Fanfiction Nắm tay bước về vạch xuất phát

Huyền Thiên Sênh

Moderator
Thành viên BQT
18/06/2025
354
271
60
Ổ gà
Thiên Bình
Nắm tay nhau bước về vạch xuất phát.webp
Title: [Fanfiction] Nắm tay bước về vạch xuất phát.

Author: Kkaebsong.

Category/ Genre: High school, Romance.

Disclaimer: Nhân vật không thuộc về tác giả nhưng số phận của họ do ta quyết định.

Status: End.

Rating: T.

Length: 27 chap.

Warning: Quy định box MBM (cmt trên 15 từ, không war/ spam,…)

Summary:

“Chị ơi, nếu như… em chỉ nói là nếu như thôi nhé! Nếu như chuyện tình cảm của chị gặp trục trặc, chị muốn đi tiếp hay là dừng lại?”

“Chị không đi tiếp, cũng không dừng lại.”

“Thế chị làm gì?”

“Chị sẽ quay ngược thời gian.”

“Quay ngược thời gian á? Để làm gì hả chị?”

“Thì là để viết nên một câu chuyện mới hạnh phúc hơn. Cơ mà sao hôm nay nhóc hỏi nhiều câu đã cảm vậy? Thích ai rồi có đúng không?”
“Làm gì có! Chỉ là em mới đọc được cái truyện hay hay trên mạng nên tò mò hỏi quâng bơ vài câu vu vơ vậy thôi.”

“Hả? Truyện gì mà khiến em trầm tư vậy?”

“Là truyện: Nắm tay bước về vạch xuất phát.”

----oOo----

Nắm tay bước về vạch xuất phát.

Link:

GTNV 1
GTNV 2

~*~*~

Chap 1| Chap 2| Chap 3
Chap 4| Chap 5| Chap 6
Chap 7| Chap 8| Chap 9
Chap 10| Chap 11| Chap 12
Chap 13| Chap 14| Chap 15
Chap 16| Chap 17| Chap 18
Chap 19| Chap 20| Chap 21
Chap 22| Chap 23| Chap 24
Chap 25| Chap 26| Chap 27

Bonus

----oOo----

Author's Note:

_Sẽ có nhân vật phản diện, nên cân nhắc kĩ trước khi đọc.

_Tùy theo từng nhân vật (chính, phụ) mà chia đất diễn, không có sự phân chia đất diễn công bằng tại đây.

_Trong fic có rất ít couple.

----------------------------------------------------------------------------------------------
 
Sửa lần cuối:
Chap 1

----oOo----

“Em muốn chia tay.”

“Mọi chuyện không phải như em nghĩ đâu.”

“Em không muốn quan tâm nữa. Em mệt lắm rồi!”

“Anh không đồng ý.”

“Buông tay em đi. Em sợ lắm! Mình chia tay thôi.”

Song Tử nhắm mắt, lặng lẽ cảm nhận từng cơn gió khẽ thổi tới, lướt qua da thịt mình. Mệt mỏi là điều duy nhất mà Song Tử bé nhỏ cảm thấy lúc này. Nó đã đứng trên cầu này được cả tiếng đồng hồ và thu hút ba bốn nhóm người nhiều chuyện đứng lại tò mò rồi! Bọn họ cứ như sợ rằng nó sẽ làm điều gì đó dại dột nên đứng canh vậy. Song Tử nó đâu phải là loại người nhu nhược ấy đâu.

Bịch. Túi hoa quả trên tay Song Tử rơi xuống. Hai mắt nó trợn tròn nhìn người ấy. Cái con người mà cách đây vài phút vẫn còn nói qua điện thoại rằng yêu Song Tử rất nhiều, rằng khi nào nó về nước sẽ đem kiệu tám người ra tận sân bay rước nó về.

Người ta… đang hôn một cô gái khác ngồi vắt vẻo trong lòng người ta.

Vừa thấy Song Tử, người ta hốt hoảng đẩy cô gái kia ra. Trên môi người ta nếu để ý kĩ vẫn còn lưu lại vết son đỏ chót của cô gái xinh đẹp đó. Và đương nhiên, người ta sẽ giải thích rằng: “Mọi chuyện không như em nghĩ đâu.”

A! Cái kịch bản này Song Tử thấy quen lắm nà. Nhưng Song Tử không giống như mấy cô gái đó. Nó chẳng những không rơi một giọt nước mắt mà còn chạy xộc vào phòng, mặt đối mặt với người ta trước khi nhìn sang cô gái lạ, giọng lạnh tanh: “Ai đây?”

Cô gái cúi đầu sửa lại mái tóc bồng bềnh của mình rồi xách balo bước ra cửa: “Ngày mai em có phải tới học không vậy?”

“Không đâu.”

“Ra là học sinh.” Song tử gật gù.

“Em không sao chứ?”

“Sao là sao? Em không để ý đâu. Xuống dưới nhà gọt hoa quả em ăn đi. Túi kia mới mua em làm bể rồi.”

Không để ý á?

Nếu như là người khác thì Song Tử sẽ chẳng thèm để ý tới đâu. Đến một cái liếc mắt Song Tử cũng lười ấy chứ! Nhưng đằng này lại là anh – người khiến nó rung động lần đầu tiên trong đời. Vậy anh nói, nó có nên để ý không đây? Huống hồ, cô gái kia, lại là bạn học cùng lớp với Song Tử nó.

.

.

Tada~

Bước vào phòng khách, Song Tử giật thót khi trông thấy căn nhà nhỏ bé của mình được trang hoàng đẫy một màu hồng phấn cùng dòng chữ cắt dán nguệch ngoạc treo lủng lẳng trên tường: Welcome home *trái tim* *trái tim*

“Ôi trời đất!” Đứa nào chơi mất dạy vậy bay?

Từ trong phòng ngủ, một cái bóng lùn lùn nhỏ nhỏ chạy ùa ra, kéo theo sau là một đống ruy băng màu hường chói lóa. Con người lùn lùn chưa thấy người đã nghe tiếng, giọng oang oang như loa thùng: “Vợ ơi, anh nhớ emmmm…” Sau đó thì đương nhiên là một cái ôm ấm áp sau hơn mấy tháng xa cách nhau.



