Fanfiction Zodiac Corner

  • Thread starter Thread starter Tằm
  • Ngày gửi Ngày gửi
  • Trả lời Trả lời 23
  • Lượt xem Lượt xem 2K
Chương 19
Những chiếc bóng đèn

152dd4c438594c0f535217076776.gif

Không sai, em đúng là đứa mù đường, nhưng em luôn biết rõ nơi mình muốn đến.

***

Sáng Chủ Nhật, trời se lạnh. Bình thường sẽ ngủ nướng, nhưng hôm nay Thiên Yết lại dậy rất sớm. Hôm nay cô mời Doãn Thế Phong đến nhà ăn trưa, bữa trưa này sẽ do tự tay cô nấu. Vì vậy sau khi dọn dẹp nhà cửa một lát, Thiên Yết hăm hở đi siêu thị mua đồ ăn.

Bữa cơm lần này cô mời là vì muốn làm lành với Doãn Thế Phong. Xảy ra chuyện với Bạch Dương lần trước, tuy ngoài mặt anh không nói gì, nhưng cô biết trong lòng anh không thoải mái. Ý cô muốn em gái đi xin lỗi anh, nhưng con bé cứng đầu này nói thế nào cũng không nghe lời. Đến lúc cô đi siêu thị về, Bạch Dương đã đi đâu mất. Thiên Yết biết con bé không muốn gặp bạn trai cô, nhưng cô cũng không quan tâm. Để nó ở nhà, không chừng lại sinh sự lộn xộn gì đó thì còn đau đầu hơn.

Thiên Yết nhanh chóng quẳng Bạch Dương ra sau đầu, bắt tay vào nấu cơm. Doãn Thế Phong rất thích món sườn và thịt bò, cô đã chuẩn bị món sườn nướng và bò hầm rượu vang. Tất bật từ sáng đến trưa, lúc đồng hồ chỉ mười hai giờ rưỡi, Doãn Thế Phong cuối cùng cũng xuất hiện.

"Xin lỗi! Anh đột nhiên có chút việc, anh đến hơi muộn. Em chờ lâu không?" – Doãn Thế Phong vừa bước vào đã hấp tấp xin lỗi, vẻ mặt thực sự áy náy.

"Không sao ạ. Anh đến vừa kịp, em vừa dọn món xong. Nhanh vào đi anh."

Trời chuyển lạnh, Thiên Yết mặc váy dài cùng một chiếc áo rộng có mũ tai thỏ hết sức dễ thương. Doãn Thế Phong mỉm cười, giơ tay kéo eo cô lại, chuẩn bị cúi xuống hôn.

"EM CHÀO CHỊ Ạ." – Một giọng nói to, dõng dạc vang lên bên ngoài. Hai người đều giật bắn, vội vội vàng vàng buông nhau ra. Doãn Thế Phong ho khụ mấy tiếng quay đi, Thiên Yết thì mặt đen lại.

Cậu thiếu niên cao lớn đang đứng trước cánh cổng đang mở, hai tay khoanh trước ngực hết sức lễ phép. Đầu cậu ta hơi cúi, nhưng mặt vẫn ngẩng lên, đôi mắt ngơ ngác trong vắt nhìn thẳng vào đôi nam nữ trước mặt, vẻ tò mò hệt như một đứa trẻ ngây thơ trong sáng đang tò mò không biết hai người chuẩn bị làm cái gì.

"Sao em lại đến lúc này?"

Cự Giải nhe răng cười, hồn nhiên đáp:

"Thưa chị, em đến học bù. Buổi học trước chị nói bị ốm, dặn em một giờ trưa hôm nay đến học bù ạ."

"Ừ, đúng là chị quên mất. Chết thật... Err, hôm nay em đi gì đến vậy?"

"Dạ, thưa chị, bác tài xế đưa em đến."

Thiên Yết trong lòng kinh dị chửi thề một tiếng. Gọi dạ bảo vâng, ngoan thế này là hết sức bất thường! Hơn nữa đây là lần đầu Cự Giải chủ động xưng "em" với cô. Sao cô cứ có cảm giác thằng nhãi này đang nhạo báng mình nhỉ?

Mà sao cô lại quên mất hôm nay đã hẹn thằng bé này đến học bù cơ chứ?

"Cự Giải, chị xin lỗi, chiều nay chị có việc khác rồi. Hay là em..."

Cậu nhóc ngẩn ra, nhìn rất khó xử:

"Vậy ạ? Bác tài xế về mất rồi, lát nữa bác ấy phải đưa ba mẹ em ra sân bay. Giờ gọi bác ấy lại không kịp ạ."

"Hay chị gọi tắc xi cho em về nhé?"

Cự Giải khổ sở cười:

"Chị ơi... Mẹ em không cho đi xe ôm, không cho đi tắc xi."

"..."

Thiên Yết cho rằng cậu ta cố ý kiếm cớ, nhưng chợt nhớ lại bộ dáng nhiệt tình quá đáng của mẹ Cự Giải, lại cảm thấy chuyện này hoàn toàn có thể.

"Nếu chị bận cũng không sao. Chị cho em ngồi chờ ở đây cũng được ạ. Em sẽ nhắn bác tài xế đến sớm một chút." – Miệng nói vậy chứ Cự Giải hoàn toàn không muốn về nhà. Nghỉ một buổi học, ai biết mẹ cậu có đột nhiên lòi ra môn học gì khác cho cậu hay không.

"Vậy cũng được."

Doãn Thế Phong không biết nghĩ cái gì, liền nói:

"Bây giờ cũng trưa rồi, em ăn cơm trưa chưa? Đến ăn cùng anh chị."

Cự Giải nghĩ nghĩ một lúc, thỉnh thoảng liếc nhìn đôi mắt trợn trừng đầy đe dọa của Thiên Yết, cuối cùng tỉnh bơ gật đầu. Trời ơi, anh mời nó làm gì? Thằng bé này căn bản không phân biệt được đâu là lời mời thật, đâu là khách sáo!

Bữa cơm tình nhân của Thiên Yết thế là có thêm một chiếc bóng đèn sáng quắc.

Thiên Yết liên tục chỉ vào mấy món ăn mời Doãn Thế Phong, ngược lại, anh ta cũng ào ào gắp thức ăn cho Thiên Yết. Hai đôi đũa bay qua bay lại trước mặt Cự Giải. Cậu ta bưng bát cơm tự nhiên như thể ở nhà, làm như không thấy bộ dạng tình tứ muốn buồn nôn của đôi nam nữ, chẳng chút ngần ngại dùng một tay gặp xương. Kết quả là trong lúc hai người kia mải chim chuột lẫn nhau, cậu ta ào một cái đã ăn hết một nửa đĩa sườn nướng, hai bát bò hầm cùng một đĩa sa lát cá ngừ trộn rau.

Đến lúc Doãn Thế Phong muốn ăn đến cơm trắng, Thiên Yết mới giật mình trong nồi của cô chỉ còn chừng một bát nhỏ. Cô hung ác lườm qua cậu học trò một cái, không khỏi giận đến nghiến răng. Mà Doãn Thế Phong cũng nhận ra vẻ bất thường của bạn gái, cười chữa cháy:

"Cho anh ít cơm thôi, anh no rồi."

"Anh cứ ăn tự nhiên. Lát nữa món tráng miệng còn có bánh crepe chocolate chuối lạnh nữa nhé."

Vừa nói xong, Cự Giải liền buông bát buông đũa xuống đến "cạch" một tiếng, khoanh tay ngồi im, ra vẻ "đã ăn xong rồi." Thiên Yết cắn răng, nhìn như thể đang cười, gò má hơi giật. Cô âm thầm niệm phật một ngàn lần trong bụng, đi tới tủ lạnh lấy ra món bánh crepe ngon lành.

Bánh crepe này đều là vì Bạch Dương thích ăn nên cô thường làm. Thiên Yết không hảo ngọt, chiếc bánh tám miếng chỉ ăn một miếng. Doãn Thế Phong ăn hai miếng, còn lại đều vào bụng Cự Giải.

Bữa cơm kết thúc lúc một giờ rưỡi. Thiên Yết buổi sáng tất bật nấu cơm, giờ lại khẩn trương dọn dẹp.

"Mọi người ăn xong rồi, tới phòng khách nghỉ ngơi đi. Cái này để em dọn."

Thế nhưng Cự Giải lại đứng lên, rất nhiệt tình giúp đỡ:

"Để em phụ chị dọn ạ."

Thiên Yết lập tức chối đây đẩy:

"Không, không cần đâu. Rửa tay ra ngoài phòng khách xem ti vi đi. Chị tự dọn được rồi."

Cự Giải giành lấy mấy chiếc bát trong tay Thiên Yết, rất chân thành đáp:

"Em làm được mà. Ở nhà em cũng hay giúp mẹ, chị yên tâm."

"Nhìn không ra... Cậu ở nhà cũng giúp mẹ dọn dẹp nữa cơ à!"

Cự Giải tủm tỉm cười, như có như không liếc qua Doãn Thế Phong chuẩn bị phủi mông rời đi.

"Mẹ em bảo đàn ông con trai ăn xong phải biết giúp phụ nữ rửa bát, không thì không đáng mặt đàn ông."

"..."

Khuôn mặt đẹp trai của Doãn Thế Phong đã đen hơn cả đít nồi, lại không thể không bước lên dọn phụ Thiên Yết. Bất ngờ điện thoại của anh ta rung lên, Doãn Thế Phong không do dự nhấc máy.

"Ừ... Hả? Có chuyện gì?" – Nói đoạn anh ta ngoái nhìn Thiên Yết, bất đắc dĩ ra ngoài hiên nghe điện thoại. Thiên Yết cảm thấy giọng anh hơi bất thường, vừa rửa bát vừa chú ý động tĩnh ngoài đó. Chỉ thấy Doãn Thế Phong đi đi lại lại, sắc mặt càng ngày càng xấu.

"Có chuyện gì vậy anh?"

"Cũng không có chuyện gì. Em đừng lo." – Doãn Thế Phong cười trấn an.

"Anh còn giấu em? Vừa nãy em nghe được rồi. Là chuyện hôm nọ con bé kia làm hỏng sản phẩm, bị hủy hợp đồng phải không?"

"Ừ. Nhưng mà... lần này khá tệ. Đơn hàng lớn phải bồi thường, mà bên đầu tư còn đòi rút vốn."

