Fanfiction Sshh...!

  • Thread starter Thread starter Tằm
  • Ngày gửi Ngày gửi
  • Trả lời Trả lời 9
  • Lượt xem Lượt xem 250

Tằm

Super Moderator
Thành viên BQT
26/04/2025
356
449
60
Tỏa Tâm Cư
Cự Giải
Sshh...!
[Fanfiction]

ec6a917d0cfb1c293a73af918391488c.jpg


Title : Shh...!

Author
: Canceria/Tằm

Disclaimer : Họ tồn tại xung quanh tôi không có nghĩa họ thuộc về tôi.

Genre: School life + slice of life

Length: Long fic ~ 20 chapter

Status : HOÀN

Chap schedule : 2 chap/week

Rating : [K]

Notice : Có thể dùng Ctrl và kéo con lăn chuột máy tính lên phía trên để tăng kích thước size chữ

The author's note : Là câu chuyện viết tặng một Bảo Bình, nhưng trong truyện sẽ không có Bảo Bình đâu

Summary : Truyện viết về thế giới học đường của các chòm sao, những câu chuyện thời mới lớn vui, buồn, hờn giận, yêu ghét đan xen.

Nội qui topic:
1. Đọc kĩ Hướng dẫn sử dụng trước khi dùng
2. Không giục chap, không comt lạc đề, và đề nghị không hỏi Can về những fic khác đang viết dở.
3. Can đã viết truyện này lâu rồi, nhưng bây giờ thích up lên thôi. Hi vọng mọi người thẳng tay ném đá.


Intro :
Khi không có gì để nói ...
... thì điều tốt nhất ta nên làm ...
... là im lặng...
Shh...!
Nói ư ...
... khi chúng ta đều hiểu ?
... Vậy...
... cậu định im lặng đến bao giờ ?

Mục Lục
Casting 1 | Casting 2
Chapter 1 | Chapter 2 | Chapter 3 | Chapter 4
Chapter 5 | Chapter 6

 
Sửa lần cuối:
  • Like
Reactions: azurine
Casting 1:
(Mọi hình ảnh chỉ mang tính chất lừa tình)
Chú ý : Trong truyện các nhân vật sẽ được gọi theo biệt danh.

Parents
#1. Bố Vĩ Đại : Bạch Dương

[IMG]

" To change the future, one needs only to change the present. As for the pasts, well, that's another story"
" Để thay đổi tương lai, chỉ cần thay đổi hiện tại. Còn với quá khứ, đó lại là một câu chuyện khác"

#2. Mẹ Vĩ Đại : Ma Kết


[IMG]

"Only when we are empty can we be filled."
"Chỉ khi đầu óc ta trống rỗng thì ta mới đổ đầy được điều khác vào."

#3. Người không có biệt danh : Song Ngư


[IMG]

"All the conflicts of the mind are silenced by the true calling of the heart."
"Mọi mâu thuẫn nội tâm đều phải lặng im trước tiếng gọi chân thành của con tim"

---

*các trích dẫn được lấy từ cuốn Ping - A frog in search of a New Pond ( Stuart Avery Gold )*
 
Sửa lần cuối:
Casting 2 :
(Mọi hình ảnh chỉ mang tính chất lừa tình)
Chú ý : Trong truyện các nhân vật sẽ được gọi theo biệt danh.

Main character
#1. Dứa Gai : Thần Nông

7dcf2b5ffeda673d87d9545fdf9d822a.jpg

"Go with the flow, because the flow knows where to go"
"Cứ hòa mình vào dòng chảy, vì dòng chảy biết nơi cần đến"

#2. Shawol (cái tên này chỉ đơn thuần là biệt danh nhé) : Sư Tử


Shawol.jpg

"Mistakes can be overcome, but inaction imprisons the soul"
"Sai lầm có thể khắc phục, nhưng không hành động thì tâm hồn sẽ bị giam cầm"

#3. Bà Zà: Xử Nữ


ad83c492c1b189b9184af2e96fef8a05.jpg

"Listen to the silences between the sounds, can you hear the sounds of the silences ?"
"Lắng nghe sự tĩnh lặng giữa những thanh âm, cậu có nghe được âm thanh của những khoảng lặng ?"

---

*các trích dẫn được lấy từ cuốn Ping - A frog in search of a New Pond ( Stuart Avery Gold )*
 
Casting 3:
(Mọi hình ảnh chỉ mang tính chất lừa tình)
Chú ý : Trong truyện các nhân vật sẽ được gọi theo biệt danh.

The Others

#1. Vũ "Hàn" ( Chú ý : tên cậu ấy là Vũ ) : Nhân Mã

ea4a036368233e97383e6e2c59de47cb.jpg

"Happiness is not a destination. It's a process, a wondrous journey."
"Hạnh phúc không phải là đích đến, mà là một quá trình, một hành trình tuyệt diệu."

#2. Nhãn Lồng : Cự Giải


2d5d2c85b40ceccf32c3d5b3f847c2a0.jpg

"It's hard to let go when fear lurks inside you."
"Thật khó mà thanh thản khi nỗi sợ còn ngự trị trong bạn."

*các trích dẫn được lấy từ cuốn Ping - A frog in search of a New Pond ( Stuart Avery Gold )*

#3. Mũ Đỏ : Song Tử


2796afd8d574b3916ac8d7855b01c8b9.jpg

Gà có trước hay trứng có trước ?
#4. Trần Như Nhộng ( Chú ý : Trần là họ của nhân vật ): Kim Ngưu

d16a2233425a30754405ff732bc5d10f.jpg
Gà ngon hơn hay trứng ngon hơn ?
 
Chapter 1

"TỰ KỶ"

Chapter 1

_____****_____

Ngày hôm nay, cậu được mẹ đưa tới trường.

Thật là hiếm khi nào mà cậu được mẹ đưa đến lớp. Bình thường cậu phải tự mình đi xe bus đi học, từ lúc cậu mới học lớp bốn còn bé tí bé tẹo. Nhưng hôm nay, lại là chuyện hoàn toàn khác, vì cậu đến nhận lớp ở trường Zodiac - trường Zodiac cơ đấy !

Có đứa con tự mình thi đỗ ( tự mình nhé ) vào trường Zodiac, đó là niềm vinh dự lớn nhất đối với mỗi bậc phụ huynh – có con bằng tuổi cậu – trong thành phố này. Zodiac High School là ngôi trường danh giá bậc nhất, nổi tiếng vì thành tích học tập cũng như khét tiếng vì thành tích “ăn chơi”. Nằm trong khu đất mênh mông với quy mô mười héc ta, được trang bị tất cả các loại cơ sở vật chất tốt nhất, tổ hợp của một trường cấp hai và một trường cấp ba, đây là nơi mà mỗi học sinh của nó ra đi đều tự hào “ Once Zodiers, always Zodiers”.

Nhớ ngày đầu tiên bước chân vào lớp sáu, cậu đã không khỏi choáng ngợp bởi cái vẻ hào nhoáng của nó. Tất cả mọi nơi đều rộng thênh thang, nhìn chỗ nào cũng thấy những anh chị - hay cả những người không ra anh cũng chẳng ra chị nữa - chạy, tay dang ra, ôm nhau và hò hét. Giày cao gót lộp cộp, những đôi converse và DC nện bình bịch trên nền gạch, hòa lẫn những tiếng hét tạo ra một bản giao hưởng đầy tính chất ngẫu hứng. Đến cả người ngoài - tức là mấy ông công nhân xây dựng treo mình trên Gangnam Palace bên cạnh - nghe thấy bản giao hưởng ấy cũng phải ngoảnh lại mà nhìn xem cái gì mà vui vẻ và bấn loạn đến như thế. Ngay chính cậu cũng thấy vui vui, mặc dù cậu thường không thích những trò thái quá như thế. Cậu hình dung một ngày nào đó, cậu cũng giống như một anh chàng phía xa xa – quần bò skinny, giày Wings, tay lăm lăm Galaxy S6 và vai thì trĩu xuống vì McBook – vừa đến đã lao tới ôm một chị xinh ơi là xinh. Ngày đó, chắc cũng chẳng xa đâu...

Chỉ là, phải ở lâu cùng nhau, người ta mới hiểu hết nhau. Bốn năm, đủ để cậu biết, tất cả những cái đó chỉ là vẻ bề ngoài…

Hôm nay thì không ai ôm cậu như thế cả. Mẹ cậu cũng không. Lâu lắm rồi, cậu chả còn nhớ là bao lâu, cậu không được ai ôm thắm thiết cả. Mà cũng chẳng nói đến ôm, chỉ một cử chỉ quan tâm nhỏ cậu cũng không được có. Bố cậu đi công tác suốt ngày, về nhà là say khướt. Mẹ cậu thì còn phải vùi đầu vào đống sổ sách giấy tờ, và nếu thừa thời gian sẽ lượn lờ qua vài shop hàng hiệu và spa. Ban ngày, cậu tự đi học lấy. Về nhà rồi, cậu tự ôn bài, hoặc nếu không thì chúi đầu vào Epic.vn và Discovery Channel. Cậu không mấy khi được nói chuyện với bố mẹ, và hay chính vì thế mà ra ngoài cậu cũng chẳng nói chuyện với ai. Như mọi người thường thích dùng từ “tự kỷ” với những ý nghĩa mà họ mặc nhiên gán cho nó, thì cậu chính là một kẻ “tự kỷ”.

Cậu hiểu cậu không “tự kỉ” như ai đó nghĩ.

Dứa Gai đưa đôi mắt hờ hững lẳng lặng nhìn quanh. Nơi này đối với cậu, cũng như đối với tất cả những ai đã đến đây mỗi sáng suốt bốn năm qua, đã quen lắm ! Bốn năm, quang cảnh chẳng khác đi bao nhiêu, và cậu cũng học được nhiều điều. Vẫn là khoảng sân rộng đầy nắng và những cái cây khẳng khiu lơ thơ mấy cọng lá, vẫn lủng lẳng trên cây chùm bóng bay xịt hết hơi tự bao giờ. Và cậu, vẫn là một kẻ đi một mình, về một mình, không một người bạn thân…

... Cái khu cậu học ngày trước lại càng chẳng có bóng mát nào. Lớp cậu ở gần cổng sau, trong một khu mà lớp nào cũng chạy điều hòa ro ro và trang trí cực kì sặc sỡ. Trong lớp cậu có khoảng hai chục nhóc đã đến. Đứa nào đứa nấy ngồi im thin thít, chỉ rụt rè nhìn quanh và mỉm cười với hư vô, mong có ai đó đến bắt chuyện với mình. Nhưng rốt cục chẳng đứa nào quen đứa nào, nên cứ ngậm miệng ngồi nín lặng nhìn trời, nhìn đất và nhìn bảng. Riêng ở một bàn gần phía cửa sổ, có hai cô bé nói chuyện với nhau, không to nhưng cũng đủ cho cái lớp học yên lặng phải ầm ĩ. Cậu ngồi ngay bên dưới hai cô bé ấy. Điều đầu tiên cậu phát hiện ra là hai cô giống hệt nhau – từ đầu tóc, quần áo ( mặc đồng phục mà ), giọng nói và cả gương mặt trông đều trẻ con và dễ thương như búp bê. Cậu tò mò nhìn hai cô bé sinh đôi, để ý một lúc lâu mới thấy rằng một người luôn là người nói, và người còn lại thì hầu như chỉ mỉm cười - cả nụ cười cũng đáng yêu nữa . Cô bé nói nhiều – khác với người còn lại ở chỗ là cô không đeo kính cận – bỗng bắt gặp ánh mắt tò mò từ cậu, đột ngột quay ra làm quen. Cô bé ấy liến thoắng cái gì cậu cũng không rõ nữa, song cậu thấy vui. Cái vui ngày ấy đơn giản, nhẹ nhàng, cũng phảng phất thứ gì đó ngài ngại mà một thằng nhóc lớp sáu như cậu – bấy giờ - không hiểu. Cậu vẫn không biết gọi nó là cái gì, từ trước đến nay, cậu chưa bao giờ trải qua một cái gì giống thế. Chỉ biết một điều, là ấn tượng đầu tiên cô bé ấy để lại trong lòng cậu như một bức tượng đài, khó mà sụp đổ.

Cậu đã bắt đầu thấy vui khi được đến lớp, vì cậu biết cậu sẽ thấy cô bé ở lớp, luôn tươi cười với cậu. Cậu bắt đầu đi học nhóm với cô bé trước mỗi giờ kiểm tra. Cậu bắt đầu gọi cô bé bằng biệt danh từ lúc nào không rõ. Cậu biết hết tất tần tật mọi sở thích, sở ghét cũng như sở đoảng của cô bé - còn sở trường thì cậu biết là cô bé có cố mấy cũng chẳng có. Cậu luôn luôn tìm mọi cách để cô bé vui, luôn gợi chuyện cho cô bé cười nói huyên thuyên, mặc dù những gì cô bé nói thường chỉ là những chuyện đâu đâu trên trời dưới đất mà cậu chẳng bao giờ quan tâm cả ( như SNSD, Yu Seung Ho hay HKT và những gì tương tự như thế ). Cái cậu muốn thấy - chẳng phải là Iron Man hay kiểu tóc của chị Nicki Minaj – mà chỉ là gương mặt tươi cười và cái ngây ngô đáng yêu của cô bé. Một ngày bình thường, cậu chợt nhận ra cậu là bạn thân nhất của cô, thậm chí thân hơn cả người em gái sinh đôi của cô nữa.

“Shawol !” – Cậu lẩm bẩm một mình, chẳng hiểu tại sao mình cũng có lúc ngốc nghếch thế này. Ngày nào cậu cũng gọi thầm cái tên quá đỗi thân thuộc này trong tim đến cả trăm lần, như sợ rằng rồi cậu sẽ quên mất. Không ! Không phải cậu sợ quên – cậu không thể quên cái tên ấy đâu, cậu sợ sau này cậu sẽ không được gọi cái tên ấy nữa. Cũng phải thôi ! Cậu và Shawol học đến lớp chín, biết đâu được sau này có còn học cùng nhau thêm nữa hay không ? Mà kể cả có học cùng đi nữa, thì cũng chắc gì cậu đã thân với cô bé như trước. Thậm chí ngay lúc ấy, Shawol và cậu cũng đã chẳng thân thiết như ngày xưa nữa rồi. Cậu không ngồi gần Shawol, cô bé cũng có khi lờ cậu đi, chẳng thèm quan tâm gì đến cậu. Cậu đi học suốt ngày và Shawol thì đi xem phim suốt ngày. Cũng có đôi lúc Shawol cũng ngồi nói chuyện với cậu, nhưng cậu cảm thấy cô bé chán nản. Đủ hiểu, mọi chuyện bây giờ đã khác.

Ít ra thì lớp mười Dứa Gai vẫn học cùng lớp với Shawol. Cậu đã lớn lắm! Giờ cậu cao hơn 1m80, hơn Shawol cả cái đầu. Cậu không còn bị mụn dầu nữa, trông cậu khá hơn một năm trước rất nhiều, chỉ là còn lâu mới đẹp trai như mấy anh Shinee của cô bé ấy thôi. Giống như viễn cảnh cậu từng hình dung, nhưng khác một điều là cậu không ăn diện như mọi người và lúc cậu đi vào trường, không có ai chạy đến ôm cậu mà hò hét. Dứa Gai trông thấy Shawol. Cô bé hét lên và lao ra, lao ra chỗ một cậu bạn khác, cậu bạn suốt ngày đi xem phim với cô bé : Vũ “Hàn”. Trong mắt Shawol, Dứa Gai không phải bạn thân nữa, và cậu chẳng phải không hiểu điều đó.