Xót xa nhìn bàn tay quấn băng chi chít cùng khuôn mặt thâm tím phần đuôi mắt, Song Tử lúc này đang vô cùng vô cùng là cảm động a~ Cục cưng của Song Tử thì ra vẫn từng ngày mong nó trở về. Đã vậy còn hy sinh cả một ngày ngủ nướng chỉ để cắt giấy dán tường trang trí nhà mới cho nó đến nỗi bị đứt tay luôn nè. Thương cục cưng quá đi!

Vén mấy sợi tóc mái lòa xòa che mất nửa khuôn mặt cục cưng, Song Tử vừa chạm nhẹ lên vết bầm đã nghe tiếng “a” rất khẽ từ con người kia. Nó nhăn mặt: “Lại đi uýnh nhau nữa phải hông?”

Cục cưng không nói gì, khuôn mặt đanh lại ngồi thụp xuống sofa. Song Tử mới đi có ba tháng đến trại huấn luyện đặc biệt mà biết bao nhiêu chuyện xảy ra. Đã vậy còn rủ nhau kéo đến ập vào đầu tiểu bảo bối đúng lúc không có Song Tử làm chỗ dựa bên cạnh. Thật sự nghĩ lại là cục cưng liền muốn khóc nga~

“Mẹ đánh.”

“Hả? Không phải chứ?” Ai kia trố mắt, nâng khuôn mặt trẻ con của cục cưng lên soi tới soi lui.

Đây không phải lần đầu tiên Song Tử nghe cục cưng của nó nói bị mẹ đánh, cũng chẳng phải lần đầu tiên nhìn thấy mấy vết đại loại như thế này. Nhưng mà lần này là đánh vào mặt nha, lại còn gần mắt nữa, nhỡ làm sao thì hối hận không kịp. Cái mặt baby của cục cưng nay xuất hiện một “vết chàm” màu huyết dụ, Song Tử nhìn mà xót hết cả người.

Đã nói đây là tiểu bảo bối của Song Tử mà!

“Thế giờ cô định tính sao?”

“Anh không về nữa, ở đây với em luôn.” Nói tỉnh bơ.

Quay mặt ra phía sau, Song Tử lén thở dài một hơi. Mới về đến nhà, chưa kịp nằm xuống cái giường đánh một giấc thì đã phải gánh cái cục đại đại nợ này vào người. Song Tử từ trước đến giờ chưa thấy có đứa nào dại bạn như nó!

“Thế thì gọi cho bố mày đi. Cho bác biết để mà đỡ lo.”

“Anh không gọi đâu.”

“Thế thì thôi. Vào xách vali ra đây, tao bắt taxi cho mày về nhà.” Mẹ cục cưng thì không nói đi, bả có quan tâm gì đến tiểu bảo bối này đâu. Cơ mà bố cục cưng thì khác, bác rất thương cục cưng kia.

“Một, mày có giúp tao không?” Mắt rưng rưng.

“No.”

“Hai, mày có chứa tao không?” Ngồi lên bệ cửa sổ.

“Never.”

“Ba, mày có nuôi tao không?” Ngả người ra sau, buông tay.

“Dạ con lạy mấy đấng! Xuống giùm con.” Nhanh tay chộp lấy áo của nhóc con chuyên đi ăn vạ, Song Tử dù muốn hay không cũng phải đồng ý nếu như không muốn có một vụ án mạng lãng nhách ở nhà mình.

Cục cưng chu môi: “Anh yêu em mà!”

“Thấy gớm quá đi. Không hiểu sao tao yêu được một con như mày nữa Xử Nữ.”

“Hì hì.” Giựt giựt áo, mắt cún con: “Vợ ơi, anh đói.”

Song Tử ôm mặt than trời. Nó thề là nếu ngày mai không đi kiếm được việc làm thêm thì chắc chắn hai con sẽ phải ôm nhau ngồi trong cái nhà này mà chết đói mất. Cái bụng không đáy kia thì biết ăn bao nhiêu cho đủ?

“Đợi.” Dứt câu, Song Tử quăng đống túi lỉnh kỉnh trên tay xuống ghế, te te chạy vào bếp làm bữa tối với sự giúp đỡ của Xử cục cưng.

Và dường như Song Tử bé nhỏ tội nghiệp đã quên một điều rằng, cái cửa sổ mà cục cưng của nó vừa leo lên… cách mặt mất chưa đến hai mét!

.

.

Làm bạn thân hơn bốn năm nay, Xử Nữ tin tưởng nhất có lẽ vẫn chỉ có Song Tử. Xử Nữ tuy mạnh mồm là vậy, hổ báo là thế nhưng khi đứng trước Song Tử, Xử Nữ giống như bị Song Tử lột trần từng tấm mặt nạ khiến nó chẳng thể sống giả tạo thêm được nữa.

Trước mặt Song Tử, Xử Nữ có thể thoải mái là chính mình. Có thể nhõng nhẽo, làm nũng, vòi vĩnh đủ kiểu và mặc nhiên những điều đó sẽ được đáp ứng nếu như nằm trong tầm kiểm soát của Song Tử. Có thể vô tư giận dỗi mà chẳng lo không có người dỗ dành. Có thể khóc thật lớn vì Xử Nữ biết, Song Tử sẽ luôn là người dang tay ra ôm nó vào lòng, làm chỗ dựa cho nó khóc đến chán thì thôi.

Còn nó thì thấy bản thân may mắn khi có một người bạn như Song Tử!

Nhớ lúc chỗ dựa của Xử Nữ bị chọn đi trại huấn luyện đặc biệt ba tháng ở nước ngoài. Cái buổi tối hôm trước khi ra sân bay, bốn đứa chúng nó xin phép bố mẹ tụ tập ngủ lại nhà Song Tử rồi khóc quá trời khóc. Đến sáng hôm sau, khi tiễn Song Tử, phải mất đến nửa tiếng thì chúng nó mới tách được nhau ra để Song Tử mang theo lưu luyến bước lên máy bay.

Chỗ dựa của nó vừa đi thì ngay lập tức sóng gió kéo đến. Bạn trai yêu nhỏ em kết nghĩa đòi chia tay. Mẹ tạo áp lực khiến Xử Nữ mệt mỏi muốn chết. Rồi thì gia đình lục đục, bạn bè giận nhau này nọ. Lúc đó, Xử Nữ thấy cần Song Tử ở bên cạnh biết bao nhiêu!

