Chapter 1
"TỰ KỶ"

_____****_____
Ngày hôm nay, cậu được mẹ đưa tới trường.
Thật là hiếm khi nào mà cậu được mẹ đưa đến lớp. Bình thường cậu phải tự mình đi xe bus đi học, từ lúc cậu mới học lớp bốn còn bé tí bé tẹo. Nhưng hôm nay, lại là chuyện hoàn toàn khác, vì cậu đến nhận lớp ở trường Zodiac - trường Zodiac cơ đấy !
Có đứa con tự mình thi đỗ ( tự mình nhé ) vào trường Zodiac, đó là niềm vinh dự lớn nhất đối với mỗi bậc phụ huynh – có con bằng tuổi cậu – trong thành phố này. Zodiac High School là ngôi trường danh giá bậc nhất, nổi tiếng vì thành tích học tập cũng như khét tiếng vì thành tích “ăn chơi”. Nằm trong khu đất mênh mông với quy mô mười héc ta, được trang bị tất cả các loại cơ sở vật chất tốt nhất, tổ hợp của một trường cấp hai và một trường cấp ba, đây là nơi mà mỗi học sinh của nó ra đi đều tự hào “ Once Zodiers, always Zodiers”.
Nhớ ngày đầu tiên bước chân vào lớp sáu, cậu đã không khỏi choáng ngợp bởi cái vẻ hào nhoáng của nó. Tất cả mọi nơi đều rộng thênh thang, nhìn chỗ nào cũng thấy những anh chị - hay cả những người không ra anh cũng chẳng ra chị nữa - chạy, tay dang ra, ôm nhau và hò hét. Giày cao gót lộp cộp, những đôi converse và DC nện bình bịch trên nền gạch, hòa lẫn những tiếng hét tạo ra một bản giao hưởng đầy tính chất ngẫu hứng. Đến cả người ngoài - tức là mấy ông công nhân xây dựng treo mình trên Gangnam Palace bên cạnh - nghe thấy bản giao hưởng ấy cũng phải ngoảnh lại mà nhìn xem cái gì mà vui vẻ và bấn loạn đến như thế. Ngay chính cậu cũng thấy vui vui, mặc dù cậu thường không thích những trò thái quá như thế. Cậu hình dung một ngày nào đó, cậu cũng giống như một anh chàng phía xa xa – quần bò skinny, giày Wings, tay lăm lăm Galaxy S6 và vai thì trĩu xuống vì McBook – vừa đến đã lao tới ôm một chị xinh ơi là xinh. Ngày đó, chắc cũng chẳng xa đâu...
Chỉ là, phải ở lâu cùng nhau, người ta mới hiểu hết nhau. Bốn năm, đủ để cậu biết, tất cả những cái đó chỉ là vẻ bề ngoài…
Hôm nay thì không ai ôm cậu như thế cả. Mẹ cậu cũng không. Lâu lắm rồi, cậu chả còn nhớ là bao lâu, cậu không được ai ôm thắm thiết cả. Mà cũng chẳng nói đến ôm, chỉ một cử chỉ quan tâm nhỏ cậu cũng không được có. Bố cậu đi công tác suốt ngày, về nhà là say khướt. Mẹ cậu thì còn phải vùi đầu vào đống sổ sách giấy tờ, và nếu thừa thời gian sẽ lượn lờ qua vài shop hàng hiệu và spa. Ban ngày, cậu tự đi học lấy. Về nhà rồi, cậu tự ôn bài, hoặc nếu không thì chúi đầu vào Epic.vn và Discovery Channel. Cậu không mấy khi được nói chuyện với bố mẹ, và hay chính vì thế mà ra ngoài cậu cũng chẳng nói chuyện với ai. Như mọi người thường thích dùng từ “tự kỷ” với những ý nghĩa mà họ mặc nhiên gán cho nó, thì cậu chính là một kẻ “tự kỷ”.
Cậu hiểu cậu không “tự kỉ” như ai đó nghĩ.