"Con bé đó đâu? Nó làm sai cơ mà? Đòi nó bồi thường."

"Không đơn giản vậy. Cả một hợp đồng, một mình nó làm sao bồi thường nổi. Cái này cũng là anh tắc trách. Anh phải đi đây, đi gặp anh Phó giám đốc xem anh ấy có xoay được tiền không. Em chịu khó một chút nhé."

Thiên Yết nhìn theo bóng lưng anh ta rời đi, đột nhiên gọi giật lại:

"Anh..."

"Còn chuyện gì?"

Trong lòng cô hơi thấp thỏm, một lát sau mới mở miệng:

"Nếu như anh cần tiền, vậy cứ nói với em."

Doãn Thế Phong kinh ngạc, sau đó lại mỉm cười thê lương:

"Anh sẽ không dùng tiền của em."

***

Đội tuyển bóng rổ trường Hoàng Đạo hàng tháng đều có một buổi họp thành viên, tổ chức vào ngày Chủ Nhật đầu tiên của tháng. Nói là "họp", chứ chẳng qua là mọi người hẹn nhau chơi bời đàn đúm xả stress. Bạn gái thân mến của Bạch Dương được bạn trai Zô mời đi cùng. Vâng, thế là một lần nữa cô bị lôi đến làm bình phong.

Bạch Dương còn đang đau cả đầu tìm cách vạch mặt Doãn Thế Phong, tâm trí đâu mà chơi với bời? Ai ngờ, tối qua Thiên Yết lại nói bóng nói gió muốn mời bạn trai đến nhà dùng cơm trưa. Bạch Dương phẫn nộ không làm gì được, lại không muốn gặp người này nên cuối cùng đã đồng ý đi theo Lil.

Địa điểm tổ chức buổi gặp là tại một công viên cây xanh cách trường Hoàng đạo chừng hai cây số. Công viên này quy mô không lớn, chủ yếu để cung cấp không gian xanh cho khu đô thị kế bên, nhưng bù lại khá vắng người, nhỏ nhắn sạch đẹp. Hơn nữa, bên trong công viên này có một sân chơi bóng rổ. Theo kế hoạch trước đó, team sẽ chơi một lát vào buổi sáng, sau đó mọi người sẽ ăn trưa và xem phim vào buổi chiều trước khi giải tán vào buổi tối.

Bạch Dương ngồi cắn móng tay, bên tai lãng đãng nghe được mấy câu chuyện không có gì thú vị giữa Lil và Zô. Trong lòng cô bây giờ đang tràn đầy hối hận. Chưa bao giờ Bạch Dương cảm thấy mình lại "sáng" đến thế. Cả đội bóng rổ chỉ có năm người. Hai người hẹn buổi chiều mới đến, hai người khác – bao gồm cả anh bạn Zô - mỗi người dắt theo một cô người yêu ríu ra ríu rít như muốn thi xem đôi nào vui vẻ hơn. Bạch Dương kẹp giữa hai bên, lần đầu trải nghiệm cảm giác làm bóng đèn.

Một giờ đồng hồ sau, khi cô cảm thấy sức chịu đựng của bản thân sắp đạt đến giới hạn, may thay nhân vật còn lại cuối cùng đã tới. Song Tử nhìn như vừa ngủ dậy, tóc tổ quạ trên đầu rối tung, trên người mặc quần lửng áo phông nhàu nhĩ, chiếc hoodle đen khoác ngoài cũng bị kéo lệch khóa. Bạch Dương ngạc nhiên cười trộm. Song Tử thường rất quan tâm đến vẻ bề ngoài, đây là lần đầu cô thấy anh đi ra đường mà lộn xộn như vậy. Có thể thấy anh thật sự rất thân thiết với những người bạn kia, có thể thoải mái bỏ qua hình tượng của mình, cũng không sợ bị đánh giá.

Song Tử vừa đi vừa ngáp, cáu kỉnh chửi hai tên bạn thân:

"Mẹ kiếp, hẹn cái giờ gì mà sớm thế?"

Anh bạn Zô hất cái miệng hơi hơi hô ra của mình, rất đanh đá chửi lại:

"Đờ... Mười một giờ trưa rồi còn sớm con m* nó sủa gì nữa? Bố mày đói lắm rồi đây này."

"Ai bảo thích đến sớm."

Zô tức quá, định giơ chân đạp Song Tử, nhưng mà anh đã đề phòng sẵn, tức phát nhảy sang bên cạnh, làm Zô đá hụt. Bạch Dương và mấy cô gái đều cười híp mắt.

Song Tử trông thấy mọi người cười vui vẻ, cơn ngái ngủ dường như đã tan đi một ít. Lúc này anh mới chợt nhận ra bộ dạng thảm hại của chính mình, nụ cười chào hỏi nhìn có phần méo mó. Anh vốn tưởng buổi họp team như bình thường sẽ chỉ có đám đực rựa, ai ngờ hai tên ăn mảnh kia không nói không rằng hẹn nhau mang bạn gái đến, đây là muốn anh mất mặt đây mà!

"Đã tìm được chỗ ăn trưa chưa?" – Anh ho khụ một tiếng, muốn tìm chuyện lấp liếm. – "Muốn ăn món gì?"

"Ăn gì cũng được. Gần đây có đồ Hàn, đồ Nhật, món Tây..."

Zô lắc đầu:

"Cả tuần ăn đồ Hàn, chán rồi."

Người bạn thứ hai hạnh phúc nhìn cô gái bên cạnh, tủm tỉm nói:

"Người yêu tao không ăn được cá sống." – Ý nói không muốn ăn món Nhật.

"Vậy ăn món Tây ha? Món Tây ăn ở đâu được?"

Bạch Dương cuối cùng cũng tìm thấy chủ đề cho mình chen vào, nhanh nhảu nói:

"Em biết một chỗ có món Tây, pizza, pasta các loại rất ngon nha. Giá cả cũng không đắt, chỉ hơi xa một chút..."

Cô chưa nói hết, Song Tử đã tủm tỉm cười:

"Xa là ở chỗ nào thế? Hay em dẫn đường nhé."

"Ở..." – Bạch Dương đang hăm hở đột ngột khựng lại. Đây rõ ràng là câu hỏi hết sức bình thường, nhưng sao cô cứ có cảm giác Song Tử đang trêu chọc cô. – "Ở đâu nhỉ... Lil, mày có nhớ cái quán lần trước bọn mình đi ăn không?"

Đôi mắt to sáng của Lil dường như muốn biến thành hai chữ @@. Là bạn gái thân mến của Bạch Dương, cô ấy đương nhiên hiểu rõ chứng mù đường của bạn mình tệ đến mức nào.

"Lần trước là lần nào? Đi ăn bao nhiêu lần làm sao tao nhớ nổi?"

"Là cái quán tên tiếng Pháp hay Ý gì đó rất dài, tao quên tên rồi. Nó ở trong ngõ, bên cạnh cửa hàng quần áo, trước cửa còn có đèn nhấp nháy xong rất nhiều xe máy đỗ trước cửa ấy." – Bạch Dương vừa mô tả vừa cố gắng nhớ lại xem cái quán ăn kia còn có đặc điểm gì, nhưng chịu không nghĩ nổi.

Đang lúc đắn đo, ngẩng đầu bỗng nghe Song Tử cười ngặt nghẽo, Bạch Dương lập tức hiểu ra. Cái người này... lần nào cũng chọc vào chỗ đau nhất của cô, muốn đem cô ra làm trò cười.

Lil không rõ tại sao Song Tử cũng phát hiện ra bệnh mù đường của Bạch Dương, đành phải cười xòa chữa cháy:

"Được rồi, tao nhớ ra rồi. Quán đấy là Délicieux Et Beau ở trên đường A. đúng không?"

Bạch Dương gật lia lịa:

"Đúng, đúng là nó."

"Vậy chúng ta đi thôi."

Trời không còn sớm, chưa kể tất cả những người này đều bỏ bữa sáng chạy tới đây, đương nhiên dạ dày đã đói lắm rồi. Lil và Zô đi trước dẫn đường, cặp uyên ương còn lại đương nhiên ngồi chung một xe, chỉ còn dư ra Bạch Dương và Song Tử. Bây giờ anh đã hoàn toàn tỉnh táo, cố ý đi chậm vài bước đợi Bạch Dương, lại vừa vặn không cản trở hai cặp tình nhân đang trong giai đoạn "trăng mật". Cô nín thinh, Song Tử hỏi chuyện mấy lần cũng không đáp. Một cô bé hoạt bát đột nhiên không nói gì cả thì anh ấy nên hiểu rằng cô đang rất không vui. Không ai muốn mình trở thành trò cười cả. Cảm giác giữa anh ấy và cô cũng chưa đủ thân thiết, anh không thể tự cho mình quyền chế nhạo cô, nhưng cũng vì vậy cô cũng không có lý do gì để giận.

Chiếc mô tô thể thao đỗ xịch lại trước mắt. Bộ quần áo anh mặc và cái xe này nhìn chẳng mấy liên quan đến nhau, nhưng kỳ lạ là đứng chung một chỗ vẫn có cảm giác hài hòa khỏe khoắn. Anh chìa cho cô mũ bảo hiểm. Bạch Dương lẳng lặng trèo lên xe. Dáng xe mô tô thể thao khá dốc, cô phải gồng cả cơ đùi lẫn cơ bụng mới giữ được thẳng lưng không đụng chạm vào anh.

"Ngồi chắc chưa?" – Song Tử hỏi. Ngồi đằng sau, Bạch Dương cũng không biết anh đang tủm tỉm cười. Cô chỉ "ừm" một tiếng.

Cô vừa dứt lời, chiếc xe đột nhiên rồ ga chồm về phía trước. Cả người bất ngờ bị hất ra đằng sau, Bạch Dương phát hoảng, vội vội vàng vàng quắp chặt lấy Song Tử ngồi đằng trước. Một bên má áp sau lưng anh, cô thậm chí nghe được cả nhịp tim của anh, nghe được âm thanh kìm nén trong ngực anh lúc anh đang nhịn cười. Bạch Dương đỏ chín cả mặt, bối rối muốn đẩy ra, cánh tay đang ôm eo anh lại chạm phải một tầng cơ bụng rắn chắc phía trước.

Cha mẹ ơi, đây chính là cơ bụng sáu múi trong truyền thuyết.