Điều đáng buồn có phải là nỗi buồn, hay là khi người ta nhận thức được mình đang rơi vào tình cảnh đáng buồn đó ?

Cậu cũng không biết nữa. Trước nay cậu vẫn nghĩ cậu thật sự có một BFF cơ đấy! Cậu vẫn thường coi trọng bạn của cậu hơn là cái gia đình cậu sống tách biệt cơ đấy ! Có thể Shawol không phải là tất cả, chỉ là cậu có thể làm cho con bé ấy đủ mọi thứ cũng chẳng mong nó phải trả lại cho cậu. Hóa ra, cậu nhầm! Thật là tai hại. Cho dù là với gia đình hay với bè bạn, cậu vẫn giống như một phần tử thừa thãi, vô tích sự. Tại sao họ lại không chịu hiểu ? Tại sao họ vẫn không chịu thừa nhận mình ? Mình đáng ghét thế sao ? Đã bao lần Dứa Gai muốn hét lên điều đó, nhưng có cái gì từ bên trong cứ ngăn cậu lại, làm cậu ngập nhụa trong cơn stress dai dẳng. Chẳng lẽ chỉ vì cậu là Dứa Gai ?

Phải ! Chỉ vì cậu là Dứa Gai ! Dứa Gai lập dị ! Dứa Gai tự kỉ

_____****_____

… Người phụ nữ cỡ tuổi ngoại tam tuần, nét mặt lạnh nhạt và mệt mỏi, loáng thoáng có đôi chút giận dỗi bước ra khỏi cửa nhà. Trên đôi mắt thâm quầng lại của chị vẫn còn vệt nước mắt. Tay chị kéo vali, vai mang ba lô và túi xách Gucci, trông chị vội vã và bực bội. Người đàn ông, dáng cao lớn, thả mình ngồi bất động trên chiếc sofa trắng khổng lồ, đầu cứ cúi gằm xuống không chịu ngẩng lên. Anh thỉnh thoảng đưa tay lên trán, bóp và đấm. Gian phòng nhỏ bé mọi ngày đột nhiên cũng trở nên thật rộng, rộng như cái khoảng cách không thể rút ngắn được giữa hai người lúc này. Người đàn ông và người phụ nữ đều lặng câm, cả hai đã không còn gì để mà nói với nhau nữa.

Hai cô bé chừng mười hai tuổi, đôi mắt trong veo đều đã sưng lên vì nước mắt. Một đứa đeo ba lô con mèo, khóc thảm thiết, ôm chặt lấy đứa kia không nỡ rời, mặc cho người phụ nữ lôi kéo thế nào. Nhìn đôi mắt sưng vù lên như hai quả nhót của nó cũng đủ biết nó đã khóc bao lâu rồi. Người phụ nữ đã đi ra, nhưng không tài nào cầm lòng được, bèn quay lại nhìn hai đứa. Nước mắt chị giàn giụa, giọng run run:

- Sư, đi thôi con !

- Không! – cô bé đeo ba lô con mèo khóc thét lên – Sao lại phải đi hả mẹ ? Mẹ ơi !

Bà mẹ khó khăn lắm mới kéo được con bé ra cửa. Nhưng đến cửa, nó bám chặt lấy bản lề, làm chị không sao giằng được nó ra nữa. Đương lúc giằng co, cô bé còn lại rụt rè tiến lại gần. Nó khóc cũng nhiều chẳng kém gì chị nó, thậm chí trông nó còn phờ phạc hơn. Cô bé cất tiếng gọi, nhưng cổ họng nghẹn lại, nó không nói được nữa. Nó thấy nó vẫn mấp máy môi, nhưng giọng nói thì biến mất rồi. Cuối cùng, nó cố hết sức gọi một tiếng:

- Mẹ …- đến đây nó không nói được nữa.

Bà mẹ giật mình nhìn sang cô bé, gan ruột càng như thắt lại. Chị ôm trầm lấy cả hai đứa nhỏ, chặt đến nỗi chúng thấy nghẹt cả thở.

- Xử … - mãi một lúc sau chị mới nói tiếp được – đi với mẹ …

Xử Nữ rời vòng tay của mẹ, nhìn mẹ nó với đôi mắt buồn rầu, dường như không nỡ rời mà lại dường như trách móc, giận dỗi. Nó quay lại nhìn người đàn ông, nãy giờ vẫn chẳng hề nhúc nhích tí nào. Rồi cô bé lắc đầu thay cho lời nói.

- Sao mẹ lại phải đi chứ ? – Sư Tử vẫn cứ gào khóc

- Con … s…. ở… lại …- Xử Nữ cố gắng kêu lên, nhưng vẫn không nói được hết câu – Mẹ đ…ừng … đ…i… Mẹ…

Nhưng rồi mẹ cô bé, mang theo Sư Tử vẫn đi ra hành lang, rồi vào thang máy. Cánh cửa sắt lạnh lùng của thang máy đóng lại, che khuất mẹ cô và người chị. Chỉ còn cô bé ngồi lại đây, tựa đầu vào cánh cửa sắt nặng nề, nước mắt lã chã. Người đàn ông, mệt mỏi và đau khổ, từ từ tiến đến chỗ cô bé, và cúi xuống vuốt tóc cô. Nhìn anh như muốn khóc lắm rồi, nhưng anh ghìm mình lại vì cái gọi là tự trọng của người đàn ông. Xử Nữ cố đứng dậy, cùng với sự trợ giúp của ông bố. Cô bé ngước nhìn anh rồi ôm chặt lấy anh mà khóc. Môi nó cử động, nhưng không thể nào thành lời :

- Bố ! Bố ơi ! Bố !...



- BỐ !

Cô bé giật mình tỉnh dậy. Gối của cô ướt đẫm mồ hôi lạnh và cả nước mắt. Bao nhiêu năm nay rồi kể từ lúc mẹ cô rời bỏ căn hộ chung cư này mang chị gái cô đi sống riêng ở một nơi khác; nhưng trong trí nhớ của Xử, thì nó vẫn còn đây, như vừa mới xảy ra ngày hôm qua ấy. Tuy bốn năm cũng đủ làm cô bé không còn đổ nước mắt, nhưng nỗi buồn của cô bé – cũng như nỗi buồn của tất cả những đứa con có bố mẹ li hôn – không sao chấm dứt, nỗi buồn của những người con thiếu thốn tình cảm.

Cô bé nhìn quanh căn phòng. Hóa ra cô ngủ quên trên ghế sofa phòng khách. Không gian yên ắng quá ! Chẳng có lấy một tiếng động ngoài tiếng tích tắc đều đều của kim đồng hồ mãi mãi chạy đè lên những con số vĩnh cửu. Chiều đang tối dần. Khuất sau những đám mây hững hờ, mặt trời vẫn cố gắng chiếu rọi những ánh sáng chói lọi còn sót lại khi ngày chưa tắt hẳn. Màu hoàng hôn nhuốm vào màu trắng kinh điển của căn hộ The Manner rộng thênh thang qua những ô cửa kính trắng. Lòng cô bé rạo rực. Nếu là trước đây, giờ này cả nhà cô bé đã ngồi quây quần bên bàn ăn thật vui vẻ. Lúc đó, bố cô và mẹ cô sẽ tranh cãi một lát về việc xem phim hay xem thời sự buổi tối. Chị gái Xử sẽ tranh thủ lúc không ai để ý mà ăn vụng một món nào đó nó thích. Còn cô sẽ bật nhạc đề phòng bố mẹ cãi nhau to quá. Còn bây giờ… còn bây giờ… Chỉ có một mình cô ngồi đây, đơn độc, như một tiếng ve lạc lõng cuối mùa hè.

Cô bé cứ ngồi thừ người ra trên ghế, thời gian đủ lâu để mặt trời lặn hẳn sau những tòa tháp cao vút của khu đô thị Zodiacland. Xử gượng dậy, uể oải đi bật đèn. Ánh đèn vàng tạm xua đi màu hoàng hôn ảm đạm, khiến cho những đường nét cổ điển của căn hộ The Manner nổi hẳn lên: sofa trắng khổng lồ, chiếc bàn trà gỗ trạm chỗ những hoa văn cổ sơn trắng , kệ TV cũng trắng tinh, bên kệ một bình hoa hồng vàng rực. Đặc biệt, chỗ Xử hay ngồi vào nhất, thứ Xử thích nhất trong gian phòng là một chiếc piano loại straight cũng trắng toát. Nhưng hôm nay cô không thích chơi piano. Cô bé vớ lấy chiếc điều khiển TV. Disney Channel chiếu Phineas and Ferb. Không thấy thích thú, Xử cắm Ipod Touch vào loa. Giai điệu thật buồn – “I’m in here” của Sia. Cô bé vừa nấu cơm, vừa nghêu ngao hát theo nhạc, tự mình tìm về những kỉ niệm trước đây. Buồn – cô bé biết rằng buồn chẳng giúp gì , nhưng cũng như những kẻ cô đơn khác, cô thường tìm thấy một khoái cảm đặc biệt khi ôm ấp nỗi buồn của mình. Càng nghĩ về nỗi buồn của mình nhiều, cô càng cố gắng tìm mọi cách để bố mẹ cô quay lại với nhau. Để đề phòng mọi trường hợp hy hữu có thể xảy ra, Xử nhất quyết không cho bố cô thuê ô sin - dù bố cô làm thế cũng chỉ vì nghĩ cho cô bé. Vậy nên, những ngày như thế này, cô chỉ ở nhà một mình, bố cô không về.

>> Chương 2
 
  • Like
Reactions: azurine
Chapter 2
Kẻ ghen ghét và người bị ghen ghét
Vấn đề và giải quyết vấn đề


Chapter 2

_____***_____

Thu.

Mũ Đỏ đủng đỉnh trên những bậc thang đá kim sa đen. Chuông reo lâu rồi, nhưng nó cũng chẳng buồn để ý. Đầu tạo với cằm một góc 90 độ, ngực ưỡn ra, bước chân đan chéo vào nhau tạo thành một đường thẳng hoàn hảo trên hành lang bóng lộn. Đối với Mũ Đỏ, đến trường, học chỉ là phụ, còn đi catwalk và cua giai mới là chính. Mắt vẫn nhìn về phía trước, chẳng hướng vào đâu cả, nhưng nó biết có những tên ngốc đã yên vị trong lớp học rồi mà vẫn cố ngóc cổ nhìn theo nó qua cửa sổ kính, mặc cho giáo viên đang cố gào lên mà lấy sự tập trung từ chúng. Chuyện này với Mũ Đỏ, chẳng có gì là lạ, chỉ lạ đối với những kẻ không có nhan sắc hay ghen ăn tức ở với nó mà thôi. Thật chẳng thiếu gì những đứa nói xấu sau lưng nó, và việc đó xảy ra thường xuyên đến nỗi nó đã chán chẳng buồn quan tâm đến nữa. Tất cả những người chơi được với Mũ Đỏ đều lấy làm kinh ngạc trước thái độ thản nhiên của nó. Trước đây, hẳn là nó sẽ nổi cơn tam bành và chửi vào mặt kẻ xấu số nào dám nhạo báng nó. Còn bây giờ, nét mặt Mũ Đỏ đã có cái vẻ bình thản của người biết rõ thế mạnh của mình. Nó ít khi điên lên, nhưng sự khinh thị và tự mãn thì hiện diện rõ trong tư thế đi đứng của nó, trong ánh mắt luôn hướng thẳng và cái miệng lúc nào cũng sẵn sàng mỉm cười một cách mỉa mai.

Thật là đáng thương hại cho những kẻ ghen tức vì mình không bằng người khác ! Nó biết nhiều đứa ghét nó lắm. Nhưng … liên quan gì đến nó nào ?

Đấy, ngay ở trong lớp của nó, cũng chẳng thiếu !

… Có một con bé ngồi học mà cứ rét run cầm cập. Con bé thích mùa thu y hệt mấy tay nghệ sĩ rởm cứ ép mình phải yêu cái mùa của tâm trạng, chỉ có điều …mùa thu nó thích không phải là lúc bão nhiệt đới đổ bộ vào thành phố như hôm nay. Trời không quá lạnh, nhưng mưa làm nó rét. Dĩ nhiên không phải mình nó lạnh, nhiều đứa khác cũng chung cảnh ngộ với nó. Cơ mà … cái đứa mà con bé ấy muốn phải chịu rét nhất, Mũ Đỏ, cái con bé mà nó ghét nhất,nhất, nhất, nhất … n lần nhất ấy thì lại có một chiếc cardigan mỏng rất đẹp. Sao vậy chứ ? Mũ Đỏ thì có gì tốt đẹp nào ? Con bé đó thì có gì hơn nó ngoài đôi chân dài như Thanh Hằng, vòng một như Thủy Top và mấy cái áo đồng phục chiết eo nào ? Học sinh mà ăn mặc thật lố lăng ! Ấy là chưa kể ngày nào nó cũng đội một cái mũ đỏ choe đỏ choét theo kiểu Goth Loli vành rộng cả kilomet. Nghe đâu cái mũ ấy nó tậu được ở Nhật, và hai năm nay, không cứ là mưa hay là nắng, ngày nào nó cũng đội đi học.

Mũ Đỏ bước vào lớp đúng lúc phòng học đang bao phủ một không khí im lặng nặng nề của mỗi giờ kiểm tra miệng. Thầy dạy văn – bố Thiên Bình – như cả lớp yêu quí mà gọi là bố, lúc này cũng có thể được lên chức từ “bố”thành “ông” hết. Thầy lật những trang sổ điểm, phớt lờ ánh mắt hoảng sợ của bầy con – hoặc là bầy cháu tùy theo cách người ta gọi thầy.

“Lạy Chúa, không phải tên mình !”

- Vũ …

Một chữ mà gây ra hai phản ứng trái chiều trong lớp: một là thở phào nhẹ nhõm, hai … là càng thêm đau tim. Những đứa họ Vũ bặm miệng, nhăn trán, nhìn lên bục giảng như muốn cấu cứu cái gì. Chúng đang chờ đợi phép lạ từ Chúa – mà lúc này chắc cũng chỉ có Chúa mới cứu vớt được những kẻ tội đồ trót không học bài ở nhà.

Năm giây trôi qua…

- Sư Tử !

Có một con bé giật mình đánh thót. Nó không nghĩ học sinh cưng của bố Thiên Bình cũng bị gọi lên bảng. Từ nãy đến giờ nó vẫn mải ngồi ghen tỵ với Mũ Đỏ. Thộn mặt ra một lúc nó mới hiểu là mình bị gọi lên bảng. Chết toi rồi ! Làm sao bây giờ ? Shawol méo mặt, tuồng như nó muốn khóc ngay bây giờ. Sao lại là nó ? Trong khi con bé Mũ Đỏ kia đến muộn, và tên Mũ Đỏ thì ở ngay phía trên tên nó trong danh sách ?

Nó ì ạch đứng dậy, gấp quyển vở một cách từ tốn nhất có thể để kéo dài thời gian. Làm như cứ trì hoãn như thế thì nó sẽ thuộc bài vậy ! Shawol liếc sang bên cạnh. Thằng Nhãn Lồng từ khi nghe thấy chữ “Vũ” đã cắm đầu vào Iphone. Trông bộ dạng nó có vẻ đang cày Temple Run lắm. Thấy Shawol đứng dậy, thằng nhóc nở một nụ cười khả ố đầy chế giễu. Nhưng lúc này rồi Shawol cũng không có hứng mà nổi cáu nữa, giọng nó gằn xuống, hai hàm răng cắn chặt vào nhau, lúng búng :

- Mày ơi sao bây giờ ?

