
…
Một buổi sáng nọ, Ma Kết đang dự chầu, Ngư nhi ở nhà được a hoàn dìu ra hoa viên tản bộ thông khí huyết. Chỉ còn khoảng hơn tháng là đến kỳ sinh, Ngư nhi làm gì cũng phải hết sức cẩn thận, đi đâu phải có trên dưới năm nha hoàn theo hầu, khiến đôi lúc nàng không khỏi cảm thấy bức bách.
Ngư nhi cẩn trọng từng bước, mắt nàng sáng lên ngắm nhìn những thức hoa khoe sắc, từng chú bướm vờn lượn. Chẳng lâu sau, bước chân đưa nàng đến đủ gần nghe được tiếng người nói phía trước.
Người đang ríu rít nói ấy, là nha hoàn cận thân của Thiên Yết. Ngư nhi vừa thoáng thấy nhân dạng nàng, đã định quay lại, nhưng Thiên Yết cũng đã thấy nàng, đôi mày liễu hơi khẽ cau lại. Ngư nhi thiết nghĩ dẫu sao cũng là người nhà, nàng lại là phận thiếp, không chào hỏi thì thực vô phép, bèn nhẹ bước đến gần Thiên Yết.
- Phu nhân…
Thiên Yết chẳng tỏ vẻ gì nghe thấy nàng nói, vẫn thản nhiên thưởng hoa, dẫu trong lòng đang cố kiềm nén một hỏa sơn chực phun trào.
- Ngươi hôm nay lại có nhã hứng dạo hoa viên… - Hồi lâu, Thiên Yết vô thanh vô thức bảo.
Ngư nhi chưa kịp trả lời, a hoàn bên cạnh đã nhanh miệng giải đáp :
- Bẩm phu nhân, đại phu dặn Ngư phu nhân phải thường xuyên đi dạo, giữ tinh thần thoải mái thì việc mới thuận lợi…
Ngư nhi hơi khẽ nhăn mặt. Bàn tay Thiên Yết đang ve vuốt khóm hoa liền khựng lại. Thoáng sau, bạc môi vô thức nhếch lên.
- Ra vậy…
Đoạn, nàng đột nhiên xoay người đối diện hẳn với Ngư nhi, nhãn quang phát tiết, thanh âm ngọt ngào phảng ý mỉa mai:
- Bấy lâu chưa nói, nay ta chúc ngươi sinh được quý tử, vạn phúc muôn đời…
Ngư nhi khẽ cau mày, nàng đã nể mặt nàng ta lắm, vậy mà còn chưa vừa lòng ?!
- Đa tạ phu nhân hảo ý !
Ngư nhi cung kính đáp. Đoạn dời bước trở về phòng. Nắm tay Thiên Yết vô thức siết chặt.
…
Ngư nhi đứng bên lục trì hóng gió, mắt mơ màng, đôi bàn tay thuôn mảnh khẽ trìu mến vuốt ve vòm bụng căng tròn của mình. Sắp rồi, nàng sắp được thấy mặt hài tử của nàng và chàng rồi !
Đoạn, Ngư nhi thong thả bước xuống bậc cấp, mấy a hoàn đều đã bị nàng phái đi làm chút việc, nhưng mong được một chút thanh tĩnh.
Bất chợt, Ngư nhi cảm thấy một lực đẩy mạnh nhằm ngay lưng nàng, và kêu thét lên hoảng loạn, Ngư nhi lăn xuống khoảng chục bậc cấp, tay ôm riết lấy bụng…
Huyết thắm rỉ ra trên nền đất…
Mấy a hoàn vừa kịp lúc trở lại, thấy cảnh tượng trước mắt liền như hồn lạc phách bay, tức tốc chạy đến đỡ Ngư nhi dậy, thấy nàng đã gần như ngất đi, mặt tái bệch, mắt nhằm hờ đau đớn…
…
Ma Kết vừa trở về đã nghe tin dữ, lập tức xông đến liền bị nha hoàn chặn cửa, nước mắt ràn rụa :
- Đại nhân… đại phu nói phu nhân sẽ sinh non, người không được vào…
Ma Kết chộp vai nha hoàn ấy nóng nảy gặng hỏi mọi sự. Nàng ta thuật lại, xong càng òa khóc nức nở :
- Đại phu nói… Ngư phu nhân… lành ít dữ nhiều…
Ma Kết đứng sững không thốt nên lời, lồng ngực tưởng chừng bị ai bóp nghẹt. Hồi lâu, chàng mới lạnh lùng hỏi, mắt lóe lên :
- Ai làm ?