Biết bao nhiêu lần Xử Nữ chơi rạch tay, Bạch Dương với Thiên Bình không cản được liền lôi Song Tử ra. Ngay lập tức Xử Nữ chẳng buồn rạch nữa. Vì nó sợ Song Tử biết được sẽ buồn. Vì Xử Nữ sợ Song Tử sẽ khóc tại nó không nghe lời, thích tự hành hạ bản thân mình. Cũng vì lời hứa giữa nó và Song Tử trước khi Song Tử lên máy bay.

Rằng Xử Nữ sẽ không vì bất kì ai mà tự làm bản thân mình tổn thương…

Rằng Xử Nữ sẽ chỉ cười chứ không có khóc…

Bây giờ Song Tử về rồi, có phải Xử Nữ sẽ được khóc không? Nó sẽ không khóc một mình, sẽ dựa vào Song Tử mà khóc. Có được không?

“Ê, đang nghĩ gì thế?”

“Đoán đi.”

Song Tử im lặng nhìn vào mắt Xử Nữ hồi lâu, chậm rãi nói: “Có chuyện gì xảy ra lúc tao đi rồi đúng không?”

Xử Nữ bật cười. Đúng là người hiểu nó nhất có khác. Đoán một cái trúng phóc luôn!

“Tao với nó chia tay rồi…”

“Ừm. Nó lại mệt nữa đúng không?”

“Không. Lần này là yêu đứa khác.”

“Mày chịu được hả?”

“Tao vẫn ổn.”

“Nghe sặc mùi không ổn thì có.”

Xử Nữ cười nhạt: “Nhiều lúc tao ước gì mày đừng hiểu tao như thế.” Rồi lững thững ôm gấu bông vào phòng ngủ. Để lại bên cửa sổ một đứa lơ nga lơ ngơ như gà mắc thóc ú ớ định nói gì đó nhưng mà lại thôi.

“Dù sao thì Bạch Dương cũng đã alo cho tao hết rồi chứ bộ.”

“Ở ngoài đó làm gì, vào đây đi. Tao buồn ngủ.” Thò đầu ra hét.

“Biết rồi, đợi tí.” Song Tử bĩu môi: “Ăn rồi ngủ, cứ như con nhợn.”

Trong phòng, cái con người lùn lùn nhỏ nhỏ một lần nữa thò đầu ra, càu nhàu: “Nhanh lên! Sao lâu thế? Lảm nhảm một mình ít thôi không tự kỷ bây giờ.”

Ôi mẹ ơi! Song Tử thề rằng nó sắp phát điên với cục đại đại nợ này luôn rồi. Tại sao nó lại có thể yêu thương, cưng chiều một đứa như Xử Nữ nhỉ?

“ĐI NGỦ!!!”

.

.

Tách. Tách. Tách.

“Hehe, được hai mấy like rồi nè!” Ai đó hào hứng nói lớn.

“Ôi dào, được có hai mấy like mà cũng khoe. Xử Nữ nó đăng lên được cả tá kia còn không thèm khoe thì thôi.” Ai kia phũ phàng dập tắt.

Thiên Bình nhìn Bạch Dương, hai mắt tóe lửa mà chẳng thể phản bác. Cái thứ nhất là vì bạn Bạch nói đúng. Cái thứ hai là Thiên Bình sợ lại bị bạn Bạch đẩy cho một cái ngã lăn quay ra đường. Gì chứ Bạch Dương là con gái mà nó khỏe quá chừng. Mấy bữa trước bạn Bạch có đẩy nhẹ một cái mà làm Thiên Bình ngã oạch xuống đất không thương tiếc.

“Mà thôi, dù sao nhan sắc mày cũng có hạn nên được như vậy cũng tốt lắm rồi.”

“Tao xinh đẹp ngời ngời thế này mà mày dám nói thế hả?”

Ui giời ơi Thiên Bình ơi xuống, xuống. Đu dây cao quá điện nó giật cho đen xì thành siêu nhân than củi bây giờ, không ai cứu được đâu. Chết rồi mất công bạn Bạch tốn tiền đi ăn đám giỗ à.

“Xinh đẹp? Mày có à? Tao tưởng tao đang nói chuyện với cục đất giữa đường chứ?”

Dứt câu, Bạch Dương đút tay túi quần tiến thẳng đến cửa hàng cá viên chiên trước cổng trường, bỏ mặc Thiên Bình tất tả chạy theo sau í ới gọi với cái giọng nghe mà muốn đấm.

Vừa mới cầm được xâu cá viên chiên đầu tiên lên, Bạch Dương đã ngay lập tức muốn quay sang bang cho nhỏ Thiên Bình kia một phát. Trời đánh còn tránh miếng ăn. Người ta đã đưa miếng ăn đến miệng rồi mà còn bị bả giật tay kéo lại, tưởng có chuyện gì quan trọng, hóa ra là: “Uầy, ông kia đẹp giai sao có bà bạn gái xấu dữ mậy! Hay tao ra cưa nhỉ?”

Mặt mũi tối sầm lại, Bạch Dương thẳng tay dọng xâu cá viên chiên vào mỏ con nhỏ bên cạnh: “Bớt ATSM và ăn đi cho tao nhờ. Cỡ mày mà ra tán chắc ăn hai lít axit quá!”

Thiên Bình nhăn nhó: “Bữa nay mày làm sao thế? Cứ nổi nóng với tao.”

Bạch Dương không nói gì, chỉ tập trung vào xử lí mấy xâu cá viên chiên ngon lành mà nó thích mê. Với Bạch Dương, chuyện có thể khiến nó bực mình đến phát khóc ngoài chuyện gia đình ra thì còn chuyện gì nữa đâu.

“Con lùn đâu?”

“Không biết. Tối qua nghe nói nó không có về nhà. Ông bà già tìm quá trời tìm. Mà có chuyện gì?”

“Muốn tâm sự với nó.”

“Êu uây, sao mày nói nó mà không kể tao?”

Lại thêm một xâu cá viên chiên dọng thẳng vào mỏ, Thiên Bình nghe bạn Bạch nói mà tức nổ đom đóm mắt: “Vừa nhìn cái mặt mày đã thấy hãm hết muốn nói rồi sao kể? Tập trung ăn đê, muộn giờ tao uýnh mày chết.”

Xử Nữ, mày lại biến đi đâu nữa vậy? Đợi đến khi Song Tử về đi, Bạch Dương này sẽ khai hết chuyện mày tự ngược ra để xem nó xử mày thế nào.