- Ai quan tâm ? – Đáp lại là một câu trả lời tỉnh bơ từ thằng Nhãn. Môi nó mím lại như cố không bật cười.

Có cái gì đáng cười chứ ? Bạn bè đối xử với nhau thế đấy ! Sao cả thế giới cứ muốn chống lại tôi vậy ? Shawol miễn cưỡng rời chỗ ngồi. Trong lúc tim muốn nhảy ra khỏi ngực, nó vẫn trông thấy ánh mắt đắc ý từ Mũ Đỏ. Mặc dù không ai thể hiện ra và thỉnh thoảng chúng vẫn ngồi nói chuyện đúng như những kẻ ghét nhau sau lưng vẫn thơn thớt nói cười trước mặt, ai cũng biết Shawol và Mũ Đỏ chẳng ưa gì nhau.

- Em cho biết ý nghĩa chiến thắng Mtao Mxây

Hơ ... Mtao ... Mxây... Hơ Nhí ... nó như thế nào nhỉ ?

-Thưa thầy ... Hơ Nhí bị Mtao Mxây bắt về làm vợ ... blah ... blah ... Đăm Săn ... blah ... blah ...

-Thầy hỏi em ý nghĩa ? – Thầy Thiên Bình nhắc lại, chất giọng lành lạnh không hề thay đổi

-Dạ thưa thầy ... Ý nghĩa ... cho thấy ... Đăm Săn ... là ... – Shawol ấp a ấp úng, cố gắng nhích người vào gần thầy để nhìn thấy quyển vở đặt trên bàn giáo viên.

-Sức mạnh của ...

-Ah ... cho thấy Đăm Săn là người anh hùng có sức mạnh phi thường ... và ... và ...

-Kết tinh vẻ đẹp ...

-Ah ... và là người kết tinh vẻ đẹp của cả cộng đồng dân tộc ở Tây Nguyên ...

-Gì nữa ?

Còn nữa sao ? Shawol ngứa rộm cả mặt. Lần này thì con bé tịt hẳn rồi. Nó đứng trên bục giảng, tay vung vẩy, lúc lúc lại đưa lên gãi đầu. Thầy Thiên Bình cũng cứ im lặng chờ đợi như thế. Ba mươi giây trôi qua, thầy mở nắp bút, ghi ngày tháng vào vở nó :

-Học bài chưa kĩ ! Thầy cho điểm nợ !

-Dạ ! – Shawol chỉ biết đáp lại có thế.

Nó lủi thủi vác vở về chỗ, ném cho thằng Nhãn một cái nhìn đấy giận dỗi. Liếc sang Mũ Đỏ, nó thấy con bé ấy vắt vẻo đôi chân quá cỡ của nó trong một tư thế ngồi đủ khoe hết cả ba vòng hoàn hảo, cùng điệu cười nửa miệng kín đáo. Chẳng ai rõ có phải Mũ Đỏ cười thật không, vì trên mặt nó thì chỉ có vài thớ thịt rung động. Nhưng Shawol thì chắc chắc điều đó, hoặc là nó chắc chắn đã tưởng tượng ra như thế.

Phịch !

Nghe cuốn vở rơi xuống bàn thì phải biết con bé đang bực đến thế nào. Nhưng thằng Nhãn không phải đứa đủ tinh tế để nhận ra, hay kể cả có tinh tế, thì nó cũng ít khi biết chuyện gì đang xảy ra xung quanh. Shawol ngồi vào chỗ, Nhãn Lồng liếc qua một cái thật nhanh, và ngoác miệng ra cười. Không, nó không có ý trêu Shawol, chỉ vì nó là Nhãn Lồng, và Nhãn Lồng thì vốn hay cười, cười mà chẳng hiểu vì sao mình cười luôn.

-Hơ ...hơ ! – Cái tiếng cười của nó cũng không lẫn đi đâu được.

Lại còn cười ? Shawol càng tức. Y hệt những kẻ hay giận cá chém thớt, nó co chân, giẫm cho thằng nhóc một cú điếng người, tuồng như Nhãn Lồng chính là kẻ gây ra mọi chuyện vậy. Chỉ là ... một cái giẫm thì Nhãn chẳng coi ra mùi gì. Ngồi cạnh Shawol từ lớp chín thì nó phải học cách sống chung với lũ thôi. Quen rồi ! Nhãn ta cũng co chân lên, không để Shawol có khả năng phòng bị, hạ một cước vào đôi converse trắng tinh mới mua của con bé.

Giờ giảng văn trôi qua êm đềm như nó vẫn trôi qua. Chúng nó ngồi nghe giảng thật ngoan ngoãn làm sao ! Mắt nhìn thầy, tay chép, tai nghe, thỉnh thoảng đầu cắm vào hoặc quyển vở, hoặc Iphone tùy vào giới tính của chúng nó. Để rồi khi chuông báo ra chơi, Shawol trông chẳng khác mấy một bà nông dân chân lấm tay bùn với đôi giày tã như cặp da nhúng nước.

Dĩ nhiên chuyện này ít người biết, nếu biết thì chưa chắc nó đã xảy ra. Thầy Thiên Bình hẳn là không biết, Mũ Đỏ không thể biết, con Nhộng ham ăn ngồi ngay bàn dưới cũng không biết đâu. Thậm chí Vũ “Hàn” – đứa bạn chí thân với Shawol cũng chẳng biết nữa. Nó thì chỉ giỏi ngồi dán mắt vào cái chân dài hàng cây số của Mũ Đỏ thôi. Kể cả trong lớp có sự kiện đặc biệt, Shawol dám cá là thằng Vũ cũng không nhận thấy nhanh hơn một vết xước trên quần của Mũ Đỏ.

Ấy thế mà có những đứa cách xa Shawol như hai cực của Trái Đất thì nắm rõ con bé như lòng bàn tay, đại loại ... Shawol làm gì trong giờ, cãi nhau với ai, nói xấu ai, thích đánh nhau với Nhãn Lồng... Đấy là một thằng nhóc mà con bé vô cùng khó chịu, không muốn thấy mặt, rất có ác cảm, mặc dù đã có thời, nó và Shawol đã từng rất thân.

Trừ con Bà Zà ra, phải nói thêm là con Bà Zà thì cái gì cũng biết nhé, thì duy nhất có Dứa Gai tường tận sự việc. Cậu không hiểu tại sao Shawol ghét mình, không biết nó bắt đầu từ đâu, vào lúc nào nữa. Cậu chẳng bao giờ làm gì để Shawol phải buồn: không lườm nguýt con bé như Mũ Đỏ, không giẫm giày con bé như thằng Nhãn, không suốt ngày bám lấy con bé như Bà Zà, không lúc nào cũng trêu chọc con bé như Vũ “Hàn”, càng không thể cho con bé điểm miệng kém như cô Lý và cô Hóa, và hơn hết là không thể li hôn như bố mẹ nó. Nhưng cậu lại không làm được một vài điều tốt đẹp khác: cậu không thể chọc cười được Shawol như thằng Nhãn làm, không thể tâm sự chân thành với Shawol như Bà Zà, không thể đi xem phim suốt ngày với Shawol như Vũ “Hàn” cũng như không thể cho nó toàn điểm tốt vào sổ điểm hay nuôi nấng con bé mười sáu năm như bố mẹ nó. Tất cả những gì cậu làm được chỉ là mỗi ngày ngồi ( hoặc đi ) quan sát hành động và lời nói của Shawol, ghi vào “nhật kí Shawol” - cậu đặt tên như thế - của cậu. Không bao giờ có chuyện cậu bỏ lỡ điều gì, ngay cả thức ăn của con bé hay chuyện nó vào nhà vệ sinh mấy lần.

-Tao chết mất chúng mày ạ ! – Shawol mếu máo kể lể với Vũ “Hàn” và con bé Nhộng sau một lần tình cờ đọc được nội dung quyển “nhật kí Shawol”.

-Mày làm sao ? – Vũ hỏi, cười toe toét. Thằng nhóc cũng giống Nhãn Lồng, mắc bệnh hay cười.

-Ghê lắm ấy. Chúng mày cứ tưởng tượng có một đứa suốt ngày theo dõi mày như thám tử, ghi lại tất tần tật mọi thứ về mày ... Hic ... Sao tao khổ thế này ?

-Dứa Gai hả ? – Vũ “Hàn” cười bỡn cợt. Ngoài bệnh cười, nó còn mắc thêm một thứ bệnh nữa, đó là cho rằng tất cả mọi thứ trên đời đều thú vị và hài hước – Sướng thế còn gì ?

-Mày điên hả ? – Shawol bức xúc bật lại – Tao đi về nhà nó cũng đi theo về tận nhà tao. Tao ngồi canteen nó cũng ngồi canteen, tao nói chuyện với chúng mày nó cũng nghe thấy hết, làm sao mà tao sống nổi.

-Có khi nó lại đang nấp ở một chỗ nào đó nghe chúng ta nói chuyện đó ! – Vũ ta lại cười hô hố.

-Đừng làm tao sợ nữa đi ! – Giọng Shawol có cái vẻ van nài của kẻ đã quá mệt mỏi.

-Thế sao mày không mách mẹ ? – Nhộng ta ngồi ăn chăm chỉ từ nãy đến giờ, bỗng dưng xen vào cuộc trò chuyện.

Cả Vũ “Hàn” và Shawol đều nhìn con bé như vật gì từ trên trời rơi xuống. Con bé Nhộng, lúc nào cũng là đứa có phát ngôn gây shock.

-Mách mẹ ? Đùa tao ah ? Để rồi Mẹ Vĩ Đại của tao lại hỏi “Sao bạn ấy lại đi theo con?” hả ?Tao bảo mẹ tao thế nào chứ ? Mấy tuổi rồi mà còn mách mẹ ?

-Hê hê ... – thằng Vũ cười như ngựa – Trần Như Nhộng, mày bây giờ cũng vẫn mách mẹ hả ?

Nhộng không để tâm đến lời Vũ nói. Nó có cái vẻ quả quyết chắc chắn đến kì lạ mỗi lần xảy ra chuyện như thế này. Đúng là thường ngày người ta chỉ thấy ở con bé ham ăn này những điều ngờ nghệch đến buồn cười. Cơ mà hễ có chuyện, nó chính là đứa đưa ra cách giải quyết, có thể đúng, có thể sai, và đôi khi những cách làm của nó cũng ngộ nghĩnh không kém gì dáng người tròn trịa mũm mĩm như những chú nhộng rang vàng người ta hay bán ở chợ của nó.

-Những việc này cần có người lớn ! – Nó khẳng định lại lần nữa.

Song Shawol không phải kẻ đủ can đảm để mách mẹ. Cái câu nói của Nhộng, mới đó, giờ đã nửa năm.

_____***_____

Buổi chiều đầu thu gió lạnh.

Shawol không phải người hay để ý đến cảnh vật xung quanh, nhưng ít nhất nó cũng thấy những điều mà người ta thấy: đó là bầu trời xám ngoét, cây cối nghiêng ngả trước gió cấp mười. Con bé ngồi đợi xe bus cũng rét run. Shawol đâu như đã cúm hai ngày nay, nhưng cũng cố gắng khoác chiếc ba lô không dưới hai kilogram sách – mới là sách, chưa tính những thứ linh tinh khác – đến lớp học thêm buổi tối. Không, Shawol không chăm học đến thế, nhưng ở nhà thì chắc nó chết vì chán.

Xe bus đông đến nghẹt thở !

Ngày nào cũng như ngày nào, tranh thủ lúc đông người này, bọn móc túi kiếm được không ít. Không biết bao nhiêu người đã mất điện thoại, ví, Ipod, thậm chí bị tỉa luôn cả giày và ô bảy màu. Hôm nay không ngoại lệ. Xe vừa mở cửa, một chị sinh viên hét toáng lên :

-Thằng khốn nạn ! Đứng lại !

Trong đám người nhung nhúc xuống xe, nổi bật lên một thằng bợm – nhìn qua cũng biết là bợm - mặt mày ngổ ngáo, mái tóc thì như một ả mèo tam thể tọa trên đầu, tay nó nào ví, nào điện thoại, miệng còn ngậm cả tai nghe Sony. Hắn ta huých lấy huých để mọi người mà tháo chạy. Thằng trộm chen khỏe đến nỗi cả đám người ngã giúi giụi. Ông phụ xe và bác xế vừa chửi rủa, vừa ra sức trấn an hành khách. Lại được một vài bà nhà quê tay đầy những bị đay và làn cói thốt lên đầy ngưỡng mộ : “Thanh niên trai tráng bây giờ khỏe thật !”. Gã lưu manh nọ chốc đã mất hút trong biển người đổ xô về cái xe bus, chỉ đáng thương chị sinh viên nọ mất sạch, lại bị người ta chen ngã, ngồi khóc thút thít trên vỉa hè.

Shawol thở dài, sống mũi cay cay – không phải cô bé khóc thương gì đâu mà là cô bé bị sổ mũi. Còn hai bến xe nữa thì cô sẽ xuống. Bất đồ cô trông thấy một đôi mắt cú vọ quặp về phía mình. Shawol chột dạ rờ tay vào túi quần. Mẹ Vĩ Đại vừa mới mua cho hai chị em một cặp HTC mới, Shawol một cái, Bà Zà một cái. HTC với Shawol, dĩ nhiên là để lên facebook vào những ngày bị Mẹ cấm lên mạng. Nhưng Bà Zà thì khác, nó chẳng bị cấm cái gì hết, hay cũng vì nó ngoan đến mức Bố Vĩ Đại lúc nào cũng thấy mình làm chưa đủ cho nó. Chỉ có điều, Bà Zà – giống hệt những bà già mù công nghệ, nó quan tâm đến cuộc sống thật chứ không chìm vào thế giới ảo như bạn bè của nó bây giờ. Nó thực tế, và đôi khi, là thực dụng.

Có vẻ không ổn ...

Shawol làm như mình có tin nhắn, móc điện thoại ra, tap vào màn hình một hồi, rồi cẩn thận nhét vào ngăn trong của cái cặp. Rồi như vẫn thấy sợ, nó ấn cái điện thoại xuống tít tận đáy ba lô, làm cho cái đáy cặp tự dưng phồng cộm hẳn lên.

Qua ngã tư rồi ...

Nó đứng dậy, chen ra cửa, tay níu chặt lấy ba lô. Cái gã đó vẫn theo dõi nó. Shawol không nhìn, nhưng trực giác hơi nhạy quá mức trước những ánh mắt đổ vào nó cho nó biết thế. Xe bus đi qua cửa hiệu Feeling Tea mà nó rất quen.

Cửa bật mở.

Shawol ngã sấp xuống vỉa hè...

>> Chương 3
 
Sửa lần cuối:
  • Like
Reactions: azurine
Việc xảy ra và những chuyện tiếp đó
Chapter 3
_____***_____

Chiều trắng xóa như lớp kem bánh ga tô. Chẳng có gì tuyệt hơn mùi thơm nồng của ly ca cao nóng tan vào vị giác trong không gian âm ẩm lành lạnh của cơn bão mùa hè. Song Ngư có lẽ không còn ở cái tuổi để ngồi cả ngày ở Paris Gateux trầm tư chờ đợi tin nhắn từ ai đó. Nhưng không gian này, nó vẫn làm chị lắng lòng lại, mỗi khi thấy cảm xúc của mình thay đổi.

… I get a pocket, get a pocketful of sunshine…

Chiều không nắng.

“Anh đi Paris, 5 ngày”.

Năm ngày sẽ rất nhanh thôi ! Chị tự nhủ. Đôi khi tình cảm cũng nên để nó dừng lại nghỉ ngơi một chút. Dẫu sao anh vẫn sẽ về, và năm ngày có lẽ cũng không ít để chị xem xét lại bản thân. Nhưng … sao lại những năm ngày ?