Nha hoàn lắc đầu, lại khóc càng dữ. Trong đầu Ma Kết chợt lóe lên một ý nghĩ, liền lập tức quay gót, trực chỉ phòng Thiên Yết….
Chàng hùng hổ xông vào ngay lúc nàng đang thêu tranh. Thiên Yết thậm chí không buồn ngước mắt nhìn lên, chỉ đến lúc Ma Kết giật phắt mảnh lụa khỏi tay nàng, Thiên Yết mới chậm rãi hỏi, giọng thản nhiên :
- Có việc gì vậy ? Tướng công…
Ma Kết không vòng vo, nghiến răng gạn hỏi :
- Nàng có biết là ai hại Ngư nhi ?
Thiên Yết không trả lời. Ma Kết khụy gối xuống để mắt mình ngang tầm mắt nàng, khẽ rít :
- Biết hay không ?
Thiên Yết không bị dao động bởi nộ khí bức người của Ma Kết, chỉ là lòng một lần nữa nhói đau dữ dội. Nàng im lặng.
- Nàng không nói… - Ma Kết lừ mắt - …. Vậy ta sẽ đem tất cả hạ nhân trong phủ ra tra khảo, đến khi nào tìm ra thì thôi, bắt đầu từ người của nàng…
Đột ngột, Thiên Yết đứng phắt dậy, bao nhiên uất hờn và bi thương kiềm nén nay không cách nào giữ được nữa. Nàng run giọng, nhướn mày cao ngạo hỏi :
- Nếu là thiếp làm thì sao ?
Ma Kết chậm rãi đứng lên, biểu tình không thể nào tả được.
- Tiện nhân ! – Ma Kết khinh miệt mắng, kèm theo là một cát tát như trời giáng khiến Thiên Yết ngã ra sàn.
Thiên Yết bất động, sững sờ, cảm thấy không khí như bị rút cạn khỏi buồng phổi, tứ chi rã rời, lồng ngực muốn vỡ tung ra.
Từ trước đến nay, chưa từng ai dám đánh nàng, cả phụ thân, mẫu thân, huynh đệ… trước đây không và mãi mãi sau này cũng không.
Vậy mà chàng… tướng công của nàng, lại có thể nhẫn tâm thưởng cho nàng một cái tát tựa lôi chưởng, cái bỏng rát nơi gò má chẳng thấm gì với trái tim đã bị chàng xé nát, vỡ vụn.
Vậy ra cái tát này… là sự tưởng thưởng cho hơn ba năm đợi chờ và yêu trong vô vọng sao ?
Ngư nhi…ta hận ngươi…ta cầu cho ngươi và con ngươi đều không toàn mạng, được vậy có chết ta cũng cam lòng !
…
Sau mấy canh giờ vật vã, mấy canh giờ mà tưởng như vạn kiếp Ma Kết nóng ruột đi lại trước cửa phòng Ngư nhi, một tiếng khóc trẻ thơ cất lên.
- Sinh rồi ! Sinh rồi !
Đó là tiếng reo hân hoan của bà đỡ. Ma Kết chừng như muốn lập tức xông vào, nhưng nha hoàn đã nhanh chóng ngăn chàng lại. Chốc sau, bà đỡ bước ra, tay bồng một bọc vải màu huyết thắm tươi sáng, hồ hởi thông báo :
- Đại nhân… một nam hài tử… cung hỉ cung hỉ….phu nhân cũng đã qua cơn nguy kịch, cả hai đều bình an…
Ma Kết đón lấy sinh linh bé nhỏ từ tay bà đỡ, một cảm giác thiêng liêng diệu kỳ lan khắp châu thân khi mắt chàng chạm khuôn mặt trắng ngần bụ bẫm của đứa bé. Kìa những ngón tay bé xíu ngọ nguậy mới thực đáng yêu, kìa cái miệng nhỏ đang thật lực cất tiếng báo hiệu sự hiện diện của mình trên thế gian này, kìa sống mũi nó mới thực giống chàng, cả vầng trán nữa…Ma Kết phút chốc cảm tưởng mình đang lạc đến thiên đường.
