|Title| Tuyết rơi
|Author| Maro a.k.a Rô
|Rating| T
|Genre| Fanfiction | Fluff | SA
|Length| Short-fic
|Status| Finished
|Couple| Bảo Bình x Ma Kết(Kyuhyun x Sungmin)
---
|Author| Maro a.k.a Rô
|Rating| T
|Genre| Fanfiction | Fluff | SA
|Length| Short-fic
|Status| Finished
|Couple| Bảo Bình x Ma Kết
---
- Ưm… ư… Bảo Bình…
Trong căn phòng ẩm ướt lạnh lẽo đậm mùi mùa đông Seoul, tiếng va chạm giữa hai cơ thể cuồng nhiệt hòa quyện cùng mùi mồ hôi và những thanh âm trầm đục đầy dục vọng, tôi và em, hai kẻ tội đồ của chúa lén lút nhen nhóm những tro tàn dư vị của hạnh phúc. Bàn tay em run rẩy chạm vào da mặt tôi, lạnh ngắt. Hai mắt chạm nhau, bất giác em òa khóc…
---
Tôi thức dậy vào lúc nửa đêm, 2 giờ sáng.Vơ vội chiếc quần con dưới giường, tôi lặng lẽ bước đến khung cửa sổ trong suốt, tay vô thức châm điếu thuốc, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn em. Em đang ngủ, thật bình yên. Cơ thể ngọt ngào không ngần ngại phô diễn hoàn toàn trước mặt, thật là, ngày mai cưới vợ mà giờ này cũng đến với người ta làm gì. Rõ ràng là quá độc ác cho tôi, chẳng phải sao?
Nhả làn khói đục ngầu lãng đãng, tôi mơ hồ ngắm nhìn làn khói từ từ tan biến, hạnh phúc, cũng chỉ giống như khói thuốc, xuất hiện thật huy hoàng, thế mà cuối cùng cũng chỉ có thể hòa tan vào không khí.
Mắt tôi di chuyển về ô cửa kính, từ góc nhìn này, Seoul thật nhỏ bé, tất cả đều được thu vào tầm mắt một cách thật dễ dàng, đứng trên cao, tôi ngạo nghễ nhìn xuống bên dưới, cảm giác này quả thật dễ chịu, như tôi đang làm chủ mọi việc, và có thể điều khiển tất cả. Nếu đó là thật, điều đầu tiên tôi làm sẽ là biến em thành của mình. Ha, tự cười bản thân thật viễn vông, lòng tôi nặng nề chùng lại, ngày mai đối với em hẳn phải là một ngày dài. Đám cưới của em, cả Đại Hàn dân quốc này sẽ chúc tụng, cạn mừng, em và người con gái đó sẽ được người ta công nhận được sinh ra là dành cho nhau, còn tôi, tiến lui vẫn chỉ là một kẻ không danh phận, hoặc giả như được biết đến cũng chỉ vòng quanh những lời dè bỉu, mỉa mai và kinh tởm của xã hội, thế giới này, vốn là không dành cho chúng tôi, tôi và em, hay chính xác hơn, nó không dành cho tôi. Con người sinh ra đã được mặc định theo những quy củ, khác biệt đã là một tội lỗi, phải không em?
Không gian nhòe đi trong mắt tôi, chắc là Seoul tuyết rơi rồi…
---
Đồng hồ báo thức ầm ĩ vang lên lúc 5 giờ, tôi uể oải với tay tắt rồi như phản xạ tự nhiên được hình thành lâu ngày, tôi đưa tay sờ soạng phần giường bên cạnh, trống không.
Ngồi bật dậy, mắt tôi hoảng hốt tìm em trong ánh sáng mập mờ rạng đông. Bóng em gầy và hốc hác bên khung cửa sổ, em quay lưng về phía tôi, tất cả những gì tôi nhìn thấy được là bờ vai nhỏ bé đang run lên từng cơn mệt mỏi. Em của tôi, tình yêu mỏng manh nhỏ bé chẳng phải đang chịu quá nhiều thương tổn hay sao?
Tôi rời giường đến bên em, sàn nhà lạnh cóng, em mặc mỏng manh, chỉ duy có chiếc áo sơ mi ngoại cỡ bao trùm thân thể mảnh dẻ yếu ớt, em trong mắt tôi lúc này như quả cầu pha lê tinh khiết xinh đẹp đang chầm chậm, từ từ lăn khỏi quỹ đạo hạnh phúc để rơi tự do xuống hố đen, chỉ chờ chực vỡ tan tành.
Tôi dừng lại cách em một khoảng khá xa, tôi không hắng giọng, bước đi vốn cũng chẳng tạo tiếng động nhưng có vẻ em vẫn nhận ra, em không quay mặt lại, cố giữ chất giọng đều đều nhưng trong đó là cả một khoảng trời đang dần vỡ vụn.
- Bảo Bình dậy rồi à? Trời lạnh nhỉ, đông sang rồi.
- Em ăn mặc phong phanh quá.
- Em đang đứng chờ tuyết rơi.
- Em nên mang dép vào đi, nền lạnh lắm.
- Năm ngoái tuyết rơi ngày nào ấy nhỉ?
- Anh không nhớ.