Nghĩ đến đó Song Ngư chợt mỉm cười buồn bã như tự chế giễu cái tình lụy tình của mình. Già rồi mà sao mãi mày vẫn không chịu trưởng thành lên ? Soi gương đi, mày ba hai tuổi rồi đấy ! Còn trẻ lắm sao ? Chị cầm chiếc điện thoại lên, đọc đi đọc lại tin nhắn của anh đến hàng chục lần. Chị muốn nhắn lại một cái gì đấy, nhưng nghĩ không ra.

“Em nhớ anh”

Đấy, tất cả những gì chị muốn nói chỉ có thế. Song Ngư nhập text, nhưng rồi lại xóa đi ngay. Nếu là mười năm trước, Song Ngư trẻ tuổi, vô tư, sống chỉ vì chữ yêu sẽ chẳng ngại gì mà gửi nó đi cả. Nhưng bây giờ...

“Anh cẩn thận, giữ sức khỏe nhé”.

Anh dù sao cũng chỉ là người ghét sự bất công mà dang tay ra giúp chị, lúc chị khốn đốn nhất. Chẳng thể đòi hỏi được gì ở anh. Anh có sự nghiệp của anh, cuộc sống của anh, và gia đình của anh. Song Ngư không muốn trở thành kẻ thứ ba phá hoại gia đình anh ấy, và cho dù hiện tại gia đình ấy chẳng còn nữa, thì chị vẫn cảm thấy có bức tường vô hình ngăn trở. Có khi chị tự hỏi nó là cái gì ? Là cuộc hôn nhân của anh ấy, hay là kinh nghiệm của cái trái tim đã từng một lần nhầm chỗ ?

- Anh cũng thấy lạ ! Anh chỉ giỏi lo chuyện bao đồng, đi giúp những người khác. Vậy mà chính anh lại là kẻ lâm vào tình trạng ấy.

- Chị ấy ... Anh vẫn yêu chị ấy chứ ? – Song Ngư rụt rè hỏi. Hỏi rồi mặt lại đỏ bừng lên như thể mình vừa làm điều gì khuất tất lắm.

- Anh nghĩ ... – Anh trầm tư một lúc rồi trả lời - ... anh yêu cái nhà của anh thì đúng hơn. – Nói đoạn anh mỉm cười thật buồn. Thói quen của anh là tự nhạo báng bản thân lúc cảm thấy buồn, và vô tình nó đã lan sang cả Song Ngư nữa. – Cô ấy cũng là một phần của cái nhà, nhưng không phải tất cả. Em biết đấy, em treo một cái đồng hồ thật đẹp trong nhà, em yêu cái đồng hồ đó không ? Có. Nhưng rồi đến một ngày cái đồng hồ ấy không còn ở chỗ đó nữa. Em không tiếc cái đồng hồ, nhưng ... sẽ trống trải.

Nụ cười tự trào của anh lại hiện ra. Anh cười mình làm sao có thể so sánh vợ cũ của anh với cái đồng hồ. Nhưng quả là cô ấy cũng có những nét giống cái đồng hồ thật, luôn đúng giờ, và làm việc không biết chán.

- Em hiểu ! – Song Ngư cúi xuống tách cà phê đã nguội ngắt, xúc thêm đường, đổ vào, khuấy lên, mặc dù số đường chị đã đổ vào còn nhiều hơn cả số cà phê trong tách. – Em thì sẽ muốn có cái đồng hồ mới ! – Chị nói mà chẳng kịp nghĩ xem câu nói ấy có ý nghĩa gì với anh.

- Anh không chắc... – Anh ấy lắc đầu – dù có là chiếc đồng hồ, nhưng thà trông thấy một khoảng trống trong nhà, còn hơn nhìn một thứ gì lạ lẫm thế vào chỗ mình đã quen ... – Anh bỗng bật cười thành tiếng – Nhưng anh chắc sẽ cần một cái đồng hồ thật, vì anh hay ngủ quên lắm !

_____***_____

Chẳng kịp xem kẻ nào đẩy mình, phản ứng đầu tiên của Shawol là vội vàng bò dậy, hốt hoảng kiểm tra ba lô. Thẻ xe bus, thẻ học sinh, vouture của một shop quần áo, phiếu giảm giá của Lotteria, chìa khóa locker riêng ở trường … và một vết rạch cực sắc ở đáy ba lô.

Cái gã ấy biến đâu mất rồi ? Gã biến mất với cái HTC của mình rồi ? Chết rồi ! Làm thế nào bây giờ … Có bao nhiêu thứ trong điện thoại … Các người ăn cắp cũng được, nhưng để lại cho tôi cái sim được không ? Shawol chỉ còn biết đưa tay lên miệng. Tất cả mọi thứ đều nhòe nhoẹt như những nỗi buồn lắng sâu lâu rồi cô bé không muốn nhớ. Mình là cái loại người gì thế ?

- Biết ốm sao còn đi học? – Bà Zà cao giọng như trách móc. Không phải lỗi của Shawol, nhưng Bà Zà vốn có thói quen gắt gỏng và đâm ra chỉ trích khi thấy người nó yêu quí gặp chuyện như thế. Tiên trách kỉ, hậu trách nhân. Chung qui lại cũng chỉ vì nó lo cho chị nó, chứ chẳng có ý gì cả.

- Ở nhà để làm gì ? Chị không muốn nghỉ …

- Chứ không phải đến chỉ để ngồi chơi với thằng Nhãn hả ? – Nó nhỏ tiếng đi, cho một mình Shawol nghe thôi, nhưng đủ để cô chị hiểu nó đang bực mình.

Bà Zà nói hoàn toàn đúng, hay cũng chính vì nó nói đúng, nên Shawol càng bực tức, khóc to lên. Em có phải em gái chị không vậy Zà ? Chị gặp chuyện này mà em còn ngồi đó mà xỉa xói nữa sao ? Hết nhìn Bà Zà, con bé lại nhìn thằng Nhãn. Đồ ngốc này – lúc nào cũng chỉ biết chơi game thôi !

- Hôm nay mẹ không về ! – Shawol nói, giọng run run.

- Bố cũng không về, đi Paris rồi, năm ngày. – Bà Zà xẵng giọng đáp, vừa chán, vừa cáu gắt, cứ như thể nó muốn đập vào mặt chị nó : tốt nhất là chị đừng thi kể khổ với em !

Shawol đành im lặng. Lại con bé Mũ Đỏ ấy lọt vào mắt nó. Mũ Đỏ cười toe toét, giơ chiếc Iphone mới tậu của nó ra khoe đám giai lúc nào cũng bu quanh nó. Vẻ mặt Mũ Đỏ lúc này hoàn toàn đắc ý, vì nó đã nghe lỏm được chuyện Shawol vì sao mà khóc. Nỗi tủi thân lắm lúc làm người ta buồn hơn cả nỗi buồn tự thân nó. Shawol nín thinh. Giống như những kẻ vị kỉ lúc nào cũng cho rằng nỗi buồn của bản thân mình là nỗi đau ghê gớm nhất, nó quay đi, không nhìn ai nữa, xót xa tưởng tượng ra viễn cảnh ngày mai … nó chết !

Tất cả mọi người sẽ phải ân hận suốt đời ! Mẹ nó sẽ khóc vì không ở nhà với con. Bố nó sẽ hối hận vì không được gặp con lần cuối. Bà Zà sẽ bị dằn vặt vì đối xử với chị nó quá đáng như thế. Còn thằng Nhãn, Shawol nghĩ, có khi thằng nhóc sẽ ôm một bó hoa hướng dương, loại hoa Shawol thích, đến tận mộ của nó, quì xuống và khóc khi nhận ra người mà nhóc ra yêu thương đã ra đi vĩnh viễn…

Tất nhiên mọi thứ đều là tưởng tượng, ngay cả chuyện thằng Nhãn coi Shawol là người nó yêu thích. Có một số thứ khi tác động vào dễ làm trí tưởng tượng của con người ta bay cao hơn cả uống sữa Fristy. Nhưng mặc dù đang trong trạng thái thăng hoa trí óc như vậy, Shawol vẫn quên mất một người.

Dứa Gai !

Bây giờ, ngay lúc ấy chứ chẳng chờ đến lúc cô bé tưởng tượng ra cái chết của mình, Dứa Gai đứng trước mặt Shawol gãi đầu gãi tai, lo lắng nghe những tiếng giễu cợt của đám bạn bâu quanh như ruồi. Chưa khi nào cậu xuất hiện trước mặt Shawol mà lúng túng, ngượng nghịu như vậy. Mặt mũi nhóc ta không chỗ nào là không đỏ, nên lúc này trông nó giống quả cà chua hơn là quả dứa. Shawol chẳng làm gì được hơn là há hốc mồm, mắt mở tròn xoe như sắp bắn ra ngoài. Nó vội vã nhìn Bà Zà muốn cầu cứu. Quên khuấy mất hai chị em đang cáu nhau.

Chuyện này rồi sẽ xảy ra, Shawol luôn lo sợ cái ngày nó xảy ra. Chỉ là … không ngờ nó nhanh thế ! Còn Bà Zà, vốn đã nhìn qua là hiểu chuyện, cũng nhận ra cơ sự này mà ngồi chắn giữa Shawol và Dứa Gai thì thật là bất tiện, bèn ra vẻ cáu gắt mà đứng lên. Thứ nhất, cho Shawol biết chọc giận nó thì kết cục sẽ thế nào. Thứ hai, nó đỡ phải chứng kiến cái sự không nên chứng kiến. Thứ ba, cái đám lâu la đi cùng Dứa Gai không biết sẽ nói móc nó thế nào nếu Bà Zà cứ mặt dày mà ngồi ì ra đấy.

- Em đi đâu ? – Shawol cuống quít

- Uống nước.

- Em không được đi ! Ngồi im đó. – Shawol nói như rít lên, hai hàm răng cắn vào nhau muốn bật máu. – Nếu em không muốn thấy chị chết tại chỗ thì ngồi yên đó

Bà Zà bất giác động chút lòng thương cảm, miễn cưỡng ngồi xuống, nhưng ngúng nguẩy khoanh tay quay mặt đi. Trong lúc bâng quơ, nó thấy đôi mắt Nhãn Lồng nhìn chằm chằm về phía nó ngồi. Ánh mắt nhóc ta chăm chú đến kì lạ, hơi có cái gì hờn tủi và nhẫn nhịn chờ đợi. Bà Zà sau khi phân tích kĩ càng đã rút ra kết luận : Nhãn Lồng chính là đang quan sát nhất cử nhất động của Shawol đây mà ! Lần đầu con bé thấy Nhãn ta dùng ánh mắt luôn dành cho Iphone để nhìn một ai khác. Đột nhiên, Nhãn ta phát hiện ra Bà Zà đương theo dõi mình, nó giật mình, cúi xuống Iphone tap lia lịa, quên cả slide to unlock.

Bà Zà cười thầm trong bụng, giả vờ ngoảnh mặt đi chỗ khác. Thằng Nhãn lại ngóc đầu lên, ánh mắt ý hệt lúc trước, nhưng đã có thận trọng hơn chút xíu. Chuyện này rồi sẽ hay ra trò ! Bà Zà nghĩ. Lại thêm rắc rối rồi … Nhưng kệ ! Thỉnh thoảng chị ấy cũng nên đối mặt với rắc rối đi.

Vâng, thật đúng là suy nghĩ của Bà Zà. Nó chẳng khác gì một bà cụ non cứ thích ra vẻ hiểu đời. Nó vẫn nghe nhạc Electro dance như người ta, thích đi xem phim và thích hát hò như chị gái nó, cũng chẳng phải hạng ít mồm ít miệng gì cho cam. Mọi người thích tâm sự với nó, kể cả những người không thân. Nó biết rất nhiều chuyện bí mật trong lớp, hay cũng là đoán ra rất nhiều chuyện bí mật của người ta, nhưng được cái không hay bép xép. Thật là ngược với Shawol – vốn chẳng biết gì cả, nhưng vẫn hay nói lắm. Bên ngoài, Bà Zà đạo mạo, bên trong, thì chỉ có hai người biết nó là ai : một là chị gái nó, và hai là con bé Nhộng tham ăn không đi học lớp này. Thỉnh thoảng hứng chí lên, Bà Zà có thể nói chuyện cả với Vũ “Hàn” nữa, nhưng ít lắm. Chẳng ai nghĩ con bé già nua kia có thể đem lòng với ai, càng chẳng ai nghĩ người nó thích lại là Vũ “Hàn” – cái thằng ranh lông bông lúc nào cũng học đòi giai Hàn và chuyên gia nói những chuyện bậy bạ vớ vẩn ( Maria Ozawa chẳng hạn ! )

Nhưng thôi, chuyện về Bà Zà thì để sau, dài lắm ! Bây giờ hãy xem Dứa Gai có chuyện gì trước đã.

- Cậu có nhận được tin nhắn của mình lúc chiều không ? – Sau một hồi im lặng, cuối cùng Dứa cũng đã mở được miệng ra.

Ngày thường thì chẳng sao, trớ trêu thay hôm nay Shawol vừa bị rạch cặp móc mất điện thoại. Câu nói làm con bé nhớ ngay đến cái HTC vừa mất. Suýt nữa không ghìm được nó lại muốn khóc òa lên.

- Tin nhắn gì chứ ? Cậu có nhắn cái gì ah ?

- Có mà … mình có !

- Vậy nhắn cái gì ?

Mặt Dứa Gai càng đỏ tợn. Nó cứ ấp a ấp úng :

- Mình nghĩ cậu tự xem thì hơn !

- Nói đi chú Dứa ! Chú đừng để anh thất vọng ! – Đám lâu la bên cạnh chen vào

Shawol giờ còn nín thở, mặt từ xám chuyển sang đỏ. Nó nhìn Bà Zà lại muốn cầu cứu, nhưng Bà Zà lại đang cười.

- Em còn cười được ah ?

- Em không cười thì em khóc chắc ? – Con bé đáp

Mặt khác Dứa Gai vẫn đứng ì ra đấy, lúng búng :

- Cậu xem đi nhé ! Mình … không …

Mọi ánh mắt tò mò đổ về Shawol. Đúng là con bé thích làm trung tâm của sự chú ý, nhưng không phải theo kiểu này. Con bé Mũ Đỏ đáng ghét nhìn nó vẻ khinh bỉ như muốn nói “Chấp nhận số phận đi !”. Shawol lại từ mặt đỏ chuyển sang mặt tái nhợt giữa những tiếng cười đùa vô tội vạ của đám con trai, trong sự im lặng của Dứa Gai, Bà Zà, và đặc biệt là Nhãn Lồng.

Mình có làm gì sai đâu ? Tại sao ai cũng thích cười trên nỗi đau khổ của mình chứ ?

Đến nước này, Shawol lại phừng phừng đỏ mặt, nó gần như hét lên, giọng hằn học:

- Đủ rồi đấy ! Tôi mất điện thoại ! Thế được chưa ? Không cần các người đến mà cười vào mũi tôi nữa đâu ! Chẳng ai an ủi tôi câu nào cả, lại còn cố tình …

- Chị … - Bà Zà thấy sự việc tiến triển không hay, bèn bỏ qua việc khi trước, ra hiệu cho Shawol bình tĩnh lại, nhưng vô ích.

- Cố tình chọc giận tôi nữa sao ? Vâng, tôi ức chế lắm rồi, các người thỏa mãn chưa vậy ? Để tôi yên !