_Cont_
 
Chap 2

----oOo----

Sau khi phũ phàng đuổi thẳng cổ Thiên Bình về không chút thương tiếc, Bạch Dương lại tiếp tục trầm lặng đi trên con đường ấy một mình. Dạo này Bạch Dương chẳng hiểu sao rất thích tự kỉ, thích tách biệt với thế giới bên ngoài, thích ngồi thừ ra nhìn vào một khoảng không vô định.

Chuyện tình cảm chẳng có gì đặc sắc, chuyện gia đình thì lúc nào chẳng như cái mớ bòng bong càng cố phân tích càng rối. Nói chung là Bạch Dương muốn đi. Nó muốn giống như Song Tử, đi ra nước ngoài một thời gian cho khuây khỏa rồi trở về. Biết đâu khi đó nó sẽ cảm thấy thoải mái hơn bây giờ?
“Cái nhà này chưa đủ khổ hay sao mà ông còn như thế này hả?”

“Bà im đi, biết gì mà nói?”

“Con cái thì học hành chả ra làm sao. Chồng thì tối ngày chỉ biết vác xe đi vác xe về. Không biết là đem tiền quăng cho con nào rồi.”

“Im ngay. Bà nghĩ gì mà nói như thế? Nếu để con Dương nó nghe thấy thì nó sẽ ra sao?”

“Hừ, từ bao giờ mà ông biết quan tâm đến con gái ông vậy?”

Đúng! Từ bao giờ mà ông ta biết quan tâm đến Bạch Dương thế? Nó nghe mà buồn cười quá. Thật giả tạo!

Nhiều lúc Bạch Dương nghĩ, cuộc sống của nó ắt hẳn sẽ khá hơn rất nhiều nếu như không có hai người bọn họ. Cứ cãi nhau, đấu khẩu suốt ngày. Song lại lôi nó ra làm tấm bình phong để trút giận. Bạch Dương nó là người chứ không phải vật đâu mà đối xử với nó như vậy!

Tự nhiên Bạch Dương ước gì bản thân có được một chút ATSM, mơ mộng viển vông của Thiên Bình. Nếu được như thế, Bạch Dương sẽ không phải lúc nào cũng suy nghĩ, mệt mỏi với cuộc sống xung quanh mình.

Tiến tới chiếc ghế đá đối diện bờ hồ, Bạch Dương ngồi xuống, tiện tay rút luôn tai phone ra đeo vào. Chỉ những khi được yên tĩnh thế này, nó mới cảm thấy nhẹ lòng.



Xịch một tiếng. Bạch Dương ngước lên, đôi mắt tròn xoe nhìn vẻ mặt nhăn nhó của cô bạn trước mặt đang cau có dựng xe. Song, cô nhóc thản nhiên ngồi xuống bên cạnh Bạch Dương, rút một bên phone ra nhét vào tai mình.

Bạch Dương khẽ mỉm cười. Tự hỏi lần này lại là chuyện gì nữa đây?

“Làm sao thế?”

Cự Giải mếu mếu. Thật ức quá đi mà!

“Mẹ…”

“Mẹ sao?”

Như động đến nút “on” của công tắc, Cự Giải bé bỏng bắt đầu tuôn hết nỗi uất ức mà cô nhóc vừa phải trải qua.

Chuyện là mẹ Cự Giải bắt cô nhóc dọn nhà. Với một đứa ngoan ngoãn nghe lời mẹ như Cự Giải thì đương nhiên cô nhóc sẽ không ngần ngại mà vâng lời, có khi còn hào hứng nhận nhiệm vụ ấy chứ! Chỉ là trong khi quét nhà, Cự Giải lại nhớ đến bộ phim công phu mình xem tối qua. Cái phim mà có mấy ông trọc đầu tung chưởng như siêu nhân ấy. Thấy hay hay nên mới bắt chước, cầm cây chổi múa y như vậy. Ai dè mẹ nhìn thấy, thế là bị mắng cho một trận mới phi xe ra đây ngồi nè.

“Rồi có cãi lại không?”

Cự Giải gục đầu xuống ngang ngực, lắc lắc.

“Sao không cãi?”

Cô nhóc lúc này mới ngẩng đầu cao lên, khuôn mặt nhăn nhó trông rõ tội: “Tao sợ mẹ!!!”

Bạch Dương đến là chết cười với Cự Giải mất thôi. Biết là nhóc yêu mẹ đấy, nhóc thương mẹ đấy. Nhưng có cần phải phụ thuộc quá vào mẹ để rồi bây giờ mẹ nói cái gì cũng không dám cãi như vậy không? Cứ mở mồm ra cái là y như rằng câu đầu tiên, câu cửa miệng lúc nào cũng “tao sợ mẹ”. Rõ chán!

“Còn mày sao ngồi đây nữa?”

“Chuyện gia đình thôi.”

“Muốn nói tao nghe không?”

Bạch Dương vừa mở miệng định nói gì đó nhưng lại thôi. Nó hiện tại chẳng muốn kể cho bất kì ai về cái ý định nó muốn lên máy bay rời xa nơi này cả.

“À mà cái Xử Nữ nó về nhà rồi đấy.” Thì sáng nay mới on facebook nè, ông thầy chủ nhiệm đăng tin tìm trẻ lạc dày đặc luôn. Mãi đến khi thấy Xử Nữ on, lao vào hỏi mới biết nó qua nhà bạn chơi rồi ngủ lại tối qua luôn.

“Ừm.” Gật đầu hờ hững.

“Rồi giờ mày tính ngồi đây không chịu về luôn ý hả?”

“…” Feel the beat.

“Bạch Dương.”

“…”

“Thế thì kệ mày. Tao về trước. Đến giờ ăn cơm rồi không về mẹ lại mắng.”

Nói chung vẫn là Cự Giải bé bỏng sợ mẹ nên không thể ở bên cạnh nó lúc này được!
.

.

Thiên Bình chạy vội vào lớp. Đến khi đặt cái bàn tọa xuống ghế ngồi Thiên Bình mới thở dài. May mà nó đến kịp. Đúng giờ, vẫn chưa có trễ!

“Xích ra coi. Người đã béo mặt lại còn hãm. Nhìn thấy là muốn đi về.”