"Bạch à, anh biết là body anh đẹp, nhưng mà em đừng kích động được không? Ôm chặt quá anh thở không được." – Song Tử cuối cùng nhịn không nổi cười rộ lên.

Đệch! Cố ý! Song Tử, anh cố ý!

"Cho anh không thở được luôn!" – Bạch Dương tức quá, giơ tay nhéo luôn bụng anh một cái.

"Ấy ấy đừng đừng. Được rồi, sợ em rồi, ngồi yên nào, nguy hiểm."

"Cho anh đáng đời!"

"Anh đáng đời cũng được, nhưng em có vấn đề gì anh biết ăn nói thế nào với bé Lil?"

Mẹ kiếp Song Tử, anh có thôi thả thính đi không thì bảo?

Chẳng bao lâu sau, cả nhóm đã tìm được tới Délicieux Et Beau. Bọn họ chọn một chiếc bàn cạnh cửa sổ. Vẫn như cũ, hai cặp uyên ương kia chăm chăm nói chuyện với nhau. Bạch Dương ngồi cạnh Song Tử, giống như bị bỏ rơi.

Gió bấc đập cửa kính bập bập, một lát sau rốt cuộc cũng tìm được một khe hở lách vào, thổi tung mái tóc ngắn của Bạch Dương. Tóc của cô rất mềm, cũng rất mượt. Thuốc nhuộm không khiến chất tóc của cô kém đi chút nào. Một vài lọn nhuộm xanh ngưa ngứa táp qua cằm anh, thoang thoảng mùi hương ngọt như kẹo. Anh đột nhiên nảy ra ý muốn giơ tay bắt lấy tóc cô đùa nghịch, song sau đó lại ngồi im.

"Thế nào, chuyện của chị em sao rồi?" – Chẳng phải anh quan tâm việc nhà cô ấy, nhưng đây là chủ đề dễ nói chuyện nhất với Bạch Dương. Dù sao Doãn Thế Phong kia... anh cũng coi như quen biết một chút.

Trước khi hẹn hò với anh, Thiên Bình là bạn gái Doãn Thế Phong. Cô ấy ít khi kể những chuyện quá khứ, tuy vậy, thời gian đầu hai người gặp nhau, tâm trạng cô ấy khá bất ổn. Anh đoán hẳn là vì cái gã tên Phong kia đã làm trò khốn kiếp gì đó làm cô ấy tổn thương. Thực ra Thiên Bình chẳng sao cả. Chẳng qua là bởi vì gương mặt cô ấy quá đẹp, đôi mắt tròn long lanh mọng nước, nên người khác nhìn vào luôn có cảm giác âu sầu rất lãng mạn như thiếu nữ thất tình mà thôi.

Tất nhiên, Song Tử không để ý đến điểm này. Thế là anh đã huy động toàn bộ lực lượng cùng mối quan hệ trong trường đại học tìm hiểu xem rốt cuộc giữa Doãn Thế Phong và Thiên Bình là chuyện gì xảy ra. Kết quả không biết Thiên Bình có việc gì, nhưng lại đào ra không ít về anh bạn Phong đẹp trai rất biết làm hài lòng các cô gái giàu có nọ.

"Hôm nay chị em mời lão ta đến nhà ăn cơm, còn bảo em xin lỗi. Em ghét quá nên mới trốn. Chị em bị điên mất rồi! À, lão ta hồi trước có phải cũng làm việc trong Hội sinh viên không anh?"

"Ừ. Trên anh hai khóa, ra trường cũng chưa lâu."

"Em hỏi mấy chị ở trong Hội sinh viên, ai cũng chỉ cười, chẳng nói gì cả."

"Chị em chắc là không phải sinh viên trường mình, cho nên mới không biết sự tích của Doãn Thế Phong."

"Ặc! Là như thế nào?"

Song Tử đắn đo một lúc mới nói tiếp:

"Nhiều chuyện lắm, một lúc kể không hết đâu. Nhưng mà... em cũng nên canh bà chị em kỹ một chút, không cẩn thận hai chị em lại bị thằng kia cho ra gầm cầu nằm cả lượt."

------

Tác giả lảm nhảm:

Asbooks sắp xuất bản một cuốn truyện về 12 chòm sao. Dự tính ngày 15/05 sẽ ra mắt. Câu chuyện slice of life bối cảnh học đường. Các bạn yêu thích các ấn phẩm về cung hoàng đạo hãy đón đọc nhé <3

>> Chương 20
 
Chương 20
Khiếu thẩm mỹ có vấn đề

1536b927b6ddad75383985956536.gif

Sau hơn hai tuần, vết thương trên má Ma Kết đã lành hẳn. Hôm nay, lần đầu tiên cô ra khỏi nhà mà không đeo khẩu trang nữa.

Môn "Quản trị dự án" đã kết thúc, còn năm ngày nữa sẽ đến ngày thi cuối kỳ. Ma Kết hẹn Kim Ngưu tới Corner ôn bài. Ai ngờ con bé này không biết lại đi làm thêm ở đâu, cuối cùng lại bỏ bom cô. Gần đây hành tung của Kim Ngưu rất kỳ lạ. Không biết tự nhiên ăn phải cái gì mà điên cuồng đi làm thêm kiếm tiền. Ừ thì, trước đây nó vẫn thường xuyên bị áp lực về tiền, nhưng cũng đâu đến nỗi bán mạng như bây giờ đâu?

Lúc cô đến Corner, trông thấy ông chủ X và nhân viên S đang ngồi đối diện tại một bàn nhỏ bên cửa sổ, ánh mắt chăm chú nhìn thẳng vào người kia, hai bàn tay đan chặt vào nhau...

Khụ, bọn họ chơi vật tay.

"Ô, cô bé lực sĩ đến rồi kìa." – Mr.S ngồi hướng mặt ra phía cửa, cho nên anh ta nhìn thấy Ma Kết trước. Mr. X thừa lúc anh ta giật mình, lập tức chớp thời cơ dồn lực đè xuống, thắng bại đã phân.

"Ê, ăn gian. Lại, lại."

Cô là bạn thân của Kim Ngưu, cũng có chút quen biết với hai người đàn ông này. Mỗi lần cô đến hình như đều thấy bọn họ chơi vật tay. Ma Kết không biết trò chơi nhàm chán này có gì hay ho. Cô có thể vật thắng cả hai người, hơn nữa đã từng thắng được không ít đồ uống miễn phí. Bọn họ đều gọi cô là "bé lực sĩ".

Một đứa con gái như cô... thật không biết nên khóc hay nên cười.

Chủ quán X. đứng dậy, tiến về quầy bar lấy menu mang tới. Người còn lại giơ tay vẫy cô. – "Bé lực sĩ, lại đây, chơi vật tay."

Ma Kết: "..."

Mr.S có gương mặt v – line hết sức khả ái, lúc anh ta mỉm cười lộ ra một chiếc răng nanh. Phải nói có bao nhiêu quán cà phê trên cung đường trường Đại học Hoàng Đạo, nhưng không phải nơi nào cũng làm ăn tốt như Corner. Ma Kết cười tủm tỉm hết nhìn anh chàng đẹp trai trước mặt lại nhìn đến Mr.X, cảm thấy hiểu ra điều gì đó.

"Chơi đi. Thắng anh khuyến mãi cho bé một món bánh miễn phí."

Ma Kết dở khóc dở cười, lần nào đến cô cũng được ăn đồ miễn phí, thật sự rất ngại.

"Không chơi. Còn muốn đấu với em nữa thì mấy anh lỗ nặng cho mà xem."

"Không đâu. Lần này anh luyện rất lâu rồi đó. Không tin chơi thử một ván đi."

Ma Kết tủm tỉm cười nhìn cánh tay đang giơ lên khiêu khích của Mr.S, đoạn thừa lúc anh ta đang không chú ý, bất ngờ nắm cổ tay anh ta vặn đến rầm một cái. Cả cánh tay vừa rồi còn đứng hiên ngang giờ đã oanh oanh liệt liệt nằm thẳng đơ trên bàn.

Vẻ mặt Mr.S tràn đầy bi thống. Các người đều bắt nạt tôi!

"Bé lực sĩ, em ăn gì mà khỏe thế hả?"

Mặt Ma Kết đen như đít nồi:

"Đừng gọi em là bé lực sĩ có được không?"

Mr.S ngẩn ra:

"Vậy gọi là bé lực điền thì được chứ?"

"..."

"Lực với sĩ cái gì? Có khách tới, mau đi làm việc của cậu đi." – Mr. X dùng quyển menu đập đập vào trán Mr.S, xua anh ta như xua gà.

"A, được rồi, được rồi boss. Đừng đập vào mặt, tôi còn phải dùng mặt để câu khách."

Bởi vì muốn yên tĩnh học bài, Ma Kết chọn một vị trí khá kín đáo trên tầng hai. Bởi vì Corner ban đầu được thiết kế một phần cũng để phục vụ mục đích học tập, toàn bộ tầng hai này đều là kính cách âm. Chỗ ngồi được chia ra làm nhiều góc nhỏ, với bàn rộng, ghế ngồi cứng và tách biệt. Nơi Ma Kết chọn khuất sau một vách tường xốp. Từ chỗ này dễ dàng nhìn ra ngoài, nhưng ở bên ngoài lại khó trông thấy cô.

Vì vậy, lúc Nhân Mã thọc hai tay vào túi quần nghênh ngang đạp cửa kính bước vào cùng một đám bạn bè, cậu ta không nhìn thấy Ma Kết. Hôm nay cậu ta mặc một chiếc áo khoác Mantle đen dáng dài có mũ trùm đầu, sau lưng in đầy biểu tượng illuminati. Nhiệt độ trong quán cà phê ấm hơn ngoài trời rất nhiều, nên hai vạt áo khoác của cậu ta để mở, sợi dây chuyền hình thánh giá bạc trông cực kỳ bắt mắt trên nền chiếc áo thun rộng cổ cũng màu đen mặc bên trong.

Đám người theo sau Nhân Mã, nhìn vừa quen vừa lạ.

Quen bởi vì Ma Kết đã từng gặp những người này trước đây – bọn họ là hội bạn thân chí cốt của Nhân Mã. Lạ, bởi vì số lần cô gặp những người này không vượt quá ba lần, trong suốt hai năm. Ma Kết không biết Kim Ngưu có phải cũng từng là một thành viên trong đó hay không, nhưng nhìn bộ dạng đen từ đầu đến chân của cả đám thì khả năng này rất cao.