Dứa Gai đưa đôi mắt hờ hững lẳng lặng nhìn quanh. Nơi này đối với cậu, cũng như đối với tất cả những ai đã đến đây mỗi sáng suốt bốn năm qua, đã quen lắm ! Bốn năm, quang cảnh chẳng khác đi bao nhiêu, và cậu cũng học được nhiều điều. Vẫn là khoảng sân rộng đầy nắng và những cái cây khẳng khiu lơ thơ mấy cọng lá, vẫn lủng lẳng trên cây chùm bóng bay xịt hết hơi tự bao giờ. Và cậu, vẫn là một kẻ đi một mình, về một mình, không một người bạn thân…
... Cái khu cậu học ngày trước lại càng chẳng có bóng mát nào. Lớp cậu ở gần cổng sau, trong một khu mà lớp nào cũng chạy điều hòa ro ro và trang trí cực kì sặc sỡ. Trong lớp cậu có khoảng hai chục nhóc đã đến. Đứa nào đứa nấy ngồi im thin thít, chỉ rụt rè nhìn quanh và mỉm cười với hư vô, mong có ai đó đến bắt chuyện với mình. Nhưng rốt cục chẳng đứa nào quen đứa nào, nên cứ ngậm miệng ngồi nín lặng nhìn trời, nhìn đất và nhìn bảng. Riêng ở một bàn gần phía cửa sổ, có hai cô bé nói chuyện với nhau, không to nhưng cũng đủ cho cái lớp học yên lặng phải ầm ĩ. Cậu ngồi ngay bên dưới hai cô bé ấy. Điều đầu tiên cậu phát hiện ra là hai cô giống hệt nhau – từ đầu tóc, quần áo ( mặc đồng phục mà ), giọng nói và cả gương mặt trông đều trẻ con và dễ thương như búp bê. Cậu tò mò nhìn hai cô bé sinh đôi, để ý một lúc lâu mới thấy rằng một người luôn là người nói, và người còn lại thì hầu như chỉ mỉm cười - cả nụ cười cũng đáng yêu nữa . Cô bé nói nhiều – khác với người còn lại ở chỗ là cô không đeo kính cận – bỗng bắt gặp ánh mắt tò mò từ cậu, đột ngột quay ra làm quen. Cô bé ấy liến thoắng cái gì cậu cũng không rõ nữa, song cậu thấy vui. Cái vui ngày ấy đơn giản, nhẹ nhàng, cũng phảng phất thứ gì đó ngài ngại mà một thằng nhóc lớp sáu như cậu – bấy giờ - không hiểu. Cậu vẫn không biết gọi nó là cái gì, từ trước đến nay, cậu chưa bao giờ trải qua một cái gì giống thế. Chỉ biết một điều, là ấn tượng đầu tiên cô bé ấy để lại trong lòng cậu như một bức tượng đài, khó mà sụp đổ.
Cậu đã bắt đầu thấy vui khi được đến lớp, vì cậu biết cậu sẽ thấy cô bé ở lớp, luôn tươi cười với cậu. Cậu bắt đầu đi học nhóm với cô bé trước mỗi giờ kiểm tra. Cậu bắt đầu gọi cô bé bằng biệt danh từ lúc nào không rõ. Cậu biết hết tất tần tật mọi sở thích, sở ghét cũng như sở đoảng của cô bé - còn sở trường thì cậu biết là cô bé có cố mấy cũng chẳng có. Cậu luôn luôn tìm mọi cách để cô bé vui, luôn gợi chuyện cho cô bé cười nói huyên thuyên, mặc dù những gì cô bé nói thường chỉ là những chuyện đâu đâu trên trời dưới đất mà cậu chẳng bao giờ quan tâm cả ( như SNSD, Yu Seung Ho hay HKT và những gì tương tự như thế ). Cái cậu muốn thấy - chẳng phải là Iron Man hay kiểu tóc của chị Nicki Minaj – mà chỉ là gương mặt tươi cười và cái ngây ngô đáng yêu của cô bé. Một ngày bình thường, cậu chợt nhận ra cậu là bạn thân nhất của cô, thậm chí thân hơn cả người em gái sinh đôi của cô nữa.