Xám mặt. Thiên Bình quay ra, đang tính sẽ cho cái tên vô duyên vô dáng đó biết thế nào là lễ độ khi đụng đến mình. Ấy vậy mà vừa nhìn thấy cái bản mặt đáng ghét đó, Thiên Bình lại thôi, không muốn đánh nữa. Nó vô cùng nghiêm túc lấy tập vở ra viết bài.

Được ngồi cạnh người mình thích thì tội gì không tranh thủ ghi điểm?!



“Các em ngồi yên lặng làm bài, tôi phải ra ngoài có chút việc.” Bóng thầy vừa khuất, cả lớp ngay lập tức đã nhao nhao như cái chợ vỡ.

Bởi ta nói. Đối với học sinh, câu nói vô dụng nhất luôn là: Các em ngồi yên lặng làm bài. Tuổi trẻ năng động, không có ai trông lớp, chúng nó có điên mới im lặng làm bài!

“Thiên Bình.” Một giọng nữ từ bàn dưới gọi vọng lên.

“Ơi. Ai gọi Bình đấy có Bình đây!”

E hèm. Xin giới thiệu, đây là Thiên Yết – bà mai chuyên đi mối cho các cặp đôi trong lớp. Mà Thiên Bình chẳng hiểu sao, Thiên Yết mối kiểu gì mà được vài ba ngày chúng nó cạch mặt nhau không thèm nhìn luôn.

Vẻ ngoài của Thiên Yết cũng không có gì đặc biệt ngoài khuôn mặt đù đù với cái dáng beo béo dễ thương. Chấm hết.

“Chơi nói sự thật đi.”

“Có hai đứa chơi làm gì?” Thiên Bình thở dài nhìn Thiên Yết. Không phải học nhiều quá nên Tiểu Yết nhà ta bị tự kỉ rồi chứ? Thiên Bình đã nói mà, học nhiều quá nó cũng không tốt đâu.

“Rủ Song Ngư cùng chơi. Ngư đang kêu chán nẫu ruột ra kia kìa.”

“Ok, chơi luôn.”

Mãi mới thắng được một ván, Thiên Bình cười gian xảo nhìn Song Ngư khiến cậu có chút rùng mình. Con béo này nó lại định hỏi cái câu quái quỷ khỉ khô gì đây?

“Mày thích đứa nào?”

Đấy! Song Ngư biết ngay mà. Cho Thiên Bình hỏi cậu chắc chắn là không tốt đẹp gì đâu.

“Không có.” Dứt khoát.

“Nói dối. Rõ ràng là có.” Kiên định.

Thiên Yết cười thầm. Nó rủ Thiên Bình với Song Ngư tham gia trò này cốt yếu chỉ để tìm hiểu người Song Ngư thích là ai thôi mà.

“Có chắc là không có không?” Tiểu Yết nham nhở nháy mắt với Thiên Bình: “Cái người mà cậu tự nguyện suốt ngày làm bài tập hộ nàng ấy.”

Đáy mắt Song Ngư khẽ xao động. Cậu cảm nhận được bàn tay mình bên dưới gầm bàn đã ướt đẫm mồ hôi. Chuyện này thực ra… Song Ngư chẳng muốn nói chút nào. Nhưng đã phóng là thì phải theo lao. Huống hồ Song Ngư cậu còn là con trai, sao có thể nói mà không giữ lời?

“Ờ thì có.”

Thiên Bình với Thiên Yết nhìn nhau cười gian xảo, không hẹn mà gặp cùng nói lớn: “Là ai?”

Song Ngư lắp bắp: “Là… là con gái.”

“Không lẽ mày thích con trai hay sao mà nói câu có ích dữ.”

“Ờ… thì…”

Thiên Yết cau có. Con trai con đứa gì mà như đứa con gái, nói mãi không ra một câu: “Không có ờ thì là mà gì hết. Nói.”

Song Ngư thở hắt ra. Cậu dùng hết tất cả can đảm của mình để tả về người con gái ấy. Người con gái khiến cậu chỉ nói chuyện có vài lần mà đã cảm thấy nàng vô cùng đặc biệt: “Tóc dài ngang vai. Đeo kính. Không để mái…”

Bốp một cái đau điếng lên bả vai Song Ngư, Thiên Bình cười híp hai con mắt, quằn quại vì vui sướng: “Tao biết là ai rồi. Khỏi kể.”

Trong khi đó, Thiên Yết vẫn đang cặm cụi với tay nghề phác họa đẹp như ảnh chụp của mình vẽ nên nàng thơ của Song Ngư một cách kín đáo. Thiêu Yết không hay để ý như Thiên Bình nên nó vẫn chưa có đoán ra. Nhưng chỉ cần bức phác họa này hoàn thành, Tiểu Yết có khi còn có thể chắc chắn người đó là ai còn hơn cả Thiên Bình.

Xoẹt xoẹt. Bức phác được hoàn thành trong nháy mắt. Miệng Thiên Yết lúc này phải nói là khó mà ngậm lại được. Không ngờ Song Ngư lại thích cậu ấy.

“Ngư. Muốn tui bày cách ông cưa nàng không?” Tiểu Yết bắt đầu hành nghề dụ dỗ. Con xin mẹ! Đừng có mai mối nữa nếu như mẹ muốn hai đứa chúng nó đến được với nhau.

“Thế này… thế này… thế này này. Đảm bảo không đổ không lấy tiền.”

“Thật không?” Vẫn chưa tin được. Cả lớp ai biết chuyên ngành của Thiên Yết là đi phá hoại hạnh phúc còn chưa chớm nở chứ. Nghe lời nó biết đâu Song Ngư mất cả chì lẫn chài?!

Thấy Thiên Yết gật lấy gật để, Song Ngư thở dài. Coi như tui tin bà lần này. Nàng mà không đổ tui nghỉ chơi bà đầu tiên.

.

.

Jewelry Shop

Thiên Bình lăng xăng chạy tới chạy lui, trên tay là một đống quần áo đủ loại, đủ kiểu dáng màu sắc lao thẳng vào phòng thử đồ. Bên ngoài, cái dáng người nhỏ nhắn quen thuộc của Cự Giải ngồi trên ghế chờ ngáp ngắn ngáp dài.

Cự Giải uể oải liếc đồng hồ đeo tay thầm nguyền rủa cái con người đang tí tởn trong phòng thử đồ. Rủ nó đi mua quần áo mà đến nửa tiếng rồi chưa chọn mua lấy nổi một cái. Nản, đại nản!