Cô nhíu mày gõ lên thái dương, tự nhắc nhở mình quay về với cuốn vở chi chít chữ cùng các loại mực đánh dấu lòe loẹt. Nhân Mã kéo một chiếc ghế ngồi xuống, ngả người vào lưng tựa, đôi chân dài vắt hình chữ ngũ nhìn hết sức phách lối. Đã lâu rồi Ma Kết không nhìn thấy cậu ta trong bộ dạng này. Có lẽ thời gian ở bên cạnh cô, gai góc trên người Nhân Mã đã bị mài mòn không ít. Song Ma Kết biết, bên trong cậu ta vẫn là con ngựa bất kham như trước mà thôi.

Giống hệt lần đầu cô gặp cậu ta ở lớp học thêm. Hôm đó, Ma Kết lỡ xe bus đi học trễ, chỗ ngồi thường ngày bị người khác chiếm mất, tìm mỏi mắt cũng chỉ có một băng ghế trống ở cuối lớp học. Nhân Mã cũng như hôm nay, mặc một bộ quần áo hầm hố dọa người, vắt hai cái chân dài ngồi rung đùi chiếm dụng toàn bộ băng ghế.

"Bạn này, mình ngồi đây được không?"

"Ừ, ngồi đi." – Cậu ta đáp như vậy, nhưng chân vẫn không rút khỏi băng ghế.

Bàn bên kia, một trong số bạn bè của Nhân Mã đang giơ tay đánh vào cái cẳng chân gác lên của Nhân Mã, bĩu môi mắng:

"Đừng có giơ chân vào mặt bố mày."

Ma Kết hồi đó rất thục nữ, chỉ đơn giản tóm cổ chân cậu ta đẩy khỏi ghế mà thôi.

Nhân Mã thích đùa dai, mặc dù đã nhường một nửa ghế cho cô ngồi, nhưng lại tiếp tục co chân gác lên ghế, ở trước mặt cô ngoe ngoe nguẩy nguẩy đôi giày có cánh đích thị là muốn trêu chọc cô. Ma Kết lười không thèm phản ứng gì, suốt một ca học chín mươi phút mặc cho Nhân Mã giơ chân trêu ngươi, chỉ một mực chăm chú cắm đầu học.

Từ đó trở đi, buổi học nào cô cũng thấy Nhân Mã ngồi cạnh mình.

"Này Nhân Mã, mấy tháng rồi không gặp, bọn tôi còn sắp quên mất mặt chú rồi cơ đấy!"

"Bận."

"Bận? Mày thì bận cái gì hả Nhân Mã?" – Anh chàng ban nãy đạp Nhân Mã há miệng toang toác cười.

Một cô gái mặc chiếc áo lông xù to bự, môi đỏ trông còn kinh dị hơn cả Kim Ngưu huých tay vào mạng sườn người bạn:

"Còn bận cái gì được nữa? Nó thì đương nhiên là bận tán gái rồi."

Cả bọn đột nhiên đồng thanh "ồ" lên một tiếng. Ma Kết hơi ngẩng đầu.

"Nói đi, có phải không?"

Nhân Mã giơ tay gãi trán, chỉ cười không nói gì.

"Ê, cười là khẳng định rồi kìa."

"Thật à? Lại có em nào mới à? Tôi còn tưởng chú quyết tâm đi theo em "công chúa" kia, dạo này ngoan rồi chứ? Thế nào? Xinh không?"

"Ừ, xinh không? Xinh không? Giới thiệu đê."

"Có xinh bằng em "công chúa" không?"

Trang vở trước mặt Ma Kết hoa lên. Nhân Mã lườm cả bọn.

"Tao chọn đương nhiên phải xinh rồi."

"Không được, cho xem ảnh đi. Từ cái hồi mày đổ em "công chúa" là tao không tin vào cái khiếu thẩm mỹ của mày nữa rồi."

Mặt cậu ta đen lại, hùng hổ đập cho người bạn kia một cái.

"Không được nói xấu "công chúa" của tao."

"Được rồi. Được rồi! M* nó "công chúa" của mày là đẹp nhất, được chưa? Cơ mà khoan... Thế vẫn là em "công chúa" đó à?"

Cả đám đưa mắt nhìn nhau, vẻ mặt như thể gặp người ngoài hành tinh. Cô gái mặc chiếc áo lông xù nọ cuối cùng chẹp miệng mấy cái:

"Này, mày là nghiêm túc hả?"

"Tao có lúc nào không nghiêm túc à?"

"Này, tao nói thật. Con bé đó cũng không phải dễ dây vào đâu, đừng bảo bọn tao không nhắc trước. Hôm nọ tao gặp một đứa, cũng quen con bé đó. Nó nói với tao..."

Nhân Mã không chờ cô bạn nói hết đã lập tức gạt đi.

"Biết rồi, lại giống mấy đứa lần trước, lại không phải dạng vừa đâu ấy hả? Chúng mày nghĩ nhiều quá rồi đấy. Cái quái gì là nghiêm túc hay không nghiêm túc? Trong đầu chúng mày chứa cái sh*t gì vậy? Bọn mình mới có mười chín tuổi thôi có được không hả? Nghĩ nhiều làm m* gì? Tao thích nó thì tao cua nó, bao giờ chán thì đá, thế thôi."

"Mày điên à? Còn chưa nghe hết mà, lần này không giống lần trước..."

"Được rồi, chuyện đó chúng mày cứ kệ tao. Tao biết làm thế nào. Bây giờ nói chuyện nghiêm túc đây."

"Mày thì có chuyện gì nghiêm túc mà nói?"

"Chúng mày coi thường bố vừa vừa thôi nhé." – Nói xong ngồi thẳng người trở dậy, bàn tay đan vào nhau – "Tao muốn tự đi kiếm tiền."

Không khí một lần nữa im lặng dị thường. Chuyện này còn đáng kinh ngạc hơn cả việc Nhân Mã nói nó sẽ nghiêm túc theo đuổi một đứa con gái nào đấy.

"Tao hỏi thật này Nhân Mã... dạo này mày ra đường có từng đâm đầu vào cột điện không?"

"Bị sốt virus chưa khỏi?"

"Ăn phải cái gì không nên ăn?"

"Thế chẳng lẽ... mày vừa đi theo Hội thánh đức Chúa trời?"

Nhân Mã tức nghiến răng, chỉ thiếu nước đập cho mỗi đứa một trận. Bạn bè mà vùi dập nhau thế hả?

"Liên quan gì?"

"Thế tại sao đang yên đang lành lại tự nhiên dở chứng? Mày mà còn thiếu tiền à?"

Nhân Mã thở hắt ra một hơi, bực bội đáp:

"Tiền là thứ không bao giờ đủ biết không hả? Ông già tao đột nhiên đòi cắt viện trợ. Mấy hôm trước ông ấy đi học thử một lớp đào tạo phụ huynh, đại loại là hướng dẫn cách thức giáo dục con cái gì đó. Xong về đột nhiên kiểm tra GPA* của tao, lại còn hỏi tao: này, con đã cống hiến được gì cho đất nước?"

*GPA (Cho bạn nào chưa biết): Điểm số trung bình.

"Thế mày nói thế nào?"

"Còn biết nói thế nào? Cười trừ thôi. Chẳng lẽ nói tao đã góp một tràng pháo tay cổ vũ U23? Đùa, thế là tao phải ngồi ba tiếng đồng hồ nghe giảng đạo, kết quả vẫn bị cắt tiền tiêu vặt, với mục đích thúc đẩy động lực phấn đấu."

"Mẹ mày thì sao? Cũng không nói gì à?"

"Ờ. Mẹ tao bảo xe máy của tao quá cà tàng, định đổi một con xe thể thao."

"Đệch, rốt cuộc một tháng mày tiêu bao nhiêu tiền thế?"

"Quan trọng là tao méo cần đổi có được không? Chúng mày nói xem bây giờ tao nên làm thế nào?" – Nhân Mã vò đầu với vẻ quẫn bách. Trước nay cậu ta đều chỉ biết tiêu tiền, chưa từng đi kiếm tiền bao giờ. Chuyện này cậu ta định nhờ Kim Ngưu chỉ bảo cho một chút, không ngờ gần đây con bé đó bận cái gì mà thoắt ẩn thoắt hiện, gặp mặt nói được một câu cũng khó. Tình trạng như vậy khẳng định là đang gặp vấn đề về tiền bạc, đáng tiếc cậu bây giờ cũng không giúp được.

"Thì... đi làm thêm đi. Mấy việc làm thêm bây giờ thiếu gì? Có cần đây giới thiệu cho không? Quán ăn đồ Hàn gần trường mình đang tuyển phục vụ đấy. Lương khoảng 15 ngàn một giờ, một tháng đi làm chắc cũng được hơn ba triệu đi."

"Nghĩ gì mà kêu nó đi làm phục vụ? Cái thằng này... lương như vậy chắc không đủ tiền bồi thường bát đĩa vỡ nữa."

"Cũng phải ha."

"Hay là mày đi chạy Grab?"

Cô bạn gái áo lông xù đang uống nước hoa quả đột nhiên cười phụt ra, ho sặc sụa mấy tiếng.

"Ế, có sao không? Làm gì mà kích động thế?"

"Haha, tao đang tưởng tượng thằng Mã mặc đồng phục grab ngồi vêu ở cổng trường..."

Nhân Mã sầm mặt.

"Đùa đủ rồi đấy. Chúng mày đúng là chẳng bao giờ nghĩ được cái gì tử tế. Tao đã nghĩ rồi, tao sẽ chơi bitcoin."

*Bitcoin: là một loại tiền ảo rất nổi tiếng. Cái này khó giải thích nên các bạn google để biết thêm chi tiết

"Đệch... Mày điên rồi à?"

Không biết hôm nay là cái ngày gì, thằng nhóc này cứ liên tục quăng hết quả bom này đến quả bom khác vào mặt bọn họ.

"Bitcoin là cái gì? Hôm nọ cũng có hai đứa rủ tôi đi chơi, nghe cũng hấp dẫn lắm. Hay tôi cũng chơi thử."

"Một thằng điên chưa đủ hay sao? Mày tưởng muốn đào bitcoin mà đơn giản à? Đủ tiền chơi bitcoin thì chẳng thà mua luôn con xe mới mà đi có phải hơn không?"

