Chap 1
----oOo----
“Em muốn chia tay.”
“Mọi chuyện không phải như em nghĩ đâu.”
“Em không muốn quan tâm nữa. Em mệt lắm rồi!”
“Anh không đồng ý.”
“Buông tay em đi. Em sợ lắm! Mình chia tay thôi.”
Song Tử nhắm mắt, lặng lẽ cảm nhận từng cơn gió khẽ thổi tới, lướt qua da thịt mình. Mệt mỏi là điều duy nhất mà Song Tử bé nhỏ cảm thấy lúc này. Nó đã đứng trên cầu này được cả tiếng đồng hồ và thu hút ba bốn nhóm người nhiều chuyện đứng lại tò mò rồi! Bọn họ cứ như sợ rằng nó sẽ làm điều gì đó dại dột nên đứng canh vậy. Song Tử nó đâu phải là loại người nhu nhược ấy đâu.
Bịch. Túi hoa quả trên tay Song Tử rơi xuống. Hai mắt nó trợn tròn nhìn người ấy. Cái con người mà cách đây vài phút vẫn còn nói qua điện thoại rằng yêu Song Tử rất nhiều, rằng khi nào nó về nước sẽ đem kiệu tám người ra tận sân bay rước nó về.
Người ta… đang hôn một cô gái khác ngồi vắt vẻo trong lòng người ta.
Vừa thấy Song Tử, người ta hốt hoảng đẩy cô gái kia ra. Trên môi người ta nếu để ý kĩ vẫn còn lưu lại vết son đỏ chót của cô gái xinh đẹp đó. Và đương nhiên, người ta sẽ giải thích rằng: “Mọi chuyện không như em nghĩ đâu.”
A! Cái kịch bản này Song Tử thấy quen lắm nà. Nhưng Song Tử không giống như mấy cô gái đó. Nó chẳng những không rơi một giọt nước mắt mà còn chạy xộc vào phòng, mặt đối mặt với người ta trước khi nhìn sang cô gái lạ, giọng lạnh tanh: “Ai đây?”
Cô gái cúi đầu sửa lại mái tóc bồng bềnh của mình rồi xách balo bước ra cửa: “Ngày mai em có phải tới học không vậy?”
“Không đâu.”
“Ra là học sinh.” Song tử gật gù.
“Em không sao chứ?”
“Sao là sao? Em không để ý đâu. Xuống dưới nhà gọt hoa quả em ăn đi. Túi kia mới mua em làm bể rồi.”
Không để ý á?
Nếu như là người khác thì Song Tử sẽ chẳng thèm để ý tới đâu. Đến một cái liếc mắt Song Tử cũng lười ấy chứ! Nhưng đằng này lại là anh – người khiến nó rung động lần đầu tiên trong đời. Vậy anh nói, nó có nên để ý không đây? Huống hồ, cô gái kia, lại là bạn học cùng lớp với Song Tử nó.
.
.
Tada~
Bước vào phòng khách, Song Tử giật thót khi trông thấy căn nhà nhỏ bé của mình được trang hoàng đẫy một màu hồng phấn cùng dòng chữ cắt dán nguệch ngoạc treo lủng lẳng trên tường: Welcome home *trái tim* *trái tim*
“Ôi trời đất!” Đứa nào chơi mất dạy vậy bay?
Từ trong phòng ngủ, một cái bóng lùn lùn nhỏ nhỏ chạy ùa ra, kéo theo sau là một đống ruy băng màu hường chói lóa. Con người lùn lùn chưa thấy người đã nghe tiếng, giọng oang oang như loa thùng: “Vợ ơi, anh nhớ emmmm…” Sau đó thì đương nhiên là một cái ôm ấm áp sau hơn mấy tháng xa cách nhau.
…
Xót xa nhìn bàn tay quấn băng chi chít cùng khuôn mặt thâm tím phần đuôi mắt, Song Tử lúc này đang vô cùng vô cùng là cảm động a~ Cục cưng của Song Tử thì ra vẫn từng ngày mong nó trở về. Đã vậy còn hy sinh cả một ngày ngủ nướng chỉ để cắt giấy dán tường trang trí nhà mới cho nó đến nỗi bị đứt tay luôn nè. Thương cục cưng quá đi!