Shawol bật khóc, gục đầu vào vai Bà Zà. Tất cả những kẻ xúm quanh Dứa Gai đều im bặt, âm thầm huých nhau lui về chỗ ngồi. Trơ có Dứa Gai đứng đó, trước sự chú ý của bao nhiêu con mắt, nét mặt càng thêm bối rối. Nhãn Lồng như tỉnh cơn mơ, lại cắm cổ vào Iphone, không quan sát chuyện xảy ra với Shawol nữa. Trên mặt nó lại hiện ra nụ cười nai vàng ngơ ngác thường ngày.

Dứa Gai muốn nói cái gì đó để xin lỗi, nhưng Bà Zà ngẩng lên, với ánh mắt thông cảm cho tâm sự của cậu, ra ý bảo cậu không nên làm gì thêm nữa. Shawol giờ chính là cái tổ kiến, không nên chọc vào ! Cậu đành lủi thủi về chỗ ngồi, mặt sầm sầm. Trông điệu bộ của cậu, những ai cho rằng Dứa Gai bị tự kỷ sẽ nghĩ là cậu muốn tự tử đến nơi. Mấy đứa con trai bên cạnh không dám nhìn cậu, mà chỉ lấm lét nhìn nhau.

Trong khi mọi người đều nín lặng và thấy ngại ngùng thì Mũ Đỏ vẫn giữ cái vẻ mặt bình thản như không. Trong đầu nó chẳng có cái ý nghĩ thoáng qua nào là nó lẽ ra nên cảm thấy có lỗi. Vẫn cái nhìn khinh khỉnh pha chút mỉa mai, nó cho rằng Shawol khóc thì chẳng liên quan gì đến nó hết.

Bà Zà thở dài, hết nghĩ đến Shawol lại nghĩ sang Dứa Gai. Từ đầu đến cuối nó biết rằng chị nó chưa bao giờ có ý thích một thằng nhóc như Dứa Gai cả. Hôm nay đúng là chị gặp chuyện không hay … nhưng chị nói như tát nước vào mặt người ta như thế … hình như cũng không thỏa đáng chút nào !

_____***_____

… Shawol thẫn thờ bước vào nhà. Cô bé đã hết khóc, nhưng cái sợ mơ hồ cứ quẩn quanh bên cạnh. Hình như nó không tin những chuyện vừa xảy ra lắm. Quá nhiều thứ diễn ra trong khoảnh khắc. Nó buồn và sợ. Tối nay Shawol còn phải ở nhà một mình nữa chứ !

Shawol khịt khịt cái mũi điếc đặc. Nó không thèm ăn cơm, bỏ lên phòng riêng ngồi thừ ra. Sau này mỗi lần nhớ lại nó cũng chẳng hiểu mình đã làm gì lúc ấy. Dứa Gai ? Sao lúc nào cũng là Dứa Gai ?

Hôm nay Mẹ Vĩ Đại vắng nhà, nên con bé có thể lên mạng mà không bị cấm đoán. Nó bật CPU lên, trước hết vào fanpage các anh Shinee của nó hóng hớt cho khuây khỏa. Nhưng chẳng có gì mới cho lắm ! Shawol chuyển qua facebook, click vào “Notifications”, gần như chết cứng khi nhìn thấy một dòng thông báo “Dứa Gai posted on your wall”.

Ôi trời ơi ! Lại chuyện gì nữa đây ?

>> Chapter 4
 
Sửa lần cuối:
Chapter 4
Đừng nhầm !


Chapter 4
___***___

“It’s too hard to say. I know everything has changed. Btw, I think I should tell you, ‘cause I’m so tired : I love you.”

What da hell ? Rất tiếc không ai ở cạnh Shawol lúc này mà xem bộ mặt hóa đá của nó. Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu nó bấy giờ là : xóa ! Phải xóa ngay bài post chết tiệt ấy đi. Ai chứ nhỡ Nhãn Lồng nhìn thấy thì biết làm thế nào ? Nó cuống cuồng nghiến răng nghiến lợi, hùng hổ muốn delete ngay lập tức, nhưng cũng như những bất ngờ vẫn thường xảy ra vào những lúc không ngờ khiến người ta khó ngờ, mạng lag.

Trời đất thiên địa thánh thần ơi, sao lại lag vào đúng lúc này ? S**t ! Shawol khóc không ra nước mắt nữa. Tạm bỏ qua cái ngày bố mẹ nó chia tay, thì thực đây là cái ngày tồi tệ nhất nó từng gặp. Nó tự thuyết phục một cách vô vọng rằng tất cả những gì xảy ra quả tình chỉ là nó đang nằm mơ. Nhắm mắt lại, đếm đến mười, mở mắt ra … không, đây không phải cơn mơ gì hết. Mạng vẫn đang lag…

… Lúc Shawol nhấn F5 lần thứ n, facebook đã báo notifications mới. God bless me ! “Nhãn Lồng and 4 others commented on Dứa Gai’s post on your wall”.

Nhãn Lồng : Uầy ! Thật hử ?

Vũ Giai Hàn : Nhãn ah, ghen đi là vừa.

Cô bé đội Mũ Đỏ : Thật là một đôi trời sinh ! Cung hỉ cung hỉ

Nhãn Lồng : Tao mà phải ghen tỵ ah ? *huýt sáo*

Trần Như Nhộng : Ơ... thế là mày không mách mẹ hả Shawol ?

Vũ Giai Hàn : Chủ thớt đâu rồi ? Đừng để người ta chờ đợi.

Bà Zà : Chúng mày vào comment ở đây thật có duyên quá đi mất ! Im lặng để họ nói chuyện với nhau chớ LOL

Thế là hết, chúng nó biết cả rồi, xóa cũng vô tác dụng. Thậm chí Nhãn Lồng là người đầu tiên bình luận nữa. Trời ơi ! Nó đưa tay lên miệng. Mai nó không dám đến lớp mất. Thể nào mai thằng Nhãn cũng sẽ nghĩ ra trò gán ghép nó, nhưng nó thật chẳng muốn bị hiểu lầm như thế tẹo nào. Phút chốc cái sự căm ghét Dứa Gai của nó càng thêm sâu sắc. Trong trạng thái cơn giận bị kích động, như các cụ vẫn nói ấy “cả giận mất khôn”, có khi người ta chẳng từ việc gì, và với Shawol, là sự nguyền rủa. Có lẽ Dứa Gai không tệ đến mức ấy, nhưng một khi người ta đã ghét, thì đúng là ghét cả tông chi họ hàng.

___***___

Nhưng Shawol nếu cứ giận Dứa Gai thôi thì đã chẳng nên chuyện. Đằng này nó hầu như căm ghét tất cả mọi thứ: cái mũ Goth Loli đỏ chót của Song Tử, cái đầu highlight của Vũ “Hàn”, hai má phúng phính của con Nhộng, thậm chí cả nụ cười đầy thiện chí của Nhãn Lồng. Ngay cả Bà Zà cũng làm nó ghét nốt. Trong những tâm trạng cực đoan người ta dễ suy nghĩ cực đoan. Shawol bắt đầu thấy rằng bố mẹ nó li hôn thật cũng tốt. Nó chẳng cần cái bộ mặt giống hệt nó lúc nào cũng cau có đáng ghét như vậy.

Thành ra Bà Zà và Shawol giận nhau ghê lắm.

Mấy ngày nay Bố Vĩ Đại của nó đi Paris, Bà Zà thuộc vào túyp người mà người ta vẫn nói là “nhàn cư vi bất thiện”, rảnh rỗi ngồi nhà lại đâm ra suy nghĩ linh tinh. Nó bắt đầu hoài nghi liệu bố nó có thật là đi Paris công tác ? Lẽ ra nó nên đi theo mới phải, còn hơn là ngồi nhà mà suy diễn. Ấy, nó lúc nào cũng chỉ có cái mong muốn đơn giản là bố mẹ nó sẽ về với nhau, nó lúc nào cũng quan tâm đến cái gia đình đã tan vỡ ấy như thế. Vậy mà chị nó thì chẳng hiểu gì hết, chẳng biết gì hết. Lúc nào chị ấy cũng chỉ nghĩ cho bản thân mình, thế thôi. Giận cái nỗi gì chứ ? Toàn những chuyện vớ vẩn cả !

… Chiều lại mưa…

Mùa này mưa nắng cũng thất thường như tâm trạng của tuổi mới lớn. Bà Zà băn khoăn đứng bên hàng hiên giơ tay ra hứng những giọt mưa. Áo mưa của con bé đã mất tích sáng nay, sau khi nó đem ra hành lang trước cửa lớp phơi. Đấy, hớ hênh ra là có vấn đề ngay. Lúc tan học, trông thấy Shawol cầm cái ô bảy màu lượn qua lượn lại trước mặt, Bà Zà làm thinh. Giờ nó mới hiểu phần nào tâm trạng của Mũ Đỏ.

Có ướt cũng không cần đến chị ấy !

Mưa không có vẻ muốn tạnh đi. Bà Zà bỏ kính, xắn quần lên, chuẩn bị để dầm mưa. Nếu mười phút nữa mà mưa không ngớt, mình sẽ về !

... Mười lăm phút sau, mưa vẫn trút xuống. Không hiểu trên trời lấy đâu ra nước mà lắm thế ! Bà Zà không muốn lưỡng lự thêm nữa. Nó đã sẵn sàng lội nước. Bỗng nhiên một cái tay chìa ra. Một cái ô trong suốt che trên đầu nó. Dứa Gai ? Bà Zà hầu như không giấu được sự ngạc nhiên. Đôi mắt dại dại vì cận thị của nó tròn xoe. Dứa Gai đưa ô cho nó làm gì ? Lạ nhỉ ? Nhưng thôi, nếu người ta có lòng tốt thì ta cũng chẳng dại gì mà không nhận. Nghĩ đoạn nó nhận cái ô ngay. Chưa để nó kịp nói lời cảm ơn, thằng nhóc đã đi mất. Từ đầu đến cuối Dứa Gai chẳng nói câu nào và cũng chẳng có tí cảm xúc nào trên mặt.

Thế là thế nào nhỉ ?

___***___

Cậu về đến nhà lúc tối muộn. Như mọi ngày nhà cậu chẳng có ai. Dứa Gai dắt cái xe vào, vứt một xó. Cậu quăng cặp sách lên bàn học, lăn ra giường. Tất cả vẫn cứ mãi mệt mỏi như thế ! Shawol, Shawol, … luôn là Shawol. Mày mới học lớp mười, nên làm ơn nghĩ đến cái gì không phải Shawol đi mà Dứa Gai ?

Chuyện xảy ra ban chiều làm cậu suy nghĩ. Cậu ấy nhận cái ô của mình ! Thế là thế nào ? Hay là trong những hoàn cảnh như thế cậu ấy sẽ nhận lấy từ bất cứ ai ? God ! Giá như Dứa Gai biết được, không mảy may nghĩ rằng nếu biết điều đó thì có khi cậu lại chẳng thích Shawol nữa. Tin nhắn của ai làm cậu tỉnh ngủ. Bà Zà ? Từ ngày quen hai chị em Shawol đến giờ, chưa lần nào cậu và Bà Zà nhắn tin cho nhau, lưu số đơn giản chỉ để đấy. Trông thấy tên người gửi, Dứa Gai không tránh khỏi đoán già đoán non xem có việc gì mà đích thân Bà Zà lại nhắn. Liệu có phải nó ngứa mắt khi cậu cứ bám lấy chị gái nó ? Con Bà Zà ở lớp được liệt vào loại siêu đáng sợ. Trai gái đều e dè nó cả, ngoại trừ thằng nhóc Vũ “Hàn” không sợ trời, không sợ đất chỉ sợ mất tự do.

Có khi Bà Zà nhắn tin dằn mặt cậu cũng nên !

Cái năm ấy, bố mẹ con bé mới li hôn. Ngoại trừ Dứa Gai và cô giáo chủ nhiệm, không ai hay biết chuyện gì cả. ( Còn làm sao Dứa Gai biết được thì có trời mới biết !) Có một ngày nọ, hai chị em Shawol đều nghỉ học. Ba ngày sau, một mình Shawol đến lớp. Còn Bà Zà phải ngót nửa tháng mới đi học lại. Nghe đâu nó phải nằm viện. Bọn bạn hỏi, nhưng hai đứa đều không chịu hé răng. Thậm chí Shawol còn bắt Dứa Gai nói dối là chị em nó bị tai nạn nữa. Từ sau ấy, con Bà Zà chỉ còn biết bám lấy Shawol như kẻ đồng cảm duy nhất. Nó nổi khùng lên với bất cứ kẻ nào dám đụng đến chị nó. Bảo vệ chị gái, chính nó cũng không nghĩ đến, nhưng đó là tất cả những gì nó làm được, để níu giữ người thân.

Nhưng mà ai chứ Shawol thì cần quái gì đến người bảo vệ. Con bé nổi tiếng nghịch như giặc mà giả nai thành thần. Chả trách các thầy cô giáo ai cũng yêu quí nó. Nhưng hãy tạm bỏ qua việc đó và quay lại câu chuyện. Dứa Gai giật nảy mình lúc đọc mẩu tin nhắn toàn teencode lủng củng ấy :

“Tks. Mai t se~ tra? o^ cho c”.

Có cái gì vỡ loảng xoảng trong óc cậu. Ý nghĩ đầu tiên của Dứa Gai bấy giờ ... là đập đầu vào tường đi cho rồi. Có thằng ngốc nào như mày không Dứa ? Đến người trong mộng mà mày cũng nhầm thì còn nước non cái khỉ mốc gì nữa ? Trời ơi ! Sao làm bài thi mày không bao giờ nhầm, mà hôm nay lại có thể nhầm lẫn tai hại như thế ? Chết đi Dứa Gai ạ ! Mặt cậu méo xệch đi rúm ró, tuồng như cậu không biết giờ nên khóc hay nên cười nữa. Thảo nào mà người ta điềm nhiên cầm ô của mày mà ra về. Không, mày đích thị là một thằng ngu chính cống, mày biết Shawol quá rõ mà. Không đời nào Shawol mà lại đi cầm cái gì của mày, một khi nó đã ghét. Giá như bây giờ đập đầu vào tường mà không chết, cậu sẵn sàng đập luôn cả tỉ lần cho cái ngốc nghếch nó bật ra hết. Lạy trời, giờ chỉ mong một điều là Bà Zà đừng có mà biết cậu nhầm lẫn. Nếu không chắc cậu từ nay không vác nổi mặt đi học.

Bà Zà, Bà Zà ... Tại sao hôm nay nó lại bỏ kính ra vậy ? Chưa bao giờ Dứa Gai thấy xấu hổ đến mức này, ngay cả khi bị Shawol từ chối đến thảm hại. Làm thế nào mà xóa sạch được ngày hôm nay, xóa vĩnh viễn ? Giá như cậu biết hack não thì tốt biết mấy !

Như người ta vẫn nói, niềm vui dễ quên, nhưng đau khổ thì không như thế. Sau này mỗi lần Dứa Gai nhớ về ngày hôm ấy, cậu vẫn muốn đập đầu vào cột như thường, nếu nó không dẫn cậu lên thiên đường.

___***___

Ờ, mà cũng từ hôm ấy con Bà Zà bỗng xoay sang sốt sắng với Dứa Gai một cách khác lạ, làm cho mọi người không hiểu nó quí Dứa Gai thật, hay là đang làm trò trêu tức cô chị của nó.