"Thế nên tao mới rủ chúng mày. Đào khó lắm, sức tao đào không được, nhưng có thể mua vào bán ra. Mỗi đứa góp một ít chắc đủ..."

"Một ít là bao nhiêu?"

"Bọn mình có tám người, mỗi đứa 500 đô là đủ mua một đồng. Dạo này giá bitcoin đang lên nhanh lắm, đợi vài ngày bán ra là lãi rồi."

"Thôi, tao lạy mày." – Cô gái áo lông xù đứng bật dậy – "Tao bảo này, 500 đô thì thà tao cho mày vay mà tiêu vặt luôn. Đổ vào cái đám tiền ảo kia đến lúc mất tiền cũng không biết tại sao lại mất."

"Bọn tao không có tiền đâu mày. Sao mày không thử đi hỏi "công chúa" của mày xem?"

Ma Kết không muốn nghe tiếp, lạch cạch lôi tai nghe từ trong ba lô ra nhét vào tai. Trong lúc không cẩn thận, "bộp" một tiếng đánh rơi quyển vở dày. Nhân Mã bỗng nhìn về góc này. Vướng một vách ngăn, từ chỗ ngồi của cậu cũng chỉ thấy bàn tay của Ma Kết nhoài ra nhặt cuốn vở.

Cô gái mặc áo lông xù muốn nói nữa, đột nhiên bị Nhân Mã trợn mắt lườm cho một cái, giật mình im bặt. Đoạn, trong lúc mọi người chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, Nhân Mã đã đứng dậy, xốc lại hai vạt áo, sải chân dài bước về phía trước.

Không ngoài dự đoán, chính là Ma Kết.

Vừa rồi chỉ nhìn thấy bàn tay, nhưng trên cổ tay Ma Kết có đeo hai chiếc lắc tay bạc, một chiếc là cậu tặng, một chiếc là vòng tay đôi với Kim Ngưu, thoáng nhìn là nhận ra.

Ma Kết mặc một chiếc quần bò ống côn, bên trên là áo len xù rộng màu trắng, nhìn từ xa không khác gì một con thỏ bông, đơn giản sinh động. Cô ấy đeo tai nghe ngồi học bài, toàn bộ sức chú ý dồn vào cuốn vở, ngay cả Nhân Mã đứng trước mặt cũng như không nhìn thấy.

Cậu mỉm cười, nhanh chóng quẳng câu chuyện kiếm tiền ra sau đầu.

Ma Kết vẫn thế, giống hệt lần đầu hai người gặp nhau, một chút ánh mắt cũng không thèm ném cho cậu.

Nhân Mã kéo ghế ngồi xuống, chống tay lên cằm. Lát sau, cậu ta bắt đầu giơ tay huơ ngang trên mặt bàn muốn lôi kéo sự chú ý. Ma Kết mắt nhìn tay ghi chép, đầu không ngẩng lên.

Đằng sau vách ngăn thò ra mấy cái đầu, cả đám bạn của Nhân Mã người này đẩy người kia, chen chúc muốn nhìn thử xem. Bọn họ không phải lần đầu tiên nhìn thấy Ma Kết, nhưng trước đây đều là nhìn từ xa, chẳng có mấy ấn tượng.

Mặt Nhân Mã xị xuống, rốt cuộc không nhịn được vươn tay ra búng Ma Kết một cái.

Bấy giờ cô mới chịu nhìn cậu một cái, ngúng nguẩy kêu lên:

"Làm gì thế hả? Sao lại ở đây?"

"Cái này phải hỏi mày mới đúng chứ? Tưởng đang ở nhà ôn thi?"

"Hẹn Kim Ngưu đến học nhóm, nhưng mà nó bùng rồi." – Nói đoạn vừa vặn bắt gặp đám bạn chí cốt của Nhân Mã, đành phải méo miệng chào hỏi – "A... chào mọi người."

Nhân Mã giật mình ngoái nhìn phía sau, trừng mắt đem cả đám đuổi về chỗ.

"Thôi về với hội bạn của mày đi, đừng phiền tao học bài."

Nhân Mã nhoài người tới, chống tay xuống bàn:

"Tao học chung với mày, không được à?"

Ma Kết lườm Nhân Mã, rất không nể mặt phun ra một câu:

"Học chung với mày để tao ngu đi à?"

"..."

"Đi về với bạn mày đi. Người ta đang chờ kia kìa."

"Không sao đâu." – Nhân Mã cố tình nói to – "Bọn nó cũng sắp đi VỀ rồi ấy mà. PHẢI KHÔNG CHÚNG MÀY?"

Cả đám bạn lập tức hùa theo gật đầu lia lịa, sau đó lục tục kéo nhau rời đi. Ma Kết mắt tròn mắt dẹt. Đây lại là chuyện gì thế?

"Bị cắt tiền tiêu vặt mà trông vẫn hớn hở vậy à?" – Mặc dù làm bộ không quan tâm đến Nhân Mã, nhưng Ma Kết vẫn hỏi trong lúc cắm cúi ôn bài.

"Nghe rồi à? Ai bảo tao xui xẻo... Mà này, mày có muốn thử chơi bitcoin không?"

Vẻ mặt Ma Kết không được tự nhiên, bĩu môi trả lời:

"Tao không có tiền đâu. Đi mà hỏi em "công chúa" nhà mày ấy."

Nhân Mã ngẩn người. Đeo tai nghe mà vẫn thính vậy hả trời? Câu chuyện ban nãy cô ấy nghe hết rồi sao?

"Sao thế? Mày giấu cũng kỹ thật đấy. Nhưng mà... "công chúa" nào thế? Mày đổi khẩu vị sang bánh bèo từ lúc nào mà tao không biết?"

Lúc Ma Kết nói hai chữ "bánh bèo", Nhân Mã gãi mặt chăm chú nhìn cô:

"Bánh bèo à... cũng thỉnh thoảng."

"A, vậy là có thật! Kim Ngưu cũng biết phải không? Xinh không?"

Tay Nhân Mã chống lên cằm, tủm tỉm cười trông rất lưu manh:

"Hỏi làm gì?"

"Hỏi cho biết. Không nói thì thôi." – Nói đoạn hờn dỗi "hừ" một tiếng, tiếp tục cúi đầu ngồi học.

Nhân Mã gối hai tay ra sau đầu, mắt hướng ra cửa sổ có vẻ mơ mơ màng màng:

"Xinh. Đương nhiên là xinh. Giống mày."

Cây bút của Ma Kết đè thành một dấu chấm trên giấy vở. Từ nhỏ đến lớn chưa từng có ai khen cô xinh cả. Quả nhiên khiếu thẩm mỹ của Nhân Mã có vấn đề. Mặc dù vậy, Ma Kết vẫn không ngăn được hai má nóng lên một cách kỳ quặc.

Cứ thế này cô sẽ thi trượt mất.

"Thôi, biến đi cho tao học bài."

Nhân Mã giơ tay lên miệng, làm động tác kéo khóa, ngụ ý cậu ta sẽ im miệng.

>> Chương 21
 
Sửa lần cuối:
Chương 21
Mười Kiếm

Kim Ngưu không biết mình về nhà bằng cách nào.

Lúc cô mở mắt ra, chỉ thấy mình đang nằm thẳng cẳng trên giường, quần áo chưa thay, thậm chí một bên chân vẫn còn đi giày. Đèn hành lang còn bật, đồng hồ chỉ hai giờ sáng. Kim Ngưu nhắm mắt muốn ngủ tiếp, song dạ dày đói cồn cào, khiến cô không cách nào ngủ nổi. Cả ngày nay cô mới chỉ ăn một bữa.

Kim Ngưu bơ phờ ngồi dậy xỏ dép bông, lẹt quẹt vào bếp. Tủ lạnh trống trơn. Ngoài một ổ bánh mì khô queo và hai hộp sữa chua hết hạn thì chẳng còn gì. Đã nhiều ngày nay cô không ăn ở nhà nên không mua đồ ăn dự trữ, ngay cả mì gói cũng hết. Kim Ngưu tìm mãi mới moi được một gói ngũ cốc pha sẵn không biết từ bao giờ sót lại, cũng chẳng thèm đun nước nóng, trực tiếp đổ vào miệng nhai.

Ngũ cốc trong miệng tan rau ráu, Kim Ngưu bất giác bị nghẹn. Rót một cốc nước nuốt xuống, lại chẳng hiểu sao cục nghẹn trong họng vẫn mắc ở đó không trôi.

Kim Ngưu dựa lưng vào cửa sổ kính, cảm giác lành lạnh làm đầu óc cô có chút thanh tỉnh. Điện thoại báo sáu tin nhắn mới, trong đó có đến năm cái là tin quảng cáo từ nhà mạng. Duy nhất có một tin nhắn từ Ma Kết từ lúc chín giờ sáng, hỏi xem hôm nay có thời gian đi học nhóm với nó hay không. Lúc này có trả lời cũng không kịp, nên Kim Ngưu quyết định tiết kiệm tiền điện thoại.

Chưa đầy bốn ngày nữa thi rồi, mà gần đây việc học của cô có phần chểnh mảng. Kim Ngưu ngửa cổ dốc nốt chỗ ngũ cốc vào miệng, coi như ăn xong bữa tối. Sau đó cô về phòng, thắp đèn ngồi thừ ra. Dù sao lúc này cũng đã quá giấc, muốn ngủ cũng không nổi. Kim Ngưu đột nhiên thèm được nói chuyện. Đèn báo messenger của Nhân Mã và Ma Kết đều đã tắt, cô ném điện thoại sang một bên. Bộ bài Book of Azathoth tặng cô một lá Chín Kiếm.

Xem ra đêm nay của cô đã định sẵn là một đêm mất ngủ.

Kim Ngưu chong đèn ngồi học, cứ vậy thức một mạch đến tận sáng. Đến lúc mắt cô díu lại thẳng như hai đường kẻ, đã đến giờ phải đi làm rồi. Kim Ngưu gắng gượng dậy thay quần áo, rệu rã ra khỏi nhà. Trên đường đi làm, cô ghé một cửa tiệm tiện lợi lót dạ bằng một cốc cà phê.

Ca học môn Luật kinh doanh hôm nay bắt đầu lúc một giờ chiều. Ma Kết vừa đến đã thấy Kim Ngưu vật vã gục trên bàn, ngủ đến không biết trời đất là gì nữa.