“Shawol !” – Cậu lẩm bẩm một mình, chẳng hiểu tại sao mình cũng có lúc ngốc nghếch thế này. Ngày nào cậu cũng gọi thầm cái tên quá đỗi thân thuộc này trong tim đến cả trăm lần, như sợ rằng rồi cậu sẽ quên mất. Không ! Không phải cậu sợ quên – cậu không thể quên cái tên ấy đâu, cậu sợ sau này cậu sẽ không được gọi cái tên ấy nữa. Cũng phải thôi ! Cậu và Shawol học đến lớp chín, biết đâu được sau này có còn học cùng nhau thêm nữa hay không ? Mà kể cả có học cùng đi nữa, thì cũng chắc gì cậu đã thân với cô bé như trước. Thậm chí ngay lúc ấy, Shawol và cậu cũng đã chẳng thân thiết như ngày xưa nữa rồi. Cậu không ngồi gần Shawol, cô bé cũng có khi lờ cậu đi, chẳng thèm quan tâm gì đến cậu. Cậu đi học suốt ngày và Shawol thì đi xem phim suốt ngày. Cũng có đôi lúc Shawol cũng ngồi nói chuyện với cậu, nhưng cậu cảm thấy cô bé chán nản. Đủ hiểu, mọi chuyện bây giờ đã khác.
Ít ra thì lớp mười Dứa Gai vẫn học cùng lớp với Shawol. Cậu đã lớn lắm! Giờ cậu cao hơn 1m80, hơn Shawol cả cái đầu. Cậu không còn bị mụn dầu nữa, trông cậu khá hơn một năm trước rất nhiều, chỉ là còn lâu mới đẹp trai như mấy anh Shinee của cô bé ấy thôi. Giống như viễn cảnh cậu từng hình dung, nhưng khác một điều là cậu không ăn diện như mọi người và lúc cậu đi vào trường, không có ai chạy đến ôm cậu mà hò hét. Dứa Gai trông thấy Shawol. Cô bé hét lên và lao ra, lao ra chỗ một cậu bạn khác, cậu bạn suốt ngày đi xem phim với cô bé : Vũ “Hàn”. Trong mắt Shawol, Dứa Gai không phải bạn thân nữa, và cậu chẳng phải không hiểu điều đó.
Điều đáng buồn có phải là nỗi buồn, hay là khi người ta nhận thức được mình đang rơi vào tình cảnh đáng buồn đó ?
Cậu cũng không biết nữa. Trước nay cậu vẫn nghĩ cậu thật sự có một BFF cơ đấy! Cậu vẫn thường coi trọng bạn của cậu hơn là cái gia đình cậu sống tách biệt cơ đấy ! Có thể Shawol không phải là tất cả, chỉ là cậu có thể làm cho con bé ấy đủ mọi thứ cũng chẳng mong nó phải trả lại cho cậu. Hóa ra, cậu nhầm! Thật là tai hại. Cho dù là với gia đình hay với bè bạn, cậu vẫn giống như một phần tử thừa thãi, vô tích sự. Tại sao họ lại không chịu hiểu ? Tại sao họ vẫn không chịu thừa nhận mình ? Mình đáng ghét thế sao ? Đã bao lần Dứa Gai muốn hét lên điều đó, nhưng có cái gì từ bên trong cứ ngăn cậu lại, làm cậu ngập nhụa trong cơn stress dai dẳng. Chẳng lẽ chỉ vì cậu là Dứa Gai ?