- Mọi việc đều có nguyên do của nó ! – Con Nhộng phán xét bằng một giọng đầy tính triết lí, cứ như thể nó đã hiểu hết tất cả. Nói đoạn nó đưa chiếc bánh mì kẹp xúc xích, thịt muối, trứng, pa-tê, giò, chả, ruốc, bò khô, rau thơm và một loạt những cái chi chi gì đó nữa lên miệng, cắn một miếng mà làm cho bọn bạn lạnh cả gáy. Shawol nhếch môi cười – thật y chang nụ cười của Mũ Đỏ, chỉ là Shawol không dùng son môi, nên môi không được hồng như Mũ Đỏ. Vũ “Hàn” cau có há hốc mồm, không tin vào cái bánh mì nó đang trông thấy. Như mọi lần, chấp nhận làm một thằng ngốc hiền lành, Nhãn Lồng quay đi cắn móng tay và cười ngơ ngác.

- Thế thì mày giải thích nguyên do cho bọn tao đi ? – Thằng Vũ hùng hổ hỏi.

Đáp lại nó chỉ là một nụ cười trông có vẻ rất thông minh của con Nhộng. Hoặc giả là vì nó mải nhai, chưa đáp được nên đành phải cười trừ cho xong chuyện. Đến khi nuốt hết rồi, nó mới nói tiếp, không nên để lũ bạn giương mắt nhìn nó ăn mãi như thế:

- Thiên cơ không thể tiết lộ ! – Câu nói lấp lửng với một vẻ mà Shawol cũng không hiểu là con Nhộng biết thật hay giả vờ. Kết thúc dấu chấm than một cách hùng hồn, Nhộng ta ngước mắt lên trời như muốn nói – có trời chứng giám điều nó nói – như một cách khẳng định chắc chắn nó biết điều mà những đứa kia không biết, rồi đưa cái bánh lên miệng lần nữa, một lần nữa khẳng định với Vũ “Hàn” đích thị đấy là cái bánh mì.

Lần này thì cả ba đứa bạn nó đều quay đi.

Nhưng cho dù nguyên do là cái gì Shawol cũng không cho phép em nó lại “phản bội” nó mà chơi với Dứa Gai. Bất cứ cái gì liên quan đến Dứa Gai đều không được phép ! Cũng tại vì thằng Dứa mà bây giờ Shawol đâm ra ghét ăn dứa kinh khủng. Mấy ngày gần đây Shawol đã có vẻ tươi tỉnh trở lại với Vũ “Hàn” cũng như Nhãn Lồng, nhưng nhất quyết không chịu làm lành với Bà Zà. Trong khi đó, con Nhộng đã tăng lên ba kilogram.

Ngày hôm ấy chính là sinh nhật của Shawol và Bà Zà, mà Mẹ Vĩ Đại của chúng đang bận bù đầu với công việc, mà Bố Vĩ Đại thì đến hôm nay mới từ Paris về.

Thực tế Shawol đẻ vào tối ngày hai mươi hai tháng tám, còn Bà Zà lại sinh vào rạng sáng ngày hai mươi ba, tuy cách nhau chỉ có năm bảy phút đồng hồ. Hai đứa từ bé vẫn được coi như sinh cùng ngày và luôn tổ chức sinh nhật cùng nhau.

Năm nay Shawol đã tuyên bố dõng dạc là nó sẽ làm sinh nhật một mình, không có chung đụng gì hết. Đến nước ấy thì Bà Zà cũng phải nổi khùng lên mà dứt khoát cho Mẹ Vĩ Đại biết nó không thèm sinh nhật chung với chị nó. Hai sinh nhật mà cùng ngày thế nào cũng nảy sinh vấn đề. Từ sáng khi đến lớp, Shawol đã nhận được bao nhiêu là quà và thiếp chúc mừng, nhưng Bà Zà thì chẳng ai đếm xỉa đến, ngoại trừ con bạn thân nhất : Trần Như Nhộng, nó tặng Bà Zà hai chiếc Kebab to bành trướng như cái tổ chảng.

Thì cái đó không có gì đáng lạ. Shawol hoạt bát, vui vẻ, bạn bè của nó còn nhiều hơn cả sao trên trời – nếu nói theo kiểu hoa mĩ. Nhưng gì thì gì, hôm nay đâu phải chỉ mỗi Shawol sinh nhật ? Bà Zà lủi thủi ngồi cắm rễ xuống cái bàn của nó, nhếch môi cười cố giấu đi nỗi buồn sâu kín, lặng lẽ quan sát, không phải quan sát Shawol, mà quan sát Vũ “Hàn”.

Nếu như sinh nhật cùng nhau, Bà Zà có thể mong một món quà gì đấy từ thằng nhóc, nhưng năm nay không thế, thằng Vũ là bạn của Shawol chứ không phải của nó. Tất cả đều là của chị ấy. Shawol là chị, lẽ ra chỉ mình Shawol là đủ, chứ chẳng cần thêm một đứa nữa mặt mũi cũng giống thế để làm gì. Tất nhiên nó chỉ là một đứa thừa thãi, không ai cần đến nó hết ! Tại sao trên đời đã sinh ra một Shawol, còn sinh ra thêm một đứa em sinh đôi nữa ?

Thường thì sinh nhật là ngày hạnh phúc nhất năm của Bà Zà, nó được gặp cả bố và mẹ nó cùng một lúc. Nhưng bố nó chẳng biết khi nào về, còn mẹ, tình hình này chắc nó cũng chẳng gặp.

Con bé lại mỉm cười – nó không thích nước mắt – và ngồi cắn móng tay. Thôi được, từ trước đến nay nó vẫn ít bạn, và bây giờ cần chấp nhận. Cho mọi người hiểu không phải nó cần bám lấy Shawol để được tặng quà. Bà Zà nó không đáng thương đến mức ấy !

___***___

Những ngày này nắng lên hình như cũng không làm cho tâm trạng người ta bớt u ám. Hai giờ chiều, cái nắng tháng tám làm con người ta lười nhác, chỉ muốn ườn mình trong căn phòng điều hòa cho đỡ ngột ngạt. Mưa khiến người ta buồn, còn cái nắng quá mức làm người ta cáu kỉnh. Thời tiết thay đổi thế này khiến không ít người đã lăn ra ốm.

Không, Song Ngư không buồn, không cáu kỉnh, cũng không ốm. Ở chị, đôi khi những cảm xúc và suy nghĩ nội tâm còn chi phối nhiều đến sức khỏe hơn là thể trạng tự thân nó. Hôm nay chị thấy vui vẻ, yêu đời, và gần như phải cố để che giấu sự nôn nóng háo hức. Hôm nay anh sẽ về !

Chị ngồi trước mày tính, bên cạnh là hai chiếc bánh paparoti, Song Ngư bao giờ cũng rất thích mùi bánh ngọt, lơ mơ nở nụ cười với trang báo mạng. Hình như người ta đưa tin vụ mất cắp ở đâu đấy, nhưng rõ ràng là Song Ngư chẳng để tâm vào đó. Điện thoại của chị khẽ rung. Song Ngư vội vàng check tin nhắn. Đúng là từ anh ! Anh đã về rồi sao ? Nhanh vậy sao ?

“ Chuyến bay bị hoãn vì thời tiết xấu, anh về trễ. Hôm nay sinh nhật con gái anh mà anh thì kẹt ở đây thế này, nhờ em làm hộ anh một việc được không ?”

Song Ngư không giấu nổi vẻ thất vọng trong mắt. Nhưng thôi bỏ đi, không phải lỗi của anh, chính là cái chuyến bay phải gió ấy ! Dù sao anh cũng vẫn sẽ về, chỉ là hơi muộn. Sao anh lại hỏi như thế chứ ? Chẳng lẽ anh còn không biết rằng chị sẽ làm bất cứ điều gì, miễn là anh cần sao ?

>> Chapter 5
 
Sửa lần cuối:
Chapter 5
Dứa !


Chapter 5

___***___

Ai chứ Dứa Gai thì hẳn không thể không nhớ sinh nhật Shawol.

Cậu rất muốn tặng Shawol cái gì đấy, chẳng phải để lấy lòng nữa đâu. Cậu chỉ mong Shawol biết rằng dù con bé có ghét cậu, thì cậu – trong nỗ lực vô vọng – vẫn muốn làm bạn với cô ấy. Song, cậu lại chẳng muốn đến gần Shawol nữa, và cậu biết lí do không phải vì cậu xấu hổ. Mấy ngày nay, kì lạ thay, dường như có cái gì đang chuyển biến. Cậu biết nó đang âm thầm diễn ra, nhưng không thể ngăn cản được.

Lóc cóc đạp xe trên đường một mình như trước nay cậu vẫn đi về như thế. Con đường quen mà hóa ra lạ. Hôm nay tất cả mọi thứ đều xa lạ ! Dứa Gai mơ hồ nhận thấy chuyện gì quan trọng vừa diễn ra không lâu – nhưng diễn ra thế nào thì cậu chẳng nhớ gì nữa. Cái gì thế nhỉ ? Cái gì làm cậu cảm nhận được sự thay đổi này ?

Trên đường nhiều kẻ qua lại, người đi bộ, người đi xe, người đi làm, người đi học … họ khác nhau, nhưng họ đều có mục đích chung là đến nơi họ muốn đến. Họ đi những làn đường riêng, thỉnh thoảng xéo qua nhau, gặp nhau, hoặc quay đầu xe trở lại. Phải, con đường dài cỡ nào cũng luôn có chỗ quay đầu để cho những người lầm đường lạc lối quay lại, bắt đầu một hành trình mới. Quay lại, giờ có kịp không ? Dứa Gai ngẩn ngơ nhìn những dòng xe trái chiều như những mâu thuẫn trong tâm hồn cậu. Có những người đã cùng đi với cậu trên cùng đường, nhưng họ có những cái đích đến khác. Cậu tưởng rằng họ đồng hành với cậu, rồi bất ngờ họ rẽ sang lối khác. Bỗng nhiên có ai đó biến mất trong đời. Nên đi theo họ hay không ? Là đúng hay là sai ? Cái đích của Shawol rõ ràng là không giống cậu, vậy thì mày còn tiếp tục sai đường đến bao giờ ?

Đối mặt thôi Dứa Gai ạ. Vẫn biết họ sẽ ra đi, nhưng sự biến mất đột ngột của những người đã từng gắn bó bao giờ cũng làm người ta hụt hẫng đến đau lòng. Người ta nói nếu thực sự thích cái gì thì hãy buông tay ra. Nếu như nó là của mình, nó sẽ quay trở lại, bằng không ngay từ đầu nó đã không phải của mình rồi. Có phải đã đến lúc cậu buông tay không ?

Dứa Gai phanh gấp bên vệ đường làm hai bà cô đèo nhau trên chiếc Lead đỏ mận hốt hoảng, loạng choạng đánh tay lái để tránh cậu. Trên đường đi đôi khi khó tránh những va chạm.

- Đi đứng kiểu gì thế hở ? – Một trong hai bà gắt lên.

Dứa Gai không nghe tiếng. Dừng lại một lát, cậu đưa mắt tìm chỗ quay đầu xe gần nhất.

___***___

Cậu vào thang máy. Cái thang máy này chắc đã được sửa. Trước đây, nó thường phát ra những âm thanh ghê rợn như tiếng kim loại chạm vào nhau. Tầng mười, Dứa Gai bước ra, ngẩn người một lúc, không nhận ra cái hành lang vừa được lát lại bằng đá cẩm thạch. Cuối dãy phòng, có cánh cửa sắt đen chạm trổ hoa lá, bên trong là một cánh cửa gỗ sơn trắng đang mở. Dứa Gai nhìn được vào trong nhà và cậu nghe tiếng piano vọng ra.

… The song from secret garden …

Nhạc dừng lại. Xuất hiện sau cánh cửa sắt là Bà Zà – và nếu Dứa Gai không chắc chắn là Shawol không còn ở đây nữa thì hẳn là cậu lại nhận nhầm cho mà xem.

- Dứa ? – Bà Zà ngạc nhiên chào. Gần đây Dứa Gai rất hay làm nó ngỡ ngàng, mà nó cũng không biết tại sao.

- Chào cậu ! – Thằng nhóc gãi đầu, mỉm cười gượng gạo. Mấy ngày gần đây cậu và Bà Zà có thân thêm chút ít, nhưng đến nhà mà không báo trước thế này thì có hơi đường đột.

- Nhưng mà … cậu có việc gì ah ?

Bà Zà tròn mắt hỏi. Xưa nay nó ít bạn, nên không thể làm quen nổi với việc người ta đến nhà mình chẳng để làm gì ngoài tán dóc, xem MV của Shinee hay làm gì đại loại như thế. Hầu hết những trường hợp đến nhà gặp Bà Zà, toàn là gặp vì công việc – nghe có vẻ nghiêm túc nhưng chẳng qua là vài thứ việc mà lũ học trò mới lớn cứ thích cho là quan trọng. Có điều, Dứa Gai thì lại cho rằng, câu nói ấy có nghĩa là Bà Zà chẳng hoan nghênh cậu đến đây cho lắm.

- A … - Cậu lúng túng cúi đầu. Trước khi đến đây cậu không nghĩ rằng mọi sự nó lại khó khan đến thế. – Mình đi ngang qua … tiện thể …

Khi không còn biết nói gì hơn nữa, thì điều tốt nhất ta nên làm là im lặng. Thế nên, Dứa Gai lẳng lặng chìa ra trước mặt Bà Zà một hộp quà. Hộp quà ấy nhỏ, nhưng vuông vức và được gói ghém khá cẩn thận với cái nơ màu hoa cà xinh xắn. Món quà thứ hai trong ngày, tính cả hai chiếc Kebab của con Nhộng.

Bà Zà ngập ngừng chìa tay ra, nửa muốn nhận nửa còn ngại người ta chê là hấp tấp. Nó cũng không biết phải nói gì bây giờ. Một lời cảm ơn đơn thuần quá khách sáo, không hợp với trường hợp này, mặc dù nó và Dứa Gai chưa thân nhau là bao. Nó cảm thấy Dứa Gai và nó có cái gì đó giống nhau – và điều này chắc chắn liên quan đến Shawol, khi cả hai đứa đều gắn bó với con bé một thời gian rất dài. Thế nên, chơi với Dứa Gai nó không cảm thấy mất an toàn như lúc đứng giữa đám Vũ “Hàn”.

Im lặng. Nó biết Dứa Gai sẽ hiểu.

Cậu cười xòa, tay lại đưa lên gãi gãi cái mũi dọc dừa. Làm bạn với Shawol thì rất thoải mái, nhưng Bà Zà … thì lại là Bà Zà…

- Mình về đây ! – Tam thập lục kế, tẩu vi thượng sách. Đứng đây thêm phút nào chỉ càng làm cậu ngại thêm phút ấy.

- Ơ … - Bà Zà vội ngăn lại, theo đúng phép lịch sự người chủ nhà cần có với người khách. – Cậu vào chơi một lát đã. Hôm nay dù sao cũng là sinh nhật mình … Không có bánh ga tô cho cậu đâu, nhưng mà … phải khao bạn bè chứ - Trong lúc nói Bà Zà cứ cố nhớ lại điệu bộ của Shawol mà bắt chước. Song cứ cho là hai chị em nó giống nhau như lột, lời của nó và lời của chị ấy vẫn khác nhau một trời một vực. Ở Shawol tất cả mọi thứ đều tự nhiên như thể mọi việc xảy ra đều là lẽ tất yếu, còn Bà Zà, càng nói nó càng thấy ngượng.

Nhưng mà xem ra trong hoàn cảnh này, cái bộ dạng khổ sở của nó cũng có lợi. Đứng trước sự thành khẩn đến đáng thương của Bà Zà, Dứa Gai “không nỡ” bỏ đi cho đành. Cung kính không bằng tuân lệnh. Cậu “bất đắc dĩ” “đành” ngồi lại nhà Bà Zà. Chiều nay không đi học thêm, về nhà giờ này thì cậu cũng chỉ có một việc là lăn ra ngủ.