"Này." – Ma Kết vỗ vào vai bạn lay gọi. Kim Ngưu chậm chạp mở mắt, nhe răng cười với cô.

"Hello." – Vừa nói vừa dịch vào bên trong chừa chỗ cho Ma Kết, sau đó lại nhoài ra ngủ tiếp.

Hôm nay Kim Ngưu vẫn là mặc một cây đồ đen, vì trời lạnh nên nhiều hơn ngày thường một chiếc áo phao con nhộng màu đen nốt. Ma Kết nhìn sắc mặt nhợt nhạt không ăn nhập gì với màu son chói mắt của cô bạn, trong lòng bỗng lo lắng:

"Này, mày không sao chứ?"

Kim Ngưu không trả lời, chỉ lắc đầu.

"Nhìn mày mệt thế? Ốm à?"

Con bé tiếp tục lắc đầu, mái tóc dài lòa xòa xõa trên bàn cũng uốn lượn theo. Ma Kết không yên tâm vươn tay áp vào trán nó. Nhiệt độ vẫn bình thường, không ốm không sốt.

"Đã ăn gì chưa?"

"Rồi."

"Ăn gì rồi?"

"Lúc nãy ăn một cái chocopie."

Ma Kết không biết có nên mắng Kim Ngưu một trận hay không. Ai là đứa suốt ngày nói con gái phải tự biết chăm sóc bản thân mình hả?

"Muốn ăn gì không? Tao nhắn Nhân Mã mua cho nhé?"

"Không đói lắm."

Kim Ngưu từ chối đồ ăn, đúng là một chuyện lạ lùng.

"Mày ăn uống cái kiểu đó, đến lúc lăn ra ốm thì làm thế nào?"

Kim Ngưu ngẩng phắt dậy.

"Mày nói phải. Không thể bị ốm được, mua thuốc rất tốn kém."

Ma Kết muốn cạn lời với con bé. Có điều dỗ được nó chịu ăn cũng tốt lắm rồi. Lát sau Nhân Mã đem tới hai chiếc bánh bao thịt kèm hai cốc trà sữa. Không cần hỏi cũng biết cậu ta thế nào cũng mua dư ra cho Ma Kết một phần.

"Ăn đi này. Mấy hôm nay trông mày gầy đi nhiều đấy. Người thì chẳng ra người, đừng có giảm cân nữa đi." – Nhân Mã quẳng đồ ăn cho cô, giọng điệu dạy dỗ nghe rất ra dáng bề trên, nhưng cô không thấy khó chịu chút nào. – "Mua trà táo quế nóng cho mày nữa đó."

Kim Ngưu sung sướng gặm bánh bao thịt, vừa ăn vừa phải há miệng cho bớt nóng. Cảm giác được người khác chăm sóc luôn tốt như vậy đấy.

Đúng một giờ, thầy giáo đẹp trai xách cặp bước vào lớp, lần này mang theo một ly cà phê. Kim Ngưu nuốt vội miếng bánh còn chưa nhai hết, suýt nữa bị nghẹn.

Thầy Sư Tử không nhìn về phía này, gật đầu cho sinh viên ngồi. Vẻ mặt ôn hòa dịu dàng đến nỗi không biết là thật hay giả dối.

"Hôm nay thầy có việc. Các bạn sẽ ngồi tự làm bài tập. Cuối buổi thầy sẽ thu lại bài làm của các bạn để chấm điểm, lấy điểm giữa kỳ. Đây là bài tập cá nhân, nên các bạn trật tự làm bài trong lớp, không được ồn ào, nghe không?"

Nói xong thầy phát ra một tập đề bài. Là case study, dài bốn trang giấy A4. Mẹ ơi, nhìn thôi đã hoa cả mắt. Kim Ngưu cố gắng chống đỡ đọc được hết một trang, hai mắt đã không thể mở ra nổi.

"Này, hai đứa mày làm bài tập đi, tý nữa cho tao chép, được không?"

Ma Kết và Nhân Mã nhìn nhau, đồng thanh trả lời:

"Ngủ đi."

Kim Ngưu nhoẻn cười, bắt chéo ngón tay làm động tác bắn tim cho hai đứa bạn. Không biết đơn giản vì Kim Ngưu luôn thích cảm giác được ngủ gật giữa nơi đông người, hay một ca học nhàm chán lúc nào cũng có sức mạnh biến tất cả mọi thứ âm thanh hỗn độn thành bản nhạc ru ngủ du dương nhất - nên cho dù mặt bàn có tiếng giấy bút loạt xoạt, thỉnh thoảng vài người rì rầm nói chuyện to nhỏ và thậm chí nghe thấy thầy Sư Tử ho khan, cô ngủ còn ngon hơn cả ở nhà.

Không biết cô đã ngủ bao lâu, bên cạnh bỗng xuất hiện một ngón tay chọc chọc. Không có móng tay, vậy là Ma Kết. Kim Ngưu dụi mắt ngẩng đầu, trong miệng còn ngậm hai sợi tóc:

"Sao thế? Xong rồi à..."

Nhưng không thấy Ma Kết nói gì. Đập vào mắt cô chỉ có khuôn mặt đẹp đẽ khắc nghiệt của thầy Sư Tử.

"Bạn này, ra khỏi lớp."

***

Thời gian một ca học chẳng khác gì một cái búng tay, Sư Tử nốc cạn chỗ cà phê còn lại trong cốc, mệt mỏi đưa tay nhíu trán. Chỉ còn một ngày nữa là đến cuộc họp cán bộ cao cấp toàn trường, anh phải nhanh chóng hoàn thiện bản đề án phát triển kỹ năng mềm cho sinh viên trong hôm nay để nộp cho chủ nhiệm khoa. Ban đầu nghe đến ý tưởng này, Sư Tử cũng rất hứng thú, sau đó mới biết kế hoạch này đơn giản là hợp tác với mấy công ty nhỏ lẻ bên ngoài, một năm hai lần đưa sinh viên đến thực tế ở chỗ bọn họ. Nghe có vẻ ghê gớm, song chẳng qua vẫn là một cách quảng cáo trá hình, giúp mấy công ty kia tuyển thêm vài nhân sự tiềm năng.

Những sự kiện như thế này đối với sinh viên mà nói – căn bản chẳng có tác dụng gì. Không có tác dụng tại sao còn làm? Phía sau đương nhiên là cả một câu chuyện phức tạp khác mà anh chẳng buồn nhắc tới. Vốn dĩ Sư Tử cũng không định tham gia, nhưng đến ngày hôm qua người phụ trách mục này bỗng đau ruột thừa nằm viện. Thầy trưởng khoa cuống cuống quít quít ném cho anh một đống bùi nhùi, muốn anh trong hai ngày biến nó thành bản đề án hoàn chỉnh.

Chuông vừa báo hết giờ, Sư Tử đã xách cặp ra khỏi lớp. Anh cần thêm cà phê để giữ cho đôi mắt của mình không bị cái mớ kế hoạch trên giấy này làm cho díp cả lại. Sư Tử đã mất ngủ cả tối qua chỉ để hoàn thiện thứ ý tưởng sớm muộn cũng biến thành giấy lộn. Từ khi bắt đầu đi làm đến nay, có lẽ đây là công việc lỗ vốn nhất anh từng làm.

Cơn thiếu ngủ luôn có khả năng biến người trầm tĩnh nhất trở nên nóng nảy, huống chi Sư Tử tự thấy bản thân mình luôn là một kẻ nóng tính. Hơn ai hết, anh hiểu rằng lúc này anh cần được ở một mình. Sư Tử sải chân bước nhanh tới thang máy, không kiên nhẫn bấm nút gọi thang ba lần. Trên hành lang, nơi giảng đường cắt với bức tường kính, có cô sinh viên bị anh đuổi ra ngoài ban nãy khoanh tay ôm gối, gục đầu vào góc tường ngủ gật.

Sinh viên bây giờ thảnh thơi thật đấy!

Chuông báo thang máy kêu "ding" một tiếng, anh sải chân bước vào, theo thói quen bấm nút đóng cửa. Ai dè cửa đang đóng thì bỗng "rầm" một tiếng nghe đã thấy rất đau. Cô sinh viên mới rồi còn ngủ gật giờ đang kẹp nửa người trên cửa thang, chật vật lách vào. Sư Tử vội vàng ấn nút mở cửa.

"Em cảm ơn ạ." – Kim Ngưu rốt cuộc cũng vào được bên trong, vừa thở vừa rối rít nói. Sư Tử nhìn một đầu tóc buộc rối của học trò, lại nhìn đến vết bầm mới xuất hiện trên cẳng tay cô, cuối cùng không nhịn được cất lời:

"Đi đứng cho cẩn thận."

"Vâng, em cảm ơn thầy..."

Cô mới nói đến đây, cả hai đã xuống tới tầng trệt. Sư Tử thậm chí chưa kịp nghe hết câu, Kim Ngưu đã lao khỏi thang máy với tốc độ thần sầu, sau đó biến mất trong dòng sinh viên đổ xô tới cổng trường lúc tan ca học. Song, chẳng hiểu sao, nhìn dáng dấp bấp bênh của con bé, Sư Tử cứ có cảm giác cái gì không bình thường.

Dù sao cũng không quan trọng, vì vậy anh quyết định quẳng chuyện này ra sau đầu.

Lúc Sư Tử xách chiếc cặp da Giorgio Armani bước vào Corner, Mr.S đang biểu diễn cách pha chế một loại đồ uống dạng lắc mới. Mr.X khoanh tay ngồi một bên, rất nghiêm túc nghiên cứu một tờ giấy gì đó. Cô nhân viên trẻ thì đang kiểm tiền trong quầy bar, thỉnh thoảng ê a hát theo mấy bài nhạc đang bật. Trông thấy anh, cô bé nở nụ cười rất tươi, cúi đầu nói:

"Zodiac Corner xin chào!"

Lần trước tới quán, người anh gặp là Kim Ngưu. Cũng chẳng rõ vì anh đã có ấn tượng không tốt sẵn với khuôn mặt u ám của Kim Ngưu, hay vì dáng vẻ tròn trĩnh của Bảo Bình luôn làm cho người khác có thiện cảm, tự nhiên anh thấy cô bé này rõ ràng dễ thương hơn nhiều.

"Đang làm món gì vậy?" – Sư Tử đặt chiếc cặp da đắt tiền lên bàn, vờ như không nhìn thấy đôi mắt nghi hoặc của Bảo Bình hết nhìn mình lại nhìn chiếc cặp.