Vén mấy sợi tóc mái lòa xòa che mất nửa khuôn mặt cục cưng, Song Tử vừa chạm nhẹ lên vết bầm đã nghe tiếng “a” rất khẽ từ con người kia. Nó nhăn mặt: “Lại đi uýnh nhau nữa phải hông?”
Cục cưng không nói gì, khuôn mặt đanh lại ngồi thụp xuống sofa. Song Tử mới đi có ba tháng đến trại huấn luyện đặc biệt mà biết bao nhiêu chuyện xảy ra. Đã vậy còn rủ nhau kéo đến ập vào đầu tiểu bảo bối đúng lúc không có Song Tử làm chỗ dựa bên cạnh. Thật sự nghĩ lại là cục cưng liền muốn khóc nga~
“Mẹ đánh.”
“Hả? Không phải chứ?” Ai kia trố mắt, nâng khuôn mặt trẻ con của cục cưng lên soi tới soi lui.
Đây không phải lần đầu tiên Song Tử nghe cục cưng của nó nói bị mẹ đánh, cũng chẳng phải lần đầu tiên nhìn thấy mấy vết đại loại như thế này. Nhưng mà lần này là đánh vào mặt nha, lại còn gần mắt nữa, nhỡ làm sao thì hối hận không kịp. Cái mặt baby của cục cưng nay xuất hiện một “vết chàm” màu huyết dụ, Song Tử nhìn mà xót hết cả người.
Đã nói đây là tiểu bảo bối của Song Tử mà!
“Thế giờ cô định tính sao?”
“Anh không về nữa, ở đây với em luôn.” Nói tỉnh bơ.
Quay mặt ra phía sau, Song Tử lén thở dài một hơi. Mới về đến nhà, chưa kịp nằm xuống cái giường đánh một giấc thì đã phải gánh cái cục đại đại nợ này vào người. Song Tử từ trước đến giờ chưa thấy có đứa nào dại bạn như nó!
“Thế thì gọi cho bố mày đi. Cho bác biết để mà đỡ lo.”
“Anh không gọi đâu.”
“Thế thì thôi. Vào xách vali ra đây, tao bắt taxi cho mày về nhà.” Mẹ cục cưng thì không nói đi, bả có quan tâm gì đến tiểu bảo bối này đâu. Cơ mà bố cục cưng thì khác, bác rất thương cục cưng kia.
“Một, mày có giúp tao không?” Mắt rưng rưng.
“No.”
“Hai, mày có chứa tao không?” Ngồi lên bệ cửa sổ.
“Never.”
“Ba, mày có nuôi tao không?” Ngả người ra sau, buông tay.
“Dạ con lạy mấy đấng! Xuống giùm con.” Nhanh tay chộp lấy áo của nhóc con chuyên đi ăn vạ, Song Tử dù muốn hay không cũng phải đồng ý nếu như không muốn có một vụ án mạng lãng nhách ở nhà mình.
Cục cưng chu môi: “Anh yêu em mà!”
“Thấy gớm quá đi. Không hiểu sao tao yêu được một con như mày nữa Xử Nữ.”
“Hì hì.” Giựt giựt áo, mắt cún con: “Vợ ơi, anh đói.”
Song Tử ôm mặt than trời. Nó thề là nếu ngày mai không đi kiếm được việc làm thêm thì chắc chắn hai con sẽ phải ôm nhau ngồi trong cái nhà này mà chết đói mất. Cái bụng không đáy kia thì biết ăn bao nhiêu cho đủ?
“Đợi.” Dứt câu, Song Tử quăng đống túi lỉnh kỉnh trên tay xuống ghế, te te chạy vào bếp làm bữa tối với sự giúp đỡ của Xử cục cưng.
Và dường như Song Tử bé nhỏ tội nghiệp đã quên một điều rằng, cái cửa sổ mà cục cưng của nó vừa leo lên… cách mặt mất chưa đến hai mét!
.
.
Làm bạn thân hơn bốn năm nay, Xử Nữ tin tưởng nhất có lẽ vẫn chỉ có Song Tử. Xử Nữ tuy mạnh mồm là vậy, hổ báo là thế nhưng khi đứng trước Song Tử, Xử Nữ giống như bị Song Tử lột trần từng tấm mặt nạ khiến nó chẳng thể sống giả tạo thêm được nữa.