Phải ! Chỉ vì cậu là Dứa Gai ! Dứa Gai lập dị ! Dứa Gai tự kỉ
_____****_____
… Người phụ nữ cỡ tuổi ngoại tam tuần, nét mặt lạnh nhạt và mệt mỏi, loáng thoáng có đôi chút giận dỗi bước ra khỏi cửa nhà. Trên đôi mắt thâm quầng lại của chị vẫn còn vệt nước mắt. Tay chị kéo vali, vai mang ba lô và túi xách Gucci, trông chị vội vã và bực bội. Người đàn ông, dáng cao lớn, thả mình ngồi bất động trên chiếc sofa trắng khổng lồ, đầu cứ cúi gằm xuống không chịu ngẩng lên. Anh thỉnh thoảng đưa tay lên trán, bóp và đấm. Gian phòng nhỏ bé mọi ngày đột nhiên cũng trở nên thật rộng, rộng như cái khoảng cách không thể rút ngắn được giữa hai người lúc này. Người đàn ông và người phụ nữ đều lặng câm, cả hai đã không còn gì để mà nói với nhau nữa.
Hai cô bé chừng mười hai tuổi, đôi mắt trong veo đều đã sưng lên vì nước mắt. Một đứa đeo ba lô con mèo, khóc thảm thiết, ôm chặt lấy đứa kia không nỡ rời, mặc cho người phụ nữ lôi kéo thế nào. Nhìn đôi mắt sưng vù lên như hai quả nhót của nó cũng đủ biết nó đã khóc bao lâu rồi. Người phụ nữ đã đi ra, nhưng không tài nào cầm lòng được, bèn quay lại nhìn hai đứa. Nước mắt chị giàn giụa, giọng run run:
- Sư, đi thôi con !
- Không! – cô bé đeo ba lô con mèo khóc thét lên – Sao lại phải đi hả mẹ ? Mẹ ơi !
Bà mẹ khó khăn lắm mới kéo được con bé ra cửa. Nhưng đến cửa, nó bám chặt lấy bản lề, làm chị không sao giằng được nó ra nữa. Đương lúc giằng co, cô bé còn lại rụt rè tiến lại gần. Nó khóc cũng nhiều chẳng kém gì chị nó, thậm chí trông nó còn phờ phạc hơn. Cô bé cất tiếng gọi, nhưng cổ họng nghẹn lại, nó không nói được nữa. Nó thấy nó vẫn mấp máy môi, nhưng giọng nói thì biến mất rồi. Cuối cùng, nó cố hết sức gọi một tiếng:
- Mẹ …- đến đây nó không nói được nữa.
Bà mẹ giật mình nhìn sang cô bé, gan ruột càng như thắt lại. Chị ôm trầm lấy cả hai đứa nhỏ, chặt đến nỗi chúng thấy nghẹt cả thở.
- Xử … - mãi một lúc sau chị mới nói tiếp được – đi với mẹ …
Xử Nữ rời vòng tay của mẹ, nhìn mẹ nó với đôi mắt buồn rầu, dường như không nỡ rời mà lại dường như trách móc, giận dỗi. Nó quay lại nhìn người đàn ông, nãy giờ vẫn chẳng hề nhúc nhích tí nào. Rồi cô bé lắc đầu thay cho lời nói.
- Sao mẹ lại phải đi chứ ? – Sư Tử vẫn cứ gào khóc
- Con … s…. ở… lại …- Xử Nữ cố gắng kêu lên, nhưng vẫn không nói được hết câu – Mẹ đ…ừng … đ…i… Mẹ…
Nhưng rồi mẹ cô bé, mang theo Sư Tử vẫn đi ra hành lang, rồi vào thang máy. Cánh cửa sắt lạnh lùng của thang máy đóng lại, che khuất mẹ cô và người chị. Chỉ còn cô bé ngồi lại đây, tựa đầu vào cánh cửa sắt nặng nề, nước mắt lã chã. Người đàn ông, mệt mỏi và đau khổ, từ từ tiến đến chỗ cô bé, và cúi xuống vuốt tóc cô. Nhìn anh như muốn khóc lắm rồi, nhưng anh ghìm mình lại vì cái gọi là tự trọng của người đàn ông. Xử Nữ cố đứng dậy, cùng với sự trợ giúp của ông bố. Cô bé ngước nhìn anh rồi ôm chặt lấy anh mà khóc. Môi nó cử động, nhưng không thể nào thành lời :
- Bố ! Bố ơi ! Bố !...