Mr.S đặt chiếc cốc lắc xuống bàn "bốp" một tiếng, nhún vai đáp:

"Tequila pop."

Mr.X không ngẩng lên, hắng giọng chào anh một câu, không quên chen thêm một câu châm chọc:

"Vừa sang tháng đã đến đòi tiền rồi à?"

Sư Tử cười nhạt đáp ngay:

"Anh có tiền cho tôi đòi à?"

"Vậy từ giờ đừng có đến đòi tiền tôi nữa đấy nhé." – Nói đoạn Mr.X đứng lên, khoanh tay nghiêm túc hỏi – "Sao hôm nay lại có hứng giá lâm cái góc nhỏ này thế?"

"Làm việc. Ở văn phòng nhiều người quá, còn ở nhà thì buồn ngủ. Cho một tách espresso đi."

"Nóng hay đá?"

Sư Tử bất giác đưa mắt ra phía cửa kính. Mùa đông mới sắp đến, mưa phùn đã bắt đầu rơi rồi. Một người đàn ông tầm tuổi trung niên mặc măng tô màu xám đứng trên thềm quán, dường như đang phân vân không biết có nên bước vào hay không.

"Đá."

Sư Tử chọn một bàn bên cửa kính, tiếp tục tập trung sửa bản thảo đề án. Năm phút sau, một ly espresso đá được đưa ra. Người đàn ông trung niên đẩy cửa đi vào, mang theo một tràng ho khan.

"Zodiac Corner xin chào!"

Người đàn ông nhìn quanh một lượt, ánh mắt sau đó dừng trên người Mr.X. Có lẽ vì thấy khuôn mặt anh ta trông có vẻ chững chạc đáng tin cậy nhất ở đây, nên mới tiến tới bắt chuyện:

"Chào cậu... Cậu cho tôi hỏi, có phải... Kim Ngưu làm việc ở đây không?"

Mr.X đứng dậy, quan sát kỹ người đàn ông kia. Nhìn một hồi cũng chẳng thấy khuôn mặt già nua phổ thông của ông ta có điểm gì quen thuộc, bèn hỏi lại:

"Chú tìm Kim Ngưu có việc gì ạ?"

Người đàn ông ho thêm một trận nữa, tiếng ho nghe rất khó khăn:

"À, tôi chỉ muốn hỏi... có đúng con bé làm việc ở đây không? Khi nào con bé đi làm? Cậu cho tôi biết được không?"

Mr.X cẩn thận suy nghĩ một lúc, cuối cùng từ chối:

"Cái này... Kim Ngưu không làm cố định ở đây, lịch làm do bé ấy đăng ký. Chúng cháu ở đây đều không phải quản lý nên cũng không rõ chú ạ. Chú thông cảm."

Dù sao anh cũng không biết người đàn ông này là ai, sao có thể tùy tiện nói thông tin của Kim Ngưu cho người ta được. Nếu ông ta quen Kim Ngưu, tại sao không đến thẳng nhà con bé mà tìm?

"Nếu vậy... cảm ơn cậu. Hôm khác tôi đến tìm con bé vậy."

Người đàn ông cũng không gặng hỏi nhiều, trước khi rời đi cũng chỉ ho gằn thêm một chập. Cũng chẳng biết là loại duyên số thế nào, ông ta vừa đi thì Kim Ngưu tới, cả người ướt nhoét. Khuôn mặt lạnh đến nhợt nhạt, màu son đỏ đậm còn sót lại một chút trên môi chỉ càng khiến cô trông thêm tím tái.

"Bà nội ơi, sao lại ướt thành ra thế này? Sao không mặc áo mưa vào? Tay lạnh cóng hết cả rồi."

Kim Ngưu để mặc cho Bảo Bình nắm tay mình tranh thủ kiếm chút hơi ấm, không muốn nói thật là vì gần đây cô đi làm muộn quá nhiều ở nhà hàng bên kia nên vừa bị đuổi việc, chẳng còn tâm trí đâu mà để ý xem trời có mưa hay không.

"Em quên mang áo mưa." – Cũng không muốn bỏ tiền ra mua áo mưa. Bình thường đi làm ở nhà hàng là công việc chính của Kim Ngưu, bây giờ mất việc bên kia rồi, không thắt lưng buộc bụng thì cuối tháng sẽ nhịn đói.

"Thì cũng phải mua lấy một cái chứ. Ốm thì làm sao? Lại đây nhanh, thay cái áo ngoài ra, vào đây ngồi cho ấm. Đợi chị pha nước gừng."

Mr.S đem cho cô một cái khăn bông, không quên lườm cô một cái mắng:

"Liều thật đấy! Trời lạnh thế này, viêm phổi như chơi đấy cô ạ."

"Em khỏe lắm, không ốm được đâu." – Kim Ngưu cười gượng, chẳng biết mình lấy sức đâu ra để đùa được. Cô rất mệt, vừa mệt lại vừa đói.

"Phải rồi, lúc nãy có một ông chú đến tìm em." – Mr.X nói – "Ông ấy hỏi có phải em làm việc ở đây không, còn hỏi khi nào em đi làm. Nhưng anh không biết ông ấy có phải người quen của em hay không, nên anh không nói."

Kim Ngưu như thể con mèo nhìn thấy quả dưa chuột, cả người giật bắn một cái, cảnh giác đưa mắt quan sát xung quanh thật cẩn thận.

"Ông ta đi chưa?"

"Đi rồi."

"Vậy thì tốt. Lần sau nếu ông ấy lại đến, anh cứ bảo em không làm ở đây nữa."

"Sao thế? Em quen ông ta à?"

Kim Ngưu rất muốn nói một câu không quen, giống như mười hai năm nay cô vẫn vờ như không quen ông ta. Nhưng như vậy thực sự rất khiên cưỡng. Nếu cô không quen, việc gì phải trốn tránh như vậy?

"Là họ hàng xa nhà em, suốt ngày đến vay tiền."

Kim Ngưu sợ mọi người gặng hỏi, bèn lấy cớ nghỉ ngơi tìm một góc vắng vẻ lánh đi. Mưa phùn bên ngoài vẫn lặng lẽ rơi, nhìn từ trong cửa kính chỉ giống như một màn sương thật dày. Bên kia đường, ẩn hiện trong mưa dường như có bóng dáng người đàn ông trung niên mặc măng tô xám đội ô co quắp bước đi dưới hàng đèn cao áp. Cô bần thần, không biết tại sao mình còn nhìn theo.

Mưa xuống mỗi lúc một dày, đọng trên cửa kính thành một lớp ẩm ướt. Người đàn ông ấy đã đi rồi, nhưng sau cơn mưa, mơ mơ hồ hồ còn có thứ gì đang đến. Kim Ngưu bất an mở bộ bài Azathoth, song cô còn chưa kịp trải bài đã thấy một lá rơi ra.

Mười Kiếm.

*** Một số chú thích nhỏ:


*** Một số chú thích nhỏ:

Trong truyện sử dụng một số kiến thức tarot theo chuẩn Rider Waite, cũng rất cơ bản. Một số trường hợp X sẽ không viết giải thích trong truyện vì những lá này mang tính điềm báo. Nhưng X sẽ giải thích một số từ khóa cho lá bài ở cuối chap để các bạn nắm được tinh thần chung:

1. Lá Chín Kiếm: Điềm xui xẻo, nỗi lo lắng, căng thẳng, những đêm mất ngủ, cảm giác bị đè nén
2. Lá Mười Kiếm: Cảm thấy bất lực, rơi vào tình trạng tồi tệ nhất, chạm đáy

>> Chương 22
 
Sửa lần cuối:
Chương 22
Lòng tốt

ebb4e91a43a3d9e6583daf9669901be2.jpg

Cô là một nữ phụ, anh cũng chẳng phải nam chính.

***

Xe bus dừng lại tại điểm chờ quen thuộc. Sáu giờ rưỡi, chậm mười lăm phút so với mọi hôm. Mùa đông ngày ngắn đêm dài, mặt trời đã lặn hẳn sau những dãy chung cư tổ kiến mọc san sát. Thiên Bình khập khiễng bước xuống xe trong sự giúp đỡ của một thanh niên tốt bụng. Anh chàng này sau đó còn nhiệt tình đến mức muốn đưa cô về tận nhà, nhưng Thiên Bình khéo léo từ chối. Dù sao cũng là một người tốt bụng, cô vẫn không nên hại đời người ta. Kể cũng lạ, từ khi nào cô bỗng trở thành thiếu nữ ngoan hiền thế này?

Nhìn từ trên cầu đi bộ, xe cộ chạy xuôi ngược hối hả nối tiếp nhau biến đường lớn thành một dòng sông mang hai dòng chảy. Thiên Bình băng qua ngã tư đường, rẽ vào khu dân phố quanh năm luôn yên ả. Rõ ràng chỉ là một lối rẽ, lại giống như một bức tường chắn, ngăn cách khu phố nhỏ với những ồn ào bên ngoài kia. Nhà cô và Song Ngư xây sát nhau trong một con hẻm nhỏ, đối diện là một khu vườn công cộng được trang bị cả cầu trượt và xích đu để trở thành sân vui chơi cho thiếu nhi.

Ngày cô còn nhỏ, sân chơi thiếu nhi này thường rất đông đúc. Trẻ con trong tổ dân phố đều đổ tới đây chơi. Cô cũng thường cùng Song Ngư dắt nhau tới chỗ này đùa nghịch cả ngày không biết chán. Chớp mắt mười mấy năm qua rồi, khu vườn càng ngày càng vắng lặng. Những đứa trẻ năm xưa nay đều đã lớn, mà những đứa trẻ smartphone bây giờ đâu mặn mà với mấy trò cũ rích nhàm chán kia?

Song Ngư ngồi một mình trên ghế đá, sau lưng là dậu cây cảnh lâu rồi không được cắt tỉa, cành lá tốt um. Bên cạnh là chiếc ba lô cũ nát bét, trên người vẫn còn mặc áo blouse, rõ ràng là anh vừa trở về từ bệnh viện học viện, nhưng lại không về nhà. Không biết đang suy nghĩ điều gì, Song Ngư cúi đầu rất lâu. Lúc Thiên Bình khập khiễng đi ngang qua anh cũng không hề biết.