“Vẩu.” Cái quái?!!

Cự Giải ngẩng phắt mặt lên truy tìm thủ phạm. Cái tên mà hay gọi Cự Giải nó bằng biệt danh ấy trong lớp chỉ có một và duy nhất thôi! Quét mắt một vòng, Cự Giải dừng lại khi bắt gặp khuôn mặt vạn phần nham nhở phía đối diện ở shop áo nam. Hơ, hôm nay lại còn rảnh rỗi đi mua quần áo cơ đấy! Cự Giải còn tưởng tên ảo game này còn đang chúi mũi vào cái lap thân yêu của hắn ở nhà chứ.

Hắn ta chạy tới trước mặt Cự Giải cười hòa ái khiến nó khẽ rùng mình. Quen nhau cũng được hơn một năm học chung, Cự Giải thừa biết cái điệu cười này một khi tung ra là nó sẽ nhận từ hắn vài chục lời nhờ vả: “Gì nữa đây?”

“Đi ăn kem với tao.”

“Rảnh. Nhưng mà tao đang đi mua quần áo với Thiên Bình.”

“Kệ nó đi. Tao mới tìm được một quán kem màu tím.” Hắn nháy mắt.

Màu tím á? Cự Giải ngay lập tức xoay 180 độ, xông xáo: “Đi, đi luôn.”

“Thế còn Thiên Bình?”

“Kệ nó đi.” Tao rất xin lỗi mày Thiên Bình ạ! Nhưng cái quán đó nó màu tím. Là màu tím đó!

Thế là hai con người, một trai một gái rủ nhau chạy thi ra ngoài cửa lớn shop quần áo. Mặc nhiên Thiên Bình tội nghiệp vẫn chẳng hay biết gì, vẫn nghêu ngao vừa thay đồ vừa hát trong phòng thử rất hăng say. Poor Bình Nhi~

Mười lăm phút sau…

Cửa phòng thử đồ mở ra, Thiên Bình trên người mặc một chiếc váy thể thao năng động bước ra hào hứng: “Cự Giải, mày… đâu rồi?” Ai đó đờ mặt ngó nghiêng tìm con nhỏ có bộ răng thỏ.

Ting ting. Thiên Bình lôi điện thoại trong balo ra, nhăn mũi khi nhìn thấy kí hiệu SMS trên màn hình. Nếu Thiên Bình đoán không sai thì chắc chắn đây là tin nhắn của con nhỏ bỏ bạn kia rồi! Không phải là lại mẹ gọi về nhà đón em đấy chứ? Nhấn vào tin nhắn, SMS from Giải vẩu: Mới tìm được quán kem màu tím đẹp lắm, tao về trước thăm quan đây. Yêu mày!

Bạn bè tốt nó là thế này đây…

_Cont_
 
Chap 3

----oOo----

Chiếc đồng hồ lớn ở trung tâm thành phố điểm sáu giờ đúng.

Trong quán kem màu tím bên kia đường, một đôi nam nữ tất tả mở cửa chạy ra ngoài. Cô gái nhăn nhó nhìn chàng trai cũng đang rối rắm không kém. Ai đời có cái loại con trai nào đi mời bạn ăn kem mà quên mang tiền xong rồi để hai đứa ở lại rửa bát đến rã rời tay chân ra như tên hâm này không trời?

“Sư Tử… cả đời này tao thề tao hận mày nhất!” Cự Giải duỗi thẳng tay ra trước mặt mà lên tiếng rên rỉ. Hai cái tay của Cự Giải giống như chẳng còn là của nó nữa, mang đi bán luôn cũng được nữa. Rửa li nhiều đến nỗi tay nó tê rần vì ngâm nước lạnh, đơ như cây cơ luôn rồi này!

“Tao xin lỗi. Tại quên ví thôi.”

“Mày còn nói hả?” Đi ăn kem từ lúc ba rưỡi mà giờ sau giờ tối rồi nè. Mà chỗ này cũng không có gần nhà Cự Giải, về tới nơi chắc bảy giờ kém. Xác định là hôm nay về thảo nào cũng bị mẹ mắng cho một trận té tát: “Rồi tiền đâu bắt xe buýt về nhà?”

Sư Tử nãy giờ nghe Cự Giải càm ràm sớm đã đau hết cả tai. Cái đầu lắm trò đang hoạt động hết công suất để nghĩ ra cách bịt miệng con nhỏ lắm điều kia lại. Dù sao cũng chỉ là quên ví ở nhà. Nếu không phải Cự Giải thích ăn kem, đã vậy một lần ăn còn nốc quá trời quá đất thì hai đứa chúng nó cũng chẳng đến nỗi thân tàn ma dại thế này.

“Tao đi xe. Để tao chở mày về.” Dù sao nhà hai đứa cũng chỉ cách nhau một con phố nhỏ.

“Ờ vậy đi.”

“Đợi tao đi lấy xe.”

“À mà không được.” Sư Tử là con trai mà, đúng không? Vừa nãy Cự Giải xin phép mẹ đi chơi với Thiên Bình cơ mà. Giờ lại đùng một cái lững thững giai đưa về nhà. Cự Giải thật không biết nếu mẹ nó nhìn thấy thì hình phạt tàn khốc nhất mà nó nhận được sẽ là gì: “Mẹ tao nhìn thấy mất.”

“Thì sao?”

“Tao sợ mẹ!!!”

Thế thì tao chịu mày rồi.

Sư Tử méo mặt. Không lẽ bây giờ bắt cậu mặc váy đội tóc giả đưa Cự Giải về? Woa, một ý tưởng không tồi nhưng cậu chưa điên đến mức hi sinh lòng tự tôn cao ngất của mình như thế.

“Tao lai mày đến đầu ngõ rồi thả xuống cho mày đi bộ vào là được rồi.”

Loay hoay một hồi Cự Giải cũng gật đầu: “Vậy đi.”

.

.

“AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!” Tiếng hét đồng loạt vang lên từ ba cái miệng nhỏ nhắn xinh xắn.

Xử Nữ khẽ tránh sang một bên để người ta không nhìn ra nó là bạn thân của ba con nhỏ hâm hâm đang ôm lấy nhau hú hét giữa hành lang kia. Xa nhau có ba tháng thôi mà cứ như Song Tử vừa mới tai qua nạn khỏi trở về từ sa mạc hoang tàn với chúng nó vậy. Thật ra thì tối qua Xử Nữ cũng có ôm nhưng không có làm lố như hai đứa nó thôi mà!