Dứa Gai vừa mới ngồi yên vị vào một chỗ rất thoải mái, rất êm ái trên chiếc salon trắng khổng lồ của nhà Bà Zà thì chuông cửa lại reo. Cả hai đứa đều giật mình. Ai mà đến lúc này cơ chứ ? Bà Zà đắn đo liếc nhìn gương mặt thộn ra của thằng Dứa. Nhưng mà dù là ai … thì tình huống này cũng sẽ bị hiểu nhầm hết !

Bà Zà di chuyển ra phía cửa, chỉ để hé cánh cửa trắng chút ít, đủ để bên trong nhìn ra và bên ngoài có thể nhìn vào. Hi vọng là người ta đến thu tiền điện nước gì đó …

Nhưng đứng đó là một người đàn bà lạ hoắc !

Người phụ nữ cỡ khoảng ngoài ba mươi tuổi, gương mặt trái xoan với đôi mắt to hơi thâm quầng như khóc nhiều trông rất hiền lành. Chị mặc một chiếc sơ mi sọc ngang theo kiểu cánh dơi và cái váy chữ A nhạt màu giống như là dân công sở. Trên tay chị, là mấy cái túi to tướng, không biết là đựng những thứ gì. Bà Zà nhìn kĩ một lúc lâu, cũng không nhớ được có người họ hàng gần xa, bà con khối phố nào trông như thế hay không.

- Cháu chào cô ạ … Cô … - Nó hỏi, câu nói lấp lửng như để cho người khách tự hiểu mà giới thiệu bản thân.

- Cháu là con bố Bạch Dương phải không ? – Người phụ nữ mỉm cười – Cô là Song Ngư, bạn của bố cháu …

- Dạ … - Bà Zà cau mày rất khẽ không để cho Song Ngư nhìn thấy. Từ năm Mẹ Vĩ Đại mang Shawol rời khỏi nhà, nó đâm ra ghét bất cứ người phụ nữ nào xưng là bạn của bố nó – Bố cháu không có nhà đâu ạ ! – Từ câu trước đến câu sau mà thái độ của nó đã quay ngoắt một trăm tám mươi độ. Song Ngư cũng không phải không nhận ra điều đó. Song chị lại cho rằng, có thể là Bà Zà không thích gặp người lạ, nên chị lại tiếp tục tươi cười mà nói :

- Cô biết ! Bố cháu bị hoãn chuyến bay nên đang kẹt lại ở Paris… Bố cháu nói hôm nay là sinh nhật cháu … nên bố cháu nhờ cô gửi quà cho cháu !

Nhưng không những Bà Zà không tươi tỉnh hơn chút nào, mà ngược lại, đôi mắt nó sa sầm. Người này là thế nào ? Nó nghiến răng lại. Sao lại biết Bố Vĩ Đại của nó đang ở Paris ? Sao lại biết chuyến bay của bố nó bị hoãn trong khi chính nó cũng không biết ? Và cái cô này … thân thiết với bố nó ở mức độ nào, mà bố nó có thể nhờ cô ta gửi quà cho nó ? Chính là cô này chứ không phải Mẹ Vĩ Đại của nó ư ? Nó muốn biết quan hệ của bố nó và cô ấy, nó muốn biết ngay bây giờ !

Tuy thế, Bà Zà – một cách miễn cưỡng, vẫn phải mở cửa để mời Song Ngư vào. Trước khi mọi sự đều rõ ràng, nó không muốn bộc lộ một sự khiếm nhã nào ở đây. Chưa cái sinh nhật nào tồi tệ như thế này ! Nó thầm nghĩ khi pha trà trong bếp.

Song Ngư nghiêm chỉnh ngồi xuống chiếc salon trắng, khép nép đưa mắt nhìn quanh. Tất cả đồ đạc trong phòng đều ngăn nắp và sạch sẽ, hẳn là do con gái anh dọn dẹp. Thật là một cô bé ngoan ! Nhưng không hiểu sao, trong thái độ của con bé cứ như có cái gì không thoải mái. Chị nghĩ, hai tay nắm chặt để trên lòng. Đến chơi nhà anh có một lát mà chị có cảm giác như đi trình diện mẹ chồng lần đầu tiên, và hơn nữa “mẹ chồng” này còn có vẻ rất khó tính. Song Ngư nhướn người nhìn theo bóng Bà Zà. Con bé đang chuẩn bị nước trà. Trong lúc chờ đợi, chị nhìn sang phía Dứa Gai, bấy giờ đang gãi đầu gãi tai không biết phải làm gì. Thỉnh thoảng cậu đưa mắt nhìn chị một cách tò mò. Song Ngư nở một nụ cười hiền khô đáp lại. Sao cái gì trong nhà này chị cũng thấy đáng yêu hết ! Đúng như các cụ vẫn bảo “yêu nhau yêu cả đường đi”. Mặc dù chị biết Dứa Gai chẳng phải người trong nhà, nhưng mà … cậu bé này trông hiền lành và dễ thương quá thể !

Vâng, đấy là chị còn chưa gặp thằng Nhãn – một thằng Nhãn lúc nào cũng ngơ ngác như nai vàng. Nếu nó ngồi ở đây lúc này, dám cá là Song Ngư sẽ cho nó là thiên thần chứ chẳng vừa.

- Cháu tên gì ? – Chị hỏi, ánh mắt đầy thiện chí.

- Dạ, … cháu … là Dứa … ah không – cậu vội sửa lại – Cháu là Thần Nông ạ !

- Cháu học cùng lớp với … - nói đến đó thì Song Ngư dừng lại, cố nhớ xem Bà Zà tên là gì. Hình như con bé có cái tên rất đặc biệt, nhưng e là … chị quên mất rồi. Thật ngại quá ! Song Ngư bèn chữa cháy bằng cách chỉ vào trong bếp, cười xòa như muốn tìm sự giúp đỡ.

- Vâng ! – Dứa Gai cũng chẳng nỡ làm thinh trước nụ cười thân thiện như thế. Đấy, ai bảo là cậu tự kỉ nào ? Thực ra phương châm của Dứa Gai rất đơn giản : ai tốt với cậu, thì cậu tốt lại với kẻ đó, tuy nhiên Shawol thì thật không biết thuộc dạng nào. – Cháu là bạn ở lớp của Xử Nữ. – “và cả Shawol nữa”.

- Ah, phải rồi… Xử Nữ ! – Song Ngư reo lên, tự nhủ sẽ không quên cái tên này – Phải rồi … cô mua ít hoa quả này, có dứa, nho, táo … ngon lắm đó ! – Nói đoạn chị lôi từ trong cái túi của chị ra hàng tá các loại hoa quả đóng gói của Klever Fruit.

Ôi … Dứa !

Lúc trông thấy quả dứa là khoảnh khắc hiếm hoi người ta có thể thấy mắt Dứa Gai bừng sáng. Đừng hỏi tại sao cậu lại có biệt danh là Dứa, cũng như thằng Nhãn có biệt danh là Nhãn vậy. Dứa Gai mỉm cười với cái túi dứa, nhưng rồi lại nhận ra mình đang ở nhà Bà Zà, cái người ngồi kia thì lại là khách của cậu ấy nữa, bộ dạng cậu thế này thật là khiếm nhã. Nghĩ vậy cậu lại làm vẻ mặt nghiêm trọng rồi quay đi, và đấy là lí do đôi khi người ta cho rằng cậu là trẻ tự kỷ.

Bà Zà bưng khay trà đặt lên bàn, gương mặt phảng phất chút mỉa mai thầm kín. Nó nói bằng một thứ giọng vô cùng giả nai – thứ giọng mà Dứa Gai hay thấy Shawol dùng để nói chuyện với các thầy cô giáo. Bây giờ thì cậu còn biết cái khiếu giả nai ấy hóa ra là di truyền.

- Cháu mời cô uống nước ạ !

Nhưng Song Ngư thì đâu có biết hai chị em Shawol ghê gớm đến mức nào. Chị lại tưởng Bà Zà cũng thực lòng quí mến chị kia. Song Ngư vui vẻ đặt cái túi thứ hai lên bàn, đẩy về phía Bà Zà :

- Quà của cháu ! Không biết nó có hợp với cháu không, nhưng cô hi vọng là cháu thích.

- Cháu cảm ơn cô !

Trong lúc ấy Dứa Gai vẫn ngồi im lìm, giả vờ làm ngơ trước cái túi dứa mời gọi. Bà Zà không để ý, nó còn đang bận chìm vào một mớ những suy diễn linh tinh. Song Ngư đưa chén trà lên miệng, tay vẫn chống vào đùi bẽn lẽn. Chị muốn tìm chuyện gì để hỏi thăm, nhưng không tìm được chuyện gì hết, nên đành niềm nở mời hai đứa :

- Hoa quả ngon lắm ! Ăn đi !

- Cậu ăn dứa nhé ? – Bà Zà quay sang Dứa Gai hỏi, tránh nhận lời Song Ngư để giữ lịch sự.

- Vậy … cũng được ! – Thằng nhóc mỉm cười, hiền lành và sung sướng.

Sau khi Song Ngư đã ra về, Dứa Gai còn ngồi lại chén tiếp mấy quả dứa nữa. Bụng cậu căng cả ra, chắc hôm nay về nhà khỏi cần ăn cơm luôn. Bà Zà ít khi thấy thằng nhóc ăn nhiều đến thế, nó cứ tưởng Dứa Gai đối với ba cái chuyện ẩm thực thì không có hứng thú kia. Bà Zà ngồi vào salon, đôi mắt cụp xuống, nó vẫn chưa thể dứt ra khỏi cái sự phỏng đoán vớ vẩn về người đàn bà tên Song Ngư đó.

Đột nhiên nó thấy mắt mình cộm cộm, ngưa ngứa như có cái gì vừa mới bay vào. Bà Zà – giống như phản ứng của bất kì ai bị bụi bay vào mắt – đưa tay lên giụi. Nhà nó sao lại có bụi được nhỉ ? Chắc cái cô kia mang bụi vào đó mà ! Nó vẩn vơ nghĩ. Đôi mắt vẫn ngứa ngáy khó chịu quá ! Nó giụi cho đến khi hai mắt đỏ cả lên, mà vẫn không dễ chịu hơn chút nào.

- Cậu bị sao thế ? Bụi bay vào mắt hả ?

- Có lẽ, cậu lấy lọ thuốc mắt hộ mình, ở trong tủ kệ, dưới cái TV đó !

- Đừng có giụi mắt ! Thuốc nhỏ mắt ở đâu ? Mình sẽ đi lấy cho ! – Dứa Gai đứng dậy, đi tìm lọ thuốc rồi ngồi xuống cạnh con bé, gỡ cái tay đang giụi mắt của nó xuống. Bà Zà chờ cậu nhỏ thuốc mắt cho mình, nhưng Dứa Gai không làm như vậy.

- Tra nhanh nhanh được không ? Mắt mình ngứa lắm ấy !- Bà Zà kêu lên, nó không thể nhìn thấy Dứa Gai kinh ngạc đến thế nào.

- Nhưng mình không nghĩ là cậu bị đau mắt đâu !

Câu nói của cậu làm Bà Zà đơ người ra, đôi mắt đang bị ngứa cũng mở thao láo. Nó từ từ đưa tay lên má sờ thử. Đúng là không phải đau mắt, vì cả gương mặt nó giờ nổi đầy mẩn đỏ và ngứa ran lên. Ờ, cũng phải ! Chỉ là … không ngờ nó đến nhanh như thế.

- Cậu bị dị ứng thứ gì sao ? – Dứa Gai hỏi, giọng cậu đầy lo lắng.

- Uhm ! – Trước sự ngỡ ngàng của Dứa Gai, Bà Zà mỉm cười trả lời – Mình bị dị ứng dứa !

>> Chương 6
 
Sửa lần cuối:
Chapter 6
Tội lỗi. Tội lỗi


Chapter 6

___***___

Dị ứng dứa ? Sao mà kì lạ thế ? Dứa Gai có vẻ như không tin câu chuyện đang diễn ra nữa. Đó là thứ cậu thích ăn nhất, cậu không hình dung nổi có ai đó lại dị ứng với món ăn khoái khẩu của cậu.

- Dị ứng thật đấy ! – Bà Zà đưa tay lên trán rờ thử xem có bị sốt không – Mà mình thì vừa ăn hết những mấy quả. – Nói đoạn nó gục xuống bên thành salon – Ôi, trời ạ !

Người nó nóng ran, mặt mũi sưng vù. Nó thậm chí không thể mở được mắt ra nữa, vì khóe mắt lúc này cũng đã bắt đầu phồng đỏ lên. Dứa Gai đâm ra luống cuống. Cậu cho Bà Zà uống nhiều nước – đấy là cách mợ cậu vẫn làm khi em họ cậu bị dị ứng cua đồng – nhưng tình hình có vẻ càng lúc càng tệ đi. Bà Zà lăn ra cái nệm trắng phau của bộ salon khổng lồ, không gượng dậy nổi nữa. Dứa Gai hoang mang tợn, dị ứng nặng đâu như có thể gây tử vong … Cậu còn nhớ, trong Mật Mã Da Vinci thì phải, đã có một gã dùng thủ đoạn đó để giết người …

Zà ơi đừng có chết !

Ý nghĩ về cái chết của cô bạn chưa thân được bao lâu làm cậu hốt hoảng. Dứa Gai vội vàng cõng xốc con bé lên mà chạy đến bệnh viện. Cần phải báo cho người nhà cậu ấy ! Dứa ta tranh thủ lúc ngồi taxi rút di động muốn gọi Shawol. “Thuê bao quí khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin quí khách vui lòng gọi lại sau..” Cậu chợt “ah” lên một tiếng, điện thoại của Shawol bị móc mất trên xe bus kia mà ! Làm sao cậu lại quên mất chứ ? Làm thế nào bây giờ ? Thủ tục nhập viện lằng nhằng lắm … Sao mọi thứ lại xảy ra vào đúng ngày hôm nay chứ ?

Hôm nay ư … sinh nhật … có khi …


___***___

Buổi tiệc sinh nhật của Shawol diễn ra tại một quán karaoke gần hồ Halle. Trái ngược với sự ảm đạm ở nhà Bà Zà, chỗ này vừa đông vui vừa náo nhiệt. Sau tiết mục thổi nến và ăn bánh sinh nhật của Shawol, hơn chục đứa bạn nó – dĩ nhiên, đều học lớp mười – thi nhau giằng lấy micro hát ông ổng. Cái giọng mới vỡ của chúng nó cứ lơ lớ, ú ớ như bị sổ mũi. Chẳng quan tâm đến nhịp phách, không cần lời ca, cũng chả có theo một giai điệu nào, tuồng như chúng nó đang hát một bài hát gì chúng vừa tự sáng tác ra và đang háo hức muốn công diễn cho thiên hạ biết. Trong đám ấy, chính thằng Vũ “Hàn” lại to mồm hơn cả. Nó không ngừng ê a hát, như trẻ con lớp một tập đọc thuộc lòng bảng chữ cái.