Thiên Bình cũng không nói gì, lẳng lặng đẩy chiếc ba lô của anh sang một bên, rồi ngồi xuống ghế đá. Lúc này Song Ngư mới chú ý tới cô, méo mó mỉm cười:

"Em đã về rồi à?" – Rồi dường như cảm thấy câu hỏi này nghe rất không bình thường, anh lúng túng đổi sang chuyện khác. – "Trời tối nhanh nhỉ."

"Sao anh không về nhà?"

Song Ngư nhìn chiếc điện thoại di động trên tay, xoay qua xoay lại hai vòng:

"Chuẩn bị về đây. Chỉ là muốn ở ngoài hóng gió một lát."

"Trời lạnh căm căm thế này, anh thực sự muốn hóng gió à?"

Anh không nói gì. Từ phía của Thiên Bình, chỉ nhìn được một nửa góc mặt của anh chìm trong bóng tối.

"Anh sao vậy?"

Song Ngư tiếp tục xoay điện thoại trên tay, hít vào thở ra mấy lần, lại không biết nói ra sao.

"Thiên Bình, em thấy anh là người thế nào?"

Song Ngư là chàng trai tốt, đôi khi quá tốt, hơn nữa lại tốt với tất cả mọi người. Cô biết, Kayla cũng biết, đây là một vấn đề nan giải.

"Sao tự nhiên anh lại hỏi như vậy?"

"Tự nhiên muốn hỏi mà thôi." - Anh lấy đại một lý do vô cùng miễn cưỡng để lấp liếm, đương nhiên là không muốn nói thật. Thiên Bình cũng không dò hỏi, nếu Song Ngư muốn, anh sẽ tự nói.

"Nhưng anh muốn hỏi về khía cạnh nào?"

"Cái nào cũng được. Cứ nói những gì em nghĩ ấy?"

Thiên Bình bật cười lắc đầu:

"Không nói được."

"Tại sao?"

"Quá nhiều."

Lúc nói hai chữ này, Thiên Bình tự thấy bản thân rất nghiêm túc.

Song Ngư ngẩn người một lát, chẳng biết là hiểu hay không hiểu, giơ tay búng vào trán Thiên Bình cười đáp:

"Con nhóc này, xem ra cả ngày đều nghĩ xấu về anh."

Thiên Bình không khỏi thất vọng, đùa bỡn hỏi:

"Sao anh biết là em nghĩ xấu?"

"Thôi đi cô gái, anh còn lạ gì cô?"

Thiên Bình không biết nên khóc hay nên cười, Song Ngư thực sự chẳng biết gì về cô cả. Cô còn đang muốn đùa tiếp, giọng anh đã trở về trạng thái nghiêm túc:

"Nói thật đi. Em thấy anh là người thế nào? Những cái chung chung nhất thôi cũng được..."

"Anh muốn nghe em nói thật không?"

"Muốn."

Thiên Bình mỉm cười.

"Anh nhớ không, hồi đó em sáu tuổi, béo nhất lớp, cũng xấu nhất lớp, ai cũng kỳ thị em. Bên kia từng có một cái cầu trượt, những đứa nhỏ khác thường xuyên rủ nhau tới đó, nhưng không đứa nào cho em chơi chung."

Song Ngư từ từ nhớ lại. Bộ dạng Thiên Bình ngày nhỏ đúng là rất xấu. Bởi vì ba mẹ Thiên Bình luôn nói trẻ con mũm mĩm một chút mới đáng yêu, kết quả nuôi cô ấy thành một đứa bé thừa cân điển hình. Năm ấy Song Ngư tám tuổi, Thiên Bình vào lớp một, chỉ cao bằng một nửa anh, nhưng cân nặng thì gần gấp rưỡi. Nếu như đem ảnh ngày nhỏ của cô ấy so sánh với bây giờ, có lẽ không ai nghĩ là cùng một người.

"Có một lần em tức quá, đẩy một đứa ngã khỏi bậc thang. Cả bọn định xúm vào đánh em... Dĩ nhiên sức chúng nó đều đánh không lại, còn suýt bị em đạp cho một trận. Sau đó thì anh đi học về."

Thực ra chuyện này xảy ra đã lâu lắm, nếu Thiên Bình không nhắc, anh cũng không rõ mình có nhớ được hay không.

"Ừ, hình như anh còn mắng em một trận phải không?"

Thiên Bình che miệng cười.

"Phải rồi. Anh mắng em như cha mắng con luôn."

"Vì thế nên em ghi thù anh đến tận bây giờ à?"

Cô lắc đầu.

"Không. Hôm đó em thắng, nhưng cũng bị đá dập hai cẳng chân. Em đã nghĩ rất nhiều, anh rõ ràng là anh hàng xóm tốt bụng của em cơ mà, tại sao lại giúp những người đó bắt nạt em. Mà sau này thì em nhận ra rồi. Không phải anh hùa người ta bắt nạt em, mà vì anh nghĩ em đang bắt nạt mấy đứa đó. Anh hàng xóm ạ, anh rất tốt bụng. Nhưng mà sự tốt bụng của anh nhiều khi đặt không đúng chỗ."

Song Ngư nghiêm túc quay sang Thiên Bình, nghi ngờ nhìn đôi chân đang bị thương của cô:

"Sao lúc đó không nói?"

"Vừa gặp đã bị mắng rồi. Tức quá không thèm nói."

Ánh mắt anh di chuyển, cuối cùng dừng lại trên màn hình điện thoại di động. Song Ngư chống hai khuỷu tay lên đầu gối, chống cằm đầy suy tư.

"Anh và Kayla chia tay rồi."

Thiên Bình đứng người, bất ngờ như một ly kem bơ*.

(Cái này lấy từ bài Thật bất ngờ của Trúc Nhân thôi :))

Chia tay rồi?

"Anh không sao chứ?"

"Thực ra cũng chẳng sao cả. Chúng ta đều là người lớn cả rồi, chỉ là chia tay thôi, không phải trời sập. Anh chỉ không hiểu..." – Song Ngư nói đoạn đưa tay chỉnh lại gọng kính cận trên sống mũi – "Có thể anh không phải là một bạn trai tốt, nhưng dù sao anh cũng cố gắng hết sức rồi. Đây không phải lần đầu tiên, trước đây hay bây giờ cũng thế, rốt cuộc anh không hiểu được những người đó còn muốn thế nào nữa."

Thiên Bình đón lấy chiếc điện thoại anh đưa, nhìn chằm chằm vào mẩu tin nhắn ngắn ngủn chỉ vỏn vẹn có năm chữ: "Chúng ta chia tay đi."

Phía dưới, Song Ngư nhắn tin hỏi: "Vì sao? Anh muốn biết lý do." – Tin nhắn gửi đi từ hai tiếng đồng hồ trước, không nhận được câu trả lời. Messenger chỉ hiện dòng chữ nhỏ: "Seen."

"Sao anh không đi gặp chị ấy?"

"Anh có định đi tìm, nhưng không gặp. Gọi điện có chuông báo, nhưng Kayla không nghe. Có lẽ không muốn nghe."

"Trước đó chị ấy có nói gì với anh không?"

Song Ngư lắc đầu.

"Không gì cả. Nhưng hai tuần nay bọn anh có ít nói chuyện một chút, cũng ít gặp. Anh có môn học thực hành, suốt ngày đều ở bệnh xá. Nếu như cô ấy cảm thấy anh không quan tâm thì nên nói với anh đúng không? Nhưng không, cô ấy lúc nào cũng nói công việc học tập của anh là quan trọng, rồi bây giờ đòi chia tay."

Thiên Bình trả lại điện thoại cho anh, cố gắng ngăn mình kéo lên trên để xem lịch sử nhắn tin giữa hai người, một mặt tìm cách an ủi:

"Có thể là chị ấy đang bận. Có thể gần đây chị ấy gặp phải chuyện gì đó nên suy nghĩ hơi nhiều thôi..."

"Anh nghĩ cũng có thể là như vậy, nhưng có chuyện gì cũng nên nói với anh mới đúng. Cô ấy làm thế này chỉ làm mình mệt mỏi thêm thôi."

"Con gái mà, chưa biết chừng giận vài ngày nữa rồi sẽ hết. Em thấy anh nên về nghỉ ngơi thì hơn, đi học cả ngày rồi. Ngày mai hai người bình tĩnh rồi anh hẹn gặp chị ấy. Chị ấy cũng chỉ ở nhà thôi chứ đâu có đùng một cái chạy mất được?"

Vừa nói dứt, điện thoại của Song Ngư vang lên hai tiếng báo tin nhắn. Anh vội vội vàng vàng mở lên xem, hóa ra chỉ là tin nhắn quảng cáo từ nhà mạng. Song Ngư bực mình tắt màn hình, dứt khoát nhét vào trong túi quần.

"Em nói cũng đúng. Dù sao cũng phải đợi, ngày mai anh tìm cô ấy nói chuyện." – Anh nói đoạn vươn vai đứng dậy, rất cẩn thận đỡ Thiên Bình đang đau chân đi bộ về nhà. – "Tối thật rồi, đi về thôi. Giờ này nhà em cũng sắp ăn cơm rồi nhỉ?"

"Không, ba em về muộn. Nhà em lúc nào cũng ăn muộn hơn nhà anh một tiếng..."

Bóng tối đã buông hẳn, những quầng sáng tròn từ đen cao áp xen kẽ giữa hình dáng mảnh khảnh của hàng bằng lăng gầy trơ xương mùa rụng lá dần dần lui về phía sau. Hai chiếc bóng một cao một thấp song song tiến vào con hẻm nhỏ. Cảm giác có một chút thấp thỏm xa lạ, lại cũng có một chút nhẹ nhõm. Nhẹ nhõm vì điều gì? Thiên Bình không biết. Hoặc thực ra cô luôn biết rất rõ, chẳng qua không muốn thừa nhận, cũng không dám thừa nhận. Về điểm này, cô và Song Ngư hình như rất giống nhau. Con người mà, đối diện với chính mình bao giờ cũng là điều gian nan hơn cả.

Mùi thức ăn từ các nhà thi nhau bay ra, đột nhiên Thiên Bình cảm thấy bụng đói cồn cào. Tối nay mẹ cô nấu món gì nhỉ? Có nên gọi món gì ngon ngon về ăn mừng không ta?

----

X's note: Càng ngày các bạn sẽ càng thấy Thiên Bình là một nhân vật xấu tính, nhưng bạn ấy càng xấu tính tớ lại càng thích :3