_________
Ngay hôm sau, Ma Kết làm một việc khiến tất thảy Thiên Dương phủ giật mình : viết giấy từ hôn Thiên Yết.
Không ai thực sự biết nguyên do, vài người mập mờ đoán được nhưng không dám chắc chắn. Hoàng Đạo Thành trong một thời gian ngắn lại được thêm phen chấn động, một số ít người còn thầm thì chỉ trích Ma Kết có mới nới cũ, được Ngư nhi lại bỏ rơi Thiên Yết.
…
Thiên Yết ngồi thẫn thờ bên bàn, tờ giấy từ hôn trải trước mắt – nó đã được thư đồng của Ma Kết mang đến ban sáng. Không ai dám đến gần nàng, bởi lẽ trông nàng lúc này lạnh băng, trắng nhợt như một cái xác không hồn.
Nàng chẳng buồn quan tâm người ta nghĩ gì về mình nữa, nàng vốn dĩ từ lâu đã đâu còn quan tâm thứ gì.
Trái tim nàng đã đóng băng, cảm xúc nàng đã chai sạn, nhưng tận sâu trong cái băng giá vô cùng vẫn còn âm ỉ một đốm lửa, nó thôi thúc nàng làm một điều cuối cùng.
Điều cuối cùng…
…
Ma Kết chần chừ trước cửa phòng Thiên Yết hồi lâu, sau hít vào một hơi rồi đẩy cửa bước vào.
Chàng bất ngờ nhìn thấy Thiên Yết ngồi bên một bàn ăn thịnh soạn. Nàng khoát bộ y phục đẹp nhất, vấn kiểu tóc quý phái nhất, trong đời chàng chưa từng thấy giai nhân nào kiều diễm hơn nàng lúc này, kể cả Ngư nhi.
Hôm nay, là Thiên Yết cho người mời chàng đến, nhắn rằng có lời quan trọng phải nói. Chàng định không đến, nhưng ngẫm lại chợt thấy không nỡ nên lúc này mới có mặt nơi đây.
- Mời ngồi ! – Thiên Yết nhẹ nhàng mời, môi còn phảng chút tiếu ý.
Ma Kết từ tốn ngồi xuống, cố giữ vẻ mặt lạnh lùng. Một thoáng im lặng. Đoạn Thiên Yết rút trong tay áo ra tờ giấy từ hôn chàng gửi nàng ban sáng, vô thanh vô sắc nói :
- Thiếp đã điểm chỉ rồi !
Ma Kết không hiểu tại sao hơi khẽ giật mình. Chàng phát hiện mình đang bối rối, khuôn miệng cũng tự nhiên khô khốc.
Thiên Yết đặt tờ giấy sang bên, sau trầm trầm cất tiếng :
- Thiếp biết chàng rất giận thiếp. Thiếp không có gì để biện hộ cho việc làm của mình, vì biết nó thực sai trái. Nhưng dẫu sao chúng ta đã có hơn ba năm danh phận, chẳng hay chàng có thế cùng thiếp ăn bữa cơm từ biệt, để thiếp rời đi được chút thanh thản ?!
Giọng nàng hơi nghèn nghẹn, đôi mi buồn chơm chớp, khiến Ma Kết không đành lòng từ chối.
Hai người lặng lẽ gắp được vài lần, Thiên Yết liền rót rượu, tự mình kính chàng ba chum, chàng cũng làm lại hệt như vậy.
- Tướng công, chàng có phải thực rất yêu Ngư nhi ?
Lâu sau, đột nhiên Thiên Yết hỏi một câu kì lạ, mi hơi cụp xuống. Ma Kết tuy bất ngờ, nhưng cũng dứt khoát gật đầu.
- Vậy… cho đến lúc lìa đời, chàng có muốn đi cùng nàng ta ?!
Lại gật đầu, và đột nhiên Ma Kết cảm thấy vùng bụng dưới quặn lên.
- Vậy thì chàng sẽ không bao giờ được như ý nguyện. – Bất thần, Thiên Yết nghiến răng rít lên, phượng nhãn lóe lên tàn độc. Ma Kết hộc huyết thắm đỏ, mắt trợn trừng nhìn nàng.