Bạch Dương đặt hai tay lên vai Song Tử, hết đẩy ra rồi lại ôm vào, đẩy ra rồi lại ôm vào, tạo thành một vòng tròn kết giới không cho Thiên Bình vẫn đang khổ sở tới gần. Riêng Song Tử thì cảm tưởng như bản thân đang bị lắc tới lắc lui, lắc đến chóng mặt như một con dế.

“Xê ra tao ôm nó cái coi.”

“Lướt. Tao chưa tâm sự với nó xong mà.”

“Cơ mà nó là bạn tao.”

“Nó cũng là bạn tao.”



Cho đến khi Xử Nữ Đại Ca ra tay giành lại “chủ quyền” của mình thì Bạch Dương và Thiên Bình mới thôi không tranh cãi nữa: “Chốt lại một câu nó là vợ tao nên chúng mày để nó yên cho tao nhờ.”

Phải khoảng hơn hai phút sau khi bị Bạch Dương lắc như con lật đật thì Song Tử mới hoàn hồn về xác. Nó nở một nụ cười méo xẹo. Mới về chưa được bao lâu mà sao nhiều người muốn ám sát Song Tử bé nhỏ là nó thế nhỉ? Woaaaa~ Trên đầu nó có nhiều sao bay ghê ta!

“Để mừng ngày mày trở về, tao – Thiên Bình xinh đẹp quyến rũ nhất thế giới này tặng cho mày hộp sữa ADM+ một thời gắn bó với mày suốt những năm cấp hai đến bây giờ.” Thiên Bình nhe răng, tay chìa ra hộp sữa hình con bò mặc khố tặng Song Tử.

Sau lời tự bạch có phần tự sướng hơi quá độ của Thiên Bình thì như thường lệ, con nhỏ bị Xử Nữ và Bạch Dương dìm xuống tận đáy của sự xấu hổ không thương tiếc. Trong khi đó, bé Song đang bận rít sữa cũng vào cuộc, nấn ná vài câu cho đúng tinh thần “thánh troll quốc dân” rồi rút xuống êm đẹp tiếp tục uống thữa.

“Cơ mà hôm qua tao mới khai quật được một bí mật động trời.” Thiên Bình nhanh nhảu đá lông nheo với Bạch Dương. Tại vì hôm qua sau khi biết được bí mật ấy, do không thể khép cái miệng vào được nên nó đã nhấc máy điện thoại và alo ngay đến số phone của bạn Bạch. Và biết đâu Bạch Dương sẽ có những ý tưởng táo bạo để kết nối chuyện tình này thành một giai thoải đẹp nhất thế kỷ như Romeo và Juliet?

“Bí mật gì?”

“Rằng là… yah~ mày nhìn đi đâu thế hả con kia?”

“Kia là ai thế?”

“Hở. mày hỏi ai cơ?”

Song Tử nheo mắt nhìn theo tấm lưng rộng vừa đi ngang qua: “Cái người kia kìa.”

Mùi hương nhàn nhạt ấy, nó rất giống. Nhưng không thể nào! Người ta là trưởng phòng của một công ty, việc gì phải đến trường học này để làm gì cơ chứ?

Xử Nữ vẫn giữ chất giọng thường ngày của mình, không lạnh không nhạt nói: “Là thầy giáo số học mới. Nghe nói thầy tiết sắp tới sẽ dạy lớp bọn mình thì phải. Mà thôi vào lớp đi, chuông reo nãy giờ.” Dứt câu, Xử Nữ nhanh chóng đánh mắt sang Bạch Dương nhờ con nhóc bịt cái miệng lắm chuyện thao thao bất tuyệt về ông thầy đẹp zai thế này, tài giỏi thế kia, bla bla của Thiên Bình lại.

.

.

Huých tay vào mạn sườn Song Ngư, Thiên Yết nhướng mắt ra phía nhóm bốn bạn nữ đang hùng hổ bước vào lớp. Và trong đó có một người ba tháng liền biến đi đâu mất làm Song Ngư của chúng ta tương tư đến mất ăn mất ngủ.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, Song Ngư đờ người ra, môi mấp máy cái gì đó không thành tiếng. Song Tử về lần này đúng là bất ngờ khiến Song Ngư còn chưa chuẩn bị tốt để gây chú ý với nàng nữa.

“Ra đưa nàng gói bimbim ông mới mua đi.”

“Phải đưa hả?” Song Ngư ngơ ngác. Mới tốn tiền mua gói bimbim chưa kịp bóc mà đã phải cống cho gái rồi sao? Có bất công quá không vậy?

“Chứ còn gì nữa! Quan tâm người ta chút coi.”

“Ờ ờ, biết rồi.”

Song Ngư hít một hơi thật sâu để lấy can đảm rồi tiến về phía bàn Song Tử đang ngồi nói chuyện cùng Xử Nữ, Bạch Dương và Thiên Bình. Bạch Dương vừa nhìn thấy vẻ mặt có phần ngại ngùng nửa tiến nửa lùi thì nhanh nhảu vỗ vỗ vào chân Xử Nữ với Thiên Bình ra hiệu tránh chỗ khác để chừa không gian riêng cho người ta thi hành công vụ. Biết ý, cả ba cùng lúc đứng dậy: “Tao đi vệ sinh.”

“Tao quên làm bài về nhà rồi, ra chép bài đây.”

“Tao đi lấy sổ đầu bài.”

Song Tử ngơ ngác nhìn ba con bạn thân lần lượt rời đi với lí do hết sức củ chuối. Không phải đầu giờ lúc nãy Xử Nữ đã đi vệ sinh rồi sao? Giờ lại đi nữa! Chẳng lẽ con này nó bị yếu sinh lí thật hả trời? Còn Bạch Dương, có bao giờ làm bài về nhà đâu. Kiểm tra bảy ngày thì năm ngày thiếu một ngày quên vở ở nhà rồi, còn bày đặt thanh niên nghiêm túc nữa. Cả nhỏ Thiên Bình kia cơ, sổ đầu bài chình ình trên bàn giáo viên rồi đi lấy chi vậy?

“Song Tử.”

“Ơi.” Song Tử chớp mắt nhìn Song Ngư: “Gì thế?”