…
- BỐ !
Cô bé giật mình tỉnh dậy. Gối của cô ướt đẫm mồ hôi lạnh và cả nước mắt. Bao nhiêu năm nay rồi kể từ lúc mẹ cô rời bỏ căn hộ chung cư này mang chị gái cô đi sống riêng ở một nơi khác; nhưng trong trí nhớ của Xử, thì nó vẫn còn đây, như vừa mới xảy ra ngày hôm qua ấy. Tuy bốn năm cũng đủ làm cô bé không còn đổ nước mắt, nhưng nỗi buồn của cô bé – cũng như nỗi buồn của tất cả những đứa con có bố mẹ li hôn – không sao chấm dứt, nỗi buồn của những người con thiếu thốn tình cảm.
Cô bé nhìn quanh căn phòng. Hóa ra cô ngủ quên trên ghế sofa phòng khách. Không gian yên ắng quá ! Chẳng có lấy một tiếng động ngoài tiếng tích tắc đều đều của kim đồng hồ mãi mãi chạy đè lên những con số vĩnh cửu. Chiều đang tối dần. Khuất sau những đám mây hững hờ, mặt trời vẫn cố gắng chiếu rọi những ánh sáng chói lọi còn sót lại khi ngày chưa tắt hẳn. Màu hoàng hôn nhuốm vào màu trắng kinh điển của căn hộ The Manner rộng thênh thang qua những ô cửa kính trắng. Lòng cô bé rạo rực. Nếu là trước đây, giờ này cả nhà cô bé đã ngồi quây quần bên bàn ăn thật vui vẻ. Lúc đó, bố cô và mẹ cô sẽ tranh cãi một lát về việc xem phim hay xem thời sự buổi tối. Chị gái Xử sẽ tranh thủ lúc không ai để ý mà ăn vụng một món nào đó nó thích. Còn cô sẽ bật nhạc đề phòng bố mẹ cãi nhau to quá. Còn bây giờ… còn bây giờ… Chỉ có một mình cô ngồi đây, đơn độc, như một tiếng ve lạc lõng cuối mùa hè.
Cô bé cứ ngồi thừ người ra trên ghế, thời gian đủ lâu để mặt trời lặn hẳn sau những tòa tháp cao vút của khu đô thị Zodiacland. Xử gượng dậy, uể oải đi bật đèn. Ánh đèn vàng tạm xua đi màu hoàng hôn ảm đạm, khiến cho những đường nét cổ điển của căn hộ The Manner nổi hẳn lên: sofa trắng khổng lồ, chiếc bàn trà gỗ trạm chỗ những hoa văn cổ sơn trắng , kệ TV cũng trắng tinh, bên kệ một bình hoa hồng vàng rực. Đặc biệt, chỗ Xử hay ngồi vào nhất, thứ Xử thích nhất trong gian phòng là một chiếc piano loại straight cũng trắng toát. Nhưng hôm nay cô không thích chơi piano. Cô bé vớ lấy chiếc điều khiển TV. Disney Channel chiếu Phineas and Ferb. Không thấy thích thú, Xử cắm Ipod Touch vào loa. Giai điệu thật buồn – “I’m in here” của Sia. Cô bé vừa nấu cơm, vừa nghêu ngao hát theo nhạc, tự mình tìm về những kỉ niệm trước đây. Buồn – cô bé biết rằng buồn chẳng giúp gì , nhưng cũng như những kẻ cô đơn khác, cô thường tìm thấy một khoái cảm đặc biệt khi ôm ấp nỗi buồn của mình. Càng nghĩ về nỗi buồn của mình nhiều, cô càng cố gắng tìm mọi cách để bố mẹ cô quay lại với nhau. Để đề phòng mọi trường hợp hy hữu có thể xảy ra, Xử nhất quyết không cho bố cô thuê ô sin - dù bố cô làm thế cũng chỉ vì nghĩ cho cô bé. Vậy nên, những ngày như thế này, cô chỉ ở nhà một mình, bố cô không về.
>> Chương 2