Trước mặt Song Tử, Xử Nữ có thể thoải mái là chính mình. Có thể nhõng nhẽo, làm nũng, vòi vĩnh đủ kiểu và mặc nhiên những điều đó sẽ được đáp ứng nếu như nằm trong tầm kiểm soát của Song Tử. Có thể vô tư giận dỗi mà chẳng lo không có người dỗ dành. Có thể khóc thật lớn vì Xử Nữ biết, Song Tử sẽ luôn là người dang tay ra ôm nó vào lòng, làm chỗ dựa cho nó khóc đến chán thì thôi.
Còn nó thì thấy bản thân may mắn khi có một người bạn như Song Tử!
Nhớ lúc chỗ dựa của Xử Nữ bị chọn đi trại huấn luyện đặc biệt ba tháng ở nước ngoài. Cái buổi tối hôm trước khi ra sân bay, bốn đứa chúng nó xin phép bố mẹ tụ tập ngủ lại nhà Song Tử rồi khóc quá trời khóc. Đến sáng hôm sau, khi tiễn Song Tử, phải mất đến nửa tiếng thì chúng nó mới tách được nhau ra để Song Tử mang theo lưu luyến bước lên máy bay.
Chỗ dựa của nó vừa đi thì ngay lập tức sóng gió kéo đến. Bạn trai yêu nhỏ em kết nghĩa đòi chia tay. Mẹ tạo áp lực khiến Xử Nữ mệt mỏi muốn chết. Rồi thì gia đình lục đục, bạn bè giận nhau này nọ. Lúc đó, Xử Nữ thấy cần Song Tử ở bên cạnh biết bao nhiêu!
Biết bao nhiêu lần Xử Nữ chơi rạch tay, Bạch Dương với Thiên Bình không cản được liền lôi Song Tử ra. Ngay lập tức Xử Nữ chẳng buồn rạch nữa. Vì nó sợ Song Tử biết được sẽ buồn. Vì Xử Nữ sợ Song Tử sẽ khóc tại nó không nghe lời, thích tự hành hạ bản thân mình. Cũng vì lời hứa giữa nó và Song Tử trước khi Song Tử lên máy bay.
Rằng Xử Nữ sẽ không vì bất kì ai mà tự làm bản thân mình tổn thương…
Rằng Xử Nữ sẽ chỉ cười chứ không có khóc…
Bây giờ Song Tử về rồi, có phải Xử Nữ sẽ được khóc không? Nó sẽ không khóc một mình, sẽ dựa vào Song Tử mà khóc. Có được không?
“Ê, đang nghĩ gì thế?”
“Đoán đi.”
Song Tử im lặng nhìn vào mắt Xử Nữ hồi lâu, chậm rãi nói: “Có chuyện gì xảy ra lúc tao đi rồi đúng không?”
Xử Nữ bật cười. Đúng là người hiểu nó nhất có khác. Đoán một cái trúng phóc luôn!
“Tao với nó chia tay rồi…”
“Ừm. Nó lại mệt nữa đúng không?”
“Không. Lần này là yêu đứa khác.”
“Mày chịu được hả?”
“Tao vẫn ổn.”
“Nghe sặc mùi không ổn thì có.”
Xử Nữ cười nhạt: “Nhiều lúc tao ước gì mày đừng hiểu tao như thế.” Rồi lững thững ôm gấu bông vào phòng ngủ. Để lại bên cửa sổ một đứa lơ nga lơ ngơ như gà mắc thóc ú ớ định nói gì đó nhưng mà lại thôi.
“Dù sao thì Bạch Dương cũng đã alo cho tao hết rồi chứ bộ.”
“Ở ngoài đó làm gì, vào đây đi. Tao buồn ngủ.” Thò đầu ra hét.
“Biết rồi, đợi tí.” Song Tử bĩu môi: “Ăn rồi ngủ, cứ như con nhợn.”
Trong phòng, cái con người lùn lùn nhỏ nhỏ một lần nữa thò đầu ra, càu nhàu: “Nhanh lên! Sao lâu thế? Lảm nhảm một mình ít thôi không tự kỷ bây giờ.”