Song Ngư nuốt nước bọt, bàn tay cầm gói bimbim chẳng biết từ lúc nào đã vã cả mồ hôi. Cậu cười cửa miệng đưa cho Song Tử rồi ngập ngừng: “Chào mừng cậu về lớp.” Rồi biến mất nhanh hơn cả lúc xuất hiện.

Cúi xuống ngắm nghía gói bimbim rồi lại nheo mắt nhìn theo dáng Song Ngư đang nằm úp mặt vào bàn, bên cạnh là Thiên Yết cứ không ngừng liếc về phía nó mỉm cười đầy ẩn ý. Hình như nó biết chuyện gì đang xảy ra ở rồi thì phải!

“Ngư.”

“Hả?”

Nó giơ gói bimbim lên vẫy vẫy rồi cười híp mắt: “Cảm ơn.”



Như lần đầu tiên Song Tử gặp anh. Anh đứng bên cửa sổ, ánh nắng ấm áp chiếu vào người anh vẽ nên một bức tranh mờ ảo, càng hoàn hảo hơn khi cái nhếch môi quen thuộc của anh in đậm trên môi. Nó khẽ đứng hình, đầu cúi xuống một cách lúng túng khi anh cứ nhìn về phía mình.

“Thầy là Bảo Bình, giáo viên phụ trách số học của lớp mình năm nay.”

Bảo Bình vừa dứt câu đã nghe tiếng mấy nữ sinh bên dưới hét ầm lên: “Thấy đẹp trai quá!” Cùng tiếng “xì” thật dài của bọn con trai. Học sinh bây giờ đúng là chẳng khá hơn được bao nhiêu so với lúc Bảo Bình còn học trong cái trường này.

Thiên Bình kéo tay Song Tử lúc cả lớp được ngồi xuống tò mò: “Sao thầy cứ nhìn về phía này hoài mậy?”

“Ai… ai biết.” Sao mà Song Tử tự nhiên cảm thấy căng thẳng thế nhỉ?

“Có khi nào thầy thích tao không mày?”

“Học đi bà nội. Ngồi đó mà ATSM hoài.”

“Hứ, kệ tao chứ!” Thiên Bình “hứ” một cái rồi tỏ vẻ giận dỗi chúi đầu vào balo lấy tập vở ra ghi bài mới.

Lúc này Song Tử mới khẽ thở phào. Nhưng thật sự thì Song Tử bé nhỏ chưa bao giờ phải trải qua một tiết số học nào mà đầy áp lực như vậy. Song Tử cứ có cảm giác rằng thầy Bảo Bình chẳng chút khách khí hay biết bất lịch sự là gì khi mà cứ nhìn chằm chằm vào chỗ nó ngồi khiến cả người nó nhộn nhạo hết cả lên…

“Song Tử.”

“Dạ.” Sao mà cái giọng bình thường Song Tử thích nghe biết bao nhiêu mà lúc này cứ như tiếng gọi hồn từ âm tào địa phủ thế nhỉ?

“Lên làm bài này cho tôi.” Bảo Bình nhìn Song Tử, vẫn điệu cười nhếch môi đáng ghét khiến nó tức đến xì khói. Đây rõ ràng là lấy việc công trả thù chuyện riêng mà: “Nhanh chân lên và bỏ quyển vở xuống.”

“Tại sao các bạn khác được mang vở còn em thì không?” Cái này là bất công, quá bất công, đại đại đại bất công luôn.

Xử Nữ, Bạch Dương, Thiên Bình đồng loạt nhìn chằm chằm Song Tử. Dường như cả ba chúng nó đều thắc mắc chung một câu hỏi rằng: Tại sao bữa nay Song Tử gan quá vậy? Bình thường hiền như cục đất hôm nay lại dám cãi lại thầy luôn a~

“Nếu em không muốn lên có thể nhận một con không trong sổ điểm.”

Song Tử cắn môi suy nghĩ rồi quắc mắt ngồi thụp xuống bàn trong sự ngỡ ngàng và xúc động của tất cả các bạn khác. Để xem, nó không tin Bảo Bình nỡ xuống tay cho nó quả trứng vào sổ điểm đâu!

*Reenggg… reenggg…

Song Ngư chỉ chờ có thế chạy sang bàn Song Tử: “Xuống can-teen đi ăn với tớ không?”

“Ok không thành vấn đề.”

.

.

Cả canteen như náo loạn khi hotgirl “xuống phố”. Đó là Kim Ngưu, gương mặt đại diện của trường cũng như bộ mặt đại diện của tất cả học sinh nữ khối 12. Với vẻ ngoài dễ mến, thân hình cân đối không thừa không thiếu, chỗ nào cong cần cong chỗ nào thẳng cần thẳng, Kim Ngưu dễ dàng thu hút được ánh nhìn của tất cả bạn bè và cả thầy cô. Đặc biệt trong đó có ông thầy giám thị cực kì khó ưa với châm ngôn sống: đẹp + đầu rỗng = vứt đi.

Ai bảo Kim Ngưu vừa đẹp vừa giàu làm chi. Có trách thì trách ông trời thôi hà!

Kim Ngưu trên tay là hộp cơm được bọc trong một túi giữ ấm màu xám, tự tin đi đến trước mặt thầy giáo mới: “Thầy ơi, em ngồi đây được hông thầy?” Mắt chớp chớp cún con.

Bảo Bình lười biếng quay đầu lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười cửa miệng khó hiểu nhưng cũng gật đầu đồng ý. Khỏi nói Kim Ngưu vui đến thế nào, nó nhanh chóng kéo ghế ngồi xuống, tay chống cằm ngắm mỹ nam trước mặt. Nhìn Bảo Bình ăn thôi cũng làm nó thấy nó rồi. Khỏi ăn chi cho béo, dù sao nó cũng đang giảm cân.

“Sao không ăn đi?” Bảo Bình nhướng mắt.

Kim Ngưu lắc đầu cười trừ. Nó nhìn quanh thật cẩn thận rồi mới ngoắc ngoắc Bảo Bình lại gần, thì thầm: “Em đang giảm cân, anh cứ ăn đi.”

Bảo Bình không nói gì, ánh mắt sáng ngời nhìn về phía cô học trò nhỏ bên bàn đối diện một cách thách thức. Để xem cuối cùng ai là người chiến thắng trong trò chơi này…

_Cont_