“Đưa em đi chơi xa
Trên con xe tay ga
Nhận ra một điều là
La là là la là la …”


Khỏi nói, thằng Vũ là chúa ham chơi. Chẳng có cuộc vui nào mà nó vắng bóng hết. Nhưng Nhãn Lồng thì không phải thế. Từ đầu đến cuối nó không hát, không ăn, chỉ thi thoảng uống ít nước ngọt. Nó đến đây, không để ý đến bất cứ cái gì thậm chí cả Shawol, đơn giản là vì nó muốn ra khỏi nhà và không muốn đi chỗ khác một mình, vậy thôi. Cái bữa tiệc sinh nhật này, hay bất cứ cái tiệc sinh nhật của ai đi nữa – trừ một kẻ không bao giờ tổ chức sinh nhật với bạn bè, hay kể cả có cũng không đời nào mời Nhãn Lồng – nó đều làm ngơ. Nhãn ta ngồi đó, mặc cho đám Vũ "Hàn" thỏa sức đập phá và khủng bố quán nhà người ta bằng giọng ca Chaien không nghe nổi, thằng nhóc như bị điếc và vẫn cắm đầu vào Iphone mà chơi game được. Chốc chốc nó lại ngóc đầu lên, nhìn quanh một lượt với vẻ ngu ngơ đặc trưng và nở nụ cười nai vàng như để người ta hiểu là nó chẳng biết chuyện gì đang diễn ra cả, thế nên đừng làm phiền đến nó.

Nhưng những chuyện phiền phức vẫn hay xảy đến vào lúc người ta không muốn bị làm phiền, cũng như những trận stress vẫn thích tìm đến đánh bạn với những người mong tránh khỏi stress.

Điện thoại đổ chuông. Cuộc gọi đến từ số máy là phá đám công cuộc cày game miệt mài và vinh quang của Nhãn. Bảy triệu điểm Temple Run, con số xứng đáng với nỗ lực bất lâu nay của nó, xứng đáng với cái phần lồi thêm ra của hai con mắt vốn đã cận rất nặng.

… Nhưng kẻ nào lại gọi vào lúc này ? Thật là mất hứng, dẫu cái sự mất hứng không lấn át được sự tò mò muốn biết bên kia là ai đang gọi, Nhãn Lồng áp Iphone vào tai phải.

- A lô ai đấy ạ ? – Những khi không rõ về kẻ đang tiếp chuyện, Nhãn đều dùng cái ngữ điệu rất khách khí cho các màn chào hỏi. Dù là ai cũng vậy thôi ! Sự lễ phép và lịch sự không bao giờ là thừa cho ấn tượng ban đầu.

- Nhãn Lồng hả ? – Người kia hỏi, với cái giọng gấp gáp chẳng có tí nào muốn lịch sự ở đây, và xem ra cũng không thèm để tâm đến cái trò gọi là khách sáo theo kiểu học sinh như thế. Dứa Gai ! Trán Nhãn Lồng hơi giãn ra đôi chút. Cậu ta chưa bao giờ nói chuyện với nó ngay cả những ngày thường chứ đừng nói là qua điện thoại. Song, bằng một thứ trực giác gì đấy rất nhạy, Nhãn ta biết ngay là cậu. Đấy là Dứa Gai và chỉ có thể là Dứa Gai.

Mà cũng vì đó là Dứa Gai nên càng phải ăn nói có chừng mực …

- Ông gọi có việc gì ah ? – Nhãn hỏi, từ tốn đưa tay trái lên miệng, và cắn. Nó cứ làm như Dứa Gai ở đầu kia cuộc thoại đang lén theo dõi nó mà phải giả bộ ngơ ngác ấy.

- Ông có ở chỗ Shawol không ? – Chất giọng trầm trầm mỗi lúc một nhanh hơn.

- Shawol hả … - Nhãn Lồng lẩm bẩm. Gương mặt nó chớp mắt đã trở về trạng thái thờ ơ ngây ngô thường ngày. Tưởng chuyện gì chứ nếu là Shawol … Nhãn ta hờ hững nhổ cái móng tay bị cắn đứt ra sàn nhà trải thảm, rồi chìa cái điện thoại về phía Shawol.

Chỉ cần một động tác ấy thôi là con bé sẽ hiểu ngay. Từ đầu đến giờ, Nhãn Lồng biết Shawol vẫn không ngừng dõi mắt về chỗ cậu ngồi. Phải nói Nhãn Lồng sợ luồng mắt ấy kinh khủng, nhưng, vẫn là câu đó "sống chung với lũ" quen rồi.

- Ai đó ? – Shawol khẽ nhướn mày.

- Dứa Gai ! – Nhãn đáp, bằng chất giọng sau khi vỡ đã thành ra thanh thanh và kêu như tiếng kèn Harmonica. Rồi như e rằng Shawol không chịu nói chuyện với thằng Dứa, Nhãn ta thêm vào, rất nhanh – Có việc gấp hay sao ấy !

Thoáng nghe thấy điều gì, Vũ "Hàn" chợt quay người lại, da trán hơi xô vào nhau, chăm chú và hơi chút gì lo lắng quan sát động tĩnh quanh Nhãn Lồng và Shawol. Đấy là một trong những lúc rất hiếm người ta có thể bắt gặp một thằng Vũ nghiêm chỉnh và chín chắn.

Song cái vẻ thản nhiên hiền lành của cậu bạn nối khố làm Vũ "Hàn" lại quay đi, lại cất giọng hát ư ử, vô tư như chưa có chuyện gì xảy ra. Shawol, một cách đầy miễn cưỡng, bắt máy Dứa Gai, trầm trầm nói như phật ý :

- Dứa ah ? – Lần đầu tiên sau buổi tối khủng hoảng nọ, Shawol tiếp chuyện lại với cậu. Con bé chưa hết nguôi ngoai đâu, nhưng Dứa Gai bây giờ không có thì giờ bận tâm ba cái chuyện hờn dỗi vu vơ.

- Shawol đó hả ? Bệnh viện Hoa Hồng, nhanh lên ! Zà đang phải cấp cứu. Dị ứng !


___***___

Người đàn bà trung niên, mái tóc mì tôm rối xù vì mũ bảo hiểm, lạch cạch một cách vụng về trên đôi giày cao gót chạy vào bệnh viện. Con gái chị, một trong hai đứa con sinh đôi chị yêu quí nhất trên đời, cái đứa đã đòi bằng được ở lại sống với bố vì bố nó đau khổ sau khi vợ chồng chị ra tòa, nó đang nằm viện. Chị lúc nào cũng bứt rứt, con bé không nhận được nhiều sự quan tâm từ mẹ như con chị. Mặc dù luôn cho rằng chồng chị sẽ chăm sóc nó cẩn thận như anh ta đã hứa, nhưng … các cụ vẫn nói đấy “ mồ côi cha ăn cơm với cá, mồ côi mẹ liếm lá đầu đường”. Hẳn Bà Zà không đến mức thê thảm như vậy, chỉ là chị vẫn không an tâm.

Trước đây khi cả gia đình còn vui vẻ, con bé khỏe mạnh, ít ốm, thể trạng nó hoàn toàn bình thường. Sau thời gian Ma Kết đem Shawol dọn ra ở riêng, con bé bỗng nhiên mắc phải nhiều chứng tật kì quặc không rõ lí do, và kì quặc nhất có thể kể đến cái chứng dị ứng của nó.

Cách đây vài năm, chị còn nhớ Bà Zà đã vào viện mấy lần vì ăn quá nhiều dứa. Đấy, nhắc đến mới nhớ ra Bà Zà hồi đó còn mắc chứng háu ăn, ăn không ngừng nghỉ, ăn nhiều hơn cả con bé Nhộng mũm mĩm nữa kia. Lần nọ, con bé ăn sinh nhật đứa nào ở KFC, không biết đã ăn bao nhiêu thức ăn, mà về nhà nôn thốc nôn tháo, ba ngày sau vẫn không ăn nổi thứ gì. Dĩ nhiên việc này Ma Kết không có biết. Chị mà biết nhất định không cho nó sống cùng bố nó thêm một giây nào.

Con bé lúc nào cũng chỉ mong một điều duy nhất, ấy là hai anh chị trở về với nhau.

Phim Hàn Quốc thực sự ảnh hưởng đến tâm lý người ta quá nhiều, ngay cả những đứa rõ ràng không ưa mơ mộng hão huyền, cũng không mấy khi coi phim như Bà Zà. Ly hôn rồi và quay trở lại ? Lắm lúc đang ngồi soạn dự án, Ma Kết phải bật cười. Bật cười rồi lại chạnh lòng muốn khóc. Giá như con bé cũng giống như con chị nó …

Cha mẹ sinh con trời sinh tính. Đời người khác nhau âu cũng ở mỗi cách nhìn nhận khác nhau. Cứ lấy cuộc hôn nhân tan vỡ của anh chị mà xem xét. Đối với cả chị và anh ấy, là kết cuộc tất yếu, là sự giải thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn những mâu thuẫn không thể giải quyết, những xung đột không thể thỏa hiệp. Nhưng đó lại là nỗi đau của con gái chị, hay nói đúng hơn, là Bà Zà, vì từ trước tới giờ Shawol chưa lần nào hé răng nói về chuyện đó.

Là Shawol vô tâm, nó đã quên hết hay là không muốn nhớ, chị cũng chẳng biết. Mọi người luôn cho rằng những đứa ít nói thường đa cảm hơn và khó hiểu hơn, nhưng chị thì không hoàn toàn thấy vậy.

Kia kìa, nó đứng chờ chị bên ngoài sảnh chính bệnh viện. Hôm nọ mất điện thoại, nó khóc lên khóc xuống với chị, vậy mà hôm nay em gái nó cấp cứu, Shawol trông lại có vẻ cực kì bình tĩnh.

... Vì tỏ ra lo lắng bây giờ chỉ càng làm mẹ nó rối thêm !

Nhớ lại lúc nãy, vừa nghe Bà Zà bị dị ứng, nó liền hộc tốc chạy như bay đến bệnh viện Hoa Hồng, bỏ mặc đám Vũ “Hàn” ngơ ngác không biết chuyện gì xảy ra. Đáng thương thay chúng nó phải bỏ tiền túi ra mà trả phí hát hò, vì Shawol vội quá quên cả thanh toán.

Giận dỗi đến mấy, nó cũng là chị của Bà Zà.


___***___

Dứa Gai vẫn là không muốn gặp Shawol, nhưng tình hình này thì điều đó không thể tránh được. Cậu ngồi ngoài cửa phòng bệnh của Bà Zà, mùi thuốc sát trùng đặc trưng của bệnh viện xông lên ngột ngạt đến khó chịu, không khí như thể càng lúc càng đặc quánh vào khi Shawol xuất hiện. Nói gì ? Làm gì ? Sau khi tất cả mọi chuyện lại trở nên như vậy ? Dứa Gai biết gần đây hai chị em nó có giận nhau, và cũng lơ mơ đoán ra hai đứa sinh sự cũng chỉ vì cậu. Thế mà hôm nay cậu lại bất cẩn nhìn Bà Zà ăn dứa, đến nỗi làm nó phải vào viện, mặt mũi đâu mà nhìn Shawol ?

Song, hiện tại cậu không thể ra về, vì tình hình Bà Zà còn chưa rõ.

Trong sự sửng sốt của Dứa Gai, Shawol ngồi xuống cạnh cậu, gương mặt búp bê ngập trong một nỗi buồn xa xôi nào đấy, giống như vẻ mặt mấy năm về trước, khi con bé yêu cầu cậu đừng kể chuyện gia đình nó cho ai nghe. Nghĩ lại, Dứa Gai chợt nhận ra rằng hai chị em nó cũng không khác nhau nhiều như người ta vẫn tưởng.

- Bà Zà sẽ không sao, phải không ? – Shawol hỏi, lí nhí như lúc lên bảng kiểm tra miệng không thuộc bài. Hai bàn tay nó thu lại, nằm thật chặt để trên lòng. Cái vạt chiếc áo phông đỏ bị nó không ngừng vò nát. Con bé không khóc, nhưng là một người tự tin rằng mình hiểu Shawol quá rõ, Dứa Gai tin rằng nó thực sự rất buồn.

- Ừ ! – Cậu gật đại một cái, cho dù cậu cũng như Shawol, chẳng rõ tình trạng Bà Zà hiện giờ ra sao. Một ý nghĩ không liên quan đột ngột chen vào, đó là : ít nhất Shawol cũng đã nói chuyện lại với cậu tử tế, biết đâu cũng sẽ không giận cậu nữa.

Dứa Gai, nghĩ đi đâu thế ? Bà Zà đang cấp cứu mà mày lại ngồi đó nghĩ linh tinh được sao ?

- Cảm ơn cậu ! – Ba chữ này khó khăn lắm Shawol mới nói được. Nói xong hình như lại cảm thấy ngượng nghịu, nó bèn chuyển ngay đề tài sang chuyện khác – Nhưng tại sao nó lại ăn dứa ? Chính nó cũng biết nó bị dị ứng mà. Thường ngày bố mình không bao giờ để dứa trong nhà, dứa ở đâu mà nó ăn chứ ? ... – Shawol bất thần dừng lại, tròn mắt nhìn Dứa Gai nghi ngờ - Không phải là cậu ...

- Không phải, không phải ! – Dứa Gai giật mình chối bay chối biến – Có một cô ... nói là bạn của bố cậu, bảo là bố cậu bị hoãn chuyến bay, nên nhờ cô ấy mua hoa quả quà cáp ...

Thế là Shawol đã đủ hiểu. Tuy nó đã rời nhà nhiều năm nay, nhưng là một cô chị cùng trứng với Bà Zà, nó còn lạ gì cái kiểu ghen tuông vô cớ của em nó ? Chắc chắn con bé đã nghĩ ngợi lung tung, chứng háu ăn trỗi dậy rồi ăn nhầm phải dứa chứ gì ?

- Nó ăn nhiều không ?

- Chắc là … mấy quả.

- MẤY QUẢ ? – Shawol thảng thốt kêu lên, mắt đỏ hoe – Bình thường chỉ ngửi mùi dứa là nó đã sốt phát ban rồi !

Sống lưng Dứa Gai lạnh toát, trong người nôn nao khó chịu, đầu óc xay xẩm. Cậu không nghĩ việc này nghiêm trọng đến mức đó. Ý nghĩ về cái chết do dị ứng lại bay về, lởn vởn quanh đầu cậu. Shawol mà không có ở đây thì cậu sẽ khóc thút thít cho mà xem.

Không đâu. Đừng có chết !

Cậu chết thì mình sẽ chết theo cậu đó Bà Zà !

Hóa ra ngoài phim Hàn, phim chưởng cũng có những ảnh hưởng tương tự đến tâm lý người ta.

- Cậu nói bạn của bố mình mua dứa ? Cậu có nhớ tên người ta không ? – Shawol bỗng mất hẳn cái vẻ lo sợ buồn rầu khi nãy. Mắt nó hằn lên vẻ kích động, thậm chí còn kích động hơn cả khi bị Mũ Đỏ chế giễu.

Nói theo kiểu giang hồ, có vẻ Dứa Gai đã ngửi thấy mùi sát khí quanh đây.

Cậu cắn môi, chút đắn đo lướt qua óc. Cái cô tên Song Ngư ấy trông rất dễ mến, có lẽ cô ấy không biết Bà Zà lại có cái tật tai quái như vậy. Cậu biết Shawol, tính nó nóng như lửa. Dù cho Shawol có là một con nhóc con lớp mười, chưa chắc đã gây lộn được với cô ấy, nhưng mà ... hai chị em nó chẳng để cho cô ta yên đâu. Nói ra thì thật là tội lỗi.

A di đà phật !

Tội lỗi. Tội lỗi.

Nhưng đằng nào lúc Bà Zà tỉnh dậy chẳng nói. Thà cậu cứ khai thật với Shawol. Một là, dù sao cô Song Ngư kia cũng chẳng có liên quan gì đến cậu. Hai là, tranh thủ lấy lòng Shawol.

- Có, mình có nhớ...

>> Chapter 7