Ôi mẹ ơi! Song Tử thề rằng nó sắp phát điên với cục đại đại nợ này luôn rồi. Tại sao nó lại có thể yêu thương, cưng chiều một đứa như Xử Nữ nhỉ?
“ĐI NGỦ!!!”
.
.
Tách. Tách. Tách.
“Hehe, được hai mấy like rồi nè!” Ai đó hào hứng nói lớn.
“Ôi dào, được có hai mấy like mà cũng khoe. Xử Nữ nó đăng lên được cả tá kia còn không thèm khoe thì thôi.” Ai kia phũ phàng dập tắt.
Thiên Bình nhìn Bạch Dương, hai mắt tóe lửa mà chẳng thể phản bác. Cái thứ nhất là vì bạn Bạch nói đúng. Cái thứ hai là Thiên Bình sợ lại bị bạn Bạch đẩy cho một cái ngã lăn quay ra đường. Gì chứ Bạch Dương là con gái mà nó khỏe quá chừng. Mấy bữa trước bạn Bạch có đẩy nhẹ một cái mà làm Thiên Bình ngã oạch xuống đất không thương tiếc.
“Mà thôi, dù sao nhan sắc mày cũng có hạn nên được như vậy cũng tốt lắm rồi.”
“Tao xinh đẹp ngời ngời thế này mà mày dám nói thế hả?”
Ui giời ơi Thiên Bình ơi xuống, xuống. Đu dây cao quá điện nó giật cho đen xì thành siêu nhân than củi bây giờ, không ai cứu được đâu. Chết rồi mất công bạn Bạch tốn tiền đi ăn đám giỗ à.
“Xinh đẹp? Mày có à? Tao tưởng tao đang nói chuyện với cục đất giữa đường chứ?”
Dứt câu, Bạch Dương đút tay túi quần tiến thẳng đến cửa hàng cá viên chiên trước cổng trường, bỏ mặc Thiên Bình tất tả chạy theo sau í ới gọi với cái giọng nghe mà muốn đấm.
Vừa mới cầm được xâu cá viên chiên đầu tiên lên, Bạch Dương đã ngay lập tức muốn quay sang bang cho nhỏ Thiên Bình kia một phát. Trời đánh còn tránh miếng ăn. Người ta đã đưa miếng ăn đến miệng rồi mà còn bị bả giật tay kéo lại, tưởng có chuyện gì quan trọng, hóa ra là: “Uầy, ông kia đẹp giai sao có bà bạn gái xấu dữ mậy! Hay tao ra cưa nhỉ?”
Mặt mũi tối sầm lại, Bạch Dương thẳng tay dọng xâu cá viên chiên vào mỏ con nhỏ bên cạnh: “Bớt ATSM và ăn đi cho tao nhờ. Cỡ mày mà ra tán chắc ăn hai lít axit quá!”
Thiên Bình nhăn nhó: “Bữa nay mày làm sao thế? Cứ nổi nóng với tao.”
Bạch Dương không nói gì, chỉ tập trung vào xử lí mấy xâu cá viên chiên ngon lành mà nó thích mê. Với Bạch Dương, chuyện có thể khiến nó bực mình đến phát khóc ngoài chuyện gia đình ra thì còn chuyện gì nữa đâu.
“Con lùn đâu?”
“Không biết. Tối qua nghe nói nó không có về nhà. Ông bà già tìm quá trời tìm. Mà có chuyện gì?”
“Muốn tâm sự với nó.”
“Êu uây, sao mày nói nó mà không kể tao?”
Lại thêm một xâu cá viên chiên dọng thẳng vào mỏ, Thiên Bình nghe bạn Bạch nói mà tức nổ đom đóm mắt: “Vừa nhìn cái mặt mày đã thấy hãm hết muốn nói rồi sao kể? Tập trung ăn đê, muộn giờ tao uýnh mày chết.”
Xử Nữ, mày lại biến đi đâu nữa vậy? Đợi đến khi Song Tử về đi, Bạch Dương này sẽ khai hết chuyện mày tự ngược ra để xem nó xử mày thế nào.
_Cont_