- Ngươi…
Thiên Yết gượng đứng lên, bật ra một tràng cười ngây dại :
- Vân Trung Ma Kết, ta đã hạ độc vào thức ăn…
Vừa dứt lời, một dòng huyết tahwms cũng trào ra khỏi miệng Thiên Yết. Nhưng nàng chẳng tỏ vẻ hoảng hốt, ngược lại còn như đang sung sướng vạn phần, như thể cái thời khắc này là thời khắc hạnh phúc nhất trong suốt cuộc đời nàng.
Ma Kết đau đớn ngã vật ra sàn, máu trào ra càng nhiều, bên tai chàng văng vẳng tiếng cười man dại và tiếng nói ngắt quãng hòa cùng tiếng nấc từng cơn của Thiên Yết.
- Vân Trung Ma Kết, ngươi sống cùng ả ta, nhưng chết phải chết cùng với ta… âu cũng là niềm an ủi lớn cho ta rồi….
Tiếp sau lại một tràng cười, nhưng cường độ đã giảm nhiều. Thiên Yết kiệt sức ngã khụy xuống sàn, máu trào ra loang khắp bộ y phục, nhễu xuống sàn. Bàn tay nàng đưa lên bấu chặt ngực áo trái, nơi trái tim đang thực hiện những nhịp đập cuối cùng.
Bạc môi lại nhếch lên thành một nụ cười – một nụ cười tuyệt mĩ.
Ma Kết nghe tiếng cười đã dứt, nhưng chàng cũng không còn sức thốt thêm được lời nào, đầu chàng nặng trĩu, và một chuỗi những sóng ký ức lần lượt cuộn trào qua tâm trí chàng.
Ngày thành hôn đó, là chàng không động phòng, chong đèn đọc sách đến sáng vì đã nhác thấy bóng một tiểu nữ tử lấp ló sau cột nhà ngay thời khắc chân chàng đặt lên ngưỡng cửa tân phòng.
Ngày ở Tiên Thư Đình đó, là chàng vì không tài nào chịu được không nhìn thấy nàng, đã bất chấp nương tử mà đến tìm nàng.
Ngày tang gia đó, là chàng gục đầu vào lòng nàng mà nức nở như một tiểu tử, vì chỉ trước mặt nàng chàng mới có thể để lộ sự yếu đuối.
Ngày nương tử chàng đề nghị làm chủ thành gia cho nàng đó, là chàng miệng nói chấp thuận nhưng lòng muốn gào thét cuồng nộ, chung quy cũng vì chàng sợ mình không thể đem lại hạnh phúc cho nàng.
Ngày nàng đem trà đến cho chàng đó, là chàng không tự chủ được, là chàng không kiềm lòng nổi ham muốn chiếm hữu nàng thành của riêng chàng, của một mình chàng mà thôi, và ngoài chàng ra không còn ai khác có cái quyền đó.
Chàng thổi sáo cùng Ngư nhi ngồi bên huyền cầm dạo khúc là hình ảnh cuối cùng lướt qua trước khi màn đen vĩnh hằng phủ chụp xuống.
…
Ba ngày sau, Thiên Dương phủ cùng lúc đưa hai cỗ áo quan thếp vàng nhập huyệt trên sườn tây Thạch Linh sơn.
Đêm hôm đó, Ngư phu nhân cùng tiểu thiếu gia đột nhiên mất tích.
_________
Năm nay, một vài dân Hoàng Đạo Thành, vô tình ngang qua phía sườn tây Thạch Linh sơn, chợt thấy trên những nấm mộ vốn rêu xanh phủ kín nay được phát dọn sạch sẽ, trước bia còn có hoa quả tươi và rượu thượng hạng.
Nhiều người lo sợ, đồn đãi có ma. Nhưng lâu dần, người qua đó thỉnh thoảng phát hiện thấp thoáng một bóng bạch y, hễ nghe động liền lập tức bỏ đi như chạy. Một lão nhân đã ngoài lục tuần,vốn là hạ nhân trước kia của Thiên Dương phủ, tình cờ nhìn thấy liền nhận định dáng người kia nhìn từ sau thực không khác gì Vân Trung Đại học sĩ gần ba mươi năm về trước …
Topic date: 4/1/2014
Đôi lời của đội ngũ Back-up
- Dữ liệu sao lưu, chưa liên hệ được với tác giả
- Ảnh gốc đã die
- Đã chỉnh lỗi chính tả và giữ nguyên nội dung