- Tiếc nhỉ, Bảo Bình có trí nhớ tệ quá, năm ngoái tuyết rơi ngày 22, em và Bảo Bình cùng ngắm còn gì.
- Ừ. Em vào mặc thêm đồ đi, để cảm lạnh thì sao làm đám cưới được.
- Năm nay tuyết rơi muộn nhỉ?
- Ma Kết, đám cưới của em...
- ĐỪNG NHẮC ĐẾN NÓ NỮA.
Em bất ngờ hét lên, thanh âm nghẹn ngào đầy đau khổ, tim tôi thắt lại, chặt cứng.
- Em không thích mặc thêm đồ cho ấm gì cả, cứ để thế đi, em bệnh thì đám cưới sẽ trì hoãn lại chứ gì! Là em cố tình đấy, như thế này thì chẳng phải em và Bảo Bình có thể ở bên nhau thêm chút sao? Em đau lắm, đau lắm, tim em đang bị axit thời gian ăn mòn từng giây, mỗi phút bên Bảo Bình thật quý hiếm, em tham lam lắm, chưa đủ, chưa đủ, không bao giờ là đủ. Em…
Em quay mặt lại nhìn tôi, gương mặt nhem nhuốc nước mắt nhìn tôi trong vô vọng, đôi mắt trong veo hay cười nay đỏ tấy, sưng mọng lên, giàn giụa nước, môi em run lên cay đắng. Cổ họng tôi nghẹn ứ lại, muốn nói gì đó, gì cũng được nhưng chẳng có gì được thốt ra.
- Em yêu Bảo Bình lắm.
Chân tôi run rẩy tưởng chừng không thể chống cự được nữa, thở bắt đầu trở thành một trở ngại lớn, không khí tắc nghẽn nơi đầu mũi khiến miệng tôi liên tục cố gắng hớp chút không khí nhưng vô ích. Tôi đỗ quỵ xuống sàn nhà, cả cơ thể như đang tan biến tựa khói thuốc, mắt tôi nhòe đi, chắc là Seoul tuyết rơi rồi…
Trong cái nhòe nhoẹt của bờ mi ướt đẫm, tôi thấy thân hình nhỏ bé của em khập khiễng đến bên cạnh rồi đổ ập xuống kế bên, không chút suy nghĩ, tôi vùi đấu vào ngực em. Đó là lần đầu tiên tôi yếu đuối…
---
8 giờ rưỡi sáng, tôi có mặt tại nhà thờ sớm hơn giờ cử hành hôn lễ một tiếng, lặng lẽ nhìn vào phòng chuẩn bị, tôi thấy em cùng người con gái đó vui vẻ bên nhau, lễ phục màu trắng, em trông vẫn tinh khiết và ngọt ngào, môi luôn giữ một nụ cười mệt mỏi.
---
9 giờ, tôi đi lòng vòng lễ đường, nhìn người ta tấp nập qua lại chuẩn bị, cha mẹ em đã đứng sẵn ở ngoài tiếp khách, cha xứ đã đứng sẵn trên bục, tôi lại tự cười bản thân, còn 30 phút, tôi còn 30 phút để mất em.
---
9 giờ 30 phút, tôi kiếm được cho mình một chỗ ngồi khuất tầm, mắt chăm chú nhìn người con gái đó và em nắm tay nhau. Trên lễ đường, em trông thật xinh đẹp, đôi mắt lãng đãng dò tìm khắp các chỗ ngồi, thỉnh thoảng lại đọc muộn lời tuyên thệ, em đúng là ngốc.
“Và bây giờ, xin mời chú rể trao nhẫn cưới cho cô dâu.”
Tôi đứng lên rời khỏi nhà thờ, không cần ngoái lại, tôi biết em đang nhìn mình. Tự cười bản thân, giờ tôi chính thức mất em.
---
Bước chân lơ đễnh trên con đường tôi vốn không biết tên, quả cầu thủy tinh vỡ tung rồi, khói cũng phải tan vào không khí thôi. Mắt tôi nhòe đi, chắc là Seoul tuyết rơi rồi…
Đùng.
Chiếc nhẫn đôi của tôi và em rơi leng keng xuống mặt đường trắng xóa, quả là Seoul tuyết rơi rồi… Em mới đúng là Ma Kết ngốc nghếch trí nhớ kém cỏi, năm ngoái tuyết rơi lúc 2 giờ sáng ngày 23…
---
“9 giờ 35 ngày 13 tháng 12 năm 2014, hôn lễ của Ma Kết thành viên nhóm nhạc SELFJ cùng nữ diễn viên Na Seun được hoàn thành trong tiếng chúc phúc của toàn Đại Hàn dân quốc. Tuy nhiên vào 9 giờ 40 cùng ngày, khi đang trên đường rời khỏi đám cưới của bạn thân, thành viên Bảo Bình đã gặp tai nạn, hiện đang được chuyển tới phòng cấp cứu bệnh viện Seoul. Chúng tôi cùng toàn thể WAE sẽ cầu chúc cho anh vượt qua cơn nguy hiểm này…”
~ End ~
Topic date: 12/1/2015
Đôi lời của đội ngũ Back up:
- Dữ liệu sao lưu, chưa liên hệ được tác giả
- Đã sửa lỗi chính tả và giữ nguyên nội dung
